“Đpvhx óbdbo khôknbj ng phảreve i làemzq Lýonoa Hàemzq o Kiệbtfu t sao?” Khi tôknbj i còcsyq n chìdgtq m trong suy nghĩsrfb , Khưcshl ơhffk ng Thanh ởdzdr bêppje n cạvupf nh đreve ãjbae khôknbj ng giữmzla đreve ưcshl ợbhwz c bìdgtq nh tĩsrfb nh, chịzpgo ấaomg y muốsjul n tiếfvrb n lêppje n.
“Chịzpgo đreve ừfmll ng đreve i!” Tôknbj i lậppje p tứbrbg c giữmzla chặsrfb t chịzpgo ấaomg y, mởdzdr miệbtfu ng giảreve i thífvrb ch: “Côknbj gáfmll i kia têppje n Lârtya m Tuyềuxhv n, làemzq thanh mai trúgloy c mãjbae củsjul a Lýonoa Hàemzq o Kiệbtfu t.”
“Thanh mai trúgloy c mãjbae ?” Khưcshl ơhffk ng Thanh nhìdgtq n tôknbj i, trêppje n mặsrfb t hiệbtfu n lêppje n tia tứbrbg c giậppje n: “Thanh mai trúgloy c mãjbae chẳpqyg ng phảreve i chỉqsza làemzq têppje n kháfmll c củsjul a ‘gian phu dârtya m phụbhwz ’ sao?”
Tôknbj i biếfvrb t rằbrbg ng Khưcshl ơhffk ng Thanh muốsjul n tốsjul t cho mìdgtq nh.
Tôknbj i nhìdgtq n vềuxhv phífvrb a ngưcshl ờjpvg i đreve àemzq n ôknbj ng, hai ngưcshl ờjpvg i đreve ang đreve ứbrbg ng ởdzdr chỗsbhm cửmomh a ra vàemzq o. Cáfmll ch cửmomh a ra vàemzq o khôknbj ng xa cóbdbo mộmzla t chiếfvrb c xe Sedan màemzq u trắzjpw ng, cho tớvzbl i bârtya y giờjpvg , tôknbj i từfmll ng thấaomg y Lýonoa Hàemzq o Kiệbtfu t ngồemzq i chiếfvrb c xe nàemzq y.
Hai ngưcshl ờjpvg i đreve i tớvzbl i trưcshl ớvzbl c chiếfvrb c xe, Lýonoa Hàemzq o Kiệbtfu t mởdzdr cửmomh a cho Lârtya m Tuyềuxhv n.
Anh kémomh o tay Lârtya m Tuyềuxhv n mộmzla t chúgloy t mờjpvg i đreve ểrtya côknbj ta ngồemzq i vàemzq o trong xe.
Trong lòcsyq ng tôknbj i quặsrfb n đreve au.
Ngay cảreve thởdzdr cũcnzv ng trởdzdr nêppje n khóbdbo khărjgt n.
Dùlnca vậppje y, tay tôknbj i vẫazxi n giữmzla chặsrfb t Khưcshl ơhffk ng Thanh, tôknbj i sợbhwz chịzpgo ấaomg y tiếfvrb n lêppje n sẽcdng khiếfvrb n Lýonoa Hàemzq o Kiệbtfu t khóbdbo xửmomh .
Cho tớvzbl i khi hai ngưcshl ờjpvg i kia ngồemzq i vàemzq o xe rồemzq i láfmll i đreve i, tôknbj i mớvzbl i buôknbj ng Khưcshl ơhffk ng Thanh ra.
“Nhưcshl thếfvrb làemzq sao? Khôknbj ng phảreve i em vớvzbl i Lýonoa Hàemzq o Kiệbtfu t đreve ang yêppje u nhau sao? Buổxytc i trưcshl a em còcsyq n kểrtya cho chịzpgo nghe mộmzla t cârtya u chuyệbtfu n cổxytc tífvrb ch giữmzla a ban ngàemzq y, tìdgtq nh yêppje u đreve ẹuxhv p nhưcshl tiểrtya u thuyếfvrb t, chẳpqyg ng lẽcdng đreve ềuxhv u làemzq em tựsrfb bịzpgo a ra?”
Tífvrb nh cáfmll ch củsjul a Khưcshl ơhffk ng Thanh thậppje t nóbdbo ng nảreve y.
Lờjpvg i nóbdbo i thẳpqyg ng thắzjpw n củsjul a chịzpgo ấaomg y đreve ârtya m thẳpqyg ng vàemzq o tim tôknbj i.
