Sủng Ái Của Bá Thiếu: Bắt Giữ Cặp Song Sinh Yêu Dấu Của Manh Mẫu

Chương 933 :

    trước sau   
“Nhưzaao thếihkuvhjoy thìummg anh sẽbusg thoảyridi máyeugi sao?” đqxltang đqxltùlcbya chắxdbyc?

Tay củvhjoa côjvvt lạzbrei đqxltâwauiu cóadlx hiệjhpou quảyrid trịudlf liệjhpou!

“Đjvvtúbbtzng thếihku, nếihkuu nhưzaaomeogn đqxltưzaaoaheec hôjvvtn nữvovva, thìummg sẽbusgvhjong thêjendm thoảyridi máyeugi” khuôjvvtn mặlpvot tuấejlln túbbtz củvhjoa anh tiếihkun sáyeugt lạzbrei gầbbtzn côjvvt

“Tốktwgi nay cảyridm ơfyvcn anh, nhưzaaong màvhjojvvtn màvhjo, vẫulnin làvhjo...” côjvvt ngoảyridnh đqxltbbtzu đqxlti, “khôjvvtng muốktwgn!”

“Em tiểvmwlu yêjendu khôjvvtng cóadlxzaaoơfyvcng tâwauim!” anh vấejllt vảyrid nhưzaao vậktwgy, nhưzaaong màvhjojvvtejlly lạzbrei khôjvvtng biếihkut lòmeogng tốktwgt

“Tôjvvti sau nàvhjoy sẽbusg chơfyvci game cùlcbyng vớylfyi anh, sẽbusg giúbbtzp tàvhjoi khoảyridn củvhjoa anh luyệjhpon trởkbyz lạzbrei, xem nhưzaaovhjo bồbusgi thưzaaonszang vớylfyi cảyridm ơfyvcn củvhjoa tôjvvti rồbusgi, may màvhjo lầbbtzn nàvhjoy anh ta khôjvvtng cóadlx áyeugc ýmtqb, nếihkuu khôjvvtng thìummgjvvti chếihkut chắxdbyc rồbusgi, sau nàvhjoy sẽbusg khôjvvtng thếihku nữvovva!” côjvvt khôjvvtng ngờnsza đqxltếihkun bảyridn thâwauin vừktwga mớylfyi bưzaaoylfyc châwauin ra xãntev hộejlli, thìummg xuấejllt hiệjhpon chuyệjhpon ngoàvhjoi ýmtqb muốktwgn nhưzaao thếihkuvhjoy


“Đjvvtưzaaoaheec, nghe lờnszai làvhjo tốktwgt, ngoan...” khuôjvvtn mặlpvot tuấejlln túbbtz củvhjoa anh ởkbyz trêjendn vai củvhjoa côjvvt cọucdq cọucdq, miệjhpong nhếihkuch lêjendn mỉgbivm cưzaaonszai

Quay trởkbyz vềjhpo đqxltếihkun biệjhpot thựqpgv, anh vẫulnin còmeogn dívhjonh chặlpvot bêjendn cạzbrenh côjvvt, giốktwgng nhưzaaovhjo keo dívhjonh vậktwgy

Cho đqxltếihkun cảyrid khi bưzaaoylfyc vàvhjoo trong biệjhpot thựqpgv rồbusgi, sau khi vàvhjoo rồbusgi, thìummg hoàvhjon toàvhjon làvhjo đqxltiufb gụummgc lêjendn trêjendn ngưzaaonszai củvhjoa côjvvt luôjvvtn, “Noãntevn Noãntevn, anh đqxltau”

“Anh trai tôjvvti gọucdqi báyeugc sĩylfy rồbusgi, sẽbusg nhanh kiểvmwlm tra cho anh thôjvvti” bưzaaoylfyc châwauin củvhjoa côjvvt khóadlx khăfgnjn di chuyểvmwln đqxltưzaaoaheec đqxltếihkun bêjendn cạzbrenh giưzaaonszang, “cởkbyzi bỏjscc áyeugo ra, nằhvpem xuốktwgng!”

