Thế Bất Khả Đáng

Chương 19 : Không thể thương lượng

    trước sau   
Viêgjpon Tung tạbleym thờmesyi đtutyưizxlrwbgc bảnidzo lãibbknh chờmesy thẩcpbbm vấcsmvn, quay vềmesylxbqm việntguc vàlxbq sinh sốltpqng nhưizxlnbkhnh thưizxlmesyng.

Sau khi cùizxlng nhau phámphr đtutybleyi ámphrn, cảnidz bộqfxltutyng an đtutymesyu rấcsmvt bậfhien rộqfxln, Hạbley Diệntguu tranh thủbacjmkhhc rảnidznh rỗvynii, suy tínidznh xem cócdtygjpon đtutyi thăjbtwm Viêgjpon Tung hay khôtutyng. Mặvynic dùizxl đtutyqfxlng cơtvyb xuấcsmvt hiệntgun bấcsmvt ngờmesy củbacja Viêgjpon Tung thậfhiet đtutyámphrng hậfhien, mấcsmvy vếvkhpt thưizxlơtvybng kia đtutyltpqi vớnvnbi hắvynin màlxbqcdtyi cũhrwpng chỉidwzlxbq chuyệntgun vặvynit vãibbknh, nhưizxlng suy cho cùizxlng, nhữzffyng thưizxlơtvybng tínidzch ấcsmvy đtutymesyu làlxbq chịmkhhu vìnbkh Hạbley Diệntguu, vềmesynbkhnh vềmesyvkhp cậfhieu đtutymesyu nêgjpon đtutyi thăjbtwm mộqfxlt chúmkhht.

Bậfhien rộqfxln đtutyếvkhpn khuya trờmesy khuya trậfhiet mớnvnbi tan ca, Hạbley Diệntguu tớnvnbi cửvolca hàlxbqng tổapsjng hợrwbgp mua mộqfxlt ínidzt quàlxbq, xámphrch đtutyếvkhpn nhàlxbq Viêgjpon Tung.

Viêgjpon Nhưizxl ra mởnwfc cửvolca, nhìnbkhn thấcsmvy hoa tưizxlơtvybi trong tay Hạbley Diệntguu, trámphri tim béinnq nhỏizwe vẫvfpwn khôtutyng chịmkhhu thua kéinnqm màlxbq rạbleyo rựvrnxc đtutyfhiep thìnbkhnh thịmkhhch.

“Khôtutyng phảnidzi chúmkhhng ta đtutyãibbkcdtyi rõlwsdlxbqng hếvkhpt rồqolzi sao? Anh thếvkhplxbqo lạbleyi… anh nhưizxl vậfhiey… khiếvkhpn em rấcsmvt khócdty xửvolc…”

Viêgjpon Nhưizxl chìnbkha tay ra đtutyócdtyn bócdty hoa trong tay Hạbley Diệntguu, kếvkhpt quảnidz Hạbley Diệntguu lạbleyi trựvrnxc tiếvkhpp đtutyi vòkprlng qua ngưizxlmesyi côtuty, tiếvkhpn thẳgaaxng vàlxbqo trong.


“Anh côtutycdty nhàlxbq khôtutyng?”

“Anh tìnbkhm anh ấcsmvy làlxbqm gìnbkh?”

Sau khi nghe Hạbley Diệntguu nócdtyi rõlwsd mụjbtwc đtutyínidzch đtutyếvkhpn, Viêgjpon Nhưizxl lậfhiep tứuupmc ngãibbk ngửvolca. Đragofhieu xanh! Thìnbkh ra cócdty chuyệntgun nhưizxl vậfhiey, uổapsjng côtutyng mìnbkhnh tựvrnx đtutya tìnbkhnh mộqfxlt phen. Cócdty đtutyiềmesyu côtuty chẳgaaxng biếvkhpt gìnbkh vềmesy việntguc Viêgjpon Tung bịmkhhnidznh ámphrn, vìnbkhnidznh chấcsmvt côtutyng việntguc củbacja Viêgjpon Tung bịmkhh thưizxlơtvybng làlxbq chuyệntgun nhưizxltvybm bữzffya, vậfhiey nêgjpon Viêgjpon Nhưizxlhrwpng khôtutyng đtutyttez ývkhp.

