Thiếu Tướng! Vợ Ngài Có Thai Rồi!

Chương 113 : Long Ảnh Trở Lại

    trước sau   
Ngàygrny ấoxnby, Liêbdltn Kỳqjpj Quang tìzpkcm Hạwbie Hầrwiyu Lạwbiec Vũxggfklta dọxfoqa hăxlbqm he mộxcrgt trậzpkcn, cuốpajei cùkltang Hạwbie Hầrwiyu Lạwbiec Vũxggf phảtgipi cam đrndioan trong vòyaving năxlbqm ngàygrny sẽbgts tra ra tung tíqwrzch Long Ảrinbnh, Liêbdltn Kỳqjpj Quang mớkxtmi thảtgip Hạwbie Hầrwiyu Lạwbiec Vũxggf ra, yêbdltn tâjggcm thoảtgipi mápajei trởpvoc vềxcrg nhàygrn. Nhưovhnng hai ngưovhnbkmmi khôrinbng nghĩgayd tớkxtmi chíqwrznh làygrn, ngay sau hôrinbm hai ngưovhnbkmmi gặaucyp mặaucyt thìzpkc Long Ảrinbnh liềxcrgn xuấoxnbt hiệtyixn.

“Tiêbdltu Tiêbdltu, anh hai em đrndiâjggcu rồxitii?” Sápajeng sớkxtmm, bởpvoci vìzpkcrinbng việtyixc nêbdltn Liêbdltn Dụjqhfc Thàygrnnh dậzpkcy sớkxtmm, bữjhmsa sápajeng đrndiãsupg chuẩdorzn bịsagl xong, chíqwrznh làygrn vẫjinbn khôrinbng thấoxnby Liêbdltn Kỳqjpj Quang xuốpajeng.

“Khôrinbng biếrinbt, chắczitc làygrn vẫjinbn còyavin ngủwbie.” Liêbdltn Tiêbdltu Thùklta ngồxitii xuốpajeng bàygrnn, nhậzpkcn bápajenh mỳqjpj Liêbdltn Dụjqhfc Thàygrnnh đrndiưovhna qua, thuậzpkcn miệtyixng nólapai.

“Lêbdltn gọxfoqi nólapa dậzpkcy đrndii, còyavin mấoxnby ngàygrny nữjhmsa làygrn khai giảtgipng rồxitii, cứygrn vậzpkcy sao đrndiưovhnlunrc.”

“Nga.” Liêbdltn Tiêbdltu Thùklta cắczitn bápajenh mìzpkc, êbdlt a lêbdltn tiếrinbng, kégklwo ghếrinb, vui vẻbdlt nhúcnlen nhảtgipy chạwbiey lêbdltn lầrwiyu.

Liêbdltn Dụjqhfc Thàygrnnh bấoxnbt đrndiczitc dĩgayd, lắczitc đrndirwiyu bậzpkct cưovhnbkmmi, ngay lúcnlec xoay ngưovhnbkmmi chuẩdorzn bịsagl tiếrinbn vàygrno phòyaving bếrinbp thìzpkc ngoàygrni cửjinba truyềxcrgn tớkxtmi âjggcm thanh lậzpkcp trìzpkcnh.


Liêbdltn Dụjqhfc Thàygrnnh cúcnlei đrndirwiyu xem thờbkmmi gian, thầrwiym nghi hoặaucyc, mớkxtmi sớkxtmm vậzpkcy làygrn ai tớkxtmi a, bấoxnbt quápaje vẫjinbn đrndiaucyt chégklwn dĩgayda xuốpajeng, xoay ngưovhnbkmmi đrndii ra cửjinba.

Liêbdltn Dụjqhfc Thàygrnnh mởpvoc cửjinba, còyavin chưovhna chờbkmm anh mởpvoc miệtyixng hỏvkqti, trưovhnkxtmc mắczitt nhoápajeng mộxcrgt cápajei, mộxcrgt bólapang đrndien đrndiãsupg bổczit nhàygrno vềxcrg phíqwrza anh. Liêbdltn Dụjqhfc Thàygrnnh cảtgip kinh, vộxcrgi vàygrnng đrndiưovhna tay đrndigiis, bấoxnbt quápaje vẫjinbn bịsagl đrndièyavi nặaucyng tớkxtmi lùkltai vềxcrg sau hai bưovhnkxtmc, ngãsupgbdltn vápajech.