Tôknbj i đreve ứbrbg ng tạvupf i chỗsbhm , trong lòcsyq ng cảreve m thấaomg y dưcshl ờjpvg ng nhưcshl bảreve n thârtya n đreve ãjbae bịzpgo Lýonoa Hàemzq o Kiệbtfu t xoay vòcsyq ng vòcsyq ng nhưcshl tròcsyq đreve ùlnca a?
Trong thờjpvg i gian ngắzjpw n ngủsjul i nhưcshl vậppje y, cóbdbo phảreve i vìdgtq anh đreve ãjbae dễcorz dàemzq ng cóbdbo đreve ưcshl ợbhwz c tấaomg m chârtya n tìdgtq nh củsjul a tôknbj i nêppje n mớvzbl i khôknbj ng quýonoa trọxhty ng nóbdbo khôknbj ng?
Nhớvzbl lạvupf i lờjpvg i nóbdbo i tốsjul i qua, thậppje m chífvrb tôknbj i đreve ãjbae bắzjpw t đreve ầtjsi u hoàemzq i nghi rằbrbg ng, cho tớvzbl i nay, cóbdbo phảreve i anh ta chưcshl a từfmll ng nghĩsrfb tớvzbl i chuyệbtfu n cưcshl ớvzbl i tôknbj i khôknbj ng?
Nhưcshl ng, suy cho cùlnca ng, hôknbj m nay chífvrb nh làemzq sinh nhậppje t Khưcshl ơhffk ng Thanh, tôknbj i khôknbj ng thểrtya khiếfvrb n chịzpgo ấaomg y khóbdbo chịzpgo u.
Tôknbj i đreve èhvgw némomh n sựsrfb khóbdbo chịzpgo u trong lòcsyq ng xuốsjul ng rồemzq i nóbdbo i vớvzbl i Khưcshl ơhffk ng Thanh: “Khôknbj ng cóbdbo ! Khôknbj ng sao đreve ârtya u! Anh ấaomg y thưcshl ờjpvg ng hay liêppje n lạvupf c vớvzbl i Lârtya m Tuyềuxhv n, chỉqsza làemzq gặsrfb p mặsrfb t bìdgtq nh thưcshl ờjpvg ng thôknbj i, anh ấaomg y đreve ãjbae nóbdbo i vớvzbl i em rồemzq i.”
Nóbdbo i xong, tôknbj i kémomh o Khưcshl ơhffk ng Thanh vàemzq o quáfmll n cafe đreve ãjbae chọxhty n trưcshl ớvzbl c.
Khưcshl ơhffk ng Thanh hấaomg t tay tôknbj i ra: “Tốsjul ng Duyêppje n Khanh, sao mỗsbhm i lầtjsi n em gặsrfb p chuyệbtfu n liêppje n quan tớvzbl i anh ta thìdgtq đreve ầtjsi u óbdbo c em đreve ềuxhv u trìdgtq trệbtfu vậppje y?”
“...”
“Khôknbj ng đreve ưcshl ợbhwz c! Đpvhx ưcshl a đreve iệbtfu n thoạvupf i cho chịzpgo , chịzpgo muốsjul n gọxhty i cho anh ta!”
“Thôknbj i!”
Tôknbj i khôknbj ng muốsjul n gọxhty i đreve iệbtfu n thoạvupf i cho Lýonoa Hàemzq o Kiệbtfu t.
Thậppje t ra, trong lòcsyq ng tôknbj i biếfvrb t rõiqrg rằbrbg ng mìdgtq nh đreve ang sợbhwz .
Tôknbj i sợbhwz chờjpvg khi mìdgtq nh gọxhty i đreve iệbtfu n, chờjpvg đreve ợbhwz i tôknbj i chífvrb nh làemzq đreve áfmll p áfmll n đreve au đreve ớvzbl n ấaomg y, tấaomg t cảreve chỉqsza vỏuhzo n vẹuxhv n mộmzla t giấaomg c mộmzla ng.
Thảreve o nàemzq o tôknbj i vẫazxi n luôknbj n cảreve m thấaomg y bấaomg t an nhưcshl vậppje y.
Hóbdbo a ra ngưcshl ờjpvg i đreve àemzq n ôknbj ng nàemzq y thậppje t sựsrfb cóbdbo chuyệbtfu n khôknbj ng muốsjul n đreve ểrtya tôknbj i biếfvrb t.
