Thay Chị Lấy Chồng

Chương 463 : Tiền chuyển vào tài khoản, chúng ta sẽ không liên quan đến nhau nữa

    trước sau   
qczt̀n này, tôlwaai cũng khôlwaang nói là khôlwaang sao nưdglf̃a, mà nói: “Lâqczt̀n sau mẹ muôlwaán đoflpi đoflpâqcztu, cưdglf́ nói vơxhvf́i con, con đoflpưdglfa mẹ đoflpi, đoflpưdglf̀ng tưdglf̣ đoflpi môlwaạt mình nưdglf̃a.”

dglfu Lan Tích ơxhvf̉ trong ngưdglf̣c tôlwaai khẽ gâqczṭt đoflpâqczt̀u: “Đdyyeưdglfơxhvf̣c.”

qczt́y ngưdglfơxhvf̀i chúng tôlwaai đoflpưdglfa bà vênlfk̀ nhà, rôlwaài liênlfkn hênlfḳ vơxhvf́i cảnh sát đoflpênlfk̉ giải quyênlfḱt vụ viênlfḳc.

Ngưdglfơxhvf̀i giúp viênlfḳc bưdglfng môlwaạt chén cháo cho Mưdglfu Lan Tích, bà liênlfk̀n nhanh nhưdglf chơxhvf́p ăqsuvn hênlfḱt sạch sẽ, xem ra đoflpúng là cả ngày nay chưdglfa ăqsuvn gì.

lwaai lại rót cho bà môlwaạt ly trà nóng.Mởrorz APP MÊsthnvzwrNH TRUYỆoymvN đoflpywzwc nhéyfuv!

dglf̀ đoflpâqczt̀u đoflpênlfḱn cuôlwaái Lâqcztm Kiênlfḱn Thành đoflpênlfk̀u yênlfkn lăqsuṿng ngôlwaài nhìn ơxhvf̉ môlwaạt bênlfkn.




lwaai cũng khôlwaang ngăqsuvn cản bà, mà chỉ nói: “Có lơxhvf̀i gì thì nói mau đoflpi, nói xong rôlwaài thì đoflpi.”

Thành thâqczṭt mà nói, tôlwaai thâqczṭt sưdglf̣ sơxhvf̣ bà âqczt́y cũng hôlwaà đoflpôlwaà giôlwaáng nhưdglflwaai trưdglfơxhvf́c kia, bị đoflpàn ôlwaang căqsuṿn bã lưdglf̀a gạt.

lwaai vưdglf̀a nói xong, bâqczt̀u khôlwaang khí trong phòng khách liênlfk̀n lạnh xuôlwaáng.

dglfu Đdyyetmbuo Sinh nhìn thoáng qua, tưdglf́c giâqczṭn đoflpi lênlfkn lâqczt̀u.

Chơxhvf̀ ôlwaang rơxhvf̀i khỏi, Lâqcztm Kiênlfḱn Thành vưdglf̀a đoflpịnh nói gì đoflpó, Mưdglfu Lan Tích đoflpã mơxhvf̉ miênlfḳng: “ Thành, chuyênlfḳn trưdglfơxhvf́c kia tôlwaai khôlwaang trách anh.”

Ba ngưdglfơxhvf̀i chúng tôlwaai đoflpênlfk̀u nhìn vênlfk̀ phía Mưdglfu Lan Tích.

Loại chuyênlfḳn này đoflpênlfk̀u là ‘ngưdglfơxhvf̀i ngoài cuôlwaạc tỉnh táo, ngưdglfơxhvf̀i trong cuôlwaạc u mênlfk".

Lúc này, tôlwaai đoflpưdglf́ng ơxhvf̉ môlwaạt bênlfkn, nghe Mưdglfu Lan Tích nói vâqczṭy. Rõ ràng là bị tôlwaản thưdglfơxhvfng, lại vâqczt̃n nhịn nhục nhưdglf thênlfḱ, tôlwaai thâqczṭt sưdglf̣ cảm thâqczt́y khôlwaang đoflpáng thay cho bà.

qcztm Kiênlfḱn Thành nghe Mưdglfu Lan Tích nói xong, khuôlwaan măqsuṿt tràn đoflpâqczt̀y hôlwaả thẹn: “Lan Tích, thâqczṭt xin lôlwaãi, chuyênlfḳn năqsuvm đoflpó là do tôlwaai khôlwaang đoflpủ kiênlfkn đoflpịnh, nhưdglfng bà phải tin răqsuv̀ng, lúc đoflpó tôlwaai thâqczṭt sưdglf̣ yênlfku bà, muôlwaán kênlfḱt hôlwaan vơxhvf́i bà.”

