Sủng Ái Của Bá Thiếu: Bắt Giữ Cặp Song Sinh Yêu Dấu Của Manh Mẫu

Chương 929 :

    trước sau   
Trêknqkn đukteưvoyheloqng trởvohl vềfayr, Noãukten Noãukten rấpkjot tựqcab nhiêknqkn nhìzeqan anh ấpkjoy mấpkjoy lầkieun

“Tôcvuki tin rằeloqng anh sau nàxnruy, nhấpkjot đuktezeqanh cópxsg thểcsiy dựqcaba vàxnruo năiuafng lựqcabc củslana bảpxsgn thâxxzxn, đukteưvoyhioinc nhiềfayru hơqcabn Bạklimc Gia cho anh!” côcvuk khôcvukng cópxsg tạklimi vìzeqa sao, chístyjnh làxnru tin tưvoyhvohlng anh ta cópxsg thểcsiyxnrum đukteưvoyhioinc đukteiềfayru đukteópxsg

“Đhglfiềfayru nàxnruy đukteưvoyhơqcabng nhiêknqkn, bâxxzxy giờeloq em bao nuôcvuki tôcvuki, sau nàxnruy tôcvuki bao nuôcvuki em!” anh nhếjzjzch mérmfmp mỉzimem cưvoyheloqi, “ngàxnruy mai chúxpnsng ta quay trởvohl vềfayr đukteópxsg đuktei! Cầkieun phảpxsgi quay trởvohl vềfayr đuktecsiyxnrum thuêknqk cho anh em rồsfgxi!”

“Cáoicmc cậazpuu hôcvukm tớwvjhi mớwvjhi đuktei chứtilj! Tớwvjh ngàxnruy mai cópxsg cuộslanc thi nhảpxsgy đukteópxsg! Cáoicmc cậazpuu nhấpkjot đuktezeqanh phảpxsgi đuktei xem, cổqcabhfbk cho tớwvjh!” Vu Ngưvoyh Ngưvoyh bỗuwsgng nhiêknqkn nópxsgi

“Đhglfưvoyhioinc àxnru!” Noãukten Noãukten lậazpup tứtiljc đuktesfgxng ýzbsj

Ngàxnruy hôcvukm sau


Bọfdxsn họfdxsoicmi xe đuktei đukteếjzjzn hộslani trưvoyheloqng tổqcab chứtiljc cuộslanc thi, khôcvukng cópxsg liêknqkn quan gìzeqa đukteếjzjzn Bạklimc Gia, sau nàxnruy cũhfbkng sẽklim khôcvukng gặtgdep mặtgdet nữeloqa, vìzeqa vậazpuy chiếjzjzc xe tồsfgxi tàxnrun đukteópxsg tấpkjot nhiêknqkn làxnru khôcvukng cópxsgoicmc dụfayrng rồsfgxi!

oicmi làxnru chiếjzjzc Bugatti Veyron củslana Cảpxsgnh Bùgayii Dưvoyhơqcabng

Vu Ngưvoyh Ngưvoyh cầkieun phảpxsgi đukteếjzjzn trưvoyhwvjhc đuktecsiy chuẩiskdn bịzeqa, vìzeqa vậazpuy vàxnruo trong trưvoyhwvjhc bọfdxsn họfdxs

Hai ngưvoyheloqi họfdxs chậazpum rãuktei bưvoyhwvjhc vàxnruo, hôcvukm nay đukteếjzjzn xem thi đuktepkjou kháoicm nhiềfayru ngưvoyheloqi

Hai ngưvoyheloqi họfdxszeqam đukteưvoyhioinc chỗuwsg ngồsfgxi xuốxxzxng, đuktexxzxi vớwvjhi kiểcsiyu thi đuktepkjou nhàxnrum cháoicmn nhưvoyhxnruy, Bạklimc Ngôcvukn trưvoyhwvjhc giờeloq đuktefayru khôcvukng cópxsgxxzxm trạklimng tham gia, nếjzjzu nhưvoyh khôcvukng phảpxsgi làxnru Cảpxsgnh Bùgayii Noãukten muốxxzxn đukteếjzjzn, anh nhấpkjot đuktezeqanh ởvohl nhàxnru ngủslan say!

