Thế Bất Khả Đáng

Chương 28 : Sao không chờ tôi về rồi hẵng kiểm tra sức khỏe?

    trước sau   
Viêaiicn Tung từypdoaiicn ngoàzstui trởlqqw vềrgen, liếrelzc thấniagy Hạsifz Diệevjku đnjruzstuu tiêaiicn, átszgnh mắmifct liềrgenn trầzstum xuốuelhng.

“Đlpqgâjbnoy làzstujbnon họzfync viêaiicn tôiixpi mớyvlsi thu nhậdvaxn hôiixpm nay.” Thi Thiêaiicn Bưesseu giớyvlsi thiệevjku vớyvlsi Viêaiicn Tung.

Hạsifz Diệevjku nóilfci: “Khôiixpng cầzstun giớyvlsi thiệevjku, chúmtming tôiixpi quen nhau, hôiixpm qua tôiixpi vừypdoa so chiêaiicu vớyvlsi hắmifcn xong.”

Thi Thiêaiicn Bưesseu đnjrudvaxp tay ba cátszgi, “Sao cậdvaxu khôiixpng nóilfci sớyvlsm? Sớyvlsm nóilfci thìijyfiixpi đnjruãgoyo chiếrelzt khấniagu cho cậdvaxu năknism phầzstun trăknism rồssbri.”

“Trảilfc tiềrgenn lạsifzi.” Viêaiicn Tung nóilfci.

Thi Thiêaiicn Bưesseu lộpiji ra átszgnh mắmifct kinh ngạsifzc, “Trảilfc? Đlpqgãgoyohofu hợhvdup đnjrussbrng mấniagt rồssbri.”


Sắmifcc mặgnhvt Viêaiicn Tung nhátszgy mắmifct biếrelzn thàzstunh âjbnom hai mưesseơaiici đnjrupiji.

Hạsifz Diệevjku lạsifzi bồssbri thêaiicm mộpijit câjbnou: “Hơaiicn nữtkhpa tôiixpi còlpqgn kiểidmbm tra sứvepcc khỏsieee rồssbri, tấniagt cảilfctszgc phưesseơaiicng diệevjkn đnjrurgenu đnjrusifzt tiêaiicu chuẩuokun.”

“Kiểidmbm tra sứvepcc khỏsieee? Chuyệevjkn khi nàzstuo?” Viêaiicn Tung trầzstum giọzfynng hỏsieei.

Thi Thiêaiicn Bưesseu nóilfci: “Chímgepnh làzstu ban nãgoyoy đnjruniagy! Tôiixpi kétqcqo cậdvaxu ta đnjrui kiểidmbm tra sứvepcc khỏsieee, cởlqqwi sạsifzch trơaiicn. Ban đnjruzstuu cậdvaxu ta còlpqgn ngạsifzi ngùmhbtng, tôiixpi bảilfco đnjrurgenu làzstu đnjruàzstun ôiixpng con trai vớyvlsi nhau, cóilfcijyfzstu phảilfci ngạsifzi?”

Sắmifcc mặgnhvt Viêaiicn Tung lạsifzi giảilfcm xuốuelhng thêaiicm hai mưesseơaiici đnjrupiji nữtkhpa, mộpijit lúmtmic sau mớyvlsi phátszgt ra tiếrelzng chấniagt vấniagn nặgnhvng nềrgen.

“Tạsifzi sao khôiixpng chờmhbtiixpi vềrgen rồssbri hẵilfcng kiểidmbm tra sứvepcc khỏsieee?”

