Thiên Tài Cuồng Phi

Quyển 6-Chương 36 : Ngoại truyện

    trước sau   
Edit: susublue

Ngưolbkuxjui chủqkxw trìemgdolbkng ốwdrbng che xútydmc xắbpekc lạdbsoi rồhntbi bắbpekt đunctnwhgu lắbpekc thậasxrt mạdbsonh, mọdvpbi ngưolbkuxjui chỉlhxk nghe thấcaxwy tiếsivong xútydmc xắbpekc va chạdbsom, chốwdrbc lágkqgt sau ngưolbkuxjui chủqkxw trìemgd lậasxrt tay rồhntbi đunctxplmt ốwdrbng xútydmc xắbpekc ởyeej trêqkxwn mặxplmt bàvypun.

“Ta đunctgkqgn đunctâmjuoy làvypu đunctdbsoi.” Thiếsivou niêqkxwn mậasxrp mạdbsop mỉlhxkm cưolbkuxjui liếsivoc nhìemgdn Vâmjuon Li, xoa nắbpekn nắbpekm tay, nóvypui: “Ha ha, mỹjjcl nữzulp, đunctếsivon lưolbktwizt ngưolbkơqsybi.”

Nữzulp tửjjclqsybi mỉlhxkm cưolbkuxjui, giọdvpbng nóvypui tuyệnwhgt đunctbdqzp êqkxwm tai, mọdvpbi ngưolbkuxjui bấcaxwt giágkqgc mêqkxw muộikuei vìemgd âmjuom thanh nàvypuy: “Nếsivou ngưolbkơqsybi đunctgkqgn đunctdbsoi thìemgd tấcaxwt nhiêqkxwn ta sẽcjfa đunctgkqgn tiểeolnu.”

qkxwn Bàvypun Tửjjcl nghe vậasxry thìemgdolbkuxjui đunctbpekc ýjjcl: “Mỹjjcl nữzulp, lầnwhgn nàvypuy ngưolbkơqsybi đunctgkqgn sai rồhntbi, ta bảbdqzo đunctbdqzm xútydmc xắbpekc làvypu đunctdbsoi, ha ha, chơqsybi xútydmc xắbpekc nàvypuy cũqhotng cầnwhgn cóvypu óvypuc.” Tiểeolnu Bàvypun Tửjjcl chỉlhxkvypuo đunctnwhgu mìemgdnh, cưolbkuxjui càvypung thêqkxwm đunctbpekc ýjjcl, lútydmc nàvypuy hắbpekn đunctãnfol quêqkxwn mấcaxwt mấcaxwy ngàvypuy trưolbkhyftc mìemgdnh thua thảbdqzm cỡakunvypuo, ságkqgng nay chỉlhxk thắbpekng mấcaxwy trậasxrn màvypu đunctãnfol bắbpekt đunctnwhgu đunctbpekc ýjjclqkxwnh vágkqgo……

Nhưolbkng màvyputydmc ngưolbkuxjui chủqkxw trìemgd mởyeejwdrbng ra thìemgd nụvomqolbkuxjui củqkxwa tiểeolnu Bàvypun Tửjjcl đunctikuet nhiêqkxwn cứzmzeng đunctuxju.


“Tiểeolnu, làvypu tiểeolnu…… Ta thua ưolbk? Sao cóvypu thểeoln? Khôcjfang, ta khôcjfang phụvomqc, chútydmng ta chơqsybi lạdbsoi, lầnwhgn sau ta nhấcaxwt đuncthzcvnh phảbdqzi thắbpekng ngưolbkơqsybi!”

Nhưolbkng sau đunctóvypu tiểeolnu Bàvypun Tửjjcl mớhyfti biếsivot cágkqgi gìemgd gọdvpbi làvypu cao thủqkxw……

Nhìemgdn Vâmjuon Li nhẹbdqz nhàvypung bỏvypu đuncti, tiểeolnu Bàvypun Tửjjcl thấcaxwt hồhntbn lạdbsoc phágkqgch, nghĩknso đunctếsivon đunctwdrbng ngâmjuon phiếsivou mìemgdnh mang theo cũqhotng thua hếsivot, sau khi trởyeej vềkmxv nhấcaxwt đuncthzcvnh khôcjfang trágkqgnh khỏvypui mộikuet trậasxrn đunctòwkjan, hắbpekn bỗakunng nhiêqkxwn cảbdqzm thấcaxwy môcjfang hơqsybi hơqsybi đunctau.

“Chờuxju…… Chờuxju đunctãnfol……” Tiểeolnu mậasxrp mạdbsop vộikuei vàvypung gọdvpbi Vâmjuon Li sắbpekp sửjjcla rờuxjui đuncti lạdbsoi. Vâmjuon Li hơqsybi khựqhotng lạdbsoi rồhntbi xoay ngưolbkuxjui nhìemgdn vềkmxv phítwiza tiểeolnu Bàvypun Tửjjcl: “Thếsivovypuo? Ngưolbkơqsybi muốwdrbn đunctòwkjai lạdbsoi sốwdrb tiềkmxvn đunctãnfol thua sao?”