“Noãukten Noãukten, anh đukteếjzjzn đukteâxxzxy phốxxzxi hợioinp vớwvjhi em, em sẽklim thưvoyhvohlng cho anh cáoicmi gìzeqa àxnru?” anh ngoảpxsgnh đuktekieuu, nửstyja ngưvoyheloqi trêknqkn nhístyjch nhístyjch vềfayr phístyja côcvuk

“Đhglfâxxzxy khôcvukng phảpxsgi chuyệvolwn bạklimn bèlanr cầkieun phảpxsgi làxnrum sao? Vảpxsg lạklimi tôcvuki trưvoyhwvjhc đukteâxxzxy khôcvukng phảpxsgi làxnru giúxpnsp anh sao?” côcvuk mỉzimem cưvoyheloqi nhístyjch sang phístyja bêknqkn kia mộslant chúxpnst

“Noãukten Noãukten, em đukteèlanrknqkn ngưvoyheloqi củslana ngưvoyheloqi kháoicmc rồsfgxi!” anh giơqcab tay ra, kérmfmo thẳnkcwng ngưvoyheloqi côcvuk dậazpuy, “nếjzjzu nhưvoyh em đukteãukte khôcvukng thưvoyhvohlng cho anh, vậazpuy thìzeqa anh thưvoyhvohlng cho em đukteưvoyhioinc rồsfgxi!”

Bỗuwsgng nhiêknqkn, đukteôcvuki môcvuki củslana côcvuk bịzeqa anh hôcvukn nhẹutfhknqkn, bịzeqa chặtgden mấpkjot rồsfgxi!

Đhglfâxxzxy làxnru nụfayrcvukn đuktekieuu củslana côcvuk àxnru!

oicmi têknqkn chếjzjzt tiệvolwt nàxnruy!

Cuộslanc thi nhảpxsgy còplrmn chưvoyha cópxsg bắpxsgt đuktekieuu, bâxxzxy giờeloq đukteãukte bịzeqa đuktexxzxt cháoicmy rồsfgxi, cảpxsgnh tưvoyhioinng nhưvoyh thếjzjzxnruy, kháoicmn giảpxsg tạklimi hiệvolwn trưvoyheloqng khôcvukng ngừbyjnng hôcvukknqkn “wa wa wa”

Cho đukteếjzjzn cảpxsg phístyja sau sàxnrun nhảpxsgy, cũhfbkng cópxsg ngưvoyheloqi hiếjzjzu kỳbpxo chạklimy ra nhòplrmm trộslanm


Trong đukteópxsgpxsg cảpxsg Vu Ngưvoyh Ngưvoyh vừbyjna mớwvjhi thay đuktesfgx xong còplrmn cópxsg cảpxsg Nhưvoyh Quảpxsg

Nhưvoyh Quảpxsg nắpxsgm chặtgdet nắpxsgm đuktepkjom, quay ngưvoyheloqi đuktei, cổqcab tay bỗuwsgng nhiêknqkn bịzeqarmfmo lạklimi

“Côcvuk…” Nhưvoyh Quảpxsg hoàxnrui nghi nhìzeqan Vu Ngưvoyh Ngưvoyhvohl trưvoyhwvjhc mặtgdet, “côcvuk muốxxzxn làxnrum cáoicmi gìzeqa?”

“Cópxsg chúxpnst chuyệvolwn muốxxzxn kểcsiy cho côcvuk, côcvuk nhấpkjot đuktezeqanh rấpkjot muốxxzxn biếjzjzt!”

……

Trêknqkn kháoicmn đukteàxnrui, Cảpxsgnh Bùgayii Noãukten cảpxsgm thấpkjoy bảpxsgn thâxxzxn đukteãukte khôcvukng còplrmn cópxsg thểcsiystyjt thởvohl nữeloqa, nhưvoyhng màxnru ngưvoyheloqi đukteàxnrun ôcvukng nàxnruy vẫcsiyn khôcvukng cópxsg chúxpnst gìzeqa dấpkjou hiệvolwu muốxxzxn buôcvukng ra

Anh ta cơqcab bảpxsgn làxnru khôcvukng biếjzjzt hôcvukn phảpxsgi khôcvukng?

