Tà Vương Truy Thê: Phế Tài Nghịch Thiên Tiểu Thư

Chương 1037 : Mọi người gặp nhau (1)

    trước sau   
Tuyếsrmst Lạisjic Toan Nghêavtf quay đxyhjagdlu bỏhnjo chạisjiy, bảjtznn năsnsvng cầagdlu sinh khiếsrmsn cho tốagdlc đxyhjtfng củkdasa nóyijysnsvng vọgetct đxyhjếsrmsn cựgetcc hạisjin.

Tuyếsrmst Lạisjic Toan Nghêavtf muốagdln bỏhnjo chạisjiy, nhưqyjmng Nam Cung Lưqyjmu Vâyijyn làuwvsm sao cóyijy thểqyjm cho nóyijyflbr hộtfngi nhưqyjm vậnmchy?

Con Tuyếsrmst Lạisjic Toan Nghêavtfuwvsy suýhnjot chúnskpt nữvexwa đxyhjãkdsf hạisjii chếsrmst Lạisjic Lạisjic bảjtzno bốagdli củkdasa hắisjin, cũmfheng suýhnjot chúnskpt nữvexwa giếsrmst chếsrmst huynh đxyhjvckb củkdasa hắisjin, Nam Cung Lưqyjmu Vâyijyn háhfwv lạisjii cóyijy thểqyjm đxyhjqyjm cho nóyijy rờpvqii đxyhji. 

Nam Cung Lưqyjmu Vâyijyn giơflbr hắisjic kiếsrmsm trong tay lêavtfn, dưqyjmahdui áhfwvnh mặxcnpt trờpvqii nóyijyng bỏhnjong, thâyijyn kiếsrmsm lóyijye lêavtfn mộtfngt tia sáhfwvng.

nskpc nàuwvsy, đxyhjôlteai mắisjit củkdasa hắisjin híkdsfp lạisjii đxyhjagdly nguy hiểqyjmm, khuôltean mặxcnpt lạisjinh lùzlhlng nghiêavtfm nghịipgw, nhưqyjm đxyhjưqyjmsozyc bao phủkdas mộtfngt lớahdup sưqyjmơflbrng lạisjinh.

Hắisjic kiếsrmsm ẩnyfhn chứsozya sứsozyc mạisjinh trờpvqii đxyhjbmqxt, đxyhjtfngt nhiêavtfn lao vềahdu phíkdsfa con Tuyếsrmst Lạisjic Toan Nghêavtf đxyhjãkdsf chạisjiy xa mấbmqxy trăsnsvm trưqyjmsozyng. 


Con Tuyếsrmst Lạisjic Toan Nghêavtf vốagdln cho rằsxlvng mìxcnpnh đxyhjãkdsf chạisjiy tớahdui phạisjim vi an toàuwvsn, lạisjii cảjtznm thấbmqxy mộtfngt luồtwjvng sáhfwvt khíkdsf đxyhjang kéubtso tớahdui.

yijy muốagdln tráhfwvnh, nhữvexwng sẽsrms khôlteang bao giờpvqiyijyflbr hộtfngi nữvexwa.

“Vụtimjt!” 

Mộtfngt tiếsrmsng vang lớahdun vang lêavtfn, thâyijyn thểqyjm to lớahdun củkdasa con Tuyếsrmst Lạisjic Toan Nghêavtf đxyhjtfngt nhiêavtfn dừisjing lạisjii.

Thanh kiếsrmsm lớahdun màuwvsu đxyhjen vỡvzcu vụtimjn thàuwvsnh từisjing đxyhjagdlm sáhfwvng lạisjinh.

Con thúnskpuwvsy mặxcnpc dùzlhltdka đxyhjahalnh cao củkdasa cấbmqxp chíkdsfn, nhưqyjmng lạisjii khôlteang thểqyjm chốagdlng lạisjii đxyhjưqyjmsozyc mộtfngt đxyhjòeethn toàuwvsn lựgetcc củkdasa Nam Cung Lưqyjmu Vâyijyn. 

Thâyijyn hìxcnpnh khổeqswng lồtwjv củkdasa nóyijy dừisjing lạisjii trêavtfn khôlteang trung, sau đxyhjóyijyflbri xuốagdlng dưqyjmahdui đxyhjbmqxt, đxyhjnmchp xuốagdlng lớahdup tuyếsrmst tạisjio thàuwvsnh mộtfngt cáhfwvi hốagdl.

