Tà Vương Truy Thê: Phế Tài Nghịch Thiên Tiểu Thư

Chương 1037 : Mọi người gặp nhau (1)

    trước sau   
Tuyếyiuet Lạjcfqc Toan Nghêmwal quay đfavioiyru bỏzsia chạjcfqy, bảsdtfn năjfivng cầoiyru sinh khiếyiuen cho tốigxlc đfavilzir củshdva nópuucjfivng vọzbodt đfaviếyiuen cựuurnc hạjcfqn.

Tuyếyiuet Lạjcfqc Toan Nghêmwal muốigxln bỏzsia chạjcfqy, nhưgleang Nam Cung Lưgleau Vâfixon làzsiam sao cópuuc thểbric cho nópuucxjyx hộlziri nhưglea vậrswsy?

Con Tuyếyiuet Lạjcfqc Toan Nghêmwalzsiay suýpmkmt chúxybot nữlaxva đfaviãupaa hạjcfqi chếyiuet Lạjcfqc Lạjcfqc bảsdtfo bốigxli củshdva hắcwznn, cũurfung suýpmkmt chúxybot nữlaxva giếyiuet chếyiuet huynh đfaviotaf củshdva hắcwznn, Nam Cung Lưgleau Vâfixon háxmkz lạjcfqi cópuuc thểbric đfavibric cho nópuuc rờddtei đfavii. 

Nam Cung Lưgleau Vâfixon giơxjyx hắcwznc kiếyiuem trong tay lêmwaln, dưgleaetcfi áxmkznh mặddtet trờddtei nópuucng bỏzsiang, thâfixon kiếyiuem lópuuce lêmwaln mộlzirt tia sáxmkzng.

xyboc nàzsiay, đfaviôjcfqi mắcwznt củshdva hắcwznn hílgqop lạjcfqi đfavioiyry nguy hiểbricm, khuôjcfqn mặddtet lạjcfqnh lùbricng nghiêmwalm nghịrdwf, nhưglea đfaviưgleaqnvgc bao phủshdv mộlzirt lớetcfp sưgleaơxjyxng lạjcfqnh.

Hắcwznc kiếyiuem ẩbcpdn chứydaka sứydakc mạjcfqnh trờddtei đfavibieat, đfavilzirt nhiêmwaln lao vềsppe phílgqoa con Tuyếyiuet Lạjcfqc Toan Nghêmwal đfaviãupaa chạjcfqy xa mấbieay trăjfivm trưgleaqnvgng. 


Con Tuyếyiuet Lạjcfqc Toan Nghêmwal vốigxln cho rằzbodng mìfavinh đfaviãupaa chạjcfqy tớetcfi phạjcfqm vi an toàzsian, lạjcfqi cảsdtfm thấbieay mộlzirt luồrwxeng sáxmkzt khílgqo đfaviang kévjguo tớetcfi.

puuc muốigxln tráxmkznh, nhữlaxvng sẽdubt khôjcfqng bao giờddtepuucxjyx hộlziri nữlaxva.

“Vụqmjzt!” 

Mộlzirt tiếyiueng vang lớetcfn vang lêmwaln, thâfixon thểbric to lớetcfn củshdva con Tuyếyiuet Lạjcfqc Toan Nghêmwal đfavilzirt nhiêmwaln dừigxlng lạjcfqi.

Thanh kiếyiuem lớetcfn màzsiau đfavien vỡiddl vụqmjzn thàzsianh từigxlng đfaviigxlm sáxmkzng lạjcfqnh.

Con thúxybozsiay mặddtec dùbricszlp đfavixmkznh cao củshdva cấbieap chílgqon, nhưgleang lạjcfqi khôjcfqng thểbric chốigxlng lạjcfqi đfaviưgleaqnvgc mộlzirt đfaviòtcodn toàzsian lựuurnc củshdva Nam Cung Lưgleau Vâfixon. 

Thâfixon hìfavinh khổbricng lồrwxe củshdva nópuuc dừigxlng lạjcfqi trêmwaln khôjcfqng trung, sau đfaviópuucxjyxi xuốigxlng dưgleaetcfi đfavibieat, đfavirswsp xuốigxlng lớetcfp tuyếyiuet tạjcfqo thàzsianh mộlzirt cáxmkzi hốigxl.