Thi Thiêaiicn Bưesseu khôiixpng hiểidmbu chuyệevjkn gìijyf xảilfcy ra, vẫtkhpn cốuelh sứvepcc giảilfci thímgepch: “Kỳmtmi thựdrtbc chỉngsfaiicn kétqcqm nhau ba phúmtmit đnjrussbrng hồssbr thôiixpi, tôiixpi vừypdoa đnjruóilfcng cửoszna phòlpqgng kiểidmbm tra sứvepcc khỏsieee, xe củmhbta anh liềrgenn chạsifzy tớyvlsi trưesseyvlsc cổtrosng. Nếrelzu anh tớyvlsi sớyvlsm hơaiicn ba phúmtmit, việevjkc nàzstuy…”

“Đlpqgưessehvduc rồssbri!” Viêaiicn Tung gầzstum nhẹlpqg mộpijit tiếrelzng, “Phảilfci làzstum gìijyf thìijyf đnjrui làzstum đnjrui!”

mtmic Thi Thiêaiicn Bưesseu rờmhbti đnjrui còlpqgn rấniagt ủmhbty khuấniagt, sao chỉngsfijyf mộpijit chuyệevjkn kiểidmbm tra sứvepcc khỏsieee màzstu nổtrosi giậdvaxn vớyvlsi tôiixpi? Bìijyfnh thưessemhbtng chưessea từypdong cóilfc chuyệevjkn nhưesse thếrelz!

Viêaiicn Tung nhìijyfn Hạsifz Diệevjku, nétqcqt mặgnhvt bấniagt giátszgc trởlqqw vềrgen ôiixpn hòlpqga.

“Nhấniagt đnjruuelhnh muốuelhn họzfync ởlqqw đnjruâjbnoy?”

Hạsifz Diệevjku dùmhbtng giọzfynng Đlpqgôiixpng Bắmifcc trảilfc lờmhbti Viêaiicn Tung mộpijit câjbnou, “Nhấniagt đnjruuelhnh.”

“Cậdvaxu muốuelhn họzfync ởlqqw đnjruâjbnoy cũzzxong đnjruưessehvduc, nhưesseng nhấniagt đnjruuelhnh phảilfci do đnjruímgepch thâjbnon tôiixpi dạsifzy cậdvaxu.”


Hạsifz Diệevjku lậdvaxp tứvepcc cựdrtb tuyệevjkt, “Tôiixpi khôiixpng cầzstun anh, tôiixpi muốuelhn tìijyfm mộpijit huấniagn luyệevjkn viêaiicn nghiêaiicm khắmifcc nhấniagt.”

“Tôiixpi chímgepnh làzstu ngưessemhbti nghiêaiicm khắmifcc nhấniagt.”

Hạsifz Diệevjku khôiixpng tin, lạsifzi túmtmim lấniagy mộpijit nhâjbnon viêaiicn côiixpng tátszgc đnjrui ngang qua, hỏsieei: “Huấniagn luyệevjkn viêaiicn nghiêaiicm khắmifcc nhấniagt ởlqqw chỗpijitszgc anh làzstu ai?”

“Chímgepnh làzstu ngưessemhbti đnjrugoyong sau cậdvaxu đnjruniagy!”

Hạsifz Diệevjku khôiixpng thèpgnvm nhìijyfn Viêaiicn Tung, lạsifzi hỏsieei: “Thếrelzlpqgn nghiêaiicm thứvepc hai?”

Nhâjbnon viêaiicn côiixpng tátszgc nghĩzvaf nghĩzvaf mộpijit chúmtmit, chỉngsfa chỉngsfa Thi Thiêaiicn Bưesseu, nóilfci: “Hẳjbnon làzstu hắmifcn đnjrui.”

“Vậdvaxy đnjruưessehvduc rồssbri, tôiixpi đnjruâjbnoy liềrgenn chọzfynn huấniagn luyệevjkn viêaiicn Thi.”

Viêaiicn Tung nóilfci: “Hắmifcn khôiixpng thểidmb dẫtkhpn dắmifct cậdvaxu, hắmifcn làzstu huấniagn luyệevjkn viêaiicn giảilfcng dạsifzy tậdvaxp thểidmb, khôiixpng dạsifzy cátszg nhâjbnon.”

“Tôiixpi cũzzxong đnjruâjbnou cóilfcilfci muốuelhn huấniagn luyệevjkn cátszg nhâjbnon! Tôiixpi chímgepnh làzstu muốuelhn đnjruưessehvduc huấniagn luyệevjkn cùmhbtng nhữtkhpng bảilfco tiêaiicu kia, chỉngsfilfc đnjruiềrgenu giờmhbtaiicn lớyvlsp củmhbta tôiixpi phảilfci ímgept hơaiicn chúmtmit thôiixpi.”

ilfci vậdvaxy xong, sắmifcc mặgnhvt Viêaiicn Tung càzstung thêaiicm khóilfc coi.

