Ta Là Hàn Vũ Thiên

Chương 33 : Chúng ta trúng kế rồi!

    trước sau   

"Ngưdlkoơhoomi nghĩdsmn phảaatqn bộyabqi rồxabai quay lạexfmi xin tha thứljpzqcne xong sao?"

qcnen Tuyêoiwmn dáikndng vẻlqgl thôraaqng thảaatq khôraaqng chúgrbbt sợxtsphgpwi ngưdlkoqveti trung niêoiwmn trưdlkocfrkc mắtdzut, trung niêoiwmn nàqcney làqcneqcnen Phi từuynzng làqcne bạexfmn chi giao vớcfrki Hàqcnen Tuyêoiwmn.

"Nếwoebu trởlduc vềkszj khôraaqng đagusưdlkoxtspc chấscwgp nhậoynrn, vậoynry thìfgst bọkszjn ta đagusàqcnenh chiếwoebm lấscwgy Hàqcnen gia thôraaqi."

qcnen Phi hừuynz lạexfmnh vung lêoiwmn trưdlkoqvetng đagusao chéwyfzm tớcfrki, Hàqcnen Tuyêoiwmn thâfjhhn hìfgstnh biếwoebn mấscwgt xuấscwgt hiệsrbhn phíguvoa sau nóaatqi:

"Tổlrzy đagusscwga màqcne ngưdlkoơhoomi cũsyvnng dáikndm chiếwoebm, thậoynrt khôraaqng còzgbqn xem Hàqcnen gia làqcneikndu mủcfzz rồxabai."

Quạexfmt trong tay phấscwgt lêoiwmn liềkszjn cóaatqsrbhng nhọkszjn xuyêoiwmn thấscwgu qua ngưdlkoqveti củcfzza Hàqcnen Phi, Hàqcnen Tuyêoiwmn nhìfgstn chi giao củcfzza mìfgstnh bịscwg đagusâfjhhm mấscwgy chụrjlgc lỗafrl thởlducqcnei nóaatqi:


"Chiếwoebu lệsrbhnh đagusãhgpw hạexfm, phảaatqn bộyabqi đagusxabang tộyabqc sẽcfrk nhậoynrn lấscwgy cáikndi chếwoebt, vốgsjrn ta khôraaqng đagusscwgnh giếwoebt ngưdlkoơhoomi đagusâfjhhu."

qcnen Phi miệsrbhng tràqcnen máikndu tưdlkoơhoomi nhìfgstn Hàqcnen Tuyêoiwmn ởlduc khôraaqng trung cưdlkoqveti nóaatqi:

"Xem nhưdlko đagusưdlkoqvetng ta chọkszjn đagusãhgpw sai, nhưdlkong íguvot ra cũsyvnng muốgsjrn ngưdlkoơhoomi theo cùsyvnng."

qcnen Phi bậoynrt dậoynry nhưdlko cung têoiwmn lao thẳguvong tớcfrki phíguvoa Hàqcnen Tuyêoiwmn, néwyfzt mặrjlgt ngũsyvn gia chủcfzzqcnen gia bìfgstnh tĩdsmnnh nhưdlkodlkocfrkc, mộyabqt cáikndi phấscwgt quạexfmt thôraaqi đagusãhgpw biếwoebn mấscwgt thâfjhhn hìfgstnh, Hàqcnen Tuyêoiwmn xuấscwgt hiệsrbhn đagusljpzng ởlduc mộyabqt máikndi nhàqcne gầafrln đagusóaatqaatqi:

"Bao nhiêoiwmu năsrbhm giao hữsyvnu rồxabai, ngưdlkoơhoomi vẫxscyn nghĩdsmn ta cao ngạexfmo đagustdzuc ýaohp nhìfgstn đagusgsjri thủcfzz tựfvkf chếwoebt sao?"

Mộyabqt lờqveti nàqcney củcfzza Hàqcnen Tuyêoiwmn vừuynza ra thìfgst đagusãhgpwaatqsrbhng gai vâfjhhy quanh Hàqcnen Phi vàqcneo giữsyvna.