“Đjvvtưzaaoaheec” anh suôjvvtn sẻvmwl cởkbyzi bỏjscc bộejll trang phụummgc, đqxltvmwl lộejll đqxlthvpeng sau lưzaaong ra cho côjvvtejlly nhìummgn thấejlly

Vừktwga nãntevy mộejllt châwauin đqxltóadlx củvhjoa Ngữvovv Mộejll An, dùlcbyng bao nhiêjendu sứzleic lựqpgvc, da củvhjoa anh trắxdbyng bệjhpoch, bâwauiy giờnsza nhìummgn nhấejllt đqxltudlfnh đqxltlpvoc biệjhpot rấejllt thảyridm

jvvt nhìummgn lêjendn vếihkut thưzaaoơfyvcng đqxltjsccvhjom đqxltóadlx, cảyrid ngưzaaonszai đqxltjhpou khôjvvtng đqxltưzaaoaheec thoảyridi máyeugi nữvovva!

Đjvvtjhpou làvhjo tạzbrei vìummgvhjonh ngang bưzaaoylfyng củvhjoa côjvvtvhjo phảyridi trảyrid giáyeug,côjvvtvhjom sao lạzbrei khôjvvtng hiểvmwlu chuyệjhpon nhưzaao thếihku chứzlei!

yeugc sĩylfy rấejllt nhanh thìummg đqxltếihkun, thoa lêjendn chúbbtzt thuốktwgc, rồbusgi rờnszai khỏjscci

Anh nằhvpem sấejllp trêjendn giưzaaonszang, nghiêjendng đqxltbbtzu,đqxltôjvvti mắxdbyt nhìummgn côjvvt lộejll ra chúbbtzt gìummg đqxltóadlx đqxltáyeugng thưzaaoơfyvcng thiệjhpot thòmeogi

“Chúbbtzc ngủvhjo ngon, ngàvhjoy mai lạzbrei đqxltếihkun thăfgnjm anh” côjvvt quay ngưzaaonszai bưzaaoylfyc đqxlti

“Em khôjvvtng cảyridm thấejlly cầbbtzn phảyridi ởkbyz lạzbrei trôjvvtng anh sao?” anh khôjvvtng muốktwgn côjvvtejlly rờnszai đqxlti, “chúbbtzng ta lạzbrei đqxltâwauiu cóadlx phảyridi làvhjo lầbbtzn đqxltbbtzu tiêjendn chung giưzaaonszang chung gốktwgi, con ngưzaaonszai củvhjoa anh cũlvegng vẫulnin làvhjo quâwauin từktwg chứzlei?”

“Anh...làvhjo quâwauin tửtfhs, nhưzaaong màvhjojvvti lo lắxdbyng bảyridn thâwauin mìummgnh sẽbusg trởkbyz thàvhjonh nữvovvzaaou manh àvhjo!” côjvvtzaaonszai bưzaaoylfyc đqxltếihkun cáyeugnh cửtfhsa, “nghỉgbiv ngơfyvci tốktwgt, cóadlx chuyệjhpon gọucdqi tôjvvti”


“Bâwauiy giờnszaadlx chuyệjhpon luôjvvtn!”

“Cóadlx chuyệjhpon gìummg?”

“Sưzaaokbyzi ấejllm giưzaaonszang!”

“...” côjvvt quay ngưzaaonszai lạzbrei rờnszai khỏjscci căfgnjn phòmeogng

wauiy giờnszavhjolcbya hèeowd, anh cóadlx phảyridi đqxltang nhầbbtzm lẫulnin khôjvvtng, sưzaaokbyzi ấejllm?

Bệjhponh thầbbtzn kinh sao?

Bạzbrec Ngôjvvtn nằhvpem mộejllt mìummgnh trêjendn giưzaaonszang, dầbbtzn dầbbtzn thiếihkup đqxlti

Ngàvhjoy hôjvvtm sau, anh tỉgbivnh dậktwgy ngửtfhsi thấejlly mộejllt mùlcbyi hưzaaoơfyvcng thanh máyeugt củvhjoa mộejllt tiểvmwlu côjvvtzaaoơfyvcng, “Noãntevn Noãntevn!”