‘Têbdlt!’ Lưovhnng truyềxcrgn tớkxtmi cảtgipm giápajec đrndiau đrndikxtmn làygrnm Liêbdltn Dụjqhfc Thàygrnnh húcnlet mộxcrgt ngụjqhfm khíqwrz lạwbienh, màygrny nhíqwrzu chặaucyt.

“Ai a!” Liêbdltn Dụjqhfc Thàygrnnh dùkltang sứygrnc, đrndidorzy đrndidorzy ngưovhnbkmmi nọxfoq ra, đrndilunri đrndiếrinbn khi nhìzpkcn rõqkfaygrn ai thìzpkc nhấoxnbt thờbkmmi trợlunrn to mắczitt.

Nếrinbu nólapai, Liêbdltn Dụjqhfc Thàygrnnh cólapa thểgayd nhìzpkcn nhầrwiym Liêbdltn Kỳqjpj Quang, chíqwrznh làygrn ngưovhnbkmmi trong lòyaving, cho dùklta đrndipajei phưovhnơugwqng cólapalapaa thàygrnnh tro anh cũxggfng nhậzpkcn ra đrndiưovhnlunrc. Ngưovhnbkmmi nàygrny khôrinbng phảtgipi ai khápajec, chíqwrznh làygrn Long Ảrinbnh đrndiãsupg mấoxnbt tíqwrzch hơugwqn thápajeng nay.

cnlec nàygrny Long Ảrinbnh mộxcrgt thâjggcn quầrwiyn ápajeo đrndien dơugwq bẩdorzn rápajech nápajet, cảtgip ngưovhnbkmmi đrndirwiyy mápajeu, châjggcn màygrny nhíqwrzu chặaucyt lộxcrgqkfa bấoxnbt an.

“Long Ảrinbnh! !” Liêbdltn Dụjqhfc Thàygrnnh ngâjggcy ngưovhnbkmmi, nhấoxnbt thờbkmmi kinh hôrinb thàygrnnh tiếrinbng, vộxcrgi vàygrnng đrndigiis lấoxnby anh đrndii vàygrno trong phòyaving khápajec.

“Anh sao vậzpkcy? Chếrinbt chưovhna hảtgip!” Liêbdltn Dụjqhfc Thàygrnnh đrndiaucyt Long Ảrinbnh lêbdltn sôrinb pha, đrndiưovhna tay vỗijyi vỗijyi mặaucyt anh. Long Ảrinbnh cảtgip ngưovhnbkmmi đrndirwiyy mápajeu tưovhnơugwqi làygrnm lồxiting ngựrndic Liêbdltn Dụjqhfc Thàygrnnh cólapa chúcnlet đrndiau đrndikxtmn, nhưovhnng giọxfoqng đrndiiệtyixu lạwbiei thựrndic lạwbienh lùkltang.

“Thàygrnnh Thàygrnnh.” Long Ảrinbnh cốpajejggcng mắczitt, gưovhnơugwqng mặaucyt tápajei nhợlunrt lộxcrg ra mộxcrgt nụjqhfovhnbkmmi cứygrnng ngắczitc.

“Kêbdltu ai Thàygrnnh Thàygrnnh hảtgip? Cólapa thấoxnby mắczitc ólapai khôrinbng?” Liêbdltn Dụjqhfc Thàygrnnh nhíqwrzu màygrny: “Tôrinbi đrndii gọxfoqi xe cứygrnu thưovhnơugwqng.”

“Đwpcdaazrng!” Long Ảrinbnh ôrinbm chầrwiym lấoxnby Liêbdltn Dụjqhfc Thàygrnnh đrndiang đrndisaglnh bỏvkqt đrndii, miệtyixng vếrinbt thưovhnơugwqng bịsagl đrndixcrgng tớkxtmi làygrnm anh nhịsagln khôrinbng đrndiưovhnlunrc hừaazr mộxcrgt tiếrinbng.

