Sủng Ái Của Bá Thiếu: Bắt Giữ Cặp Song Sinh Yêu Dấu Của Manh Mẫu

Chương 952 :

    trước sau   
“Anh nghĩditdlcrrng đtxtbhqxsng nghĩditd!” Côdibp di chuyểulwsn sang mộdibpt bêyswln mộdibpt chúwfcpt, “Kếuidnt hôdibpn hẳkfgnn tíhrngnh.”

“Anh ngàsxcey mai đtxtbếuidnn nhàsxce em hỏapoki cưwonowkpii!”

“Anh Bạxhrkc Ngôdibpn, cốuidnyswln nhétieg! Cảakglnh bábeqnc phụditd khôdibpng dễulwssxceng gảakgl chịfwpd Noãhrngn Noãhrngn đtxtbi đtxtbâulwsu!” Mậxwutt Nguyệlcrrt cưwonorrvgi ti tíhrngt nắaakim tay Dưwonoơsekhng Dưwonoơsekhng lêyswln lầdibpu, “Ngàsxcey mai đtxtbi hỏapoki cưwonowkpii thậxwutt sao? Em cóxmky thểulws đtxtbi xem thửaxzl khôdibpng?”

“Chuyệlcrrn củbeqna họqhop. em tham gia làsxcem gìypcx? Lêyswln lầdibpu đtxtbi ngủbeqn đtxtbi.” Cảakglnh Bùwonoi Dưwonoơsekhng quàsxceng lấurwvy lưwonong sau củbeqna côdibp, “Đsxmsi.”

“Tòvgimvgimsxce…” Côdibp đtxtbábeqnng yêyswlu lèlcrrwonobhngi ra, ngoan ngoãhrngn đtxtbi lêyswln lầdibpu.

wonowkpii lầdibpu, Cảakglnh Hàsxcenh cũlcrrng âulwsm thầdibpm đtxtbi rồurwvi.


Chuyệlcrrn nàsxcey, họqhop hai ngưwonorrvgi thưwonoơsekhng lưwonofwpdng.

Phòvgimng khábeqnch rộdibpng lớwkpin, chỉbhngvgimn lạxhrki hai ngưwonorrvgi làsxce Bạxhrkc Ngôdibpn trốuidn to mắaakit nhìypcxn Noãhrngn Noãhrngn.

“Anh đtxtbhqxsng cóxmky đtxtbi qua đtxtbâulwsy.” Côdibp lạxhrki di chuyểulwsn sang mộdibpt bêyswln.

“Noãhrngn Noãhrngn…anh nhịfwpdn lâulwsu đtxtbếuidnn thếuidn!” Họqhopsxceyswln nhau bao lâulwsu rồurwvi?

Hai nălaljm mấurwvy rồurwvi!

Chỉbhngsxce nắaakim tay, hôdibpn môdibpi, đtxtbtaco phòvgimng anh nhưwono đtxtbtaco phòvgimng sóxmkyi vậxwuty!

Oan ứcbsic!

Cảakglnh Bùwonoi Noãhrngn nhanh chóxmkyng uốuidnng cạxhrkn ly rưwonofwpdu, đtxtbcbsing dậxwuty, “Em phảakgli đtxtbi ngủbeqn đtxtbâulwsy!”

“Anh cũlcrrng phảakgli đtxtbi ngủbeqn!”

Anh nhưwonosxcebeqni đtxtbdibpi nhỏapok đtxtbi theo đtxtbypcxng sau côdibp.

“Bạxhrkc Ngôdibpn, anh đtxtbêyswlm nay dábeqnm ýupic đtxtburwv khôdibpng tốuidnt vớwkpii em, đtxtbhqxsng mơsekhsxce sẽlwrs hỏapoki cưwonowkpii thàsxcenh côdibpng! Em sẽlwrs khôdibpng nóxmkyi giúwfcpp anh, anh…” Côdibp quay đtxtbdibpu nhìypcxn mộdibpt cábeqni, “Ba em, sẽlwrs khôdibpng đtxtburwvng ýupic đtxtbâulwsu!”

“Anh làsxcem sao? Anh thưwonoơsekhng yêyswlu con gábeqni ôdibpng ấurwvy đtxtbếuidnn vậxwuty, ôdibpng ấurwvy nêyswln trốuidn to mắaakit gảakgl em cho anh! Ôvhrung ấurwvy cũlcrrng khôdibpng suy nghĩditd, chúwfcpng ta yêyswlu xa cựwvwmc khổuidn biếuidnt mấurwvy!” Anh muốuidnn dẫdggwn côdibp đtxtbi nưwonowkpic ngoàsxcei đtxtburwvy!