Vừufrba nghe Hạbley Diệntguu nócdtyi vậfhiey, Viêgjpon Nhưizxl liềmesyn thu hồqolzi nụjbtwizxlmesyi khôtutyng đtutyuupmng đtutyvynin, vộqfxli vàlxbqng tớnvnbi trưizxlnvnbc cửvolca phòkprlng ngủbacj gọkprli Viêgjpon Tung.

“Anh, cảnidznh sámphrt Hạbleynbkhm anh.”

Giọkprlng nócdtyi trầhcbom trầhcbom củbacja Viêgjpon Tung vang lêgjpon từufrb trong phòkprlng, “Vàlxbqo đtutyi!”

“Đragoùizxl! Anh, anh tínidznh thếvkhplxbqo đtutycsmvy? Ngưizxlmesyi ta tớnvnbi nhàlxbq chúmkhhng ta tìnbkhm anh, anh nêgjpon ra ngoàlxbqi đtutyócdtyn khámphrch mớnvnbi phảnidzi chứuupm, đtutynmaqng nàlxbqy lạbleyi bảnidzo hắvynin đtutyi vàlxbqo tìnbkhm anh, anh thậfhiet làlxbq…”

Viêgjpon Nhưizxlkprln chưizxla nócdtyi hếvkhpt, Hạbley Diệntguu đtutyãibbk đtutycpbby cửvolca vàlxbqo.

Sau đtutyócdty cậfhieu liềmesyn phámphrt hiệntgun, Viêgjpon Tung bảnidzo cậfhieu vàlxbqo phòkprlng thay vìnbkh tựvrnx ra khỏizwei phòkprlng làlxbqcdtyvkhp do. Toàlxbqn thâvynin hắvynin chỉidwz mặvynic mộqfxlt chiếvkhpc quầhcbon đtutyùizxli, cơtvyb bắvynip màlxbqu đtutyqolzng gợrwbgi cảnidzm màlxbq cuồqolzng dãibbk, mộqfxlt thứuupm cựvrnx vậfhiet cócdty thểttez gọkprli làlxbq khốltpq hạbley thầhcbon thoạbleyi ẩcpbbn númkhhp giữzffya hai châvynin, trắvyning trợrwbgn thểttez hiệntgun ra khínidz tứuupmc dãibbk thúmkhh củbacja hắvynin.

Nếvkhpu làlxbqibbk đtutyàlxbqn ôtutyng khámphrc dùizxlng hìnbkhnh tưizxlrwbgng nàlxbqy phôtutylxbqy trưizxlnvnbc mặvynit Hạbley Diệntguu, Hạbley Diệntguu nhấcsmvt đtutymkhhnh sẽgjpo hung hăjbtwng ghen tịmkhh mộqfxlt phen. Thếvkhp nhưizxlng đtutyltpqi vớnvnbi mộqfxlt vịmkhhlwsdlxbqng cócdty mụjbtwc đtutyínidzch khôtutyng trong sámphrng thìnbkh cậfhieu sẽgjpo nhìnbkhn nhậfhien kiểttezu khámphrc.

Hạbley Diệntguu thu liễntgum dâvyniy thầhcbon kinh luốltpqng cuốltpqng, lạbleynh lùizxlng nócdtyi vớnvnbi Viêgjpon Tung: “Mặvynic quầhcbon ámphro hẳgaaxn hoi vàlxbqo, ra ngoàlxbqi nócdtyi chuyệntgun!”

cdtyi xong, mặvynit vôtuty biểttezu cảnidzm xoay ngưizxlmesyi ra ngoàlxbqi.

Trong khoảnidznh khắvynic cửvolca đtutyócdtyng lạbleyi, Viêgjpon Tung rõlwsdlxbqng nhìnbkhn thấcsmvy hai tai Hạbley Diệntguu đtutyizwe bừufrbng.


Viêgjpon Tung tùizxly tiệntgun khoámphrc lêgjpon ngưizxlmesyi mộqfxlt chiếvkhpc ámphro rồqolzi đtutyi ra, Hạbley Diệntguu đtutyang uốltpqng tràlxbq lạbleynh đtutyttez giảnidzm nhiệntgut.

“Sao muộqfxln thếvkhplxbqy mớnvnbi tớnvnbi?”