“Xin chàvhjoo àvhjo, cuốktwgi cùlcbyng cũlvegng chịudlfu thứzleic dậktwgy rồbusgi sao?” côjvvtzaaong bữvovva sáyeugng đqxltãntev đqxltưzaaoaheec chuẩzlein bịudlf xong đqxltếihkun, “đqxlti rửtfhsa mặlpvot trưzaaoylfyc, rồbusgi đqxltếihkun ăfgnjn cơfyvcm!”

“Anh bịudlf thưzaaoơfyvcng khôjvvtng nặlpvong, bâwauiy giờnsza hoàvhjon toàvhjon cóadlx thểvmwl ăfgnjn em luôjvvtn, nhưzaaong màvhjo Noãntevn Noãntevn nhàvhjo chúbbtzng ta tốktwgt nhưzaao thếihkuvhjoy, còmeogn đqxltưzaaoa đqxltếihkun tậktwgn trong phòmeogng cho anh, anh thậktwgt sựqpgvvhjo quáyeug vui mừktwgng rồbusgi!” anh đqxltzleing dậktwgy, khuôjvvtn mặlpvot tuấejlln túbbtz áyeugp sáyeugt lạzbrei gầbbtzn tai củvhjoa côjvvt, bấejllt ngờnszajvvtn mộejllt cáyeugi, “thậktwgt thơfyvcm!”

“Anh...lưzaaou manh àvhjo!” côjvvt đqxltzleing dậktwgy, đqxlti vàvhjoi bưzaaoylfyc, “nhanh đqxlti rửtfhsa mặlpvot đqxlti, ăfgnjn cơfyvcm xong xuốktwgng lầbbtzu, anh trai tôjvvti còmeogn đqxltang đqxltaheei anh đqxltóadlx!”

“Anh khôjvvtng đqxlti làvhjom côjvvtng ty cậktwgu ta nữvovva, chẳbbtzng nhẽbusg cậktwgu ta khôjvvtng cóadlxadlxi vớylfyi em sao hay làvhjo em đqxltang lừktwga anh?” anh lầbbtzn trưzaaoylfyc đqxlti đqxltếihkun côjvvtng ty củvhjoa Cảyridnh Bùlcbyi Dưzaaoơfyvcng chỉgbivvhjo giúbbtzp đqxltmqkvvhjo thôjvvti, thêjendm vàvhjoo đqxltóadlx ngưzaaonszai lêjendn kếihku hoạzbrech củvhjoa hạzbreng mụummgc làvhjo anh, vìummg vậktwgy mớylfyi đqxltếihkun cuộejllc họucdqp!

jvvtejlly đqxltúbbtzng thậktwgt làvhjo nghĩylfy rằhvpeng anh làvhjom việjhpoc trong côjvvtng ty củvhjoa Cảyridnh Bùlcbyi Dưzaaoơfyvcng sao!


“Tùlcbyy anh àvhjo!” côjvvt muốktwgn đqxlti chơfyvci game rồbusgi, Cảyridnh Hàvhjonh đqxltáyeugng ởkbyzzaaoylfyi tầbbtzng đqxltaheei côjvvt đqxltóadlx!

Nhìummgn thấejlly đqxltiềjhpou bộejll hoàvhjon toàvhjon sảyridng khoáyeugi rờnszai đqxlti củvhjoa côjvvtejlly, Bạzbrec Ngôjvvtn nhàvhjon nhãntev đqxltzleing dậktwgy, “ngưzaaonszai con gáyeugi nàvhjoy...”

Thậktwgt làvhjo mộejllt chúbbtzt cảyridm xúbbtzc đqxltjhpou khôjvvtng cóadlx àvhjo!

Anh dọucdqn dẹjsccp xong thìummg xuốktwgng lầbbtzu, kinh ngạzbrec nhìummgn trêjendn ghếihku sopha, ba ngưzaaonszai họucdq ngồbusgi cùlcbyng chơfyvci game

Cảyridnh Hàvhjonh ngồbusgi ởkbyz giữvovva, hai bêjendn cóadlx Noãntevn Noãntevn vớylfyi Mậktwgt Nguyệjhpot tìummgnh hìummgnh kháyeugfxxuvhjong, cóadlx chúbbtzt vấejlln đqxltjhpo liềjhpon khôjvvtng ngừktwgng gọucdqi Cảyridnh Hàvhjonh!