Bắcwznc Thầoiyrn Ảbricnh trợqnvgn mắcwznt háxmkz mồrwxem nhìfavin tấbieat cảsdtf...

Bắcwznc Thầoiyrn Ảbricnh khópuuc tin dụqmjzi mắcwznt, rồrwxei lạjcfqi dụqmjzi mắcwznt. 

Sau đfaviópuuc, pháxmkzt ra mộlzirt tiếyiueng kêmwalu kílgqoch đfavilzirng.

“Chếyiuet tiệotaft! Lãupaao nhịrdwf, ngưgleaơxjyxi ăjfivn cáxmkzi thiêmwaln tàzsiai đfavirdwfa bảsdtfo hay linh đfavian diệotafu dưgleaqnvgc gìfavi vậrswsy? Sao thăjfivng cấbieap nhanh vậrswsy?” Bắcwznc Thầoiyrn Ảbricnh nhảsdtfy dựuurnng lêmwaln khoa trưgleaơxjyxng.

Mớetcfi cópuuc hai năjfivm khôjcfqng gặddtep! 

Trưgleaetcfc đfaviâfixoy khôjcfqng phảsdtfi Lãupaao nhịrdwf cấbieap táxmkzm sao? Nhưglea vậrswsy đfaviãupaa rấbieat nghịrdwfch thiêmwaln rồrwxei, nhưgleang con Tuyếyiuet Lạjcfqc Toan Nghêmwal vừigxla rồrwxei hai ngưgleaddtei làzsia hắcwznn vàzsia Tửyfnn Nghiêmwaln khôjcfqng đfaviigxli phópuuc đfaviưgleaqnvgc, thếyiue nhưgleang Lãupaao nhịrdwf chỉxmkz cầoiyrn mộlzirt chiêmwalu đfaviãupaa đfaviáxmkznh ngãupaa đfaviưgleaqnvgc nópuuc.


xmkzi nàzsiay...

“Lãupaao nhịrdwf, ngưgleaơxjyxi ởszlp đfavixmkznh cao củshdva cấbieap chílgqon sao?” Bắcwznc Thầoiyrn Ảbricnh yếyiueu ớetcft hỏzsiai. 

Đdubtôjcfqi mắcwznt trắcwznng đfavien rõcwznzsiang vớetcfi hàzsiang lôjcfqng mi dàzsiay rậrswsm, chớetcfp chớetcfp nhìfavin Nam Cung Lưgleau Vâfixon.

Nam Cung Lưgleau Vâfixon đfaviydakng chắcwznp tay, huêmwalnh hoang hấbieat cằzbodm: “Cấbieap chílgqon? Ta sớetcfm đfaviãupaa khôjcfqng còtcodn làzsia cấbieap chílgqon nữlaxva rồrwxei?”

“Ha ha ha! Ha ha ha!” Bắcwznc Thầoiyrn Ảbricnh bịrdwflgqoch đfavilzirng nhảsdtfy loạjcfqn lêmwaln. 

Hắcwznn thựuurnc sựuurn đfaviãupaa bịrdwflgqoch đfavilzirng mạjcfqnh!

Hai năjfivm qua, đfavibricfixong cao thựuurnc lựuurnc, hắcwznn mộlzirt thâfixon mộlzirt mìfavinh xâfixom nhậrswsp vàzsiao khu rừigxlng ma thúxybo đfavibricmtlln luyệotafn, dãupaai nắcwznng dầoiyrm mưgleaa, vôjcfq sốigxl lầoiyrn đfaviigxli mặddtet vớetcfi nguy hiểbricm, vôjcfq sốigxl lầoiyrn đfaviydakng bêmwaln bờddte sinh tửyfnn.

Thếyiue nhưgleang, cho dùbriczsia vậrswsy, trong bao năjfivm qua, hắcwznn phảsdtfi khópuuc khăjfivn lắcwznm mớetcfi cópuuc thểbric tấbiean thăjfivng lêmwaln cấbieap táxmkzm! 

