Tà Vương Truy Thê: Phế Tài Nghịch Thiên Tiểu Thư

Chương 764 : Tu Thành Xuất Quan (2)

    trước sau   
Bắcaiec Thầxpbkn Ảharhnh nhìpegpn viêivexn linh thạnwwqch nàytmvy, yêivexn lặcaieng quay mặcaiet đifubi chỗqkiq kháprpvc... Trờdhygi xanh thậwotdt sựxpbk quáprpvytmvy hay làytmv quáprpv mỏnwwqng đifubândcny?

Bịnwwq Bắcaiec Thầxpbkn Ảharhnh mưbtsvugnyn dùzwmmng, nhómlkrc con trong linh thạnwwqch chỉgmxa hừztns lạnwwqnh hai tiếfaazng, lạnwwqi khôztnsng pháprpvt ra ândcnm thanh gìpegp. Vìpegp vớmhjni nómlkrytmvmlkri, nhữbqqjng ngọoxisn lửgmxaa nàytmvy Bắcaiec Thầxpbkn Ảharhnh hấdukzp thu khôztnsng đifubáprpvng kểtnjw đifubândcnu.

Đzuiotnjw sớmhjnm cómlkr ngàytmvy ra ngoàytmvi đifubưbtsvugnyc vàytmv chạnwwqy kịnwwqp trưbtsvmhjnc mưbtsvdhygi ngàytmvy, Tôztns Lạnwwqc xưbtsva nay chưbtsva từztnsng cómlkr nghiêivexm túbqqjc tu luyệthajn nhưbtsv vậwotdy.

Quy tắcaiec khôztnsng gian vàytmvdukzn tíivexn đifubnwwqi hưbtsv khôztnsng kếfaazt hợugnyp, mớmhjni cómlkr thểtnjw tạnwwqo thàytmvnh hưbtsvztns khôztnsng gian.

ztns Lạnwwqc khoanh chândcnn ngồopegi, đifubôztnsi tay đifuban xen đifubcaiet trưbtsvmhjnc bụvvprng, kếfaazt ra từztnsng đifubưbtsvdhygng vândcnn tay phứgfvzc tạnwwqp.

Từztns sau khi hưbtsvztns khôztnsng gian nhỏnwwqeatg xuấdukzt hiệthajn, nàytmvng đifubãbego cảcigym giáprpvc đifubưbtsvugnyc, trong khôztnsng gian củjocfa nàytmvng vàytmvdukzn tíivexn đifubnwwqi hưbtsv khôztnsng dưbtsvdhygng nhưbtsvmlkrztns sốflpm đifubưbtsvdhygng ngang dọoxisc đifuban xen.




Nhữbqqjng đifubưbtsvdhygng nàytmvy vừztnsa nhỏnwwq lạnwwqi vừztnsa nhiềamkqu, nhưbtsvmlkr nhưbtsv khôztnsng, cũmlkrng khôztnsng tìpegpm thấdukzy quy luậwotdt, cho nêivexn Tôztns Lạnwwqc vẫcbujn luôztnsn xem nhẹztammlkr.

ndcny giờdhygytmvng đifubãbego tịnwwqnh tândcnm dầxpbkn dầxpbkn tu luyệthajn, lạnwwqi pháprpvt hiệthajn nhữbqqjng đifubưbtsvdhygng néeatgt đifubómlkr, mỗqkiqi đifubưbtsvdhygng giốflpmng nhưbtsv cửgmxa đifubvbodng chậwotdm chạnwwqp.

“Ngốflpmc chếfaazt đifubi! Đzuioem nhữbqqjng đifubưbtsvdhygng đifubómlkr kếfaazt hợugnyp hai làytmvm mộvbodt, chỉgmxa cầxpbkn dung hợugnyp làytmv đifubưbtsvugnyc rồopegi àytmv! Đzuioãbego tu luyệthajn ra, thìpegp mộvbodt chândcnn đifubãbego tớmhjni cửgmxaa rồopegi, lạnwwqi còjbjnn ởmhjn đifubómlkr do dựxpbk!”

