Thiếu Tướng! Vợ Ngài Có Thai Rồi!

Chương 138 : Bị Nhốt Trong Cửa Hàng

    trước sau   
Hệouwk thốuhynng mạbimhng toàxdexn Lam tinh đuhynãcqlgqsro liệouwkt, quang nãcqlgo, másrhty típkjunh đuhyncuxou khôuyhjng thểqigu sửaoxp dụxwpqng.” Hạbimh Hầbtjcu Thiệouwku Huyềcuxon nésnzlm quang nãcqlgo trêqsron tay xuốuhynng, xoay ngưcqlgzkkni đuhyni tớrwqoi ngồsrhti xuốuhynng cạbimhnh Liêqsron Kỳqghw Quang.

Liêqsron Kỳqghw Quang ôuyhjm mộgtrht cásrhti tôuyhj lớrwqon, mặosvnt than ngồsrhti ăagtqn nho, nghe Hạbimh Hầbtjcu Thiệouwku Huyềcuxon nóvcoji vậenmiy thìpkju khôuyhjng hềcuxo kinh ngạbimhc: “Lầbtjcn nàxdexy phỏyeomng chừyzuzng bùxdexng nổqljh toàxdexn tinh cầbtjcu, vôuyhj luậenmin làxdexagtqn phòxvikng chípkjunh phủxthq nay căagtqn cứzcxi quâtzwtn đuhyngtrhi hẳbbxon đuhyncuxou bịftos tậenmip kípkjuch, đuhynyzuzng nóvcoji mạbimhng internet, ngay cảpkju nguồsrhtn đuhyniệouwkn, phỏyeomng chừyzuzng cũuhynng khôuyhjng chốuhynng đuhyncuxo đuhynưcqlgdtgsc lâtzwtu.”

“Ăbcsbn ípkjut thôuyhji.” Thấsvypy nho trong tay Liêqsron Kỳqghw Quang sắqmlup giảpkjum đuhyni phâtzwtn nửaoxpa, Hạbimh Hầbtjcu Thiệouwku Huyềcuxon cầbtjcm lấsvypy đuhynosvnt qua mộgtrht bêqsron: “Thâtzwtn mìpkjunh em hiệouwkn giờzkkn suy yếporsu, ăagtqn nhiềcuxou quásrht khôuyhjng tốuhynt.”

Liêqsron Kỳqghw Quang nhàxdexn nhạbimht đuhynưcqlga tay chùxdexi chùxdexi vàxdexo quầbtjcn ásrhto Hạbimh Hầbtjcu Thiệouwku Huyềcuxon, nhìpkjun sắqmluc trờzkkni dầbtjcn u ásrhtm bêqsron ngoàxdexi, hípkjup mắqmlut: “Trờzkkni sắqmlup tốuhyni đuhynen, đuhynếporsn khi đuhynóvcoj, bảpkjun hòxvika âtzwtm củxthqa đuhynftosa ngụxwpqc mớrwqoi bắqmlut đuhynbtjcu.

Nhìpkjun ngọvtvjn lửaoxpa thiêqsrou đuhynuhynt bêqsron ngoàxdexi cửaoxpa sổqljh, Hạbimh Hầbtjcu Thiệouwku Huyềcuxon trầbtjcm mặosvnc khôuyhjng nóvcoji. Đbcsbuhyni mặosvnt vớrwqoi đuhynásrhtm tang thi đuhynang khôuyhjng ngừyzuzng giếporst hạbimhi, khôuyhjng phảpkjui anh khôuyhjng phẫarwqn nộgtrh, làxdexm mộgtrht quâtzwtn nhâtzwtn, hẳbbxon anh nêqsron vọvtvjt ra ngoàxdexi cứzcxiu vớrwqot nhữjmujng nhâtzwtn loạbimhi kia, chípkjunh làxdex, anh khôuyhjng thểqigu bỏyeom lạbimhi Liêqsron Kỳqghw Quang.

kbzvn nữjmuja, nhìpkjun đuhynásrhtm tang thi cụxwpqt tay cụxwpqt châtzwtn đuhynôuyhjng nghìpkjun ngịftost bêqsron ngoàxdexi, cho dùxdex Hạbimh Hầbtjcu Thiệouwku Huyềcuxon lợdtgsi hạbimhi cỡcuxoxdexo, nhưcqlgng, dịftosagtqng cũuhynng cóvcojxzuzc sẽacjo cạbimhn kiệouwkt, màxdex tang thi thìpkju khôuyhjng hềcuxo biếporst mệouwkt. Lúxzuzc ngàxdexn vạbimhn tang thi vọvtvjt tớrwqoi, làxdexm nhâtzwtn loạbimhi, bịftos gặosvnm cắqmlun chỉsnzlxdex nhásrhty mắqmlut màxdex thôuyhji.


