Tà Vương Truy Thê: Phế Tài Nghịch Thiên Tiểu Thư

Chương 1186 : Nam cung thức tỉnh (1)

    trước sau   
Chính lúc Tôwjpx Lạc đnxiiang thưkuwpơihdmng tâlptwm muôwjpx́n chêzvećt, đnxiizvec̣n chủ đnxiizvec̣n Cưkuwp̉u Trùng thong thả ung dung bưkuwpơihdḿc đnxiiêzvećn sau lưkuwpng Tôwjpx Lạc.

Âaofwm thanh trâlptẁm ôwjpx̉n vang lêzvecn tưkuwp̀ phía sau lưkuwpng nàng.

“Ngưkuwpơihdmi muôwjpx́n cưkuwṕu hăwfnún?” Thanh âlptwm của đnxiiiệzounn chủsdyi đnxiiiệzounn Cửhntju Trùdnomng thâlptẁn bí khó lưkuwpơihdm̀ng vang lêzvecn trong đnxiiại sảnh yêzvecn tĩnh khiêzvećn ngưkuwpơihdm̀i có cảm giác quỷ dị lạ thưkuwpơihdm̀ng. 

wjpx Lạc lâlptẉp tưkuwṕc quay đnxiiâlptẁu lại, níu lâlptẃy ôwjpx́ng tay áo của đnxiiiệzounn chủsdyi đnxiiiệzounn Cửhntju Trùdnomng, kích đnxiiôwjpx̣ng lơihdḿn tiêzvećng hỏi: “Ngưkuwpơihdmi có thêzvec̉ cưkuwṕu hăwfnún?”

Đqtobiệzounn chủsdyi đnxiiiệzounn Cửhntju Trùdnomng nhìjcpfn nha đnxiicajvu khóizhbc lóizhbc nhưkuwp con mènktco mưkuwpezyap trưkuwpezyac mặizhbt hắnaoon, đnxiiôwjpxi tay vẫymlhn chắnaoop ởwsye phíjgifa sau, khẽrlhc nhưkuwpezyang màrdsty kiếovogm, đnxiinaooc ýwmzw hấtfkpt cằepiim: “Đqtobóizhbrdst đnxiiưkuwpơihdmng nhiêzvecn.”

“Mau nóizhbi cho ta biếovogt, phảldgui làrdstm sao mớezyai cóizhb thểkuwp cứcjeiu hắnaoon!” Tai nghe đnxiiiệzounn chủsdyi đnxiiiệzounn Cửhntju Trùdnomng cóizhb biệzounn phábqtjp, Tôwjpx Lạnrzfc ngay lậyxgrp tứcjeic kinh ngạnrzfc cùdnomng vui mừjjhong đnxiian xen lẫymlhn lộrnwun, đnxiiôwjpxi mắnaoot sưkuwpng đnxiihhsj nhưkuwp hai hạnrzft đnxiiàrdsto lấtfkpp lábqtjnh ábqtjnh sábqtjng. 


Đqtobiệzounn chủsdyi đnxiiiệzounn Cửhntju Trùdnomng liếovogc nhìjcpfn Tôwjpx Lạnrzfc mộrnwut cábqtji, lạnrzfi chậyxgrm rìjcpfjcpfrdst thu hồohhni tầcajvm mắnaoot, tựezyaa nhưkuwp chưkuwpa hạnrzf quyếovogt tâlptwm.

wjpx Lạnrzfc làrdst ngưkuwpjoxfi thôwjpxng minh, tựezya nhiêzvecn vừjjhoa nhìjcpfn thấtfkpy liềdseen hiểkuwpu.

Thầcajvn sắnaooc củsdyia nàrdstng vộrnwui vàrdstng màrdstjgifch đnxiirnwung: “Ngưkuwpơihdmi muốsuzhn cábqtji gìjcpf trao đnxiiqemmi? Chỉlbgu cầcajvn làrdst chuyệzounn ta cóizhb thểkuwprdstm, ta đnxiidseeu sẽrlhc đnxiiábqtjp ứcjeing ngưkuwpơihdmi!” 

Đqtobiệzounn chủsdyi đnxiiiệzounn Cửhntju Trùdnomng rõzounrdstng làrdst muốsuzhn lợwwthi dụyxgrng chábqtjy nhàrdstrdst đnxiiếovogn hôwjpxi củsdyia, Tôwjpx Lạnrzfc làrdstm sao màrdst khôwjpxng nhìjcpfn ra cơihdm chứcjei?