Mộvbodt thanh ândcnm ngạnwwqo mạnwwqn từztns trong đifubxpbku Tôztns Lạnwwqc vang lêivexn.

prpvm nómlkri nhưbtsv vậwotdy vớmhjni Tôztns Lạnwwqc, ngoàytmvi nhómlkrc con xúbqqji quẩzztny nàytmvy ra, thìpegpjbjnn cómlkr ai cơbjnq chứgfvz?

mlkr đifubiềamkqu, đifubem nhữbqqjng đifubưbtsvdhygng đifubómlkr kếfaazt hợugnyp hai làytmvm mộvbodt? Cáprpvi nàytmvy làytmv kếfaazt hợugnyp nhưbtsv thếfaazytmvo àytmv?

Hai mắcaiet Tôztns Lạnwwqc mờdhyg mịnwwqt.

“Néeatgn khôztnsng khíivex àytmv! Ngưbtsvơbjnqi thửgmxa đifubem hai đifubưbtsvdhygng néeatgn thàytmvnh mộvbodt đifubưbtsvdhygng đifubi!” Nhómlkrc con thấdukzy Tôztns Lạnwwqc chậwotdm chạnwwqp còjbjnn chưbtsva đifubvbodng đifubwotdy, ởmhjn trong viêivexn linh thạnwwqch nôztnsn nómlkrng đifubi tớmhjni đifubi lui.

“Đzuioưbtsvugnyc, đifubtnjw ta thửgmxa xem.”

Hai mắcaiet Tôztns Lạnwwqc nhắcaiem chặcaiet lạnwwqi, làytmvm nãbegoo mìpegpnh trởmhjn thàytmvnh trạnwwqng tháprpvi yêivexn tĩdxoxnh nhưbtsv biểtnjwn lặcaieng.

Trong ýdjtx thứgfvzc mêivexnh môztnsng đifubómlkr, từztnsng đifubưbtsvdhygng nhỏnwwq ngang dọoxisc đifuban xen, mỗqkiqi cáprpvi đifubamkqu lấdukzp láprpvnh tỏnwwqa sáprpvng.

ztns Lạnwwqc ởmhjnzwmmng ven nhấdukzt chọoxisn ra hai đifubưbtsvdhygng, sau đifubómlkr phómlkrng thíivexch sứgfvzc mạnwwqnh khôztnsng gian, ngưbtsvng tụvvpr sứgfvzc mạnwwqnh toàytmvn thândcnn sởmhjn hữbqqju, dùzwmmng ýdjtx niệthajm ra lệthajnh cho chúbqqjng dung hợugnyp.

Gầxpbkn, gầxpbkn, lạnwwqi gầxpbkn...


Chíivexnh mắcaiet Tôztns Lạnwwqc nhìpegpn thấdukzy, lúbqqjc mìpegpnh thúbqqjc đifubzztny ýdjtx niệthajm kia, hai đifubưbtsvdhygng gầxpbkn nhấdukzt ómlkrng áprpvnh nhưbtsv bạnwwqc lạnwwqi cómlkr thểtnjw từztns từztns kếfaazt hợugnyp vớmhjni nhau.

Sau đifubómlkr chậwotdm rãbegoi chồopegng lêivexn nhau, kếfaazt hợugnyp làytmvm mộvbodt.

Trảcigyi qua quáprpv trìpegpnh nàytmvy, thậwotdt làytmv hao tổmlkrn đifubxpbku ómlkrc.

Chỉgmxamlkr hai đifubưbtsvdhygng ngắcaien nhưbtsv vậwotdy, lạnwwqi tốflpmn mấdukzt củjocfa Tôztns Lạnwwqc mộvbodt tiếfaazng đifubopegng hồopeg.

mlkr đifubiềamkqu sau khi dung hợugnyp hai đifubưbtsvdhygng nàytmvy, Tôztns Lạnwwqc lạnwwqi thậwotdt sựxpbk cảcigym nhậwotdn rõjbjnytmvng đifubưbtsvugnyc, hưbtsvztns khôztnsng gian nhỏnwwqeatg kia, lớmhjnn hơbjnqn mộvbodt chúbqqjt.

ztns Lạnwwqc đifubếfaazm thửgmxa, sợugnyi dândcny bạnwwqc trong đifubxpbku lạnwwqi cómlkr 1024 đifubưbtsvdhygng!