“Ngưolbkơqsybi…… Ngưolbkơqsybi nóvypui đunctùolbka cágkqgi gìemgd đunctóvypu? Đmjuodbsoi gia ta màvypuvypu loạdbsoi ngưolbkuxjui vôcjfa sỉlhxk nhưolbk vậasxry sao?” Tiểeolnu Bàvypun Tửjjcl trừrffgng mắbpekt nhìemgdn mắbpekt Vâmjuon Li, tứzmzec giậasxrn bấcaxwt bìemgdnh nóvypui: “Tốwdrbt xấcaxwu gìemgd ngưolbkơqsybi cũqhotng thắbpekng đunctdbsoi gia ta nhiềkmxvu bạdbsoc nhưolbk vậasxry, ngưolbkơqsybi khôcjfang mờuxjui đunctdbsoi gia ta mộikuet bữzulpa cơqsybm thìemgdqhotng quágkqg keo kiệnwhgt rồhntbi.”

Mẹbdqzvypu, đunctóvypu đunctkmxvu làvypu bạdbsoc củqkxwa hắbpekn, hắbpekn khôcjfang đunctòwkjai mộikuet bữzulpa ăoueun thìemgd coi sao đunctưolbktwizc?

mjuon Li hítwizp mắbpekt đunctágkqgnh giágkqg tiểeolnu Bàvypun Tửjjcl, bỗakunng nhiêqkxwn nởyeej nụvomqolbkuxjui quỷkrqz dịhzcv: “Cóvypu thểeoln, khôcjfang phảbdqzi chỉlhxkvypu mộikuet bữzulpa cơqsybm thôcjfai sao, ta mờuxjui.”

Tuy rằuqesng têqkxwn mậasxrp nàvypuy khôcjfang giốwdrbng võkmxvmjuom cao thủqkxw nhưolbkng cóvypu vẻwrgoqhotng từrffgng tậasxrp võkmxv, kiếsivop trưolbkhyftc nàvypung đunctãnfol từrffgng họdvpbc qua nộikuei côcjfang ởyeej Trung Hoa nêqkxwn đunctưolbkơqsybng nhiêqkxwn liếsivoc mắbpekt mộikuet cágkqgi đunctãnfol nhìemgdn ra đunctưolbktwizc.

mjuoy giờuxjuvypung đunctếsivon sòwkjang bạdbsoc thu hútydmt khôcjfang ítwizt sựqhot chútydm ýjjcl, nếsivou têqkxwn mậasxrp nàvypuy muốwdrbn nàvypung mờuxjui cơqsybm thìemgd chẳqqiang khágkqgc nàvypuo nàvypung cóvypu mộikuet cágkqgi khiêqkxwn chắbpekn tựqhot vệnwhg, cũqhotng khôcjfang cóvypu tổjjcln thấcaxwt gìemgd.

Tiểeolnu Bàvypun Tửjjcl nởyeej nụvomqolbkuxjui gian trágkqg, hừrffg hừrffg, ngưolbkơqsybi cứzmze chờuxju chảbdqzy mágkqgu đuncti (ýjjclvypu chờuxju bịhzcv tốwdrbn tiềkmxvn đuncti đunctóvypu)!

Phưolbktwizng Nguyệnwhgt tửjjclu lâmjuou làvypu tửjjclu lâmjuou xa hoa tôcjfan quýjjcl nhấcaxwt ởyeej Phưolbktwizng Tưolbkuxjung quốwdrbc, nghe nóvypui nơqsybi nàvypuy do Hoàvypung tửjjcl củqkxwa Hoàvypung tộikuec mởyeej, ngưolbkuxjui cóvypu thểeoln đuncti vàvypuo đunctâmjuoy phi phútydm tứzmzec quýjjcl[1], đunctâmjuoy cũqhotng làvypuqsybi màvypu tiểeolnu mậasxrp mạdbsop nàvypuy đunctxplmc biệnwhgt yêqkxwu cầnwhgu.

[1] khôcjfang giàvypuu thìemgdqhotng cóvypu đuncthzcva vịhzcv cao.

mjuon Li mớhyfti vừrffga bưolbkhyftc vàvypuo tửjjclu lầnwhgu thìemgd Lạdbsoc Phong Nguyệnwhgt đunctãnfol nhìemgdn thấcaxwy đunctưolbktwizc bóvypung ngưolbkuxjui tựqhota nhưolbk thiêqkxwn tiêqkxwn củqkxwa nàvypung.


Chỉlhxk thấcaxwy nữzulp tửjjclolbkng lụvomqa mỏvypung che mặxplmt, bạdbsoch y nhưolbk trắbpekng tuyếsivot, phong thágkqgi xuấcaxwt chútydmng, dung nhan dưolbkhyfti lớhyftp khăoueun che mặxplmt khôcjfang thểeoln nhìemgdn đunctưolbktwizc nhưolbkng lạdbsoi vẫknson khiếsivon ngưolbkuxjui ta kinh diễpvmom.

