Thế Bất Khả Đáng

Chương 25 : Tiểu nhu tình đêm mưa

    trước sau   
Sau hơrkiln mưuvdoxutmi giâcjlky, têblzmn tộswvni phạipsgm đugtqãgeza ngấwljzt đugtqi, khôwljzng còferin chútulzt xíkrffu lựawytc phảrkiln kháuvdong nàlrbuo nữcjlka.

Tráuvdoi tim bịgeza siếcdtgt chặeiuwt củhdsja Hạipsg Diệxekhu cuốobyni cùcdtgng cũacwlng đugtqưuvdoobzsc thảrkil lỏhdsjng thưuvdo tháuvdoi.

Viêblzmn Tung vẫugtqn gắjhext gao đugtqèdxec chặeiuwt têblzmn tộswvni phạipsgm nhưuvdo trưuvdocbatc, đugtqefxi phòfering gãgeza đugtqswvnt nhiêblzmn tỉobzsnh lạipsgi, sau đugtqósqmv sờxutm soạipsgng khắjhexp ngưuvdoxutmi gãgeza mộswvnt lưuvdoobzst, mósqmvc ra hai cáuvdoi kẹaekap đugtqipsgn, cấwljzt vàlrbuo tútulzi áuvdoo.

cjlky giờxutmsqmv thểbvgd đugtqbvgdwljzi ra ngoàlrbui rồrqoui chứbozt? Hạipsg Diệxekhu nghĩgtam bụuvdong, dộswvnng uỳboztnh uỳboztnh mấwljzy cáuvdoi lêblzmn cửhbiva sổiihx.

Kếcdtgt quảrkil, Viêblzmn Tung lạipsgi tỉobzsnh bơrkil phớcbatt lờxutm cậyjkau, tựawyttulzm têblzmn tộswvni phạipsgm từgdpkuvdocbati đugtqwljzt lêblzmn, đugtqswvni mưuvdoa lớcbatn đugtqi vềefxi phíkrffa chiếcdtgc ôwljzwljzuvdoch đugtqósqmv khôwljzng xa. Sau đugtqósqmv từgdpk trong xe lấwljzy ra mộswvnt sợobzsi dâcjlky thừgdpkng đugtqãgeza đugtqưuvdoobzsc chuẩcdtgn bịgeza sớcbatm, trósqmvi thậyjkat chặeiuwt têblzmn tộswvni phạipsgm lạipsgi, néyxxgm vàlrbuo thùcdtgng xe. Sau khi xửhbivumpdiihxn thỏhdsja mọipsgi việxekhc, mớcbati mộswvnt lầomuan nữcjlka cấwljzt bưuvdocbatc đugtqi vềefxi phíkrffa cửhbiva sổiihx phòfering ngủhdsj củhdsja Hạipsg Diệxekhu.

uvdoch mộswvnt lớcbatp cửhbiva kíkrffnh ưuvdocbatt rưuvdoobzst, Hạipsg Diệxekhu nhìjhexn thấwljzy ngưuvdoxutmi đugtqàlrbun ôwljzng đugtqang đugtqi trong màlrbun mưuvdoa kia, cao lớcbatn uy vũacwl, khíkrffacwl hiêblzmn ngang, mang theo mộswvnt cỗcbat khíkrff pháuvdoch rung trờxutmi chuyểbvgdn đugtqwljzt.


wqccm mộswvnt tiếcdtgng, cửhbiva sổiihx bịgeza Viêblzmn Tung kéyxxgo ra.

“Ngưuvdoxutmi đugtqâcjlku?” Hạipsg Diệxekhu hỏhdsji.

Viêblzmn Tung nósqmvi: “Bịgezawljzi trósqmvi lạipsgi rồrqoui, sáuvdong mai áuvdop tảrkili vềefxi cảrkilnh cụuvdoc.”

sqmvi xong, hắjhexn đugtqưuvdoa sútulzng ốobynng cùcdtgng hai cáuvdoi kẹaekap đugtqipsgn thu hoạipsgch đugtqưuvdoobzsc qua cửhbiva sổiihx.

Hạipsg Diệxekhu nhậyjkan lấwljzy, vẫugtqn chưuvdoa tíkrffnh làlrbu xong việxekhc, áuvdonh mắjhext nhìjhexn vềefxi phíkrffa Viêblzmn Tung thoáuvdong chốobync trởilesblzmn lãgezanh lệxekh.

“Tạipsgi sao anh đugtqósqmvng chặeiuwt cửhbiva sổiihx, khôwljzng cho tôwljzi ra ngoàlrbui? Anh tưuvdoilesng anh rấwljzt cósqmveggang lựawytc sao? Anh tưuvdoilesng anh đugtqơrkiln thưuvdoơrkilng đugtqswvnc mãgeza, tay khôwljzng tấwljzc sắjhext đugtqwljzu vớcbati têblzmn tộswvni phạipsgm rấwljzt oáuvdoch sao? Mẹaeka kiếcdtgp tôwljzi mớcbati làlrbu cảrkilnh sáuvdot! Mẹaeka kiếcdtgp anh dựawyta vàlrbuo cáuvdoi gìjhexuvdocbatp đugtqoạipsgt quyềefxin lợobzsi chấwljzp pháuvdop củhdsja tôwljzi?”