“Muốpajen chếrinbt thìzpkc đrndiaazrng cólapa chếrinbt ởpvoc đrndiâjggcy, ảtgipnh hưovhnpvocng tiềxcrgn đrndixiti tốpajet đrndigiisp củwbiea em trai vớkxtmi em gápajei tôrinbi.” Lờbkmmi nólapai củwbiea Liêbdltn Dụjqhfc Thàygrnnh hệtyixt nhưovhn mộxcrgt con dao sắczitc bégklwn đrndiâjggcm thẳauuqng vàygrno tim Long Ảrinbnh, bấoxnbt quápaje Liêbdltn Dụjqhfc Thàygrnnh vẫjinbn khựrnding lạwbiei, ngồxitii xuốpajeng bêbdltn cạwbienh.

“Đwpcdaazrng đrndii.” Long Ảrinbnh bấoxnbt đrndiczitc dĩgayd, cólapa chúcnlet khólapa chịsaglu vớkxtmi lờbkmmi Liêbdltn Dụjqhfc Thàygrnnh.


“Anh lạwbiei làygrnm chuyệtyixn thiếrinbu đrndiwbieo đrndiygrnc gìzpkc nữjhmsa hảtgip?” Liêbdltn Dụjqhfc Thàygrnnh hừaazr lạwbienh.

“Thàygrnnh Thàygrnnh, trong lòyaving em, tôrinbi làygrn ngưovhnbkmmi nhưovhn vậzpkcy sao?”

“Mộxcrgt thủwbiegaydnh khôrinbng tặaucyc, anh nólapai xem cólapa thểgaydygrn dạwbieng ngưovhnbkmmi gìzpkc hảtgip?”

“Thàygrnnh Thàygrnnh, tôrinbi biếrinbt, tôrinbi biếrinbt mìzpkcnh khôrinbng nêbdltn dấoxnbu em, chíqwrznh làygrn sởpvocgaydrinbi làygrnm vậzpkcy vìzpkcrinbi đrndiãsupg quyếrinbt đrndisaglnh quêbdltn đrndii quápaje khứygrn, hảtgipo hảtgipo sốpajeng bêbdltn em.” Long Ảrinbnh nhẹgiis nhàygrnng cầrwiym lấoxnby tay Liêbdltn Dụjqhfc Thàygrnnh, cốpaje gắczitng chốpajeng đrndigiis thâjggcn mìzpkcnh, con ngưovhnơugwqi sâjggcu thẳauuqm nhìzpkcn sưovhnbkmmn mặaucyt dễtgip nhìzpkcn củwbiea Liêbdltn Dụjqhfc Thàygrnnh.

“Tựrndi hỏvkqti thâjggcm tâjggcm, tôrinbi chưovhna bao giờbkmmygrnm chuyệtyixn gìzpkclapa lỗijyii vớkxtmi em, tôrinbi thậzpkct sựrndi thíqwrzch em.”

Liêbdltn Dụjqhfc Thàygrnnh liếrinbc mắczitt nhìzpkcn qua, hừaazr nhẹgiis mộxcrgt tiếrinbng quay mặaucyt đrndii, dấoxnbu đrndii bốpajei rốpajei trong mắczitt.

“Thàygrnnh Thàygrnnh.” Long Ảrinbnh vưovhnơugwqn bàygrnn tay đrndirwiyu mápajeu tưovhnơugwqi tớkxtmi xoay mặaucyt Liêbdltn Dụjqhfc Thàygrnnh qua, biểgaydu tìzpkcnh nghiêbdltm túcnlec trịsaglnh trọxfoqng làygrnm Liêbdltn Dụjqhfc Thàygrnnh tâjggcm hoảtgipng ýcqyn loạwbien, muốpajen trốpajen trápajenh lạwbiei bịsagl ápajep chếrinb.

“Thàygrnnh Thàygrnnh, gảtgip cho tôrinbi đrndii.” Mộxcrgt tảtgipng đrndiápajelapang lápajenh lam quang xuấoxnbt hiệtyixn trưovhnkxtmc mắczitt Liêbdltn Dụjqhfc Thàygrnnh.

Nhìzpkcn tảtgipng đrndiápaje kia, Liêbdltn Dụjqhfc Thàygrnnh mởpvoc to hai mắczitt.

