Thay Chị Lấy Chồng

Chương 111 : Anh ấy lấy ai, tôi cũng không làm phiền

    trước sau   
“Tôienfi?”

ienfi cóiynssgxdi ngạncvtc nhiêhoren.

“Chíqzvfnh xálxoqc, liêhoren quan đocxhếmhdin anh hai nhàxksuienfi, Lýbgpsxksuo Kiệxkljt!” Ngôienf Tiếmhdin An gậnslwt đocxhumxyu rấhhlmt nhanh.

bgpsienfi cóiynssgxdi hiếmhdiu kỳvehp, nhưnslwng nhớshjc tớshjci Khưnslwơsgxdng Thanh ghévshpt hắuqfcn ta nêhoren vẫazmen nóiynsi: “Bỏkdpj đocxhi, tôienfi vàxksu anh ấhhlmy khôienfng còheean liêhoren quan gìfbkg đocxhếmhdin nhau nữazcia cảmhei.”

Lầumxyn nàxksuy làxksuienfi kévshpo Khưnslwơsgxdng Thanh bỏkdpj đocxhi.

Nhưnslwng Khưnslwơsgxdng Thanh lạncvti đocxhlurpng sữazcing lạncvti nóiynsi: “Anh nóiynsi đocxhi, làxksu chuyệxkljn gìfbkg?”




Thấhhlmy Khưnslwơsgxdng Thanh dao đocxhmwting, Ngôienf Tiếmhdin An lạncvti cóiyns voi đocxhòheeai tiềncpxn nhưnslwshjcn màxksuy lêhoren: “He, đocxhâvehpy làxksuqzvf mậnslwt củncvta gia đocxhìfbkgnh anh đocxhhhlmy. Em muốgtixn biếmhdit thìfbkg chíqzvf íqzvft phảmheii dùbgpsng têhoren đocxhpldx trao đocxhsisti.”

Hắuqfcn ta ngừshjcng mộmwtit lúpqgzc rồriaci bổsist sung mộmwtit câvehpu: “Còheean sốgtix đocxhiệxkljn thoạncvti nữazcia.”

“…”

Khưnslwơsgxdng Thanh nghe xong chỉbift liếmhdic mắuqfct khinh thưnslwioumng mộmwtit cálxoqi.

ienfi kévshpo Khưnslwơsgxdng Thanh bỏkdpj đocxhi: “Khôienfng cầumxyn đocxhâvehpu, tôienfi khôienfng còheean muốgtixn biếmhdit tin tứlurpc gìfbkg vềncpx anh ấhhlmy nữazcia rồriaci.”

Khưnslwơsgxdng Thanh bấhhlmt đocxhmwting.

pqgzc nàxksuy, ngưnslwioumi đocxhfdeqp mặpqgzt giảmheihoren cạncvtnh Ngôienf Tiếmhdin An cuốgtixi cùbgpsng đocxhãxksu khôienfng thểpldx nhìfbkgn tiếmhdip đocxhưnslwrrzkc nữazcia, côienf ta chỉbiftxksuo Khưnslwơsgxdng Thanh mắuqfcng: “Mộmwtit ngưnslwioumi phụioum nữazci nhưnslwienf sao lạncvti cóiyns nhiềncpxu thủncvt đocxhoạncvtn vậnslwy hảmhei? Lạncvti còheean lạncvtt mềncpxm buộmwtic chặpqgzt nữazcia, đocxhưnslwrrzkc cậnslwu Ngôienf xin sốgtix đocxhiệxkljn thoạncvti làxksu diễazcim phúpqgzc củncvta côienf đocxhhhlmy!”

ienf ta nóiynsi xong lạncvti kévshpo lấhhlmy cálxoqnh tay củncvta Ngôienf Tiếmhdin An nũyfdbng nịelbiu: “Cậnslwu Ngôienf, anh xem côienflxoqi nàxksuy khôienfng nểpldx mặpqgzt anh gìfbkg cảmhei, còheean khôienfng ngoan bằmheing mộmwtit phầumxyn nghìfbkgn củncvta em nữazcia. Chúpqgzng mìfbkgnh đocxhi đocxhi.”

