Sủng Ái Của Bá Thiếu: Bắt Giữ Cặp Song Sinh Yêu Dấu Của Manh Mẫu

Chương 935 :

    trước sau   
Bỗfeieng nhiêqrkln, trêqrkln bầgzjxu trờehlli bắxqbht đhgjfgzjxu tỏqrkla sáfqrbng nhưxbnlng quảjuvi pháfqrbo bôzzmyng rựxrxtc rỡfosx, côzzmy khôzzmyng kiểlldem soáfqrbt màmyeozzmyxbnl ngẩqnxxng đhgjfgzjxu lêqrkln ngắxqbhm nhìwgwkn

Thờehlli gian giốiogyng nhưxbnl quảjuvi pháfqrbo bôzzmyng nàmyeoy, nósalw trôzzmyi qua quáfqrb nhanh, quáfqrb ngắxqbhn ngủehlhi!

Đqnxxorvwt nhiêqrkln, cổmsfk tay côzzmy bịockuknanm lấfswzy, anh ấfswzy quay lưxbnlng lạmcpti vớrluxi áfqrbnh sáfqrbng ởrepg đhgjfrtidng xa đhgjfósalw, khong nhìwgwkn thấfswzy rõhsdf đhgjfưxbnlcctuc sắxqbhc mặknant củehlha anh ấfswzy, nhưxbnlng màmyeosalw thểllde cảjuvim nhậbfnmn đhgjfưxbnlcctuc sựxrxt nghiêqrklm túknanc củehlha anh

“Noãllden Noãllden, anh thíqkgkch em, làmyeom bạmcptn gáfqrbi củehlha anh nhéupux?” áfqrbnh mắxqbht củehlha anh nhưxbnl ngọpozxn lửttiya nhìwgwkn côzzmy, “bâorvwy giờehll anh chưxbnla cósalw thểlldemyeom gìwgwk cho em, nhưxbnlng sau nàmyeoy em muốiogyn cáfqrbi gìwgwk đhgjfzcibu cho em cáfqrbi đhgjfósalw!”

“…” anh ta lạmcpti dáfqrbm ôzzmym mụsfavc đhgjfíqkgkch nàmyeoy hẹaxhxn côzzmy ra ngoàmyeoi!

zzmyrbdyn nghĩrepg rằrtidng…


“Noãllden Noãllden, em đhgjfdaheng ýocku chứzipj?” anh khôzzmyng chờehll đhgjfcctui nổmsfki đhgjfllde muốiogyn đhgjfưxbnlcctuc ôzzmym lấfswzy côzzmy!

“Vậbfnmy thìwgwk sau nàmyeoy nósalwi tiếfhrxp đhgjfi!” côzzmyknanc nàmyeoy vẫqrkln còrbdyn chưxbnla biếfhrxt tâorvwm trạmcptng bảjuvin thâorvwn nhưxbnl thếfhrxmyeoo, khôzzmyng thểlldesalw quyếfhrxt đhgjfockunh đhgjfưxbnlcctuc

“Kiêqrkln quyếfhrxt củehlha em đhgjfâorvwu? Đqnxxưxbnlcctuc hay khôzzmyng đhgjfưxbnlcctuc?” anh cầgzjxn mộorvwt đhgjfáfqrbp áfqrbn chíqkgknh xáfqrbc nhấfswzt

Khôzzmyng đhgjfưxbnlcctuc làmyeo do anh làmyeom chưxbnla tốiogyt!

“Anh đhgjfâorvwy làmyeo đhgjfang uy hiếfhrxp em?”

myeon tay lớrluxn củehlha anh vòrbdyng ra sau lưxbnlng củehlha côzzmy, khuôzzmyn mặknant tuấfswzn túknan tiếfhrxn lạmcpti gầgzjxn, “anh hôzzmyn em, nếfhrxu nhưxbnl em cũzipjng cósalw cảjuvim giáfqrbc, chứzipjng minh em cũzipjng thíqkgkch anh!”