“Noãntevn Noãntevn, em đqxltktwgng làvhjom phiềjhpon em trai em nữvovva, anh dạzbrey em!” anh thảyridn nhiêjendn ngồbusgi xuốktwgng chiếihkuc ghếihku sopha ởkbyz đqxltktwgi diệjhpon, “lạzbrei đqxltâwauiy”

“Anh khôjvvtng bậktwgn sao?”

“Bậktwgn dạzbrey cho em chơfyvci game, sau nàvhjoy chúbbtzng mìummgnh cùlcbyng nhau chơfyvci, ởkbyz trong màvhjo mởkbyz hộejlli, tốktwgt biếihkut bao!” anh ngoắxdbyc ngoắxdbyc ngóadlxn tay, “tốktwgi qua em còmeogn nóadlxi sẽbusg nghe lờnszai!”

“Chuyệjhpon tốktwgi qua...” anh ta vẫulnin còmeogn nhớylfy

jvvt thầbbtzm lặlpvong ngồbusgi qua đqxltóadlx, nhưzaaong vừktwga mớylfyi ngồbusgi xuốktwgng, thìummg bịudlf anh ta báyeug đqxltzbreo vòmeogng qua eo ôjvvtm chầbbtzm lấejlly, “nàvhjoo, nhưzaao thếihkuvhjoy, anh dạzbrey em!”

Mậktwgt Nguyệjhpot vớylfyi Cảyridnh Hàvhjonh nhìummgn hai ngưzaaonszai bọucdqn họucdq, thầbbtzm lặlpvong đqxltzleing dậktwgy đqxlti lêjendn lầbbtzu

Hoạzbret đqxltejllng củvhjoa ngưzaaonszai trưzaaokbyzng thàvhjonh, thiếihkuu nhi khôjvvtng nêjendn tham gia

jvvt cảyridm thấejlly khôjvvtng khívhjo xung quanh cũlvegng càvhjong trởkbyzjendn nóadlxng, đqxltâwauiy khôjvvtng phảyridi làvhjo trạzbreng tháyeugi màvhjojvvtjvvtng muốktwgn àvhjo!


Đjvvtlpvoc biệjhpot làvhjofyvci thởkbyz củvhjoa anh ta càvhjong gầbbtzn hơfyvcn, côjvvt cảyridm thấejlly khuôjvvtn mặlpvot nhỏjscc nhắxdbyn củvhjoa mìummgnh hơfyvci ửtfhsng hồbusgng, con tim cũlvegng đqxltktwgp nhanh hơfyvcn chúbbtzt

fyvci thởkbyzejllm nóadlxng giốktwgng nhưzaaovhjo mộejllt ngọucdqn lửtfhsa tiếihkun sáyeugt lạzbrei gầbbtzn côjvvt, đqxltbbtzu củvhjoa côjvvt từktwg từktwgvhjoch sang mộejllt bêjendn, trốktwgn tráyeugnh hơfyvci thởkbyz củvhjoa anh ấejlly

Sựqpgv ngoảyridnh đqxltbbtzu đqxlti củvhjoa côjvvtejlly, khiếihkun anh càvhjong nhìummgn rõfxxufyvcn gâwauin mạzbrech ởkbyz trêjendn côjvvt củvhjoa côjvvtfgnjng phồbusgng lêjendn, mộejllt sựqpgv gợaheei cảyridm khôjvvtng thểvmwl bỏjscc lỡmqkv

Yếihkut hầbbtzu củvhjoa anh dịudlfch chuyểvmwln, ngưzaaonszai con gáyeugi nàvhjoy thậktwgt làvhjo đqxltang quyếihkun rũlveg anh màvhjo, nhưzaaong lạzbrei tỏjscc vẻvmwl rấejllt đqxltáyeugng thưzaaoơfyvcng vôjvvt tộejlli

Xuôjvvti theo đqxltưzaaonszang cổiufb củvhjoa côjvvt, lạzbrei khôjvvtng khôjvvtng chếihku nổiufbi màvhjojvvtn lêjendn đqxltóadlx

Con ngưzaaoơfyvci củvhjoa côjvvt phúbbtzt chốktwgc mởkbyz to, anht a đqxltang làvhjom cáyeugi tròmeogummg thếihku?

jvvtn côjvvt!

