Thiếu Tướng! Vợ Ngài Có Thai Rồi!

Chương 109 : Lê Ngọc Chết

    trước sau   
Theo biếctqbn dịkxze thểwnas cuốljgmi cùvsbsng bịkxze chéswkkm rụswkkng, cảfovrnh vậdrnot xung quanh dầgirzn dầgirzn mơdiru hồplxh, cuốljgmi cùvsbsng trởdiru vềmzkuotlhng tốljgmi.

Liêapeln Kỳudxu Quang rờfufei khỏlmyoi phòtqzvng huấwpmon luyệkwqjn, cởdirui thiếctqbt bịkxze cảfovrm ứcvbfng trưmztqzntjc ngựctqbc đbzumưmztqa cho An Dịkxzech.

“Mộdzebt tiếctqbng ba mưmztqơdirui bảfovry phúxwaot, xuấwpmot sắeambc.” An Dịkxzech đbzumưmztqa qua mộdzebt ly nưmztqzntjc, cưmztqfufei nóotlhi: “Ngoạtpnvi trừdzeb boss thìocfy đbzumãfovr pháofef kỉotlh lụswkkc trong căpmqon cứcvbf rồplxhi.”

Đrpbldzebng táofefc uốljgmng nưmztqzntjc củrpbla Liêapeln Kỳudxu Quang hơdirui khựctqbng lạtpnvi, nhìocfyn gưmztqơdirung mặtdext cưmztqfufei tủrpblm tỉotlhm củrpbla An Dịkxzech, từdzebng ngụswkkm, từdzebng ngụswkkm uốljgmng hếctqbt rồplxhi néswkkm cáofefi ly lạtpnvi.

“Chịkxzemhepu, boss đbzumang ởdiru phòtqzvng họkxzep táofefc chiếctqbn, đbzumdzebng quêapeln thay đbzumplxh.” Nhìocfyn theo bóotlhng dáofefng Liêapeln Kỳudxu Quang rờfufei đbzumi, An Dịkxzech lớzntjn giọkxzeng nóotlhi.

Liêapeln Kỳudxu Quang vềmzku tớzntji phòtqzvng, tẩplxhy đbzumi mộdzebt thâmhepn mồplxhkxhfi, mặtdexc vàpmqoo bộdzeb đbzumplxhng phụswkkc màpmqou đbzumen củrpbla trưmztqfufeng quâmhepn đbzumdzebi, tiếctqbp đbzumóotlh xoay ngưmztqfufei ra khỏlmyoi phòtqzvng.




“Chịkxzemhepu, boss ởdiruapeln trong, cầgirzn thôkxhfng báofefo khôkxhfng?” Binh sĩvwqv dẫyorxn đbzumưmztqfufeng tớzntji phòtqzvng họkxzep mởdiru miệkwqjng hỏlmyoi.

“Tôkxhfi chờfufe.” Liêapeln Kỳudxu Quang đbzumi tớzntji, đbzumcvbfng tựctqba vàpmqoo bứcvbfc tưmztqfufeng bêapeln cạtpnvnh cạtpnvnh cửkcrxa phòtqzvng họkxzep đbzumang đbzumóotlhng kífpdfn, hai tay đbzumúxwaot trong túxwaoi, trầgirzm mặtdexc nhìocfyn sàpmqon nhàpmqomztqzntji châmhepn, lạtpnvi bắeambt đbzumgirzu thấwpmot thầgirzn.

Binh sĩvwqv thấwpmoy vậdrnoy thìocfyfovri gãfovri đbzumgirzu, chỉotlh đbzumàpmqonh chàpmqoo theo nghi thứcvbfc quâmhepn đbzumdzebi, sau đbzumóotlh xoay ngưmztqfufei rờfufei đbzumi.

Liêapeln Kỳudxu Quang đbzumcvbfng khoảfovrng hai giờfufe thìocfyofefnh cửkcrxa rốljgmt cuộdzebc cũrwsbng mởdiru ra, mộdzebt ífpdft sĩvwqv quan mặtdexc quâmhepn phụswkkc tốljgmp năpmqom tốljgmp ba đbzumi ra, nhỏlmyo giọkxzeng thảfovro luậdrnon nộdzebi dung hộdzebi nghịkxze ban nãfovry.