“Thu thậenmip mộgtrht chúxzuzt, chúxzuzng ta đuhyni thôuyhji.” Liêqsron Kỳqghw Quang đuhynzcxing dậenmiy ưcqlgcuxon ưcqlgcuxon thắqmlut lưcqlgng, ôuyhjm lấsvypy eo Hạbimh Hầbtjcu Thiệouwku Huyềcuxon, lạbimhnh nhạbimht nóvcoji.

“Đbcsbi đuhynâtzwtu?”

“Tôuyhji cóvcoj chúxzuzt lo lắqmlung cho Liêqsron Dụxwpqc Thàxdexnh, qua đuhynóvcoj xem thửaoxp.” Liêqsron Kỳqghw Quang khẽacjo nhípkjuu màxdexy: “Bêqsron nàxdexy thứzcxic ăagtqn cũuhynng khôuyhjng còxvikn nhiềcuxou, tang thi cũuhynng tảpkjun ra khôuyhjng ípkjut, chúxzuzng ta phảpkjui qua đuhynóvcoj trưcqlgrwqoc khi trờzkkni tốuhyni đuhynen.”

Hạbimh Hầbtjcu Thiệouwku Huyềcuxon nhìpkjun Liêqsron Kỳqghw Quang trong lòxvikng, bàxdexn tay đuhynang ôuyhjm cậenmiu siếporst chặosvnt, bấsvypt quásrhtuhynng khôuyhjng mởouwk miệouwkng ngăagtqn cảpkjun. Đbcsbuhyni vớrwqoi lo lắqmlung củxthqa Liêqsron Kỳqghw Quang, anh cóvcoj thểqigu hiểqiguu đuhynưcqlgdtgsc, dịftosagtqng Liêqsron Dụxwpqc Thàxdexnh khôuyhjng cao, mặosvnc dùxdexvcoj Long Ảtpxinh bảpkjuo hộgtrh, nhưcqlgng đuhynuhyni mặosvnt vớrwqoi đuhynásrhtm quásrhti vậenmit mang đuhynbtjcy virus nàxdexy, Long Ảtpxinh cóvcojcqlg khảpkjuagtqng tựcape bảpkjuo vệouwk bảpkjun thâtzwtn, nhưcqlgng muốuhynn đuhynsrhtng thờzkkni bảpkjuo hộgtrh Liêqsron Dụxwpqc Thàxdexnh cùxdexng Liêqsron Tiêqsrou Thùxdex thìpkjuvcoj chúxzuzt khóvcoj khăagtqn.

Bấsvypt quásrht may mắqmlun, khoảpkjung cásrhtch hai nhàxdex khôuyhjng xa, Hạbimh Hầbtjcu Thiệouwku Huyềcuxon tin tưcqlgouwkng mìpkjunh cóvcoj thểqigu bảpkjuo hộgtrh Liêqsron Kỳqghw Quang, dùxdexng tốuhync đuhyngtrh nhanh nhấsvypt đuhyni tớrwqoi nhàxdex Liêqsron Dụxwpqc Thàxdexnh.

Hạbimh Hầbtjcu Thiệouwku Huyềcuxon thay mộgtrht thâtzwtn quâtzwtn phụxwpqc huấsvypn luyệouwkn thuậenmin lợdtgsi chiếporsn đuhynsvypu, trong sựcape khásrhtng nghịftos củxthqa Liêqsron Kỳqghw Quang giúxzuzp cậenmiu thay mộgtrht chiếporsc ásrhto dàxdexi tay, sau đuhynóvcojxvikn khoásrhtc thêqsrom mộgtrht chiếporsc ásrhto rộgtrhng thùxdexng thìpkjunh.

“Đbcsbi thôuyhji.” Hạbimh Hầbtjcu Thiệouwku Huyềcuxon ôuyhjm Liêqsron Kỳqghw Quang, nóvcoji.

“Anh lấsvypy Thiêqsron Mìpkjunh ra đuhyni.” Liêqsron Kỳqghw Quang nhésnzlt nhữjmujng thứzcxivcoj thểqigu ăagtqn vàxdexo trong khôuyhjng gian, ngẩmkasng đuhynbtjcu nhìpkjun Hạbimh Hầbtjcu Thiệouwku Huyềcuxon nóvcoji: “Nóvcojvcojsrhtc dụxwpqng trầbtjcn ásrhtp uy hiếporsp tang thi.”

“Khôuyhjng cầbtjcn.” Hạbimh Hầbtjcu Thiệouwku Huyềcuxon xoa xoa đuhynbtjcu Liêqsron Kỳqghw Quang, trầbtjcm giọvtvjng nóvcoji. Thiêqsron Minh sásrhtt khípkju quásrht nặosvnng, hơkbzvn nữjmuja rấsvypt khóvcoj khốuhynng chếpors, Liêqsron Kỳqghw Quang lạbimhi đuhynang trong thờzkkni kìpkju đuhynosvnc biệouwkt, khôuyhjng thểqiguvcoj chúxzuzt ngoàxdexi ýakze muốuhynn.

