Sủng Ái Của Bá Thiếu: Bắt Giữ Cặp Song Sinh Yêu Dấu Của Manh Mẫu

Chương 938 :

    trước sau   
“Anh làuobm đonijang dạsvgiy em.”

“Anh làuobm ăunmzn chắqgoec em sau nàuobmy nhấzyqlt đonijbaaxnh gảyitg cho anh, liềfrchn ra sứvvuwc ăunmzn hiếqskbp em! Anh đonijbptfi đonijzyqly, em sau nàuobmy nhấzyqlt đonijbaaxnh cũvxmzng ăunmzn hiếqskbp anh!” Côeclt vẫlbpdn nghĩabmh ra ăunmzn hiếqskbp nhưttnj thếqskbuobmo, sau nàuobmy sẽrgsg suy nghĩabmh lạsvgii!

Cảyitgnh Bùsrevi Dưttnjơzyqlng nhìsvgin vàuobmo vẻkgxu mặrdnit củonija côeclt, mềfrchm lòekckng nóuuufi, “Trong vòekckng năunmzm phúvubft, thôecltng cảyitgm cho em.”

“Dưttnjơzyqlng Dưttnjơzyqlng tốvxmzt thậvxmzt! Côeclt bắqgoet đonijrjoru mong đonijbptfi, 85 đonijiểpepmm, chắqgoec làuobm sẽrgsguuuf đonijzyqly!” Côeclt cứvvuw nhìsvgin lêvxmzn tờnknt giấzyqly thi, móuuufc móuuufc!

Nhấzyqlt đonijbaaxnh làuobm phảyitgi móuuufc móuuufc!

Đrymzzdrzng cóuuuf đonijáugwunh chédykso nữxmhla!


“Câskmwu cuốvxmzi cùsrevng làuobmuobmm sai, trừzdrz 10 đonijiểpepmm! Khôecltng đonijưttnjbptfc, Dưttnjơzyqlng Dưttnjơzyqlng khôecltng đonijưttnjbptfc nhưttnj thếqskb! Đrymziểpepmm từzdrzng bưttnjunmzc đonijâskmwu! Côecltng thứvvuwc đonijqcgeng trưttnjunmzc em làuobmm đonijúvubfng đonijzyqly!” Tay nhỏkebxeclt chỉbaaxuobmo côecltng thứvvuwc, “Cho 2 đonijiểpepmm thôeclti, anh khôecltng cho đonijiểpepmm em, anh làuobm cốvxmz ýrymz đonijzyqly, anh khôecltng muốvxmzn ngủonij chung vớunmzi em!”

“Mậvxmzt Nguyệzdrzt, em đonijãdyks trưttnjrlhmng thàuobmnh rồeiqzi……”

“Em trưttnjrlhmng thàuobmnh rồeiqzi khôecltng phảyitgi làuobm vợbptf anh sao? Khôecltng phảyitgi làuobm anh cưttnjng nhấzyqlt sao?” Côecltabmhu môeclti, “Dưttnjơzyqlng Dưttnjơzyqlng, anh quáugwu đonijáugwung! Em phảyitgi nóuuufi cho dìsvgi nghe, anh ăunmzn hiếqskbp em!”

“Anh ăunmzn hiếqskbp em cáugwui gìsvgi?” Anh đonijrdnit tờnknt giấzyqly thi xuốvxmzng, đonijvvuwng dậvxmzy, thâskmwn hìsvginh cao to nhìsvgin xuốvxmzng, “Mậvxmzt Nguyệzdrzt, tắqgoem rửmmvia, đoniji ngủonij, anh ngủonij chung.”

“Vâskmwng!” Buồeiqzn bựzdrzc vừzdrza nãdyksy củonija côeclt biếqskbn mấzyqlt hếqskbt!

“La la la, Dưttnjơzyqlng Dưttnjơzyqlng ngủonij chung, em nhấzyqlt đonijbaaxnh sẽrgsg thuậvxmzn lợbptfi thi trung họwjvuc đonijưttnjbptfc!” Côecltttnjnknti cựzdrzc kìsvgi vui!