“A.” Ngưmztqfufei đbzumgirzu tiêapeln bưmztqzntjc ra khỏlmyoi phòtqzvng họkxzep, lúxwaoc xoay ngưmztqfufei suývnhnt chúxwaot nữkcrxa đbzumswkkng phảfovri Liêapeln Kỳudxu Quang đbzumcvbfng bêapeln cạtpnvnh, nhấwpmot thờfufei giậdrnot mìocfynh. Đrpblang đbzumkxzenh mởdiru miệkwqjng mắeambng, nhưmztqng nhìocfyn thấwpmoy đbzumljgmi phưmztqơdirung làpmqo ai thìocfy khôkxhfn ngoan nuốljgmt cụswkkc lửkcrxa giậdrnon xuốljgmng bụswkkng.

“Chàpmqoo phu nhâmhepn!” Sĩvwqv quan nọkxzemztqzntjng vềmzku phífpdfa Liêapeln Kỳudxu Quang chàpmqoo theo nghi thứcvbfc quâmhepn đbzumdzebi tiêapelu chuẩplxhn, dồplxhn khífpdfpmqoo đbzuman đbzumiềmzkun rốljgmng to, tiếctqbng vang quanh quẩplxhn khắeambp hàpmqonh lang, nhấwpmot thờfufei nhóotlhm sĩvwqv quan đbzumang tròtqzv chuyệkwqjn thoáofefng chốljgmc im bặtdext, ngẩplxhng đbzumgirzu, thẳfufeng tắeambp nhìocfyn vềmzku phífpdfa Liêapeln Kỳudxu Quang.

“Đrpblmzkuu vâmhepy ởdiru đbzumâmhepy làpmqom gìocfy, cúxwaot!” Âwpmom thanh trầgirzm thấwpmop từdzeb phífpdfa sau pháofeft ra làpmqom cảfovr đbzumáofefm sĩvwqv quan nhịkxzen khôkxhfng đbzumưmztqnxgfc rùvsbsng mìocfynh, lậdrnop tứcvbfc giảfovri táofefn.

Hạtpnv Hầgirzu Thiệkwqju Huyềmzkun từdzeb phòtqzvng họkxzep bưmztqzntjc ra, vẻxbjf mặtdext băpmqong lãfovrnh nhìocfyn thấwpmoy Liêapeln Kỳudxu Quang nháofefy mắeambt đbzumãfovr tảfovrn đbzumi, bưmztqzntjc nhanh tớzntji, késwkko cậdrnou vàpmqoo trong.

“Sao em lạtpnvi tớzntji đbzumâmhepy?” Hạtpnv Hầgirzu Thiệkwqju Huyềmzkun đbzumóotlhng cửkcrxa lạtpnvi, késwkko Liêapeln Kỳudxu Quang tớzntji bêapeln ghếctqb ngồplxhi xuốljgmng.

“Huấwpmon luyệkwqjn kếctqbt thúxwaoc, khôkxhfng cóotlhocfypmqom, tớzntji xem anh.”

“Khôkxhfng cầgirzn liềmzkuu mạtpnvng nhưmztq vậdrnoy.” Hạtpnv Hầgirzu Thiệkwqju Huyềmzkun đbzumưmztqa tay đbzumtdext lêapeln máofefi tóotlhc mềmzkum mạtpnvi củrpbla Liêapeln Kỳudxu Quang, ấwpmon đbzumgirzu cậdrnou vàpmqoo lòtqzvng mìocfynh.

“Tôkxhfi phảfovri vềmzku rồplxhi.” Liêapeln Kỳudxu Quang im lặtdexng tựctqba vàpmqoo lòtqzvng Hạtpnv Hầgirzu Thiệkwqju Huyềmzkun, đbzumdzebt nhiêapeln mởdiru miệkwqjng.


“…” Hạtpnv Hầgirzu Thiệkwqju Huyềmzkun.

Liêapeln Kỳudxu Quang ngẩplxhng đbzumgirzu, lãfovrnh tĩvwqvnh nhìocfyn anh: “Tôkxhfi vừdzeba nhậdrnon đbzumưmztqnxgfc tin củrpbla trưmztqfufeng gửkcrxi tớzntji, sắeambp khai giảfovrng.”

“Nhanh nhưmztq vậdrnoy.” Hạtpnv Hầgirzu Thiệkwqju Huyềmzkun khẽdiru nhífpdfu màpmqoy, trong lòtqzvng bắeambt đbzumgirzu câmhepn nhắeambc xem cóotlhapeln tìocfym cơdiru hộdzebi nàpmqoo đbzumóotlhofefo cáofefo lêapeln cấwpmop trêapeln, đbzummzku nghịkxze thờfufei gian nghỉotlh ngơdirui củrpbla họkxzec viêapeln késwkko dàpmqoi hơdirun mộdzebt chúxwaot.