Khưnslwơsgxdng Thanh nhìfbkgn côienflxoqi đocxhóiyns mộmwtit cálxoqi, dưnslwioumng nhưnslwienfhhlmy do dựmesv mộmwtit lúpqgzc rồriaci rúpqgzt mộmwtit cálxoqi danh thiếmhdip từshjc trong túpqgzi xálxoqch ra đocxhưnslwa cho Ngôienf Tiếmhdin An: “Anh nóiynsi đocxhi.”

ienflxoqi mặpqgzt giảmhei đocxhóiyns lậnslwp tứlurpc sốgtixt sắuqfcng!

ienf ta cũyfdbng nhìfbkgn ra sựmesv hứlurpng thúpqgz củncvta Ngôienf Tiếmhdin An hoàxksun toàxksun khôienfng đocxhpqgzt lêhoren ngưnslwioumi mìfbkgnh, bâvehpy giờioum Khưnslwơsgxdng Thanh đocxhưnslwa danh thiếmhdip cho hắuqfcn rồriaci, khôienfng phảmheii côienf ta đocxhãxksu hoàxksun toàxksun hếmhdit vai sao?

Ngôienf Tiếmhdin An quảmhei thựmesvc khôienfng còheean chúpqgz ýbgps đocxhếmhdin côienf ta nữazcia.

Sau khi cầumxym lấhhlmy tấhhlmm danh thiếmhdip, Ngôienf Tiếmhdin An cẩpqgzn thậnslwn xem mộmwtit lưnslwrrzkt rồriaci cưnslwioumi thỏkdpja mãxksun: “Tiếmhdip viêhoren hàxksung khôienfng àxksu? Khôienfng tệxklj.”




“Cóiyns thểpldxiynsi rồriaci chứlurp.”

Khưnslwơsgxdng Thanh hỏkdpji hắuqfcn.

Ngôienf Tiếmhdin An nhìfbkgn ngóiyns xung quanh: “Ởienf đocxhâvehpy đocxhôienfng ngưnslwioumi, bêhoren cạncvtnh cóiyns mộmwtit quálxoqn càxksu phêhoreyfdbng đocxhưnslwrrzkc. Anh cóiyns thẻgtix VIP ởheea đocxhóiyns, chi bằmheing chúpqgzng ta qua đocxhóiyns ngồriaci vừshjca uốgtixng càxksu phêhore vừshjca nóiynsi chuyệxkljn đocxhi?”

“Khôienfng cầumxyn đocxhâvehpu.”

“Đhoreưnslwrrzkc.”

ienfi vàxksu Khưnslwơsgxdng Thanh cùbgpsng nóiynsi nhưnslwng đocxhálxoqp álxoqn lạncvti khálxoqc nhau.

“Đhoreưnslwrrzkc, đocxhi thôienfi!” Ngôienf Tiếmhdin An tựmesv đocxhmwting loạncvti bỏkdpjvehpu nóiynsi củncvta tôienfi.

Ngưnslwioumi đocxhfdeqp mặpqgzt giảmhei đocxhóiyns thấhhlmy Ngôienf Tiếmhdin An muốgtixn dẫazmen chúpqgzng tôienfi đocxhi thìfbkgiynssgxdi nóiynsng nảmheiy: “Vậnslwy còheean em thìfbkg sao? Em cũyfdbng muốgtixn đocxhi!”

pqgzc nàxksuy Ngôienf Tiếmhdin An cuốgtixi cùbgpsng cũyfdbng lộmwti ra vẻgtix mấhhlmt kiêhoren nhẫazmen, hắuqfcn rúpqgzt cálxoqnh tay mìfbkgnh từshjc hai tay củncvta côienflxoqi đocxhóiyns ra, rồriaci nhìfbkgn nhâvehpn viêhoren bálxoqn hàxksung trêhoren quầumxyy ban nãxksuy nóiynsi: “Góiynsi hếmhdit mấhhlmy bộmwti đocxhriacxksuienfhhlmy vừshjca thửapgb ban nãxksuy lạncvti.”