Hạbimh Hầbtjcu Thiệouwku Huyềcuxon mang theo Liêqsron Kỳqghw Quang đuhyni ra, chậenmim rãcqlgi mởouwk cửaoxpa, nhấsvypt thờzkkni mộgtrht luồsrhtng khípkju tanh tưcqlgouwki ậenmip vàxdexo, ngay cảpkju Hạbimh Hầbtjcu Thiệouwku Huyềcuxon cũuhynng nhịftosn khôuyhjng đuhynưcqlgdtgsc nhípkjuu nhípkjuu màxdexy, cúxzuzi đuhynbtjcu nhìpkjun Liêqsron Kỳqghw Quang: “Chịftosu đuhynưcqlgdtgsc khôuyhjng?”

“Khôuyhjng sao, sớrwqom đuhynãcqlg quen rồsrhti.” Liêqsron Kỳqghw Quang lắqmluc đuhynbtjcu, ngay cảpkju ăagtqn cũuhynng từyzuzng ăagtqn rồsrhti, còxvikn sợdtgspkjucqlgơkbzvng vịftos?

Tựcapea hồsrht nghĩmkas tớrwqoi chuyệouwkn gìpkju đuhynóvcoj khôuyhjng tốuhynt, ásrhtnh mắqmlut Hạbimh Hầbtjcu Thiệouwku Huyềcuxon tốuhyni sầbtjcm, bàxdexn tay ôuyhjm Liêqsron Kỳqghw Quang cũuhynng hơkbzvi siếporst chặosvnt.

“Đbcsbi thôuyhji.” Liêqsron Kỳqghw Quang lôuyhji késnzlo Hạbimh Hầbtjcu Thiệouwku Huyềcuxon, chậenmim rãcqlgi bưcqlgrwqoc ra ngoàxdexi. Đbcsbưcqlgzkknng cásrhti vốuhynn huyêqsron násrhto, hiệouwkn giờzkkn liếporsc mắqmlut chỉsnzlxvikn lạbimhi mộgtrht mảpkjunh hiu quạbimhnh. Con đuhynưcqlgzkknng rạbimhn nứzcxit, nhàxdex cửaoxpa đuhynqljhsrhtt, đuhynxthq loạbimhi phi hàxdexnh khípkjuxdexng xe huyềcuxon phùxdexuyhjng vàxdexo cùxdexng mộgtrht chỗroaw, ngọvtvjn lửaoxpa phừyzuzng phừyzuzng sásrhtng rựcapec cảpkju bầbtjcu trờzkkni.


Khắqmlup nơkbzvi trêqsron mặosvnt đuhynsvypt làxdex nhữjmujng thi thểqigu khôuyhjng đuhynbtjcy đuhynxthq, óvcojc ásrhtt đuhynyeom hồsrhtng, bụxwpqng bịftossnzl toạbimht lòxviki ra nộgtrhi tạbimhng, mộgtrht hai con tang thi dựcapea vàxdexo bêqsron cạbimhnh, tham lam cắqmlun nuốuhynt.

Hạbimh Hầbtjcu Thiệouwku Huyềcuxon phóvcojng nhẹvytxcqlgrwqoc bộgtrh, cẩmkasn thậenmin bưcqlgrwqoc đuhyni trêqsron con đuhynưcqlgzkknng yêqsron tĩmkasnh, ngẫarwqu nhiêqsron cóvcojxdexi con tang thi phásrhtt hiệouwkn hai ngưcqlgzkkni, dữjmuj tợdtgsn nhàxdexo tớrwqoi, nhưcqlgng đuhyncuxou bịftos Hạbimh Hầbtjcu Thiệouwku Huyềcuxon im lặosvnng xẻzmts toạbimht đuhynbtjcu.

“Tang thi sơkbzv cấsvypp khôuyhjng nhìpkjun thấsvypy gìpkju cảpkju, chúxzuzng đuhyni săagtqn thứzcxic ăagtqn đuhyncuxou dựcapea vàxdexo mùxdexi cùxdexng âtzwtm thanh.” Liêqsron Kỳqghw Quang tựcapea vàxdexo lòxvikng Hạbimh Hầbtjcu Thiệouwku Huyềcuxon, nhỏyeom giọvtvjng giảpkjui thípkjuch: “Mộgtrht khi đuhynbimht tớrwqoi bậenmic sĩmkas, theo trípkju tuệouwkagtqng trưcqlgouwkng, thịftos lựcapec cũuhynng chậenmim rãcqlgi khôuyhji phụxwpqc.”

“Ừucwfm.” Hạbimh Hầbtjcu Thiệouwku Huyềcuxon cúxzuzi đuhynbtjcu lêqsron tiếporsng, phấsvypt tay cắqmlut bay đuhynbtjcu mộgtrht con tang thi đuhynang cắqmlun xésnzl mộgtrht nam nhâtzwtn còxvikn đuhynang run rẩmkasy trêqsron mặosvnt đuhynsvypt. Liêqsron Kỳqghw Quang ngẩmkasng đuhynbtjcu nhìpkjun Hạbimh Hầbtjcu Thiệouwku Huyềcuxon nhípkjuu màxdexy, gai băagtqng phóvcojng ra, đuhynâtzwtm xuyêqsron đuhynbtjcu nam nhâtzwtn, ngưcqlgzkkni nọvtvj vốuhynn còxvikn giậenmit giậenmit nhásrhty mắqmlut đuhynãcqlg khôuyhjng còxvikn đuhyngtrhng tĩmkasnh.

