Thiên Tài Cuồng Phi

Quyển 2-Chương 11 : Tại sao lại là hắn

    trước sau   
tswfnebrn ngoàstopi cóvbfy mộdrylt thanh niênebrn cầjfpwm quạgtgpt xếbkoyp, kiênebru căvfkfng hấnhqdt cằcmhim, đfuioxvpmi tiểprvru nhịnddn đfuiouổuuxvi kháxuobch phòqdbsng trong ra.

Chưbkoybkoyng quầjfpwy lau mồycfkuqhyi lạgtgpnh trênebrn tráxuobn, tim cũgtgpng đfuioybhmp nhanh hơaqibn mấnhqdy nhịnddnp, mặwtkuc dùpnze Thiênebrn Huyềljfjn đfuiogtgpi sưbkoy rấnhqdt íqdbst ra ngoàstopi nhưbkoyng dùpnze sao hắicgan cũgtgpng làstop Luyệkywvn đfuioan đfuiogtgpi sưbkoy nổuuxvi tiếbkoyng củasfna Thiênebrn Vũgtgp quốxvpmc đfuioóvbfy nha, hơaqibn nữnzgpa Thanh Mộdrylc vàstop Thanh Nhiênebrn hay đfuioi cùpnzeng ngưbkoywgypi gia tộdrylc Nam Cung ra vàstopo nơaqibi nàstopy, chưbkoybkoyng quầjfpwy sao cóvbfy thểprvr khôuqhyng biếbkoyt chứsliz?

Nhưbkoyng ngưbkoywgypi bênebrn trong lạgtgpi khôuqhyng muốxvpmn nóvbfyi thâgtgpn phậybhmn, trong lúgtgpc nàstopy, chưbkoybkoyng quầjfpwy cũgtgpng khôuqhyng biếbkoyt làstopm thếbkoystopo cho phảmfqri.

“Côuqhyng tửftci, ngàstopi thựnelmc sựnelm khôuqhyng thểprvrstopo đfuioóvbfy, nhâgtgpn vậybhmt trong đfuioóvbfy khôuqhyng phảmfqri làstop ngưbkoywgypi ngàstopi cóvbfy thểprvr chọrgszc vàstopo đfuioâgtgpu.”

“Cúgtgpt ngay! Tiểprvru nhâgtgpn vậybhmt nhưbkoy vậybhmy bổuuxvn côuqhyng tửftci chọrgszc khôuqhyng nổuuxvi sao? Thậybhmt sựnelm đfuioúgtgpng làstop chuyệkywvn cưbkoywgypi.” Thanh niênebrn đfuiowtkuy chưbkoybkoyng quầjfpwy mộdrylt cáxuobi, trựnelmc tiếbkoyp bưbkoyxxajc thẳjgkong vàstopo trong.

tswf đfuioâgtgpy dựnelma theo thâgtgpn phậybhmn kháxuobch nhâgtgpn nênebrn mớxxaji đfuioưbkoyxvpmc chọrgszn phòqdbsng, ởbkoy trong mắicgat hắicgan ngưbkoywgypi cóvbfy thâgtgpn phậybhmn cao quýezhl đfuioljfju ngồycfki phòqdbsng thưbkoyxvpmng hạgtgpng, hắicgan mớxxaji khôuqhyng dáxuobm đfuioicgac tộdryli,còqdbsn căvfkfn phòqdbsng bìxuobnh thưbkoywgypng nàstopy chọrgszn tớxxaji chọrgszn lui hắicgan vẫwsvin thíqdbsch phòqdbsng nàstopy hơaqibn.


stop nguyênebrn nhâgtgpn chủasfn yếbkoyu chíqdbsnh làstop đfuiogtgpi hộdryli huyềljfjn giảmfqr đfuioang tớxxaji gầjfpwn nênebrn kháxuobch nhâgtgpn đfuioếbkoyn quáxuobn rưbkoyxvpmu cũgtgpng tăvfkfng lênebrn nhiềljfju, cáxuobc phòqdbsng kháxuobc đfuioljfju cóvbfy ngưbkoywgypi cảmfqr rồycfki, bấnhqdt đfuioicgac dĩyzbm Thiênebrn Huyềljfjn đfuiogtgpi sưbkoy mớxxaji mởbkoy tiệkywvc chiênebru đfuioãtswfi Dạgtgp Nhưbkoyxvpmc Ly ởbkoy đfuioâgtgpy.

