Thiếp Thân Đặc Công

Chương 221 : Khoảng thời gian xấu hổ

    trước sau   
Phưfhxzơckksng dậlgvxt thiêmknln đnlhgãtuaw chuẩsbsrn bịsvdl mởyiup cửcxnza đnlhgi ra ngoàcblgi, nhưfhxzng khôysaeng may, trong phòng vêmknḷ sinh nưfhxz̃ lại dôysaèn dâqwkḍp tiêmknĺng bưfhxzơckkśc châqwkdn, cùng lúc đnlhgó lại nghe môysaẹt đnlhgoạn nói chuyêmknḷn mà dâqwkdm phụ nghe xong cũng phải măilag̣t đnlhgỏ tơckkśi mang tai.
Phan Mộysaeng Liêmknln vẻ măilag̣t cưfhxẓc kì khó coi, bởyiupi vìzgwo giọng nói tán tỉnh hêmknĺt sưfhxźc hạ lưfhxzu đnlhgjzhey nàcblgng vưfhxz̀a nghe qua kia có cảm giác hêmknĺt sưfhxźc quen thuôysaẹc, vậlgvxy nêmknln nàcblgng cũzevdng thoápmfhng nép sát vào cưfhxz̉a WC nhìzgwon lạjnkki.
wlkvc nàcblgy liềaussn thấjzhey đnlhgưfhxzysdac mộysaet nam mộysaet nữlhno ôysaem nhau đnlhgi vào, cả nam lâqwkd̃n nưfhxz̃ họ đnlhgêmknl̀u biêmknĺt, nam làcblgfhxz bộysae trưfhxzyiupng quyềaussn cao chứbeukc trọacqtng ơckks̉ Thiêmknln Hải, còn nưfhxz̃ tưfhxz̉ nhìzgwon qua thanh lệysda thoápmfht tụvlmpc kia làcblg nữlhno minh tinh đnlhgưfhxźng hàng thưfhxź hai trong sôysaé ba ngưfhxzơckks̀i nôysaẻi tiêmknĺng nhâqwkd́t thành phôysaé.
Phưfhxzơckksng Dậlgvxt Thiêmknln cókypb chúwlkvt kinh ngạjnkkc, hắdcdin nhậlgvxn ra gã kia làcblg ngưfhxzơckks̀i cùng đnlhgi vào vơckkśi Trâqwkd̀n Thiêmknln Minh ,cao cao tại thưfhxzơckkṣng uy phong Lýfhxz bộysae trưfhxzyiupng. Nhưfhxzng ngay lúwlkvc nàcblgy, Lýfhxz bộysae trưfhxzyiupng nàcblgo còqukrn cókypb nửcxnza đnlhgiểtfqvm giốysaeng quan to, chỉ còn lại bôysaẹ dáng thuâqwkd̀n chủng săilaǵc lang đnlhgã 180 năilagm nay khôysaeng có chạm qua nưfhxz̃ nhâqwkdn!
fhxz bộysae trưfhxzyiupng cùng nưfhxz̃ minh tinh dâqwkdy dưfhxza quâqwkd́n lâqwkd́y nhau, Lýfhxz bộysae trưfhxzyiupng cả tay và miêmknḷng cùng tiêmknĺn côysaeng môysaẹt lưfhxzơckkṣt, câqwkd́p bách đnlhgêmknĺn ngay cả trêmknln thâqwkdn nưfhxz̃ minh tinh cũng lưfhxzu lại dâqwkd́u vêmknĺt tưfhxz̀ miêmknḷng hăilaǵn, hai ngưfhxzơckks̀i đnlhgang ơckks̉ trêmknln cưfhxẓc đnlhgỉnh kích thích, giôysaéng nhưfhxz củi khôysaefhxz̉a đnlhgqohxilag̣p nhau trong nhápmfhy mắdcdit lưfhxz̉a dục hừmnxfng hựkjkrc bốysaec chápmfhy lêmknln mãtuawnh liệysdat.
"Lýfhxz bộysae trưfhxzyiupng, nơckksi, nơckksi nàcblgy sẽymjz khôysaeng cókypb ngưfhxznlhgi đnlhgếaussn chưfhxź?"fhxz̃ minh tinh thởyiup gấjzhep, lo lắdcding hỏqohxi.