“Tôkxhfi sẽdirutqzvn tớzntji xem anh.” Liêapeln Kỳudxu Quang ngốljgmc ngốljgmc nóotlhi.

Nhìocfyn gưmztqơdirung mặtdext nhỏlmyo nhắeambn nghiêapelm nghịkxze củrpbla Liêapeln Kỳudxu Quang, Hạtpnv Hầgirzu Thiệkwqju Huyềmzkun trầgirzm mặtdexc hồplxhi lâmhepu, đbzumdzebt nhiêapeln áofefnh mắeambt chợnxgft lóotlhe, tựctqba hồplxh nghĩvwqv tớzntji gìocfy đbzumóotlh.

“Vợnxgf, anh tớzntji xem em.”

“? ? ?” Liêapeln Kỳudxu Quang.

“Đrpbldzebng sợnxgf, chúxwaong ta rấwpmot nhanh sẽdiru gặtdexp lạtpnvi nhau.” Tuy khôkxhfng thuộdzebc phạtpnvm vi quảfovrn lývnhn củrpbla anh, nhưmztqng ngẫyorxu nhiêapeln lợnxgfi dụswkkng chúxwaot đbzumtdexc quyềmzkun khôkxhfng phảfovri khôkxhfng đbzumưmztqnxgfc.

“Tôkxhfi cóotlh chuyệkwqjn muốljgmn hỏlmyoi anh.” Hạtpnv Hầgirzu Thiệkwqju Huyềmzkun cốljgm ývnhn giấwpmou diếctqbm, Liêapeln Kỳudxu Quang cũrwsbng khôkxhfng muốljgmn hỏlmyoi, liềmzkun chuyểwnasn đbzummzkupmqoi.

“Cáofefi gìocfy?”

“Tôkxhfi nghe nóotlhi trong bảfovro tàpmqong Áxueum Quang ởdiru khu mộdzebt cóotlh… di thểwnas củrpbla tôkxhfi?” Liêapeln Kỳudxu Quang cau mũrwsbi, hiểwnasn nhiêapeln cóotlh chúxwaot mấwpmot tựctqb nhiêapeln nóotlhi ra mấwpmoy từdzeb di thểwnas kia. Tuy ngàpmqoy ấwpmoy Phong Thanh Dưmztqơdirung cóotlh vẻxbjf chỉotlhotlhi đbzumùvsbsa màpmqo thôkxhfi, nhưmztqng Liêapeln Kỳudxu Quang vẫyorxn muốljgmn xáofefc nhậdrnon lạtpnvi.

“Ừnxgfm.” Hạtpnv Hầgirzu Thiệkwqju Huyềmzkun gậdrnot đbzumgirzu: “Theo chi chéswkkp lạtpnvi, khoảfovrng mộdzebt ngàpmqon năpmqom trưmztqzntjc, lúxwaoc rờfufei khỏlmyoi đbzumkxzea cầgirzu cổswkk nhâmhepn loạtpnvi đbzumãfovr mang theo, sau khi trảfovri qua xéswkkt nghiệkwqjm thìocfyofefc thựctqbc làpmqo thi thểwnas ba ngàpmqon năpmqom trưmztqzntjc, khôkxhfng phảfovri giảfovr.”

“Khôkxhfng cóotlh khảfovrpmqong.” Liêapeln Kỳudxu Quang thấwpmop giọkxzeng trầgirzm ngâmhepm.


“Làpmqom sao vậdrnoy?”

“Kia tuyệkwqjt đbzumljgmi khôkxhfng phảfovri tôkxhfi.” Liêapeln Kỳudxu Quang ngẩplxhng đbzumgirzu, con ngưmztqơdirui đbzumen láofefy thẳfufeng tắeambp nhìocfyn Hạtpnv Hầgirzu Thiệkwqju Huyềmzkun: “Ba ngàpmqon năpmqom trưmztqzntjc, trong trậdrnon chiếctqbn cuốljgmi cùvsbsng vớzntji tang thi vưmztqơdirung, tôkxhfi đbzumãfovr đbzumplxhng quy vu tậdrnon. Khi ấwpmoy tôkxhfi tựctqb bạtpnvo năpmqong lưmztqnxgfng hạtpnvch củrpbla chífpdfnh mìocfynh, đbzumdzebng nóotlhi thi thểwnas, ngay cảfovr chúxwaot thịkxzet vụswkkn cũrwsbng khôkxhfng còtqzvn.”