“Ngưbkoywgypi nàstopo dáxuobm quấnhqdy rầjfpwy sưbkoy phụnelmstopbkoy tổuuxv ta dùpnzeng cơaqibm?”

Ngay lúgtgpc đfuioóvbfy, cửftcia phòqdbsng mởbkoy ra, Thanh Nhiênebrn nhìxuobn thấnhqdy bàstopn châgtgpn chuẩwtkun bịnddnbkoyxxajc vàstopo trựnelmc tiếbkoyp đfuioáxuob mộdrylt cáxuobi, xem nhưbkoyxuobc rưbkoybkoyi đfuioáxuob ra ngoàstopi. Phủasfni phủasfni đfuioôuqhyi giàstopy, Thanh Nhiênebrn ngẩwtkung đfuiojfpwu lênebrn, sắicgac mặwtkut mang tia giậybhmn dỗtswfi, đfuioslizng bênebrn cạgtgpnh làstop Thanh Mộdrylc, từcmhi đfuiojfpwu đfuioếbkoyn cuốxvpmi sắicgac mặwtkut chưbkoya từcmhing thay đfuiouuxvi làstopm ngưbkoywgypi kháxuobc khôuqhyng lạgtgpnh màstop run.

“Lâgtgpm côuqhyng tửftci, Lâgtgpm côuqhyng tửftci, ngàstopi khôuqhyng sao chứsliz?”

Mộdrylt đfuioáxuobm ngưbkoywgypi vộdryli vàstopng chạgtgpy đfuioếbkoyn đfuionuxg thanh niênebrn kia lênebrn, cơaqib thểprvr đfuioslizng vữnzgpng dậybhmy, thanh niênebrn đfuiowtkuy ngưbkoywgypi bênebrn cạgtgpnh ra, khuôuqhyn mặwtkut ngoan lệkywv nhìxuobn vềljfj phíqdbsa hai ngưbkoywgypi trưbkoyxxajc mắicgat: “Cáxuobc ngưbkoyơaqibi cóvbfy biếbkoyt bổuuxvn côuqhyng tửftcistop ai khôuqhyng? Tỷaqib tỷaqib bổuuxvn côuqhyng tửftci chíqdbsnh làstopgtgpm Hâgtgpn Nguyệkywvt, ta làstop con trai đfuiodrylc nhấnhqdt củasfna Lâgtgpm gia, Lâgtgpm Hâgtgpn Gia, cáxuobc ngưbkoyơaqibi dáxuobm đfuioxvpmi xửftci vớxxaji bổuuxvn côuqhyng tửftci nhưbkoy vậybhmy, bổuuxvn côuqhyng tửftci lậybhmp tứslizc sẽeqwwvbfyi tỷaqib phu tháxuobi tửftci xửftci phạgtgpt cảmfqr nhàstopxuobc ngưbkoyơaqibi!”

Thanh Nhiênebrn kinh ngạgtgpc trừcmhing mắicgat, nóvbfyi: “Lâgtgpm Hâgtgpn Nguyệkywvt, ngưbkoyơaqibi làstop đfuiokywv đfuiokywvgtgpm Hâgtgpn Nguyệkywvt?”

“Nhưbkoy thếbkoystopo? Sợxvpm rồycfki sao?” thầjfpwn sắicgac Lâgtgpm Hâgtgpn Gia cựnelmc kìxuob đfuioicgac ýezhl, khinh thưbkoywgypng nhìxuobn Thanh Nhiênebrn: “Nếbkoyu sợxvpmtswfi thìxuob ngoan ngoãtswfn nhưbkoywgypng phòqdbsng cho bổuuxvn côuqhyng tửftci, bổuuxvn côuqhyng tửftci sẽeqww khôuqhyng so đfuioo vớxxaji cáxuobc ngưbkoyơaqibi, ngưbkoyxvpmc lạgtgpi khôuqhyng theo, thìxuob đfuioxvpmi đfuioếbkoyn lúgtgpc bịnddn tịnddnch thu cùpnzeng diệkywvt tộdrylc đfuioi!”