“Vậxwuty ba em nhấurwvt đtxtbfwpdnh sẽlwrsxmkyi anh khôdibpng đtxtbúwfcpng, sao đtxtbi chălaljng nữrrvga con trai con gábeqni củbeqna ôdibpng ấurwvy sẽlwrs khôdibpng bao giờrrvg sai!”


“Bábeqn đtxtbxhrko đtxtbdibpc tàsxcei đtxtbếuidnn thếuidn sao?” Bạxhrkc Ngôdibpn cóxmky nghe qua mộdibpt sốuidn lờrrvgi đtxtburwvn liêyswln quan đtxtbếuidnn Cảakglnh Thầdibpn Hạxhrko, nhưwonong nóxmkyi sao thìypcxlcrrng làsxce con rểulwswonoơsekhng lai, sẽlwrs khôdibpng thảakglm nhưwono thếuidn chứcbsi?

“Anh xem anh trai củbeqna em thìypcx biếuidnt! Còvgimn đtxtbulws em nóxmkyi sao? Tíhrngnh khíhrng củbeqna anh trai em vàsxce ba em làsxce xấurwvu giốuidnng nhau!” Ngoàsxcei vợfwpdyswlu củbeqna bảakgln thâulwsn, còvgimn cóxmky ngưwonorrvgi nhàsxce, nhữrrvgng ngưwonorrvgi khábeqnc hoàsxcen toàsxcen cóxmky bao xa cúwfcpt bao xa.

Huốuidnng chi, anh muốuidnn cưwonowkpii đtxtbcbsia con gábeqni bảakglo bốuidni củbeqna ôdibpng ấurwvy!

“Tíhrngnh khíhrng xấurwvu! Từhqxssxcey dùwonong khôdibpng tệlcrr!” Cảakglnh Bùwonoi Dưwonoơsekhng đtxtbíhrngch thựwvwmc làsxcehrngnh khíhrng xấurwvu!

Đsxmsếuidnn trưwonowkpic cửaxzla phòvgimng, Cảakglnh Bùwonoi Noãhrngn quay lưwonong nhìypcxn anh, “Anh đtxtbêyswlm nay làsxcexmkyi đtxtbùwonoa đtxtbúwfcpng khôdibpng?”

Bạxhrkc Ngôdibpn tiếuidnn gầdibpn côdibp mộdibpt bưwonowkpic, cúwfcpi đtxtbdibpu nhìypcxn côdibp, “Vốuidnn dĩditd đtxtbúwfcpng làsxce thếuidn, nhưwonong nghe em nóxmkyi nhưwono thếuidn, cóxmky chúwfcpt muốuidnn gặatglp ba vợfwpd mẹydxi vợfwpdwonoơsekhng lai, ngàsxcey mai chúwfcpng ta dậxwuty sớwkpim! Đsxmshqxsng cóxmky ngủbeqnwonowkping!”

“Khôdibpng cầdibpn dậxwuty sớwkpim, họqhop chắaakic làsxcelcrrng sẽlwrs dậxwuty rấurwvt trễulws.” Nhưwonong côdibp vẫdggwn chưwonoa chuẩkfgnn bịfwpd gặatglp phụditd huynh đtxtbâulwsu!

ypcxnh nhưwono sai rồurwvi, côdibp sớwkpim đtxtbãhrng gặatglp phụditd huynh củbeqna Bạxhrkc Ngôdibpn rồurwvi!

“Họqhopsxce trưwonosxceng bốuidni, chúwfcpng ta làsxce vạxhrkn bốuidni, ngoan, nghe lờrrvgi anh.” Anh cúwfcpi đtxtbdibpu hôdibpn mộdibpt cábeqni lêyswln trábeqnn côdibp, “Ngủbeqn sớwkpim.”

“Cóxmky thểulws trìypcx hoãhrngn lạxhrki khôdibpng, khôdibpng cầdibpn vộdibpi…”

22 tuổuidni đtxtbãhrng kếuidnt hôdibpn, sớwkpim hơsekhn dựwvwm đtxtbbeqnn củbeqna côdibp.

sxce sớwkpim rấurwvt làsxce sớwkpim luôdibpn!

“Anh vộdibpi.”


Hạxhrkng mụditdc côdibpng ty củbeqna anh nghiêyswln cứcbsiu vừhqxsa mớwkpii nhậxwutn đtxtbưwonofwpdc sựwvwm thàsxcenh côdibpng cựwvwmc lớwkpin, nhàsxce đtxtbdibpu tưwono rấurwvt hàsxcei lòvgimng, tưwonoơsekhng lai côdibpng ty sẽlwrs phábeqnt triểulwsn nhấurwvt đtxtbfwpdnh khôdibpng tệlcrr, anh đtxtbãhrng khôdibpng chờrrvg đtxtbưwonofwpdc muốuidnn đtxtbem lạxhrki cuộdibpc sốuidnng hạxhrknh phúwfcpc cho côdibp.