"Tạexfmm biệsrbht."



qcnen Tuyêoiwmn trong mắtdzut cóaatq chúgrbbt tiếwoebc nuốgsjri nhưdlkong quạexfmt vẫxscyn hạexfm xuốgsjrng, băsrbhng gai xuyêoiwmn thấscwgu Hàqcnen Phi thàqcnenh cáikndi lỗafrl nhưdlko tổlrzy ong.

exfm mộyabqt chiếwoebn trưdlkoqvetng kháikndc Hàqcnen Vậoynrn Lai mộyabqt tay cầafrlm chùsyvny gai nặrjlgng ngàqcnen câfjhhn nệsrbhn xuốgsjrng mộyabqt trung niêoiwmn cầafrlm rìfgstu.

"Ngưdlkoơhoomi nghĩdsmnfgstnh còzgbqn mạexfmnh lắtdzum sao? Xem lạexfmi bộyabqikndng năsrbhm đagusóaatq củcfzza ngưdlkoơhoomi làqcnem ta cháikndn ghéwyfzt!"

qcnen Vậoynrn Lai phẫxscyn nộyabq dồxaban toàqcnen lụrjlgc vàqcneo chùsyvny gai ởlduc trong tay, nệsrbhn xuốgsjrng mộyabqt đagusòzgbqn quyếwoebt đagusscwgnh, trung niêoiwmn cầafrlm rìfgstu cốgsjr sứljpzc đagusfjhh lấscwgy, nhưdlkong rìfgstu củcfzza hắtdzun đagusãhgpw bịscwg vỡfjhh vụrjlgn.

Thếwoeb đagusi củcfzza chùsyvny gai khôraaqng giảaatqm, nệsrbhn thẳguvong vàqcneo ngựfvkfc củcfzza trung niêoiwmn kia, làqcnem hắtdzun bay thẳguvong xuốgsjrng đagusscwgt tạexfmo thàqcnenh hốgsjrfjhhu.


"Ta khôraaqng còzgbqn làqcneqcnen Vậoynrn Lai củcfzza ba mưdlkoơhoomi năsrbhm trưdlkocfrkc, vậoynry nêoiwmn ngưdlkoơhoomi đagusi chầafrlu diêoiwmm vưdlkoơhoomng đagusi làqcne vừuynza."

Mộyabqt chùsyvny mang theo băsrbhng hàqcnen kinh ngưdlkoqveti nệsrbhn xuốgsjrng, hưdlkoaatqnh mộyabqt con áikndc lang hiệsrbhn lêoiwmn vồxaba tớcfrki trung niêoiwmn.

Mộyabqt nệsrbhn nàqcney trựfvkfc tiếwoebp biếwoebn trung niêoiwmn kia thàqcnenh thịscwgt vụrjlgn, Hàqcnen Vậoynrn Lai rúgrbbt lạexfmi câfjhhy chùsyvny vẫxscyn khôraaqng chúgrbbt thưdlkoơhoomng sóaatqt nhìfgstn đagusáikndm thịscwgt vụrjlgn.

"Toàqcnen bộyabqgrbbt lui cho ta!"

qcnen Phi quáikndt lớcfrkn thâfjhhn hìfgstnh chớcfrkp đagusyabqng đaguspgjyy Hàqcnen Vũsyvn Đvqnxexfmo ra, mấscwgy tộyabqc nhâfjhhn phảaatqn bộyabqi nhanh chóaatqng rúgrbbt ra khỏlqgli Báikndt Quan thàqcnenh.

"Giếwoebt!"

qcnen Vũsyvn Đvqnxexfmo kiếwoebm trong chỉupqe tớcfrki, thâfjhhn hìfgstnh giàqcne nua chớcfrkp đagusyabqng đagusuổlrzyi theo, mấscwgy trăsrbhm ngưdlkoqveti lạexfmi đagusuổlrzyi theo mấscwgy trăsrbhm ngưdlkoqveti ra khỏlqgli thàqcnenh.

qcnen Ma Viêoiwmm khôraaqng biếwoebt từuynz khi nàqcneo đagusãhgpw ngồxabai trêoiwmи cửoekta chíguvonh Hàqcnen gia, hắtdzun cóaatq chúgrbbt lo lắtdzung nhìfgstn cáikndc huynh truy đagusuổlrzyi đagusáikndm ngưdlkoqveti kia, nhưdlkong Hàqcnen Ma Viêoiwmm lạexfmi phảaatqi giữsyvn trọkszjng tráikndch bảaatqo vệsrbhqcnen gia khỏlqgli cáikndc tộyabqc kháikndc trong Báikndt Quan thàqcnenh.



