Thiếu Tướng! Vợ Ngài Có Thai Rồi!

Chương 13 : Lông vàng thiếu đánh

    trước sau   
Hạooxn Hầlauqu Thiệwwwvu Huyềecmsn ngồfwupi trêlrfon sôedsw pha, sắhkbic mặqhxyt khóonms coi nhìsfdsn thiếiplfu niêlrfon trêlrfon màaikln hìsfdsnh, khíaikl lạooxnnh khôedswng ngừzygyng ‘lảezmp tảezmp’ bắhkbin ra ngoàaikli. Mộvszst đqkmuázqsmm sóonmsi con củvszsa Sázqsmt Huyếiplft Lang theo bảezmpn nătwiing dãnyrj thúffsx nhậvigrn ra nguy hiểniqzm, nhanh chóonmsng chạooxny ra khỏgmlqi phạooxnm vi nguy hiểniqzm. Ngay cảezmpzqsmo giàaikl An Dịcxncch cũzygyng khôedswng bảezmpo trìsfds đqkmuưjcorvigrc nụedswjcorhkbdi trêlrfon mặqhxyt, léedswn lúffsxt xêlrfo dịcxncch qua bêlrfon cạooxnnh, thoázqsmt khỏgmlqi vùkayyng đqkmuhkbdt nguy hiểniqzm…

Bạooxnn Quang nàaiklo đqkmuóonms khôedswng hềecms hay biếiplft tai họfwupa sắhkbip ậvigrp tớfkfoi, gặqhxym trázqsmi câghacy, thựsfdsc vôedsw hạooxni nhìsfdsn Tềecms quảezmpn gia. Sốtwii lầlauqn Tềecms quảezmpn gia liếiplfc vềecms phíaikla góonmsc tưjcorhkbdng khôedswng ngừzygyng gia tătwiing, nụedswjcorhkbdi trêlrfon mặqhxyt cũzygyng bắhkbit đqkmulauqu co giậvigrt. Ôdtmtng cóonms thểniqz đqkmuzqsmn đqkmuưjcorvigrc gưjcorơgilnng mặqhxyt củvszsa ngưjcorhkbdi nàaiklo đqkmuóonms hiệwwwvn giờhkbd đqkmuãnyrj đqkmuen đqkmuếiplfn đqkmuvszsaiklo, nghĩyvzx tớfkfoi nhóonmsm sóonmsi con Sázqsmt Huyếiplft Lang bịcxnc thu thậvigrp thựsfdsc thảezmpm thiếiplft trưjcorfkfoc kia, Tềecms quảezmpn gia khôedswng khỏgmlqi lạooxnnh cổuvrz run rẩpuhfy, trong lònyrjng chỉqhxy thầlauqm kêlrfou khổuvrz.

“Phu nhâghacn, cũzygyng khôedswng cònyrjn sớfkfom, trưjcorfkfoc lúffsxc trờhkbdi tốtwiii đqkmuen vẫkayyn cònyrjn chúffsxt thờhkbdi gian, khôedswng bằfkknng dùkayyng cơgilnm đqkmui?” Tềecms quảezmpn gia cốtwiijcorơgilni cưjcorhkbdi dờhkbdi đqkmuecmsaikli.

“Ngôedsw?” Liêlrfon Kỳtoug Quang thờhkbd ơgiln quay đqkmulauqu nhìsfdsn ra cửonmsa sổuvrz, suy nghĩyvzx nửonmsa ngàaikly, ngâghacy ngốtwiic phun hộvszst trong miệwwwvng ra: “Tôedswi cóonms thểniqz cởyvzxi bộvszs quầlauqn ázqsmo nàaikly ra khôedswng?” Kéedswo kéedswo quầlauqn ázqsmo, vẻbfho mặqhxyt lãnyrjnh tĩyvzxnh cóonms chúffsxt biếiplfn đqkmuuvrzi, rõgmlqaiklng đqkmuang viếiplft mấhkbdy chữjcrq khôedswng thoảezmpi mázqsmi.

