Sủng Ái Của Bá Thiếu: Bắt Giữ Cặp Song Sinh Yêu Dấu Của Manh Mẫu

Chương 954 :

    trước sau   
kyujy giờbtlmzfagwsyq cầhsqzn anh giúzvczp đpggzbtlm?

Vợlxve đpggzrbiai nhâkyujn đpggzãoejnkyujn tiếildvng, ôghpbng vẫbtlmn lànohd rờbtlmi khỏldjdi.

Sau khi ôghpbng đpggzi rồoejni, Cảgbbenh Bùrbedi Noãoejnn nháqlbwy mắmrrat áqlbwm chỉiimh vớqjfqi Bạrbiac Ngôghpbn, “Anh đpggzzvczng cózfag nghiêkyujm túzvczc nhưsgal thếildv, em cũdghhng khôghpbng quen, ngànohdy thưsgalbtlmng muốiibgn sao thìwsyq sao! Lúzvczc anh vừzvcza vànohdo đpggzâkyujy, khôghpbng phảgbbei rấnqyut thảgbben nhiêkyujn sao?”

“Lànohd rấnqyut thảgbben nhiêkyujn, lúzvczc đpggzózfag vẫbtlmn chưsgala gặdghhp đpggzưsgallxvec ba em!” Bạrbiac Ngôghpbn giơcpoh tay ra, “Em xem lựajcqc tay củrymca ba em, nắmrram đpggzếildvn anh nhưsgal vậgbbey!”

“Anh muốiibgn lànohdm gìwsyq, muốiibgn oáqlbwn tráqlbwch sao? Ba em đpggzang khảgbbeo nghiệvhpsm anh, lỡbtlm nhưsgal sau nànohdy chúzvczng ta ra ngoànohdi gặdghhp phảgbbei ngưsgalbtlmi xấnqyuu, anh khôghpbng cózfag sứxigbc đpggzáqlbwnh ngưsgalbtlmi xấnqyuu, hoặdghhc lànohd, cózfag thểbicsrtajng em, bếildv em khôghpbng!”

“Đzxcpúzvczng đpggzúzvczng, em đpggzúzvczng, cảgbbe nhànohd em đpggzomqdu đpggzúzvczng, ăgbben hiếildvp mộldjdt ngưsgalbtlmi ngoànohdi nhưsgal anh!” Bạrbiac Ngôghpbn nhìwsyqn vànohdo tráqlbwi câkyujy trêkyujn bànohdn, nho xanh, anh thízxcpch.


“Mậgbbet Nguyệvhpst, ởbtlm đpggzâkyujy chỉiimhzfag hai ta lànohd ngưsgalbtlmi ngoànohdi, nànohdo nànohdo, chúzvczng ta ôghpbm nhau!”

“Khôghpbng! Chịiibgkyuju nhỏldjd củrymca em mặdghhc lúzvczc quầhsqzn tãoejn đpggzãoejnbtlm nhànohd em, mẹiqws đpggzãoejn em nózfag nhưsgalnohd con gáqlbwi bảgbbeo bốiibgi rồoejni, mớqjfqi khôghpbng phảgbbei lànohd ngưsgalbtlmi ngoànohdi!” Cảgbbenh Bùrbedi Noãoejnn lậgbbep tứxigbc nózfagi.

“Vâkyujng vâkyujng vâkyujng, chỉiimhzfag anh lànohd ngưsgalbtlmi ngoànohdi! Noãoejnn Noãoejnn, anh cũdghhng muốiibgn trởbtlm thànohdnh ngưsgalbtlmi trong nhànohd…” Chízxcp ízxcpt đpggzízxcpnh hôghpbn cũdghhng khôghpbng tệvhps.

“Anh lấnqyuy cáqlbwi mặdghht dànohdy củrymca anh ra, nózfagi khôghpbng chừzvczng sẽvhps thànohdnh côghpbng đpggznqyuy.” Côghpb vẫbtlmn lànohd rấnqyut hiểbicsu tízxcpnh ba mẹiqws, chủrymc yếildvu lànohd bảgbben thâkyujn côghpb thízxcpch, nếildvu cộldjdng thêkyujm nhâkyujn phẩjsdpm củrymca Bạrbiac Ngôghpbn rấnqyut tốiibgt, nhữevycng thứxigb kháqlbwc khôghpbng quan trọnohdng.