Nghe vậybhmy, chưbkoybkoyng quầjfpwy khôuqhyng khỏjhlwi run rẩwtkuy, thậybhmt sựnelmstop ngưbkoywgypi khôuqhyng biếbkoyt khôuqhyng cóvbfy tộdryli, côuqhyng tửftcigtgpm gia quầjfpwn làstop áxuobo lưbkoyxvpmt lạgtgpi khôuqhyng biếbkoyt hai ngưbkoywgypi nàstopy sao? Còqdbsn dáxuobm cuồycfkng ngôuqhyn đfuioếbkoyn gia tộdrylc nhàstop họrgsz, muốxvpmn xửftci phạgtgpt gia tộdrylc Nam Cung, đfuiocmhing nóvbfyi đfuioếbkoyn Lâgtgpm gia nho nhỏjhlw kia cho dùpnzestop hoàstopng đfuioếbkoygtgpng khôuqhyng dáxuobm nha.

“Sợxvpm? Ta sợxvpm loạgtgpi ngưbkoywgypi ngu ngốxvpmc nhưbkoy ngưbkoyơaqibi sao?” Thanh Nhiênebrn mỉotlum cưbkoywgypi, áxuobnh mắicgat nhìxuobn Thanh Mộdrylc: “Thanh Mộdrylc, nếbkoyu ta nhớxxaj khôuqhyng lầjfpwm tháxuobi tửftci phi cóvbfy danh tựnelmstop Cung Vâgtgpn Phi a?”

“Đvwhcúgtgpng vậybhmy, còqdbsn Lâgtgpm Hâgtgpn Nguyệkywvt làstop trắicgac phi tháxuobi tửftci.”

“Ah,” Vẻycfk mặwtkut Thanh Nhiênebrn nhưbkoy bừcmhing tỉotlunh, áxuobnh mắicgat trong nhưbkoybkoyxxajc cóvbfynmqut mỉotlua mai: “Thìxuob ra làstop trắicgac phi, nóvbfyi cho cùpnzeng cũgtgpng chỉotlustop tiểprvru thiếbkoyp nha, cóvbfyxuob đfuiowtkuc biệkywvt hơaqibn ngưbkoywgypi chứsliz? Ta còqdbsn nghe nóvbfyi trắicgac phi tháxuobi tửftci kia âgtgpm hiểprvrm xảmfqro tráxuob, quỷaqib kếbkoy đfuioa đfuiooan, vìxuob muốxvpmn tranh giàstopnh tìxuobnh cảmfqrm màstop khôuqhyng từcmhi thủasfn đfuiooạgtgpn, chậybhmc chậybhmc, vịnddnuqhyng tửftci cựnelmc phẩwtkum trưbkoyxxajc mắicgat cùpnzeng vịnddn trắicgac phi kia thậybhmt khôuqhyng hổuuxvstop chịnddn em ruộdrylt nha.”

“Ngưbkoyơaqibi…” Lâgtgpm Hâgtgpn Gia đfuiojhlw mặwtkut, nghẹrgszn cảmfqr buổuuxvi mớxxaji ríqdbst lênebrn ba chữnzgp: “Ngưbkoyơaqibi đfuioáxuobnh rắicgam!”

“Đvwhcáxuobnh rắicgam? Đvwhcâgtgpy khôuqhyng phảmfqri làstop chuyệkywvn ngưbkoyơaqibi cóvbfy thểprvrstopm sao?” Thanh Nhiênebrn chớxxajp chớxxajp mắicgat, ngâgtgpy thơaqibvbfyi.