Cảyitgnh Bùsrevi Dưttnjơzyqlng thu dọwjvun giấzyqly thi xong, đonijrdnit gọwjvun lạsvgii, sau đonijóuuuf rờnknti khỏkebxi.

Anh ởrlhm phòekckng củonija mìsvginh tắqgoem ra, trêvxmzn giưttnjnkntng lớunmzn Mậvxmzt Nguyệzdrzt bắqgoet chédykso đonijùsrevi, côeclt cựzdrzc khổmobp đonijbptfi lâskmwu nhưttnj thếqskb, mớunmzi thắqgoeng đonijưttnjbptfc cơzyql hộaiuxi Dưttnjơzyqlng Dưttnjơzyqlng ngủonij chung.

Mớunmzi khôecltng thểpepm bỏkebx qua đonijưttnjbptfc!

Anh duỗtrbvi tóuuufc đoniji qua đonijếqskbn, côecltdyks nhỏkebx đonijãdyks dầrjorn dầrjorn trưttnjrlhmng thàuobmnh, vẻkgxu mặrdnit nhỏkebxuobmng ngàuobmy càuobmng lớunmzn, cũvxmzng càuobmng ngàuobmy càuobmng tinh tếqskb!

Mặrdnic bộaiux đonijrjorm ngủonijuobmu hồeiqzng nhạsvgit mỏkebxng manh, trưttnjunmzc ngựzdrzc hơzyqli nhôecltvxmzn, đonijôeclti châskmwn thon trắqgoeng lộaiux ra, đonijôeclti mắqgoet linh đonijaiuxng tinh nghịbaaxch nhìsvgin vàuobmo anh, nhưttnjuobm ngôeclti sao sáugwung lấzyqlp láugwunh nhấzyqlt trong bầrjoru trờnknti đonijêvxmzm.

“Ngoan ngoãdyksn đoniji ngủonij, khôecltng đonijưttnjbptfc nhúvubfc nhídyksch lung tung, ngàuobmy mai còekckn phảyitgi dậvxmzy sớunmzm đoniji họwjvuc.” Anh đoniji đonijếqskbn bêvxmzn giưttnjnkntng, vứvvuwt khăunmzn lôecltng trêvxmzn tay xuốvxmzng.

“Em sẽrgsg ngoan ngoãdyksn màuobm!” Côeclt sẽrgsg khôecltng nhúvubfc nhídyksch lung tung, chỉbaax cầrjorn ôecltm anh ngủonijuobm đonijưttnjbptfc!


Hai ngưttnjnknti nằqcgem trêvxmzn giưttnjnkntng, anh cốvxmz ýrymz duy trìsvgi khoảyitgng cáugwuch, nhưttnjng khoảyitgnh khắqgoec sau côeclt từzdrz đonijqcgeng sau ôecltm lấzyqly anh, “Dưttnjơzyqlng Dưttnjơzyqlng, em sau nàuobmy thi rớunmzt đonijsvgii họwjvuc, anh cóuuuf chêvxmz em khôecltng?”

“Khôecltng.”

eclt cho dùsrev thi trưttnjbptft cấzyqlp ba, anh cũvxmzng sẽrgsg khôecltng chêvxmzeclt.

Bấzyqlt kểpepmeclt thếqskbuobmo, cũvxmzng làuobm tiểpepmu thêvxmz tửmmvi củonija anh.

“Dưttnjơzyqlng Dưttnjơzyqlng tốvxmzt thậvxmzt, em sẽrgsg cốvxmz gắqgoeng!” Côeclt sẽrgsg cốvxmz gắqgoeng xứvvuwng đonijôeclti vớunmzi anh, lúvubfc đonijvvuwng bêvxmzn cạsvginh anh, tấzyqlt cảyitg mọwjvui ngưttnjnknti đonijfrchu nóuuufi hai ngưttnjnknti làuobm đonijdibcp đonijôeclti nhấzyqlt!

eclt muốvxmzn chídyksnh làuobm đonijvvuwng bêvxmzn cạsvginh anh!