“Em nóotlhi, cổswkk thi thểwnas kia làpmqo giảfovr?” Hạtpnv Hầgirzu Thiệkwqju Huyềmzkun nhífpdfu màpmqoy.

“Đrpblãfovrotlh giáofefm đbzumkxzenh, cổswkk thi thểwnas kia hẳfufen làpmqo từdzeb thờfufei tậdrnon thếctqb, nhưmztqng tuyệkwqjt đbzumljgmi khôkxhfng cóotlh khảfovrpmqong làpmqokxhfi.” Liêapeln Kỳudxu Quang nghĩvwqv nghĩvwqv, ngưmztqnxgfc lạtpnvi nóotlhi: “Thiệkwqju Huyềmzkun, hiệkwqjn tạtpnvi cổswkk thi thểwnas kia đbzumang ởdiru đbzumâmhepu?”

“Đrpblưmztqnxgfc đbzumtdext ởdirudirui cơdiru mậdrnot nhấwpmot trong nhàpmqo bảfovro tàpmqong, mỗdrnoi ngàpmqoy đbzummzkuu cóotlhdirun trăpmqom chiếctqbn sĩvwqv mang theo vũrwsb khífpdf tốljgmi tâmhepn trôkxhfng coi, hơdirun nữkcrxa, xung quanh thi thểwnas đbzumưmztqnxgfc bốljgm trífpdfkxhf sốljgm phòtqzvng hộdzeb, muốljgmn tiếctqbp cậdrnon làpmqo khôkxhfng cóotlh khảfovrpmqong.”

“Tôkxhfi muốljgmn xem mộdzebt chúxwaot.”

“Nếctqbu muốljgmn tiếctqbp cậdrnon cổswkk thi thểwnas kia thìocfy phảfovri cóotlh quyềmzkun hạtpnvn cựctqbc cao, chuyệkwqjn nàpmqoy cóotlh thểwnas nhờfufe ôkxhfng nộdzebi hỗdrno trợnxgf.” Nóotlhi tớzntji đbzumâmhepy, giọkxzeng đbzumiệkwqju Hạtpnv Hầgirzu Thiệkwqju Huyềmzkun cóotlh chúxwaot do dựctqb.

“Nhưmztqng cầgirzn cấwpmop cho ôkxhfng nộdzebi mộdzebt lývnhn do, lývnhn do tiếctqbp xúxwaoc vớzntji cổswkk thi thểwnas kia.”

“Thiệkwqju Huyềmzkun, tôkxhfi cóotlh mộdzebt giảfovr thuyếctqbt, tôkxhfi cũrwsbng khôkxhfng biếctqbt nóotlhotlh thểwnas thàpmqonh lậdrnop hay khôkxhfng, nhưmztqng trưmztqzntjc đbzumóotlh, tôkxhfi phảfovri kiểwnasm tra cổswkk thi thểwnas kia đbzumãfovr.”

“Chỉotlh sợnxgf phảfovri bạtpnvi lộdzeb thâmhepn phậdrnon củrpbla em vớzntji ôkxhfng nộdzebi.”

“Nếctqbu giảfovr thuyếctqbt củrpbla tôkxhfi đbzumưmztqnxgfc chứcvbfng thậdrnot, tôkxhfi nghĩvwqv lịkxzech sửkcrx ba ngàpmqon năpmqom trưmztqzntjc sẽdiruofefi diễducsn, thờfufei tậdrnon thếctqb buôkxhfng xuốljgmng.” Liêapeln Kỳudxu Quang siếctqbt chặtdext nắeambm tay, âmhepm thanh cóotlh chúxwaot áofefp lựctqbc.

Áxueunh mắeambt Hạtpnv Hầgirzu Thiệkwqju Huyềmzkun căpmqong thẳfufeng, khôkxhfng khífpdf trong phòtqzvng họkxzep nhấwpmot thờfufei trầgirzm xuốljgmng.

“Ừnxgf.” Cũrwsbng khôkxhfng biếctqbt trảfovri qua bao lâmhepu, Hạtpnv Hầgirzu Thiệkwqju Huyềmzkun khẽdiru gậdrnot đbzumgirzu, trầgirzm mặtdexc ôkxhfm Liêapeln Kỳudxu Quang vàpmqoo lòtqzvng: “Bêapeln ôkxhfng nộdzebi, anh sẽdiru liêapeln hệkwqj.”


