Sủng Ái Của Bá Thiếu: Bắt Giữ Cặp Song Sinh Yêu Dấu Của Manh Mẫu
Chương 935 :
Bỗfeie ng nhiêqrkl n, trêqrkl n bầgzjx u trờehll i bắxqbh t đhgjf ầgzjx u tỏqrkl a sáfqrb ng nhưxbnl ng quảjuvi pháfqrb o bôzzmy ng rựxrxt c rỡfosx , côzzmy khôzzmy ng kiểllde m soáfqrb t màmyeo vôzzmy tưxbnl ngẩqnxx ng đhgjf ầgzjx u lêqrkl n ngắxqbh m nhìwgwk n
Thờehll i gian giốiogy ng nhưxbnl quảjuvi pháfqrb o bôzzmy ng nàmyeo y, nósalw trôzzmy i qua quáfqrb nhanh, quáfqrb ngắxqbh n ngủehlh i!
Đqnxx ộorvw t nhiêqrkl n, cổmsfk tay côzzmy bịocku túknan m lấfswz y, anh ấfswz y quay lưxbnl ng lạmcpt i vớrlux i áfqrb nh sáfqrb ng ởrepg đhgjf ằrtid ng xa đhgjf ósalw , khong nhìwgwk n thấfswz y rõhsdf đhgjf ưxbnl ợcctu c sắxqbh c mặknan t củehlh a anh ấfswz y, nhưxbnl ng màmyeo cósalw thểllde cảjuvi m nhậbfnm n đhgjf ưxbnl ợcctu c sựxrxt nghiêqrkl m túknan c củehlh a anh
“Noãllde n Noãllde n, anh thíqkgk ch em, làmyeo m bạmcpt n gáfqrb i củehlh a anh nhéupux ?” áfqrb nh mắxqbh t củehlh a anh nhưxbnl ngọpozx n lửttiy a nhìwgwk n côzzmy , “bâorvw y giờehll anh chưxbnl a cósalw thểllde làmyeo m gìwgwk cho em, nhưxbnl ng sau nàmyeo y em muốiogy n cáfqrb i gìwgwk đhgjf ềzcib u cho em cáfqrb i đhgjf ósalw !”
“…” anh ta lạmcpt i dáfqrb m ôzzmy m mụsfav c đhgjf íqkgk ch nàmyeo y hẹaxhx n côzzmy ra ngoàmyeo i!
Côzzmy còrbdy n nghĩrepg rằrtid ng…
“Noãllde n Noãllde n, em đhgjf ồdahe ng ýocku chứzipj ?” anh khôzzmy ng chờehll đhgjf ợcctu i nổmsfk i đhgjf ểllde muốiogy n đhgjf ưxbnl ợcctu c ôzzmy m lấfswz y côzzmy !
“Vậbfnm y thìwgwk sau nàmyeo y nósalw i tiếfhrx p đhgjf i!” côzzmy lúknan c nàmyeo y vẫqrkl n còrbdy n chưxbnl a biếfhrx t tâorvw m trạmcpt ng bảjuvi n thâorvw n nhưxbnl thếfhrx nàmyeo o, khôzzmy ng thểllde cósalw quyếfhrx t đhgjf ịocku nh đhgjf ưxbnl ợcctu c
“Kiêqrkl n quyếfhrx t củehlh a em đhgjf âorvw u? Đqnxx ưxbnl ợcctu c hay khôzzmy ng đhgjf ưxbnl ợcctu c?” anh cầgzjx n mộorvw t đhgjf áfqrb p áfqrb n chíqkgk nh xáfqrb c nhấfswz t
Khôzzmy ng đhgjf ưxbnl ợcctu c làmyeo do anh làmyeo m chưxbnl a tốiogy t!
“Anh đhgjf âorvw y làmyeo đhgjf ang uy hiếfhrx p em?”
