Tà Vương Truy Thê: Phế Tài Nghịch Thiên Tiểu Thư

Chương 954 : Phía sau có truy binh (3)

    trước sau   
“Yêuouen Hàvvxc tiêuouen tửiqcl? Nàvvxcng sao lạqhboi đuoinuổnjsli giếqupgt ngưmocgơnjsli, còabtun cóklke ta?” Tửiqcl Nghiêuouen đuoinejdny mặewxzt nghi hoặewxzc.

Đvvxcãwuwjvvxcm hạqhboi Tửiqcl Nghiêuouen bịqhbo liêuouen lụmfbyy, Tôcsbr Lạqhboc đuoinưmocgơnjslng nhiêuouen khôcsbrng thểqhbo gạqhbot nàvvxcng nữbpkna, liềbpknn nóklkei: “Yêuouen Hàvvxcwuwjo vu bàvvxc ghen ghécntpt vớrwsxi mẫgrklu thâyeyqn củirgga ta, ngưmocgơnjsli xem, khuôcsbrn mặewxzt nàvvxcy củirgga ta chítopunh làvvxc do nàvvxcng làvvxcm ra.”

“A…” Tửiqcl Nghiêuouen lújswbc nàvvxcy mớrwsxi chújswb ýcsbr tớrwsxi khuôcsbrn mặewxzt củirgga Tôcsbr Lạqhboc. 

jswbc trưmocgrwsxc nàvvxcng thấyeney Tiểqhbou Thầejdnn Long nhảpppjy ra, nàvvxcng theo bảpppjn năwuwjng liềbpknn biếqupgt làvvxccsbr Lạqhboc tớrwsxi, cũbyeing khôcsbrng nhìbfekn mặewxzt Tôcsbr Lạqhboc.

Hiệbpknn tạqhboi Tôcsbr Lạqhboc cốzucy ýcsbr nhấyenen mạqhbonh chuyệbpknn nàvvxcy, Tửiqcl Nghiêuouen nhìbfekn Tôcsbr Lạqhboc, tứvvxcc khắgrklc đuoinãwuwj chấyenen đuoingfwung.

“Mặewxzt củirgga ngưmocgơnjsli…” Tửiqcl Nghiêuouen cứvvxcng lạqhboi rồewxzi, khóklkeklke thểqhbo tin màvvxc trừewxzng mắgrklt nhìbfekn Tôcsbr Lạqhboc: “Sao lạqhboi trởayvfuouen xinh đuoinzdahp nhưmocg vậfhbmy?” 


Khuôcsbrn mặewxzt nàvvxcy vẫgrkln cóklke ngũbyei quan y nhưmocg trưmocgrwsxc, chỉqhbovvxc đuoinãwuwj đuoiniềbpknu chỉqhbonh từewxzng chi tiếqupgt nhỏtsxh nhấyenet, hoàvvxcn mỹfnow khôcsbrng hềbpknbfek vếqupgt!

“Quáqnul đuoinzdahp!” Tửiqcl Nghiêuouen kinh hôcsbr mộgfwut tiếqupgng.

csbr Lạqhboc cưmocggrkli nóklkei: “Cũbyeing khôcsbrng thay đuoinnjsli nhiềbpknu lắgrklm, chắgrklc làvvxc sựxcjf kháqnulc nhau giữbpkna mặewxzt mộgfwuc vàvvxc Photoshop thôcsbri.” 

“Photoshop làvvxcqnuli gìbfek?” Tửiqcl Nghiêuouen tỏtsxh vẻfnow hoàvvxcn toàvvxcn nghe khôcsbrng hiểqhbou.

csbr Lạqhboc nghe vậfhbmy cưmocggrkli: “Ngưmocgơnjsli chỉqhbo cầejdnn nhớrwsx kỹfnow, đuoinâyeyqy mớrwsxi làvvxc khuôcsbrn mặewxzt châyeyqn chítopunh củirgga ta làvvxc đuoinưmocggrklc rồewxzi. Trưmocgrwsxc kia, sưmocg phụmfbybfek bảpppjo hộgfwu ta, đuoinãwuwj thựxcjfc hiệbpknn di hìbfeknh trújswb nhan thuậfhbmt.”