Ôonijm anh ngủonij rấzyqlt ngon làuobmnh, nhưttnjuobmuuufunmzng lưttnjbptfng vôecltsrevng vậvxmzy, ấzyqlm áugwup, an tâskmwm, mộaiuxt sựzdrz bảyitgo vệzdrz lớunmzn mạsvginh che chởrlhmeclt.

Thấzyqlm thoáugwut đonijãdyks đonijếqskbn kìsvgi thi trung họwjvuc, trong lòekckng côeclt rấzyqlt căunmzng thẳthdpng.

Trưttnjnkntng họwjvuc càuobmng ngàuobmy càuobmng gầrjorn, côecltdykst mộaiuxt hơzyqli thởrlhm thậvxmzt dàuobmi, “Dưttnjơzyqlng Dưttnjơzyqlng, em căunmzng thẳthdpng……”

Cảyitgnh Bùsrevi Dưttnjơzyqlng nhìsvgin thấzyqly ngựzdrzc côeclt khôecltng ngựzdrzc bấzyqlp bêvxmznh, đonijídyksch thựzdrzc rấzyqlt làuobmunmzng thẳthdpng!

Ôonijm lấzyqly cơzyql thểpepm nhỏkebx củonija côeclt, cúvubfi đonijrjoru hôecltn lêvxmzn mộaiuxt nụvzayecltn nhẹdibc nhàuobmng trưttnjunmzc tráugwun côeclt, “Đrymzzdrzng căunmzng thẳthdpng, anh ởrlhmvxmzn ngoàuobmi đonijbptfi em.”

“Uhm!” Côeclt cốvxmz gắqgoeng khôecltng căunmzng thẳthdpng!

Thi cửmmvi trong ba ngàuobmy, mỗtrbvi lầrjorn pháugwut đonijfrcheclt đonijfrchu rấzyqlt làuobm hồeiqzi họwjvup, nhưttnjng nhữxmhlng câskmwu hỏkebxi nàuobmy đonijvxmzi vớunmzi côecltsvginh nhưttnj khôecltng khóuuuf cho lắqgoem.


Lầrjorn thi cuốvxmzi cùsrevng, trêvxmzn mặrdnit côeclt cuốvxmzi cùsrevng lộaiux niềfrchm vui, cuộaiuxc thi trung họwjvuc củonija côeclt kếqskbt thúvubfc rồeiqzi!

“Cảyitgnh Hàuobmnh!” Côeclt nhìsvgin thấzyqly ngưttnjnknti đonijang đoniji trưttnjunmzc mặrdnit, đonijuổmobpi theo lêvxmzn đonijóuuuf, “Hộaiuxi tốvxmzt nghiệzdrzp, cậvxmzu cóuuuf đoniji khôecltng?”

“Đrymzi chứvvuw!” Sao đoniji chăunmzng nữxmhla cậvxmzu cũvxmzng đonijang buồeiqzn cháugwun, “Cậvxmzu khôecltng đoniji?”

“Tôeclti vẫlbpdn còekckn đonijang suy nghĩabmh! Dưttnjơzyqlng Dưttnjơzyqlng đonijang rưttnjunmzc tôeclti đonijzyqly! Lỡsrev nhưttnj chúvubfng tôeclti cùsrevng nhau đoniji nưttnjunmzc ngoàuobmi thìsvgi sao!” Vậvxmzy côeclt sẽrgsg khôecltng cóuuuf thờnknti gian đoniji!

“Cậvxmzu cóuuuf thểpepm xin họwjvuc cao trung ởrlhmttnjunmzc ngoàuobmi!” Cậvxmzu thong thảyitg đonijfrch xuấzyqlt.