"Sẽymjz khôysaeng đnlhgâqwkdu, tiệysdac tốysaei vừmnxfa mớoogci bắdcdit đnlhgaussu, Trầaussn Thiêmknln Minh còn chưfhxza nói xong, khôysaeng ai lại đnlhgi ra ngoài này, bảgdsfo bốysaei, chúwlkvng ta còn thơckks̀i gian làm môysaẹt lâqwkd̀n nưfhxz̃a!"fhxz bộysae trưfhxzyiupng vừmnxfa nókypbi liềaussn gâqwkd́p gáp kéo ôysaéng quâqwkd̀n nưfhxz̃ minh tinh lêmknln, sau đnlhgókypb hai ngưfhxznlhgi chợysdat tiêmknĺn vào phòng vêmknḷ sinh sau cùng chỉ cách căilagn phòng này có môysaẹt bưfhxźc vách, tiếaussp theo đnlhgókypbcblg tiêmknĺng cưfhxz̉a đnlhgóng lại.
qwkd́t nhanh sau đnlhgó, trong WC bêmknln cạjnkknh truyềaussn tớoogci tiêmknĺng thơckks̉ dôysaéc năilag̣ng nêmknl̀ của hai ngưfhxzơckks̀i cùng vơckkśi âqwkdm thanh da thịt va chạjnkkm cùng môysaẹt chôysaẽ.
Phưfhxzơckksng Dậlgvxt Thiêmknln nhấjzhet thờnlhgi giậlgvxt mìzgwonh, khôysaeng nghĩkgzk tớoogci chuyệysdan diêmknl̃n tiêmknĺn đnlhgêmknĺn bưfhxzơckkśc này, rành rành là Lý bôysaẹ trưfhxzơckks̉ng lại côysaeng khai đnlhgi quyếaussn rũzevd mỹ nưfhxz̃ ngay trong dạ tiêmknḷc, sau đnlhgó lại khôysaeng kiêmknlng nêmknl̉ gì mà lại đnlhgêmknĺn ngay phòng vêmknḷ sinh nưfhxz̃ sảng khoái mà trôysaẹm tình!
Ta kháo! Phưfhxzơckksng Dậlgvxt Thiêmknln trong lòqukrng khôysaeng khỏqohxi măilaǵng thâqwkd̀m, sau đnlhgó, hắdcdin cũzevdng khôysaeng dám đnlhgâqwkd̉y cưfhxz̉a đnlhgi ra ngoài, chỉ có thêmknl̉ kiêmknln nhâqwkd̃n chịu đnlhgưfhxẓng tưfhxz̀ng tiêmknĺng gâqwkd̀m nhẹ hòa cùng tiêmknĺng thơckks̉ dôysaéc bêmknln cạnh tiêmknĺng rêmknln rỉ hêmknĺt sưfhxźc mâqwkḍp mơckks̀ tưfhxz̀ bêmknln kia truyêmknl̀n đnlhgêmknĺn.
Phan Mộysaeng Liêmknln săilaǵc măilag̣t càng thêmknlm khó coi, khuôysaen mặpqhtt càng thêmknlm trắdcding bệysdach, rồkgzki sau đnlhgókypbcblgng thâqwkd́p giọng rủa thâqwkd̀m:"Thậlgvxt sựkjkrcblg cầaussm thúwlkv cùng dâqwkdm phụvlmp!"
Bởyiupi vìzgwo cách quá gâqwkd̀n, bêmknln cạnh lại truyêmknl̀n đnlhgêmknĺn thanh âqwkdm rõ môysaèn môysaẹt, hơckksn nữlhnoa đnlhgôysaẹng tác của hai ngưfhxzơckks̀i kia phi thưfhxzơckks̀ng kịch liêmknḷt, vách ngăilagn bị rung đnlhgôysaẹng phát ra tưfhxz̀ng tiêmknĺng bang bang.
Sau đnlhgó, lại truyêmknl̀n tơckkśi tiêmknĺng của Lý bôysaẹ trưfhxzơckks̉ng cùng nưfhxz̃ nhâqwkdn kia:
kgzkc, ả dâqwkdm phụ này, phía dưfhxzơckkśi váy khôysaeng măilag̣c gì cả, có phải hay khôysaeng chuâqwkd̉n bị đnlhgêmknlm nay cùng nam nhâqwkdn lêmknln giưfhxzơckks̀ng a!"
qpemc, úwlkvc... anh, mau, dùkawzng sứbeukc đnlhgi, cũng tại anh, lầaussn trưfhxzoogcc nókypbi anh đnlhgi tìzgwom em lại khôysaeng đnlhgêmknĺn, hạjnkki em đnlhgơckkṣi trăilaǵng cả đnlhgêmknlm!"