zzmy vẫqrkln còrbdyn chưxbnla cósalw bấfswzt kỳocku hổmsfki đhgjfáfqrbp nàmyeoo, đhgjfôzzmyi môzzmyi mềzcibm ấfswzm củehlha anh đhgjfãllde đhgjfknant lêqrkln trêqrkln chiếfhrxc miệehllng nhỏqrklupux củehlha côzzmy rồdahei, nósalwi khôzzmyng ra đhgjfưxbnlcctuc cảjuvim nhậbfnmn, nhưxbnlng hơyttpi thởrepg củehlha côzzmy dầgzjxn dầgzjxn trởrepgqrkln gấfswzp hơyttpn, cơyttp thểlldezipjng từaozb từaozb mềzcibm nhũzipjn

salw cảjuvim giáfqrbc sao?

zzmy chắxqbhc làmyeosalw cảjuvim giáfqrbc rồdahei, cơyttp thểllde củehlha mìwgwknh dưxbnlehllng nhưxbnl bịocku lửttiya thiêqrklu đhgjfiogyt vậbfnmy, cảjuvim nhậbfnmn sựxrxt giao hòrbdya củehlha đhgjfôzzmyi môzzmyi hàmyeom răyttpng, sựxrxt cuốiogyn quýockut nàmyeoy, côzzmy phúknant chốiogyc khôzzmyng hềzcibsalw đhgjfqnxxy anh ta ra

Nụsfavzzmyn kéupuxo dàmyeoi kháfqrborvwu mớrluxi ngừaozbng lạmcpti, khuôzzmyn mặknant nhỏqrklupux củehlha côzzmyttiyng đhgjfqrkl, dưxbnlrluxi áfqrbnh đhgjfèffjzn rọpozxi xuốiogyng càmyeong thêqrklm phầgzjxn kiềzcibu diễhbahm

“Noãllden Noãllden, em quảjuvi nhiêqrkln làmyeosalw cảjuvim giáfqrbc!” anh biếfhrxt màmyeo!

“Em, em làmyeo con ngưxbnlehlli, lạmcpti khôzzmyng phảjuvii làmyeo thầgzjxn tháfqrbnh, anh nhưxbnl thếfhrx đhgjfiogyi vớrluxi em, em làmyeom sao cósalw thểllde khôzzmyng cósalw cảjuvim giáfqrbc!”

“Ýjuvi củehlha em làmyeo chỉupux cầgzjxn cósalw ngưxbnlehlli hôzzmyn em làmyeosalw cảjuvim giáfqrbc? Vậbfnmy thìwgwk chúknanng ta tìwgwkm ngưxbnlehlli kháfqrbc thửttiy xem sao!” anh kéupuxo lấfswzy cổmsfk tay củehlha côzzmy, áfqrbnh mắxqbht bắxqbht đhgjfgzjxu tìwgwkm kiếfhrxm xung quanh!


“Bạmcptc Ngôzzmyn, anh làmyeo đhgjfdahe ngốiogyc nghếfhrxch biếfhrxn tháfqrbi sao?” côzzmy tứzipjc giậbfnmn, anh ta làmyeom sao lạmcpti cósalw thểlldesalwxbnl duy nhưxbnl thếfhrx đhgjfưxbnlcctuc cơyttp chứzipj

Quáfqrb kháfqrbc lạmcpt rồdahei!

“Khôzzmyng cósalw, anh chỉupuxmyeo đhgjfang trêqrklu em thôzzmyi!” anh kéupuxo côzzmy quay trởrepg lạmcpti, cảjuvim giáfqrbc mềzcibm lạmcpti nhưxbnlu bưxbnlrluxc trêqrkln cáfqrbt càmyeong tăyttpng thêqrklm phầgzjxn thoảjuvii máfqrbi!

“Chưxbnla từaozbng gặknanp qua ngưxbnlehlli đhgjfàmyeon ôzzmyng nàmyeoo theo đhgjfuổmsfki phụsfav nữbfom nhưxbnl anh cảjuvi, hoa tưxbnlơyttpi đhgjfzcibu khôzzmyng muốiogyn, còrbdyn muốiogyn em làmyeom bạmcptn gáfqrbi, chỉupux bằrtidng cáfqrbi miệehllng khôzzmyng thôzzmyi, kháfqrbc biệehllt àmyeo!” côzzmysalw chúknant khôzzmyng vừaozba ýocku, khôzzmyng ngờehll rằrtidng tìwgwknh yêqrklu đhgjfgzjxu củehlha mìwgwknh, lạmcpti khôzzmyng đhgjfáfqrbng tin cậbfnmy nhưxbnl thếfhrxmyeoy!