“Thìwsyq ra ba mẹiqws em thízxcpch cáqlbwi phong cáqlbwch đpggzózfag…” Bạrbiac Ngôghpbn đpggzang ăgbben nho, trong đpggzhsqzu ózfagc suy nghĩqjfq mộldjdt láqlbwt lànohdm sao ứxigbng phózfag ba vợlxve.

nohd Cảgbbenh Thầhsqzn Hạrbiao vẫbtlmn còhqjmn đpggzang trong bếildvp, nhìwsyqn vànohdo Bùrbedi Nhiễpggzm Nhiễpggzm đpggzang lặdghht rau, “Vợlxvenohdy, em rấnqyut thízxcpch Bạrbiac Ngôghpbn sao?”

“Cho dùrbed khôghpbng thízxcpch, đpggzózfagdghhng lànohd Noãoejnn Noãoejnn thízxcpch, anh đpggzzvczng cózfag sắmrrac mặdghht khôghpbng tốiibgt, Noãoejnn Noãoejnn sẽvhps khôghpbng vui đpggznqyuy!” Bànohd nếildvu nhưsgal khôghpbng ra đpggzózfag, đpggzúzvczng lànohd khôghpbng biếildvt ôghpbng sẽvhpsnohdm gìwsyq chànohdng trai đpggzózfag.

“Anh khôghpbng cózfag sắmrrac mặdghht khôghpbng tốiibgt, anh trưsgalqjfqc giờbtlm vẫbtlmn luôghpbn nhưsgal thếildv.” Ôpvxxng cúzvczi đpggzhsqzu, kềomqd đpggzếildvn trưsgalqjfqc mặdghht bànohd, “Em gọnohdi anh vànohdo lànohdzfagi cáqlbwi nànohdy?”

“Em nghe Dưsgalơcpohng Dưsgalơcpohng nózfagi, Bạrbiac Ngôghpbn khôghpbng tệvhps, họnohdbtlmkyujn nhau hai năgbbem rồoejni, Noãoejnn Noãoejnn cho dùrbed khôghpbng biếildvt nhìwsyqn ngưsgalbtlmi, Dưsgalơcpohng Dưsgalơcpohng chẳdghhng lẽvhpsdghhng khôghpbng biếildvt nhìwsyqn ngưsgalbtlmi sao? Chuyệvhpsn nànohdy anh cứxigbkyujn tâkyujm, chỉiimhnohd đpggzízxcpnh hôghpbn trưsgalqjfqc thôghpbi mànohd.” Bànohd nghiêkyujng đpggzhsqzu nhìwsyqn vànohdo Cảgbbenh Thầhsqzn Hạrbiao tiếildvn gầhsqzn, “Chồoejnng, nghe thấnqyuy khôghpbng?”

“Quáqlbw lờbtlmi cho nózfag rồoejni! Côghpbng chúzvcza nhỏldjd nhànohd ta…” Ôpvxxng cảgbbem thấnqyuy vẫbtlmn chưsgala đpggzưsgallxvec bao lâkyuju, khôghpbng ngờbtlm lạrbiai sắmrrap gảgbbe đpggzi rồoejni!

“Lúzvczc em lớqjfqn nhưsgal Noãoejnn Noãoejnn vậgbbey, tụrbiai nózfag đpggzãoejn ra đpggzbtlmi rồoejni.” Bùrbedi Nhiễpggzm Nhiễpggzm tiếildvp tụrbiac cắmrrat rau, âkyujm thanh “tụrbiac tụrbiac tụrbiac” vừzvcza nhìwsyqn lànohd biếildvt phong tháqlbwi củrymca đpggzhsqzu bếildvp.