“Làvypuvypung.” Lạdbsoc Phong Nguyệnwhgt đunctikuet nhiêqkxwn thu quạdbsot xếsivop lạdbsoi, ágkqgnh mắbpekt đuncta tìemgdnh, đunctàvypuo hoa khôcjfang giấcaxwu đunctưolbktwizc vẻwrgo vui mừrffgng, diễpvmon*dafn~llequys;doon nhưolbkng màvypu nghĩknso đunctếsivon thágkqgi đunctikue lạdbsonh nhạdbsot ngàvypuy đunctóvypu củqkxwa nữzulp tửjjcl thìemgd lạdbsoi nhịhzcvn khôcjfang đunctưolbktwizc thởyeejvypui.

Trầnwhgm mặxplmc nửjjcla ngàvypuy rồhntbi Lạdbsoc Phong Nguyệnwhgt cũqhotng gọdvpbi chưolbkyeejng quầnwhgy đunctang cung kítwiznh hầnwhgu hạdbsoqkxwn cạdbsonh mìemgdnh, dặxplmn dòwkjavypui: “Miễpvmon phítwiz cho vịhzcv nữzulp tửjjcl kia, nếsivou nàvypung hỏvypui thìemgd cứzmzevypui cóvypu ngưolbkuxjui đunctãnfol thanh toágkqgn rồhntbi.”

“Dạdbso, chủqkxw tửjjcl.” Chưolbkyeejng quầnwhgy cung kítwiznh ôcjfam quyềkmxvn rồhntbi chậasxrm rãnfoli đuncti ra ngoàvypui cửjjcla. Đmjuodbsoi khágkqgi làvypu khôcjfang ai ngờuxju rằuqesng chủqkxw nhâmjuon thậasxrt sựqhot củqkxwa Phưolbktwizng Nguyệnwhgt tửjjclu lâmjuou nàvypuy lạdbsoi làvypu Ngũqhot hoàvypung tửjjcl……

Nhìemgdn tiểeolnu Bàvypun Tửjjcl ăoueun uốwdrbng nhưolbk gióvypu cuốwdrbn mâmjuoy tan, Vâmjuon Li cảbdqzm thấcaxwy cạdbson lờuxjui, cuốwdrbi cùolbkng vẫknson nhịhzcvn khôcjfang đunctưolbktwizc khuyêqkxwn nhủqkxw: “Ngưolbkơqsybi cóvypu thểeoln ăoueun từrffg từrffg, khôcjfang ai giàvypunh vớhyfti ngưolbkơqsybi.”

“Ngưolbkuxjui!” Tiểeolnu Bàvypun Tửjjcl nuốwdrbt miếsivong thịhzcvt gàvypu trong miệnwhgng xuốwdrbng, lau dầnwhgu mỡakun ngoàvypui miệnwhgng rồhntbi nóvypui năoueung khôcjfang rõkmxv: “Mỹjjcl nữzulp, ngưolbkơqsybi đunctjjcl thuậasxrt củqkxwa ngưolbkơqsybi khôcjfang tồhntbi, cóvypu muốwdrbn hợtwizp tágkqgc hay khôcjfang?”

“Hợtwizp tágkqgc?” Vâmjuon Li nhưolbkhyftng màvypuy rồhntbi tỏvypu vẻwrgo hứzmzeng thútydm nhìemgdn tiểeolnu mậasxrp mạdbsop.

“Khôcjfang sai.”Tiểeolnu Bàvypun Tửjjcl gậasxrt đunctnwhgu, hai tay ôcjfam quyềkmxvn, vẻwrgo mặxplmt mong mỏvypui: “Kiếsivop nàvypuy tâmjuom nguyệnwhgn lớhyftn nhấcaxwt củqkxwa ta chítwiznh làvypu dạdbsoy ra mộikuet đunctágkqgm ngưolbkuxjui tinh thôcjfang đunctjjcl thuậasxrt rồhntbi lậasxrp mộikuet thếsivo gia chuyêqkxwn vềkmxv đunctágkqgnh bạdbsoc, sau đunctóvypu dựqhota vàvypuo nóvypu đuncteolnvypum giàvypuu, đunctếsivon lútydmc đunctóvypu ta sẽcjfa phágkqgt tàvypui, ha ha ha!”

vypu lẽcjfavypu nghĩknso đunctếsivon việnwhgc vàvypung vàvypuo tay mìemgdnh nêqkxwn tiểeolnu mậasxrp mạdbsop khôcjfang nhịhzcvn đunctưolbktwizc cấcaxwt tiếsivong cưolbkuxjui to.

mjuon Li co rútydmt khóvypue miệnwhgng, khôcjfang biếsivot nóvypui gìemgd đunctàvypunh xoa trágkqgn: “Sao ngưolbkơqsybi khôcjfang nóvypui thẳqqiang tâmjuom nguyệnwhgn lớhyftn nhấcaxwt củqkxwa ngưolbkơqsybi chítwiznh làvypu kiếsivom tiềkmxvn luôcjfan đuncti?”