Bắisjic Thầagdln Ảwooanh trợsozyn mắisjit háhfwv mồtwjvm nhìxcnpn tấbmqxt cảjtzn...

Bắisjic Thầagdln Ảwooanh khóyijy tin dụtimji mắisjit, rồtwjvi lạisjii dụtimji mắisjit. 

Sau đxyhjóyijy, pháhfwvt ra mộtfngt tiếsrmsng kêavtfu kíkdsfch đxyhjtfngng.

“Chếsrmst tiệvckbt! Lãkdsfo nhịipgw, ngưqyjmơflbri ăsnsvn cáhfwvi thiêavtfn tàuwvsi đxyhjipgwa bảjtzno hay linh đxyhjan diệvckbu dưqyjmsozyc gìxcnp vậnmchy? Sao thăsnsvng cấbmqxp nhanh vậnmchy?” Bắisjic Thầagdln Ảwooanh nhảjtzny dựgetcng lêavtfn khoa trưqyjmơflbrng.

Mớahdui cóyijy hai năsnsvm khôlteang gặxcnpp! 

Trưqyjmahduc đxyhjâyijyy khôlteang phảjtzni Lãkdsfo nhịipgw cấbmqxp táhfwvm sao? Nhưqyjm vậnmchy đxyhjãkdsf rấbmqxt nghịipgwch thiêavtfn rồtwjvi, nhưqyjmng con Tuyếsrmst Lạisjic Toan Nghêavtf vừisjia rồtwjvi hai ngưqyjmpvqii làuwvs hắisjin vàuwvs Tửabzo Nghiêavtfn khôlteang đxyhjagdli phóyijy đxyhjưqyjmsozyc, thếsrms nhưqyjmng Lãkdsfo nhịipgw chỉahal cầagdln mộtfngt chiêavtfu đxyhjãkdsf đxyhjáhfwvnh ngãkdsf đxyhjưqyjmsozyc nóyijy.


hfwvi nàuwvsy...

“Lãkdsfo nhịipgw, ngưqyjmơflbri ởtdka đxyhjahalnh cao củkdasa cấbmqxp chíkdsfn sao?” Bắisjic Thầagdln Ảwooanh yếsrmsu ớahdut hỏhnjoi. 

Đqqlnôlteai mắisjit trắisjing đxyhjen rõwrrwuwvsng vớahdui hàuwvsng lôlteang mi dàuwvsy rậnmchm, chớahdup chớahdup nhìxcnpn Nam Cung Lưqyjmu Vâyijyn.

Nam Cung Lưqyjmu Vâyijyn đxyhjsozyng chắisjip tay, huêavtfnh hoang hấbmqxt cằsxlvm: “Cấbmqxp chíkdsfn? Ta sớahdum đxyhjãkdsf khôlteang còeethn làuwvs cấbmqxp chíkdsfn nữvexwa rồtwjvi?”

“Ha ha ha! Ha ha ha!” Bắisjic Thầagdln Ảwooanh bịipgwkdsfch đxyhjtfngng nhảjtzny loạisjin lêavtfn. 

Hắisjin thựgetcc sựgetc đxyhjãkdsf bịipgwkdsfch đxyhjtfngng mạisjinh!

Hai năsnsvm qua, đxyhjqyjmyijyng cao thựgetcc lựgetcc, hắisjin mộtfngt thâyijyn mộtfngt mìxcnpnh xâyijym nhậnmchp vàuwvso khu rừisjing ma thúnskp đxyhjqyjmltean luyệvckbn, dãkdsfi nắisjing dầagdlm mưqyjma, vôltea sốagdl lầagdln đxyhjagdli mặxcnpt vớahdui nguy hiểqyjmm, vôltea sốagdl lầagdln đxyhjsozyng bêavtfn bờpvqi sinh tửabzo.

Thếsrms nhưqyjmng, cho dùzlhluwvs vậnmchy, trong bao năsnsvm qua, hắisjin phảjtzni khóyijy khăsnsvn lắisjim mớahdui cóyijy thểqyjm tấbmqxn thăsnsvng lêavtfn cấbmqxp táhfwvm! 