“Thiệkwqju Huyềmzkun, nếctqbu hếctqbt thảfovry giốljgmng nhưmztqkxhfi nghĩvwqv, thếctqb giớzntji nàpmqoy, sẽdiru khôkxhfng còtqzvn suy trìocfyapeln bìocfynh đbzumưmztqnxgfc bao lâmhepu nữkcrxa.

“Vợnxgf àpmqo, vôkxhf luậdrnon làpmqoxwaoc nàpmqoo hay pháofeft sinh chuyệkwqjn gìocfy, nhớzntj kỹinid, xoay ngưmztqfufei tráofefnh phífpdfa sau anh, anh sẽdiru luôkxhfn ởdiruapeln em.”

“…âmhepn.”

“Boss! Boss! !” Ngoàpmqoi cửkcrxa truyềmzkun tớzntji tiếctqbng gọkxzei đbzumgirzy nôkxhfn nóotlhng củrpbla Hiêapeln Lãfovrng, Hạtpnv Hầgirzu Thiệkwqju Huyềmzkun nhăpmqon màpmqoy, sắeambc mặtdexc cũrwsbng trầgirzm xuốljgmng.

Hạtpnv Hầgirzu Thiệkwqju Huyềmzkun buôkxhfng Liêapeln Kỳudxu Quang ra, đbzumcvbfng dậdrnoy bưmztqzntjc ra mởdiru cửkcrxa.

“Chuyệkwqjn gìocfy?” Ngữkcrx khífpdf âmhepm trầgirzm mang theo chúxwaot nghiếctqbn răpmqong nghiếctqbn lợnxgfi, lạtpnvnh lẽdiruo tớzntji mứcvbfc làpmqom Hiêapeln Lãfovrng nhịkxzen khôkxhfng đbzumưmztqnxgfc rùvsbsng mìocfynh, đbzumnxgfi đbzumếctqbn khi nhìocfyn thấwpmoy trong phòtqzvng họkxzep còtqzvn cóotlh Liêapeln Kỳudxu Quang, anh nhấwpmot thờfufei thầgirzm chửkcrxi máofefotlh.

Anh cứcvbf bảfovro sao vừdzeba nghe tớzntji đbzumi kêapelu boss thìocfy mộdzebt đbzumcvbfa hai đbzumcvbfa đbzummzkuu co đbzumgirzu rụswkkt cổswkk, hóotlha ra làpmqo chịkxzemhepu tớzntji! ! Cáofefi đbzumáofefm chếctqbt tiệkwqjt kia, âmhepm mưmztqu hãfovrm hạtpnvi anh màpmqo! !

“Boss.” Hiêapeln Lãfovrng chốljgmng chọkxzei vớzntji mưmztqa rềmzkun gióotlh dữkcrx, kiêapeln trìocfyotlhi: “Trong phòtqzvng giam vừdzeba truyềmzkun tin tớzntji, nóotlhi Lêapel Ngọkxzec đbzumãfovr chếctqbt.”

“Cáofefi gìocfy?” Sắeambc mặtdext Hạtpnv Hầgirzu Thiệkwqju Huyềmzkun đbzumen xìocfy, khífpdf lạtpnvnh lan tỏlmyoa càpmqong dữkcrx dộdzebi hơdirun.

“Dẫyorxn tôkxhfi tớzntji xem mộdzebt chúxwaot.” Liêapeln Kỳudxu Quang đbzumi tớzntji, ngốljgmc ngốljgmc nóotlhi.

“Đrpbli.” Hạtpnv Hầgirzu Thiệkwqju Huyềmzkun nắeambm tay Liêapeln Kỳudxu Quang, ývnhn bảfovro Hiêapeln Lãfovrng dẫyorxn đbzumưmztqfufeng.

xwaoc hai ngưmztqfufei đbzumuổswkki tớzntji phòtqzvng giam, bêapeln ngoàpmqoi đbzumãfovrmhepy đbzumgirzy ngưmztqfufei, đbzumang thấwpmop giọkxzeng tròtqzv chuyệkwqjn.

“Đrpblmzkuu chen chúxwaoc ởdiru đbzumâmhepy làpmqom gìocfy! Khôkxhfng mau đbzumi huấwpmon luyệkwqjn đbzumi! !” Hiêapeln Lãfovrng bưmztqzntjc tớzntji lớzntjn giọkxzeng quáofeft. Đrpbláofefm quỷuywzpmqoy, dáofefm tífpdfnh kếctqb ôkxhfng àpmqo! ! Ngưmztqnxgfc chếctqbt cáofefc ngưmztqfufei! !


“Boss!”

“Boss!”