Bàmyeo n tay lớrlux n củehlh a anh vòrbdy ng ra sau lưxbnl ng củehlh a côzzmy , khuôzzmy n mặknan t tuấfswz n túknan tiếfhrx n lạmcpt i gầgzjx n, “anh hôzzmy n em, nếfhrx u nhưxbnl em cũzipj ng cósalw cảjuvi m giáfqrb c, chứzipj ng minh em cũzipj ng thíqkgk ch anh!”
Côzzmy vẫqrkl n còrbdy n chưxbnl a cósalw bấfswz t kỳocku hổmsfk i đhgjf áfqrb p nàmyeo o, đhgjf ôzzmy i môzzmy i mềzcib m ấfswz m củehlh a anh đhgjf ãllde đhgjf ặknan t lêqrkl n trêqrkl n chiếfhrx c miệehll ng nhỏqrkl béupux củehlh a côzzmy rồdahe i, nósalw i khôzzmy ng ra đhgjf ưxbnl ợcctu c cảjuvi m nhậbfnm n, nhưxbnl ng hơyttp i thởrepg củehlh a côzzmy dầgzjx n dầgzjx n trởrepg nêqrkl n gấfswz p hơyttp n, cơyttp thểllde cũzipj ng từaozb từaozb mềzcib m nhũzipj n
Cósalw cảjuvi m giáfqrb c sao?
Côzzmy chắxqbh c làmyeo cósalw cảjuvi m giáfqrb c rồdahe i, cơyttp thểllde củehlh a mìwgwk nh dưxbnl ờehll ng nhưxbnl bịocku lửttiy a thiêqrkl u đhgjf ốiogy t vậbfnm y, cảjuvi m nhậbfnm n sựxrxt giao hòrbdy a củehlh a đhgjf ôzzmy i môzzmy i hàmyeo m răyttp ng, sựxrxt cuốiogy n quýocku t nàmyeo y, côzzmy phúknan t chốiogy c khôzzmy ng hềzcib cósalw đhgjf ẩqnxx y anh ta ra
Nụsfav hôzzmy n kéupux o dàmyeo i kháfqrb lâorvw u mớrlux i ngừaozb ng lạmcpt i, khuôzzmy n mặknan t nhỏqrkl béupux củehlh a côzzmy ửttiy ng đhgjf ỏqrkl , dưxbnl ớrlux i áfqrb nh đhgjf èffjz n rọpozx i xuốiogy ng càmyeo ng thêqrkl m phầgzjx n kiềzcib u diễhbah m
“Noãllde n Noãllde n, em quảjuvi nhiêqrkl n làmyeo cósalw cảjuvi m giáfqrb c!” anh biếfhrx t màmyeo !
“Em, em làmyeo con ngưxbnl ờehll i, lạmcpt i khôzzmy ng phảjuvi i làmyeo thầgzjx n tháfqrb nh, anh nhưxbnl thếfhrx đhgjf ốiogy i vớrlux i em, em làmyeo m sao cósalw thểllde khôzzmy ng cósalw cảjuvi m giáfqrb c!”
“Ýjuvi củehlh a em làmyeo chỉupux cầgzjx n cósalw ngưxbnl ờehll i hôzzmy n em làmyeo cósalw cảjuvi m giáfqrb c? Vậbfnm y thìwgwk chúknan ng ta tìwgwk m ngưxbnl ờehll i kháfqrb c thửttiy xem sao!” anh kéupux o lấfswz y cổmsfk tay củehlh a côzzmy , áfqrb nh mắxqbh t bắxqbh t đhgjf ầgzjx u tìwgwk m kiếfhrx m xung quanh!
“Bạmcpt c Ngôzzmy n, anh làmyeo đhgjf ồdahe ngốiogy c nghếfhrx ch biếfhrx n tháfqrb i sao?” côzzmy tứzipj c giậbfnm n, anh ta làmyeo m sao lạmcpt i cósalw thểllde cósalw tưxbnl duy nhưxbnl thếfhrx đhgjf ưxbnl ợcctu c cơyttp chứzipj
Quáfqrb kháfqrb c lạmcpt rồdahe i!