xhvf̀i của gã đoflpàn ôlwaang căqsuṿn bã.

lwaai nói thâqczt̀m trong bụng.

dglfu Lan Tích ngâqczt̉ng đoflpâqczt̀u nhìn ôlwaang ta, gâqczṭt đoflpâqczt̀u nhẹ: “Tôlwaai khôlwaang trách ôlwaang, có đoflpnlfk̀u bâqczty giơxhvf̀ ôlwaang cũng đoflpã có vơxhvf̣, chuyênlfḳn đoflpã qua coi nhưdglfnlfḱt thúc tại đoflpâqczty đoflpi.”

Nghe bà nói nhưdglfqczṭy, tôlwaai mơxhvf́i thơxhvf̉ dài môlwaạt hơxhvfi.




qcztm Kiênlfḱn Thành nghe thâqczt́y lơxhvf̀i bà, nét măqsuṿt cũng nhẹ nhõm môlwaạt chút, lâqczt́y ra môlwaạt tâqczt́m thẻ đoflpăqsuṿt lênlfkn bàn, nói: “Lan Tích, chuyênlfḳn năqsuvm đoflpó là tôlwaai có lôlwaãi vơxhvf́i bà, đoflpâqczty là tiênlfk̀n đoflpênlfk̀n bù tôlwaản thâqczt́t. Sau này, bà đoflpưdglf̀ng đoflpênlfḱn tìm tôlwaai nưdglf̃a. Tôlwaai bâqczty giơxhvf̀ cũng già rôlwaài, chỉ muôlwaán sôlwaáng yênlfkn ôlwaản vơxhvf́i gia đoflpình mình, khôlwaang mong muôlwaán gì hơxhvfn.”

Nghe Lâqcztm Kiênlfḱn Thành nói xong, Mưdglfu Lan Tích và tôlwaai đoflpênlfk̀u ngâqczt̉n ra.

lwaai tưdglf́c giâqczṭn ném cái thẻ vào ngưdglfơxhvf̀i Lâqcztm Kiênlfḱn Thành: “Ôysekng có ý gì? Ôysekng cảm thâqczt́y lâqczt̀n này mẹ tôlwaai đoflpênlfḱn là đoflpênlfk̉ ăqsuvn vạ tiênlfk̀n của ôlwaang sao? Đdyyeâqczt̀u óc ôlwaang có vâqczt́n đoflpênlfk̀ à?”

qcztm Kiênlfḱn Thành nhăqsuṿt tâqczt́m thẻ lênlfkn, đoflpênlfk̉ lại trênlfkn bàn, nét măqsuṿt có chút khó xưdglf̉: “Tôlwaai biênlfḱt các ngưdglfơxhvf̀i nghĩ thênlfḱ nào, cũng biênlfḱt chút tiênlfk̀n này làm hai ngưdglfơxhvf̀i chưdglfơxhvf́ng măqsuv́t, nhưdglfng dù thênlfḱ nào đoflpi nưdglf̃a, tôlwaai cũng sẽ khôlwaang nhâqczṭn lại côlwaa.”

“Cái gì?” Tôlwaai nhìn Lâqcztm Kiênlfḱn Thành môlwaạt cách khó tin.

Hóa ra nguyênlfkn nhâqcztn lâqczt̀n này ôlwaang ta vác măqsuṿt đoflpênlfḱn đoflpâqczty khôlwaang phải là đoflpênlfk̉ nhâqczṭn lôlwaãi vơxhvf́i Mưdglfu Lan Tích, mà chủ yênlfḱu là vì sơxhvf̣ chuyênlfḳn này.

qcztm Kiênlfḱn Thành ngâqczt̉ng đoflpâqczt̀u nhìn tôlwaai: “Đdyyeúng là năqsuvm đoflpó tôlwaai phạm sai lâqczt̀m, nhưdglfng sau đoflpó tôlwaai cũng đoflpã đoflpênlfḱn bênlfḳnh viênlfḳn Lục Châqcztu đoflpóng năqsuvm mưdglfơxhvfi năqsuvm tiênlfk̀n viênlfḳn phí cho bà âqczt́y, cả mâqczt́y tỉuixi bạc! Mâqczt́y tỉuixiqsuvm đoflpó cũng khôlwaang giôlwaáng vơxhvf́i mâqczt́y tỉuixiqczty giơxhvf̀ đoflpâqcztu.”

“Cho nênlfkn?”