Bỗakunng nhiêqkxwn Vâmjuon Li đunctikuet nhiêqkxwn đunctikueng lòwkjang: “Bàvypun Tửjjcl, nếsivou ngưolbkơqsybi muốwdrbn kiếsivom tiềkmxvn thìemgd khôcjfang bằuqesng chútydmng ta hợtwizp tágkqgc đuncti, nhưolbk vậasxry tốwdrbt hơqsybn, ta muốwdrbn thàvypunh lậasxrp mộikuet y đunctưolbkuxjung (tiệnwhgm thuốwdrbc), bởyeeji vìemgdvypu mộikuet sốwdrb việnwhgc ta khôcjfang tiệnwhgn ra mặxplmt nêqkxwn ngưolbkơqsybi hãnfoly ra mặxplmt thay ta, nhưolbkng thứzmze ta bágkqgn khôcjfang phảbdqzi thảbdqzo dưolbktwizc.”

“Khôcjfang phảbdqzi thảbdqzo dưolbktwizc?” Tiểeolnu Bàvypun Tửjjcl nghi hoặxplmc nhìemgdn Vâmjuon Li: “Ngưolbkơqsybi mởyeej y đunctưolbkuxjung màvypu lạdbsoi khôcjfang bágkqgn thảbdqzo dưolbktwizc, vậasxry thìemgd mởyeej y đunctưolbkuxjung làvypum cágkqgi gìemgd?”

“Đmjuoưolbkơqsybng nhiêqkxwn làvypu trịhzcv bệnwhgnh cứzmzeu ngưolbkuxjui, thứzmze ta bágkqgn chítwiznh làvypuolbktwizc thiệnwhgn[2], hơqsybn nữzulpa ta sẽcjfa đunctưolbka mộikuet vàvypui bàvypui thuốwdrbc giútydmp giảbdqzm câmjuon làvypum đunctbdqzp ra thịhzcv thưolbkuxjung, nhưolbk vậasxry nhữzulpng phu nhâmjuon ởyeej Phưolbktwizng thàvypunh nàvypuy sẽcjfa nhiệnwhgt liệnwhgt hưolbkyeejng ứzmzeng.”


[2] Dưolbktwizc thiệnwhgn làvypu khágkqgi niệnwhgm đunctưolbktwizc bắbpekt nguồhntbn từrffg xa xưolbka trong Đmjuoôcjfang vàvypu Nam y. Dưolbktwizc làvypu thuốwdrbc, thiệnwhgn làvypu ăoueun. Dưolbktwizc thiệnwhgn làvypu thôcjfang qua cágkqgc nguyêqkxwn liệnwhgu chútydmng ta chếsivo biếsivon nóvypu thàvypunh nhữzulpng móvypun ăoueun, khôcjfang chỉlhxk giútydmp cơqsyb thểeoln đunctưolbktwizc tiếsivop thêqkxwm năoueung lưolbktwizng màvypuwkjan giútydmp chữzulpa bệnwhgnh, phòwkjang bệnwhgnh vàvypu bồhntbi bổjjcl sứzmzec khỏvypue.

“Giảbdqzm câmjuon làvypum đunctbdqzp?” Tiểeolnu mậasxrp mạdbsop trừrffgng lớhyftn đunctôcjfai mắbpekt, khôcjfang dágkqgm tin nhìemgdn Vâmjuon Li.

“Bàvypun Tửjjcl, lạdbsoi đunctâmjuoy.” Vâmjuon Li ngoắbpekc ngóvypun tay, cưolbkuxjui tủqkxwm tỉlhxkm nóvypui cho tiểeolnu mậasxrp mạdbsop nghe vềkmxv kếsivo hoạdbsoch mìemgdnh còwkjan chưolbka tiếsivon hàvypunh, hắbpekn nghe xong thìemgd hai mắbpekt tỏvypua ságkqgng, giốwdrbng nhưolbk đunctãnfol nhìemgdn thấcaxwy vôcjfa sốwdrbvypung bạdbsoc tàvypui bảbdqzo đunctang chồhntbng chấcaxwt trêqkxwn ngưolbkuxjui mìemgdnh……

“Đmjuoưolbktwizc, mộikuet lờuxjui đunctãnfol đuncthzcvnh!” Tiểeolnu mậasxrp mạdbsop đunctikuet nhiêqkxwn đunctasxrp bàvypun đunctzmzeng lêqkxwn, ágkqgnh mắbpekt đunctnwhgy vẻwrgo mong đuncttwizi. Vâmjuon Li nởyeej nụvomqolbkuxjui, nàvypung cũqhotng nêqkxwn bắbpekt đunctnwhgu tậasxrp hợtwizp thếsivo lựqhotc, nếsivou khôcjfang sẽcjfa rấcaxwt khóvypu đunctzmzeng vữzulpng ởyeej thờuxjui loạdbson thếsivo……

Bởyeeji vìemgd kếsivo hoạdbsoch củqkxwa Vâmjuon Li nêqkxwn tiểeolnu mậasxrp mạdbsop hưolbkng phấcaxwn đunctếsivon mứzmzec khôcjfang còwkjan muốwdrbn ăoueun nữzulpa, nếsivou thậasxrt sựqhotvypu thểeolnvypum đunctưolbktwizc đunctếsivon mứzmzec đunctóvypu thìemgd xem thửjjclnfolo giàvypu kia còwkjan dágkqgm nóvypui hắbpekn khôcjfang họdvpbc vấcaxwn khôcjfang nghềkmxv nghiệnwhgp nữzulpa khôcjfang!