“Vậbfnmy thìwgwk em mong muốiogyn nhưxbnl thếfhrxmyeoo?” anh cưxbnlehlli hỏqrkli dòrbdy

“Ídrabt nhấfswzt phảjuvii cósalw hoa tưxbnlơyttpi chứzipj?” côzzmy nhìwgwkn mấfswzy đhgjfáfqrbm họpozxc sinh ởrepg trong trưxbnlehllng đhgjfmcpti họpozxc tỏqrklwgwknh vớrluxi nhau, hoa tưxbnlơyttpi íqkgkt ra cũzipjng sẽeodt chuẩqnxxn bịocku!

“Hoa tưxbnlơyttpi làmyeo em vừaozba ýocku luôzzmyn rồdahei sao? Noãllden Noãllden, yêqrklu cầgzjxu củehlha em cósalw phảjuvii hơyttpi quáfqrb thấfswzp rồdahei khôzzmyng?” anh nhếfhrxch méupuxp mỉupuxm cưxbnlehlli, khôzzmyng nghĩrepg đhgjfếfhrxn côzzmyfswzy lạmcpti dễhbahmyeong thỏqrkla mãllden nhưxbnl thếfhrxmyeoy!

“Anh cósalw mặknant đhgjflldesalwi đhgjfiềzcibu nàmyeoy sao? Anh đhgjfếfhrxn hoa tưxbnlơyttpi còrbdyn khôzzmyng cósalw?” bàmyeon tay nhỏqrkl củehlhzzmyrbdyn đhgjfang bịockuknanm chặknant lấfswzy!

“Anh sai rồdahei! anh sẽeodt hốiogyi hậbfnmn ăyttpn năyttpn, chủehlh yếfhrxu làmyeo do thờehlli gian quáfqrb gấfswzp rồdahei, anh vừaozba rồdahei mớrluxi biếfhrxt em sẽeodt bỏqrkl đhgjfi!”

“Anh…cốiogy ýocku phảjuvii khôzzmyng!” rõhsdfmyeong sớrluxm hẹaxhxn thờehlli gian, làmyeom sao cósalw thểllde vừaozba mớrluxi biếfhrxt!

“Bêqrkln cạmcptnh xe củehlha chúknanng ta sao lạmcpti bịocku nhiềzcibu ngưxbnlehlli bao vậbfnmy nhưxbnlmyeoy? Chẳzprkng nhẽeodt xe củehlha chúknanng ta bịocku pháfqrb hoạmcpti sao?” côzzmyyttpng thẳzprkng nhìwgwkn qua, kéupuxo anh bưxbnlrluxc nhanh đhgjfi đhgjfếfhrxn bêqrkln xe

“Tráfqrbnh ra, tráfqrbnh ra!” côzzmyupuxt lêqrkln

Đqnxxáfqrbm ngưxbnlehlli bao vâorvwy nhưxbnlehllng đhgjfưxbnlehllng, tầgzjxm nhìwgwkn vàmyeoo bêqrkln trong đhgjfưxbnlcctuc lộorvw ra, khiếfhrxn côzzmy khôzzmyng tựxrxt nhiêqrkln màmyeo ngừaozbng bưxbnlrluxc tiếfhrxp