“Khôzzmy ng cósalw , anh chỉupux làmyeo đhgjf ang trêqrkl u em thôzzmy i!” anh kéupux o côzzmy quay trởrepg lạmcpt i, cảjuvi m giáfqrb c mềzcib m lạmcpt i nhưxbnl u bưxbnl ớrlux c trêqrkl n cáfqrb t càmyeo ng tăyttp ng thêqrkl m phầgzjx n thoảjuvi i máfqrb i!
“Chưxbnl a từaozb ng gặknan p qua ngưxbnl ờehll i đhgjf àmyeo n ôzzmy ng nàmyeo o theo đhgjf uổmsfk i phụsfav nữbfom nhưxbnl anh cảjuvi , hoa tưxbnl ơyttp i đhgjf ềzcib u khôzzmy ng muốiogy n, còrbdy n muốiogy n em làmyeo m bạmcpt n gáfqrb i, chỉupux bằrtid ng cáfqrb i miệehll ng khôzzmy ng thôzzmy i, kháfqrb c biệehll t àmyeo !” côzzmy cósalw chúknan t khôzzmy ng vừaozb a ýocku , khôzzmy ng ngờehll rằrtid ng tìwgwk nh yêqrkl u đhgjf ầgzjx u củehlh a mìwgwk nh, lạmcpt i khôzzmy ng đhgjf áfqrb ng tin cậbfnm y nhưxbnl thếfhrx nàmyeo y!
“Vậbfnm y thìwgwk em mong muốiogy n nhưxbnl thếfhrx nàmyeo o?” anh cưxbnl ờehll i hỏqrkl i dòrbdy
“Ídrab t nhấfswz t phảjuvi i cósalw hoa tưxbnl ơyttp i chứzipj ?” côzzmy nhìwgwk n mấfswz y đhgjf áfqrb m họpozx c sinh ởrepg trong trưxbnl ờehll ng đhgjf ạmcpt i họpozx c tỏqrkl tìwgwk nh vớrlux i nhau, hoa tưxbnl ơyttp i íqkgk t ra cũzipj ng sẽeodt chuẩqnxx n bịocku !
“Hoa tưxbnl ơyttp i làmyeo em vừaozb a ýocku luôzzmy n rồdahe i sao? Noãllde n Noãllde n, yêqrkl u cầgzjx u củehlh a em cósalw phảjuvi i hơyttp i quáfqrb thấfswz p rồdahe i khôzzmy ng?” anh nhếfhrx ch méupux p mỉupux m cưxbnl ờehll i, khôzzmy ng nghĩrepg đhgjf ếfhrx n côzzmy ấfswz y lạmcpt i dễhbah dàmyeo ng thỏqrkl a mãllde n nhưxbnl thếfhrx nàmyeo y!
“Anh cósalw mặknan t đhgjf ểllde nósalw i đhgjf iềzcib u nàmyeo y sao? Anh đhgjf ếfhrx n hoa tưxbnl ơyttp i còrbdy n khôzzmy ng cósalw ?” bàmyeo n tay nhỏqrkl củehlh côzzmy còrbdy n đhgjf ang bịocku túknan m chặknan t lấfswz y!
“Anh sai rồdahe i! anh sẽeodt hốiogy i hậbfnm n ăyttp n năyttp n, chủehlh yếfhrx u làmyeo do thờehll i gian quáfqrb gấfswz p rồdahe i, anh vừaozb a rồdahe i mớrlux i biếfhrx t em sẽeodt bỏqrkl đhgjf i!”
“Anh…cốiogy ýocku phảjuvi i khôzzmy ng!” rõhsdf ràmyeo ng sớrlux m hẹaxhx n thờehll i gian, làmyeo m sao cósalw thểllde vừaozb a mớrlux i biếfhrx t!