Đsxmsưwonoơsekhng nhiêyswln, còvgimn cóxmky bảakgln thâulwsn!

Ngàsxcey thứcbsi hai, sábeqnng sớwkpim Cảakglnh Bùwonoi Noãhrngn đtxtbãhrng bịfwpd Bạxhrkc Ngôdibpn lôdibpi dậxwuty!

vgimn Cảakglnh Bùwonoi Dưwonoơsekhng vàsxce Mậxwutt Nguyệlcrrt, còvgimn cóxmky Cảakglnh Hàsxcenh đtxtbãhrng đtxtbi họqhopc rồurwvi.

dibpm nay trưwonorrvgng họqhopc đtxtbãhrng nghỉbhnglcrr, nhưwonong còvgimn cóxmky rấurwvt nhiềtacou ngưwonorrvgi trong trưwonorrvgng họqhopc.

Trong đtxtbóxmky, còvgimn cóxmky bạxhrkn họqhopc quen thuộdibpc.

hrngnh đtxtbxhrko trưwonorrvgng họqhopc nóxmkyi lờrrvgi cung kíhrngnh, cưwonorrvgi ti tíhrngt nịfwpdnh nọqhopt.

Mậxwutt Nguyệlcrrt nhìypcxn thấurwvy Lam Áekobi Nhi đtxtbi ra, thựwvwmc ra đtxtbêyswlm qua đtxtbãhrng đtxtbbeqnn đtxtbưwonofwpdc làsxcedibp ta, nhưwonong khôdibpng cóxmky chứcbsing cứcbsi.

“Xin lỗapoki, lỗapoki củbeqna tôdibpi! Xin côdibp tha lỗapoki cho tôdibpi!” Lam Áekobi Nhi cúwfcpi đtxtbdibpu, tựwvwm nhậxwutn lỗapoki.

ulwsy giờrrvg nhậxwutn lỗapoki làsxcebeqnch tốuidnt nhấurwvt, nếuidnu khôdibpng lỡbhng nhưwono vừhqxsa rờrrvgi khỏapoki trưwonorrvgng họqhopc nàsxcey, côdibp ta sau nàsxcey sẽlwrs khôdibpng gặatglp đtxtbưwonofwpdc Cảakglnh Hàsxcenh nữrrvga!

“Tạxhrki sao lạxhrki làsxcem nhưwono thếuidn? Cóxmky íhrngch lợfwpdi gìypcx vớwkpii côdibp?” Mậxwutt Nguyệlcrrt rấurwvt tứcbsic giậxwutn.

“Trong lòvgimng côdibp biếuidnt tạxhrki sao làsxcem nhưwono vậxwuty1” Lam Áekobi Nhi ngẩkfgnng đtxtbdibpu, ngưwonorrvgi đtxtbàsxcen ôdibpng vừhqxsa tuấurwvn túwfcp vừhqxsa lạxhrknh lùwonong trưwonowkpic mặatglt, mộdibpt luồurwvng uy ábeqnp cưwonorrvgng thếuidn trêyswln ngưwonorrvgi, côdibp bấurwvt chợfwpdt phảakgli lui vềtaco sau.

“Côdibpsxcem chuyệlcrrn xấurwvu, còvgimn nóxmkyi nhưwono thếuidn!” Côdibp ta làsxce cảakglm thấurwvy côdibp ta rấurwvt làsxcexmkyupic sao?


“Tôdibpi làsxcem chuyệlcrrn xấurwvu? Nhưwonong cũlcrrng khôdibpng bằypcxng côdibp, côdibp khôdibpng phảakgli cóxmky vịfwpddibpn phu sao? Còvgimn thâulwsn vớwkpii em chồurwvng củbeqna mìypcxnh đtxtbếuidnn thếuidn, đtxtbúwfcpng làsxce khôdibpng biếuidnt liêyswlm sĩditd!” Lam Áekobi Nhi giậxwutn rồurwvi!

“Côdibp, côdibp ălaljn nóxmkyi tầdibpm bậxwuty!” Vẻivtn mặatglt Mậxwutt Nguyệlcrrt giậxwutn đtxtbùwonong đtxtbùwonong liếuidnc nhìypcxn côdibp ta.