“Đzxcpâkyujy khôghpbng giốiibgng nhau!” Cảgbbenh Thầhsqzn Hạrbiao từzvcz đpggzoejnng sau ôghpbm lấnqyuy eo bànohd, vợlxve vẫbtlmn giốiibgng ngànohdy xưsgala vậgbbey, “Tụrbiai nózfag vẫbtlmn chưsgala gìwsyqnohd!”

“Đzxcpâkyujy chẳdghhng phảgbbei rấnqyut tốiibgt sao? Nhịiibgn đpggzưsgallxvec, cànohdng chứxigbng tỏldjd Bạrbiac Ngôghpbn khôghpbng tệvhps!”


Cảgbbenh Thầhsqzn Hạrbiao đpggzôghpbi mànohdy khẽvhps nhízxcpu, “Vậgbbey sau khi đpggzízxcpnh hôghpbn, chẳdghhng phảgbbei lànohd đpggzbicszfagnohdm bậgbbey sao?”

“Hai đpggzxigba lànohd vợlxve chồoejnng, anh lànohdm ba, quảgbben kháqlbw nhiềomqdu đpggznqyuy, Noãoejnn Noãoejnn trôghpbng ra lànohd ngưsgalbtlmi dễpggz ăgbben hiếildvp sao?” Xem ra Cảgbbenh Thầhsqzn Hạrbiao vẫbtlmn chưsgala chấnqyup nhậgbben đpggzưsgallxvec sựajcq thậgbbet con gáqlbwi bảgbbeo bốiibgi củrymca ôghpbng sắmrrap phảgbbei gảgbbe đpggzi rồoejni.

Tộldjdi nghiệvhpsp cho tấnqyum lòhqjmng củrymca ba mẹiqws thiêkyujn hạrbia!

“Vậgbbey nózfagi khôghpbng chừzvczng.”

“Cáqlbwi gìwsyqnohdzfagi khôghpbng chừzvczng, nếildvu anh áqlbwm chỉiimhnohd ăgbben hiếildvp trêkyujn giưsgalbtlmng, xin hỏldjdi ôghpbng Cảgbbenh, ôghpbng lànohdnohdm sao đpggziibgi xửildv vớqjfqi vợlxvewsyqnh?” Chẳdghhng phảgbbei lànohd mỗomqdi đpggzêkyujm đpggzomqdu ăgbben hiếildvp bànohd sao?

“Vợlxve, đpggzózfagnohd anh thưsgalơcpohng em!” Họnohdnohd vợlxve chồoejnng, đpggzưsgalơcpohng nhiêkyujn lànohd kháqlbwc nhau.

“Tiểbicsu bốiibgi thízxcpch lànohd đpggzưsgallxvec rồoejni, nếildvu nhưsgal anh cảgbbem thấnqyuy Bạrbiac Ngôghpbn cózfag vấnqyun đpggzomqd thậgbbet, vậgbbey em khôghpbng còhqjmn gìwsyq đpggzbicszfagi, nếildvu khôghpbng vấnqyun đpggzomqd, anh đpggzzvczng lànohdm cậgbbeu ấnqyuy khózfag xửildv, ngưsgalbtlmi ta lầhsqzn đpggzhsqzu tiêkyujn đpggzếildvn nhànohd, còhqjmn mua cho chúzvczng ta nhiềomqdu đpggzoejn nhưsgal thếildv, nếildvu khôghpbng sau nànohdy còhqjmn nózfagi lànohd chúzvczng ta ăgbben hiếildvp cậgbbeu ấnqyuy đpggznqyuy!”

“Anh lànohdm sao mànohd ăgbben hiếildvp cậgbbeu ta!” Ôpvxxng mớqjfqi khôghpbng cózfag hứxigbng thúzvcz.

Trong phòhqjmng kháqlbwch nózfagi chuyệvhpsn rấnqyut vui, nghe thấnqyuy tiếildvng bưsgalqjfqc châkyujn củrymca Cảgbbenh Thầhsqzn Hạrbiao đpggzi đpggzếildvn, âkyujm thanh yếildvu dầhsqzn, nhỏldjd dầhsqzn.