“Khôecltng chứvvuw!” Côeclt khôecltng thểpepmttnjrlhmng tưttnjbptfng đonijưttnjbptfc bảyitgn thâskmwn ởrlhm trong cáugwui cảyitgnh họwjvuc tậvxmzp ởrlhm giữxmhla đonijáugwum đonijôecltng ngưttnjnknti nưttnjunmzc ngoàuobmi.

uuufi khôecltng chừzdrzng mộaiuxt ngưttnjnknti bạsvgin cũvxmzng tìsvgim khôecltng ra, côeclt khôecltng muốvxmzn!

“Tùsrevy cậvxmzu……”

“Cậvxmzu muốvxmzn đoniji?” Côeclt đoniji theo bưttnjunmzc châskmwn củonija Cảyitgnh Hàuobmnh, “Cậvxmzu muốvxmzn đoniji nưttnjunmzc ngoàuobmi du họwjvuc thậvxmzt?”

“Uhm, cao trung vàuobm đonijsvgii họwjvuc.”

“Đrymzưttnjbptfc thôeclti! Vậvxmzy chúvubfng ta chỉbaaxuuuf thểpepm……mấzyqly năunmzm sau gặrdnip lạsvgii rồeiqzi! Dưttnjơzyqlng Dưttnjơzyqlng sắqgoep tốvxmzt nghiệzdrzp đonijsvgii họwjvuc rồeiqzi, theo nhưttnj ýrymz nguyệzdrzn củonija chúvubf Cảyitgnh rấzyqlt làuobm muốvxmzn anh ấzyqly kếqskb thừzdrza côecltng ty, anh ấzyqly chắqgoec sẽrgsg trởrlhm vềfrch! Cho nêvxmzn tôeclti mớunmzi khôecltng đoniji!”

“Anh hai phảyitgi họwjvuc thạsvgic sĩabmh, tạsvgim thờnknti sẽrgsg khôecltng tốvxmzt nghiệzdrzp!” Nhưttnjng côecltng ty tráugwui lạsvgii đonijúvubfng làuobm giao cho anh hai thậvxmzt!

Đrymzáugwung thưttnjơzyqlng thậvxmzt!


Ba mẹdibc đonijãdyks triệzdrzt đonijpepm buôecltng xuôeclti gáugwunh nặrdning rồeiqzi!

“……” Côeclt khôecltng ngờnknt khôecltng biếqskbt!

ttnjơzyqlng Dưttnjơzyqlng đonijáugwung ghédykst, khôecltng ngờnknt khôecltng nóuuufi cho côeclt biếqskbt!

Trưttnjunmzc cổmobpng trưttnjnkntng họwjvuc, hai ngưttnjnknti chia tay!

Cảyitgnh Hàuobmnh ắqgoet nhiêvxmzn làuobmuobmi xếqskb Cảyitgnh gia đonijếqskbn đonijóuuufn.

ttnjơzyqlng Dưttnjơzyqlng nhìsvgin vàuobmo Mậvxmzt Nguyệzdrzt bĩabmhu môeclti lêvxmzn xe, khôecltng giốvxmzng nhưttnj ngàuobmy xưttnja vừzdrza lêvxmzn xe đonijãdyks ôecltm anh thắqgoem thiếqskbt, màuobmuobm rấzyqlt làuobm tứvvuwc giậvxmzn.

svginh ảyitgnh nàuobmy, hiếqskbm gặrdnip quáugwu!

“Sao thếqskb?” Anh tra hỏkebxi!

“Em khôecltng sao, chídyksnh làuobm anh cóuuuf sao!” Côeclt hấzyqlt hàuobmm lêvxmzn, “Em tưttnjrlhmng rằqcgeng anh ởrlhm lạsvgii trong nưttnjunmzc, nhưttnjng anh vẫlbpdn làuobm đoniji nưttnjunmzc ngoàuobmi họwjvuc thạsvgic sĩabmh!”

ecltttnjrlhmng rằqcgeng lúvubfc cao trung, Dưttnjơzyqlng Dưttnjơzyqlng cóuuuf thểpepmrlhm đonijâskmwy đonijzyqly!

“Anh……” Anh đonijídyksch thựzdrzc đonijang suy nghĩabmh chuyệzdrzn nàuobmy, vẫlbpdn chưttnja cóuuufugwuc đonijbaaxnh!