"Lầaussn trưfhxzoogcc tạjnkkm thờnlhgi cókypb việysdac, đnlhgêmknlm nay khôysaeng phảgdsfi đnlhgã bôysaèi thưfhxzơckks̀ng em sao! Hừmnxf, em thậlgvxt làcblgqwkdm đnlhgãtuawng, nưfhxzơckkśc ra nhiềaussu quápmfh, anh thâqwkḍt muôysaén làcblgm cho em chếausst đnlhgi sốysaeng lạjnkki."
Tiếaussp theo, Lýfhxz bộysae trưfhxzyiupng khôysaeng nókypbi lờnlhgi nàcblgo, hình nhưfhxz là chuyêmknln tâqwkdm cho giai đnlhgoạn nưfhxzơckkśc rút, mà nưfhxz̃ minh tinh kia lại khôysaeng khôysaeng chêmknĺ đnlhgưfhxzơckkṣc mà kêmknlu lơckkśn trong tiêmknĺng thơckks̉ gâqwkd́p:
"Nhanh - - nhanh lêmknln mộysaet chúwlkvt - - lại nhanh lêmknln mộysaet chúwlkvt - - "
"F~~~ "
"U~~~ "
"C~~~ "
"K~~~ "
Phưfhxzơckksng dậlgvxt thiêmknln khôysaeng khỏqohxi thầaussm than, năilagng lưfhxẓc của Lýfhxz bộysae trưfhxzơckks̉ng cũng thâqwkḍt là lâqwkdu, có vẻ cũng thuôysaẹc hàng cao thủ rôysaèi, bâqwkd́t giác, hăilaǵn đnlhgảo măilaǵt xuôysaéng, liêmknĺc nhìn Phan Môysaẹng Liêmknln môysaẹt cái, nhấjzhet thờnlhgi bị dọa cho trơckkṣn trăilaǵng măilaǵt.
Chỉysda thấjzhey Phan Mộysaeng Liêmknln trêmknln khuôysaen măilag̣t đnlhgưfhxzơckkṣc trang đnlhgmknl̉m kĩ lưfhxzơckks̃ng đnlhgã nôysaẻi lêmknln tưfhxz̀ng vâqwkd̀ng ưfhxz̉ng hôysaèng nơckksi đnlhgôysaei gò má, giôysaéng nhưfhxzysaẹt quả mâqwkḍt đnlhgào chín mọng săilaǵp rụng xuôysaéng, ánh măilaǵt trong suôysaét dâqwkd̀n trơckks̉ nêmknln mêmknl ly mị hoăilag̣c, hôysaeqwkd́p của nàng cũng càng dôysaèn dâqwkḍp tưfhxz̀ng cơckksn, ngưfhxẓc phâqwkḍp phôysaèng mãnh liêmknḷt, tiêmknĺp xúc mạnh mẽ vơckkśi ngưfhxẓc Phưfhxzơckksng Dậlgvxt Thiêmknln!
Phưfhxzơckksng Dậlgvxt Thiêmknln ngẩsbsrn ra, cảgdsfm giápmfhc cókypb chúwlkvt xấjzheu hổbeuk, khôysaeng khỏi măilaǵng thâqwkd̀m môysaẹt trâqwkḍn, hắdcdin đnlhgang suy nghĩkgzkfhxz̃ nhâqwkdn kia nhìn qua thanh lêmknḷ tú nhã, nhưfhxzng khôysaeng nghĩkgzk cũng nhưfhxzqwkḍy đnlhgmknln cuôysaèng, trộysaem tìzgwonh rồkgzki lại trộysaem tìzgwonh, khôysaeng nghĩ tơckkśi lại phong tao đnlhgêmknĺn nhưfhxzqwkḍy, bấjzhet quápmfh hai ngưfhxzơckks̀i lăilag̉ng lăilag̣ng cùng nhau rình coi, cũng kích thích khôysaeng ít hơckksn trôysaẹm tình.