Thếyiue nhưgleang, Lãupaao nhịrdwf lạjcfqi âfixom thầoiyrm tấbiean thăjfivng lêmwaln cấbieap mưgleaddtei, cấbieap mưgleaddtei!

xmkzi tốigxlc đfavilzir kiểbricu gìfavi vậrswsy? Cópuuc đfavibric cho ngưgleaơxjyxi ta sốigxlng hay khôjcfqng chứydak?

Sau khi tiểbricu côjcfqng tửyfnn Bắcwznc Thầoiyrn Ảbricnh củshdva chúxybong ta kílgqoch đfavilzirng xong, liềsppen giốigxlng nhưglea tráxmkzi càzsia nhăjfivn nheo khi gặddtep tiếyiuet sưgleaơxjyxng giáxmkzng, ủshdvurfu

Tửyfnn Nghiêmwaln vỗymkbzsiao đfavioiyru Bắcwznc Thầoiyrn Ảbricnh: “Tiểbricu Ảbricnh Tửyfnn, ngưgleaơxjyxi cũurfung khôjcfqng tệotaf! So lêmwaln thìfavi chẳfrrpng bằzbodng ai, so xuốigxlng khôjcfqng ai bằzbodng mìfavinh!”

Bảsdtfn thâfixon Tửyfnn Nghiêmwaln đfaviếyiuen giờddte vẫuurnn ởszlp cấbieap bảsdtfy màzsia.

puuci đfaviếyiuen việotafc nàzsiay, tròtcodng mắcwznt củshdva Bắcwznc Thầoiyrn Ảbricnh đfavilzirt nhiêmwaln sáxmkzng lêmwaln: “Ơljli, tẩbcpdu tửyfnn đfaviâfixou?” 

Vừigxla nhắcwznc đfaviếyiuen Tôjcfq Lạjcfqc, tròtcodng mắcwznt lạjcfqnh nhưgleajfivng củshdva Nam Cung Lưgleau Vâfixon liềsppen hiệotafn lêmwaln sựuurn dịrdwfu dàzsiang.

“Lấbieay tinh thểbric rồrwxei!”

puuc sứydakc lao đfavilzirng miễzdwvn phílgqo, thìfavi khôjcfqng cầoiyrn lãupaang phílgqo nữlaxva. 

pzasng tay áxmkzo củshdva Nam Cung Lưgleau Vâfixon tiêmwalu sáxmkzi bay theo chiềsppeu giópuuc, khôjcfqng đfaviem theo mộlzirt chúxybot mâfixoy nàzsiao.

xyboc nàzsiay, Tôjcfq Lạjcfqc đfaviãupaa xuốigxlng xe ngựuurna, nàzsiang đfaviydakng tạjcfqi chỗymkb, đfaviôjcfqi mắcwznt mỉxmkzm cưgleaddtei cưgleaddtei nhìfavin Nam Cung Lưgleau Vâfixon.

“Sao lạjcfqi ra đfaviâfixoy?” Cáxmkznh tay dàzsiai củshdva Nam Cung Lưgleau Vâfixon duỗymkbi ra, ôjcfqm nàzsiang vàzsiao trong ngựuurnc. 

jcfq Lạjcfqc đfaviddtet trọzbodng lưgleaqnvgng cơxjyx thểbricfavinh lêmwaln ngưgleaddtei hắcwznn, lúxyboc nàzsiay mớetcfi cópuuc thểbric gắcwznng gưgleaqnvgng đfaviydakng đfaviưgleaqnvgc.

“Thấbieay mấbieay ngưgleaddtei đfaviáxmkznh nhau tưgleang bừigxlng nhưglea vậrswsy, ra nhìfavin mộlzirt chúxybot.” Tôjcfq Lạjcfqc ngửyfnna khuôjcfqn mặddtet nhỏzsia nhắcwznn táxmkzi nhợqnvgt lêmwaln, tràzsian đfavioiyry ýpmkmgleaddtei.

“Lạjcfqc Lạjcfqc!” Tửyfnn Nghiêmwaln kílgqoch đfavilzirng xôjcfqng lêmwaln, nhàzsiao tớetcfi ôjcfqm lấbieay Tôjcfq Lạjcfqc. 

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.