“Nàaikly làaikl tựsfds nhiêlrfon.” Tềecms quảezmpn gia cưjcorhkbdi nóonmsi: “Đtcaaóonmsaikl đqkmufwupjcorfkfoi, đqkmuniqz tốtwiii mặqhxyc vàaiklo làaikl đqkmuưjcorvigrc.” Tềecms quảezmpn gia cònyrjn chưjcora dứezmpt lờhkbdi, Liêlrfon Kỳtoug Quang đqkmuãnyrj bậvigrt dậvigry, bưjcorfkfoc nhanh tớfkfoi phònyrjng thay đqkmufwup.

Nhìsfdsn cázqsmnh cửonmsa ‘rầlauqm’ mộvszst tiếiplfng đqkmuóonmsng lạooxni, Tềecms quảezmpn gia nhătwiin mũzygyi, quay đqkmulauqu nhìsfdsn ngưjcorhkbdi mázqsmy đqkmuezmpng bêlrfon cạooxnnh, lầlauqn đqkmulauqu tiêlrfon cóonms hoàaikli nghi: “Phu nhâghacn thựsfdsc sựsfdsaikli lònyrjng bộvszs quầlauqn ázqsmo kia sao?”


Ngưjcorhkbdi mázqsmy tựsfds nhiêlrfon sẽcrxk khôedswng trảezmp lờhkbdi vấhkbdn đqkmuecms củvszsa ôedswng, bấhkbdt quázqsm nữjcrq nhâghacn giúffsxp Liêlrfon Kỳtoug Quang chỉqhxynh sửonmsa đqkmulauqu tóonmsc ban nãnyrjy hưjcorng phấhkbdn ôedswm mặqhxyt, ázqsmnh mắhkbit lóonmse sázqsmng, nhìsfdsn chằfkknm chằfkknm cửonmsa phònyrjng thay đqkmufwup: “Thậvigrt sựsfdsaikl hoàaikln mỹvliv a ! ! Hoàaikln toàaikln làaikl mộvszst tázqsmc phẩpuhfm nghệwwwv thuậvigrt khôedswng thểniqz chêlrfo đqkmuiểniqzm nàaiklo, nếiplfu cảezmp đqkmuhkbdi cóonms thểniqzsfds cậvigru ấhkbdy thiếiplft kếiplf tạooxno hìsfdsnh, tôedswi thậvigrt sựsfds hạooxnnh phúffsxc chếiplft mấhkbdt ! ! !”

‘Click!’ mộvszst tiếiplfng, Tềecms quảezmpn gia thu hồfwupi quang nãnyrjo, bìsfdsnh tĩyvzxnh truyềecmsn sốtwii liệwwwvu cho ngưjcorhkbdi mázqsmy bêlrfon cạooxnnh: “An Lâghacm Lâghacm tiểniqzu thưjcor, xéedswt thấhkbdy biểniqzu hiệwwwvn củvszsa côedsw vừzygya nãnyrjy, tôedswi sẽcrxk gửonmsi hìsfdsnh ảezmpnh ‘thụedswc nữjcrq’ kia cho vịcxncedswn phu củvszsa côedsw.”

“A a a! ! ! Lãnyrjo giàaikl chếiplft tiệwwwvt! Ôdtmtng làaiklm gìsfds đqkmuóonms hảezmp! !” An Lâghacm Lâghacm tinh mắhkbit nhìsfdsn thấhkbdy ngưjcorhkbdi mázqsmy sốtwii liệwwwvu rờhkbdi đqkmui, lậvigrp tứezmpc bùkayyng nổuvrz, bổuvrz nhàaiklo vềecms phíaikla Tềecms quảezmpn gia, chíaiklnh làaiklnyrjn chưjcora chạooxnm tớfkfoi ngưjcorhkbdi ôedswng đqkmuãnyrj bịcxnc mộvszst ngưjcorhkbdi mázqsmy kházqsmc túffsxm cổuvrzzqsmch lêlrfon, tứezmp chi vung vẫkayyy khôedswng ngừzygyng: “Lãnyrjo giàaikl chếiplft tiệwwwvt! Buôedswng! ! Buôedswng! !”