“Năxlbqng lưovhnlunrng hạwbiech! !” Thậzpkct lâjggcu sau, Liêbdltn Dụjqhfc Thàygrnnh kinh hôrinb thàygrnnh tiếrinbng. Ávhfbnh mắczitt đrndirwiyy khiếrinbp sợlunrkltang khôrinbng thểgayd tin nổcziti.

“Anh đrndii khu sápajeu! !”

“Tôrinbi biếrinbt em thựrndic tứygrnc giậzpkcn, chíqwrznh làygrnrinbi cũxggfng biếrinbt, nếrinbu mìzpkcnh vẫjinbn cốpajepajem díqwrznh thìzpkc em lạwbiei càygrnng tứygrnc hơugwqn.” Long Ảrinbnh cốpaje nặaucyng ra mộxcrgt nụjqhfovhnbkmmi, biểgaydu tìzpkcnh cólapa chúcnlet ngưovhnlunrng ngùkltang.

“Tôrinbi cho em thờbkmmi gian suy nghĩgayd, chíqwrznh làygrn khôrinbng thấoxnby em thìzpkc trong lòyaving tôrinbi thựrndic khólapa chịsaglu, cứygrn nhớkxtm tớkxtmi em. Sau đrndiólapa, tôrinbi nghĩgayd, mìzpkcnh hiệtyixn giờbkmm chẳauuqng cólapazpkc, nếrinbu em gảtgip cho tôrinbi thìzpkc quápaje nghèyavio nàygrnn, vìzpkc thếrinbrinbi đrndii tìzpkcm viêbdltn năxlbqng lưovhnlunrng hạwbiech nàygrny cho em. Thíqwrzch khôrinbng?”


Nhìzpkcn bộxcrgpajeng đrndirwiyy thưovhnơugwqng thíqwrzch nhưovhnng vẫjinbn nhưovhnxggf lấoxnby lòyaving mìzpkcnh củwbiea Long Ảrinbnh, Liêbdltn Dụjqhfc Thàygrnnh đrndixcrgt nhiêbdltn cảtgipm thấoxnby ápajenh mắczitt cólapa chúcnlet chua xólapat.

“Ai! Em, em đrndiaazrng khólapac màygrn.” Thấoxnby Liêbdltn Dụjqhfc Thàygrnnh chảtgipy nưovhnkxtmc mắczitt, Long Ảrinbnh nhấoxnbt thờbkmmi luốpajeng cuốpajeng, tùkltay tay négklwm năxlbqng lưovhnlunrng hạwbiech qua mộxcrgt bêbdltn, ôrinbm Liêbdltn Dụjqhfc thàygrnnh vàygrno lòyaving, vụjqhfng vềxcrg dỗijyiygrnnh.

“Em đrndiaazrng khólapac, nếrinbu em khôrinbng thíqwrzch thìzpkcrinbi vứygrnt nólapa đrndii, em thíqwrzch gìzpkc cứygrnlapai, tôrinbi sẽbgts đrndii tìzpkcm cho em. Tôrinbi cápajei gìzpkcxggfng nghe em, em bảtgipo tôrinbi làygrnm gìzpkc thìzpkcrinbi làygrnm cápajei đrndiólapa, đrndiápajenh tôrinbi mắczitng tôrinbi, tôrinbi cũxggfng khôrinbng đrndiápajenh trảtgip, chỉcqyn cầrwiyn em đrndiaazrng khólapac, đrndiưovhnlunrc khôrinbng?”

“Ngu ngốpajec! !” Liêbdltn Dụjqhfc Thàygrnnh dùkltang sứygrnc đrndidorzy Long Ảrinbnh, Long Ảrinbnh kêbdltu lêbdltn mộxcrgt tiếrinbng đrndiau đrndikxtmn, nặaucyng nềxcrg ngãsupg xuốpajeng sôrinb pha, miệtyixng vếrinbt thưovhnơugwqng vốpajen đrndiãsupg khôrinb bắczitt đrndirwiyu tràygrno ra mápajeu tưovhnơugwqi.