“Anh ta chếporst chắqmluc rồsrhti, nếporsu khôuyhjng giếporst, anh ta sẽacjo biếporsn thàxdexnh tang thi.” Liêqsron Kỳqghw Quang thu hồsrhti tay, lạbimhnh nhạbimht nóvcoji: “Anh nêqsron tậenmip thàxdexnh thóvcoji quen đuhyni.”

“Anh biếporst.” Hạbimh Hầbtjcu Thiệouwku Huyềcuxon đuhynosvnt mộgtrht tay lêqsron đuhynbtjcu Liêqsron Kỳqghw Quang, âtzwtm thanh trầbtjcm thấsvypp nhưcqlg đuhynang cốuhyn ásrhtp lựcapec gìpkju đuhynóvcoj.

“Nếporsu…” Trầbtjcm mặosvnc mộgtrht lásrhtt, Liêqsron Kỳqghw Quang mípkjum môuyhji nóvcoji: “Nếporsu anh thậenmit sựcape khôuyhjng thểqigu tiếporsp thu, chờzkkn anh ta biếporsn dịftos rồsrhti hãcqlgy đuhyngtrhng thủxthq, khi đuhynóvcoj, anh ta khôuyhjng còxvikn làxdex nhâtzwtn loạbimhi nữjmuja.”

Nhìpkjun Liêqsron Kỳqghw Quang đuhynang cốuhyn gắqmlung tìpkjum từyzuz giảpkjui thípkjuch, Hạbimh Hầbtjcu Thiệouwku Huyềcuxon nhịftosn khôuyhjng đuhynưcqlgdtgsc nhếporsch khóvcoje môuyhji: “Đbcsbyzuzng lo cho anh, anh sẽacjo nhanh chóvcojng tiếporsp nhậenmin sựcape thậenmit nàxdexy.”

‘Ầarwqm! !’ Mộgtrht tiếporsng nổqljh đuhynásrhtnh gãcqlgy hai ngưcqlgzkkni, tòxvika nhàxdexsrhtch đuhynóvcoj khôuyhjng xa đuhyngtrht nhiêqsron sụxwpqp xuốuhynng, vôuyhj sốuhyn tang thi hệouwkt nhưcqlg thủxthqy triềcuxou àxdexo ra.

Hạbimh Hầbtjcu Thiệouwku Huyềcuxon biếporsn sắqmluc, Liêqsron Kỳqghw Quang cũuhynng nhípkjuu màxdexy, vừyzuza késnzlo Hạbimh Hầbtjcu Thiệouwku Huyềcuxon, vừyzuza xoay ngưcqlgzkkni bỏyeom chạbimhy: “Đbcsbi mau! Nơkbzvi nàxdexy rấsvypt nhanh sẽacjo thu húxzuzt rấsvypt nhiềcuxou tang thi tớrwqoi.”

Hạbimh Hầbtjcu Thiệouwku Huyềcuxon vốuhynn đuhynftosnh giảpkjui quyếporst đuhynásrhtm quásrhti vậenmit kia, ásrhtnh mắqmlut trầbtjcm xuốuhynng, khôuyhjng đuhynqigu ýakze nhiềcuxou, theo Liêqsron Kỳqghw Quang chạbimhy đuhyni theo hưcqlgrwqong ngưcqlgdtgsc lạbimhi.

Quảpkju nhiêqsron, theo tiếporsng gàxdexo rốuhynng củxthqa đuhynásrhtm tang thi, ngàxdexy càxdexng nhiềcuxou tang thi từyzuz khắqmlup bốuhynn phưcqlgơkbzvng tásrhtm hưcqlgrwqong vâtzwty tớrwqoi, tiếporsng vang hôuyhjxdexng mùxdexi thi thểqiguuyhji thốuhyni làxdexm ngưcqlgzkkni ta tuyệouwkt vọvtvjng.

“Nơkbzvi đuhynóvcoj.” Quẹvytxo vàxdexo góvcojc, Hạbimh Hầbtjcu Thiệouwku Huyềcuxon liếporsc mắqmlut liềcuxon nhìpkjun thấsvypy mộgtrht cưcqlga hàxdexng còxvikn nguyêqsron vẹvytxn, liềcuxon dẫarwqn theo Liêqsron Kỳqghw Quang nhanh chóvcojng chạbimhy qua.


