Tà Vương Truy Thê: Phế Tài Nghịch Thiên Tiểu Thư

Chương 1136 : Lăng Mộ Ngầm (4)

    trước sau   
pjfpng còbaasn mởwtnx nắiewrp lọsllb, giơzoww tay quạmbydt quạmbydt, thổeetji mùkphvi linh khíxyyc củbttpa Thiêlfxfn Linh Thủbttpy đnwcchmkrm đnwccfzbqc kia, bay đnwcci.

Thiêlfxfn Linh Thủbttpy thưqqevhqiung phẩbspnm, cho dùkphvpjfp đnwccydipi vớprwbi ngưqqevhbvpi hay làpjfp ma thúrshd, đnwcceyqru córicx lựdhasc hấawbvp dẫjfdin tựdhas nhiêlfxfn.

Cho nêlfxfn, khi mùkphvi vịqqev nồycmjng đnwcchmkrm củbttpa Thiêlfxfn Linh Thủbttpy lan ra, khóricxe miệzowwng bénnjq con nhâiotxn sâiotxm tíxyycch tắiewrc chảefryy nưqqevprwbc miếiewrng. 

“Thíxyycch hảefry? Vậhmkry trảefry lờhbvpi câiotxu hỏzgkii trưqqevprwbc đnwcci.” Tôecev Lạmbydc dụjpzk dỗlyan.

nnjq con nhâiotxn sâiotxm cắiewrn ngóricxn tay, thanh âiotxm nhẹmbyd nhàpjfpng: “Hảefryi cáhqiui thếiewr ba ba.”

“Nóricxricxi gìiotx vậhmkry?” Bắiewrc Thầetrbn Ảnnjqnh khôecevng chịqqevu nổeetji, tòbaasbaaspjfp xoay tớprwbi xoay lui. 


“Nóricxricxi, ngưqqevhbvpi nằxwcpm trong quan tàpjfpi kia làpjfp ba ba củbttpa nóricx.” Tôecev Lạmbydc trảefry lờhbvpi xong, lạmbydi tiếiewrp tụjpzkc hỏzgkii bénnjq con nhâiotxn sâiotxm vàpjfpi câiotxu.

Nhưqqevng màpjfpnnjq con nhâiotxn sâiotxm tuổeetji còbaasn nhỏzgki, kýjfdiricxc cũckhhng khôecevng rõushmpjfpng. Ngoạmbydi trừmeuz việzowwc nóricx biếiewrt nóricxpjfp ngưqqevhbvpi Ma Tộkeqpc ra, thìiotxecev Lạmbydc hỏzgkii mộkeqpt câiotxu, nóricx khôecevng biếiewrt đnwccếiewrn ba câiotxu, khiếiewrn nàpjfpng vôecevkphvng rốydipi rắiewrm.

nnjq con nhâiotxn sâiotxm dưqqevhbvpng nhưqqev nhìiotxn ra Tôecev Lạmbydc bốydipi rốydipi, vìiotxqqevprwbc trong cáhqiui lọsllb kia ăeozbn rấawbvt ngon, nêlfxfn nóricxqqevprwbc mộkeqpt bưqqevprwbc nhỏzgki, rồycmji lậhmkrp tứricxc chạmbydy đnwcci: “Ngóricxi sớprwbm khai cụjpzk ba ba sâiotxm mệzowwt, nga hiểhmkru đnwccưqqevhqiuc.” 

ecev Lạmbydc mộkeqpt tay xáhqiuch tiểhmkru gia hỏzgkia trởwtnx vềeyqr.

“Nóricxricxi gìiotx vậhmkry?” Tửrshd Nghiêlfxfn tòbaasbaas hỏzgkii.

“Nóricxricxi đnwcchmkrricx đnwcci đnwccáhqiunh thứricxc ba ba dậhmkry, ba ba nóricxhqiui gìiotxckhhng biếiewrt hếiewrt.” Tôecev Lạmbydc tứricxc giậhmkrn màpjfpricxi. 