Thấwpmoy Hạtpnv Hầgirzu Thiệkwqju Huyềmzkun tớzntji, cảfovr đbzumáofefm ngưmztqfufei đbzummzkuu lui vềmzku sau, nhưmztqfufeng ra mộdzebt con đbzumưmztqfufeng.

Liêapeln Kỳudxu Quang đbzumi theo Hạtpnv Hầgirzu Thiệkwqju Huyềmzkun vàpmqoo phòtqzvng giam, đbzumdrnop vàpmqoo mắeambt làpmqoofefi đbzumgirzu dữkcrx tợnxgfn củrpbla Lêapel Ngọkxzec nằqqeom lăpmqon lốljgmc trêapeln sàpmqon nhàpmqo kim loạtpnvi, màpmqo thâmhepn thểwnas thìocfy khôkxhfng thấwpmoy đbzumâmhepu.

“Boss, hôkxhfm nay tôkxhfi vốljgmn đbzumkxzenh tớzntji thẩplxhm tra, vừdzeba mởdiru cửkcrxa thìocfy thấwpmoy chỉotlhtqzvn lạtpnvi mỗdrnoi cáofefi đbzumgirzu.” An Dịkxzech tiếctqbn tớzntji nóotlhi.

Liêapeln Kỳudxu Quang thảfovr tay Hạtpnv Hầgirzu Thiệkwqju Huyềmzkun ra, ngồplxhi chồplxhm hổswkkm xuốljgmng trưmztqzntjc đbzumgirzu Lêapel Ngọkxzec, đbzumưmztqa tay cầgirzm lấwpmoy.

pmqom răpmqong cáofef sấwpmou háofef lớzntjn, áofefnh mắeambt lồplxhi ra, vẻxbjf mặtdext kinh hãfovri tuyệkwqjt, cóotlh thểwnas thấwpmoy khi còtqzvn sốljgmng đbzumãfovr bịkxze tra tấwpmon khôkxhfng ífpdft.

Tựctqba hồplxh pháofeft hiệkwqjn cáofefi gìocfy, châmhepn màpmqoy Liêapeln Kỳudxu Quang hơdirui nhífpdfu lạtpnvi, bàpmqon tay đbzumang cầgirzm đbzumgirzu Lêapel Ngọkxzec chậdrnom rãfovri siếctqbt chặtdext, chỉotlh nghe mộdzebt tiếctqbng ‘răpmqong rắeambc’ rợnxgfn gai ốljgmc, cáofefi đbzumgirzu Lêapel Ngọkxzec đbzumãfovr bịkxze Liêapeln Kỳudxu Quang bóotlhp náofeft, chífpdfnh làpmqo khôkxhfng hềmzkuotlhofefu hay óotlhc áofeft gìocfy chảfovry ra.

“Cậdrnou ta bịkxze ăpmqon mòtqzvn từdzebapeln trong.” Liêapeln Kỳudxu Quang buôkxhfng cáofefi đbzumgirzu đbzumãfovr vỡnxgfofeft củrpbla Lêapel Ngọkxzec xuốljgmng, đbzumưmztqa tay càpmqoo nhẹarfw, quảfovr nhiêapeln bêapeln trong đbzumãfovr trốljgmng rỗdrnong, chỉotlhtqzvn lạtpnvi mỗdrnoi cáofefi xáofefc bêapeln ngoàpmqoi.

Nhóotlhm binh sĩvwqv xung quanh nhấwpmot thờfufei húxwaot mộdzebt ngụswkkm khífpdf lạtpnvnh, nhịkxzen khôkxhfng đbzumưmztqnxgfc lùvsbsi vềmzku sau hai bưmztqzntjc.

“Rốljgmt cuộdzebc làpmqo ai làpmqom? Tàpmqon nhẫyorxn đbzumếctqbn vậdrnoy.” An Dịkxzech nhífpdfu màpmqoy.

“Làpmqo ngưmztqfufei đbzumóotlh sao?” Hạtpnv Hầgirzu Thiệkwqju Huyềmzkun đbzumi tớzntji ngồplxhi xổswkkm xuốljgmng cạtpnvnh Liêapeln Kỳudxu Quang, nhỏlmyo giọkxzeng hỏlmyoi.

“Trừdzeb bỏlmyo cậdrnou ta, khôkxhfng còtqzvn ai dùvsbsng phưmztqơdirung pháofefp hàpmqonh hạtpnv đbzumếctqbn chếctqbt nhưmztq vậdrnoy.” Liêapeln Kỳudxu Quang đbzumcvbfng lêapeln, mặtdext khôkxhfng biểwnasu cảfovrm xoay ngưmztqfufei rờfufei đbzumi.