“Khôuyhjng mởouwk đuhynưcqlgdtgsc.” Nhìpkjun cásrhtnh cửaoxpa đuhynóvcojng chặosvnt, Liêqsron Kỳqghw Quang ngẩmkasng đuhynbtjcu nhìpkjun Hạbimh Hầbtjcu Thiệouwku Huyềcuxon. Tiếporsng têqsro rốuhynng ởouwk phípkjua sau ngàxdexy càxdexng gầbtjcn, Hạbimh Hầbtjcu Thiệouwku Huyềcuxon cau màxdexy, đuhynang đuhynftosnh dùxdexng sứzcxic cưcqlgcuxong chếpors thìpkjusrhtnh cửaoxpa đuhynóvcojng đuhynosvnt đuhyngtrht nhiêqsron mởouwk ra. Ásdrqnh mắqmlut Hạbimh Hầbtjcu Thiệouwku Huyềcuxon ngưcqlgng trọvtvjng, trong tay ngưcqlgng tụxwpquyhji đuhyniệouwkn.

“Khôuyhj Mộgtrhc?” Tiếporsng kinh ngạbimhc từyzuz phípkjua sau cásrhtnh cửaoxpa truyềcuxon tớrwqoi, Liêqsron Kỳqghw Quang nhìpkjun qua, chỉsnzl thấsvypy Phong Thanh Dưcqlgơkbzvng cảpkju ngưcqlgzkkni toàxdexn làxdexsrhtu, chậenmit vậenmit kinh ngạbimhc nhìpkjun mìpkjunh.

Mộgtrht con tang thi khôuyhjng biếporst từyzuz đuhynâtzwtu lao tớrwqoi, Hạbimh Hầbtjcu Thiệouwku Huyềcuxon lạbimhnh mặosvnt, lôuyhji đuhyniệouwkn típkjuch tụxwpq trong tay phóvcojng tớrwqoi, ngay cảpkjusrhti đuhynbtjcu cũuhynng khôuyhjng sóvcojt lạbimhi.

“Mau vàxdexo.” Phong Thanh Dưcqlgơkbzvng hồsrhti phụxwpqc tinh thầbtjcn, nghiêqsrong ngưcqlgzkkni trásrhtnh đuhynưcqlgzkknng, đuhynqigu Liêqsron Kỳqghw Quang cùxdexng Hạbimh Hầbtjcu Thiệouwku Huyềcuxon vàxdexo trong, sau đuhynóvcoj vộgtrhi vàxdexng đuhynóvcojng cửaoxpa, mởouwk phòxvikng hộgtrh.

Ngoàxdexi cửaoxpa tang thi dầbtjcn tụxwpq tậenmip, đuhynqsron cuồsrhtng húxzuzc vàxdexo cásrhtnh cửaoxpa đuhynóvcojng chặosvnt, másrhtu tưcqlgơkbzvi cùxdexng thịftost násrhtt văagtqng đuhynbtjcy mặosvnt kípkjunh thủxthqy tinh, làxdexm ngưcqlgzkkni nhấsvypt thờzkkni trắqmlung mặosvnt, nhịftosn khôuyhjng đuhynưcqlgdtgsc nôuyhjn khan.

“Khôuyhj Mộgtrhc.” Khuynh Y lau đuhyni vệouwkt bẩmkasn trêqsron mặosvnt, yếporsu ớrwqot tiếporsn tớrwqoi bêqsron cạbimhnh Liêqsron Kỳqghw Quang: “Sao cậenmiu lạbimhi tớrwqoi đuhynâtzwty?”

Nhìpkjun lưcqlgrwqot qua đuhynásrhtm ngưcqlgzkkni tốuhynt năagtqm tốuhynt ba tụxwpq tậenmip cuộgtrhn mìpkjunh lạbimhi trong cửaoxpa hàxdexng, Liêqsron Kỳqghw Quang nhípkjuu màxdexy, đuhynásrhty mắqmlut hiệouwkn lêqsron mộgtrht tia u ásrhtm.

“Đbcsbi ngang qua.” Liêqsron Kỳqghw Quang késnzlo tay Hạbimh Hầbtjcu Thiệouwku Huyềcuxon đuhyni tớrwqoi chiếporsc ghếporsuyhj pha đuhynơkbzvn khôuyhjng ai ngồsrhti bêqsron kia, đuhynqigu Hạbimh Hầbtjcu Thiệouwku Huyềcuxon ngồsrhti xuốuhynng, sau đuhynóvcojpkjunh ngồsrhti lêqsron đuhynùxdexi anh, nhàxdexn nhạbimht nóvcoji: “Sao cásrhtc cậenmiu lạbimhi ởouwk đuhynâtzwty?”

“Vốuhynn tụxwpqi nàxdexy đuhynang đuhyni họvtvjc, khôuyhjng biếporst vìpkju sao đuhyngtrht nhiêqsron đuhynásrhtm quásrhti vậenmit kia từyzuz bốuhynn phưcqlgơkbzvng tásrhtm hưcqlgrwqong xôuyhjng tớrwqoi. Chúxzuzng ta vốuhynn tưcqlgouwkng họvtvjc việouwkn sẽacjo nhanh chóvcojng xửaoxpakze, nàxdexo ngờzkkn, đuhynásrhtm quásrhti vậenmit kia ngàxdexy càxdexng nhiềcuxou, họvtvjc việouwkn rấsvypt nhanh đuhynãcqlgkbzvi vàxdexo tay chúxzuzng.” Lam Kỳqghw đuhyni tớrwqoi, sắqmluc mặosvnt trắqmlung bệouwkch, âtzwtm thanh run rẩmkasy khôuyhjng dấsvypu đuhynưcqlgdtgsc kinh hoảpkjung.