Nhưmocg vậfhbmy, ngưmocggrkli năwuwjm ấyeney đuoinewxzt nàvvxcng còabtun trong tãwuwjklket tạqhboi Tôcsbr Phủirgg chítopunh làvvxc mỹfnow nhâyeyqn sưmocg phụmfby

Chỉqhbovvxc chuyệbpknn nàvvxcy còabtun cóklke rấyenet nhiềbpknu uẩdlbvn khújswbc, Tôcsbr Lạqhboc còabtun chưmocga suy nghĩonbr cẩdlbvn thậfhbmn.

Thếqupg nhưmocgng cũbyeing đuoinújswbng, khuôcsbrn mặewxzt thậfhbmt củirgga mìbfeknh vừewxza hiệbpknn ra, Yêuouen Hàvvxc tiêuouen tửiqclbyeing đuoinãwuwj đuoinuổnjsli giếqupgt nàvvxcng khôcsbrng chỗcsbr đuoinqhbo trốzucyn.

njsln nữbpkna Tôcsbr Lạqhboc tin tưmocgayvfng, xécntpt theo dung nhan bưmocgu hãwuwjn củirgga mẫgrklu thâyeyqn mìbfeknh năwuwjm đuoinóklke, tìbfeknh đuoinqhboch khôcsbrng chỉqhboklke mộgfwut Yêuouen Hàvvxc tiêuouen tửiqcl

“Di hìbfeknh trújswb nhan thuậfhbmt? Khôcsbrng hổnjslvvxc Dung Vâyeyqn đuoinqhboi sưmocg, cũbyeing chỉqhboklke hắgrkln mớrwsxi làvvxcm đuoinưmocggrklc.” Tửiqcl Nghiêuouen dựxcjfa vàvvxco trêuouen thâyeyqn câyeyqy, tưmocgơnjsli cưmocggrkli sáqnulng lạqhbon.

Nếqupgu tam sưmocg huynh nhìbfekn thấyeney Tôcsbr Lạqhboc củirgga hiệbpknn tạqhboi, khôcsbrng biếqupgt cóklke thểqhbo chấyenen đuoingfwung hay khôcsbrng, thậfhbmt làvvxc chờgrkl mong phảpppjn ứvvxcng củirgga hắgrkln!

csbr Lạqhboc vừewxza nóklkei chuyệbpknn vớrwsxi Tửiqcl Nghiêuouen, vừewxza chữbpkna thưmocgơnjslng cho nàvvxcng. 

Trêuouen ngưmocggrkli Tửiqcl Nghiêuouen cóklke nhiềbpknu chỗcsbr bịqhbo thưmocgơnjslng, vếqupgt thưmocgơnjslng sâyeyqu đuoinãwuwjklke bảpppjy táqnulm cáqnuli, mặewxzt kháqnulc còabtun cóklke nộgfwui thưmocgơnjslng nghiêuouem trọghjhng.


Bởayvfi vìbfek khôcsbrng đuoinưmocggrklc xửiqclcsbr tốzucyt, vàvvxci chỗcsbr vếqupgt đuoinao đuoinbpknu đuoinãwuwj nhiễzokjm trùuoinng, nhìbfekn qua rấyenet đuoináqnulng sợgrkl.

csbr Lạqhboc trưmocgrwsxc cho Tửiqcl Nghiêuouen uốzucyng mộgfwut ly thiêuouen linh thủirggy thưmocggrklng phẩdlbvm, sau lạqhboi cắgrklt bỏtsxh miệbpknng vếqupgt thưmocgơnjslng củirgga nàvvxcng, màvvxci Sinh Cơnjsl Đvvxcan ra cho nàvvxcng làvvxcm thuốzucyc thoa ngoàvvxci da. 

Sinh Cơnjsl Đvvxcan cóklke hiệbpknu quảpppj trịqhbo liệbpknu vôcsbruoinng tốzucyt, thuốzucyc bộgfwut vừewxza rơnjsli xuốzucyng miệbpknng vếqupgt thưmocgơnjslng thìbfek vếqupgt thưmocgơnjslng vốzucyn đuoinang chảpppjy máqnulu ròabtung ròabtung đuoinãwuwj ngay lậfhbmp tứvvxcc khécntpp lạqhboi.

Khôcsbrng chỉqhbo ngừewxzng chảpppjy máqnulu, nóklkeabtun dùuoinng tốzucyc đuoingfwuvvxc mắgrklt thưmocggrklng cóklke thểqhbo nhìbfekn thấyeney đuointsxhng vảpppjy kếqupgt màvvxci.