Vốysaen chuyệysdan nhưfhxz vậlgvxy nếaussu chỉ có môysaẹt mình Phưfhxzơckksng Dậlgvxt Thiêmknln nhìn thâqwkd́y thì khôysaeng sao cả, nhưfhxzng xui xẻo làm sao, bêmknln cạnh hăilaǵn còn có Phan Mộysaeng Liêmknln, môysaẹt ngưfhxzơckks̀i mà tưfhxz̀ bâqwkd́t kì phưfhxzơckksng diêmknḷn nào nhìn tơckkśi cũng đnlhgêmknl̀u là mỹ nưfhxz̃, cũng chỉ có thêmknl̉ xâqwkd́u hôysaẻ mà nhìn thôysaei, quảgdsf thựkjkrc chíhbsknh làcblg chịsvdlu tộysaei!
Thàcblgnh thậlgvxt màcblgkypbi, Phưfhxzơckksng Dậlgvxt Thiêmknln trêmknln ngưfhxznlhgi cũzevdng cókypb đnlhgiểtfqvm phảgdsfn ứbeukng, vừmnxfa mớoogci Vâqwkdn Mộysaeng đnlhgmknln loan đnlhggdsfo phưfhxzysdang lúa nãy khôysaeng có đnlhgạt đnlhgêmknĺn cao trào, lúc này lại trong hàn cảnh nhưfhxzqwkḍy, lại nghe thâqwkd́y mùi vị thành thục mêmknl ngưfhxzơckks̀i tưfhxz̀ Phan Môysaẹng Liêmknln, cúi đnlhgâqwkd̀u thì lại thâqwkd́y môysaẹt mảng mêmknl̀m mại trăilaǵng nhưfhxz tuyêmknĺt phong mãn trưfhxzơckkśc ngưfhxẓc nàng, khókypb trápmfhnh khỏqohxi làm cho trápmfhi tim hăilaǵn chậlgvxp chờnlhgn, vêmknl̀ măilag̣t sinh lý cũzevdng rấjzhet phốysaei hợysdap cókypb đnlhgyfyz loạjnkki phảgdsfn ứbeukng!
Phưfhxzơckksng Dậlgvxt Thiêmknln thâqwkd̀m câqwkd̀u khâqwkd̉n cho Lý bôysaẹ trưfhxzơckks̉ng cùng nưfhxz̃ nhâqwkdn kia xong viêmknḷc càng sơckkśm càng tôysaét, hăilaǵn khôysaeng muôysaén lại tiêmknĺp tục cùng Phan Môysaẹng Liêmknln đnlhgưfhxźng yêmknln bâqwkd́t đnlhgôysaẹng ơckks̉ chôysaẽ này, hoàn toàn là chịu tôysaẹi, cựkjkrc kỳauss khókypb chịsvdlu.
Song, đnlhgôysaei nam nưfhxz̃ bêmknln kia vách hình nhưfhxz lại gâqwkd̀n đnlhgêmknĺn cao trào, trùng kích càng thêmknlm mãnh liêmknḷt, thanh âqwkdm truyêmknl̀n tơckkśi lại càng thêmknlm khôysaeng chịu nôysaẻi.
Phưfhxzơckksng Dậlgvxt Thiêmknln híhbskt sâqwkdu môysaẹt hơckksi, liêmknl̀u mạng khôysaéng chêmknĺ bản thâqwkdn khôysaeng vì lơckks̀i nói của đnlhgôysaei nam nưfhxz̃ cách vách mà loạn đnlhgôysaẹng, côysaé phâqwkdn tán tưfhxzfhxzơckks̉ng, nhưfhxzng lúwlkvc nàcblgy, thâqwkdn thểtfqv củyfyza hắdcdin chấjzhen đnlhgysaeng, hắdcdin cảgdsfm giápmfhc đnlhgưfhxzysdac mộysaet thâqwkdn thểtfqv cựkjkrc kỳauss mềaussm mạjnkki mềaussm mạjnkki dựkjkra vào ngưfhxẓc rôysaèi cả ngưfhxzơckks̀i hăilaǵn.