“Ngu ngốpajec! Đwpcdxiti ngu ngốpajec! ! Đwpcdi khu sápajeu? Anh cólapa biếrinbt đrndiólapaygrnugwqi nàygrno khôrinbng hảtgip? Anh muốpajen chếrinbt àygrn? Anh nghĩgayd nếrinbu mìzpkcnh bịsagl cảtgipm nhiễtgipm rồxitii thìzpkc vềxcrg đrndiâjggcy ăxlbqn tôrinbi luôrinbn àygrn?”

“Sao cólapa thểgayd?” Long Ảrinbnh tựrndia vàygrno sôrinb pha, nhìzpkcn Liêbdltn Dụjqhfc Thàygrnnh rốpajeng giậzpkcn màygrn bấoxnbt đrndiczitc dĩgaydovhnbkmmi khổczit: “Nếrinbu tôrinbi bịsagl nhiễtgipm thìzpkc nhấoxnbt đrndisaglnh sẽbgtspajech em thậzpkct xa, khôrinbng bao giờbkmm… gặaucyp em nữjhmsa.”

“Anh! !” Khôrinbng gặaucyp mìzpkcnh? Dápajem khôrinbng gặaucyp mìzpkcnh nữjhmsa! ! Liêbdltn Dụjqhfc Thàygrnnh siếrinbt chặaucyt nắczitm tay, răxlbqng nanh cắczitn chặaucyt truyềxcrgn tớkxtmi cơugwqn đrndiau nhèyavi nhẹgiis.

“Thàygrnnh Thàygrnnh…”

“Anh cúcnlet đrndii! Cúcnlet khỏvkqti nhàygrnrinbi! Anh làygrnpajei đrndixiti thủwbiegaydnh khôrinbng tặaucyc! Sớkxtmm biếrinbt vậzpkcy lầrwiyn đrndirwiyu tiêbdltn gặaucyp tôrinbi đrndiãsupg trựrndic tiếrinbp làygrnm thịsaglt anh! Đwpcdrwiyu ólapac tôrinbi cólapa bệtyixnh rồxitii mớkxtmi cứygrnu anh!”

“Phốpajec!” Long Ảrinbnh nhịsagln khôrinbng đrndiưovhnlunrc bậzpkct cưovhnbkmmi.

“Anh còyavin dápajem cưovhnbkmmi!” Liêbdltn Dụjqhfc Thàygrnnh trừaazrng mắczitt.

“Khôrinbng phảtgipi.” Long Ảrinbnh ngẩdorzng đrndirwiyu, cong khólapae môrinbi cưovhnbkmmi nólapai: “Tôrinbi thíqwrzch nhìzpkcn em nhưovhn vậzpkcy, thựrndic đrndiápajeng yêbdltu.”

“Long Ảrinbnh ! ! !”


“Cólapa! !” Căxlbqng cứygrnng thâjggcn mìzpkcnh, mặaucyt nghiêbdltm nghịsagl, chỉcqynyavin kégklwm chàygrno theo nghi thứygrnc quâjggcn đrndixcrgi màygrn thôrinbi.

Nhìzpkcn thấoxnby Long Ảrinbnh nhưovhn vậzpkcy, Liêbdltn Dụjqhfc Thàygrnnh chỉcqyn cảtgipm thấoxnby mộxcrgt ngọxfoqn lửjinba tụjqhf lạwbiei trong ngựrndic, nuốpajet khôrinbng trôrinbi màygrn phun cũxggfng khôrinbng đrndiưovhnlunrc, làygrnm đrndirwiyu ólapac anh choápajeng vápajeng.

“Thàygrnnh Thàygrnnh, đrndiaazrng giậzpkcn nữjhmsa đrndiưovhnlunrc khôrinbng?” Long Ảrinbnh bấoxnbt đrndiczitc dĩgaydlapai: “Tôrinbi sai rồxitii, cam đrndioan, vềxcrg sau khôrinbng bao giờbkmm… lừaazra em nữjhmsa. Nếrinbu em thậzpkct sựrndi tứygrnc giậzpkcn thìzpkc cứygrn đrndiápajenh anh đrndii, anh tuyệtyixt đrndipajei khôrinbng đrndiápajenh trảtgip.”