Hạbley Diệntguu nócdtyi: “Trong cụjbtwc rấcsmvt nhiềmesyu việntguc, nhấcsmvt thờmesyi khôtutyng kiếvkhpm đtutyưizxlrwbgc thờmesyi gian. Tôtutyi tớnvnbi đtutyâvyniy chủbacj yếvkhpu làlxbq muốltpqn nócdtyi mộqfxlt chúmkhht vềmesy trưizxlmesyng hợrwbgp củbacja anh. Mặvynic dùizxl anh khôtutyng phảnidzi nhâvynin viêgjpon chấcsmvp phámphrp, nhưizxlng tìnbkhnh huốltpqng khi ấcsmvy tưizxlơtvybng đtutyltpqi nguy ngậfhiep, kẻtfkf xấcsmvu nổapsjmkhhng vềmesy phínidza quầhcbon chúmkhhng, tínidznh nguy hạbleyi xãibbk hộqfxli cựvrnxc cao. Dưizxlnvnbi tìnbkhnh huốltpqng nhưizxl vậfhiey, mặvynic dùizxl anh đtutyãibbk bắvynin chếvkhpt nghi phạbleym, nhưizxlng cũhrwpng thuộqfxlc vềmesy trưizxlmesyng hợrwbgp phòkprlng vệntgu chínidznh đtutyámphrng, sau khi đtutyiềmesyu tra rõlwsdlxbqng, hẳgaaxn làlxbq sẽgjpo khôtutyng phảnidzi chịmkhhu trámphrch nhiệntgum hìnbkhnh sựvrnx.”

Viêgjpon Tung khôtutyng nócdtyi lờmesyi nàlxbqo, chỉidwz lẳgaaxng lặvyning nhìnbkhn Hạbley Diệntguu.

Hạbley Diệntguu bịmkhh hắvynin nhìnbkhn chòkprlng chọkprlc đtutyếvkhpn vôtutyizxlng mấcsmvt tựvrnx nhiêgjpon, thámphri đtutyqfxl mớnvnbi rồqolzi còkprln ôtutyn hòkprla, chỉidwz trong nhámphry mắvynit đtutyãibbk trởnwfcgjpon lạbleynh lùizxlng nghiêgjpom nghịmkhh.

“Anh cócdty nghe tôtutyi nócdtyi khôtutyng đtutycsmvy?”

Viêgjpon Tung đtutyvynic biệntgut khôtutyng thàlxbqnh khẩcpbbn màlxbqufrb mộqfxlt tiếvkhpng.

Sau đtutyócdty, Hạbley Diệntguu liềmesyn khôtutyng biếvkhpt nêgjpon nócdtyi gìnbkh nữzffya. Hai ngưizxlmesyi lầhcbon lưizxlrwbgt lâvynim vàlxbqo trầhcbom mặvynic, Viêgjpon Tung tiếvkhpp tụjbtwc trắvyning trợrwbgn nhìnbkhn Hạbley Diệntguu chằnmaqm chằnmaqm, cứuupm nhìnbkhn mãibbki nhìnbkhn mãibbki, nhưizxl thểttez muốltpqn nhìnbkhn tớnvnbi từufrbng cọkprlng lôtutyng củbacja Hạbley Diệntguu.

Khôtutyng biếvkhpt cócdty phảnidzi bởnwfci vìnbkh biểttezu hiệntgun anh dũhrwpng củbacja Viêgjpon Tung ngàlxbqy đtutyócdty khiếvkhpn Hạbley Diệntguu cócdty thêgjpom vàlxbqi phầhcbon támphrn thưizxlnwfcng đtutyltpqi vớnvnbi hắvynin hay khôtutyng. Bâvyniy giờmesy bịmkhh Viêgjpon Tung nhìnbkhn chằnmaqm chằnmaqm nhưizxl vậfhiey, Hạbley Diệntguu đtutyãibbk khôtutyng còkprln cảnidzm thấcsmvy quámphr chámphrn ghéinnqt.

Viêgjpon Tung đtutyang nhìnbkhn đtutyếvkhpn xuấcsmvt thầhcbon, Hạbley Diệntguu bỗvyning nhiêgjpon bậfhiet cưizxlmesyi khócdty hiểttezu.

Nụjbtwizxlmesyi nàlxbqy, khiếvkhpn trámphri tim Viêgjpon Tung hung hãibbkn rung lêgjpon.

“Cưizxlmesyi gìnbkh?”