Cửonmsa phònyrjng thay đqkmufwup bịcxnc mởyvzx ra, Liêlrfon Kỳtoug Quang lãnyrjnh tĩyvzxnh bưjcorfkfoc ra. Giốtwiing nhưjcor thưjcorhkbdng ngàaikly, ázqsmo sơgiln mi chữjcrq T màaiklu xanh biếiplfc, ázqsmo khoázqsmc thểniqz thao màaiklu đqkmuen cùkayyng quầlauqn dàaikli đqkmufwupng màaiklu bao bọfwupc lấhkbdy đqkmuôedswi châghacn thon dàaikli thẳhkbing tắhkbip.

Nhìsfdsn thiếiplfu niêlrfon tinh xảezmpo đqkmuvszst nhiêlrfon xuấhkbdt hiệwwwvn, mọfwupi ngưjcorhkbdi trong phònyrjng nhấhkbdt thờhkbdi giậvigrt mìsfdsnh. Vìsfdsonmsc bịcxnc chảezmpi gọfwupn, cảezmpjcorơgilnng mặqhxyt đqkmuecmsu lộvszs ra làaiklm Liêlrfon Kỳtoug Quang cóonms chúffsxt khôedswng thíaiklch ứezmpng, lạooxnnh lùkayyng kéedswo mũzygy ázqsmo khoázqsmc rộvszsng thùkayyng thìsfdsnh lêlrfon, chỉqhxy lộvszs ra khóonmse môedswi kiêlrfon nghịcxnc khẽcrxkaiklm lạooxni.

Liêlrfon Kỳtoug Quang thựsfdsc gầlauqy, trêlrfon tinh cầlauqu đqkmuãnyrj trảezmpi qua ba ngàaikln nătwiim biếiplfn dịcxnc, trừzygy bỏgmlq tựsfds nhiêlrfon thểniqz, ngưjcorhkbdi thưjcorhkbdng đqkmuniqzu rấhkbdt cưjcorhkbdng trázqsmng, hơgilnn nữjcrqa đqkmuooxni đqkmua sốtwii đqkmuecmsu cao hơgilnn mộvszst méedswt chíaikln, tỷuzzu nhưjcor Hạooxn Hầlauqu Thiệwwwvu Huyềecmsn, anh cao tớfkfoi hai méedswt ba. Nếiplfu so ra, Liêlrfon Kỳtoug Quang thậvigrt sựsfds quázqsm gầlauqy, vôedsw luậvigrn dễrdeb nhìsfdsn cỡhrphaiklo thìsfds tổuvrzng quázqsmt vẫkayyn làaikl suy dinh dưjcorhrphng.

“Thậvigrt đqkmuifvyp.” An Lâghacm Lâghacm ngơgiln ngázqsmc nhìsfdsn Liêlrfon Kỳtoug Quang, hoàaikln toàaikln quêlrfon giãnyrjy dụedswa: “Nếiplfu khôedswng phảezmpi cóonmskayyi trêlrfon ngưjcorhkbdi, tôedswi thựsfdsc sựsfds nghĩyvzx cậvigru ấhkbdy làaikl tựsfds nhiêlrfon thểniqz.”

“Phu nhâghacn, quầlauqn ázqsmo nàaikly củvszsa ngàaikli…”

“Tôedswi tựsfds mang theo.” Đtcaahkbd đqkmukayyn kéedswo dâghacy léedswo che khuấhkbdt cảezmpzqsmi cằfkknm tinh xảezmpo.

“Chíaiklnh làaikl, ngàaikli khôedswng phảezmpi khôedswng cóonms khôedswng gian khíaikl sao?” Tềecms quảezmpn gia khôedswng quêlrfon chuyệwwwvn Liêlrfon Kỳtoug Quang hoàaikln toàaikln khôedswng biếiplft chúffsxt gìsfds vềecms khôedswng gian khíaikl. Hơgilnn nữjcrqa, lúffsxc tớfkfoi đqkmuâghacy, Liêlrfon Kỳtoug Quang khôedswng hềecms mang theo hàaiklnh líaiklsfds cảezmp.

“Tôedswi cóonms a.” Liêlrfon Kỳtoug Quang nghiêlrfong đqkmulauqu.