“May mắqmlun Khuynh Y cảpkjum thấsvypy khôuyhjng ổqljhn, cưcqlgrwqop lấsvypy mộgtrht chiếporsc phi hàxdexnh khípkju trốuhynn thoásrhtt. Chúxzuzng ta vốuhynn đuhynftosnh vềcuxo nhàxdex, nhưcqlgng lúxzuzc băagtqng qua nơkbzvi nàxdexy thìpkju đuhyngtrht nhiêqsron xuấsvypt hiệouwkn mộgtrht đuhynásrhtm chim kìpkju quásrhti, phi hàxdexnh khípkju bịftos chúxzuzng nóvcoj phásrht hỏyeomng, chúxzuzng ta đuhynásrhtp xuốuhynng, tiếporsp đuhynóvcoj bịftos mộgtrht đuhynásrhtm quásrhti vậenmit truy đuhynuổqljhi chạbimhy tớrwqoi cửaoxpa hàxdexng nàxdexy.”

“Tang thi đuhyniểqiguu?” Liêqsron Kỳqghw Quang kinh ngạbimhc, căagtqng cứzcxing thâtzwtn mìpkjunh. Hạbimh Hầbtjcu Thiệouwku Huyềcuxon ôuyhjm Liêqsron Kỳqghw Quang, trầbtjcm mặosvnc trấsvypn an.

“Tang thi đuhyniểqiguu? Đbcsbóvcojxdex thứzcxipkju?” Phong Thanh Dưcqlgơkbzvng nghi hoặosvnc.

“Mộgtrht loạbimhi ásrhtc mộgtrhng so vớrwqoi tang thi còxvikn đuhynásrhtng sợdtgskbzvn.” Tựcapea hồsrht nhớrwqo tớrwqoi gìpkju đuhynóvcoj, sắqmluc mặosvnt Liêqsron Kỳqghw Quang đuhynosvnc biệouwkt khóvcoj coi, âtzwtm thanh trầbtjcm xuốuhynng.


“Khôuyhj Mộgtrhc, thứzcxi quásrhti vậenmit kia rốuhynt cuộgtrhc làxdexpkju vậenmiy?” Lam Kỳqghw trắqmlung mặosvnt hỏyeomi.

“Tang thi, khôuyhjng phảpkjui trong sásrhtch từyzuzng giảpkjung qua rồsrhti sao.”

“Tang thi?” Mộgtrht chữjmujvcoji ra, xung quanh mộgtrht mảpkjunh ồsrhtqsron.

“Khôuyhj Mộgtrhc, cậenmiu, cậenmiu, khôuyhjng phảpkjui nóvcoji chípkjunh làxdexsrhti thứzcxi quásrhti vậenmit đuhynásrhtng sợdtgs thờzkkni cổqljhcqlga đuhyni?” Phong Thanh Dưcqlgơkbzvng run run.

“Ừucwf.”

“Chípkjunh làxdex, chípkjunh làxdexvcoj khôuyhjng phảpkjui đuhynãcqlg biếporsn mấsvypt rồsrhti sao?”

Liêqsron Kỳqghw Quang ngẩmkasng đuhynbtjcu, mặosvnt khôuyhjng biểqiguu cảpkjum nhìpkjun đuhynásrhtm tang thi nhúxzuzc nhúxzuzc bêqsron ngoàxdexi, lạbimhnh nhạbimht nóvcoji: “Tậenmin thếpors, lạbimhi buôuyhjng xuốuhynng.”

“Khôuyhj Mộgtrhc.” Khuynh Y đuhyni tớrwqoi, nhìpkjun cásrhti bụxwpqng ẩmkasn dưcqlgrwqoi lớrwqop ásrhto khoásrhtc rộgtrhng thùxdexng thìpkjunh, thửaoxp hỏyeomi: “Đbcsbzcxia nhỏyeom củxthqa cậenmiu…”

“Thựcapec khỏyeome mạbimhnh.” Liêqsron Kỳqghw Quang đuhynưcqlga tay xoa xoa phầbtjcn bụxwpqng tròxvikn vo, âtzwtm thanh rõosvnxdexng thảpkju lỏyeomng vàxdexi phầbtjcn.

“Vậenmiy thìpkju tốuhynt rồsrhti.” Khuynh Y thởouwk phàxdexo mộgtrht hơkbzvi, cưcqlgzkkni cưcqlgzkkni.

“Bọvtvjn họvtvjxdex?” Ásdrqnh mắqmlut Liêqsron Kỳqghw Quang phóvcojng tớrwqoi đuhynásrhtm ngưcqlgzkkni xa lạbimh tụxwpq tậenmip cásrhtch đuhynóvcoj khôuyhjng xa, ngốuhync ngốuhync hỏyeomi.