“Thôknbj i? Khôknbj ng đreve ưcshl ợbhwz c!” Khưcshl ơhffk ng Thanh khôknbj ng nóbdbo i lờjpvg i nàemzq o, lôknbj i đreve iệbtfu n thoạvupf i ra bắzjpw t đreve ầtjsi u gọxhty i.
“Đpvhx ừfmll ng màemzq chịzpgo !” Tôknbj i sợbhwz tớvzbl i mứbrbg c muốsjul n tiếfvrb n lêppje n giậppje t lấaomg y di đreve ộmzla ng củsjul a chịzpgo ấaomg y.
Dáfmll ng ngưcshl ờjpvg i Khưcshl ơhffk ng Thanh cao ngấaomg t, tôknbj i hoàemzq n toàemzq n khôknbj ng vớvzbl i tớvzbl i.
Nhưcshl ng khôknbj ng giốsjul ng nhưcshl tôknbj i đreve ãjbae nghĩsrfb , Khưcshl ơhffk ng Thanh vốsjul n khôknbj ng gọxhty i cho Lýonoa Hàemzq o Kiệbtfu t, vậppje y chịzpgo ấaomg y gọxhty i cho ai?
Khi tôknbj i đreve ang rầtjsi u rĩsrfb , tôknbj i nghe thấaomg y chịzpgo ấaomg y hỏuhzo i: “Ngôknbj Tiếfvrb n An, anh đreve ang ởdzdr đreve ârtya u? Tôknbj i muốsjul n gặsrfb p anh.”
“Hảreve ?”
Ngôknbj Tiếfvrb n An?
Dùlnca thếfvrb nàemzq o tôknbj i cũcnzv ng khôknbj ng ngờjpvg đreve ưcshl ợbhwz c Khưcshl ơhffk ng Thanh còcsyq n cóbdbo chiêppje u nàemzq y.
Chịzpgo ấaomg y luôknbj n khôknbj ng ưcshl a Ngôknbj Tiếfvrb n An, nhưcshl ng vìdgtq tôknbj i, chịzpgo ấaomg y lạvupf i liêppje n lạvupf c vớvzbl i hắzjpw n, vìdgtq vậppje y tôknbj i càemzq ng thêppje m áfmll y náfmll y.
Nhưcshl ng cuốsjul i cùlnca ng tôknbj i cũcnzv ng khôknbj ng lay chuyểrtya n đreve ưcshl ợbhwz c Khưcshl ơhffk ng Thanh.
Khoảreve ng nửmomh a tiếfvrb ng sau, Ngôknbj Tiếfvrb n An mặsrfb c bồemzq đreve ồemzq vest màemzq u bạvupf c đreve ầtjsi y vẻerrc cợbhwz t nhảreve xuấaomg t hiệbtfu n ởdzdr quáfmll n cafe.
Trêppje n cổxytc tay Khưcshl ơhffk ng Thanh vẫazxi n còcsyq n đreve ang đreve eo vòcsyq ng tay do hắzjpw n tặsrfb ng.
Ngưcshl ờjpvg i đreve àemzq n ôknbj ng kia chỉqsza nhìdgtq n thoáfmll ng qua đreve ãjbae pháfmll t hiệbtfu n đreve iềuxhv u nàemzq y nêppje n khẽcdng cưcshl ờjpvg i nóbdbo i: “Khưcshl ơhffk ng Thanh, chúgloy c mừfmll ng sinh nhậppje t! Khôknbj ng biếfvrb t côknbj cóbdbo thífvrb ch móbdbo n quàemzq tôknbj i tặsrfb ng khôknbj ng?”
“Thífvrb ch chứbrbg !” Khưcshl ơhffk ng Thanh đreve ặsrfb t tay lêppje n bàemzq n cafe, chịzpgo ấaomg y nhìdgtq n Ngôknbj Tiếfvrb n An bằbrbg ng áfmll nh mắzjpw t quyếfvrb n rũcnzv .
Lúgloy c nàemzq y, tôknbj i đreve ãjbae biếfvrb t Khưcshl ơhffk ng Thanh muốsjul n làemzq m gìdgtq rồemzq i.
Tôknbj i đreve ang đreve ịzpgo nh lêppje n tiếfvrb ng ngărjgt n cảreve n thìdgtq Khưcshl ơhffk ng Thanh đreve ãjbae mởdzdr miệbtfu ng trưcshl ớvzbl c: “Anh Ngôknbj , cóbdbo phảreve i anh rấaomg t cóbdbo hứbrbg ng thúgloy đreve ốsjul i vớvzbl i tôknbj i, muốsjul n tôknbj i làemzq m bạvupf n gáfmll i củsjul a anh khôknbj ng?”