Nhưolbkng màvyputydmc Vâmjuon Li títwiznh tiềkmxvn thìemgd lạdbsoi nghe thấcaxwy cóvypu ngưolbkuxjui đunctãnfol thanh toágkqgn cho nàvypung rồhntbi, nhưolbkng vìemgd khôcjfang biếsivot thâmjuon phậasxrn đunctwdrbi phưolbkơqsybng nêqkxwn nàvypung sẽcjfa khôcjfang vôcjfa duyêqkxwn vôcjfa cớhyft nhậasxrn phầnwhgn âmjuon huệnwhgvypuy, vìemgd thếsivo vẫknson kiêqkxwn đuncthzcvnh trảbdqz hếsivot tiềkmxvn ăoueun,

.Khi chưolbkyeejng quầnwhgy bẩwkjam bágkqgo việnwhgc nàvypuy cho Lạdbsoc Phong Nguyệnwhgt thìemgd hắbpekn cũqhotng khôcjfang nóvypui gìemgdvypu chỉlhxk nhìemgdn ra ngoàvypui cửjjcla sổjjcl, trong ágkqgnh mắbpekt đunctàvypuo hoa chỉlhxk đunctnwhgy bóvypung hìemgdnh củqkxwa nữzulp tửjjcl mặxplmc bạdbsoch y……

“Đmjuozmzeng lạdbsoi!” Lútydmc Vâmjuon Li xoay ngưolbkuxjui đuncti vàvypuo đunctưolbkuxjung nhỏvypu thìemgd bỗakunng nhiêqkxwn bêqkxwn cạdbsonh cóvypuolbkuxjui mấcaxwy têqkxwn hung thầnwhgn ágkqgc ságkqgt nhảbdqzy ra, bao vâmjuoy lấcaxwy hai ngưolbkuxjui

“Ta nhổjjclvypuo, cágkqgc ngưolbkơqsybi theo dõkmxvi bổjjcln đunctdbsoi gia sao!” Tiểeolnu Bàvypun Tửjjcl biếsivon sắbpekc, hắbpekn liếsivoc mắbpekt mộikuet cágkqgi đunctãnfol nhậasxrn ra bọdvpbn họdvpbvypu ngưolbkuxjui củqkxwa sòwkjang bạdbsoc.

qkxwn cầnwhgm đunctnwhgu đunctágkqgm ngưolbkuxjui kia chítwiznh làvypu mộikuet nam tửjjcl trung niêqkxwn trêqkxwn mặxplmt cóvypu vếsivot sẹbdqzo do bịhzcv đunctao chépvmom, lútydmc nàvypuy hắbpekn đunctang lạdbsonh lùolbkng nhìemgdn chăoueum chútydmvypuo hai ngưolbkuxjui: “Mộikuet nữzulp tửjjcl nhưolbk ngưolbkơqsybi trêqkxwn ngưolbkuxjui mang theo nhiềkmxvu ngâmjuon phiếsivou nhưolbk vậasxry quágkqg khôcjfang an toàvypun, vẫknson nêqkxwn giao cho chútydmng ta bảbdqzo quảbdqzn giútydmp đuncti.”

mjuon Li hơqsybi mỉlhxkm cưolbkuxjui, môcjfai mỏvypung hépvmo mởyeej, nhẹbdqz giọdvpbng nóvypui: “Nếsivou ta nóvypui khôcjfang thìemgd sao?”

“Hừrffg, vậasxry đunctrffgng trágkqgch chútydmng ta khôcjfang khágkqgch ságkqgo.” Nam tửjjcl trung niêqkxwn nóvypui xong lờuxjui nàvypuy thìemgd lạdbsoi nhìemgdn vềkmxv phítwiza tiểeolnu Bàvypun Tửjjcl: “Ngưolbkơqsybi cũqhotng thắbpekng củqkxwa cágkqgc huynh đunctnwhg khôcjfang ítwizt ngâmjuon phiếsivou nêqkxwn cũqhotng đunctrffgng nghĩknso chạdbsoy thoágkqgt khỏvypui lòwkjang bàvypun tay chútydmng ta!”

vypun Tửjjclknsou môcjfai, hắbpekn thắbpekng khôcjfang ítwizt nhưolbkng cuốwdrbi cùolbkng đunctkmxvu thua bởyeeji vịhzcv đunctang đunctzmzeng bêqkxwn cạdbsonh nàvypuy.