“Bọvtvjn họvtvjuhynng chạbimhy nạbimhn tớrwqoi.” Đbcsbásrhtm Khuynh Y liếporsc mắqmlut, mởouwk miệouwkng giảpkjui thípkjuch: “Cóvcoj họvtvjc tròxvik trong họvtvjc việouwkn, cũuhynng cóvcoj ngưcqlgzkkni trưcqlgouwkng thàxdexnh.”

Liêqsron Kỳqghw Quang quésnzlt nhìpkjun mộgtrht vòxvikng, ásrhtnh mắqmlut lạbimhnh lẽacjoo: “Cóvcoj ai bịftos tang thi làxdexm bịftos thưcqlgơkbzvng khôuyhjng?”


Vấsvypn đuhyncuxo củxthqa Liêqsron Kỳqghw Quang làxdexm mọvtvji ngưcqlgzkkni xoay mặosvnt nhìpkjun nhau, nghi hoặosvnc.

“Khôuyhj Mộgtrhc? Cóvcoj thểqigu sốuhynng sóvcojt đuhynãcqlgxdex may mắqmlun lắqmlum rồsrhti, bịftos thưcqlgơkbzvng cũuhynng làxdex chuyệouwkn đuhynưcqlgơkbzvng nhiêqsron.”

“Đbcsbưcqlgơkbzvng nhiêqsron?” Ásdrqnh mắqmlut Liêqsron Kỳqghw Quang sắqmluc lạbimhnh: “Chạbimhy trốuhynn lâtzwtu nhưcqlg vậenmiy, chẳbbxong lẽacjo khôuyhjng cóvcoj ai phásrhtt hiệouwkn, chỉsnzl cầbtjcn bịftos đuhynásrhtm tang thi kia làxdexm bịftos thưcqlgơkbzvng, cho dùxdex chỉsnzl trầbtjcy da mộgtrht chúxzuzt thôuyhji cũuhynng lậenmip tứzcxic biếporsn dịftos, trởouwk thàxdexnh mộgtrht thàxdexnh viêqsron củxthqa chúxzuzng?”

“Cásrhti gìpkju! !” Xung quanh kinh hôuyhj, đuhynásrhtm ngưcqlgzkkni vốuhynn tụxwpq lạbimhi mộgtrht chỗroaw lậenmip tứzcxic tảpkjun ra, ásrhtnh mắqmlut đuhynbtjcy phòxvikng bịftosxdexng cảpkjunh giásrhtc nhìpkjun ngưcqlgzkkni bêqsron cạbimhnh.

“Khôuyhj Mộgtrhc, cậenmiu, cậenmiu đuhynang nóvcoji đuhynùxdexa sao?” Phong Thanh Dưcqlgơkbzvng nhìpkjun Liêqsron Kỳqghw Quang, biểqiguu tìpkjunh cóvcoj chúxzuzt cứzcxing ngắqmluc.

“Cậenmiu bịftos thưcqlgơkbzvng?” Ásdrqnh mắqmlut Liêqsron Kỳqghw Quang quésnzlt vềcuxo phípkjua Phong Thanh Dưcqlgơkbzvng, lạbimhnh lùxdexng nóvcoji.

“Khôuyhjng cóvcoj! Khôuyhjng cóvcoj! !” Thấsvypy sắqmluc mặosvnt Liêqsron Kỳqghw Quang khóvcoj coi, Phong Thanh Dưcqlgơkbzvng vộgtrhi vàxdexng lắqmluc đuhynbtjcu: “Chỉsnzlxdexxzuzc ngãcqlg xuốuhynng khỏyeomi phi hàxdexnh khípkju bịftos trầbtjcy da, tôuyhji khôuyhjng bịftos đuhynásrhtm quásrhti vậenmit kia quơkbzv trúxzuzng.”

“Màxdexy rốuhynt cuộgtrhc làxdex ai! !” Mộgtrht nữjmuj nhâtzwtn hơkbzvi bésnzlo đuhynzcxing lêqsron, hùxdexng hổqljh trừyzuzng Liêqsron Kỳqghw Quang: “Chúxzuzng ta hảpkjuo tâtzwtm cho cásrhtc ngưcqlgzkkni vàxdexo, thếpors nhưcqlgng màxdexy cứzcxi luôuyhjn mồsrhtm nóvcoji hưcqlgu nóvcoji vưcqlgdtgsn, châtzwtm ngòxviki ly giásrhtn, rốuhynt cuộgtrhc cóvcoj âtzwtm mưcqlgu gìpkju?”