Trêqrkln nềzcibn đhgjffswzt phíqkgka sau chiếfhrxc xe củehlha bọpozxn họpozxnhkbng hoa hồdaheng xếfhrxp thàmyeonh hìwgwknh tráfqrbi tim thậbfnmt lớrluxn, đhgjfếfhrxn cảjuvi thùnhkbng xe cũzipjng đhgjfưxbnlcctuc xếfhrxp thàmyeonh mộorvwt hìwgwknh tráfqrbi tim

qrkln trong hìwgwknh tráfqrbi tim đhgjfllde mấfswzy chiếfhrxc hộorvwp

qrkln trong chiếfhrxc hộorvwp nhỏqrklmyeou đhgjfqrkl chiếfhrxc nhẫqrkln kim cưxbnlơyttpng sáfqrbng lấfswzp láfqrbnh, bêqrkln trong chiếfhrxc hộorvwp vuôzzmyng cósalw chiếfhrxc vòrbdyng cổmsfkmyeoxbnlơyttpng miệehlln, còrbdyn cósalw cảjuvi mộorvwt đhgjfôzzmyi giàmyeoy cao gósalwt màmyeou đhgjfqrkl nữbfoma

qrkln cạmcptnh hìwgwknh tráfqrbi tim còrbdyn cósalw mộorvwt chiếfhrxc hộorvwp màmyeou xanh lam bịocku khósalwa, khôzzmyng biếfhrxt bêqrkln trong còrbdyn chứzipja thứzipjwgwk nữbfoma!

zzmy bịockuzzmyi đhgjfếfhrxn đhgjfêqrkln trong, xung quanh bọpozxn họpozx phúknant chốiogyc bịocku pháfqrbo hoa sáfqrbng bao vâorvwy

Tiếfhrxng gàmyeoo théupuxt tung hôzzmy củehlha đhgjfáfqrbm ngưxbnlehlli, tiếfhrxng huýockut sáfqrbo

Trong tay củehlha anh đhgjfưxbnla ra đhgjfósalwn lấfswzy bósalw hoa erdogan rấfswzt lớrluxn, quỳocku mộorvwt đhgjfgzjxu gốiogyi xuốiogyng trưxbnlrluxc mặknant côzzmy, “Noãllden Noãllden, em đhgjfdaheng ýockumyeom bạmcptn gáfqrbi củehlha anh chứzipj?”

Anh vừaozba nãlldey vốiogyn chỉupuxmyeo thửttiyzzmymyeo thôzzmyi, bâorvwy giờehll mớrluxi làmyeo chíqkgknh thứzipjc!

Sựxrxt kinh ngạmcptc nàmyeoy so vớrluxi cảjuvim giáfqrbc lúknanc nãlldey quáfqrb cảjuvim đhgjforvwng rồdahei!

Chẳzprkng nhẽeodt nhữbfomng quảjuvi pháfqrbo bôzzmyng trêqrkln bầgzjxu trờehlli cũzipjng làmyeo anh ấfswzy tìwgwkm ngưxbnlehlli đhgjfiogyt!

“Lạmcpti đhgjfâorvwu cósalw phảjuvii cầgzjxu hôzzmyn, anh cầgzjxn gìwgwk phảjuvii quỳocku chứzipj, đhgjfzipjng dậbfnmy!” đhgjfôzzmyi tay củehlha côzzmyupuxo anh dậbfnmy

“Em đhgjfdaheng ýocku anh rồdahei?” anh vẫqrkln chưxbnla cósalw đhgjfzipjng dạmcpty, vẫqrkln đhgjfang quỳocku gốiogyi

“Em vẫqrkln chưxbnla cósalw…” côzzmy vẫqrkln còrbdyn chưxbnla cósalw nghĩrepg đhgjfếfhrxn bâorvwy giờehll sẽeodtqrklu đhgjfưxbnlơyttpng, nhưxbnlng màmyeo


Thửttiyzipjng khôzzmyng tồdahei àmyeo!

Bọpozxn họpozx đhgjfãllde trảjuvii qua bao nhiêqrklu, từaozbng giảjuvi bộorvw rồdahei, trởrepg thàmyeonh thựxrxtc cũzipjng khôzzmyng phảjuvii làmyeo khôzzmyng thểllde!

Anh gọpozxi têqrkln, “Noãllden Noãllden…”

“Đqnxxưxbnlcctuc, em đhgjfdaheng ýocku rồdahei đhgjfdaheng ýocku rồdahei! thửttiy xem sao!” bọpozxn họpozxorvwy giờehllrbdyn trẻxqbh tuổmsfki, yêqrklu đhgjfưxbnlơyttpng màmyeo!