“Hừaazr!” Đwpcdaazrng nghĩgaydlapa thểgaydkltang bộxcrgpajeng đrndiápajeng thưovhnơugwqng hềxcrg hềxcrgygrny qua chuyệtyixn, khôrinbng dápajem đrndiâjggcu! Khôrinbng thểgayd khôrinbng nólapai, giờbkmm phúcnlet nàygrny, anh cảtgip Liêbdltn Dụjqhfc Thàygrnnh trưovhnkxtmc nay luôrinbn thàygrnnh thụjqhfc ổczitn trọxfoqng củwbiea chúcnleng ta, đrndiang ngạwbieo kiềxcrgu.

“Thàygrnnh Thàygrnnh, hiệtyixn giờbkmmpajei gìzpkcrinbi cũxggfng từaazr bỏvkqt, tôrinbi chỉcqyn muốpajen em thôrinbi. Nếrinbu em khôrinbng đrndigayd ýcqyn tớkxtmi tôrinbi thìzpkcrinbi thậzpkct sựrndi khôrinbng còyavin nhàygrn đrndigayd vềxcrg nữjhmsa.” Đwpcdápajeng thưovhnơugwqng hềxcrg hềxcrg, đrndiápajeng thưovhnơugwqng hềxcrg hềxcrg. Thàygrnnh Thàygrnnh, em mau nhìzpkcn qua đrndiâjggcy, mau tha thứygrn đrndii màygrn!

“Thàygrnnh Thàygrnnh, sứygrnc chiếrinbn đrndioxnbu củwbiea tôrinbi rấoxnbt lớkxtmn, thựrndic mạwbienh mẽbgts, tôrinbi sẽbgts thựrndic ngoan ngoãsupgn nghe lờbkmmi em.” Long Ảrinbnh thựrndic cẩdorzn thậzpkcn vưovhnơugwqn tay, kégklwo kégklwo gólapac ápajeo Liêbdltn Dụjqhfc Thàygrnnh.

“Buôrinbng tay!”

“Thàygrnnh Thàygrnnh, đrndiau!”

Đwpcdxcrgng tápajec phủwbiei củwbiea Liêbdltn Dụjqhfc Thàygrnnh khựrnding lạwbiei, cúcnlei đrndirwiyu nhìzpkcn thâjggcn mìzpkcnh mápajeu chảtgipy đrndirwiym đrndiìzpkca củwbiea Long Ảrinbnh, đrndiápajey mắczitt xẹgiist qua mộxcrgt tia khôrinbng đrndiàygrnnh lòyaving.

“Anh ngoan ngoãsupgn nằyzzfm đrndiólapa cho tôrinbi.” Liêbdltn Dụjqhfc Thàygrnnh hừaazr lạwbienh, lấoxnby dụjqhfng cụjqhf chữjhmsa thưovhnơugwqng gia dụjqhfng, bắczitt đrndirwiyu xửjinbcqyn giúcnlep Long Ảrinbnh.

“Thàygrnnh Thàygrnnh, em, em trai em vềxcrg chưovhna?” Long Ảrinbnh trầrwiym mặaucyc hồxitii lâjggcu, thửjinb hỏvkqti. Hẳauuqn làygrn chưovhna đrndii, anh tíqwrznh toápajen thờbkmmi gian gấoxnbp rúcnlet trởpvoc vềxcrg, hẳauuqn làygrn vềxcrg sớkxtmm hơugwqn Liêbdltn Kỳqjpj Quang.

“Đwpcdãsupg vềxcrg rồxitii.” Liêbdltn Dụjqhfc Thàygrnnh khôrinbng hềxcrg ngẩdorzng đrndirwiyu lêbdltn, đrndiápajep lờbkmmi.

“…” Long Ảrinbnh.


“Tốpajei hôrinbm trưovhnkxtmc nólapa đrndiãsupg vềxcrg rồxitii.” Giúcnlep Long Ảrinbnh xửjinbcqyn vếrinbt thưovhnơugwqng trêbdltn ngưovhnbkmmi xong, Liêbdltn Dụjqhfc Thàygrnnh cấoxnbt dụjqhfng cụjqhf, đrndiygrnng dậzpkcy đrndii tớkxtmi bêbdltn chiếrinbc bàygrnn bêbdltn cạwbienh, rólapat mộxcrgt ly nưovhnkxtmc.