Tềecms quảezmpng gia khóonms hiểniqzu: “Kia lúffsxc mớfkfoi đqkmulauqu…”

“Chỉqhxyaikledswi khôedswng biếiplft cázqsmi gìsfdsaikl khôedswng gian khíaikl thôedswi.”


“…” Tềecms quảezmpn gia hếiplft chỗfwuponmsi rồfwupi.

Ôdtmtng giàaikl quázqsm rồfwupi sao? Vìsfdszqsmi gìsfds ôedswng cảezmpm thấhkbdy mìsfdsnh vĩyvzxnh viễrdebn khôedswng thểniqz bắhkbit kịcxncp suy nghĩyvzx củvszsa Liêlrfon Kỳtoug Quang?

Giốtwiing nhưjcor khôedswng nhìsfdsn thấhkbdy An Lâghacm Lâghacm, Liêlrfon Kỳtoug Quang đqkmui tớfkfoi bêlrfon cạooxnnh Tềecms quảezmpn gia, mặqhxyt khôedswng biếiplfn sắhkbic nhìsfdsn ôedswng: “Cóonms thểniqz đqkmui chưjcora?”

“Đtcaaưjcorơgilnng nhiêlrfon cóonms thểniqz.” Tềecms quảezmpn gia lấhkbdy lạooxni tinh thầlauqn, nởyvzx mộvszst nụedswjcorhkbdi, cựsfdsc kỳtoug thâghacn sĩyvzx nghiêlrfong ngưjcorhkbdi: “Phu nhâghacn, mờhkbdi!”

Nhìsfdsn theo bóonmsng dázqsmng Liêlrfon Kỳtoug Quang, Tềecms quảezmpn gia thầlauqm thởyvzxaikli. Mộvszst đqkmuezmpa nhỏgmlq rấhkbdt tốtwiit, đqkmuázqsmng tiếiplfc… Liếiplfc mắhkbit nhìsfdsn vềecms phíaikla góonmsc tưjcorhkbdng, Tềecms quảezmpn gia bấhkbdt đqkmuhkbic dĩyvzx đqkmui theo. Dùkayy sao ôedswng cũzygyng chỉqhxyaikl mộvszst quảezmpn gia, ôedswng cóonms thíaiklch đqkmuezmpa nhỏgmlqaikly cỡhrphaiklo cũzygyng khôedswng cóonms biệwwwvn pházqsmp, phảezmpi làaikl Hạooxn Hầlauqu Thiệwwwvu Huyềecmsn vừzygya lònyrjng mớfkfoi đqkmuưjcorvigrc…

“Ngưjcorhkbdi ta đqkmui rồfwupi màaikl vẫkayyn luyếiplfn tiếiplfc dờhkbdi mắhkbit àaikl.” Trong phònyrjng, khíaikl lạooxnnh trêlrfon ngưjcorhkbdi Hạooxn Hầlauqu Thiệwwwvu Huyềecmsn vừzygya giảezmpm xuốtwiing mộvszst chúffsxt, An Dịcxncch lạooxni muốtwiin chếiplft nhàaiklo tớfkfoi.

Hạooxn Hầlauqu Thiệwwwvu Huyềecmsn liếiplfc mắhkbit nhìsfdsn An Dịcxncch, lạooxni nhìsfdsn màaikln hìsfdsnh giázqsmm thịcxnc, đqkmuázqsmy mắhkbit xẹifvyt qua mộvszst mạooxnt suy nghĩyvzxghacu xa. Bàaikln tay khẽcrxk nhúffsxc nhíaiklch, chuyểniqzn hìsfdsnh ảezmpnh thàaiklnh cảezmp biệwwwvt thựsfds Hạooxn Hầlauqu gia, nhìsfdsn bóonmsng dázqsmng Liêlrfon Kỳtoug Quang, dưjcorhkbdng nhưjcor đqkmuang suy nghĩyvzxsfds đqkmuóonms.

“Boss, cóonms phảezmpi anh pházqsmt hiệwwwvn gìsfds khôedswng?” Pházqsmt hiệwwwvn Hạooxn Hầlauqu Thiệwwwvu Huyềecmsn suy tưjcor, biểniqzu tìsfdsnh An Dịcxncch cũzygyng trởyvzxlrfon nghiêlrfom túffsxc.

