Thần Võ Thiên Đế

Chương 132 : Trục xuất tông môn

    trước sau   
Giờcrqf khắddtac nànqlvy, Lụjvgtc Vũbuhf lạbxkti mộilsft lầjobfn nữxdopa trởuuul thànqlvnh tiêfplou đqnmmiểnyztm củuuula toànqlvn trưtbdmcrqfng, tấjvgtt cảppvg mọcwofi ngưtbdmcrqfi nhìrsgnn hắddtan.

Sởuuul Tam Thu vốqyysn phẫawrgn hậrlpxn trong lòbnwbng nhưtbdmng nghe đqnmmưtbdmdcoic tin nànqlvy lậrlpxp tứgzrpc hảppvg giậrlpxn, nhịbnqnn khôemqnng đqnmmưtbdmdcoic mắddtang: “Lụjvgtc Vũbuhf, đqnmmvbvcdcoin hạbxkt âfbixm hiểnyztm nànqlvy, rốqyyst cụjvgtc cũbuhfng khôemqnng thoáltiet khỏbbfxi chếfevwnqlvi.”

Chưtbdmuuulng môemqnn Trưtbdmơznygng Vâfbixn Sơznygn ngạbxktc nhiêfplon, nhìrsgnn vẻyvyi mặjvgtt trầjobfm mặjvgtc củuuula Lụjvgtc Vũbuhf, hỏbbfxi: “Vưtbdmơznygng gia, trong chuyệfbixn nànqlvy cóazce hiểnyztu lầjobfm gìrsgn chărkoxng?”

Đaibpbdqwtbdmơznygng gia khẽqfcvazcei: “Ngưtbdmcrqfi nànqlvy vôemqn lễsncx vớcoxsi tiểnyztu nữxdop, pháltie đqnmmi sựkowm trong sạbxktch củuuula tiểnyztu nữxdop, bảppvgn vưtbdmơznygng háltieazce thểnyzt tha cho hắddtan!”

“Cáltiei gìrsgn, Lụjvgtc Vũbuhf lạbxkti lànqlvfbixm tặjvgtc, rấjvgtt đqnmmáltieng hậrlpxn.”

“Quậrlpxn chúddtaa, nữxdop thầjobfn củuuula ta a. Nghiêfplom trịbnqn Lụjvgtc Vũbuhf, tuyệfbixt khôemqnng nhâfbixn nhưtbdmdcoing!”


“Thậrlpxt sựkowm nhìrsgnn ngưtbdmcrqfi khôemqnng nêfplon xem vẻyvyi ngoànqlvi, têfplon Lụjvgtc Vũbuhfnqlvy quáltie âfbixm hiểnyztm.”

Lờcrqfi củuuula Đaibpbdqwtbdmơznygng gia khiếfevwn toànqlvn trưtbdmcrqfng nhiệfbixt nghịbnqn, nhữxdopng ngưtbdmcrqfi vốqyysn ghen ghéuuxat Lụjvgtc Vũbuhf giờcrqfnqlvy đqnmmrlpxu dùozstng lờcrqfi nóazcei lànqlvm vũbuhf khíabsi.

Tiếfevwt Kim Long cưtbdmcrqfi lạbxktnh nóazcei: “Ngưtbdmcrqfi khôemqnng cóazce đqnmmgzrpc, trờcrqfi tấjvgtt tru!”

Trưtbdmơznygng Nhưtbdmdcoic Dao biếfevwn sắddtac mặjvgtt, ngưtbdmcrqfi nhưtbdm kinh hồvbvcng, trong nháltiey mắddtat bay tớcoxsi bêfplon cạbxktnh, chủuuul đqnmmilsfng cầjobfu tìrsgnnh cho Lụjvgtc Vũbuhf.

“Báltie phụjvgt, cóazce nhầjobfm lẫawrgn gìrsgn chărkoxng? Têfplon Âwcfru Tuấjvgtn nànqlvy trưtbdmcoxsc đqnmmâfbixy thua trong tay Lụjvgtc Vũbuhffplon hậrlpxn hắddtan, lờcrqfi củuuula Âwcfru Tuấjvgtn tuyệfbixt khôemqnng thểnyzt tin đqnmmưtbdmdcoic.”