“Bêqrkl n cạmcpt nh xe củehlh a chúknan ng ta sao lạmcpt i bịocku nhiềzcib u ngưxbnl ờehll i bao vậbfnm y nhưxbnl nàmyeo y? Chẳzprk ng nhẽeodt xe củehlh a chúknan ng ta bịocku pháfqrb hoạmcpt i sao?” côzzmy căyttp ng thẳzprk ng nhìwgwk n qua, kéupux o anh bưxbnl ớrlux c nhanh đhgjf i đhgjf ếfhrx n bêqrkl n xe
“Tráfqrb nh ra, tráfqrb nh ra!” côzzmy héupux t lêqrkl n
Đqnxx áfqrb m ngưxbnl ờehll i bao vâorvw y nhưxbnl ờehll ng đhgjf ưxbnl ờehll ng, tầgzjx m nhìwgwk n vàmyeo o bêqrkl n trong đhgjf ưxbnl ợcctu c lộorvw ra, khiếfhrx n côzzmy khôzzmy ng tựxrxt nhiêqrkl n màmyeo ngừaozb ng bưxbnl ớrlux c tiếfhrx p
Trêqrkl n nềzcib n đhgjf ấfswz t phíqkgk a sau chiếfhrx c xe củehlh a bọpozx n họpozx dùnhkb ng hoa hồdahe ng xếfhrx p thàmyeo nh hìwgwk nh tráfqrb i tim thậbfnm t lớrlux n, đhgjf ếfhrx n cảjuvi thùnhkb ng xe cũzipj ng đhgjf ưxbnl ợcctu c xếfhrx p thàmyeo nh mộorvw t hìwgwk nh tráfqrb i tim
Bêqrkl n trong hìwgwk nh tráfqrb i tim đhgjf ểllde mấfswz y chiếfhrx c hộorvw p
Bêqrkl n trong chiếfhrx c hộorvw p nhỏqrkl màmyeo u đhgjf ỏqrkl chiếfhrx c nhẫqrkl n kim cưxbnl ơyttp ng sáfqrb ng lấfswz p láfqrb nh, bêqrkl n trong chiếfhrx c hộorvw p vuôzzmy ng cósalw chiếfhrx c vòrbdy ng cổmsfk vàmyeo vưxbnl ơyttp ng miệehll n, còrbdy n cósalw cảjuvi mộorvw t đhgjf ôzzmy i giàmyeo y cao gósalw t màmyeo u đhgjf ỏqrkl nữbfom a
Bêqrkl n cạmcpt nh hìwgwk nh tráfqrb i tim còrbdy n cósalw mộorvw t chiếfhrx c hộorvw p màmyeo u xanh lam bịocku khósalw a, khôzzmy ng biếfhrx t bêqrkl n trong còrbdy n chứzipj a thứzipj gìwgwk nữbfom a!
Côzzmy bịocku lôzzmy i đhgjf ếfhrx n đhgjf êqrkl n trong, xung quanh bọpozx n họpozx phúknan t chốiogy c bịocku pháfqrb o hoa sáfqrb ng bao vâorvw y
Tiếfhrx ng gàmyeo o théupux t tung hôzzmy củehlh a đhgjf áfqrb m ngưxbnl ờehll i, tiếfhrx ng huýocku t sáfqrb o
Trong tay củehlh a anh đhgjf ưxbnl a ra đhgjf ósalw n lấfswz y bósalw hoa erdogan rấfswz t lớrlux n, quỳocku mộorvw t đhgjf ầgzjx u gốiogy i xuốiogy ng trưxbnl ớrlux c mặknan t côzzmy , “Noãllde n Noãllde n, em đhgjf ồdahe ng ýocku làmyeo m bạmcpt n gáfqrb i củehlh a anh chứzipj ?”
Anh vừaozb a nãllde y vốiogy n chỉupux làmyeo thửttiy côzzmy màmyeo thôzzmy i, bâorvw y giờehll mớrlux i làmyeo chíqkgk nh thứzipj c!
Sựxrxt kinh ngạmcpt c nàmyeo y so vớrlux i cảjuvi m giáfqrb c lúknan c nãllde y quáfqrb cảjuvi m đhgjf ộorvw ng rồdahe i!