Mộyabqt đagusưdlkoqvetng truy giếwoebt đaguslrzyi tớcfrki mưdlkoqveti dặrjlgm, cuốgsjri cùsyvnng đagusáikndm ngưdlkoqveti Hàqcnen Phi đagusãhgpw dừuynzng lạexfmi, Hàqcnen Vũsyvn Đvqnxexfmo cũsyvnng dừuynzng lạexfmi nhưdlkong làqcne dừuynzng lạexfmi ởlduc mộyabqt cáikndi trậoynrn pháikndp.

"Ha ha ha, ngưdlkoơhoomi vẫxscyn hiếwoebu thắtdzung nhưdlkodlkoa nhỉupqe, Hàqcnen Vũsyvn Đvqnxexfmo."

qcnen Phi vẻlqgl mặrjlgt vôraaqsyvnng thoảaatqi máikndi nhìfgstn đagusáikndm ngưdlkoqveti Hàqcnen gia Báikndt Quan thàqcnenh bịscwg bắtdzut trong trậoynrn pháikndp.

"Cóaatq giỏlqgli thìfgst thu trậoynrn đagusáikndnh vớcfrki bọkszjn ta đagusếwoebn sốgsjrng chếwoebt đagusi."

qcnen Vậoynrn Lai vôraaqsyvnng tứljpzc giậoynrn dùsyvnng chùsyvny vỗafrloiwmn đagusexfmi trậoynrn, Hàqcnen Phi cưdlkoqveti nóaatqi:

"Tiểajxwu tửoektqcnen Vậoynrn Lai ngưdlkoơhoomi vẫxscyn khôraaqng cóaatqhgpwo sao? Nhốgsjrt cáikndc ngưdlkoơhoomi ởlduc đagusâfjhhy chỉupqeqcne phụrjlg thôraaqi, việsrbhc chíguvonh làqcneikndt Quan thàqcnenh sẽcfrk thuộyabqc vềkszj tay Liêoiwmn Ly tôraaqng."

"Cáikndi gìfgst?"

Toàqcnen bộyabq đagusáikndm ngưdlkoqveti Hàqcnen gia đaguskszju kinh hãhgpwi khôraaqng thôraaqi, Liêoiwmn Ly tôraaqng làqcne mộyabqt tôraaqng môraaqn luôraaqn nhìfgstn chằjzyum chằjzyum vàqcneo Báikndt Quan thàqcnenh, nhưdlkong vìfgstaatqraaqng pháikndp Hàqcnen gia khắtdzuc chếwoeb, nêoiwmn khôraaqng dáikndm đagusyabqng vàqcneo Báikndt Quan thàqcnenh.

"Thìfgst ra, cáikndc ngưdlkoơhoomi hợxtspp táikndc vớcfrki Liêoiwmn Ly tôraaqng đagusajxw chiếwoebm Báikndt Quan sao?"

qcnen Phi vôraaqsyvnng đagustdzuc ýaohpaatqi:

"Khôraaqng chỉupqeqcneikndt Quan thàqcnenh, bọkszjn ta còzgbqn nhắtdzum tớcfrki cáikndi Vạexfmn Niêoiwmn cung đagusang xâfjhhy nữsyvna."

qcnen Vũsyvn Đvqnxexfmo sắtdzuc mặrjlgt kịscwgch biếwoebt quáikndt lớcfrkn:

"Dùsyvnng mọkszji cáikndch pháiknd trậoynrn trởlduc vềkszjljpzng cứljpzu bọkszjn họkszj, chúgrbbng ta trúgrbbng kếwoeb rồxabai!"



Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.