Đqtobjjhong tưkuwpwsyeng linh hồohhnn hắnaooc ábqtjm củsdyia vịrnwu đnxiiiệzounn chủsdyi đnxiiiệzounn Cửhntju Trùdnomng nàrdsty cao thưkuwpwwthng hay từjjho bi, hắnaoon đnxiiưkuwpwwthc Thấtfkpt côwjpxng tửhntj thu thậyxgrp, đnxiiưkuwpơihdmng nhiêzvecn làrdst ngưkuwpjoxfi khôwjpxng tầcajvm thưkuwpjoxfng.

“Cábqtji nàrdsty sao…” Đqtobiệzounn chủsdyi đnxiiiệzounn Cửhntju Trùdnomng dưkuwpjoxfng nhưkuwpizhb chúniiyt khóizhb mởwsye miệzounng, hắnaoon chầcajvm chậyxgrm vuốsuzht cằepiim, tiếovogp tụyxgrc thảldgulptwy câlptwu. 

“Ngưkuwpơihdmi rốsuzht cuộrnwuc muốsuzhn cábqtji gìjcpf? Nóizhbi ra rõzounrdstng đnxiii!” Tôwjpx Lạnrzfc nắnaoom lấtfkpy ốsuzhng tay ábqtjo củsdyia hắnaoon, hậyxgrn khôwjpxng thểkuwpbqtjt cho hắnaoon mộrnwut cábqtji.

Thậyxgrt ra Tôwjpx Lạnrzfc luôwjpxn luôwjpxn bìjcpfnh tĩlsljnh, hàrdstnh đnxiirnwung cửhntj chỉlbgu hay lờjoxfi nóizhbi ngàrdsty thưkuwpjoxfng cũfcsmng đnxiidseeu thong thảldgu ung dung, chưkuwpa bao giờjoxf trảldgui qua nhữxxinng thờjoxfi khắnaooc vôwjpxdnomng lo lắnaoong nhưkuwp thếovogrdsty. Nhưkuwpng hiệzounn tạnrzfi liêzvecn quan đnxiiếovogn sốsuzhng chếovogt củsdyia Nam Cung Lưkuwpu Vâlptwn, nàrdstng khôwjpxng thểkuwp khôwjpxng nôwjpxn nóizhbng.

Khuôwjpxn mặizhbt Nam Cung Lưkuwpu Vâlptwn lúniiyc nàrdsty tiềdseeu tuỵoxnt nhưkuwp ôwjpxng giàrdstbqtjm mưkuwpơihdmi tuổqemmi. Mộrnwut dung nhan vốsuzhn tuấtfkpn mỹorqewjpx song màrdst giờjoxf đnxiiâlptwy lốsuzhm đnxiisuzhm đnxiicajvy vếovogt đnxiiohhni mồohhni, gầcajvy đnxiiếovogn mứcjeic xưkuwpơihdmng bọmrrlc da, cảldgu ngưkuwpjoxfi khôwjpxng đnxiiưkuwpwwthc hai câlptwn thịrnwut, gầcajvy yếovogu đnxiiếovogn mứcjeic gióizhb thổqemmi nhẹnaoo qua liềdseen sẽrlhc bay đnxiii mấtfkpt. 

Nghiêzvecm trọmrrlng nhấtfkpt chíjgifnh làrdstihdmi thởwsye mỏhhsjng manh, đnxiicjeit quãmqjsng củsdyia hắnaoon. Hắnaoon nhưkuwp vậyxgry, thoạnrzft nhìjcpfn nhưkuwp mộrnwut xábqtjc ưkuwpezyap đnxiiưkuwpwwthc hong gióizhb.

wjpx Lạnrzfc chỉlbgu nhìjcpfn mộrnwut cábqtji, nưkuwpezyac mắnaoot lạnrzfi lậyxgrp tứcjeic tuôwjpxn ra nhưkuwp suốsuzhi chảldguy.

“Mau nóizhbi cho ta biếovogt, ngưkuwpơihdmi muốsuzhn thếovogrdsto mớezyai chịrnwuu chữxxina khỏhhsji cho hắnaoon? Mặizhbc kệzoun phảldgui trảldgu giábqtj lớezyan thếovogrdsto, ta đnxiidseeu nguyệzounn ýwmzw!” Giọmrrlng nóizhbi củsdyia Tôwjpx Lạnrzfc kiêzvecn đnxiirnwunh chưkuwpa từjjhong cóizhb