“Dọkxzen dẹarfwp sạtpnvch sẽdiru đbzumi.” Hạtpnv Hầgirzu Thiệkwqju Huyềmzkun bảfovro An Dịkxzech, sau đbzumóotlh xoay ngưmztqfufei đbzumuổswkki theo.

“Em nghĩvwqvocfy vậdrnoy?” Nhìocfyn ra Liêapeln Kỳudxu Quang bấwpmot an, Hạtpnv Hầgirzu Thiệkwqju Huyềmzkun khoáofeft tay lêapeln vai cậdrnou, yêapeln lặtdexng an ủrpbli.

“Làpmqo cậdrnou ta.” Liêapeln Kỳudxu Quang trầgirzm mặtdexc hồplxhi lâmhepu, ngẩplxhng đbzumgirzu nhìocfyn áofefnh mặtdext trờfufei đbzumang chầgirzm chậdrnom lặtdexn xuốljgmng, nheo mắeambt.

“Ngưmztqfufei từdzebng làpmqo họkxzec tròtqzv củrpbla tôkxhfi, tiểwnasu tháofefi tửkcrx, Vu Mãfovr Viêapelm.”

Lầgirzn đbzumgirzu tiêapeln, Liêapeln Kỳudxu Quang châmhepn chífpdfnh nóotlhi ra cáofefi têapeln màpmqo cậdrnou vốljgmn chuẩplxhn bịkxze quêapeln đbzumi.

“Xáofefc đbzumkxzenh khôkxhfng?”

“Vôkxhfvsbsng xáofefc đbzumkxzenh.” Liêapeln Kỳudxu Quang cụswkkp mi mắeambt, lẳfufeng lặtdexng nóotlhi: “Vu Mãfovr Viêapelm, vốljgmn làpmqo cháofefu củrpbla ngưmztqfufei cầgirzm quyềmzkun căpmqon cứcvbf Ngọkxzea Long, làpmqo tiểwnasu tháofefi tửkcrxmztqzntji mộdzebt ngưmztqfufei trêapeln vạtpnvn ngưmztqfufei. Sau khi tiếctqbp nhậdrnon căpmqon cứcvbf, trởdiru thàpmqonh tâmhepn thủrpblvwqvnh, song hệkwqj dịkxzepmqong, mộdzebt làpmqoplxhn thâmhepn, mộdzebt làpmqo ăpmqon mòtqzvn.”

Liêapeln Kỳudxu Quang dừdzebng bưmztqzntjc, đbzumi tớzntji bêapeln đbzumưmztqfufeng ngồplxhi xuốljgmng, gốljgmi cằqqeom lêapeln đbzumgirzu đbzumljgmi, hífpdfp mắeambt nhìocfyn khôkxhfng trung, tựctqba hồplxh đbzumang nhớzntj lạtpnvi.

“Cậdrnou ta vốljgmn chỉotlhotlh dịkxzepmqong ẩplxhn thâmhepn màpmqo thôkxhfi, dịkxzepmqong ăpmqon mòtqzvn, làpmqokxhfi cho.”

“! ! !” Hạtpnv Hầgirzu Thiệkwqju Huyềmzkun.

“Ởswkk thờfufei tậdrnon thếctqb, trừdzeb bỏlmyo tựctqb thâmhepn kífpdfch pháofeft dịkxzepmqong thìocfytqzvn mộdzebt cáofefch kháofefc làpmqovsbsng tinh hạtpnvch trong nãfovro tang thi, nhưmztqng tỷuywz lệkwqj quáofef thấwpmop, muốljgmn gặtdexp đbzumưmztqnxgfc loạtpnvi cóotlh thểwnasfpdfch pháofeft dịkxzepmqong chífpdfnh làpmqootlh thểwnas gặtdexp màpmqo khôkxhfng thểwnas cầgirzu. Tinh hạtpnvch trong nãfovro tang thi vốljgmn cóotlh chứcvbfa virus, sứcvbfc mạtpnvnh ẩplxhn bêapeln trong lạtpnvi cưmztqfufeng đbzumtpnvi đbzumếctqbn mứcvbfc con ngưmztqfufei khôkxhfng thểwnas thừdzeba nhậdrnon, mộdzebt ngàpmqon ngưmztqfufei dùvsbsng thìocfy hếctqbt chífpdfn phầgirzn đbzumãfovr biếctqbn thàpmqonh tang thi.”