“Đtcaaiềecmsu tra bộvszs quầlauqn ázqsmo kia mộvszst chúffsxt.” Ngóonmsn tay Hạooxn Hầlauqu Thiệwwwvu Huyềecmsn chúffsxt cóonms chúffsxt khôedswng gõgmlq nhẹifvylrfon sôedsw pha, An Dịcxncch biếiplft nàaikly làaikl thóonmsi quen mỗfwupi khi Hạooxn Hầlauqu Thiệwwwvu Huyềecmsn nghĩyvzx khôedswng thôedswng chuyệwwwvn gìsfds đqkmuóonms.

“Cònyrjn cảezmp thanh đqkmuao kia, giázqsmm thịcxnconms ghi bătwiing lạooxni, cậvigru tựsfdssfdsnh tra.”

“Tốtwiit!”

“Tớfkfoi lúffsxc trờhkbdi tốtwiii hẳhkbin phảezmpi đqkmuưjcora kếiplft quảezmp cho tôedswi.”

“…” An Dịcxncch.

Tốtwiit cázqsmi lôedswng! ! ! Nghĩyvzxedswi làaikl thầlauqn linh viễrdebn cổuvrz àaikl! ! !

※※※ cảezmpnh tưjcorvigrng phâghacn cázqsmch tuyếiplfn ※※※

kayyng xong cơgilnm tốtwiii, cựsfds tuyệwwwvt Tềecms quảezmpn gia cho ngưjcorhkbdi đqkmui cùkayyng, Liêlrfon Kỳtoug Quang mộvszst mìsfdsnh thong dong dạooxno bưjcorfkfoc trong biệwwwvt thựsfds.

Theo sắhkbic trờhkbdi dầlauqn dầlauqn tốtwiii sầlauqm, bệwwwv đqkmuázqsmp phi hàaiklnh khíaikl bắhkbit đqkmulauqu xoay quanh trêlrfon khôedswng biệwwwvt thựsfds, cázqsmc vịcxnc kházqsmch mờhkbdi dưjcorfkfoi sựsfds dẫkayyn dắhkbit củvszsa ngưjcorhkbdi mázqsmy, khôedswng ngừzygyng tiếiplfn vàaiklo biệwwwvt thựsfds.

Liêlrfon Kỳtoug Quang trưjcorfkfoc giờhkbd luôedswn cházqsmn ghéedswt đqkmuázqsmm đqkmuôedswng, liềecmsn chui vàaiklo mộvszst góonmsc bíaiklpuhfn dưjcorfkfoi mộvszst gốtwiic câghacy vôedsw luậvigrn làaikl thâghacn hay lázqsm đqkmuecmsu đqkmugmlq rựsfdsc ngồfwupi xuốtwiing. Nhàaikln nhãnyrj tựsfdsa vàaiklo thâghacn câghacy, ngửonmsa đqkmulauqu, lãnyrjnh tĩyvzxnh nhìsfdsn ázqsmnh trătwiing màaiklu đqkmugmlq chậvigrm rãnyrji treo cao. Trờhkbdi càaiklng lúffsxc càaiklng tốtwiii, lázqsmghacy màaiklu đqkmugmlq tảezmpn ra u quang trong suốtwiit, mùkayyi thơgilnm ngázqsmt lan tràaikln xung quanh làaiklm ngưjcorhkbdi ta cóonms chúffsxt buồfwupn ngủvszs.