“Đpvhx úgloy ng vậppje y!”
Tuy Ngôknbj Tiếfvrb n An sửmomh ng sốsjul t mộmzla t chúgloy t nhưcshl ng cũcnzv ng nhanh chóbdbo ng thừfmll a nhậppje n.
“Khưcshl ơhffk ng Thanh, em sẽcdng liêppje n hệbtfu vớvzbl i Lýonoa Hàemzq o Kiệbtfu t. Chịzpgo khôknbj ng cầtjsi n tìdgtq m anh ta.” Tôknbj i kémomh o Khưcshl ơhffk ng Thanh rồemzq i nóbdbo i.
Nhưcshl ng dưcshl ờjpvg ng nhưcshl chịzpgo ấaomg y đreve ãjbae quyếfvrb t târtya m, khôknbj ng đreve ểrtya ýonoa tớvzbl i tôknbj i màemzq cưcshl ờjpvg i nóbdbo i vớvzbl i Ngôknbj Tiếfvrb n An: “Anh Ngôknbj , nóbdbo i thậppje t lòcsyq ng, tuy cóbdbo rấaomg t nhiềuxhv u ngưcshl ờjpvg i theo đreve uổxytc i tôknbj i nhưcshl ng ngưcshl ờjpvg i vừfmll a đreve ẹuxhv p trai, vừfmll a cóbdbo tiềuxhv n, cóbdbo tàemzq i, còcsyq n hiểrtya u phụbhwz nữmzla thìdgtq chỉqsza cóbdbo mìdgtq nh anh thôknbj i. Tôknbj i cảreve m thấaomg y mìdgtq nh nêppje n suy nghĩsrfb thậppje t kỹcdng .”
Ngôknbj Tiếfvrb n An nghe tớvzbl i đreve óbdbo , tuy hắzjpw n rấaomg t vui vẻerrc nhưcshl ng trong lòcsyq ng hiểrtya u rõiqrg Khưcshl ơhffk ng Thanh vẫazxi n còcsyq n lờjpvg i muốsjul n nóbdbo i ởdzdr phífvrb a sau: “Nhưcshl ng màemzq ?”
“Nhưcshl ng màemzq …” Khưcshl ơhffk ng Thanh cưcshl ờjpvg i lạvupf nh: “Nhưcshl ng màemzq làemzq m phiềuxhv n anh gọxhty i gãjbae đreve àemzq n ôknbj ng cặsrfb n bãjbae Lýonoa Hàemzq o Kiệbtfu t tớvzbl i đreve ârtya y giùlnca m tôknbj i. Tôknbj i muốsjul n giáfmll p mặsrfb t anh ta hỏuhzo i mộmzla t chúgloy t xem rốsjul t cuộmzla c anh ta coi Duyêppje n Khanh nhàemzq tôknbj i làemzq gìdgtq !”
“Hảreve ?”
Ngôknbj Tiếfvrb n An vừfmll a nghe Khưcshl ơhffk ng Thanh nóbdbo i nhưcshl thếfvrb thìdgtq ngẩizpb n ra.
Hắzjpw n nhìdgtq n tôknbj i hỏuhzo i: “Côknbj vàemzq đreve ạvupf i ca tôknbj i sao thếfvrb ? Khôknbj ng phảreve i hôknbj m đreve i mua quàemzq , hai ngưcshl ờjpvg i vẫazxi n còcsyq n rấaomg t tốsjul t sao?”
“Chúgloy ng tôknbj i…”
“Mặsrfb t côknbj sao thếfvrb ?”
Rốsjul t cuộmzla c Ngôknbj Tiếfvrb n An cũcnzv ng chúgloy ýonoa tớvzbl i đreve iểrtya m nàemzq y.
Ngàemzq y đreve óbdbo , tôknbj i trang đreve iểrtya m đreve ậppje m nêppje n hắzjpw n khôknbj ng nhìdgtq n ra.
Hôknbj m nay, tôknbj i chỉqsza trang đreve iểrtya m nhẹuxhv mộmzla t chúgloy t nêppje n khôknbj ng che kífvrb n đreve ưcshl ợbhwz c vếfvrb t sẹuxhv o trêppje n mũcnzv i.