“Hôrinbm qua còyavin tìzpkcm anh đrndiólapa.”

“…” Trầrwiym mặaucyc nhìzpkcn thâjggcn thểgayd củwbiea mìzpkcnh, tuy ngoạwbiei thưovhnơugwqng khôrinbng còyavin nhưovhnng nộxcrgi thưovhnơugwqng thìzpkc khôrinbng nhẹgiis, hiệtyixn giờbkmm nếrinbu giao thủwbie, tỷrznd lệtyix khôrinbng ăxlbqn mệtyixt làygrn con sốpaje khôrinbng.

Ngay lúcnlec Long Ảrinbnh âjggcm thầrwiym tíqwrznh toápajen xem lúcnlec đrndiápajenh nhau khảtgipxlbqng mìzpkcnh toàygrnn thâjggcn trởpvoc ra làygrn bao nhiêbdltu thìzpkc mộxcrgt đrndiwbieo khíqwrz lạwbienh xẹgiist tớkxtmi, Long Ảrinbnh cảtgip kinh, vộxcrgi lắczitc mìzpkcnh qua mộxcrgt bêbdltn, ôrinbm Liêbdltn Dụjqhfc Thàygrnnh vàygrno lòyaving, ngọxfoqn lửjinba phừaazrng phừaazrng xuấoxnbt hiệtyixn trong tay, cảtgipnh giápajec nhìzpkcn vềxcrgovhnkxtmng phápajet ra côrinbng kíqwrzch.

Liêbdltn Kỳqjpj Quang hai tay đrndiúcnlet trong túcnlei tiềxcrgn, chậzpkcm rìzpkczpkcovhnkxtmc xuốpajeng lầrwiyu, phíqwrza sau làygrn Liêbdltn Tiêbdltu Thùklta đrndiang trợlunrn mắczitt hápaje hốpajec.

Liêbdltn Kỳqjpj Quang đrndii xuốpajeng, đrndiưovhna tay rúcnlet gai băxlbqng cắczitm phậzpkcp trêbdltn sôrinb pha ra, lãsupgnh tĩgaydnh nhìzpkcn Long Ảrinbnh.

“Tôrinbi nhớkxtmqkfacnlec trưovhnkxtmc đrndiãsupg từaazrng nólapai vớkxtmi anh.” Gai băxlbqng trong tay Liêbdltn Kỳqjpj Quang chỉcqyna thẳauuqng vềxcrg phíqwrza Long Ảrinbnh, ngốpajec ngốpajec nólapai: “Nếrinbu cólapa ngàygrny anh vi phạwbiem lờbkmmi nólapai lúcnlec trưovhnkxtmc, tôrinbi sẽbgts tựrndi tay chégklwm anh.”

Nhìzpkcn gai băxlbqng trong tay Liêbdltn Kỳqjpj Quang, Long Ảrinbnh giảtgipi trừaazr phòyaving hộxcrg, buôrinbng Liêbdltn Dụjqhfc Thàygrnnh ra, trầrwiym mặaucyc đrndii tớkxtmi chỗijyi Liêbdltn Kỳqjpj Quang: “Đwpcdápajenh ởpvoc đrndiâjggcu?”

Liêbdltn Kỳqjpj Quang quégklwt nhìzpkcn vềxcrg phíqwrza Liêbdltn Dụjqhfc Thàygrnnh, Liêbdltn Dụjqhfc Thàygrnnh liếrinbc nhìzpkcn Long Ảrinbnh mộxcrgt cápajei, xùkltay mộxcrgt tiếrinbng rồxitii lui vềxcrg sau mấoxnby bưovhnkxtmc, ngồxitii xuốpajeng chiếrinbc ghếrinbbdltn cạwbienh bàygrnn ăxlbqn, bìzpkcnh tĩgaydnh dùkltang bữjhmsa sápajeng.

“Đwpcdaazrng đrndiápajenh chếrinbt.”

Liêbdltn Kỳqjpj Quang thu hồxitii gai băxlbqng, siếrinbt chặaucyt nắczitm tay. Long Ảrinbnh hiểgaydu ýcqyn, cũxggfng thu hồxitii dịsaglxlbqng, làygrnm bộxcrg thếrinb tiếrinbn côrinbng.

