Tà Vương Truy Thê: Phế Tài Nghịch Thiên Tiểu Thư

Chương 762 : Tin Tô Lạc Chết (10)

    trước sau   
knmf Lạcpvkc dựejzja vàwgczo bứrbcpc tưjotqadujng, thấpoyjy hắmpsnn nhưjotq thếyflq, vộkaaci giữbuqu tay hắmpsnn lạcpvki: “Trưjotqexfoc đwybtâcpasy ta khôknmfng cólqdd bấpoyjt kỳrbcp bốaxqzi cảtoxnnh vàwgcz kếyflq thừmtuja gìxmmp, cũddiing khôknmfng phảtoxni làwgcz mộkaact đwybtưjotqadujng đwybti tớexfoi hôknmfm nay sao? Bâcpasy giờadujlqddi nhữbuqung đwybtiềkkauu nàwgczy khôknmfng cólqdd ýdcvh nghĩqzkca, quan trọcnnyng nhấpoyjt chíwybtnh làwgczwgczm thếyflqwgczo đwybtvdjl đwybti ra ngoàwgczi.”

knmf Lạcpvkc tay nàwgczy lạcpvki tay kia chơpzzzi đwybtùimeza viêbuqun linh thạcpvkch kỳrbcp dịrbcp kia, vẻkkau mặogyot tuy tỏphdt ra nhẹlmqt nhàwgczng, nhưjotqng thậpzzzt ra trong lòryphng nàwgczng cũddiing cólqdd chújonbt lo lắmpsnng.

“Ngu ngốaxqzc!”

Bỗpoyjng nhiêbuqun, mộkaact âcpasm thanh vang lêbuqun bêbuqun tai Tôknmf Lạcpvkc.

knmf Lạcpvkc đwybtkaact nhiêbuqun cảtoxn kinh, liềkkaun ngồxmmpi thẳfbcyng dậpzzzy, sau đwybtólqdd nhìxmmpn khắmpsnp nơpzzzi tìxmmpm kiếyflqm.

Nhưjotqng màwgcz ngoàwgczi phòryphng đwybtáxqxdwgczy cùimezng nàwgczng vàwgcz Bắmpsnc Thầtfpkn Ảzustnh, cũddiing khôknmfng cólqdd thêbuqum bấpoyjt kỳrbcp ai.


“Làwgczm sao vậpzzzy?” Thấpoyjy Tôknmf Lạcpvkc đwybtkaact nhiêbuqun ngồxmmpi thẳfbcyng dậpzzzy, Bắmpsnc Thầtfpkn Ảzustnh quan tâcpasm hỏphdti.

“Chẳfbcyng lẽddii ngưjotqơpzzzi khôknmfng nghe thấpoyjy sao?” Vẻkkau mặogyot Tôknmf Lạcpvkc đwybttfpky kinh ngạcpvkc, vìxmmp sao Bắmpsnc Thầtfpkn Ảzustnh lạcpvki khôknmfng cólqdd bấpoyjt kỳrbcp phảtoxnn ứrbcpng nàwgczo?

“Nghe thấpoyjy cáxqxdi gìxmmp?” Bắmpsnc Thầtfpkn Ảzustnh kỳrbcp quáxqxdi màwgcz nhìxmmpn Tôknmf Lạcpvkc.

“Ngu ngốaxqzc, cólqdd ngưjotqaduji đwybtang mắmpsnng chújonbng ta ngu ngốaxqzc.” Khuôknmfn mặogyot Tôknmf Lạcpvkc vôknmfimezng nghiêbuqum tújonbc, trịrbcpnh trọcnnyng nólqddi ra chuyệpynzn lạcpvkxmmpnh vừmtuja nghe thấpoyjy.

“Sao cólqdd thểvdjl? Ta hoàwgczn toàwgczn khôknmfng nghe thấpoyjy gìxmmp cảtoxn.” Bắmpsnc Thầtfpkn Ảzustnh nólqddi hoàwgczn toàwgczn làwgcz sựejzj thậpzzzt.

“Khôknmfng đwybtújonbng àwgcz, rõhrixwgczng cólqdd...” Tôknmf Lạcpvkc nhíwybtu màwgczy, nghĩqzkc hoàwgczi cũddiing khôknmfng ra.

“Ngốaxqzc chếyflqt đwybti đwybtưjotqpcopc!”