Trưtbdmơznygng Vâfbixn Sơznygn hơznygi ngạbxktc nhiêfplon, tôemqnn nữxdop thanh lãddtanh cao khiếfevwt nànqlvy xưtbdma nay chưtbdma từinivng nóazcei tốqyyst ai, sao hôemqnm nay lạbxkti chuyêfplon môemqnn chạbxkty tớcoxsi cầjobfu tìrsgnnh thay cho Lụjvgtc Vũbuhf?

“Cóazce nhầjobfm hay khôemqnng thìrsgn khôemqnng phảppvgi chỉtbdm dựkowma mỗbdqwi mộilsft câfbixu củuuula Âwcfru Tuấjvgtn lànqlv đqnmmưtbdmdcoic. Ninh lãddtao, phảppvgi hắddtan khôemqnng?”

Đaibpbdqwtbdmơznygng gia biểnyztu lộilsf nghiêfplom túddtac, sau lưtbdmng bỗbdqwng nhiêfplon xuấjvgtt hiệfbixn mộilsft lãddtao đqnmmjobfu khôemqn quắddtat, chíabsinh lànqlv Ninh lãddtao lúddtac trưtbdmcoxsc âfbixm thầjobfm bảppvgo hộilsf tiểnyztu quậrlpxn chúddtaa.

“Nếfevwu nhưtbdm, hắddtan xáltiec thựkowmc tinh thôemqnng tiễsncxn thuậrlpxt thìrsgn chíabsinh lànqlv hắddtan!”

Ninh lãddtao nhìrsgnn Lụjvgtc Vũbuhf trêfplon đqnmmànqlvi, mặjvgtt khôemqnng đqnmmnqlvi sắddtac nóazcei.

Âwcfru Tuấjvgtn lớcoxsn tiếfevwng nóazcei: “Ta cóazce thểnyzt chứgzrpng minh, tiễsncxn thuậrlpxt củuuula Lụjvgtc Vũbuhf siêfplou phànqlvm. Ban đqnmmjobfu ởuuul khu thứgzrprkoxm hậrlpxu sơznygn, ba đqnmmfbix tửawrg châfbixn truyềrlpxn bêfplon cạbxktnh Từiniv Phànqlvm lànqlv bịbnqn Lụjvgtc Vũbuhf bắddtan giếfevwt. Mộilsft mũbuhfi têfplon xuyêfplon tim, ta tậrlpxn mắddtat nhìrsgnn thấjvgty.”

Lờcrqfi nànqlvy lầjobfn nữxdopa dẫawrgn pháltiet bạbxkto đqnmmilsfng.

“Bắddtan giếfevwt đqnmmvbvcng môemqnn, quảppvg thựkowmc tộilsfi áltiec tànqlvy trờcrqfi!”


Trưtbdmơznygng Nhưtbdmdcoic Dao tâfbixm thầjobfn run lêfplon, Lụjvgtc Vũbuhf tinh thôemqnng tiễsncxn thuậrlpxt nànqlvng cũbuhfng biếfevwt, chuyệfbixn nànqlvy khôemqnng thểnyztnqlvo phảppvgn báltiec đqnmmưtbdmdcoic.

Sởuuul Tam Thu lộilsf ra nụjvgttbdmcrqfi lạbxktnh âfbixm đqnmmilsfc.

“Tànqlvn sáltiet đqnmmvbvcng môemqnn, tộilsfi khôemqnng thểnyzt tha thứgzrp, đqnmmáltieng giếfevwt!”

Tầjobfn Vâfbixn, Phưtbdmơznygng Thanh Sơznygn đqnmmrlpxu hậrlpxn Lụjvgtc Vũbuhf thấjvgtu xưtbdmơznygng, bâfbixy giờcrqfazceznyg hộilsfi nhưtbdm vậrlpxy, sao bọcwofn hắddtan lạbxkti bỏbbfx qua đqnmmưtbdmdcoic?

Hai ngưtbdmcrqfi đqnmmrlpxu cóazce sứgzrpc ảppvgnh hưtbdmuuulng lớcoxsn ởuuul trung việfbixn, khôemqnng chỉtbdmazce rấjvgtt nhiềrlpxu đqnmmfbix tửawrg châfbixn truyềrlpxn đqnmmi theo mànqlvbnwbn cảppvg mộilsft sốqyysljmktbdmnqlv trưtbdmuuulng lãddtao ởuuul sau lànqlvm chỗbdqw dựkowma.

“Hạbxktng ngưtbdmcrqfi hung tànqlvn nhưtbdm thếfevwnqlvm nhụjvgtc danh dựkowm Thanh Sơznygn tôemqnng, đqnmmáltieng giếfevwt!”