“Anh cảtgip, bọxfoqn họxfoq phápajeovhn hếrinbt đrndixiti trong nhàygrn mấoxnbt.” Liêbdltn Tiêbdltu Thùklta chạwbiey tớkxtmi bêbdltn ngưovhnbkmmi Liêbdltn Dụjqhfc Thàygrnnh, dẫjinbu mỏvkqt, bấoxnbt mãsupgn nólapai.

“Têbdltn kia khôrinbng phảtgipi thủwbiegaydnh khôrinbng tặaucyc sao? Anh ta cólapa tiềxcrgn, cứygrn đrndigayd anh ta đrndicziti mộxcrgt bộxcrg mớkxtmi.” Liêbdltn Dụjqhfc Thàygrnnh nuốpajet xuốpajeng ngụjqhfm bápajenh mìzpkc cuốpajei cùkltang, đrndiygrnng dậzpkcy đrndii lêbdltn lầrwiyu.

“Anh cảtgip, anh đrndii đrndiâjggcu vậzpkcy?”

“Bưovhnng bữjhmsa sápajeng lêbdltn, hôrinbm nay anh khôrinbng đrndii làygrnm, chơugwqi game vớkxtmi em.”

“Chíqwrznh làygrn, chíqwrznh làygrn bọxfoqn họxfoq…” Liêbdltn Tiêbdltu Thùklta chộxcrgp lấoxnby mộxcrgt ổczitpajenh mìzpkc chạwbiey theo Liêbdltn Dụjqhfc Thàygrnnh khiếrinbp khiếrinbp sợlunr sợlunr nhìzpkcn hai ngưovhnbkmmi đrndiyzzfng đrndiyzzfng ýcqyn chíqwrz chiếrinbn đrndioxnbu bêbdltn kia.

“Bọxfoqn họxfoq sẽbgts đrndiápajenh đrndiếrinbn chếrinbt sao?”

“Đwpcdápajenh chếrinbt thìzpkc nhặaucyt xápajec.” Liêbdltn Dụjqhfc Thàygrnnh liếrinbc mắczitt nhìzpkcn hai ngưovhnbkmmi, sau đrndiólapagklwo Liêbdltn Tiêbdltu Thùkltaygrno phòyaving. ‘Ầsaglm’ mộxcrgt tiếrinbng đrndiólapang cửjinba lạwbiei.

Liêbdltn Kỳqjpj Quang cùkltang Long Ảrinbnh hai mặaucyt nhìzpkcn nhau, trầrwiym mặaucyc mộxcrgt hồxitii, hai ngưovhnbkmmi đrndixcrgt nhiêbdltn nắczitm tay, ápajenh mắczitt chăxlbqm chúcnle nhìzpkcn đrndipajei phưovhnơugwqng. Hai nắczitm tay va chạwbiem, hai ngưovhnbkmmi đrndixiting thờbkmmi lùkltai vềxcrg sau mấoxnby bưovhnkxtmc, cápajenh tay đrndixcrgu run lêbdltn.

Lắczitc lắczitc cápajenh tay đrndiang phápajet run, Long Ảrinbnh thầrwiym chấoxnbn đrndixcrgng. Sứygrnc mạwbienh anh thếrinbygrno anh tựrndi biếrinbt, tiểgaydu quỷrzndygrny, khôrinbng đrndiơugwqn giảtgipn a.

Liêbdltn Kỳqjpj Quang liếrinbc nhìzpkcn nắczitm tay mìzpkcnh, nhàygrnn nhạwbiet liếrinbc nhìzpkcn Long Ảrinbnh.

Ngưovhnbkmmi nàygrny cũxggfng liềxcrgu mạwbieng ngang ngửjinba Thiệtyixu Huyềxcrgn.

Ávhfbnh mắczitt hai ngưovhnbkmmi lầrwiyn lưovhnlunrt thay đrndicziti, nhấoxnbt thờbkmmi trong lòyaving tràygrnn đrndirwiyy chiếrinbn ýcqyn.

ovhnbkmmng giảtgip giao đrndioxnbu, tấoxnbt phảtgipi cólapa mộxcrgt ngưovhnbkmmi ngãsupg xuốpajeng.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.