“Sauk hi bóklkec màvvxci ra thìbfek sẽwuwj khỏtsxhi hắgrkln rồewxzi.” Tôcsbr Lạqhboc nhẹzdah nhàvvxcng thởayvf ra. 

byeing may làvvxc trêuouen ngưmocggrkli Tửiqcl Nghiêuouen khôcsbrng cóklke vếqupgt thưmocgơnjslng trítopu mạqhbong nàvvxco.

Lầejdnn trưmocgrwsxc Tửiqcl Nghiêuouen cũbyeing đuoinưmocggrklc Tôcsbr Lạqhboc dùuoinng Sinh Cơnjsl Đvvxcan trịqhbo, nhưmocgng lầejdnn đuoinóklkevvxcng đuoinãwuwjcsbrn mêuoue bấyenet tỉqhbonh, lầejdnn nàvvxcy làvvxc tậfhbmn mắgrklt nhìbfekn thấyeney.

“Quáqnul thầejdnn kỳwuwj.” Tửiqcl Nghiêuouen tấyenem tắgrklc khen lạqhbo

“Ừvwdg.” Tôcsbr Lạqhboc đuoinưmocga cho Tửiqcl Nghiêuouen toàvvxcn bộgfwu Sinh Cơnjsl Đvvxcan còabtun lạqhboi: “Ngưmocgơnjsli đuoinang bịqhbo thưmocgơnjslng, cầejdnm, đuoinqhbo trong ngưmocggrkli màvvxcuoinng.”

Đvvxczucyi vớrwsxi việbpknc Tửiqcl Nghiêuouen bịqhbobfeknh liêuouen lụmfbyy, trong lòabtung Tôcsbr Lạqhboc luôcsbrn cóklke áqnuly náqnuly, luôcsbrn muốzucyn làvvxcm cho nàvvxcng cáqnuli gìbfek đuoinóklke.

Tháqnulnh dưmocggrklc chữbpkna thưmocgơnjslng thầejdnn kìbfek nhưmocg vậfhbmy, Tửiqcl Nghiêuouen đuoinưmocgơnjslg nhiêuouen muốzucyn, nhưmocgng màvvxc… 

“Vậfhbmy ngưmocgơnjsli thìbfek sao?” Tửiqcl Nghiêuouen khôcsbrng xáqnulc đuoinqhbonh hỏtsxhi.

Cho nàvvxcng hếqupgt, Tôcsbr Lạqhboc bịqhbo thưmocgơnjslng thìbfekvvxcm sao bâyeyqy giờgrkl?

csbr Lạqhboc nhưmocgrwsxng màvvxcy cưmocggrkli: “Đvvxcãwuwj quêuouen nóklkei cho ngưmocgơnjsli, ta hiệbpknn tạqhboi đuoinãwuwj tấyenen chứvvxcc đuoinếqupgn luyệbpknn dưmocggrklc sưmocg cao cấyenep, đuoinãwuwjklkemocgqnulch luyệbpknn chếqupg Sinh Cơnjsl Đvvxcan.” 

“Cao cấyenep luyệbpknn dưmocggrklc sưmocg!” Tửiqcl Nghiêuouen nghe vậfhbmy, đuoingfwut nhiêuouen trừewxzng mắgrklt nhìbfekn Tôcsbr Lạqhboc: “Lújswbc trưmocgrwsxc khôcsbrng phảpppji làvvxc luyệbpknn dưmocggrklc sưmocg trung cấyenep sao?”

Đvvxcewxzng dạqhbong đuoinbpknu bịqhbo đuoinuổnjsli giếqupgt, chítopunh mìbfeknh bịqhbo đuoinuổnjsli giếqupgt chậfhbmt vậfhbmt bấyenet kham, khôcsbrng chỗcsbr đuoinqhbo trốzucyn, nhưmocgng Tôcsbr Lạqhboc nha đuoinejdnu nàvvxcy sao lạqhboi may mắgrkln nhưmocg vậfhbmy chứvvxc? Thếqupg nhưmocgng còabtun tấyenen chứvvxcc thàvvxcnh luyệbpknn dưmocggrklc sưmocg cao cấyenep?

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.