“Tựkowmtbdmng sáltiet hạbxkti đqnmmvbvcng môemqnn, tộilsfi khôemqnng thểnyzt tha!”

Trưtbdmuuulng lãddtao lêfplon tiếfevwng, phâfbixn lưtbdmdcoing còbnwbn lớcoxsn hơznygn cảppvg nhữxdopng đqnmmfbix tửawrg châfbixn truyềrlpxn.

Trưtbdmơznygng Nhưtbdmdcoic Dao kháltie lo lắddtang, vộilsfi nóazcei: “Báltie phụjvgt minh giáltiem, Lụjvgtc Vũbuhfozst sao cũbuhfng cứgzrpu tiểnyztu quậrlpxn chúddtaa, hắddtan chỉtbdmznygi sốqyyst ruộilsft, câfbixn nhắddtac khôemqnng chu toànqlvn mớcoxsi mạbxkto phạbxktm tiểnyztu quậrlpxn chúddtaa mànqlv thôemqni.”

Đaibpbdqwtbdmơznygng gia khẽqfcv cau mànqlvy, đqnmmâfbixy cũbuhfng lànqlv chỗbdqw khóazce xửawrg củuuula hắddtan.

Lụjvgtc Vũbuhfltiec thựkowmc cứgzrpu nữxdop nhi mìrsgnnh, nêfplon khen thưtbdmuuulng, thếfevw nhưtbdmng đqnmmqyysi phưtbdmơznygng lạbxkti xáltiec thựkowmc pháltie hoạbxkti sựkowm trong sạbxktch củuuula nữxdop nhi, hắddtan thâfbixn lànqlv phụjvgt thâfbixn nêfplon nhấjvgtt đqnmmbnqnnh phảppvgi cho nữxdop nhi mộilsft côemqnng đqnmmbxkto.

Đaibpbdqwtbdmơznygng gia mặjvgtc dùozsttbdmơznygng trựkowmc khôemqnng thiêfplon vịbnqn, nhưtbdmng trong mắddtat hắddtan, nữxdop nhi lànqlv quan trọcwofng nhấjvgtt.

Trưtbdmơznygng Vâfbixn Sơznygn nhìrsgnn ra đqnmmiểnyztm nànqlvy trêfplon mặjvgtt Đaibpbdqwtbdmơznygng gia, nóazcei khẽqfcv: “Nếfevwu khôemqnng thìrsgn gọcwofi Lụjvgtc Vũbuhf tớcoxsi hỏbbfxi qua tìrsgnnh hìrsgnnh. Nếfevwu nhưtbdm sai lầjobfm lạbxkti...”


Đaibpbdqwtbdmơznygng gia chầjobfm chậrlpxm lắddtac đqnmmjobfu, trong mắddtat lấjvgtp lóazcee lãddtanh quang.

“Ngưtbdmcrqfi đqnmmâfbixu, bắddtat Lụjvgtc Vũbuhf!”

Lờcrqfi nànqlvy khiếfevwn cho khôemqnng khíabsi hiệfbixn trưtbdmcrqfng lậrlpxp tứgzrpc khẩqyysn trưtbdmơznygng.

Đaibpa sốqyys mọcwofi ngưtbdmcrqfi vìrsgn Lụjvgtc Vũbuhf quáltie mứgzrpc xuấjvgtt sắddtac mànqlv sinh lòbnwbng ghen ghéuuxat, ưtbdmcoxsc gìrsgn hắddtan rơznygi vànqlvo trong tay Đaibpbdqwtbdmơznygng gia, nhậrlpxn trừinivng phạbxktt.

Trưtbdmơznygng Vâfbixn Sơznygn cóazce chúddtat tiếfevwc hậrlpxn, biểnyztu hiệfbixn trưtbdmcoxsc đqnmmâfbixy củuuula Lụjvgtc Vũbuhf kiệfbixt xuấjvgtt nhưtbdm thếfevw, cóazce thểnyztazcei lànqlv mộilsft nhâfbixn vậrlpxt thiêfplon tànqlvi, nếfevwu cứgzrp thếfevw chếfevwt đqnmmi thìrsgn thậrlpxt quáltie đqnmmáltieng tiếfevwc.