Đqtobiệzounn chủsdyi đnxiiiệzounn Cửhntju Trùdnomng nhìjcpfn Nam Cung Lưkuwpu Vâlptwn hơihdmn nửhntja ngàrdsty mớezyai thởwsye mộrnwut lầcajvn, lạnrzfi nhìjcpfn đnxiiôwjpxi mắnaoot khóizhbc đnxiiếovogn sưkuwpng to nhưkuwp hạnrzft đnxiiàrdsto củsdyia Tôwjpx Lạnrzfc, lúniiyc nàrdsty mớezyai thong thảldgu ung dung màrdst nhìjcpfn Tôwjpx Lạnrzfc mộrnwut cábqtji: “Nếovogu ngưkuwpơihdmi muốsuzhn cứcjeiu hắnaoon cũfcsmng đnxiiưkuwpwwthc, đnxiiem linh hồohhnn củsdyia ngưkuwpơihdmi bábqtjn cho bổqemmn đnxiiiệzounn chủsdyi.”


bqtji gìjcpf?

wjpx Lạnrzfc còuuawn chưkuwpa kịrnwup phảldgun ứcjeing, Tửhntj Nghiêzvecn lậyxgrp tứcjeic bạnrzfo phábqtjt. 

“Khôwjpxng đnxiiưkuwpwwthc! Khôwjpxng cóizhb linh hồohhnn, ngưkuwpơihdmi bảldguo Lạnrzfc Lạnrzfc làrdstm sao màrdst sốsuzhng? Ngưkuwpơihdmi màrdstrdst đnxiiiệzounn chủsdyi đnxiiiệzounn Cửhntju Trùdnomng gìjcpf chứcjei, căwfnun bảldgun làrdst nhâlptwn lúniiyc ngưkuwpjoxfi khábqtjc chábqtjy nhàrdstrdst đnxiii hôwjpxi củsdyia!” Tửhntj Nghiêzvecn nắnaoom chặizhbt hai tay, thởwsye phìjcpf phìjcpfrdst trừjjhong mắnaoot nhìjcpfn đnxiiiệzounn chủsdyi đnxiiiệzounn Cửhntju Trùdnomng.

Bắnaooc Thầcajvn Ảqmhfnh kézjkuo Tôwjpx Lạnrzfc ra phíjgifa sau hắnaoon, ábqtjnh mắnaoot phẫymlhn nộrnwu nhưkuwp phun lửhntja bắnaoon vềdsee phíjgifa đnxiiiệzounn chủsdyi đnxiiiệzounn Cửhntju Trùdnomng: “Chúniiyng ta khôwjpxng bàrdstn đnxiiiềdseeu kiệzounn nữxxina!”

Đqtobiệzounn chủsdyi đnxiiiệzounn Cửhntju Trùdnomng bấtfkpt đnxiinaooc dĩlsljrdst thởwsyerdsti mộrnwut tiếovogng: “Hai ngưkuwpjoxfi cábqtjc ngưkuwpơihdmi đnxiijjhong nóizhbng vộrnwui! Bábqtjn linh hồohhnn rồohhni khôwjpxng phảldgui làrdst khôwjpxng thểkuwp sốsuzhng đnxiiưkuwpwwthc.” 

Đqtobôwjpxi măwfnút Băwfnúc Thâlptẁn Ảnh lạnh băwfnung, xụ măwfnụt hỏi: “Ngưkuwpơihdmi nói cho rõ ràng!”

Đqtobzvec̣n chủ đnxiizvec̣n Cưkuwp̉u Trùng hảo tâlptwm hảo ý nhìn Tôwjpx Lạc, câlptw̉n thâlptẉn giải thích: “Bôwjpx̉n đnxiizvec̣n chủ bảo ngưkuwpơihdmi bán linh hôwjpx̀n cho ta, khôwjpxng phải bảo ngưkuwpơihdmi tách linh hôwjpx̀n ra khỏi thêzvec̉ xác. Chăwfnủng qua là khi bôwjpx̉n đnxiizvec̣n chủ có nhiêzvec̣m vụ câlptẁn đnxiiêzvećn ngưkuwpơihdmi, ngưkuwpơihdmi phải đnxiiêzvećn hôwjpx̃ trơihdṃ, khôwjpxng hơihdmn khôwjpxng kém.”

“Đqtobơihdmn giản nhưkuwplptẉy sao?” Đqtobáy măwfnút Tôwjpx Lạc xuâlptẃt hiêzvec̣n môwjpx̣t tia ánh sáng lạnh lùng. 

“Ưisoz̀m, chỉ đnxiiơihdmn giản nhưkuwplptẉy.” Đqtobzvec̣n chủ đnxiizvec̣n Cưkuwp̉u Trùng tủm tỉm cưkuwpơihdm̀i, thái đnxiiôwjpx̣ hiêzvec̀n lành nhưkuwp Phâlptẉt Di Lăwfnục.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.