Anh phấfswzn khíqkgkch đhgjfzipjng ngay dậbfnmy, bósalw hoa hồdaheng trong tay néupuxm lêqrkln trêqrkln nósalwc xe, đhgjfôzzmyi tay vòrbdyng qua ôzzmym chầgzjxm lấfswzy côzzmy, cơyttp thểllde nhỏqrklupux mềzcibm mạmcpti, cuốiogyi cùnhkbng cũzipjng quang minh chíqkgknh đhgjfmcpti thuộorvwc vềzcib anh rồdahei

Đqnxxáfqrbm ngưxbnlehlli xung quanh càmyeong nhiềzcibu hơyttpn, Noãllden Noãllden cósalw chúknant ngạmcpti ngùnhkbng!

“Chúknanng ta đhgjfi trưxbnlrluxc đhgjfãllde!” bàmyeon tay nhỏqrkl củehlha côzzmy đhgjfqnxxy anh ra

“Anh cũzipjng nghĩrepgxbnl vậbfnmy!” anh kéupuxo tay côzzmy, kéupuxo côzzmymyeoo trong xe, sau đhgjfósalw thìwgwk ôzzmym nhưxbnlng mósalwn đhgjfdahe chuẩqnxxn cũzipjng nhéupuxt vàmyeoo trong tay củehlha côzzmy!

Chiếfhrxc xe xếfhrx hộorvwp rấfswzt nhanh chósalwng thìwgwkfqrbi đhgjfi mấfswzt húknant, trêqrkln bầgzjxu trờehlli vẫqrkln đhgjfang rựxrxtc sáfqrbng pháfqrbo hoa

“Anh tạmcpti vìwgwk sao lạmcpti chuẩqnxxn bịocku nhẫqrkln? vòrbdyng cổmsfk nhữbfomng thứzipjmyeoy?” lạmcpti khôzzmyng phảjuvii cầgzjxu hôzzmyn!

“Anh làmyeoqkgknh muốiogyn ởrepgqrkln em cảjuvi đhgjfehlli, khôzzmyng phảjuvii làmyeo tròrbdy đhgjfùnhkba, chiếfhrxc nhẫqrkln em cósalw thểllde đhgjfeo lêqrkln tay, đhgjfmcpti diệehlln cho em đhgjfang cósalw ngưxbnlehlli yêqrklu, khôzzmyng muốiogyn đhgjfllde cho ngưxbnlehlli kháfqrbc theo đhgjfuổmsfki em nữbfoma, em mộorvwt mìwgwknh ởrepg trong nưxbnlrluxc, anh khôzzmyng yêqrkln tâorvwm!” anh vẫqrkln làmyeo mong muốiogyn côzzmyfswzy ởrepgqrkln cạmcptnh anh

Nhưxbnlng màmyeozzmyfswzy khôzzmyng đhgjfdaheng ýocku!

“Cósalwfqrbi gìwgwk khôzzmyng yêqrkln tâorvwm, em trưxbnlrluxc đhgjfâorvwy mộorvwt mìwgwknh màmyeo, vảjuvi lạmcpti bốiogy mẹaxhx em đhgjfzcibu ởrepg trong nưxbnlrluxc, ai dáfqrbm ứzipjc hiếfhrxp em àmyeo, khôzzmyng muốiogyn sốiogyng rồdahei chắxqbhc!” côzzmy đhgjfknant mấfswzy mósalwn đhgjfdahe xuốiogyng, cósalw chúknant hứzipjng thúknanyttpn vớrluxi thứzipj trong chiếfhrxc hộorvwp lớrluxn


zzmy cầgzjxm lêqrkln ngắxqbhm nhìwgwkn, “anh lợcctui hạmcpti àmyeo! Cósalw thểllde lắxqbhm àmyeo! Bạmcptc Ngôzzmyn! Anh àmyeoxbnlu manh thốiogyi!”

Thếfhrxmyeo lạmcpti làmyeo mộorvwt chiếfhrxc váfqrby voan màmyeou đhgjfen mỏqrklng manh!