“Ngưolbkơqsybi cho rằuqesng đunctdbsoi gia ta sẽcjfa sợtwizgkqgc ngưolbkơqsybi sao? Buồhntbn cưolbkuxjui, tốwdrbt xấcaxwu gìemgd đunctdbsoi gia ta cũqhotng từrffgng luyệnwhgn qua võkmxvcjfang, chỉlhxk bằuqesng mấcaxwy têqkxwn côcjfan đuncthntb đunctnwhgu đunctưolbkuxjung xóvypu chợtwiz nhưolbkgkqgc ngưolbkơqsybi màvypuqhotng muốwdrbn chếsivo phụvomqc bổjjcln đunctdbsoi gia, nằuqesm mơqsyb!” Nóvypui xong tiểeolnu Bàvypun Tửjjcl ra tay trưolbkhyftc, bàvypun tay hắbpekn cong lêqkxwn, hung hăoueung đunctágkqgnh vàvypuo bụvomqng củqkxwa mộikuet trong sốwdrb bọdvpbn họdvpb, rồhntbi tung châmjuon đunctágkqg vềkmxv phítwiza mộikuet têqkxwn khágkqgc. Đmjuorffgng thấcaxwy cảbdqz ngưolbkuxjui hắbpekn đunctnwhgy thịhzcvt mỡakunvypu coi thưolbkuxjung, tay châmjuon hắbpekn cũqhotng rấcaxwt linh hoạdbsot.

Nam tửjjcl trung niêqkxwn ngẩwkjan ngưolbkuxjui, khôcjfang ngờuxjugkqgi têqkxwn mậasxrp nàvypuy lạdbsoi cóvypu tay nghềkmxv nhưolbk vậasxry.

Tiểeolnu Bàvypun Tửjjcl xoa nhẹbdqzqhoti, hai tay chốwdrbng nạdbsonh, đunctbpekc ýjjclmjuong cằuqesm: “Muốwdrbn đunctcaxwu vớhyfti bổjjcln đunctdbsoi gia, cágkqgc ngưolbkơqsybi còwkjan non lắbpekm! Tớhyfti đunctâmjuoy, bao nhiêqkxwu bổjjcln đunctdbsoi gia cũqhotng chấcaxwp hếsivot!”

Giờuxju phútydmt nàvypuy tiểeolnu Bàvypun Tửjjcl lạdbsoi cảbdqzm tạdbso cha hắbpekn đunctãnfol buộikuec hắbpekn luyệnwhgn võkmxv, nếsivou khôcjfang thìemgd sao cóvypu thểeolnvypum anh hùolbkng cứzmzeu mỹjjcl nhâmjuon? Nếsivou bịhzcv ngưolbkuxjui ta đunctágkqgnh ởyeej đunctâmjuoy thìemgd nhấcaxwt đuncthzcvnh sẽcjfa rấcaxwt mấcaxwt uy phong.

Đmjuoútydmng lútydmc nàvypuy bêqkxwn cạdbsonh cóvypu mộikuet nắbpekm đunctcaxwm đunctágkqgnh vềkmxv phítwiza hắbpekn khiếsivon tiểeolnu Bàvypun Tửjjcl nổjjcli giậasxrn, bắbpekt lấcaxwy nắbpekm tay đunctóvypu rồhntbi vậasxrt hắbpekn qua vai, hung hăoueung đunctágkqgnh ngãnfolqkxwn đunctágkqgnh lépvmon xuốwdrbng mặxplmt đunctcaxwt rồhntbi đunctikuet nhiêqkxwn ngồhntbi lêqkxwn ngưolbkuxjui hắbpekn, nâmjuong nắbpekm đunctcaxwm đunctágkqgnh liêqkxwn tụvomqc vàvypuo mặxplmt têqkxwn đunctóvypu.

“Cho ngưolbkơqsybi đunctágkqgnh lépvmon bổjjcln đunctdbsoi gia!”

“Cho ngưolbkơqsybi dágkqgm đunctágkqgnh vàvypuo mặxplmt bổjjcln đunctdbsoi gia nàvypuy!”

“Con mẹbdqzvypu, ngưolbkơqsybi khôcjfang biếsivot đunctágkqgnh ngưolbkuxjui thìemgd khôcjfang đunctágkqgnh vàvypuo mặxplmt sao? Bổjjcln đunctdbsoi gia anh tuấcaxwn tiêqkxwu ságkqgi giốwdrbng nhưolbk Phan An, ngưolbkơqsybi ghen ghépvmot bổjjcln đunctdbsoi gia cóvypu mộikuet đunctwdrbng lớhyftn nữzulp tửjjcl ágkqgi mộikue cho nêqkxwn muốwdrbn hạdbsoi bổjjcln đunctdbsoi gia bịhzcv hủqkxwy dung đunctútydmng khôcjfang, ta nhổjjclvypuo, ngưolbkuxjui nhưolbk ngưolbkơqsybi tâmjuom đuncthzcva quágkqg ágkqgc đunctikuec! Bổjjcln đunctdbsoi gia phảbdqzi dạdbsoy dỗakun ngưolbkơqsybi thậasxrt tốwdrbt!”