“Ba!” Cảgbbenh Bùrbedi Noãoejnn cưsgalbtlmi gọnohdi lêkyujn, “Mẹiqwszfagi gìwsyq rồoejni?”

Chắmrrac lànohdzfagi đpggziềomqdu tốiibgt đpggzúzvczng chứxigb?

Mẹiqws nhànohd họnohdsgalơcpohng đpggziibgi dễpggzzfagi chuyệvhpsn, hơcpohn nữevyca ba phảgbbei nghe lờbtlmi mẹiqwszfagi đpggznqyuy!

Vừzvcza nãoejny nhấnqyut đpggziibgnh lànohdkyuju ba vôghpb nhànohd bếildvp dạrbiay dỗomqd đpggzâkyujy!


“Ăiqwsn đpggzoejn củrymca cậgbbeu.” Cảgbbenh Thầhsqzn Hạrbiao vừzvcza nãoejny mớqjfqi hứxigba ởbtlm nhànohd bếildvp, nhưsgalng khi đpggziibgi diệvhpsn vớqjfqi Bạrbiac Ngôghpbn thậgbbet sựajcq, vẫbtlmn còhqjmn mộldjdt chúzvczt khôghpbng thoảgbbei máqlbwi.

“Chúzvcz, chiềomqdu cùrbedng nhau đpggzi đpggzáqlbwnh goft nhémvpe?” Bạrbiac Ngôghpbn cưsgalbtlmi hỏldjdi.

“Uhm.”

Đzxcpoejnng ýkoli rồoejni! Đzxcpúzvczng lànohd tốiibgt thậgbbet!

rbedi Nhiễpggzm Nhiễpggzm cùrbedng ngưsgalbtlmi giúzvczp việvhpsc bậgbben hếildvt cảgbbe buổwbjni sáqlbwng, chuẩjsdpn bịiibg đpggzoejn ăgbben trưsgala thịiibgnh soạrbian.

Bạrbiac Ngôghpbn nhìwsyqn vànohdo Cảgbbenh Thầhsqzn Hạrbiao rózfagt rưsgallxveu, áqlbwnh mắmrrat nhìwsyqn vànohdo Cảgbbenh Bùrbedi Noãoejnn, rưsgallxveu nànohdy, lànohd uốiibgng hay lànohd khôghpbng uốiibgng?

“Sao thếildv? Khôghpbng uốiibgng rưsgallxveu?” Cảgbbenh Thầhsqzn Hạrbiao bưsgalng ly rưsgallxveu, “Hay lànohd khôghpbng muốiibgn uốiibgng rưsgallxveu vớqjfqi chúzvcz?”

“Khôghpbng cózfag khôghpbng cózfag, thưsgala chúzvcz, uốiibgng!” Bạrbiac Ngôghpbn nhanh gọnohdn bưsgalng ly rưsgallxveu lêkyujn.

Tửildvu lưsgallxveng củrymca anh khôghpbng tệvhps, sẽvhps khôghpbng mấnqyut mặdghht đpggzâkyuju.

Cảgbbenh Bùrbedi Noãoejnn nhìwsyqn vànohdo, ba nhànohdwsyqnh phảgbbei khảgbbeo nghiệvhpsm thìwsyq mớqjfqi yêkyujn tâkyujm, còhqjmn Bạrbiac Ngôghpbn uốiibgng say xong liềomqdn biếildvt đpggzi ngủrymc, khôghpbng sao.

Trêkyujn bànohdn ăgbben, bao gồoejnm Cảgbbenh Bùrbedi Noãoejnn cũdghhng uốiibgng mộldjdt chúzvczt rưsgallxveu.

zfagi rõrtajnohd đpggzi đpggzáqlbwnh goft đpggzâkyuju?

Đzxcpếildvn lúzvczc đpggzózfag ba têkyujn say xỉiimhn, vậgbbey thìwsyq tốiibgt rồoejni!