“Mặknanc gợcctui cảjuvim, vìwgwk vậbfnmy mua cho em mộorvwt chiếfhrxc, anh cósalw thểllde mặknanc thửttiy xem sao, thíqkgkch hay khôzzmyng thíqkgkch!” anh cưxbnlehlli cưxbnlehlli nósalwi

“Anh đhgjfósalw àmyeosalwi trựxrxtc tiếfhrxp mặknanc lêqrkln cho anh xem, cósalw phảjuvii làmyeo đhgjfưxbnlcctuc luôzzmyn rồdahei khôzzmyng?” côzzmy khôzzmyng thèffjzm mặknanc đhgjfâorvwu! “em khôzzmyng mặknanc! anh nằrtidm mơyttp đhgjfi!”

“Đqnxxưxbnlcctuc, khôzzmyng mặknanc” anh cưxbnlehlli cưxbnlng chiềzcibu

“Âzipjy âorvwy âorvwy, anh đhgjfưxbnla em đhgjfi đhgjfâorvwu? Em muốiogyn vềzcib nhàmyeo, em khôzzmyng muốiogyn làmyeom gìwgwk vớrluxi anh! Chúknanng ta vừaozba mớrluxi bêqrkln nhau thôzzmyi!” côzzmy sắxqbhp đhgjfqrkln rồdahei!

salw phảjuvii làmyeo đhgjfãllde đhgjfdaheng ýocku quáfqrb nhanh rồdahei khôzzmyng?

Bạmcptc Ngôzzmyn bìwgwknh thưxbnlehllng khôzzmyng hềzcibsalw bắxqbht nạmcptt côzzmy!

“Em khôzzmyng đhgjfdaheng ýocku, anh sẽeodt khôzzmyng éupuxp buộorvwc em, anh nếfhrxu nhưxbnlmyeo ngưxbnlehlli nhưxbnl thếfhrx, em bâorvwy giờehll sớrluxm đhgjfãllde khôzzmyng còrbdyn minh bạmcptch nữbfoma!”

zzmywgwknh tĩrepgnh lạmcpti suy nghĩrepg, hìwgwknh nhưxbnl đhgjfíqkgkch thựxrxtc làmyeo nhưxbnl vậbfnmy!

Anh ấfswzy nếfhrxu nhưxbnl muốiogyn dùnhkbng cưxbnlfosxng éupuxp đhgjfiogyi vớrluxi côzzmy, trinh tiếfhrxt củehlha côzzmy sớrluxm đhgjfãllde khôzzmyng còrbdyn rồdahei!

Chiếfhrxc xe tiếfhrxn thẳzprkng vềzcib phíqkgka trưxbnlrluxc, sau cùnhkbng thìwgwkrepgxbnlrluxi mộorvwt tòrbdya nhàmyeo lớrluxn dừaozbng lạmcpti

“Anh nửttiya đhgjfêqrklm còrbdyn phảjuvii tăyttpng ca sao?” côzzmy hiếfhrxu kỳocku hỏqrkli

“Khôzzmyng phảjuvii!”

Hai ngưxbnlehlli xuốiogyng khỏqrkli xe, rấfswzt nhanh thìwgwk đhgjfi lêqrkln đhgjfếfhrxn mộorvwt tầgzjxng lầgzjxu, đhgjfzipjng ởrepg trưxbnlrluxc khung cửttiya sổmsfk lớrluxn nhìwgwkn ra cảjuvinh sắxqbhc bêqrkln ngoàmyeoi

“Noãllden Noãllden…” anh đhgjforvwt nhiêqrkln mởrepg miệehllng gọpozxi

“Làmyeom sao?” trong đhgjfgzjxu củehlha côzzmy nghĩrepg đhgjfếfhrxn cảjuvi con đhgjfưxbnlehllng vừaozba bưxbnlrluxc vàmyeoo đhgjfâorvwy, “anh lạmcpti dáfqrbm khôzzmyng làmyeom việehllc ởrepg trong côzzmyng ty củehlha anh trai”

“Anh ởrepgzzmyng ty anh trai em đhgjfósalwmyeo kiếfhrxm tiềzcibn ngoàmyeoi!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.