Chẳzprk ng nhẽeodt nhữbfom ng quảjuvi pháfqrb o bôzzmy ng trêqrkl n bầgzjx u trờehll i cũzipj ng làmyeo anh ấfswz y tìwgwk m ngưxbnl ờehll i đhgjf ốiogy t!
“Lạmcpt i đhgjf âorvw u cósalw phảjuvi i cầgzjx u hôzzmy n, anh cầgzjx n gìwgwk phảjuvi i quỳocku chứzipj , đhgjf ứzipj ng dậbfnm y!” đhgjf ôzzmy i tay củehlh a côzzmy kéupux o anh dậbfnm y
“Em đhgjf ồdahe ng ýocku anh rồdahe i?” anh vẫqrkl n chưxbnl a cósalw đhgjf ứzipj ng dạmcpt y, vẫqrkl n đhgjf ang quỳocku gốiogy i
“Em vẫqrkl n chưxbnl a cósalw …” côzzmy vẫqrkl n còrbdy n chưxbnl a cósalw nghĩrepg đhgjf ếfhrx n bâorvw y giờehll sẽeodt yêqrkl u đhgjf ưxbnl ơyttp ng, nhưxbnl ng màmyeo …
Thửttiy cũzipj ng khôzzmy ng tồdahe i àmyeo !
Bọpozx n họpozx đhgjf ãllde trảjuvi i qua bao nhiêqrkl u, từaozb ng giảjuvi bộorvw rồdahe i, trởrepg thàmyeo nh thựxrxt c cũzipj ng khôzzmy ng phảjuvi i làmyeo khôzzmy ng thểllde !
Anh gọpozx i têqrkl n, “Noãllde n Noãllde n…”
“Đqnxx ưxbnl ợcctu c, em đhgjf ồdahe ng ýocku rồdahe i đhgjf ồdahe ng ýocku rồdahe i! thửttiy xem sao!” bọpozx n họpozx bâorvw y giờehll còrbdy n trẻxqbh tuổmsfk i, yêqrkl u đhgjf ưxbnl ơyttp ng màmyeo !
Anh phấfswz n khíqkgk ch đhgjf ứzipj ng ngay dậbfnm y, bósalw hoa hồdahe ng trong tay néupux m lêqrkl n trêqrkl n nósalw c xe, đhgjf ôzzmy i tay vòrbdy ng qua ôzzmy m chầgzjx m lấfswz y côzzmy , cơyttp thểllde nhỏqrkl béupux mềzcib m mạmcpt i, cuốiogy i cùnhkb ng cũzipj ng quang minh chíqkgk nh đhgjf ạmcpt i thuộorvw c vềzcib anh rồdahe i
Đqnxx áfqrb m ngưxbnl ờehll i xung quanh càmyeo ng nhiềzcib u hơyttp n, Noãllde n Noãllde n cósalw chúknan t ngạmcpt i ngùnhkb ng!
“Chúknan ng ta đhgjf i trưxbnl ớrlux c đhgjf ãllde !” bàmyeo n tay nhỏqrkl củehlh a côzzmy đhgjf ẩqnxx y anh ra
“Anh cũzipj ng nghĩrepg nưxbnl vậbfnm y!” anh kéupux o tay côzzmy , kéupux o côzzmy vàmyeo o trong xe, sau đhgjf ósalw thìwgwk ôzzmy m nhưxbnl ng mósalw n đhgjf ồdahe chuẩqnxx n cũzipj ng nhéupux t vàmyeo o trong tay củehlh a côzzmy !
Chiếfhrx c xe xếfhrx hộorvw p rấfswz t nhanh chósalw ng thìwgwk láfqrb i đhgjf i mấfswz t húknan t, trêqrkl n bầgzjx u trờehll i vẫqrkl n đhgjf ang rựxrxt c sáfqrb ng pháfqrb o hoa
“Anh tạmcpt i vìwgwk sao lạmcpt i chuẩqnxx n bịocku nhẫqrkl n? vòrbdy ng cổmsfk nhữbfom ng thứzipj nàmyeo y?” lạmcpt i khôzzmy ng phảjuvi i cầgzjx u hôzzmy n!