“Anh bạbimhn nhỏyeom.” Nàxdexy làxdex mộgtrht nam nhâtzwtn bộgtrhsrhtng nho nhãcqlg: “Tôuyhji biếporst trảpkjui qua chuyệouwkn thếporsxdexy cậenmiu rấsvypt sợdtgscqlgi, nhưcqlgng cũuhynng khôuyhjng thểqigu vui đuhynùxdexa nhưcqlg vậenmiy. Hiệouwkn giờzkkn tai nạbimhn bùxdexng nổqljh, chúxzuzng ta thâtzwtn làxdex nhâtzwtn loạbimhi, phảpkjui đuhynxdexn kếporst nhấsvypt trìpkju, cùxdexng đuhynuhyni mặosvnt vớrwqoi đuhynftosch nhâtzwtn.”



vcoj ngưcqlgzkkni mởouwk đuhynbtjcu, sau đuhynóvcoj tựcape nhiêqsron ngàxdexy càxdexng nhiềcuxou ngưcqlgzkkni mởouwk miệouwkng chỉsnzl trípkjuch Liêqsron Kỳqghw Quang.

Nghe thấsvypy lờzkkni nóvcoji càxdexng lúxzuzc càxdexng khóvcoj nghe, sắqmluc mặosvnt Hạbimh Hầbtjcu Thiệouwku Huyềcuxon ngàxdexy càxdexng đuhynen, ásrhtp khípkjuuhynng càxdexng lúxzuzc càxdexng thấsvypp. Lúxzuzc anh đuhynftosnh mởouwk miệouwkng thìpkju Liêqsron Kỳqghw Quang đuhyngtrht nhiêqsron đuhynzcxing lêqsron.

“Thiệouwku Huyềcuxon, chúxzuzng ta đuhyni thôuyhji.” Cậenmiu đuhynãcqlg nhắqmluc nhởouwk bọvtvjn họvtvj, làxdex bọvtvjn họvtvj khôuyhjng cảpkjum kípkjuch, mộgtrht khi đuhynãcqlg vậenmiy, bọvtvjn họvtvj sốuhynng hay chếporst khôuyhjng quan hệouwk tớrwqoi cậenmiu.

Hạbimh Hầbtjcu Thiệouwku Huyềcuxon mắqmlut lạbimhnh quésnzlt mộgtrht vòxvikng, khẽacjo gậenmit đuhynbtjcu: “Tốuhynt.”

“Khôuyhj Mộgtrhc!” Khuynh Y tiếporsn tớrwqoi, nghiêqsrom túxzuzc nhìpkjun Liêqsron Kỳqghw Quang: “Tôuyhji cóvcoj thểqigu đuhyni theo cậenmiu khôuyhjng?”

“Còxvikn tôuyhji nữjmuja.” Lam Kỳqghw tiếporsn tớrwqoi: “Tôuyhji sẽacjo khôuyhjng gâtzwty thêqsrom phiềcuxon đuhynâtzwtu, tôuyhji cóvcoj thểqigu bảpkjuo vệouwk tốuhynt chípkjunh mìpkjunh.”

“Khôuyhj Mộgtrhc.” Phong Thanh Dưcqlgơkbzvng tiếporsn tớrwqoi, nghiêqsrom túxzuzc nóvcoji: “Tôuyhji tin tưcqlgouwkng nhữjmujng lờzkkni cậenmiu vừyzuza nóvcoji.”

kbzvi nàxdexy tásrhtm phầbtjcn mọvtvji ngưcqlgzkkni đuhyncuxou bịftos thưcqlgơkbzvng, nếporsu thậenmit sựcape giốuhynng nhưcqlg Liêqsron Kỳqghw Quang nóvcoji thìpkju

Nghĩmkas vậenmiy ba ngưcqlgzkkni đuhyncuxou nhịftosn khôuyhjng đuhynưcqlgdtgsc rùxdexng mìpkjunh.

Liêqsron Kỳqghw Quang thảpkjun nhiêqsron nhìpkjun ba ngưcqlgzkkni, trầbtjcm mặosvnc hồsrhti lâtzwtu mớrwqoi lêqsron tiếporsng: “Tốuhynt!”

“Cửaoxpa chípkjunh khôuyhjng đuhyni đuhynưcqlgdtgsc.” Hạbimh Hầbtjcu Thiệouwku Huyềcuxon nhìpkjun cásrhtnh cửaoxpa sắqmlup bịftos tang thi tôuyhjng hỏyeomng, trầbtjcm giọvtvjng nóvcoji: “Chúxzuzng ta lêqsron tầbtjcng cao nhấsvypt, sau đuhynóvcoj nghĩmkas biệouwkn phásrhtp.”

“Vâtzwtng!” Nhóvcojm Khuynh Y lậenmip tứzcxic đuhynzcxing thẳbbxong, kípkjunh chàxdexo theo nghi thứzcxic quâtzwtn đuhyngtrhi.

“Từyzuz từyzuz! !” Ngay lúxzuzc ba ngưcqlgzkkni sắqmlup rờzkkni đuhyni, mộgtrht tiếporsng thésnzlt kinh hãcqlgi truyềcuxon tớrwqoi.

“Anh! Anh làxdex, làxdex Hạbimh Hầbtjcu thiếporsu tưcqlgrwqong! !”

“…” Liêqsron Kỳqghw Quang.



Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.