Hạbley Diệntguu nócdtyi: “Tôtutyi cảnidzm thấcsmvy con ngưizxlmesyi anh cũhrwpng đtutyưizxlrwbgc, làlxbq mộqfxlt ngưizxlmesyi đtutyàlxbqn ôtutyng thàlxbqnh thụjbtwc! Chẳgaaxng bằnmaqng nhưizxl vậfhiey đtutyi, tôtutyi cócdty thểttezizxlng anh kếvkhpt giao bạbleyn bèqplp, anh cảnidzm thấcsmvy thếvkhplxbqo?”


Viêgjpon Tung đtutyvynic biệntgut thẳgaaxng thắvynin đtutyámphrp lạbleyi hai chữzffy, “Khôtutyng đtutyưizxlrwbgc.”

“Nhấcsmvt đtutymkhhnh… phảnidzi nhưizxl vậfhiey sao? Nhưizxl vậfhiey đtutyưizxlrwbgc sao?”

“Đragoưizxlrwbgc.”

Hạbley Diệntguu miễntgun cưizxlqolzng thu liễntgum sựvrnxmphru kỉidwznh, lạbleyi nócdtyi vớnvnbi Viêgjpon Tung: “Kỳrago thựvrnxc tôtutyi thấcsmvy, cảnidzm giámphrc củbacja anh đtutyltpqi vớnvnbi tôtutyi cócdty khảnidzjbtwng chínidznh làlxbq mộqfxlt loạbleyi ăjbtwn ývkhp đtutyqolzng cảnidzm, kếvkhpt quảnidz lạbleyi bịmkhh anh hiểttezu sai. Tôtutyi cũhrwpng cócdty kiểttezu anh em thâvynin thiếvkhpt nàlxbqy màlxbq! Suốltpqt ngàlxbqy nhớnvnb nhung, ba ngàlxbqy khôtutyng thấcsmvy liềmesyn muốltpqn…”

“Ai?”

Hạbley Diệntguu âvynim thầhcbom nghiếvkhpn răjbtwng, đtutyqolz cờmesycdty! Nócdtyi mãibbki màlxbq chẳgaaxng bắvynit đtutyưizxlrwbgc trọkprlng đtutyiểttezm!

“Thôtutyi thìnbkhcdtyi thếvkhplxbqy đtutyi, anh khẳgaaxng đtutymkhhnh anh đtutyltpqi vớnvnbi tôtutyi làlxbq loạbleyi tìnbkhnh cảnidzm khôtutyng chínidznh đtutyámphrng kia sao? Liệntguu cócdty phảnidzi làlxbq do anh hiểttezu sai khôtutyng? Anh cócdty chứuupmng cớnvnbnbkh đtutyttez chứuupmng minh anh đtutyltpqi vớnvnbi tôtutyi làlxbq…”

“Tôtutyi muốltpqn cùizxlng cậfhieu lêgjpon giưizxlmesyng.” Viêgjpon Tung nócdtyi.

“…”

Hạbley Diệntguu hiểttezu ra, cậfhieu khôtutyng nêgjpon đtutyqfxlng cámphri tâvynim trắvynic ẩcpbbn nàlxbqy màlxbqlxbqm gìnbkh, cậfhieu khôtutyng nêgjpon tớnvnbi đtutyâvyniy, khôtutyng nêgjpon trínidz nhớnvnb ngắvynin hạbleyn, đtutyttezvyniy giờmesy lạbleyi phảnidzi vámphrc khuôtutyn mặvynit đtutyizwe bừufrbng xấcsmvu hổapsjlxbq đtutyi vềmesy.

Viêgjpon Nhưizxllxbqo nhàlxbq vệntgu sinh mộqfxlt lúmkhhc, quay ra đtutyãibbk khôtutyng thấcsmvy Hạbley Diệntguu đtutyâvyniu nữzffya.

“Hắvynin đtutyi rồqolzi?” Hỏizwei Viêgjpon Tung.

Viêgjpon Tung gậfhiet đtutyhcbou.

Viêgjpon Nhưizxl bỗvyning nhiêgjpon sàlxbqlxbqo lòkprlng Viêgjpon Tung, nưizxlnvnbc mắvynit lãibbk chãibbkcdtyi: “Anh àlxbq, anh khiếvkhpn em cảnidzm đtutyqfxlng quámphr đtutyi mấcsmvt. Em cũhrwpng đtutyãibbk quyếvkhpt đtutymkhhnh buôtutyng tha cho hắvynin rồqolzi, anh còkprln đtutyltpqi tốltpqt vớnvnbi hắvynin nhưizxl vậfhiey…”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.