Nhưsgalng, Cảgbbenh Thầhsqzn Hạrbiao luôghpbn lànohd ngưsgalbtlmi biếildvt suy tízxcpnh, đpggzrymc thìwsyqkyujn dừzvczng.

Uốiibgng rưsgallxveu, buổwbjni tốiibgi uốiibgng tiếildvp.

Buổwbjni chiềomqdu, bỏldjd lạrbiai phụrbia nữevyc con gáqlbwi ởbtlm nhànohd, ba ngưsgalbtlmi đpggzànohdn ôghpbng bọnohdn họnohdrbedng nhau đpggzi.

Mậgbbet Nguyệvhpst vànohd Cảgbbenh Hànohdnh bịiibgrbedi Nhiễpggzm Nhiễpggzm gọnohdi đpggzi lànohdm bànohdi tậgbbep!

“Mẹiqws, ba vànohd anh trai sẽvhps khôghpbng ăgbben hiếildvp anh ấnqyuy chứxigb?” Vừzvcza nãoejny trờbtlmi kháqlbw nắmrrang, khôghpbng muốiibgn đpggzi.

Nhưsgalng bâkyujy giờbtlm bọnohdn họnohd đpggzi rồoejni, lạrbiai cảgbbem thấnqyuy lo lắmrrang rồoejni!

“Khôghpbng đpggzâkyuju, ba con sẽvhps ăgbben hiếildvp tiểbicsu bốiibgi sao?” Thầhsqzn Hạrbiao khôghpbng phảgbbei lànohd con ngưsgalbtlmi nhưsgal thếildv, nhưsgalng đpggziibgi vớqjfqi Bạrbiac Ngôghpbn thìwsyq, vậgbbey thìwsyq chưsgala chắmrrac rồoejni!

zfagi sao thìwsyq đpggzózfagnohd con rểbicssgalơcpohng lai!

“Khôghpbng đpggzưsgallxvec, mẹiqws, con khôghpbng yêkyujn tâkyujm, chúzvczng ta đpggzi xem thửildv!” Cũdghhng chỉiimhzfag mẹiqws mớqjfqi kiềomqdm chếildv đpggzưsgallxvec ba!

“Quan tâkyujm cậgbbeu ấnqyuy đpggzếildvn thếildv, vừzvcza nãoejny khôghpbng đpggzi chung đpggzi.” Bùrbedi Nhiễpggzm Nhiễpggzm trêkyujn miệvhpsng vừzvcza nózfagi, vẫbtlmn lànohd đpggzxigbng dậgbbey, “Cózfagsgalơcpohng Dưsgalơcpohng ởbtlm đpggznqyuy, sẽvhps khôghpbng cózfag chuyệvhpsn đpggzâkyuju.”

“Tízxcpnh củrymca anh trai vànohd ba giốiibgng nhau, tuy rằoejnng họnohdnohd anh em, nhưsgalng cũdghhng khôghpbng chắmrrac chứxigb…” Côghpb vẫbtlmn lànohdzfag chúzvczt lo lắmrrang.

cpohn nữevyca tízxcpnh củrymca Bạrbiac Ngôghpbn thìwsyq!

Đzxcpúzvczng lànohd khózfagzfagi thậgbbet.


nohdzvczc nànohdy trêkyujn sâkyujn bózfagng goft, Cảgbbenh Thầhsqzn Hạrbiao đpggzãoejn ba vòhqjmng vànohdo lỗomqd rồoejni, Bạrbiac Ngôghpbn đpggzi theo bêkyujn cạrbianh, vẫbtlmn chưsgala cózfagcpoh hộldjdi cầhsqzm gậgbbey!

Ba vợlxvesgalơcpohng lai lợlxvei hạrbiai quáqlbw, anh phảgbbei lànohdm sao đpggzâkyujy?

Đzxcpang đpggzlxvei chờbtlm, rấnqyut lànohdzfagng vộldjdi!

“Thưsgala chúzvcz, nưsgalqjfqc!” Bạrbiac Ngôghpbn cưsgalbtlmi đpggzưsgala cho ôghpbng mộldjdt chai nưsgalqjfqc, chẳdghhng lẽvhps phảgbbei mặdghht dànohdy sao?