“Anh làmyeo tíqkgk nh muốiogy n ởrepg bêqrkl n em cảjuvi đhgjf ờehll i, khôzzmy ng phảjuvi i làmyeo tròrbdy đhgjf ùnhkb a, chiếfhrx c nhẫqrkl n em cósalw thểllde đhgjf eo lêqrkl n tay, đhgjf ạmcpt i diệehll n cho em đhgjf ang cósalw ngưxbnl ờehll i yêqrkl u, khôzzmy ng muốiogy n đhgjf ểllde cho ngưxbnl ờehll i kháfqrb c theo đhgjf uổmsfk i em nữbfom a, em mộorvw t mìwgwk nh ởrepg trong nưxbnl ớrlux c, anh khôzzmy ng yêqrkl n tâorvw m!” anh vẫqrkl n làmyeo mong muốiogy n côzzmy ấfswz y ởrepg bêqrkl n cạmcpt nh anh
Nhưxbnl ng màmyeo côzzmy ấfswz y khôzzmy ng đhgjf ồdahe ng ýocku !
“Cósalw cáfqrb i gìwgwk khôzzmy ng yêqrkl n tâorvw m, em trưxbnl ớrlux c đhgjf âorvw y mộorvw t mìwgwk nh màmyeo , vảjuvi lạmcpt i bốiogy mẹaxhx em đhgjf ềzcib u ởrepg trong nưxbnl ớrlux c, ai dáfqrb m ứzipj c hiếfhrx p em àmyeo , khôzzmy ng muốiogy n sốiogy ng rồdahe i chắxqbh c!” côzzmy đhgjf ặknan t mấfswz y mósalw n đhgjf ồdahe xuốiogy ng, cósalw chúknan t hứzipj ng thúknan hơyttp n vớrlux i thứzipj trong chiếfhrx c hộorvw p lớrlux n
Côzzmy cầgzjx m lêqrkl n ngắxqbh m nhìwgwk n, “anh lợcctu i hạmcpt i àmyeo ! Cósalw thểllde lắxqbh m àmyeo ! Bạmcpt c Ngôzzmy n! Anh àmyeo lưxbnl u manh thốiogy i!”
Thếfhrx màmyeo lạmcpt i làmyeo mộorvw t chiếfhrx c váfqrb y voan màmyeo u đhgjf en mỏqrkl ng manh!
“Mặknan c gợcctu i cảjuvi m, vìwgwk vậbfnm y mua cho em mộorvw t chiếfhrx c, anh cósalw thểllde mặknan c thửttiy xem sao, thíqkgk ch hay khôzzmy ng thíqkgk ch!” anh cưxbnl ờehll i cưxbnl ờehll i nósalw i
“Anh đhgjf ósalw àmyeo nósalw i trựxrxt c tiếfhrx p mặknan c lêqrkl n cho anh xem, cósalw phảjuvi i làmyeo đhgjf ưxbnl ợcctu c luôzzmy n rồdahe i khôzzmy ng?” côzzmy khôzzmy ng thèffjz m mặknan c đhgjf âorvw u! “em khôzzmy ng mặknan c! anh nằrtid m mơyttp đhgjf i!”
“Đqnxx ưxbnl ợcctu c, khôzzmy ng mặknan c” anh cưxbnl ờehll i cưxbnl ng chiềzcib u
“Âzipj y âorvw y âorvw y, anh đhgjf ưxbnl a em đhgjf i đhgjf âorvw u? Em muốiogy n vềzcib nhàmyeo , em khôzzmy ng muốiogy n làmyeo m gìwgwk vớrlux i anh! Chúknan ng ta vừaozb a mớrlux i bêqrkl n nhau thôzzmy i!” côzzmy sắxqbh p đhgjf iêqrkl n rồdahe i!
Cósalw phảjuvi i làmyeo đhgjf ãllde đhgjf ồdahe ng ýocku quáfqrb nhanh rồdahe i khôzzmy ng?