“Còn cho nênlfkn gì nưdglf̃a? Chuyênlfḳn câqczt̀n làm tôlwaai cũng đoflpênlfk̀u làm hênlfḱt rôlwaài.”

lwaát cuôlwaạc, Lâqcztm Kiênlfḱn Thành cũng lôlwaạ ra vẻ măqsuṿt vôlwaa trách nhiênlfḳm đoflpó.

lwaai bôlwaãng nhiênlfkn cảm thâqczt́y buôlwaàn cưdglfơxhvf̀i, hỏi ôlwaang ta: “Lâqcztm Kiênlfḱn Thành, ôlwaang có tưdglf̀ng tìm hiênlfk̉u vênlfk̀ tình hình của bênlfḳnh viênlfḳn Lục Châqcztu chưdglfa?”

“Tình hình gì?”

“Bênlfḳnh nhâqcztn đoflpi vào bênlfḳnh viênlfḳn Lục Châqcztu bị đoflpôlwaái xưdglf̉ nhưdglf thênlfḱ nào, ôlwaang có biênlfḱt khôlwaang?”




lwaai hỏi Lâqcztm Kiênlfḱn Thành.

qcztm Kiênlfḱn Thành nghe xong, nét măqsuṿt hơxhvfi chôlwaạt dạ: “Làm sao tôlwaai biênlfḱt đoflpưdglfơxhvf̣c, bênlfḳnh viênlfḳn tâqcztm thâqczt̀n nào cũng giôlwaáng nhau cả thôlwaai.”

“Giôlwaáng nhau? Vâqczṭy ôlwaang nói cho tôlwaai biênlfḱt, giôlwaáng nhau ơxhvf̉ chôlwaã nào?”

“Cái này...”

“Khôlwaang dám nói đoflpúng khôlwaang, vâqczṭy đoflpênlfk̉ tôlwaai nói ôlwaang biênlfḱt!” Tôlwaai cúi đoflpâqczt̀u nhìn Lâqcztm Kiênlfḱn Thành, cưdglfơxhvf̀i lạnh: “Trong đoflpó khôlwaang hênlfk̀ đoflpnlfk̀u trị gì cả, môlwaạt ngày chỉ cho bênlfḳnh nhâqcztn ăqsuvn môlwaạt bưdglf̃a cơxhvfm, còn khôlwaang cho bọn họ tăqsuv́m rưdglf̉a, giăqsuṿt quâqczt̀n áo. Bênlfḳnh nhâqcztn ăqsuvn uôlwaáng tiênlfk̉u tiênlfḳn đoflpênlfk̀u ơxhvf̉ môlwaạt góc nhỏ trong phòng bênlfḳnh. Lúc bọn tôlwaai đoflpón mẹ ra, bà đoflpã bênlfḳnh râqczt́t năqsuṿng.”

lwaai nhăqsuv́c đoflpênlfḱn chuyênlfḳn này, trong lòng lại vôlwaa cùng khó chịu.

qcztm Kiênlfḱn Thành lâqczṭp tưdglf́c khôlwaang dám nhìn tôlwaai: “Chuyênlfḳn này tôlwaai làm sao biênlfḱt.”

“Măqsuṿc kênlfḳ là ôlwaang có biênlfḱt hay khôlwaang, nhưdglfng lúc mẹ tôlwaai cùng ôlwaang rơxhvf̀i khỏi thịqsuv trấqavln Tôlwaalwaán là môlwaạt ngưdglfơxhvf̀i bình thưdglfơxhvf̀ng! Đdyyeênlfḱn Vĩoflpnh An vơxhvf́i ôlwaang, lại trơxhvf̉ nênlfkn khôlwaang bình thưdglfơxhvf̀ng. Chăqsuv̉ng lẽ ôlwaang cảm thâqczt́y, chỉ câqczt̀n bỏ ra vài tỉuixi đoflpưdglfa bà vào bênlfḳnh viênlfḳn tâqcztm thâqczt̀n thì mọi chuyênlfḳn sẽ ênlfkm xuôlwaai sao?”

lwaai đoflpúng là tưdglf́c đoflpnlfkn lênlfkn đoflpưdglfơxhvf̣c.

Thâqczṭt sưdglf̣ khôlwaang ngơxhvf̀ tơxhvf́i, Lâqcztm Kiênlfḱn Thành lại là ngưdglfơxhvf̀i nhưdglfqczṭy.

qcztm Kiênlfḱn Thành bị tôlwaai hỏi vâqczṭy, dưdglfơxhvf̀ng nhưdglfqczt́u hôlwaả đoflpênlfḱn mưdglf́c tưdglf́c giâqczṭn, “vụt” môlwaạt cái đoflpưdglf́ng dâqczṭy.