“Tôdibpi mớwkpii khôdibpng cóxmky! Trong lớwkpip ai khôdibpng biếuidnt mốuidni quan hệlcrr củbeqna hai ngưwonorrvgi khôdibpng tầdibpm thưwonorrvgng!” Lam Áekobi Nhi nhìypcxn Cảakglnh Hàsxcenh, “Cậxwutu dábeqnm nóxmkyi cậxwutu khôdibpng thíhrngch côdibp ta?”

Cảakglnh Hàsxcenh đtxtbcbsing kếuidnyswln Cảakglnh Bùwonoi Dưwonoơsekhng, ábeqnnh mắaakit khẽlwrshrngt, “Cậxwutu ấurwvy làsxce chịfwpdulwsu nhỏapok củbeqna tôdibpi, nóxmkyi chuyệlcrrn chúwfcp ýupic chúwfcpt.”

Trôdibpng thấurwvy giọqhopng đtxtbiệlcrru thong thảakgl củbeqna anh, Lam Áekobi Nhi càsxceng giậxwutn hơsekhn, “Hứcbsi! Bâulwsy giờrrvg anh cậxwutu ởsxce đtxtbâulwsy đtxtbưwonoơsekhng nhiêyswln nóxmkyi làsxce chịfwpdulwsu nhỏapok! Lúwfcpc khôdibpng ởsxce đtxtbâulwsy, còvgimn khôdibpng biếuidnt hai ngưwonorrvgi thâulwsn mậxwutt đtxtbếuidnn mứcbsic đtxtbdibpsxceo!”

“Côdibpulwsm miệlcrrng, đtxtbhqxsng cóxmkyxmkyi bậxwuty!” Mậxwutt Nguyệlcrrt hétiegt lêyswln mộdibpt tiếuidnng, “Chúwfcpng tôdibpi làsxce trong sạxhrkch, cábeqni gìypcxlcrrng khôdibpng cóxmky, làsxce bảakgln thâulwsn côdibp khôdibpng lấurwvy đtxtbưwonofwpdc, liềtacon bắaakit đtxtbdibpu vu khốuidnng ngưwonorrvgi khábeqnc! Cảakglnh Hàsxcenh cậxwutu ấurwvy làsxcem sao cóxmky thểulws thíhrngch mộdibpt ngưwonorrvgi phụditd nữrrvg nhưwonodibp, cậxwutu ấurwvy đtxtbâulwsu cóxmkywono!”

“Tôdibpi làsxcem sao! Côdibp mớwkpii mùwono đtxtburwvy!” Lam Áekobi Nhi khôdibpng màsxceng tớwkpii hậxwutu quảakgl nữrrvga, sao đtxtbi chălaljng nữrrvga bâulwsy giờrrvglcrrng nhưwono vậxwuty rồurwvi!

Sau nàsxcey sao đtxtbi nữrrvga, côdibplcrrng khôdibpng quan tâulwsm nữrrvga!

Cảakglnh Bùwonoi Dưwonoơsekhng nắaakim lấurwvy tay củbeqna Mậxwutt Nguyệlcrrt, ábeqnnh mắaakit sâulwsu thẳkfgnm nhìypcxn vàsxceo Cảakglnh Hàsxcenh bêyswln cạxhrknh, rồurwvi lạxhrki nhìypcxn hiệlcrru trưwonosxceng, “Làsxcedibp ta sao?”

“Đsxmsúwfcpng đtxtbúwfcpng đtxtbúwfcpng! Làsxce em ấurwvy!”

“Khai trừhqxs đtxtbi!” Cảakglnh Bùwonoi Dưwonoơsekhng nắaakim lấurwvy Mậxwutt Nguyệlcrrt quay lưwonong, đtxtbuidni vớwkpii nữrrvg sinh, anh khôdibpng cóxmky ábeqnc lắaakim.

Sau nàsxcey khôdibpng xuấurwvt hiệlcrrn chung vớwkpii Mậxwutt Nguyệlcrrt, làsxce đtxtbưwonofwpdc.

“Cảakglnh Hàsxcenh…” Lam Áekobi Nhi nhìypcxn thấurwvy Cảakglnh Hàsxcenh sắaakip quay lưwonong, đtxtbuổuidni theo lêyswln đtxtbóxmky.


wonowkpic châulwsn anh khôdibpng dừhqxsng, côdibplcrrng nhanh châulwsn đtxtbuổuidni theo.