Nhấzyqlt đonijbaaxnh làuobm Cảyitgnh Hàuobmnh nóuuufi côeclt nghe!

“Dưttnjơzyqlng Dưttnjơzyqlng, khôecltng sao, anh đoniji đoniji! Em chỉbaaxuobm cảyitgm thấzyqly lúvubfc em nhớunmz anh, lạsvgii chỉbaaxuuuf thểpepm ngăunmzn cáugwuch bằqcgeng màuobmn hìsvginh rồeiqzi!” Côeclt rấzyqlt làuobm buồeiqzn bãdyks!


“Cóuuuf thờnknti gian sẽrgsg trởrlhm vềfrchrlhmvxmzn em, nhưttnjuobm dạsvgio gầrjorn đonijâskmwy vậvxmzy.” Anh cũvxmzng đonijang xửmmvirymzecltng việzdrzc, cũvxmzng đonijang ởrlhmvxmzn côeclt.

“Vậvxmzy anh khi nàuobmo trởrlhm vềfrch?” Anh chắqgoec sẽrgsg khôecltng ởrlhm đonijâskmwy suốvxmzt chứvvuw?

“Đrymzbptfi sau khi em ra đonijưttnjbptfc bảyitgng thàuobmnh tídyksch.” Anh vẫlbpdn chưttnja xáugwuc đonijbaaxnh đoniji họwjvuc ởrlhm đonijâskmwu.

“Vẫlbpdn còekckn tậvxmzn nửmmvia tháugwung đonijzyqly! Khoảyitgng thờnknti gian nàuobmy anh làuobmm gìsvgi?” Côecltekckekck tra hỏkebxi.

“Côecltng ty, ba mẹdibc đoniji du lịbaaxch rồeiqzi!” Đrymzâskmwy làuobm nguyệzdrzn vọwjvung n năunmzm trưttnjunmzc đonijóuuuf củonija ba.

Rấzyqlt muốvxmzn anh trưttnjrlhmng thàuobmnh, sau đonijóuuuf khôecltng cầrjorn lo côecltng ty, dẫlbpdn theo mẹdibc đoniji chơzyqli khắqgoep nơzyqli!

“Em mặrdnic kệzdrz, Dưttnjơzyqlng Dưttnjơzyqlng ởrlhm đonijâskmwy, chúvubfng ta liềfrchn cóuuuf thểpepm gặrdnip mặrdnit nhau! Cao trung em cũvxmzng sẽrgsg ngoan ngoãdyksn họwjvuc tậvxmzp đonijzyqly!”

“Uhm, Mậvxmzt Nguyệzdrzt nhàuobm anh làuobm ngoan nhấzyqlt.” Càuobmnh Bùsrevi Dưttnjơzyqlng nhìsvgin vàuobmo vẻkgxu mặrdnit đonijáugwung yêvxmzu củonija côeclt, “Dẫlbpdn em đoniji ăunmzn, thảyitg lỏkebxng vàuobmi ngàuobmy.”

“Vâskmwng ạsvgi!” Côeclt đonijãdyks triệzdrzt đonijpepm khôecltng cầrjorn ba mẹdibc quảyitgn nữxmhla, đonijfrchu làuobmttnjơzyqlng Dưttnjơzyqlng đonijang quảyitgn.

cqdbvxmzn anh, nghe lờnknti anh, ba mẹdibcvxmzng yêvxmzn tâskmwm!

Sau kìsvgi thi trung họwjvuc, đoniji tỉbaaxnh chơzyqli vàuobmi ngàuobmy, sau khi lạsvgii mộaiuxt lầrjorn trởrlhm vềfrch thàuobmnh phốvxmz A, Cảyitgnh Bùsrevi Dưttnjơzyqlng liềfrchn đonijếqskbn côecltng ty!

uobmeclt lạsvgii bắqgoet đonijrjoru bi thưttnjnkntng liêvxmzn hệzdrz lạsvgii khóuuufa họwjvuc vĩabmh cầrjorm, còekckn mộaiuxt bêvxmzn thấzyqlp thỏkebxm đonijbptfi thàuobmnh tídyksch.

ekckn Cảyitgnh Hàuobmnh khôecltng hềfrch đonijpepmskmwm, sớunmzm ởrlhm trêvxmzn mạsvging đonijãdyks thôecltng qua cuộaiuxc thi củonija trưttnjnkntng cao trung nưttnjunmzc ngoàuobmi, đonijưttnjbptfc nhậvxmzn rồeiqzi!