“Bịzpgo biếfvrb n dạvupf ng.” Khưcshl ơhffk ng Thanh cưcshl ớvzbl p lờjpvg i đreve áfmll p: “Cũcnzv ng vìdgtq Lýonoa Hàemzq o Kiệbtfu t, em ấaomg y mớvzbl i bịzpgo ghen ghémomh t, bịzpgo hủsjul y hoạvupf i gưcshl ơhffk ng mặsrfb t. Bârtya y giờjpvg thìdgtq sao, Lýonoa Hàemzq o Kiệbtfu t lạvupf i khôknbj ng muốsjul n, nếfvrb u khôknbj ng muốsjul n thìdgtq cứbrbg nóbdbo i thẳpqyg ng.”
“Bịzpgo biếfvrb n dạvupf ng?” Ngôknbj Tiếfvrb n An cảreve m thấaomg y mờjpvg mịzpgo t.
“Đpvhx úgloy ng vậppje y, anh mau gọxhty i cho anh ta đreve i, hẹuxhv n Lýonoa Hàemzq o Kiệbtfu t tớvzbl i mộmzla t chỗsbhm .”
Khưcshl ơhffk ng Thanh ra lệbtfu nh.
Thưcshl ờjpvg ng ngàemzq y, Ngôknbj Tiếfvrb n An càemzq lơhffk phấaomg t phơhffk , phụbhwz nữmzla bêppje n cạvupf nh hắzjpw n đreve ềuxhv u dịzpgo u dàemzq ng ngoan ngoãjbae n, cho dùlnca cóbdbo giởdzdr thóbdbo i đreve ỏuhzo ng đreve ảreve nh cũcnzv ng rấaomg t chừfmll ng mựsrfb c.
Hắzjpw n chưcshl a từfmll ng gặsrfb p ngưcshl ờjpvg i nàemzq o nhưcshl Khưcshl ơhffk ng Thanh.
Khưcshl ơhffk ng Thanh vừfmll a nóbdbo i nhưcshl thếfvrb , Ngôknbj Tiếfvrb n An lậppje p tứbrbg c lấaomg y đreve iệbtfu n thoạvupf i ra: “Khôknbj ng thàemzq nh vấaomg n đreve ềuxhv ! Tôknbj i gọxhty i ngay đreve ârtya y!”
Nhìdgtq n Ngôknbj Tiếfvrb n An bấaomg m sốsjul , Khưcshl ơhffk ng Thanh còcsyq n nóbdbo i: “Mởdzdr loa ngoàemzq i!”
“Khôknbj ng đreve ưcshl ợbhwz c!” Ngôknbj Tiếfvrb n An tứbrbg c khắzjpw c cựsrfb tuyệbtfu t yêppje u cầtjsi u nàemzq y, liềuxhv u mạvupf ng lắzjpw c đreve ầtjsi u: “Đpvhx iềuxhv u nàemzq y thậppje t sựsrfb khôknbj ng thểrtya !”
Khi Ngôknbj Tiếfvrb n An nóbdbo i chuyệbtfu n, hìdgtq nh nhưcshl đreve iệbtfu n thoạvupf i đreve ãjbae đreve ưcshl ợbhwz c nhậppje n.
Hắzjpw n giơhffk ngóbdbo n trỏuhzo lêppje n đreve ặsrfb t ngoàemzq i miệbtfu ng, làemzq m mộmzla t đreve ộmzla ng táfmll c giữmzla im lặsrfb ng.
Tôknbj i nhìdgtq n hắzjpw n đreve ưcshl a đreve iệbtfu n lêppje n bêppje n tai, tim đreve ậppje p thìdgtq nh thífvrb ch.
Lýonoa Hàemzq o Kiệbtfu t vàemzq Lârtya m Tuyềuxhv n đreve ang làemzq m gìdgtq ? Họxhty cóbdbo tớvzbl i hay khôknbj ng?
Nếfvrb u nhưcshl đreve ếfvrb n đreve ârtya y rồemzq i, anh sẽcdng nóbdbo i thếfvrb nàemzq o?
Qua khoảreve ng mộmzla t phúgloy t, Ngôknbj Tiếfvrb n An bỗsbhm ng mởdzdr miệbtfu ng: “Đpvhx ạvupf i ca, anh đreve ang ởdzdr đreve ârtya u thếfvrb ?”
Đpvhx iệbtfu n thoạvupf i đreve ãjbae đreve ưcshl ợbhwz c nhậppje n.
Truyệbtfu n đreve ưcshl ợbhwz c cậppje p nhậppje p trêppje n app mêppje tìdgtq nh truyệbtfu n!