Hạipsg Diệxekhu tuôwljzn cảrkil tràlrbung hùcdtgng hồrqoun kịgezach liệxekht, kếcdtgt quảrkil lạipsgi đugtqiihxi lấwljzy mộswvnt câcjlku trảrkil lờxutmi đugtqeiuwc biệxekht bìjhexnh thảrkiln.

“Sợobzs cậyjkau bịgezauvdoa ưuvdocbatt.”

Hạipsg Diệxekhu ngẩcdtgn ra, nhưuvdosqmv thứboztjhex đugtqang mắjhexc nghẹaekan trong yếcdtgt hầomuau, nhữcjlkng lờxutmi muốobynn nósqmvi đugtqefxiu khôwljzng nósqmvi ra đugtqưuvdoobzsc.

Viêblzmn Tung lạipsgi hỏhdsji: “Tay còferin đugtqau khôwljzng?”

Hạipsg Diệxekhu buồrqoun bựawytc nósqmvi: “Hếcdtgt từgdpkcjlku rồrqoui.”

“Chìjhexa ra đugtqâcjlky tôwljzi xem thửhbiv.”

“Làlrbum gìjhex?” Hạipsg Diệxekhu nhíkrffu màlrbuy.


Viêblzmn Tung khôwljzng cho phéyxxgp Hạipsg Diệxekhu phảrkiln kháuvdong, tútulzm chặeiuwt lấwljzy hai cổiihx tay Hạipsg Diệxekhu, kéyxxgo tay cậyjkau ra ngoàlrbui cửhbiva sổiihx. Sau mộswvnt hồrqoui cẩcdtgn thậyjkan xem xéyxxgt, áuvdonh mắjhext truy hỏhdsji quéyxxgt vềefxi phíkrffa Hạipsg Diệxekhu.

“Thậyjkat sựawyt khôwljzng đugtqau nữcjlka?”

Hạipsg Diệxekhu còferin chưuvdoa kịgezap nósqmvi, Viêblzmn Tung lạipsgi hung hăeggang siếcdtgt hai tay cậyjkau mộswvnt cáuvdoi, lựawytc đugtqswvn so vớcbati ban nãgezay chỉobzssqmveggang khôwljzng giảrkilm. Sau đugtqósqmv, cưuvdoxutmi cưuvdoxutmi thưuvdoilesng thứboztc áuvdonh mắjhext hìjhexnh viêblzmn đugtqipsgn củhdsja Hạipsg Diệxekhu mộswvnt chútulzt, trầomuam giọipsgng nósqmvi: “Ngủhdsj mộswvnt giấwljzc thậyjkat ngon đugtqi!”

sqmvi xong, lạipsgi rầomuam mộswvnt tiếcdtgng đugtqem cửhbiva sổiihx đugtqósqmvng lạipsgi, vuốobynt nưuvdocbatc mưuvdoa trêblzmn mặeiuwt mộswvnt cáuvdoi, xoảrkili bưuvdocbatc quay vềefxi xe củhdsja mìjhexnh.

Hạipsg Diệxekhu lạipsgi kéyxxgo cửhbiva sổiihx lầomuan nữcjlka, tiếcdtgp tụuvdoc kéyxxgo khôwljzng ra.

Lựawytc tay củhdsja Viêblzmn Tung thựawytc sựawyt khôwljzng phảrkili bìjhexnh thưuvdoxutmng, chờxutm tớcbati khi hai tay Hạipsg Diệxekhu khôwljzi phụuvdoc tri giáuvdoc, cơrkiln mưuvdoa bêblzmn ngoàlrbui đugtqãgeza nhỏhdsj đugtqi rấwljzt nhiềefxiu. Hạipsg Diệxekhu ngoàlrbui miệxekhng hùcdtgng hùcdtgng hổiihx hổiihx, nhưuvdong vẫugtqn tậyjkan dụuvdong khoảrkilng thờxutmi gian ngắjhexn ngủhdsji nàlrbuy, đugtqem quầomuan áuvdoo trong nhàlrbu vệxekh sinh củhdsja Viêblzmn Tung đugtqi giặeiuwt sạipsgch sẽizwx rồrqoui lạipsgi sấwljzy khôwljz, cấwljzt vàlrbuo tútulzi xong xáuvdoch ra ngoàlrbui.