Ôysekng ta cao hơxhvfn so vơxhvf́i tôlwaai, nhìn tôlwaai nói: “Tóm lại, dù côlwaa có nói thênlfḱ nào thì tôlwaai cũng khôlwaang thênlfk̉ ghi tênlfkn côlwaa vào di chúc đoflpưdglfơxhvf̣c.”

“Tôlwaai khôlwaang thèywtbm.” Tôlwaai đoflpáp lại hăqsuv́n băqsuv̀ng ánh măqsuv́t lạnh lùng: “Chỉ mong cả nhà các ngưdglfơxhvf̀i tránh xa mẹ tôlwaai ra môlwaạt chút.”




“Đdyyeưdglfơxhvf̣c.”

qcztm Kiênlfḱn Thành đoflpôlwaàng ý.

Ôysekng ta đoflpang đoflpịnh đoflpi, tôlwaai nhìn tâqczt́m thẻ trênlfkn bàn, đoflpôlwaạt nhiênlfkn có ý khác: “Chơxhvf̀ chút.”

“Sao vâqczṭy?”

lwaai câqczt̀m tâqczt́m thẻ lênlfkn, hỏi ôlwaang ta: “Bênlfkn trong có bao nhiênlfku tiênlfk̀n?”

“Mưdglfkphqi sávcrxu tỉuixidglfouoli.”

qcztm Kiênlfḱn Thành trả lơxhvf̀i.

Nghe xong câqcztu trả lơxhvf̀i này, tôlwaai cưdglfơxhvf̀i lạnh: “Đdyyelwaải ăqsuvn mày sao? Tài sản nhàlxng họywzwqcztm các ngưdglfơxhvf̀i tâqczṭn bao nhiênlfku tiênlfk̀n,mưdglfkphqi mâqczt́y ngàlxngn tỉ hay mấqavly trăqsuvm ngàlxngn tỉuixi? Muôlwaán dùng mưdglfkphqi sávcrxu tỉuixidglfouoli này bịt miênlfḳng bọn tôlwaai?”

Nghe tôlwaai nói vâqczṭy, săqsuv́c măqsuṿt Lâqcztm Kiênlfḱn Thành khóivia coi: “Khôlwaang phải lúc nãy côlwaaxhvf́i nói...”

“Đdyyeó là vì tôlwaai tưdglfơxhvf̉ng ôlwaang đoflpáng lẽ phải biênlfḱt đoflpnlfk̀u, biênlfḱt rõ phải nênlfkn đoflpưdglfa tôlwaai bao nhiênlfku tiênlfk̀n, khôlwaang ngơxhvf̀ ôlwaang lại ngâqczty thơxhvf nhưdglfqczṭy, nghĩ răqsuv̀ng chỉ câqczt̀n mưdglfkphqi bảcwgdy tỉuixi là có thênlfk̉ xoa dịu tôlwaản thưdglfơxhvfng của tôlwaai và mẹ tôlwaai.”

Thâqczṭt ra, đoflpưdglfơxhvfng nhiênlfkn là tôlwaai khôlwaang câqczt̀n ôlwaang ta.

Còn mong rơxhvf̀i đoflpi càng xa ôlwaang ta càng tôlwaát.

Nhưdglfng mà, sôlwaá tiênlfk̀n này, khôlwaang thênlfk̉ đoflpênlfk̉ ôlwaang ta đoflpưdglfơxhvf̣c lơxhvf̀i nhưdglfqczṭy.




qsuv́c măqsuṿt Lâqcztm Kiênlfḱn Thành râqczt́t khó coi: “Côlwaa muôlwaán bao nhiênlfku?”

“Mộlwaat trăqsuvm sávcrxu mưdglfơxhvfi lăqsuvm tỉuixi.”

lwaai nói tưdglf̀ng chưdglf̃ môlwaạt.

Nói xong, cả gưdglfơxhvfng măqsuṿt Lâqcztm Kiênlfḱn Thành tái đoflpi: “Côlwaa đoflpnlfkn rôlwaài hay sao! Tôlwaai làm sao có thênlfk̉ đoflpưdglfa côlwaa mộlwaat trăqsuvm sávcrxu mưdglfơxhvfi lăqsuvm tỉuixi?”

“Vâqczṭy chơxhvf̀ lênlfkn tòa rôlwaài đoflpưdglfa cũng đoflpưdglfơxhvf̣c.” Tôlwaai khoanh tay trưdglfơxhvf́c ngưdglf̣c: “Chuyênlfḳn ôlwaang làm năqsuvm đoflpó xem nhưdglf là cưdglfơxhvf́i hai vơxhvf̣ nhỉ? Hay là lưdglf̀a gạt? Hay là...”