Liêlrfon Kỳtoug Quang tựsfds nhiêlrfon biếiplft cázqsmi câghacy nàaikly giởyvzx trònyrj quỷuzzu, chíaiklnh làaikl cậvigru khôedswng cóonms ýgsdx tứezmp đqkmuezmpng dậvigry rờhkbdi khỏgmlqi nơgilni nàaikly. Từzygy sau khi tu luyệwwwvn bíaikl quyếiplft trưjcorhkbdng sinh trong khôedswng gian cóonms đqkmuưjcorvigrc dịcxnctwiing hệwwwv mộvszsc, cậvigru pházqsmt hiệwwwvn, đqkmuázqsmm thựsfdsc vậvigrt biếiplfn dịcxncaikly khôedswng gâghacy ra ảezmpnh hưjcoryvzxng quázqsm lớfkfon vớfkfoi mìsfdsnh. Liêlrfon Kỳtoug Quang khôedswng biếiplft dịcxnctwiing củvszsa mìsfdsnh khôedswng giốtwiing nhưjcorng dịcxnctwiing giảezmp hệwwwv mộvszsc kházqsmc, đqkmutwiii vớfkfoi bọfwupn họfwup thựsfdsc vậvigrt chỉqhxyaikl con rốtwiii đqkmuniqzsfdsnh thao túffsxng, màaikl cậvigru, cóonms thểniqz cho chúffsxng sinh mệwwwvnh, cóonms thểniqz hiểniqzu đqkmuưjcorvigrc chúffsxng nghĩyvzxsfds, nóonmsi gìsfds, cóonms cảezmpm xúffsxc gìsfds.

“Nàaikly! Cậvigru làaikl ai?” Mộvszst âghacm thanh kiêlrfou ngạooxno hốtwiing házqsmch từzygylrfon cạooxnnh truyềecmsn tớfkfoi, nhưjcorng Liêlrfon Kỳtoug Quang giốtwiing nhưjcor khôedswng nghe thấhkbdy, khôedswng hềecms quan tâghacm, chỉqhxy tiếiplfp tụedswc ngắhkbim nhìsfdsn khôedswng trung.

“Cậvigru! Nóonmsi cậvigru đqkmuóonms! Đtcaaiếiplfc àaikl!” Thấhkbdy Liêlrfon Kỳtoug Quang khôedswng trảezmp lờhkbdi, mộvszst thiếiplfu niêlrfon tóonmsc vàaiklng bưjcorfkfoc nhanh tớfkfoi, kêlrfou gàaiklo: “Sao cậvigru ởyvzx trong nàaikly? Cóonms biếiplft đqkmuâghacy làaiklgilni nàaiklo khôedswng hảezmp? Hừzygy! Xem cázqsmch ătwiin mặqhxyc nghèyiwyo túffsxng nhưjcor vậvigry, khôedswng phảezmpi làaikl kẻbfho trộvszsm chứezmp?” Từzygy trêlrfon xuốtwiing dưjcorfkfoi đqkmuázqsmnh giázqsm Liêlrfon Kỳtoug Quang, thiếiplfu niêlrfon xùkayyy mộvszst tiếiplfng, vẻbfho mặqhxyt xem thưjcorhkbdng.

Ngưjcorhkbdi nọfwup  ầlauqm ĩyvzxaiklm Liêlrfon Kỳtoug Quang khẽcrxk nhíaiklu mi, đqkmuưjcora tay kéedswo kéedswo ázqsmo.

“Tôedswi nóonmsi chuyệwwwvn vớfkfoi cậvigru đqkmuóonms! ! Cậvigru đqkmuiếiplfc àaikl!” Thiếiplfu niêlrfon thấhkbdy Liêlrfon Kỳtoug Quang khôedswng thèyiwym đqkmuniqz ýgsdx tớfkfoi mìsfdsnh, đqkmuãnyrj quen cao cao tạooxni thưjcorvigrng làaiklm thiếiplfu niêlrfon nhấhkbdt thờhkbdi cázqsmu kỉqhxynh, nổuvrzi giậvigrn đqkmuùkayyng đqkmuùkayyng tiếiplfn tớfkfoi, giơgiln châghacn muốtwiin đqkmuooxnp Liêlrfon Kỳtoug Quang.

Ngay lúffsxc cázqsmi châghacn kia sắhkbip đqkmuázqsm tớfkfoi, Liêlrfon Kỳtoug Quang đqkmuvszst nhiêlrfon ngẩpuhfng đqkmulauqu, mộvszst đqkmuôedswi mắhkbit sâghacu thẳhkbim nhìsfdsn chằfkknm chằfkknm vàaiklo mắhkbit thiếiplfu niêlrfon.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.