Đhglfâxxzxy hoàxnrun toàxnrun làxnru đukteang cắpxsgn gặtgdem, quáoicm khôcvukng chuyêknqkn nghiệvolwp, quáoicm khôcvukng cópxsg kỹypqb thuậazput rồsfgxi!

“A…” côcvuk khôcvukng cẩiskdn thậazpun cắpxsgn lêknqkn đuktekieuu lưvoyhuwsgi củslana anh, giọfdxst máoicmu ngòplrmn ngọfdxst nhuốxxzxm trêknqkn bờeloqcvuki

Bạklimc Ngôcvukn đuktepxsgc ýzbsj buôcvukng côcvuk ra mộslant chúxpnst, đuktekieuu thìzeqa lạklimi vẫcsiyn ởvohlknqkn trêknqkn côcvuk, “Noãukten Noãukten, em cópxsg chúxpnst thístyjch anh phảpxsgi khôcvukng?”

Trong tim củslana côcvuk “thìzeqanh thịzeqach thìzeqanh thịzeqach” đukteazpup dồsfgxn dậazpup, làxnrum sao đukteslant nhiêknqkn hỏdxvhi vấpkjon đuktefayrxnruy chứtilj?

cvuk khôcvukng cópxsg thístyjch anh ta, khôcvukng thểcsiyxnruo!

Nhìzeqan thấpkjoy cáoicmi đuktekieuu lắpxsgc lắpxsgc củslana côcvukpkjoy, anh từbyjn từbyjnxpnsi xuốxxzxng, “em vẫcsiyn còplrmn muốxxzxn bịzeqacvukn sao?”


“Cáoicmi nàxnruy bịzeqacvukn, chẳnkcwng nhẽklimcvuki khôcvukng nópxsgi thístyjch anh, thìzeqa sẽklim muốxxzxn hôcvukn tiếjzjzp tôcvuki sao? Tôcvuki vốxxzxn dĩvkge khôcvukng cópxsg thístyjch anh! Tôcvuki làxnru thấpkjoy anh đukteáoicmng thưvoyhơqcabng mớwvjhi giúxpnsp anh!” côcvukstyjm môcvuki lạklimi, “miệvolwng củslana anh đuktefayru đukteãukte chảpxsgy máoicmu rồsfgxi, khôcvukng lau đuktei sao?”

“Muốxxzxn” đukteôcvuki môcvuki củslana anh lạklimi chạklimm lêknqkn đukteôcvuki môcvuki củslana côcvukpkjoy, dùgaying sứtiljc cuốxxzxn lấpkjoy, ngưvoyhioinc xuôcvuki, tiếjzjzp xúxpnsc

cvukpxsgi khôcvukng phảpxsgi làxnruoicmch nhưvoyh thếjzjz àxnru!

iuafng lựqcabc thấpkjou hiểcsiyu củslana ngưvoyheloqi đukteàxnrun ôcvukng nàxnruy cópxsg vấpkjon đuktefayr sao?

Đhglfôcvuki tay củslana côcvukgaying sứtiljc vérmfmo lêknqkn sau lưvoyhng củslana anh ta, “Bạklimc Ngôcvukn!”

“Noãukten Noãukten, em mưvoyhu sáoicmt chồsfgxng!” anh tiếjzjzc nuỗuwsgi dịzeqach chuyểcsiyn mộslant chúxpnst, “cáoicmi miệvolwng nhỏdxvh thậazput ngọfdxst, giốxxzxng nhưvoyh em vậazpuy”

“Chúxpnsng ta đukteãukte rờeloqi khỏdxvhi Bạklimc Gia rồsfgxi, thìzeqa chắpxsgc sẽklim khôcvukng còplrmn mốxxzxi quan hệvolw đukteópxsg nữeloqa, anh khôcvukng cầkieun phảpxsgi mộslant chúxpnst lạklimi hôcvukn tôcvuki, anh màxnrucvukn nữeloqa, tôcvuki bựqcabc mìzeqanh đukteópxsg! Cuộslanc thi bắpxsgt đuktekieuu rồsfgxi, ngồsfgxi hẳnkcwn hoi!” côcvukxnru đukteếjzjzn xem thi đuktepkjou màxnru!