Hứgzrpa tiễsncxn sưtbdm tiếfevwn lêfplon cầjobfu tìrsgnnh vớcoxsi chưtbdmuuulng môemqnn, hy vọcwofng hắddtan cóazce thểnyzt bảppvgo vệfbix đqnmmưtbdmdcoic Lụjvgtc Vũbuhf.

Mộilsft mànqlvn nànqlvy khôemqnng íabsit võljmktbdmnqlv trưtbdmuuulng lãddtao thấjvgty đqnmmưtbdmdcoic.

Trong đqnmmóazce, thếfevw lựkowmc đqnmmgzrpng sau bọcwofn ngưtbdmcrqfi Phưtbdmơznygng Thanh Sơznygn, Tầjobfn Vâfbixn, Âwcfru Tuấjvgtn cấjvgtp tốqyysc đqnmmbxktt thànqlvnh nhấjvgtt tríabsi, quyếfevwt tâfbixm liêfplon thủuuul hạbxkti chếfevwt Lụjvgtc Vũbuhf, nhấjvgtt quyếfevwt khôemqnng thểnyzt đqnmmnyzt cho hắddtan thoáltiet khỏbbfxi.

“Lụjvgtc Vũbuhf khôemqnng thểnyzt tha thứgzrp!”

“Hung đqnmmvbvc bựkowmc nànqlvy nêfplon trụjvgtc xuấjvgtt khỏbbfxi Thanh Sơznygn tôemqnng, giao cho Đaibpbdqwtbdmơznygng phủuuul trừinivng phạbxktt.”

azce trưtbdmuuulng lãddtao tìrsgnm tớcoxsi sởuuul đqnmmqyysc tra, mờcrqfi hắddtan ra mặjvgtt, câfbixn nhắddtac danh ngạbxktch Thanh Sơznygn tôemqnng, nghiêfplom trịbnqn Lụjvgtc Vũbuhf.

Lờcrqfi ấjvgty chíabsinh hợdcoip ýtbdm niệfbixm củuuula Sởuuul Hoànqlvi Nam, còbnwbn Sởuuul Tam Thu thìrsgn cựkowmc lựkowmc đqnmmvbvcng ýtbdm, mặjvgtt mũbuhfi trànqlvn đqnmmjobfy ngoan đqnmmilsfc.

“Thanh Sơznygn tôemqnng chiêfplou mộilsf anh tànqlvi thiêfplon hạbxkt, thứgzrp hung đqnmmvbvc thìrsgnfplon khai trừiniv. Ta dùozstng thanh danh sởuuul đqnmmqyysc tra tuyêfplon bốqyys, Lụjvgtc Vũbuhfltiet hạbxkti đqnmmvbvcng môemqnn, dâfbixm tànqlv âfbixm đqnmmilsfc, trụjvgtc xuấjvgtt khỏbbfxi Thanh Sơznygn tôemqnng!”


Trụjvgtc xuấjvgtt tôemqnng môemqnn!

Rấjvgtt nhiềrlpxu ngưtbdmcrqfi đqnmmrlpxu ngâfbixy ngẩqyysn cảppvg ngưtbdmcrqfi, đqnmmâfbixy chíabsinh lànqlv trừinivng phạbxktt nghiêfplom khắddtac nhấjvgtt.

nqlvm thếfevw chẳekdsng kháltiec gìrsgn hủuuuly đqnmmi tiềrlpxn đqnmmvbvc củuuula Lụjvgtc Vũbuhf, khiếfevwn hắddtan vĩjobmnh viễsncxn khôemqnng cóazceznyg hộilsfi xoay ngưtbdmcrqfi.

rkoxng thêfplom truy nãddta củuuula Đaibpbdqwtbdmơznygng gia, Lụjvgtc Vũbuhf thâfbixn hãddtam tuyệfbixt cảppvgnh, hữxdopu tửawrgemqn sinh!

Sởuuul Tam Thu, Phưtbdmơznygng Thanh Sơznygn, Tầjobfn Vâfbixn đqnmmrlpxu cưtbdmcrqfi, Âwcfru Tuấjvgtn thìrsgn âfbixm đqnmmilsfc cărkoxm tứgzrpc nóazcei: “Lụjvgtc Vũbuhf, ta từinivng nóazcei, ngưtbdmơznygi nhấjvgtt đqnmmbnqnnh sẽqfcv hốqyysi hậrlpxn!”

Tiếfevwt Kim Long giễsncxu cợdcoit nóazcei: “Đaibpáltieng đqnmmcrqfi!”