Ngưnslwioumi đocxhfdeqp mặpqgzt giảmheinslwheeang Ngôienf Tiếmhdin An muốgtixn đocxhưnslwa côienf ta đocxhi theo nêhoren mỉbiftm cưnslwioumi ngọqzvft ngàxksuo: “Em biếmhdit cậnslwu Ngôienf sẽgtix khôienfng bỏkdpj em lạncvti màxksu.”

ienf ta vừshjca dứlurpt lờioumi thìfbkg Ngôienf Tiếmhdin An đocxhãxksuiynsi tiếmhdip: “Côienf cầumxym mấhhlmy bộmwti đocxhriac rồriaci đocxhi đocxhi, nếmhdiu khôienfng tôienfi khôienfng trảmhei tiềncpxn quầumxyn álxoqo cho côienf nữazcia đocxhâvehpu.”

Ngưnslwioumi đocxhfdeqp mặpqgzt giảmhei ngâvehpy ra, nhưnslwng côienf ta cũyfdbng khôienfng ngốgtixc.

bgps trong mắuqfct côienf ta cựmesvc kỳvehp khôienfng cam tâvehpm, álxoqnh mắuqfct côienf ta nhìfbkgn Khưnslwơsgxdng Thanh đocxhumxyy đocxhgtix kỵlqfuxksu ganh ghévshpt. Nhưnslwng côienf ta vẫazmen lựmesva chọqzvfn bỏkdpj đocxhi.




Trưnslwshjcc lúpqgzc đocxhi, côienf ta vẫazmen lưnslwu luyếmhdin khôienfng rờioumi nhìfbkgn Ngôienf Tiếmhdin An rồriaci thúpqgzt thíqzvft nóiynsi: “Cậnslwu Ngôienf, ngưnslwioumi ta đocxhrrzki anh liêhoren lạncvtc lạncvti nhévshp.”

Ngôienf Tiếmhdin An chẳhtobng thèfbkgm nhìfbkgn côienf ta đocxhếmhdin mộmwtit cálxoqi.

Hắuqfcn dẫazmen chúpqgzng tôienfi đocxhếmhdin quálxoqn càxksu phêhore.

bgpsng thẻgtix VIP củncvta hắuqfcn ta, chúpqgzng tôienfi ngồriaci trong mộmwtit phòheeang riêhoreng trêhoren tầumxyng hai.

Sau đocxhóiyns đocxhpldx nịelbinh nọqzvft Khưnslwơsgxdng Thanh, Ngôienf Tiếmhdin An chủncvt đocxhmwting giớshjci thiệxklju vớshjci chúpqgzng tôienfi vềncpx bảmheing hiệxklju củncvta chỗhtobxksuy, càxksu phêhore Jamaica Blue Mountian, tiếmhdip theo làxksu đocxhếmhdin đocxhhtobng cấhhlmp củncvta câvehpy càxksu phêhore. Hắuqfcn ta thao thao bấhhlmt tuyệxkljt khôienfng ngừshjcng.

Khưnslwơsgxdng Thanh nghe xong chỉbiftiynsi bốgtixn chữazci: “Mocha, cảmheim ơsgxdn.”

Ngôienf Tiếmhdin An cóiynssgxdi lúpqgzng túpqgzng, hắuqfcn lạncvti hỏkdpji tôienfi.

ienfi lắuqfcc lắuqfcc đocxhumxyu: “Bìfbkgnh thưnslwioumng tôienfi khôienfng hay uốgtixng càxksu phêhore, cho tôienfi hồriacng tràxksuxksu đocxhưnslwrrzkc rồriaci.”

Cuốgtixi cùbgpsng Ngôienf Tiếmhdin An cũyfdbng khôienfng gọqzvfi loạncvti càxksu phêhorexksu hắuqfcn giớshjci thiệxklju, màxksu chọqzvfn càxksu phêhore mocha giốgtixng Khưnslwơsgxdng Thanh.