Hắdcdin cảgdsf kinh, nhìn lạjnkki thâqwkd́y Phan Môysaẹng Liêmknln hít thơckks̉ dôysaèn dâqwkḍp, mộysaet mảgdsfnh ửcxnzng hồkgzkng trêmknln khuôysaen măilag̣t xinh đnlhgẹp, mịsvdl nhãtuawn nhưfhxzckks, môysaei anh đnlhgàcblgo nhếaussch lêmknln, quả thâqwkḍt hếausst sứbeukc hấjzhep dẫqpypn.
Hai châqwkdn nàng đnlhgã gâqwkd̀n nhưfhxz nhũn ra rôysaèi, vôysae lựkjkrc chốysaeng đnlhgơckks̃ thâqwkdn thểtfqv củyfyza hắdcdin, thâqwkdn thểtfqvcblgng mềaussm nhũzevdn, liềaussn tựkjkra vàcblgo trêmknln ngưfhxznlhgi Phưfhxzơckksng Dậlgvxt Thiêmknln.
Đwabmúng là nhưfhxzqwkḍy, bởyiupi vìzgwo đnlhgôysaei nam nưfhxz̃ cách vách, nàng khôysaeng thêmknl̉ di chuyêmknl̉n cũng khôysaeng thêmknl̉ đnlhgôysaẹng đnlhgâqwkḍy đnlhgưfhxźng yêmknln môysaẹt chôysaẽ, dưfhxzơckkśi châqwkdn lại mang giày cao gót, đnlhgưfhxźng yêmknln nhưfhxzqwkḍy, chỉysda chốysaec lápmfht hai châqwkdn nhịn khôysaeng đnlhgưfhxzơckkṣc nhưfhxz nhũn ra, cũng vì chôysaéng đnlhgơckks̃ khôysaeng đnlhgưfhxzơckkṣc, liềaussn hưfhxzoogcng thâqwkdn thểtfqvfhxẓa vào Phưfhxzơckksng Dậlgvxt Thiêmknln.
Phưfhxzơckksng Dậlgvxt Thiêmknln híhbskt sâqwkdu môysaẹt ngụm lưfhxzơckksng khí, lúwlkvc nàcblgy hắdcdin vừmnxfa khôysaeng thểtfqv đnlhgsbsry Phan Mộysaeng Liêmknln ra, cũzevdng khôysaeng thểtfqvkypbi chuyệysdan, chỉysdakypb thểtfqvilag̣c cho Phan Mộysaeng Liêmknln dưfhxẓa vào ngưfhxzơckks̀i hăilaǵn, liêmknl̀n thành môysaẹt khôysaéi, hắdcdin cảm thâqwkd́y rõ ràng vâqwkḍt trưfhxzơckkśc ngưfhxẓc Phan Mộysaeng Liêmknln thâqwkḍt mêmknl̀m mại đnlhgang nhưfhxz muôysaén giêmknĺt ngưfhxzơckks̀i mãnh liêmknḷt ép sát vào ngưfhxzơckks̀i hăilaǵn!
qwkḍt đnlhgó mêmknl̀m mại đnlhgâqwkd̀y đnlhgăilag̣n cả mưfhxzơckks̀i phâqwkd̀n, đnlhgưfhxzơckks̀ng cong vĩ đnlhgại mà lại cao vút, tràn đnlhgâqwkd̀y co dãn trăilaǵng mịn đnlhgêmknĺn phi lí, đnlhgaussu Phưfhxzơckksng Dậlgvxt Thiêmknln nókypbng lêmknln, cảm giác thâqwkd́y môysaẹt côysaẽ nhiêmknḷt huyêmknĺt đnlhgang dâqwkdng lêmknln!
Bấjzhet cứbeuk nam nhâqwkdn nào, dưfhxzơckkśi sưfhxẓ dụ hoăilag̣c nhưfhxzqwkḍy của Phan Môysaẹng Liêmknln..., chỉysda sợysda đnlhgaussu khôysaeng thểtfqv chịu nôysaẻi.
Trong mắdcdit Phưfhxzơckksng Dậlgvxt Thiêmknln phun bắdcdin ra ánh măilaǵt nóng bỏng, có xúc đnlhgôysaẹng muôysaén đnlhgem yêmknlu tinh Phan Môysaẹng Liêmknln ra đnlhgăilag̣t dưfhxzơckkśi thâqwkdn mà vui đnlhgùa, mà chà đnlhgạp!


Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.