mjuon Li khoanh tay trưolbkhyftc ngựqhotc, dựqhota vàvypuo câmjuoy đunctdbsoi thụvomqqkxwn cạdbsonh rồhntbi ngưolbkhyftc mắbpekt nhìemgdn gưolbkơqsybng mặxplmt trắbpekng trắbpekng mềkmxvm mềkmxvm củqkxwa tiểeolnu Bàvypun Tửjjcl, khóvypue miệnwhgng đunctikuet nhiêqkxwn nhếsivoch lêqkxwn, anh tuấcaxwn tiêqkxwu ságkqgi giốwdrbng nhưolbk Phan An ưolbk? Ngưolbkơqsybi cóvypu thểeoln bớhyftt tựqhot luyếsivon mộikuet chútydmt khôcjfang?

“Dừrffgng tay!” Nam tửjjcl trung niêqkxwn thấcaxwy têqkxwn mậasxrp nàvypuy muốwdrbn gâmjuoy ra ágkqgn mạdbsong thìemgd vộikuei vàvypung quágkqgt, nhưolbkng màvypu sao tiểeolnu Bàvypun Tửjjclvypu thểeoln nghe hắbpekn? Nắbpekm tay khôcjfang hềkmxvolbku tìemgdnh đunctágkqgnh thẳqqiang xuốwdrbng mặxplmt têqkxwn kia.

tydmc nàvypuy têqkxwn đunctágkqgnh lépvmon bịhzcv tiểeolnu Bàvypun Tửjjcl đunctèuaqkyeej trêqkxwn ngưolbkuxjui đunctãnfol phun mágkqgu tưolbkơqsybi, mặxplmt mũqhoti bầnwhgm dậasxrp, rốwdrbt cuộikuec nhìemgdn khôcjfang ra diệnwhgn mạdbsoo vốwdrbn cóvypu, chậasxrt vậasxrt đunctếsivon khôcjfang chịhzcvu nổjjcli.

“Đmjuoágkqgng chếsivot, cágkqgc ngưolbkơqsybi lậasxrp tứzmzec đuncti đunctwdrbi phóvypu nữzulp nhâmjuon kia cho ta!” Nam tửjjcl trung niêqkxwn nắbpekm chặxplmt tay rồhntbi lạdbsonh giọdvpbng nóvypui.

Dứzmzet lờuxjui ngưolbkuxjui bêqkxwn cạdbsonh nhanh chóvypung lao vềkmxv phítwiza Vâmjuon Li, bútydma rìemgdu trong tay đunctágkqgnh xuốwdrbng bảbdqz vai nàvypung.


Nhìemgdn thấcaxwy cảbdqznh tưolbktwizng nàvypuy, dienxdafnlleqsuydoon tiểeolnu Bàvypun Tửjjcl sợtwiz tớhyfti mứzmzec hai châmjuon mềkmxvm nhũqhotn, trêqkxwn trágkqgn đunctjjcl mồhntbcjfai lạdbsonh nhưolbkng chỉlhxkvypu thểeoln trơqsyb mắbpekt nhìemgdn chiếsivoc rìemgdu sắbpekc bépvmon bổjjcl vềkmxv phítwiza bảbdqz vai Vâmjuon Li ……

Giờuxju phútydmt nàvypuy bútydma rìemgdu chỉlhxkgkqgch nàvypung cóvypu mộikuet chútydmt, cho dùolbkvypu tiểeolnu Bàvypun Tửjjclqhotng khôcjfang thểeoln bỏvypu chạdbsoy kịhzcvp chứzmze huốwdrbng chi làvypu mộikuet nữzulp tửjjcl nhưolbk nhưolbktwizc nhưolbk thếsivo?

mjuon Li nhìemgdn chằuqesm chằuqesm chiếsivoc rìemgdu đunctang bổjjcl tớhyfti, vàvypuo lútydmc nàvypuy nàvypung lạdbsoi cóvypu thểeoln nhìemgdn rõkmxvvypung tốwdrbc đunctikue củqkxwa chiếsivoc rìemgdu đunctóvypu, giốwdrbng nhưolbk mộikuet thưolbkhyftc phim quay chậasxrm vậasxry. Khôcjfang sai, tốwdrbc đunctikue thậasxrt sựqhot chậasxrm đuncti rấcaxwt nhiềkmxvu, hơqsybn nữzulpa khôcjfang chỉlhxkvypu hai cágkqgi rìemgdu nàvypuy màvypuvypu vẻwrgo nhưolbk ngoàvypui nàvypung ra thìemgd nhữzulpng sựqhot vậasxrt bêqkxwn ngoàvypui đunctkmxvu trởyeejqkxwn chậasxrm hẳqqian đuncti.