Đhorerrzki nhâvehpn viêhoren phụioumc vụioum đocxhi ra ngoàxksui, Khưnslwơsgxdng Thanh hỏkdpji: “Anh nóiynsi đocxhi, cóiyns chuyệxkljn gìfbkg?”

Ngôienf Tiếmhdin An nhìfbkgn tôienfi rồriaci nóiynsi: “Cóiyns khảmheimwting anh tôienfi sẽgtix khôienfng kếmhdit hôienfn vớshjci chịelbiienf nữazcia.”

ienfi vốgtixn khôienfng ngạncvtc nhiêhoren vớshjci lờioumi nóiynsi củncvta hắuqfcn, màxksuheean bổsist sung thêhorem mộmwtit câvehpu: “Tin tứlurpc củncvta anh lạncvtc hậnslwu rồriaci, Tốgtixng Duyêhoren Minh đocxhãxksu mang thai.”

“Tôienfi biếmhdit.” Mặpqgzt Ngôienf Tiếmhdin An vêhorenh lêhoren: “Khôienfng phảmheii tôienfi đocxhãxksuiynsi làxksu nhữazcing chuyệxkljn củncvta anh hai dưnslwioumng nhưnslwienfi đocxhncpxu biếmhdit hếmhdit hay sao.”




“Thếmhdi sao lạncvti khôienfng kếmhdit hôienfn cho đocxhưnslwrrzkc?” Khưnslwơsgxdng Thanh hỏkdpji giúpqgzp tôienfi.

Sau đocxhóiyns, Ngôienf Tiếmhdin An bắuqfct đocxhumxyu nóiynsi khôienfng ngớshjct.

lxoqi chíqzvfnh làxksu ngàxksuy trưnslwshjcc vìfbkg mẫazmeu trang phụioumc màxksu Tốgtixng Duyêhoren Minh thiếmhdit kếmhdi đocxhưnslwrrzkc trong giớshjci hếmhdit mựmesvc khen ngợrrzki, Lýbgps Nam Hàxksuo cảmheim thấhhlmy chịelbi ta rấhhlmt cóiynsmwting lựmesvc. Cho nêhoren chuyệxkljn kếmhdit hôienfn nàxksuy dùbgps khálxoq hoang đocxhưnslwioumng, nhưnslwng ôienfng vẫazmen chấhhlmp nhậnslwn.

Kếmhdit quảmheiienfi tung chuyệxkljn đocxhncvto nhálxoqi củncvta Tốgtixng Duyêhoren Minh ra.

Thêhorem nguyêhoren nhâvehpn cálxoqi chếmhdit củncvta nhàxksu thiếmhdit kếmhdi Trầumxyn Linh đocxhưnslwrrzkc phơsgxdi bàxksuy, cóiynspqgzn tìfbkgnh khálxoqc. Lúpqgzc cảmheinh sálxoqt đocxhiềncpxu tra hìfbkgnh nhưnslwyfdbng cóiyns chúpqgzt liêhoren quan đocxhếmhdin Tốgtixng Duyêhoren Minh.

Dẫazmen đocxhếmhdin ấhhlmn tưnslwrrzkng củncvta Lýbgps Nam Hàxksuo vớshjci Tốgtixng Duyêhoren Minh từshjc tốgtixt chuyểpldxn thàxksunh cựmesvc xấhhlmu.

vehpy giờioumbgps Nam Hàxksuo đocxhang tìfbkgm cho Lýbgpsxksuo Kiệxkljt mộmwtit mốgtixi khálxoqc rồriaci.

“…” Nghe xong tôienfi trầumxym mặpqgzc mấhhlmy phúpqgzt mớshjci nóiynsi: “Rấhhlmt tốgtixt.”

“Hảmhei?”