Cảgbbenh Thầhsqzn Hạrbiao nhậgbben lấnqyuy, bưsgalqjfqc nhanh, “Sau đpggzízxcpnh hôghpbn, dựajcq đpggziibgnh khi nànohdo kếildvt hôghpbn?”

“Năgbbem sau.”

Bạrbiac Ngôghpbn còhqjmn tưsgalbtlmng sẽvhps hỏldjdi ôghpbng lànohdm gìwsyq!

Khôghpbng ngờbtlm khôghpbng hỏldjdi!

“Tạrbiai sao?”

“Con cũdghhng kháqlbw vộldjdi, nếildvu chúzvcz đpggzoejnng ýkoli, trựajcqc tiếildvp kếildvt hôghpbn sẽvhpsnohdng vui hơcpohn!” Bộldjd mặdghht anh quảgbbe nhiêkyujn dànohdy rồoejni.

Cảgbbenh Bùrbedi Dưsgalơcpohng bêkyujn cạrbianh lạrbianh lùrbedng lưsgalqjfqt qua mộldjdt cáqlbwi, cózfag thưsgalơcpohng lưsgallxveng vớqjfqi em gáqlbwi chưsgala?

Liềomqdn ởbtlm trưsgalqjfqc mặdghht ba nózfagi!

Chếildvt chắmrrac rồoejni!

“Chúzvcz đpggzoejnng ýkoli khi nànohdo?” Ôpvxxng ngay cảgbbe đpggzízxcpnh hôghpbn còhqjmn chưsgala đpggzoejnng ýkoli, liềomqdn muốiibgn nghĩqjfq đpggzếildvn kếildvt hôghpbn!

“Chúzvcz vừzvcza nãoejny đpggzoejnng ýkoli đpggznqyuy, chúzvczzfagi lànohd sau khi đpggzízxcpnh hôghpbn, đpggzâkyujy khôghpbng phảgbbei biếildvn tưsgalqjfqng thànohdnh đpggzoejnng ýkoli sao?” Bạrbiac Ngôghpbn cưsgalbtlmi nózfagi.

“…” Cảgbbenh Thầhsqzn Hạrbiao đpggzãoejn rấnqyut lâkyuju khôghpbng cózfag cảgbbem giáqlbwc bịiibg troll nhưsgal vậgbbey rồoejni.

“Thưsgala chúzvcz, chúzvcz nỡbtlm khôghpbng? Chúzvczng con vốiibgn dĩqjfqnohd dựajcq đpggziibgnh trựajcqc tiếildvp kếildvt hôghpbn, nhưsgalng nghĩqjfq đpggzếildvn sau khi kếildvt hôghpbn, liềomqdn cáqlbwch xa chúzvczwsyq quáqlbw, cho nêkyujn đpggzbics Noãoejnn Noãoejnn ởbtlm nhànohd, ởbtlm lạrbiai bêkyujn cạrbianh hai chúzvczwsyq thêkyujm mộldjdt năgbbem.” Ởngle trêkyujn thưsgalơcpohng trưsgalbtlmng khôghpbng hềomqdzfag thua trậgbben, ba vợlxve cứxigbng nhưsgal thémvpep nànohdy cũdghhng phảgbbei thửildvsgallxvet qua xem.

“Cậgbbeu suy nghĩqjfq đpggzúzvczng chu đpggzáqlbwo.” Trong lòhqjmng Cảgbbenh Thầhsqzn Hạrbiao ứxigbc chếildv, têkyujn mặdghht dànohdy nànohdy khôghpbng dễpggz đpggziibgi phózfag!

“Chúzvcz quáqlbw khen rồoejni, chúzvczng con lànohdm vạrbian bốiibgi, tựajcq nhiêkyujn phảgbbei suy nghĩqjfq thêkyujm cho trưsgalbtlmng bốiibgi!” Anh cảgbbem giáqlbwc cózfag chúzvczt tia hi vọnohdng rồoejni.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.