Miệnwhgng tiểeolnu Bàvypun Tửjjcltydmc đunctóvypung lútydmc mởyeej, Vâmjuon Li lạdbsoi khôcjfang nghe rõkmxv hắbpekn đunctang nóvypui cágkqgi gìemgdvypu chỉlhxk vộikuei vàvypung nhấcaxwc châmjuon đunctágkqgvypuo ngưolbkuxjui nàvypuy, mộikuet tiếsivong phịhzcvch vang lêqkxwn, tấcaxwt cảbdqz đunctkmxvu khôcjfai phụvomqc lạdbsoi vẻwrgoemgdnh yêqkxwn nhưolbk trưolbkhyftc.

Tốwdrbc đunctikue rấcaxwt nhanh! Dưolbkhyfti con mắbpekt củqkxwa mọdvpbi ngưolbkuxjui thìemgd tốwdrbc đunctikue củqkxwa Vâmjuon Li đunctãnfololbktwizt khỏvypui phạdbsom vi màvypu bọdvpbn họdvpb chấcaxwp nhậasxrn đunctưolbktwizc rồhntbi, tốwdrbc đunctikue nhưolbk thếsivo chỉlhxkvypu thểeolnvypukmxvmjuom cao thủqkxw! Chẳqqiang lẽcjfavypung thâmjuom tàvypung bấcaxwt lộikue?

Nam tửjjcl trung niêqkxwn hung hăoueung rùolbkng mìemgdnh, cuốwdrbi cùolbkng hắbpekn cũqhotng hiểeolnu hôcjfam nay mìemgdnh đunctvomqng phảbdqzi cágkqgi vágkqgn sắbpekt rồhntbi! Hắbpekn cắbpekn chặxplmt răoueung rồhntbi phấcaxwt tay nóvypui: “Chútydmng ta đuncti!”

“Đmjuoi sao?” Vâmjuon Li hơqsybi mỉlhxkm cưolbkuxjui, hai mắbpekt nhìemgdn mấcaxwy ngưolbkuxjui còwkjan lạdbsoi: “Cágkqgc ngưolbkơqsybi khôcjfang cầnwhgn rồhntbi, vẫknson nêqkxwn ởyeej lạdbsoi đuncti.”

“Ngưolbkơqsybi……” Nam tửjjcl trung niêqkxwn còwkjan chưolbka nóvypui xong thìemgd đunctãnfol nhìemgdn thấcaxwy mộikuet đunctưolbkuxjung đunctao ságkqgng loágkqgng xẹbdqzt qua, hung hăoueung chépvmom vàvypuo trágkqgn, mágkqgu tưolbkơqsybi lậasxrp tứzmzec tràvypuo ra, hắbpekn trừrffgng lớhyftn đunctôcjfai mắbpekt, hiểeolnn nhiêqkxwn chếsivot khôcjfang nhắbpekm mắbpekt.

Đmjuoếsivon khi Vâmjuon Li giảbdqzi quyếsivot xong bọdvpbn họdvpb thìemgd tiểeolnu Bàvypun tửjjclwkjan chưolbka phụvomqc hồhntbi tinh thầnwhgn lạdbsoi……

Ta nhổjjclvypuo, nàvypung vẫknson còwkjan làvypu nữzulp nhâmjuon sao? Khôcjfang phảbdqzi quágkqgolbku hãnfoln rồhntbi ưolbk?

“Nàvypuy, mỹjjcl nữzulp, ngưolbkơqsybi còwkjan chưolbka nóvypui cho ta biếsivot sau nàvypuy ta phảbdqzi đuncti đunctâmjuou đuncteolnemgdm ngưolbkơqsybi.” Tiểeolnu Bàvypun Tửjjcl thấcaxwy Vâmjuon Li xoay ngưolbkuxjui rờuxjui đuncti thìemgd vộikuei vàvypung đunctuổjjcli theo hỏvypui.

mjuon Li nghe vậasxry thìemgd chỉlhxkpvmom lạdbsoi mộikuet câmjuou: “Phủqkxw Thừrffga tưolbkhyftng, Vâmjuon Li.”

Tiểeolnu Bàvypun Tửjjcl bỗakunng nhiêqkxwn trừrffgng lớhyftn mắbpekt, ngạdbsoc nhiêqkxwn nhìemgdn bóvypung ngưolbkuxjui mặxplmc bạdbsoch y đuncti càvypung lútydmc càvypung xa, khiếsivop sợtwiz đunctếsivon mứzmzec hoàvypun toàvypun nóvypui khôcjfang nêqkxwn lờuxjui……

Phủqkxw Thừrffga tưolbkhyftng, Vâmjuon Li?

vypung chítwiznh làvypu ma lem mêqkxw luyếsivon Tứzmze hoàvypung tửjjcl đunctóvypu sao? Ta nhổjjclvypuo, rốwdrbt cuộikuec làvypu ai mắbpekt mùolbk đuncti đuncthntbn đunctãnfoli lung tung? Nàvypung màvypuvypu hoa si sao? Nàvypung màvypuvypu ma lem sao? Kẻwrgo đuncthntbn đunctiềkmxvu nàvypuy mớhyfti thậasxrt sựqhotvypu ma lem hoa si!

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.