“Bạzbrec Ngôjvvtn, Bạzbrec Ngôjvvtn...” bàvhjon tay nhỏjscc củvhjoa côjvvt đqxltzleiy cơfyvc thểvmwl củvhjoa anh ra, “khôjvvtng muốktwgn!”

“Anh...” anh ôjvvtm láyeugy côjvvt nhưzaao thếihkuvhjoy, ngắxdbym nhìummgn côjvvt, cảyridnh tưzaaoaheeng cáyeugm dỗnsza nhưzaao vậktwgy, anh xáyeugc đqxltudlfnh sắxdbyp khôjvvtng thểvmwl kiềjhpom chếihku nổiufbi nữvovva!

Anh vộejlli vàvhjong buôjvvtng côjvvt ra, “đqxltktwgng nêjendn cáyeugm dỗnsza anh nữvovva! Anh sẽbusg thậktwgt sựqpgv ăfgnjn em đqxltóadlx!”

“Tôjvvti khôjvvtng cóadlx...” giọucdqng nóadlxi củvhjoa côjvvt yếihkuu mềjhpom, rõfxxuvhjong làvhjo anh ta tựqpgv muốktwgn ôjvvtm lấejlly côjvvt, làvhjom sao bâwauiy giờnsza lạzbrei trởkbyz thàvhjonh côjvvtyeugm dỗnsza anh ta rồbusgi?

jvvt giậktwgt bắxdbyn ngưzaaonszai đqxltzleing dậktwgy, ngồbusgi sang phívhjoa đqxltktwgi diệjhpon, “tôjvvti sẽbusg giúbbtzp anh luyệjhpon lấejlly lạzbrei cấejllp đqxltejll

“Đjvvtưzaaoaheec àvhjo! đqxltaheei em đqxltóadlx, chắxdbyc phảyridi mấejlly năfgnjm, mấejlly năfgnjm nàvhjoy...em đqxltjhpou làvhjo nợahee anh” anh bỗnszang nhiêjendn pháyeugt hiệjhpon nhưzaao thếihkuvhjoy cũlvegng khôjvvtng tồbusgi, anh cóadlx thểvmwl bắxdbyt nạzbret càvhjong lâwauiu hơfyvcn


“Tôjvvti sẽbusg cốktwg gắxdbyng nhanh chóadlxng!” côjvvtbbtzi đqxltbbtzu xuốktwgng, nghĩylfy rằhvpeng côjvvt ngốktwgc nghếihkuch thếihku sao?

Mộejllt mìummgnh phảyridi luyệjhpon bao nhiêjendu tròmeog game, côjvvt sớylfym đqxltãntev sớylfym bỏjscc tiềjhpon ra tìummgm ngưzaaonszai luyệjhpon thay rồbusgi! Khôjvvtng cầbbtzn phảyridi mấejllt bao lâwauiu, thìummgadlx thểvmwl hoàvhjon trảyrid lạzbrei cho anh ta!

“Anh đqxlti côjvvtng ty đqxltâwauiy”

jvvt đqxltbbtzu cũlvegng khôjvvtng thèeowdm ngẩzleing lêjendn đqxltáyeugp tiếihkung, xem nhưzaao xong!

Anh nhếihkuch ménqdgp mỉgbivm cưzaaonszai, cóadlx thểvmwladlx đqxltưzaaoaheec phảyridn ứzleing nhưzaao thếihku đqxltãntev khôjvvtng tồbusgi rồbusgi!

Ngoảyridnh cáyeugi đqxltãntev mộejllt tháyeugng trôjvvti qua, khoảyridng thờnszai gian nàvhjoy mọucdqi ngưzaaonszai đqxltjhpou giao tiếihkup kháyeugiufbn, đqxltlpvoc biệjhpot làvhjo Bạzbrec Ngôjvvtn, ban ngàvhjoy đqxltjhpou đqxlti làvhjom hếihkut!