Chưtbdmuuulng môemqnn Trưtbdmơznygng Vâfbixn Sơznygn biếfevwn sắddtac, quay đqnmmjobfu nhìrsgnn Sởuuul Hoànqlvi Nam.

“Đaibpqyysc tra xin nghĩjobm lạbxkti, Lụjvgtc Vũbuhftbdm chấjvgtt ngúddtat trờcrqfi, lấjvgty cảppvgnh giớcoxsi Tụjvgt Linh tứgzrp trọcwofng thắddtang đqnmmfbix tửawrg hạbxktch tâfbixm bảppvgn môemqnn, cóazce thểnyztazcei tiềrlpxn đqnmmvbvcemqntbdmdcoing.”

Đaibpbdqwtbdmơznygng gia nghe vậrlpxy thìrsgn sữxdopng sờcrqf, hơznygi ngạbxktc nhiêfplon nhìrsgnn Lụjvgtc Vũbuhf trêfplon đqnmmànqlvi, thầjobfm nghĩjobm: “Tụjvgt Linh tứgzrp trọcwofng cảppvgnh giớcoxsi lựkowmc áltiep Tụjvgt Linh thấjvgtt trọcwofng?”

Sởuuul Hoànqlvi Nam lạbxktnh lùozstng nóazcei: “Mộilsft ngưtbdmcrqfi dùozst thiêfplon tưtbdm cao tuyệfbixt nhưtbdmng phẩqyysm hạbxktnh chẳekdsng ra gìrsgn thìrsgnbuhfng sẽqfcv trởuuul thànqlvnh tai họcwofa mànqlv thôemqni.”

Trưtbdmơznygng Vâfbixn Sơznygn muốqyysn phảppvgn báltiec, Sởuuul Hoànqlvi Nam áltienh mắddtat lạbxktnh lẽqfcvo.

“Sao, mệfbixnh lệfbixnh củuuula ta, ngưtbdmơznygi còbnwbn muốqyysn phảppvgn kháltieng ưtbdm?”

Trưtbdmơznygng Vâfbixn Sơznygn ngầjobfm bựkowmc nhưtbdmng lạbxkti khôemqnng thểnyztnqlvm gìrsgn, chỉtbdmazce thểnyzt tiếfevwc hậrlpxn thởuuulnqlvi.


“Đaibpbxkti thếfevw đqnmmãddta mấjvgtt, Lụjvgtc Vũbuhf nhấjvgtt đqnmmbnqnnh xong.”

Rấjvgtt nhiềrlpxu ngưtbdmcrqfi thởuuulnqlvi, Lâfbixm Phong lạbxkti gấjvgtp nhưtbdm kiếfevwn bòbnwb chảppvgo nóazceng, hắddtan khôemqnng thểnyztnqlvo trơznyg mắddtat nhìrsgnn lãddtao đqnmmbxkti kếfevwt thúddtac bi thảppvgm nhưtbdm thếfevw đqnmmưtbdmdcoic?

Thếfevw nhưtbdmng Lâfbixm Phong thâfbixn côemqn thếfevwemqn, thấjvgtp cổnqlvuuxa họcwofng, ngay cảppvg chưtbdmuuulng môemqnn cũbuhfng khôemqnng giúddtap đqnmmưtbdmdcoic Lụjvgtc Vũbuhf thìrsgn hắddtan cóazce thểnyztnqlvm gìrsgn?

Trêfplon đqnmmànqlvi, Lụjvgtc Vũbuhf thầjobfn sắddtac lạbxktnh lùozstng, trong lòbnwbng hơznygi đqnmmddtang cháltiet.

Trưtbdmcoxsc đqnmmâfbixy, hắddtan từinivng tâfbixm thầjobfn khôemqnng yêfplon, luôemqnn cảppvgm thấjvgty sẽqfcvazce chuyệfbixn gìrsgn đqnmmóazce xảppvgy ra, khôemqnng ngờcrqf lạbxkti lànqlv chuyệfbixn nànqlvy.

Lụjvgtc Vũbuhf khôemqnng mởuuul miệfbixng, tìrsgnnh ngưtbdmcrqfi ấjvgtm lạbxktnh ởuuul thờcrqfi khắddtac nànqlvy, hắddtan đqnmmrlpxu thấjvgty rõljmk.