Tôknbj i nhìdgtq n Ngôknbj Tiếfvrb n An, trong lòcsyq ng vôknbj cùlnca ng khẩizpb n trưcshl ơhffk ng.
Tôknbj i nghe thấaomg y Lýonoa Hàemzq o Kiệbtfu t nóbdbo i gìdgtq đreve óbdbo ởdzdr đreve ầtjsi u bêppje n kia đreve iệbtfu n thoạvupf i nhưcshl ng lạvupf i chỉqsza nghe Ngôknbj Tiếfvrb n An nóbdbo i: “Làemzq thếfvrb nàemzq y! Hôknbj m nay khôknbj ng phảreve i sinh nhậppje t Khưcshl ơhffk ng Thanh sao? Côknbj ấaomg y mờjpvg i em đreve ếfvrb n, em nghĩsrfb chịzpgo dârtya u ởdzdr đreve óbdbo rồemzq i nêppje n hỏuhzo i anh xem cóbdbo đreve i chung khôknbj ng.”
Tôknbj i vàemzq Khưcshl ơhffk ng Thanh đreve ềuxhv u nhìdgtq n hắzjpw n.
Ngôknbj Tiếfvrb n An nghe bêppje n kia trảreve lờjpvg i xong thìdgtq vẻerrc mặsrfb t cóbdbo chúgloy t xấaomg u hổxytc , cảreve buổxytc i mớvzbl i nóbdbo i: “Vậppje y đreve ưcshl ợbhwz c rồemzq i! Đpvhx ạvupf i ca, anh làemzq m việbtfu c đreve i, em…”
Nóbdbo i tớvzbl i đreve ârtya y, tôknbj i vàemzq Khưcshl ơhffk ng Thanh đreve ềuxhv u đreve ãjbae hiểrtya u, Lýonoa Hàemzq o Kiệbtfu t từfmll chốsjul i.
“Đpvhx ưcshl a đreve ârtya y!” Khưcshl ơhffk ng Thanh vừfmll a muốsjul n giậppje t đreve iệbtfu n thoạvupf i, Ngôknbj Tiếfvrb n An đreve ãjbae sợbhwz tớvzbl i mứbrbg c đreve ứbrbg ng bậppje t dậppje y, miệbtfu ng vẫazxi n nóbdbo i: “Em khôknbj ng quấaomg y rầtjsi y anh nữmzla a, tạvupf m biệbtfu t đreve ạvupf i ca!”
Nóbdbo i xong, hắzjpw n nhanh chóbdbo ng cúgloy p đreve iệbtfu n thoạvupf i.
“Tôknbj i muốsjul n nóbdbo i chuyệbtfu n vớvzbl i anh ta!” Khưcshl ơhffk ng Thanh cũcnzv ng đreve ứbrbg ng lêppje n, khífvrb thếfvrb hung hărjgt ng.
Ngôknbj Tiếfvrb n An nóbdbo i vớvzbl i vẻerrc mặsrfb t đreve au khổxytc : “Côknbj Khưcshl ơhffk ng, đreve a sốsjul ngưcshl ờjpvg i bêppje n cạvupf nh tôknbj i đreve ềuxhv u cóbdbo thểrtya đreve ắzjpw c tộmzla i nhưcshl ng chỉqsza cóbdbo hai ngưcshl ờjpvg i làemzq khôknbj ng thểrtya , mộmzla t làemzq ba củsjul a tôknbj i, ngưcshl ờjpvg i còcsyq n lạvupf i chífvrb nh làemzq đreve ạvupf i ca.”
“Chị
“Thanh mai trú
Tô
Tô
Hai ngư
Anh ké
Trong lò
Ngay cả
Dù
Cho tớ
“Như
Tí
Lờ
Tô
Trong thờ
Nhớ
Như
Tô
Nó
Khư
“...”
“Khô
“Thô
Tô
Thậ
Tô
Thả
Hó
“Thô
“Đ
Dá
Như
Khi tô
“Hả
Ngô
Dù
Chị
Như
Khoả
Trê
Ngư
“Thí
Lú
Tô
“Đ
Tuy Ngô
“Khư
Như
Ngô
“Như
“Hả
Ngô
Hắ
“Chú
“Mặ
Rố
Ngà
Hô
“Bị
“Bị
“Đ
Khư
Thư
Hắ
Khư
Nhì
“Khô
Khi Ngô
Hắ
Tô
Lý
Nế
Qua khoả
Đ
Truyệ
Tô
Tô
Tô
Ngô
Nó
“Đ
Nó
“Tô
Ngô
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.