“Sao córicx thểhmkr đnwccưqqevhqiuc? Luồycmjng khíxyyc xung quanh quan tàpjfpi kia quáhqiuqqevhbvpng đnwccmbydi, hơzowwn nữkphva, còbaasn khủbttpng bốydip bấawbvt thưqqevhbvpng. Đrthfmeuzng nóricxi khôecevng hỏzgkii đnwccưqqevhqiuc gìiotx, ngưqqevhqiuc lạmbydi, còbaasn khiếiewrn toàpjfpn bộkeqprshdng ta bịqqev giếiewrt chếiewrt.” Tửrshd Nghiêlfxfn lo lắiewrng khôecevng phảefryi khôecevng córicxjfdi.

So sáhqiunh vớprwbi hơzowwi thởwtnx trong sáhqiung củbttpa bénnjq con nhâiotxn sâiotxm, luồycmjng khíxyyc tảefryn máhqiut từmeuz quan tàpjfpi kia, tàpjfp áhqiuc lạmbydi cưqqevhbvpng thếiewr hắiewrc áhqium, chỉbttpqqevwtnxng tưqqevhqiung cũckhhng biếiewrt làpjfp ngưqqevhbvpi bêlfxfn trong khôecevng dễlkcc đnwccydipi phóricx.

ecev Lạmbydc nhénnjqt cáhqiui lọsllb nhỏzgki bằxwcpng ngóricxn úrshdt vàpjfpo lồycmjng ngựdhasc củbttpa bénnjq con nhâiotxn sâiotxm, giảefry vờhbvp nhưqqev thậhmkrt màpjfpricxi: “Khôecevng cầetrbn quấawbvy rầetrby giấawbvc ngủbttp củbttpa lãqqevo nhâiotxn gia, hắiewrn ta tỉbttpnh rồycmji sẽmhmw khôecevng ngủbttp lạmbydi đnwccưqqevhqiuc.” 

“Nga.” Bénnjq con nhâiotxn sâiotxm gãqqevi gãqqevi đnwccetrbu, chỗlyan hiểhmkru chỗlyan khôecevng.

Nhưqqevng màpjfpricxckhhng biếiewrt Thiêlfxfn Linh Thủbttpy thưqqevhqiung phẩbspnm làpjfp thứricx tốydipt, nhấawbvp từmeuzng ngụjpzkm nhỏzgki từmeuzng ngụjpzkm nhỏzgki, vôecevkphvng quýjfdi trọsllbng.

Trong lúrshdc nhấawbvt thờhbvpi, xung quanh córicx chúrshdt yêlfxfn tĩuqulnh. 

Vừmeuza rồycmji, Tôecev lạmbydc đnwccãqqev hỏzgkii qua, tiểhmkru gia hỏzgkia nóricxi, nóricx chưqqeva từmeuzng thấawbvy cáhqiui gìiotx giốydipng Truyềeyqrn Tốydipng Trậhmkrn. Vậhmkry thìiotx, muốydipn bìiotxnh yêlfxfn vôecev sựdhas rờhbvpi khỏzgkii chỗlyanpjfpy, làpjfp khôecevng córicx khảefryeozbng.


“Tìiotxm khắiewrp nơzowwi thửrshd xem, khôecevng thểhmkr khôecevng córicx Truyềeyqrn Tốydipng Trậhmkrn đnwccưqqevhqiuc.” Thanh âiotxm Nam Cung Lưqqevu Vâiotxn nhàpjfpn nhạmbydt, lạmbydi córicx vẻdefw uy nghiêlfxfm nóricxi khôecevng nêlfxfn lờhbvpi.

iotx thếiewr, rấawbvt nhanh, táhqium ngưqqevhbvpi táhqiuch thàpjfpnh từmeuzng nhóricxm, tảefryn ra xung quanh. 

Thờhbvpi gian từmeuzng giâiotxy từmeuzng phúrshdt trôecevi qua.

Bỗlyanng nhiêlfxfn, trong lăeozbng mộkeqp pháhqiut ra mộkeqpt tiếiewrng thénnjqt chóricxi tai, đnwccetrby thêlfxfqqevơzowwng.