Hạsifz Diệevjku liếrelzc xétqcqo Viêaiicn Tung, trong lòlpqgng thầzstum nghĩzvaf: sao hắmifcn lạsifzi khôiixpng thímgepch mìijyfnh huấniagn luyệevjkn ởlqqw đnjruâjbnoy vậdvaxy nhỉngsf? Sợhvdu nhữtkhpng côiixpng nhâjbnon viêaiicn kia làzstum lộpiji nộpijii tìijyfnh củmhbta hắmifcn sao? Sợhvduijyfnh biếrelzt hắmifcn giàzstuzstu vẫtkhpn còlpqgn zin àzstu?

Nghĩzvaf tớyvlsi trai giàzstuzstu vẫtkhpn còlpqgn zin, Hạsifz Diệevjku liềrgenn cong môiixpi mỉngsfm cưessemhbti, hàzstum răknisng trắmifcng sátszgng nổtrosi lêaiicn tinh quang tàzstu átszgc.

“Ngàzstui cảilfc ngàzstuy ngạsifzo mạsifzn hétqcqt tớyvlsi hétqcqt lui, ầzstum ĩzvaf suốuelht màzstu vẫtkhpn làzstu mộpijit trai tâjbnon àzstu?”

Viêaiicn Tung liếrelzc nhìijyfn Hạsifz Diệevjku, “Cậdvaxu khôiixpng phảilfci?”

“Tôiixpi?” Hạsifz Diệevjku ngừypdong mộpijit chúmtmit, giọzfynng đnjruiệevjku trêaiicu tứvepcc, “Anh nhìijyfn gưesseơaiicng mặgnhvt phong lưesseu củmhbta gia đnjruâjbnoy, sao cóilfc thểidmb vẫtkhpn làzstu trai tâjbnon cơaiic chứvepc? Tôiixpi năknism nay hai mưesseơaiici tưesse, còlpqgn mộpijit năknism nữtkhpa làzstuesseyvlsc vàzstuo đnjrupiji tuổtrosi hoàzstung kim củmhbta đnjruàzstun ôiixpng. Biếrelzt đnjrupiji tuổtrosi hoàzstung kim củmhbta đnjruàzstun ôiixpng làzstu bao nhiêaiicu khôiixpng? Từypdo hai lăknism đnjruếrelzn ba mưesseơaiici tuổtrosi, àzstui, câjbnoy thưesseơaiicng củmhbta anh còlpqgn chưessea kịuelhp đnjruátszgnh bóilfcng đnjruãgoyo biếrelzn thàzstunh phếrelz liệevjku mấniagt rồssbri, tôiixpi thậdvaxt xóilfct thưesseơaiicng thay cho anh màzstu.”

Viêaiicn Tung cũzzxong khôiixpng cùmhbtng cậdvaxu tranh chấniagp, trựdrtbc tiếrelzp duỗpijii tay đnjruếrelzn bêaiicn métqcqp Hạsifz Diệevjku, cọzfyn cọzfyn đnjruátszgm ria củmhbta cậdvaxu.

“Làzstum gìijyf hảilfc?” Hạsifz Diệevjku trựdrtbc tiếrelzp đnjruátszgnh rụufznng tay Viêaiicn Tung.

Viêaiicn Tung chẳjbnong làzstum gìijyf hếrelzt, hắmifcn chỉngsf muốuelhn thửoszn xem ria củmhbta Hạsifz Diệevjku làzstu cứvepcng hay mềrgenm. Ria củmhbta trai tâjbnon sẽtros khôiixpng bởlqqwi vìijyf thưessemhbtng xuyêaiicn phảilfci cạsifzo màzstu trởlqqwaiicn thôiixp cứvepcng, hệevjkt nhưesse Hạsifz Diệevjku vậdvaxy, mềrgenm mềrgenm mưessehvdut mưessehvdut.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.