Ngoạbxkti trừiniv Trưtbdmơznygng Nhưtbdmdcoic Dao, Hứgzrpa tiễsncxn sưtbdmnqlv chưtbdmuuulng môemqnn xin tha cho hắddtan ra thìrsgnbuhfng chỉtbdmazcefbixm Phong mặjvgtt mũbuhfi trànqlvn đqnmmjobfy lo lắddtang vànqlv thầjobfn sắddtac kinh ngạbxktc ngốqyysc trệfbix củuuula tiểnyztu quậrlpxn chúddtaa.

Nhữxdopng ngưtbdmcrqfi kháltiec đqnmmrlpxu đqnmmang nhằgzrpm vànqlvo Lụjvgtc Vũbuhf, muốqyysn đqnmmuổnqlvi hắddtan đqnmmi, chỉtbdmrsgn hắddtan quáltie xuấjvgtt sắddtac, áltiet đqnmmi danh tiếfevwng củuuula tấjvgtt cảppvg mọcwofi ngưtbdmcrqfi.

Nhìrsgnn nhữxdopng gưtbdmơznygng mặjvgtt chếfevw giễsncxu, đqnmmang cưtbdmcrqfi trêfplon nỗbdqwi đqnmmau củuuula ngưtbdmcrqfi kháltiec kia, Lụjvgtc Vũbuhf thậrlpxt nghĩjobm, nơznygi đqnmmâfbixy khôemqnng giữxdop ta thìrsgn tựkowmazceznygi giữxdop ta, Thanh Sơznygn tôemqnng tíabsinh lànqlvrsgn, đqnmmếfevwn cảppvgtbdmltiech xáltiech giànqlvy cho hắddtan cũbuhfng khôemqnng đqnmmuuul.

“Đaibpi, bắddtat Lụjvgtc Vũbuhf lạbxkti giao cho Đaibpbdqwtbdmơznygng gia trừinivng trịbnqn.”

Sởuuul Hoànqlvi Nam ra lệfbixnh, nơznygi nànqlvy lànqlv đqnmmbnqna bànqlvn củuuula Thanh Sơznygn tôemqnng, bắddtat mộilsft ngưtbdmcrqfi nhưtbdm Lụjvgtc Vũbuhfbnwbn cầjobfn Đaibpbdqwtbdmơznygng gia ra tay?

Đaibpqyysc tra lêfplon tiếfevwng, rấjvgtt nhiềrlpxu võljmktbdm trưtbdmuuulng lãddtao chưtbdmcoxsng mắddtat Lụjvgtc Vũbuhf nhao nhao nhảppvgy lêfplon đqnmmànqlvi, vâfbixy quanh Lụjvgtc Vũbuhf.

“Lụjvgtc Vũbuhf lớcoxsn mậrlpxt, còbnwbn khôemqnng mau quỳhyub xuốqyysng, bóazce tay chịbnqnu tróazcei!”

Ngũbuhf trưtbdmuuulng lãddtao mộilsft mặjvgtt âfbixm lãddtanh, trưtbdmcoxsc đqnmmâfbixy lúddtac Lụjvgtc Vũbuhf đqnmmáltienh bạbxkti Âwcfru Tuấjvgtn, ngũbuhf trưtbdmuuulng lãddtao từinivng ra mặjvgtt nhằgzrpm vànqlvo Lụjvgtc Vũbuhf nhưtbdmng lạbxkti bịbnqn Hứgzrpa tiễsncxn sưtbdm ngărkoxn cảppvgn.

fbixy giờcrqf sởuuul đqnmmqyysc tra lêfplon tiếfevwng nêfplon ngũbuhf trưtbdmuuulng lãddtao cóazce thểnyzt quang minh chíabsinh đqnmmbxkti thu thậrlpxp Lụjvgtc Vũbuhf.

Nhữxdopng võljmktbdmnqlv trưtbdmuuulng lãddtao nànqlvy cơznyg bảppvgn đqnmmrlpxu lànqlv ngưtbdmcrqfi chốqyysng đqnmmawrg sau lưtbdmng Âwcfru Tuấjvgtn, Tầjobfn Vâfbixn vànqlv Phưtbdmơznygng Thanh Sơznygn, tấjvgtt cảppvg đqnmmrlpxu hạbxktn Lụjvgtc Vũbuhf thấjvgtu xưtbdmơznygng, nóazcei lànqlv bắddtat nhưtbdmng thựkowmc tếfevwnqlv muốqyysn nhâfbixn cơznyg hộilsfi nànqlvy hạbxkt đqnmmilsfc thủuuul.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.