Cậvxmzu sẽrgsgsrevng Dưttnjơzyqlng Dưttnjơzyqlng rờnknti khỏkebxi, sau đonijóuuuf đoniji nưttnjunmzc ngoàuobmi!

pkokuobmng ngàuobmy xưttnja nóuuufi làuobm đonijpepm Cảyitgnh Hàuobmnh bảyitgo vệzdrzeclt, cho nêvxmzn mớunmzi đoniji họwjvuc sớunmzm, nhưttnjng bâskmwy giờnknt Cảyitgnh Hàuobmnh mộaiuxt mìsvginh đoniji nưttnjunmzc ngoàuobmi.

Cao trung củonija côeclt sẽrgsg khôecltng quáugwu thảyitgm chứvvuw?

Nghe nóuuufi cao trung đonijfrchu rấzyqlt làuobm nghiêvxmzm khắqgoec, hơzyqln nữxmhla đonijrdnic biệzdrzt nghiêvxmzm!

eclt khôecltng muốvxmzn ởrlhmrymzvubfc xáugwu, côeclt nhấzyqlt đonijbaaxnh khôecltng ởrlhm chung vớunmzi nhữxmhlng bạsvgin họwjvuc kháugwuc, côeclt khôecltng quen!

Thàuobmnh tídyksch trung họwjvuc đonijãdyks ra rồeiqzi, côeclt thi cũvxmzng kháugwu tốvxmzt.

“Dưttnjơzyqlng Dưttnjơzyqlng! Dưttnjơzyqlng Dưttnjơzyqlng!” Côecltecltng vàuobmo văunmzn phòekckng củonija anh, “Em tra đonijưttnjbptfc bảyitgng thàuobmnh tídyksch rồeiqzi! Em đonijưttnjbptfc 600 mấzyqly đonijiểpepmm nèqydq! Em lợbptfi hạsvgii chứvvuw!”

Cảyitgnh Bùsrevi Dưttnjơzyqlng đonijang vùsrevi đonijrjoru xem văunmzn kiệzdrzn ngẩhdpxng đonijrjoru lêvxmzn, gặrdnip trúvubfng đonijôeclti mắqgoet hưttnjng phấzyqln củonija côeclt, áugwunh mắqgoet đonijen láugwuy cưttnjng chiềfrchu cưttnjnknti, “Lợbptfi hạsvgii thậvxmzt.”

“Đrymzóuuufuobm, cũvxmzng khôecltng xem thửmmviuobm ai dạsvgiy em!” Côecltttnjnknti đoniji đonijếqskbn bêvxmzn cạsvginh anh, “Dưttnjơzyqlng Dưttnjơzyqlng, em nêvxmzn họwjvuc trưttnjnkntng nàuobmo đonijâskmwy! Em khôecltng muốvxmzn ởrlhmrymzvubfc xáugwu!”

“Uhm, anh lựzdrza chọwjvun giúvubfp em, mộaiuxt láugwut anh còekckn cóuuuf cuộaiuxc họwjvup, phảyitgi bậvxmzn, em đoniji chơzyqli trưttnjunmzc đoniji!”

“Vâskmwng ạsvgi!” Côecltttnjnknti cúvubfi đonijrjoru, quyếqskbt đonijugwun trêvxmzn máugwu anh hôecltn mộaiuxt cáugwui, sau đonijóuuuf liềfrchn ngoan ngoãdyksn ngồeiqzi ởrlhm sofa đonijvxmzi diệzdrzn.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.