Viêblzmn Tung ngửhbiva đugtqomuau lêblzmn ghếcdtg tựawyta nhắjhexm mắjhext nghỉobzs ngơrkili, nghe đugtqưuvdoobzsc tiếcdtgng bưuvdocbatc châcjlkn sộswvnt soạipsgt, míkrff mắjhext véyxxgn lêblzmn mộswvnt khe nhỏhdsj, thấwljzy mộswvnt mạipsgt thâcjlkn ảrkilnh anh khíkrff bứboztc nhâcjlkn đugtqang tiếcdtgn lạipsgi gầomuan xe mìjhexnh.

“Cho anh, thay đugtqi!”

Viêblzmn Tung trêblzmn ngưuvdoxutmi ưuvdocbatt sũacwlng, khi chạipsgm tớcbati bộswvn quầomuan áuvdoo khôwljzuvdoo còferin tỏhdsja ra mùcdtgi hưuvdoơrkilng nhàlrbun nhạipsgt, tâcjlkm đugtqefxiu sắjhexp tan chảrkily tớcbati nơrkili.

tulzc Viêblzmn Tung thay quầomuan áuvdoo, Hạipsg Diệxekhu cốobyn ýumpd quay đugtqomuau đugtqi chỗcbat kháuvdoc. Chờxutm tớcbati lútulzc cậyjkau chuyểbvgdn đugtqưuvdoxutmng nhìjhexn vềefxi, Viêblzmn Tung đugtqãgeza thay xong, cuộswvnn bộswvn quầomuan áuvdoo ưuvdocbatt sũacwlng vừgdpka đugtqưuvdoobzsc đugtqiihxi ra trảrkil lạipsgi cho Hạipsg Diệxekhu.

Hạipsg Diệxekhu cútulzi đugtqomuau nhìjhexn, quầomuan áuvdoo đugtqefxiu đugtqhdsj cảrkil, duy chỉobzssqmv chiếcdtgc quầomuan lósqmvt “mưuvdoobzsn tạipsgm” kia làlrbu khôwljzng thấwljzy đugtqâcjlku. Vốobynn cậyjkau cũacwlng khôwljzng đugtqgezanh đugtqòferii, nhưuvdong liếcdtgc thấwljzy chiếcdtgc quầomuan lósqmvt đugtqưuvdoobzsc giặeiuwt sạipsgch sẽizwx bịgeza đugtqeiuwt sang mộswvnt bêblzmn, Viêblzmn Tung khôwljzng thay nósqmv, tráuvdoi lạipsgi vẫugtqn mặeiuwc chiếcdtgc quầomuan lósqmvt ẩcdtgm ưuvdocbatt kia củhdsja cậyjkau, trong lòfering liềefxin cósqmv chútulzt khôwljzng thoảrkili máuvdoi.

“Sao anh khôwljzng thay quầomuan lósqmvt ra?”

Viêblzmn Tung tàlrbu liếcdtgc Hạipsg Diệxekhu, hỏhdsji: “Cậyjkau còferin muốobynn àlrbu? Muốobynn thìjhexwljzi cởilesi ra trảrkil cậyjkau!”

“Bỏhdsj đugtqi! Khôwljzng cầomuan nữcjlka!” Hạipsg Diệxekhu ngữcjlk khíkrff đugtqeiuwc biệxekht lạipsgnh lùcdtgng cứboztng rắjhexn.

Viêblzmn Tung ẩcdtgn giấwljzu ýumpduvdoxutmi, quay mặeiuwt vềefxi phíkrffa Hạipsg Diệxekhu.

“Vềefxi ngủhdsj đugtqi.”

Hạipsg Diệxekhu khôwljzng nhútulzc nhíkrffch.

Viêblzmn Tung duỗcbati tay ra ngoàlrbui cửhbiva xe, khoảrkilng cáuvdoch mộswvnt thưuvdocbatc, chỉobzs thẳwqccng vàlrbuo chósqmvp mũacwli Hạipsg Diệxekhu.

“Còferin khôwljzng đugtqi, cósqmv tin tôwljzi tútulzm cậyjkau vàlrbuo xe, làlrbum cậyjkau luôwljzn khôwljzng!”

Hạipsg Diệxekhu hung dữcjlk nệxekhn uỳboztnh lêblzmn cửhbiva kíkrffnh xe mộswvnt cáuvdoi, quay đugtqomuau bỏhdsj chạipsgy lấwljzy ngưuvdoxutmi, tốobync đugtqswvntulzt lui kia, nhịgezap châcjlkn hỗcbatn loạipsgn kia, đugtqãgeza trắjhexng trợobzsn báuvdon đugtqboztng chútulzt tâcjlkm tưuvdo bấwljzt an cùcdtgng lo lắjhexng củhdsja cảrkilnh sáuvdot Hạipsglrbuo thờxutmi khắjhexc ấwljzy.

Viêblzmn Tung ngưuvdong thầomuan nhìjhexn theo bósqmvng lưuvdong Hạipsg Diệxekhu suốobynt hồrqoui lâcjlku, tớcbati khi nhắjhexm mắjhext lạipsgi vẫugtqn khôwljzng che đugtqi đugtqưuvdoobzsc ýumpdblzm luyếcdtgn.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.