Ngôienf Tiếmhdin An khôienfng dálxoqm tin vàxksuo phảmhein ứlurpng củncvta tôienfi: “Khôienfng phảmheii côienf vớshjci anh tôienfi yêhoreu nhau đocxhếmhdin chếmhdit đocxhi sốgtixng lạncvti àxksu? Sao nghe thấhhlmy tin tứlurpc nàxksuy côienf lạncvti chẳhtobng bấhhlmt ngờioum tẹfdeqo nàxksuo thếmhdi?”

“Ai bảmheio hai ngưnslwioumi họqzvfhoreu nhau đocxhếmhdin chếmhdit đocxhi sốgtixng lạncvti.” Tôienfi chưnslwa nóiynsi gìfbkg, Khưnslwơsgxdng Thanh đocxhãxksu giàxksunh nóiynsi trưnslwshjcc: “Còheean khôienfng phảmheii làxksu anh hai nhàxksu anh mặpqgzt dàxksuy màxksuy dạncvtn bálxoqm lấhhlmy Duyêhoren Khanhsao!”

“Đhoreshjcng nóiynsi linh tinh!” Nghe thấhhlmy Khưnslwơsgxdng Thanh nóiynsi nhưnslw vậnslwy, Ngôienf Tiếmhdin An cũyfdbng khôienfng còheean vui vẻgtix nữazcia: “Anh tôienfi ưnslwu túpqgz nhưnslw vậnslwy, đocxhshjcng nóiynsi làxksumakhnh An, nhữazcing ngưnslwioumi muốgtixn gảmhei cho anh ấhhlmy trong cảmheinslwshjcc nàxksuy màxksu xếmhdip hàxksung thìfbkgiyns thểpldx xếmhdip từshjc đocxhâvehpy đocxhếmhdin Paris đocxhhhlmy!”

“Vậnslwy thìfbkg quálxoq tốgtixt rồriaci.” Tôienfi biếmhdit Khưnslwơsgxdng Thanh muốgtixn nóiynsi thay cho tôienfi, nhưnslwng tôienfi đocxhãxksu giàxksunh nóiynsi trưnslwshjcc: “Phiềncpxn anh mau chóiynsng chuyểpldxn lờioumi cho anh ấhhlmy, đocxhshjcng cóiyns đocxhếmhdin quấhhlmn quíqzvft lấhhlmy tôienfi nữazcia.”




“Nóiynsi hay đocxhhhlmy!”

Khưnslwơsgxdng Thanh đocxhnslwp bàxksun mộmwtit cálxoqi rồriaci kévshpo tôienfi bỏkdpj đocxhi.

Nhìfbkgn làxksu biếmhdit Ngôienf Tiếmhdin An rấhhlmt sùbgpsng bálxoqi Lýbgpsxksuo Kiệxkljt, bâvehpy giờioum nghe chúpqgzng tôienfi nóiynsi nhưnslw vậnslwy chắuqfcc hắuqfcn ta đocxhang tứlurpc đocxhhoren lêhoren rồriaci, nêhoren khôienfng đocxhuổsisti theo nữazcia.

Chúpqgzng tôienfi bưnslwshjcc ra khỏkdpji quálxoqn càxksu phêhore, Khưnslwơsgxdng Thanh nhìfbkgn tôienfi mộmwtit cálxoqi: “Em thấhhlmy sao?”

“Rấhhlmt tốgtixt, em đocxhưnslwrrzkc giảmheii thoálxoqt rồriaci.”

ienfi khôienfng chúpqgzt do dựmesv thốgtixt lêhoren mộmwtit câvehpu.

“Đhoreshjcng tựmesv lừshjca mìfbkgnh dốgtixi ngưnslwioumi.”

“Đhoreâvehpu cóiyns đocxhâvehpu.” Tôienfi cụioump mắuqfct xuốgtixng trầumxym mặpqgzc mộmwtit lúpqgzc: “Thậnslwt ra bâvehpy giờioum em ởheeahoren cạncvtnh anh ấhhlmy cũyfdbng chỉbiftxksu muốgtixn bálxoqo thùbgps Tốgtixng Duyêhoren Minh thôienfi, chỉbift cầumxyn anh ấhhlmy khôienfng lấhhlmy Tốgtixng Duyêhoren Minh thìfbkgnslwshjci ai em cũyfdbng khôienfng làxksum phiềncpxn vàxksu em cũyfdbng sẽgtix vạncvtch rõwnlr ranh giớshjci vớshjci anh ấhhlmy.”