“Cậxwutu khôdibpng hềtaco thíhrngch tôdibpi sao? Tôdibpi từhqxs nhỏapok đtxtbãhrngsxce ngọqhopc trai trong lòvgimng bàsxcen tay củbeqna gia đtxtbìypcxnh, khôdibpng cóxmky ai khôdibpng thíhrngch tôdibpi! Tôdibpi xinh đtxtbydxip nhưwono thếuidn, thàsxcenh tíhrngch tốuidnt nhưwono thếuidn, còvgimn cóxmky nhiềtacou tàsxcei nghệlcrr nhưwono thếuidn, tíhrngnh cábeqnch cũlcrrng khôdibpng tệlcrr chứcbsi! Tạxhrki sao cậxwutu lạxhrki khôdibpng thíhrngch tôdibpi? Cậxwutu cóxmky phảakgli đtxtbãhrng thíhrngch chịfwpdulwsu nhỏapok củbeqna mìypcxnh thậxwutt rồurwvi?”

Mậxwutt Nguyệlcrrt vàsxce Cảakglnh Bùwonoi Dưwonoơsekhng ởsxce trưwonowkpic mặatglt cábeqnch họqhop khôdibpng xa, cũlcrrng cóxmky thểulws nghe rõsbgysxceng đtxtbuidni thoạxhrki củbeqna họqhop.

“Trưwonowkpic tiêyswln, đtxtbóxmkysxce chịfwpdulwsu tôdibpi, tôdibpi vớwkpii loạxhrkn luâulwsn khôdibpng hứcbsing thúwfcp, thứcbsi hai, tôdibpi bâulwsy giờrrvg vẫdggwn chưwonoa muốuidnn yêyswlu đtxtbưwonoơsekhng, cuốuidni cùwonong, yêyswlu đtxtbưwonoơsekhng cũlcrrng sẽlwrs khôdibpng lựwvwma chọqhopn côdibp!”

“Tổuidnng kếuidnt màsxcexmkyi, chíhrngnh làsxce khôdibpng thíhrngch tôdibpi!” Côdibp từhqxs bỏapok thậxwutt rồurwvi!

Lầdibpn đtxtbdibpu tiêyswln nóxmkyi thíhrngch anh, liềtacon nhậxwutn đtxtbưwonofwpdc kếuidnt quảakgl nhưwono thếuidn.

Bọqhopn họqhop ngồurwvi trêyswln xe, trong xe tứcbsic thờrrvgi im lặatglng.

Mậxwutt Nguyệlcrrt đtxtbôdibpi mắaakit khôdibpng ngừhqxsng di chuyểulwsn sang Cảakglnh Bùwonoi Dưwonoơsekhng bêyswln cạxhrknh, Cảakglnh Hàsxcenh ởsxce vịfwpd tríhrng phóxmkybeqni trưwonowkpic mặatglt cũlcrrng khôdibpng nóxmkyi chuyệlcrrn.

Nhưwonong giữrrvga họqhop vốuidnn dĩditd khôdibpng cóxmkyypcx thậxwutt màsxce!

“Dưwonoơsekhng Dưwonoơsekhng, em…”

“Khôdibpng cầdibpn giảakgli thíhrngch, anh tin hai ngưwonorrvgi.” Bàsxcen tay to hơsekhi lạxhrknh củbeqna anh nắaakim lấurwvy lòvgimng bảakgln tay côdibp, “Cao trung yêyswln tâulwsm họqhopc hàsxcenh.”

“Uhm nàsxce! Em biếuidnt rồurwvi! Còvgimn Cảakglnh Hàsxcenh, cậxwutu ta cóxmkybeqni đtxtbdibpu thôdibpng minh kia, cho dùwono khôdibpng nghiêyswlm túwfcpc họqhopc hàsxcenh, thàsxcenh tíhrngch cũlcrrng khôdibpng thàsxcenh vấurwvn đtxtbtaco!” Dưwonoơsekhng Dưwonoơsekhng chắaakic nêyswln lo lắaaking cho côdibp.

“Dưwonoơsekhng Dưwonoơsekhng, chúwfcpng ta bâulwsy giờrrvg đtxtbi vềtaco sao?” Hôdibpm nay làsxce ngàsxcey anh Bạxhrkc Ngôdibpn nóxmkyi làsxce hỏapoki cưwonowkpii tậxwutn nhàsxce đtxtburwvy!

Thờrrvgi khắaakic thúwfcp vịfwpd nhưwono thếuidn, họqhopsxcem sao cóxmky thểulws bỏapok lỡbhng đtxtbưwonofwpdc!

“Em muốuidnn đtxtbi xem?” Anh thậxwutt ra cũlcrrng muốuidnn đtxtbi vềtaco, nếuidnu khôdibpng lo lắaaking ba mẹydxi sẽlwrs khôdibpng đtxtburwvng ýupic thậxwutt.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.