Mộkaact âcpasm thanh lạcpvki xuấpoyjt hiệpynzn bêbuqun tai Tôknmf Lạcpvkc.

knmf Lạcpvkc trong giâcpasy láxqxdt nhìxmmpn vềkkau phíwybta Bắmpsnc Thầtfpkn Ảzustnh: “Lạcpvki cólqdd tiếyflqng nólqddi, ngưjotqơpzzzi cólqdd nghe thấpoyjy khôknmfng?”

Bắmpsnc Thầtfpkn Ảzustnh nhìxmmpn bộkaacxqxdng Tôknmf Lạcpvkc kháxqxdc ngưjotqaduji nhưjotq vậpzzzy, hắmpsnn cólqdd chújonbt khẩkqwmn trưjotqơpzzzng: “Thậpzzzt sựejzj ta khôknmfng nghe thấpoyjy gìxmmp.”

xmmp thếyflq hai ngưjotqaduji mởvdjl to mắmpsnt, trong phạcpvkm vi chíwybtn méddiit vuôknmfng nàwgczy dòryphddiit khắmpsnp nơpzzzi.

Nhưjotqng nơpzzzi nàwgczy trơpzzz trụlmqti, hoàwgczn toàwgczn khôknmfng cólqddxmmp.

Cuốaxqzi cùimezng, sau mộkaact phen hai ngưjotqaduji tìxmmpm kiếyflqm đwybtkkauu khôknmfng cólqdd kếyflqt quảtoxnxmmp, áxqxdnh mắmpsnt hai ngưjotqaduji khôknmfng hẹlmqtn màwgczimezng nhìxmmpn vềkkau viêbuqun linh thạcpvkch kỳrbcp dịrbcp bịrbcpknmf Lạcpvkc néddiim trêbuqun mặogyot đwybtpoyjt kia.




“Ngốaxqzc chếyflqt đwybti đwybtưjotqpcopc! Còryphn khôknmfng mau nhặogyot Tiểvdjlu gia lêbuqun!” Mộkaact đwybtưjotqadujng âcpasm thanh yêbuquu kiềkkauu xuấpoyjt hiệpynzn bêbuqun tai Tôknmf Lạcpvkc.

knmf Lạcpvkc lậpzzzp tứrbcpc trợpcopn tròryphn mắmpsnt...

wgczng giưjotqơpzzzng mắmpsnt nhìxmmpn vềkkau phíwybta Bắmpsnc Thầtfpkn Ảzustnh, lạcpvki thấpoyjy hai mắmpsnt Bắmpsnc Thầtfpkn Ảzustnh mùimez mịrbcpt, giốaxqzng nhưjotq hoàwgczn toàwgczn khôknmfng nghe thấpoyjy gìxmmp.

knmf Lạcpvkc dừmtujng lạcpvki mộkaact chújonbt, sau đwybtólqdd khom lưjotqng nhặogyot viêbuqun linh thạcpvkch kỳrbcp dịrbcpwgczu đwybtphdt rựejzjc lêbuqun.

Lạcpvki nólqddi viêbuqun linh thạcpvkch kỳrbcp dịrbcp đwybtújonbng làwgcz đwybtãhuas cứrbcpu nàwgczng mấpoyjy mạcpvkng rồxmmpi.

“Làwgcz ngưjotqơpzzzi sao?” Trong đwybttfpku Tôknmf Lạcpvkc pháxqxdt ra tia linh thứrbcpc, ýdcvh đwybtxmmp muốaxqzn cùimezng viêbuqun linh thạcpvkch kỳrbcp dịrbcplqddi chuyệpynzn.

Vừmtuja rồxmmpi nghe âcpasm thanh củyjgta nólqdd nhưjotq vậpzzzy, giốaxqzng nhưjotq mộkaact đwybtrbcpa nhólqddc con kiêbuquu ngạcpvko khoảtoxnng năjotqm sáxqxdu tuổewqxi.

“Hừmtuj!”

Viêbuqun linh thạcpvkch đwybtphdt rựejzjc truyềkkaun ra tiếyflqng hừmtuj lạcpvknh đwybttfpky ngạcpvko mạcpvkn.

knmf Lạcpvkc hoàwgczn toàwgczn cólqdd thểvdjl bổewqxhuaso ra, mộkaact đwybtrbcpa trẻkkau khoanh tay trưjotqexfoc ngựejzjc, kiêbuquu ngạcpvko giưjotqơpzzzng cằpoyjm ngưjotqexfoc mắmpsnt nhìxmmpn mìxmmpnh.

knmf Lạcpvkc cólqdd mộkaact loạcpvki dựejzj cảtoxnm.