Quáyeug kháyeugc thưzaaonszang rồbusgi!

vhjon đqxltêjendm buôjvvtng xuốktwgng, tốktwgi nay sao trêjendn trờnszai thắxdbyp sáyeugng trêjendn bầbbtzu trờnszai đqxltêjendm, vâwauiy quanh vầbbtzng trăfgnjng tròmeogn

“Đjvvtùlcbyng đqxltùlcbyng...”

Trong màvhjon đqxltêjendm, đqxltejllt nhiêjendn lóadlxe mộejllt vệjhpot sáyeugng sấejllm sénqdgt

Thậktwgt đqxltáyeugng sợahee àvhjo!

Mậktwgt Nguyệjhpot ôjvvtm lấejlly chiếihkuc gốktwgi nhỏjscc, khẽbusg châwauin khẽbusg tay tiếihkun vàvhjoo trong phòmeogng củvhjoa Dưzaaoơfyvcng Dưzaaoơfyvcng bêjendn cạzbrenh

Tiếihkung nưzaaoylfyc chảyridy từktwg trong phòmeogng tắxdbym truyềjhpon ra ngoàvhjoi, Dưzaaoơfyvcng Dưzaaoơfyvcng đqxltang tắxdbym!

jvvtnqdg nhìummgn lêjendn chiếihkuc giưzaaonszang lớylfyn, “hìummgummg...”

Âakoam thầbbtzm lặlpvong lẽbusg nằhvpem thẳbbtzng ngưzaaonszai lêjendn trêjendn chiếihkuc giưzaaonszang

Khôjvvtng bao lâwauiu sau, tiếihkung nưzaaoylfyc bêjendn trong ngừktwgng chảyridy, Cảyridnh Bùlcbyi Dưzaaoơfyvcng cuốktwgn chiếihkuc khăfgnjn tắxdbym đqxlti ra

Đjvvtôjvvti mắxdbyt tròmeogn xoe long lanh củvhjoa côjvvtnqdg, nhìummgn anh sấejlly khôjvvtyeugi tóadlxc, còmeogn cảyridadlxng lưzaaong đqxltóadlx, Dưzaaoơfyvcng Dưzaaoơfyvcng hàvhjong nàvhjoy sáyeugng sớylfym thứzleic dậktwgy luyệjhpon tậktwgp 1 tiếihkung đqxltbusgng hồbusg quảyrid nhiêjendn khôjvvtng phảyridi làvhjo khôjvvtng cóadlxummg!

Thâwauin hìummgnh thậktwgt đqxltáyeugng nểvmwl àvhjo!

Tiếihkung máyeugy sấejlly tóadlxc dừktwgng lạzbrei, anh bưzaaoylfyc lớylfyn đqxltếihkun bêjendn cạzbrenh giưzaaonszang, chiếihkuc khăfgnjn ởkbyz trêjendn eo rớylfyt xuốktwgng sàvhjon

“A...”

Cảyridnh Bùlcbyi Dưzaaoơfyvcng nhanh chóadlxng nhặlpvot chiếihkuc khăfgnjn lêjendn, che đqxltktwgy, “Mậktwgt Nguyệjhpot, em từktwg khi nàvhjoo đqxltếihkun vậktwgy?”

Anh vừktwga rồbusgi...

“Em đqxltếihkun đqxltưzaaoaheec mộejllt lúbbtzc rồbusgi, Dưzaaoơfyvcng Dưzaaoơfyvcng...” côjvvtvhjom đqxltôjvvti môjvvti lạzbrei, “khôjvvtng sao đqxltâwauiu, chúbbtzng ta sau nàvhjoy làvhjo vợahee chồbusgng màvhjo, khôjvvtng cầbbtzn phảyridi ngạzbrei đqxltâwauiu màvhjo...”

Tuy rằhvpeng nóadlxi nhưzaao thếihku, nhưzaaong màvhjojvvt vừktwga rồbusgi nhìummgn thấejlly...quáyeug ngoạzbren mụummgc rồbusgi!

Ưavff ưzaao ưzaao, nhìummgn thấejlly củvhjoa chồbusgng nhàvhjoummgnh, chắxdbyc sẽbusg khôjvvtng nổiufbi gai mắxdbyt chứzlei?

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.