“Nếmhdiu anh ta cứlurp quấhhlmn lấhhlmy em khôienfng buôienfng thìfbkg sao?”

“… Anh ấhhlmy sẽgtix khôienfng làxksum thếmhdi đocxhâvehpu.”

Đhoreếmhdin tôienfi cũyfdbng khôienfng chắuqfcc chắuqfcn lắuqfcm.

Nhưnslwng gầumxyn đocxhâvehpy Lýbgpsxksuo Kiệxkljt khôienfng hềncpx liêhoren lạncvtc vớshjci tôienfi, khôienfng phảmheii làxksu anh đocxhãxksu quyếmhdit đocxhelbinh từshjc bỏkdpj rồriaci sao? Dùbgps mộmwtit thờioumi gian dàxksui lúpqgzc trưnslwshjcc anh luôienfn ởheea trưnslwshjcc cổsistng côienfng ty chờioumienfi.

ienfm đocxhóiynsienfi vàxksu Khưnslwơsgxdng Thanh đocxhi đocxhếmhdin mộmwtit trung tâvehpm thưnslwơsgxdng mạncvti khálxoqc mua quầumxyn álxoqo vàxksu ămwtin tốgtixi.

Khoảmheing hơsgxdn chíqzvfn giờioum tốgtixi, chúpqgzng tôienfi mớshjci ai vềncpx nhàxksu nấhhlmy.

Vềncpx đocxhếmhdin nhàxksu, tôienfi thu dọqzvfn phòheeang mộmwtit chúpqgzt. Trưnslwshjcc lúpqgzc đocxhi ngủncvt, tôienfi lấhhlmy lọqzvf mỹnioa phẩpqgzm dưnslwqqsxng da màxksu Khưnslwơsgxdng Thanh giớshjci thiệxklju ra, đocxhang chuẩpqgzn bịelbi thoa lêhoren da theo lờioumi chỉbift dẫazmen củncvta nhâvehpn viêhoren spa hôienfm nay.

“Cộmwtic cộmwtic cộmwtic.”

Mộmwtit tràxksung tiếmhding gõwnlr cửapgba từshjchoren ngoàxksui truyềncpxn vàxksuo.

Trálxoqi tim tôienfi đocxhmwtit nhiêhoren hơsgxdi cămwting thẳhtobng.

Trong đocxhumxyu chỉbiftiyns thểpldx nghĩmakh đocxhếmhdin mộmwtit ngưnslwioumi…

“Cộmwtic cộmwtic cộmwtic.”

Tiếmhding gõwnlr cửapgba lạncvti vang lêhoren lầumxyn nữazcia.

Rấhhlmt khẽgtix.

pqgzc tôienfi đocxhang phâvehpn vâvehpn khôienfng biếmhdit cóiynshoren trảmhei lờioumi hay khôienfng thìfbkg nghe thấhhlmy ngưnslwioumi bêhoren ngoàxksui nóiynsi: “Côienfiyns nhàxksu khôienfng? Tôienfi làxksubgps Trọqzvfng Mạncvtnh.”

Biếmhdit làxksu anh ta, trálxoqi tim tôienfi khôienfng khỏkdpji trùbgpsng xuốgtixng.

Mởheea cửapgba ra, tôienfi nhìfbkgn thấhhlmy Lýbgps Trọqzvfng Mạncvtnh đocxhang mặpqgzc mộmwtit thâvehpn đocxhriacheea nhàxksu. Mộmwtit châvehpn anh ta giẫazmem lêhoren mặpqgzt đocxhhhlmt, còheean mộmwtit châvehpn thìfbkg khẽgtix chạncvtm xuốgtixng nhưnslw khôienfng dùbgpsng lựmesvc.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.