wgczng cólqdd thểvdjl ra khỏphdti phòryphng đwybtáxqxdwgczy hay khôknmfng, làwgcz nhờadujwgczo vậpzzzt nhỏphdtwgczy.

xmmp thếyflq, khólqdde miệpynzng nàwgczng kéddiio lêbuqun ýdcvhjotqaduji, chọcnnyc chọcnnyc cụlmqtc đwybtáxqxd kia: “Ngưjotqơpzzzi bịrbcp nhốaxqzt trong đwybtáxqxd sao? Cólqdd muốaxqzn đwybti ra khôknmfng?”

buqun trong nhólqddc con mang theo tia tứrbcpc giậpzzzn: “Dựejzja vàwgczo hàwgcznh vi nôknmfng cạcpvkn củyjgta ngưjotqơpzzzi hiệpynzn tạcpvki, năjotqm nàwgczo tháxqxdng nàwgczo mớexfoi cólqdd thểvdjl phólqddng thíwybtch ta ra chứrbcp?”

“Ta cólqdd thểvdjl nhờaduj ngưjotqaduji kháxqxdc.” Khólqdde miệpynzng Tôknmf Lạcpvkc nhẹlmqtddiio lêbuqun, tíwybtnh cáxqxdch củyjgta vậpzzzt nhỏphdtwgczy thậpzzzt làwgcz mạcpvknh mẽddii.

“Tìxmmpm ngưjotqaduji kháxqxdc! Đacmjkkauu nhỏphdtxqxdu nhậpzzzn chủyjgt rồxmmpi làwgczm sao cólqdd thểvdjlxmmpm ngưjotqaduji kháxqxdc!” Nhólqddc con càwgczng nólqddi càwgczng hậpzzzn, hậpzzzn khôknmfng thểvdjl lao tớexfoi bólqddp cổewqxknmf Lạcpvkc.

“A... Khôknmfng phảtoxni làwgcz ta chỉvjol nhặogyot đwybtưjotqpcopc ngưjotqơpzzzi thôknmfi sao?” Tôknmf Lạcpvkc buồxmmpn bựejzjc, nhólqddc con nàwgczy càwgczng ngàwgczy càwgczng thêbuqum hốaxqzng háxqxdch.

“A cáxqxdi gìxmmpwgcz a? Ai kêbuquu ngưjotqơpzzzi nhặogyot ta? Ai kêbuquu ngưjotqơpzzzi nhặogyot ta?” Bêbuqun trong pháxqxdt ra âcpasm thanh tứrbcpc đwybtbuqun lêbuqun.

Trêbuqun tráxqxdn Tôknmf Lạcpvkc hiệpynzn ra ba vạcpvkch đwybten, nàwgczng thửhhdu giảtoxni thíwybtch: “Lújonbc trưjotqexfoc ởvdjl đwybtiệpynzn Tửhhdu Ngưjotq, ai biếyflqt ngưjotqơpzzzi sẽddii tựejzjjotqn ra, bịrbcp mộkaact châcpasn ta giẫpcibm lêbuqun cơpzzz chứrbcp.”

Nhắmpsnc đwybtếyflqn chuyệpynzn nàwgczy, nhólqddc con bêbuqun trong càwgczng nổewqxi giậpzzzn đwybtùimezng đwybtùimezng.

“Ai kêbuquu ngưjotqơpzzzi dẫpcibm chứrbcp! A! Lújonbc đwybtólqddhrixwgczng cólqdd mộkaact sựejzj tồxmmpn tạcpvki vôknmfimezng mạcpvknh mẽddiibuqun ta mớexfoi lăjotqn ra, nhưjotq thếyflqwgczo bịrbcp ngưjotqơpzzzi dẫpcibm rồxmmpi! A!”

knmf Lạcpvkc lậpzzzp tứrbcpc khôknmfng biếyflqt nólqddi gìxmmp, nhưjotqng cũddiing cólqdd chújonbt hiểvdjlu rõhrix: Cáxqxdi ngưjotqaduji vốaxqzn đwybtrbcpng chỗpoyj đwybtólqdd, chíwybtnh làwgcz Nam Cung Lưjotqu Vâcpasn...

Đacmjrbcpa trẻkkauwgczy thậpzzzt đwybtau thưjotqơpzzzng, vậpzzzn khíwybt khôknmfng tốaxqzt lắmpsnm, lăjotqn mộkaact cáxqxdi liềkkaun lăjotqn đwybtếyflqn châcpasn nàwgczng...

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.