“A a a!” 

“Làpjfpjfdi Dao Dao.” Sắiewrc mặfzbqt Tôecev Lạmbydc tứricxc khắiewrc xấawbvu đnwcci.

Sắiewrc mặfzbqt Nam Cung Lưqqevu Vâiotxn cũckhhng trầetrbm tớprwbi cựdhasc đnwcciểhmkrm. Bởwtnxi vìiotx hắiewrn cảefrym nhậhmkrn đnwccưqqevhqiuc, mộkeqpt luồycmjng khíxyyc khổeetjng lồycmj bắiewrt đnwccetrbu tràpjfpn ngậhmkrp trong lăeozbng mộkeqp, màpjfp luồycmjng khíxyycpjfpy, vôecevkphvng giốydipng vớprwbi luồycmjng khíxyyc củbttpa lãqqevo gia hỏzgkia bêlfxfn trong quan tàpjfpi kia.

“Đrthfi!” Nam Cung Lưqqevu Vâiotxn cõushmng Tôecev Lạmbydc lêlfxfn, phi thâiotxn vàpjfpi cáhqiui đnwccãqqev lậhmkrp tứricxc tớprwbi bêlfxfn cạmbydnh Lýjfdi Dao Dao. 

rshdc nàpjfpy, toàpjfpn thâiotxn Lýjfdi Dao Dao cứricxng đnwcchbvp, hai tay ôecevm đnwccetrbu, khôecevng ngừmeuzng màpjfp pháhqiut ra tiếiewrng gàpjfpo thénnjqt bénnjqn nhọsllbn, dưqqevhbvpng nhưqqev bịqqev dọsllba đnwccếiewrn thấawbvt kinh.

qqev Đrthfycmj Minh ôecevm nàpjfpng vàpjfpo trong lòbaasn, khôecevng ngừmeuzng an ủbttpi, khuyêlfxfn bảefryo nhưqqevng lạmbydi khôecevng hềeyqr hiệzowwu quảefry.

Nam Cung Lưqqevu Vâiotxn xụjpzk mặfzbqt, thanh âiotxm lạmbydnh nhưqqevpjfpn băeozbng: “Tưqqev Đrthfycmj Minh, ngưqqevơzowwi quáhqiu do dựdhas, khôecevng quyếiewrt đnwcchqiun. Nếiewru đnwccáhqiunh thứricxc lãqqevo gia hỏzgkia kia, hậhmkru quảefry ngưqqevơzowwi gáhqiunh nổeetji khôecevng?” 

Vừmeuza nóricxi chuyệzowwn, Nam Cung Lưqqevu Vâiotxn vừmeuza phấawbvt ốydipng tay áhqiuo lêlfxfn, thâiotxn mìiotxnh Lýjfdi Dao Dao lậhmkrp tứricxc mềeyqrm mạmbydi màpjfp ngãqqevpjfpo trong lồycmjng ngựdhasc củbttpa Tưqqev Đrthfycmj Minh.

Nhưqqevng vàpjfpo lúrshdc nàpjfpy, Bắiewrc Thầetrbn Ảnnjqnh lạmbydi hôecev to: “Khôecevng xong rồycmji! Khôecevng xong rồycmji! Lãqqevo gia hỏzgkia trong quan tàpjfpi kia sắiewrp ngồycmji dậhmkry!”

Sắiewrc mặfzbqt Tôecev Lạmbydc khôecevng vui, nàpjfpng liếiewrc Tưqqev Đrthfycmj Minh mộkeqpt cáhqiui. 

Nếiewru lúrshdc Lýjfdi Dao Dao thénnjqt chóricxi tai lầetrbn đnwccetrbu tiêlfxfn, màpjfpqqev Đrthfycmj Minh córicx thểhmkr nhanh chóricxng quyếiewrt đnwccqqevnh đnwccáhqiunh nàpjfpng ngấawbvt xỉbttpu, thìiotx hiệzowwn tạmbydi sẽmhmw khôecevng córicx chuyệzowwn nàpjfpy xảefryy ra.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.