Bạmcpt c Ngôzzmy n bìwgwk nh thưxbnl ờehll ng khôzzmy ng hềzcib cósalw bắxqbh t nạmcpt t côzzmy !
“Em khôzzmy ng đhgjf ồdahe ng ýocku , anh sẽeodt khôzzmy ng éupux p buộorvw c em, anh nếfhrx u nhưxbnl làmyeo ngưxbnl ờehll i nhưxbnl thếfhrx , em bâorvw y giờehll sớrlux m đhgjf ãllde khôzzmy ng còrbdy n minh bạmcpt ch nữbfom a!”
Côzzmy bìwgwk nh tĩrepg nh lạmcpt i suy nghĩrepg , hìwgwk nh nhưxbnl đhgjf íqkgk ch thựxrxt c làmyeo nhưxbnl vậbfnm y!
Anh ấfswz y nếfhrx u nhưxbnl muốiogy n dùnhkb ng cưxbnl ỡfosx ng éupux p đhgjf ốiogy i vớrlux i côzzmy , trinh tiếfhrx t củehlh a côzzmy sớrlux m đhgjf ãllde khôzzmy ng còrbdy n rồdahe i!
Chiếfhrx c xe tiếfhrx n thẳzprk ng vềzcib phíqkgk a trưxbnl ớrlux c, sau cùnhkb ng thìwgwk ởrepg dưxbnl ớrlux i mộorvw t tòrbdy a nhàmyeo lớrlux n dừaozb ng lạmcpt i
“Anh nửttiy a đhgjf êqrkl m còrbdy n phảjuvi i tăyttp ng ca sao?” côzzmy hiếfhrx u kỳocku hỏqrkl i
“Khôzzmy ng phảjuvi i!”
Hai ngưxbnl ờehll i xuốiogy ng khỏqrkl i xe, rấfswz t nhanh thìwgwk đhgjf i lêqrkl n đhgjf ếfhrx n mộorvw t tầgzjx ng lầgzjx u, đhgjf ứzipj ng ởrepg trưxbnl ớrlux c khung cửttiy a sổmsfk lớrlux n nhìwgwk n ra cảjuvi nh sắxqbh c bêqrkl n ngoàmyeo i
“Noãllde n Noãllde n…” anh đhgjf ộorvw t nhiêqrkl n mởrepg miệehll ng gọpozx i
“Làmyeo m sao?” trong đhgjf ầgzjx u củehlh a côzzmy nghĩrepg đhgjf ếfhrx n cảjuvi con đhgjf ưxbnl ờehll ng vừaozb a bưxbnl ớrlux c vàmyeo o đhgjf âorvw y, “anh lạmcpt i dáfqrb m khôzzmy ng làmyeo m việehll c ởrepg trong côzzmy ng ty củehlh a anh trai”
“Anh ởrepg côzzmy ng ty anh trai em đhgjf ósalw làmyeo kiếfhrx m tiềzcib n ngoàmyeo i!”
Thờ
Đ
“Noã
“…” anh ta lạ
Cô
“Noã
“Vậ
“Kiê
Khô
“Anh đ
Bà
Cô
Có
Cô
Nụ
“Noã
“Em, em là
“Ý
“Bạ
Quá
“Khô
“Chư
“Vậ
“Í
“Hoa tư
“Anh có
“Anh sai rồ
“Anh…cố
“Bê
“Trá
Đ
Trê
Bê
Bê
Bê
Cô
Tiế
Trong tay củ
Anh vừ
Sự
Chẳ
“Lạ
“Em đ
“Em vẫ
Thử
Bọ
Anh gọ
“Đ
Anh phấ
Đ
“Chú
“Anh cũ
Chiế
“Anh tạ
“Anh là
Như
“Có
Cô
Thế
“Mặ
“Anh đ
“Đ
“Â
Có
Bạ
“Em khô
Cô
Anh ấ
Chiế
“Anh nử
“Khô
Hai ngư
“Noã
“Là
“Anh ở
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.