“Sávcrxu mưdglfơxhvfi sávcrxu tỉuixi!”

lwaai còn chưdglfa dưdglf́t lơxhvf̀i, Lâqcztm Kiênlfḱn Thành đoflpã cò kè măqsuṿc cả vơxhvf́i tôlwaai.

lwaai cũng khôlwaang sơxhvf̣, nhênlfḱch môlwaai: “Mộlwaat trăqsuvm sávcrxu mưdglfơxhvfi năqsuvm tỉuixi, thiênlfḱu đoflpôlwaàng nào, tôlwaai sẽ kênlfku luâqczṭt sưdglf của Lýdccilxngo Kiệljtdt nhà tôlwaai gưdglf̉i môlwaạt tơxhvf̀ đoflpơxhvfn kiênlfḳn cho ôlwaang.”

Tuy tôlwaai cũng khôlwaang biênlfḱt luâqczṭt sưdglf của Lýdccilxngo Kiệljtdt là ai, nhưdglfng tôlwaai biênlfḱt ngưdglfơxhvf̀i đoflpó nhâqczt́t đoflpịnh râqczt́t giỏi.

Nghe xong lơxhvf̀i tôlwaai nói, săqsuv́c măqsuṿt Lâqcztm Kiênlfḱn Thành càng khó coi: “Lýdccilxngo Kiệljtdt cùng vơxhvf́i Tuyênlfk̀n Tuyênlfk̀n nhà ta...”

“Tưdglf̀ lâqcztu đoflpã khôlwaang liênlfkn quan gì đoflpênlfḱn nhau nưdglf̃a. Sau khi châqcztn Lýdccilxngo Kiệljtdt bị thưdglfơxhvfng, Lưdglfu Thục Huênlfḳ đoflpã năqsuvn nỉ côlwaa ta đoflpênlfḱn thăqsuvm Lýdccilxngo Kiệljtdt, nhưdglfng Lâqcztm Tuyênlfk̀n lại kiênlfkn quyênlfḱt tưdglf̀ chôlwaái, cuôlwaái cùng chỉ có tôlwaai đoflpi. Sao hả, bâqczty giơxhvf̀ đoflpã hôlwaái hâqczṭn?” Tôlwaai ngăqsuv́t lơxhvf̀i Lâqcztm Kiênlfḱn Thành mà nói.

Nhìn săqsuv́c măqsuṿt hăqsuv́n, chăqsuv́c chăqsuv́n là hăqsuv́n cũng biênlfḱt rõ chuyênlfḳn này.

qsuṿt Lâqcztm Kiênlfḱn Thành có vẻ lúng túng: “Mộlwaat trăqsuvm sávcrxu mưdglfơxhvfi lăqsuvm tỉuixi nhiênlfk̀u lăqsuv́m, tôlwaai khôlwaang thênlfk̉ xoay sơxhvf̉ đoflpưdglfơxhvf̣c.”

“Thôlwaai bỏ đoflpi, đoflpơxhvf̣i lênlfkn tòa rôlwaài nói.”

“Côlwaa...”

“Tôlwaảng giám đoflpôlwaác Lâqcztm, có muôlwaán suy xét đoflpênlfḱn viênlfḳc bán bâqczt́t đoflpôlwaạng sản các thưdglf́ khôlwaang?”

lwaai hỏi ôlwaang ta.

“Khôlwaang đoflpưdglfơxhvf̣c.”

“Haiz, vâqczṭy khôlwaang còn cách nào khác.” Tôlwaai đoflpi qua, bỏ cái thẻ vào túi áo hăqsuv́n: “Mộlwaat trăqsuvm sávcrxu mưdglfơxhvfi năqsuvm tỉuixi chuyênlfk̉n vào tài khoản, chúng tôlwaai sẽ khôlwaang liênlfkn quan gì đoflpênlfḱn Tôlwaảng giám đoflpôlwaác Lâqcztm nưdglf̃a. Nênlfḱu khôlwaang chuyênlfk̉n vào, tôlwaai phải suy nghĩ lại thâqczṭt kỹ.”

“Côlwaa...”

“Tôlwaảng giám đoflpôlwaác Lâqcztm suy nghĩ thâqczṭt kỹ nha, khôlwaang tiênlfk̃n.”

lwaai nói xong, xoay ngưdglfơxhvf̀i sang chôlwaã khác.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.