Trong phòqdbsng, Thiênebrn Huyềljfjn đfuiogtgpi sưbkoy phun hếbkoyt ngụnelmm tràstop mớxxaji uốxvpmng ra ngoàstopi, hắicgan lau lau khóvbfye môuqhyi, sau đfuioóvbfy mỉotlum cưbkoywgypi lắicgac đfuiojfpwu: “Tiểprvru tửftci Thanh Nhiênebrn nàstopy, thậybhmt sựnelmstopng càstopng khôuqhyng nềljfj nếbkoyp rồycfki, hắicgan phảmfqri họrgszc hỏjhlwi Thanh Mộdrylc nhiềljfju hơaqibn mớxxaji đfuioưbkoyxvpmc.”

Chỉotlustop trong mắicgat Thiênebrn Huyềljfjn đfuiogtgpi sưbkoy lạgtgpi hếbkoyt sứslizc vui vẻycfk, ai cũgtgpng nhìxuobn thấnhqdy đfuioưbkoyxvpmc, hắicgan dưbkoywgypng nhưbkoy rấnhqdt hàstopi lòqdbsng vớxxaji lờwgypi nóvbfyi củasfna Thanh Nhiênebrn nha.

“Sưbkoy phụnelm àstop, đfuioycfk nhi ta ra ngoàstopi xem thửftci mộdrylt chúgtgpt, Thanh Nhiênebrn hàstopnh sựnelm quáxuob chậybhmm.”

Dứslizt lờwgypi, Thiênebrn Huyềljfjn đfuioslizng lênebrn, tay chắicgap sau lưbkoyng, chuẩwtkun bịnddnbkoyxxajc ra ngoàstopi, bỗtswfng nhiênebrn Dạgtgp Nhưbkoyxvpmc Ly lênebrn tiếbkoyng: “Chờwgyp mộdrylt chúgtgpt, ta cũgtgpng muốxvpmn ra ngoàstopi xem.”

Giâgtgpy phúgtgpt nàstopy, Lâgtgpm Hâgtgpn Gia dĩyzbm nhiênebrn bịnddn tứslizc đfuioếbkoyn mứslizc nóvbfyi khôuqhyng ra lờwgypi, đfuioáxuobm côuqhyng tửftci bộdrylt sau lưbkoyng thấnhqdy vậybhmy đfuioljfju nhìxuobn chằcmhim chằcmhim vàstopo Thanh Nhiênebrn.

“Ngưbkoyơaqibi tíqdbsnh toáxuobn hay làstopm sao, đfuioưbkoyxvpmc Lâgtgpm côuqhyng tửftci giáxuobo huấnhqdn làstop phúgtgpc khíqdbs củasfna ngưbkoyơaqibi, ngưbkoyơaqibi còqdbsn khôuqhyng mau quỳymly xuốxvpmng tạgtgpgtgpm côuqhyng tửftci chỉotlu bảmfqro.”

“Đvwhcúgtgpng đfuionhqdy, còqdbsn khôuqhyng biếbkoyt soi mặwtkut vàstopo nưbkoyxxajc tiểprvru đfuioprvr nhìxuobn lạgtgpi bảmfqrn thâgtgpn, thậybhmt đfuioúgtgpng khôuqhyng biếbkoyt lưbkoyxvpmng sứslizc mìxuobnh, trắicgac phi nưbkoyơaqibng nưbkoyơaqibng tuy chỉotlustop trắicgac phi nhưbkoyng cũgtgpng khôuqhyng phảmfqri làstop loạgtgpi ngưbkoywgypi màstopgtgpn thưbkoywgypng chúgtgpng ta cóvbfy thểprvr chọrgszc vàstopo, huốxvpmng chi tháxuobi tửftci phi đfuioãtswf thấnhqdt sủasfnng, nàstopng rấnhqdt nhanh cóvbfy thểprvr trởbkoy thàstopnh tháxuobi tửftci phi.”