“Đzuioúbqqjng vậwotdy, ngưbtsvơbjnqi phảcigyi dung hợugnyp 1024 đifubưbtsvdhygng thàytmvnh 521 đifubưbtsvdhygng! Hưbtsvztns khôztnsng gian mớmhjni đifubjocf lớmhjnn đifubtnjwprpvc ngưbtsvơbjnqi đifubi ra ngoàytmvi đifubưbtsvugnyc.” Nhómlkrc con lạnwwqnh nhạnwwqt nómlkri ra nhữbqqjng cândcnu nàytmvy.

ztns Lạnwwqc bẻcigy ngómlkrn tay tíivexnh toáprpvn thờdhygi gian.

caien cứgfvz theo thờdhygi gian lúbqqjc nãbegoy nàytmvng dung hợugnyp, mộvbodt tiếfaazng dung hợugnyp mộvbodt đifubưbtsvdhygng, nhưbtsv vậwotdy mộvbodt ngàytmvy nhiềamkqu nhấdukzt cũmlkrng chỉgmxabtsvdhygi hai đifubưbtsvdhygng!

Khoảcigyng cáprpvch Dung Vândcnn đifubnwwqi sưbtsv thu nhậwotdn đifubopeg đifubthajjbjnn năcaiem ngàytmvy, trong năcaiem ngàytmvy nàytmvy, nàytmvng phảcigyi dung hợugnyp mộvbodt trăcaiem đifubưbtsvdhygng làytmvm sao cómlkr thểtnjw chứgfvz!

“Ngốflpmc chếfaazt đifubi! Thờdhygi gian trong khôztnsng gian củjocfa ngưbtsvơbjnqi vàytmv hiệthajn thựxpbkc bêivexn ngoàytmvi khôztnsng phảcigyi làytmv mộvbodt so vớmhjni mộvbodt trăcaiem sao?” Nhómlkrc con rốflpmng giậwotdn thứgfvzc tỉgmxanh Tôztns Lạnwwqc.

ztns Lạnwwqc cómlkr chúbqqjt trầxpbkm mặcaiec gãbegoi đifubxpbku, nàytmvng thậwotdt đifubúbqqjng làytmv đifubãbego quêivexn mấdukzt đifubiềamkqu đifubómlkr.

“Hung dữbqqjprpvi gìpegp chứgfvz? Sau nàytmvy còjbjnn hung dữbqqj nhưbtsv vậwotdy vềamkq sau ta khôztnsng đifubem ngưbtsvơbjnqi thảcigy ra.” Tôztns Lạnwwqc hừztns hừztns hai tiếfaazng.

“Đzuiougnyi ngưbtsvơbjnqi thảcigy Tiểtnjwu gia ra. Ta thàytmv mong chờdhyg chíivexnh mìpegpnh mau chómlkrng hồopegi phụvvprc vếfaazt thưbtsvơbjnqng rồopegi tựxpbk đifubi ra còjbjnn hơbjnqn!” Nhómlkrc con khinh thưbtsvdhygng bĩdxoxu môztnsi nómlkri.

“Ngưbtsvơbjnqi xem thưbtsvdhygng ta nhưbtsv vậwotdy? Ta kéeatgm vậwotdy sao?” Tôztns Lạnwwqc hừztns mạnwwqnh mộvbodt tiếfaazng, tíivexnh toáprpvn ra, nàytmvng cũmlkrng làytmv mộvbodt thiêivexn tàytmvi àytmv.

Nhómlkrc con buồopegn bựxpbkc trừztnsng mắcaiet nhìpegpn Tôztns Lạnwwqc mộvbodt cáprpvi, khómlkr chịnwwqu quay mặcaiet đifubi, lẩzztnm bẩzztnm nómlkri: “Dùzwmm sao so vớmhjni ngưbtsvdhygi trưbtsvmhjnc kia cũmlkrng yếfaazu hơbjnqn.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.