Thếsrms nhưqyjmng, Lãkdsfo nhịipgw lạisjii âyijym thầagdlm tấbmqxn thăsnsvng lêavtfn cấbmqxp mưqyjmpvqii, cấbmqxp mưqyjmpvqii!

hfwvi tốagdlc đxyhjtfng kiểqyjmu gìxcnp vậnmchy? Cóyijy đxyhjqyjm cho ngưqyjmơflbri ta sốagdlng hay khôlteang chứsozy?

Sau khi tiểqyjmu côlteang tửabzo Bắisjic Thầagdln Ảwooanh củkdasa chúnskpng ta kíkdsfch đxyhjtfngng xong, liềahdun giốagdlng nhưqyjm tráhfwvi càuwvs nhăsnsvn nheo khi gặxcnpp tiếsrmst sưqyjmơflbrng giáhfwvng, ủkdasmfhe

Tửabzo Nghiêavtfn vỗvexwuwvso đxyhjagdlu Bắisjic Thầagdln Ảwooanh: “Tiểqyjmu Ảwooanh Tửabzo, ngưqyjmơflbri cũmfheng khôlteang tệvckb! So lêavtfn thìxcnp chẳflbrng bằsxlvng ai, so xuốagdlng khôlteang ai bằsxlvng mìxcnpnh!”

Bảjtznn thâyijyn Tửabzo Nghiêavtfn đxyhjếsrmsn giờpvqi vẫvckbn ởtdka cấbmqxp bảjtzny màuwvs.

yijyi đxyhjếsrmsn việvckbc nàuwvsy, tròeethng mắisjit củkdasa Bắisjic Thầagdln Ảwooanh đxyhjtfngt nhiêavtfn sáhfwvng lêavtfn: “Ơfyhl, tẩnyfhu tửabzo đxyhjâyijyu?” 

Vừisjia nhắisjic đxyhjếsrmsn Tôltea Lạisjic, tròeethng mắisjit lạisjinh nhưqyjmsnsvng củkdasa Nam Cung Lưqyjmu Vâyijyn liềahdun hiệvckbn lêavtfn sựgetc dịipgwu dàuwvsng.

“Lấbmqxy tinh thểqyjm rồtwjvi!”

yijy sứsozyc lao đxyhjtfngng miễkdasn phíkdsf, thìxcnp khôlteang cầagdln lãkdsfng phíkdsf nữvexwa. 

wrysng tay áhfwvo củkdasa Nam Cung Lưqyjmu Vâyijyn tiêavtfu sáhfwvi bay theo chiềahduu gióyijy, khôlteang đxyhjem theo mộtfngt chúnskpt mâyijyy nàuwvso.

nskpc nàuwvsy, Tôltea Lạisjic đxyhjãkdsf xuốagdlng xe ngựgetca, nàuwvsng đxyhjsozyng tạisjii chỗvexw, đxyhjôlteai mắisjit mỉahalm cưqyjmpvqii cưqyjmpvqii nhìxcnpn Nam Cung Lưqyjmu Vâyijyn.

“Sao lạisjii ra đxyhjâyijyy?” Cáhfwvnh tay dàuwvsi củkdasa Nam Cung Lưqyjmu Vâyijyn duỗvexwi ra, ôlteam nàuwvsng vàuwvso trong ngựgetcc. 

ltea Lạisjic đxyhjxcnpt trọgetcng lưqyjmsozyng cơflbr thểqyjmxcnpnh lêavtfn ngưqyjmpvqii hắisjin, lúnskpc nàuwvsy mớahdui cóyijy thểqyjm gắisjing gưqyjmsozyng đxyhjsozyng đxyhjưqyjmsozyc.

“Thấbmqxy mấbmqxy ngưqyjmpvqii đxyhjáhfwvnh nhau tưqyjmng bừisjing nhưqyjm vậnmchy, ra nhìxcnpn mộtfngt chúnskpt.” Tôltea Lạisjic ngửabzoa khuôltean mặxcnpt nhỏhnjo nhắisjin táhfwvi nhợsozyt lêavtfn, tràuwvsn đxyhjagdly ýhnjoqyjmpvqii.

“Lạisjic Lạisjic!” Tửabzo Nghiêavtfn kíkdsfch đxyhjtfngng xôlteang lêavtfn, nhàuwvso tớahdui ôlteam lấbmqxy Tôltea Lạisjic. 

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.