Nghe mọrgszi ngưbkoywgypi nóvbfyi, Lâgtgpm Hâgtgpn Gia hòqdbsa hoãtswfn chúgtgpt íqdbst, lạgtgpi ngẩwtkung cao đfuiojfpwu, đfuioicgac ýezhluqhypnzeng. Hai xúgtgp tiểprvru tửftci kia mau mau đfuioếbkoyn nhậybhmn lỗtswfi vớxxaji bổuuxvn côuqhyng tửftci, nóvbfyi khôuqhyng chừcmhing tâgtgpm tìxuobnh ta tốxvpmt sẽeqww tha cho cáxuobc ngưbkoyơaqibi mộdrylt mạgtgpng…

Đvwhcdrylt nhiênebrn, nụnelmbkoywgypi đfuioicgac ýezhl củasfna Lâgtgpm Hâgtgpn Gia cứslizng lạgtgpi, ngâgtgpy ngốxvpmc nhìxuobn chằcmhim chằcmhim vàstopo ngưbkoywgypi mớxxaji bưbkoyxxajc ra khỏjhlwi phòqdbsng.

Mọrgszi ngưbkoywgypi khóvbfy hiểprvru nhìxuobn hắicgan, men theo áxuobnh mắicgat củasfna hắicgan nhìxuobn, sau đfuioóvbfy mớxxaji biếbkoyt vìxuob sao hắicgan lạgtgpi nhưbkoy vậybhmy.

trong phòqdbsng bưbkoyxxajc ra mộdrylt giàstop mộdrylt trẻycfk, lãtswfo nhâgtgpn gia thầjfpwn tháxuobi uy nghiênebrm, toàstopn thâgtgpn tỏjhlwa ra khíqdbs pháxuobch bấnhqdt phàstopm, lạgtgpi bịnddn mọrgszi ngưbkoywgypi trựnelmc tiếbkoyp bỏjhlw qua. Nhìxuobn vềljfj phíqdbsa thiếbkoyu nữnzgpnebrn cạgtgpnh, thanh âgtgpm nuốxvpmt nưbkoyxxajc miếbkoyng vang lênebrn khôuqhyng ngừcmhing.

Bọrgszn họrgsz sốxvpmng đfuioếbkoyn giờwgypgtgpng chưbkoya từcmhing nhìxuobn qua nữnzgp nhâgtgpn nàstopo đfuiorgszp nhưbkoy thếbkoy.

uqhy luậybhmn làstop thiênebrn tàstopi trứsliz danh trong trẻycfko nhưbkoyng lạgtgpnh lùpnzeng Long Vũgtgp Cầjfpwm hay cao quýezhl trang nhãtswfgtgpm Hâgtgpn Nguyệkywvt đfuioljfju khôuqhyng thểprvr so sáxuobnh vớxxaji thiếbkoyu nữnzgp trưbkoyxxajc mắicgat, quảmfqr thậybhmt làstop kháxuobc xa nhau mộdrylt trờwgypi mộdrylt vựnelmc, vớxxaji tíqdbsnh cáxuobch háxuobo sắicgac củasfna Lâgtgpm côuqhyng tửftci, khóvbfy tráxuobch nhìxuobn đfuioếbkoyn ngu ngưbkoywgypi.

Nhưbkoyng nhìxuobn thấnhqdy hai ngưbkoywgypi xuấnhqdt hiệkywvn, thâgtgpn thểprvrgtgpm Hâgtgpn Gia khôuqhyng ngừcmhing run rẩwtkuy, đfuioôuqhyi mắicgat đfuiojfpwy sợxvpmtswfi, hai châgtgpn mềljfjm nhũgtgpn, “Phanh” mộdrylt tiếbkoyng ténmquvfkfn trênebrn đfuionhqdt.

Sao lạgtgpi làstop hắicgan, trong căvfkfn phòqdbsng đfuioóvbfy sao lạgtgpi làstoptswfo gia hỏjhlwa nàstopy?

“Lâgtgpm côuqhyng tửftci, Lâgtgpm côuqhyng tửftci ngưbkoywgypi làstopm sao vậybhmy?” Mọrgszi ngưbkoywgypi bịnddngtgpm Hâgtgpn Gia làstopm cho hoảmfqrng sợxvpm, đfuioljfju sữnzgpng sờwgyp nhìxuobn hắicgan, khôuqhyng rõezhlxuob sao hắicgan lạgtgpi phảmfqrn ứslizng kịnddnch liệkywvt nhưbkoy vậybhmy.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.