“Sau đbzumóotlh, cóotlh mộdzebt ngưmztqfufei trong lúxwaoc vôkxhfocfynh vìocfy mộdzebt bứcvbfc tưmztqnxgfng phậdrnot bằqqeong gỗdrno trầgirzm hưmztqơdirung cổswkkpmqofpdfch pháofeft dịkxzepmqong khôkxhfng gian, bắeambt đbzumgirzu từdzeb đbzumóotlhotlh tin đbzumplxhn, nóotlhi nhữkcrxng móotlhn đbzumplxh cổswkkotlh thểwnas trợnxgf giúxwaop kífpdfch pháofeft dịkxzepmqong. Tiểwnasu tháofefi tửkcrx vốljgmn bấwpmot mãfovrn vớzntji dịkxzepmqong ẩplxhn thâmhepn củrpbla mìocfynh, lúxwaoc biếctqbt tin nàpmqoy liềmzkun ra lệkwqjnh cho tôkxhfi vìocfy cậdrnou ta đbzumi tìocfym kiếctqbm. Tôkxhfi dẫyorxn theo bốljgmn trăpmqom ngưmztqfufei tiếctqbn vàpmqoo mộdzebt tòtqzva thàpmqonh cổswkk, cuốljgmi cùvsbsng sau nửkcrxa năpmqom, trởdiru vềmzku chỉotlhotlh mộdzebt mìocfynh tôkxhfi, vìocfy cậdrnou ta mang vềmzku mộdzebt ngàpmqon ba trăpmqom móotlhn đbzumplxh cổswkk, tôkxhfi vốljgmn khôkxhfng tin lờfufei đbzumplxhn nàpmqoy, chífpdfnh làpmqo khôkxhfng ngờfufe, cậdrnou ta từdzeb mộdzebt khốljgmi thạtpnvch cốljgmt mặtdexc  ngàpmqon năpmqom chiếctqbm đbzumưmztqnxgfc dịkxzepmqong ăpmqon mòtqzvn.”

“Cũrwsbng vìocfyfpdfch pháofeft đbzumưmztqnxgfc loạtpnvi dịkxzepmqong nàpmqoy màpmqofpdfnh cáofefch cậdrnou ta thay đbzumswkki hoàpmqon toàpmqon, trởdiruapeln hỉotlh nộdzeb bấwpmot thưmztqfufeng, âmhepm ngoan tàpmqon đbzumdzebc, mỗdrnoi lầgirzn giậdrnon dữkcrxpmqomztqơdirung khôkxhf lạtpnvi chấwpmot đbzumgirzy thàpmqonh.”

“Sau đbzumóotlhkxhfi lậdrnot xem rấwpmot nhiềmzkuu sáofefch, xem xéswkkt ra, thạtpnvch cốljgmt mặtdexc vốljgmn đbzumưmztqnxgfc chếctqbofefc từdzeb đbzumgirzu lâmhepu ngưmztqfufei, nếctqbu muốljgmn nghiềmzkun thàpmqonh bộdzebt thìocfy cầgirzn phảfovri cóotlhofefu tưmztqơdirui củrpbla ngưmztqfufei làpmqom chấwpmot dẫyorxn, mấwpmoy ngàpmqon năpmqom qua, khôkxhfng biếctqbt cóotlh bao nhiêapelu ngưmztqfufei chếctqbt trêapeln nóotlh, oáofefn khífpdf sao cóotlh thểwnas khôkxhfng nặtdexng?”

Liêapeln Kỳudxu Quang gụswkkc đbzumgirzu xuốljgmng, ôkxhfm lấwpmoy Hạtpnv Hầgirzu Thiệkwqju Huyềmzkun, tựctqba hồplxh muốljgmn tìocfym mộdzebt nơdirui an tâmhepm đbzumwnasocfynh tựctqba vàpmqoo.

“Chiêapelu giếctqbt chếctqbt Lêapel Ngọkxzec kia, làpmqokxhfi dạtpnvy cho cậdrnou ta.”

Hạtpnv Hầgirzu Thiệkwqju Huyềmzkun thoáofeft khỏlmyoi hồplxhi ứcvbfc củrpbla Liêapeln Kỳudxu Quang, nhìocfyn vợnxgfapelu trong lòtqzvng, bấwpmot đbzumeambc dĩvwqv thởdirupmqoi mộdzebt hơdirui, cẩplxhn thậdrnon ôkxhfm lấwpmoy.

“Vợnxgf àpmqo, vềmzku nhàpmqo đbzumi.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.