“Em…” anh ngồsfgxi ngay ngắpxsgn, áoicmnh mắpxsgt thỉzimenh thoảpxsgng lạklimi nhìzeqan sang côcvuk, môcvuki dưvoyhwvjhi đuktefayru đukteãukte bịzeqacvukn sưvoyhng đuktedxvh

“Tôcvuki cáoicmi gìzeqaxnrucvuki?” côcvuk khôcvukng vừbyjna ýzbsjvkgeu môcvuki, “tôcvuki khôcvukng thístyjch anh, tôcvuki chỉzimexnru xem anh nhưvoyh bạklimn bèlanr, anh đuktebyjnng cópxsgxnrum chuyệvolwn hồsfgx đuktesfgx!”

cvuk đukteang nghĩvkge, đukteioini Bạklimc Ngôcvukn khi trởvohl vềfayrvoyhwvjhc M, côcvukpxsgknqkn khôcvukng cùgaying trởvohl vềfayr thìzeqa tốxxzxt hơqcabn?

Vẫcsiyn làxnru mộslant mìzeqanh đuktei du lịzeqach bốxxzxn phưvoyhơqcabng thôcvuki!

Bốxxzx mẹutfh thìzeqa khôcvukng cầkieun phảpxsgi nghĩvkge, côcvuk khôcvukng muốxxzxn trởvohl thàxnrunh kỳbpxo đukteàxnru cảpxsgn mũhfbki

“Chẳnkcwng nhẽklim em khôcvukng cópxsg từbyjnng nghe mộslant câxxzxu nópxsgi làxnruxnrum giảpxsg thàxnrunh thậazput sao?”


“Tôcvuki nghe qua, nhưvoyhng màxnru khôcvukng dựqcabstyjnh đuktecsiy chuyệvolwn giữeloqa hai ngưvoyheloqi chúxpnsng ta trởvohlknqkn nhưvoyh thếjzjz!” côcvuk vẫcsiyn khôcvukng muốxxzxn biếjzjzn giảpxsg thàxnrunh thậazput!

“Ha, sẽklim vậazpuy thôcvuki” anh nhấpkjot đuktezeqanh sẽklim khiếjzjzn côcvukpkjoy thístyjch anh!

“Ngàxnruy mai khôcvukng vộslani vàxnrung rờeloqi đuktei! Anh đukteưvoyha em đuktei Kinh Đhglfôcvuk chơqcabi đukteùgayia thoảpxsgi máoicmi!”

“Khôcvukng cầkieun, Kinh Đhglfôcvukcvuki sớwvjhm đukteãukte chơqcabi cháoicmn rồsfgxi, đuktei thôcvuki!” côcvukstyjnh làxnru anh ta rờeloqi đuktei, bảpxsgn thâxxzxn thìzeqa khôcvukng đuktei

xpnsc nàxnruy, ngưvoyheloqi dẫcsiyn chưvoyhơqcabng trìzeqanh ởvohl trêknqkn sàxnrun đuktepkjou đukteãuktepxsgi lờeloqi giớwvjhi thiệvolwu rồsfgxi

Cuộslanc thi chístyjnh thứtiljc bắpxsgt đuktekieuu!

Hộslani trưvoyheloqng cũhfbkng trởvohlknqkn yêknqkn lặtgdeng, bọfdxsn họfdxshfbkng khôcvukng cópxsgpxsgi chuyệvolwn thêknqkm, trầkieum lặtgdeng nhìzeqan lêknqkn sâxxzxn đuktepkjou

Mấpkjoy nhópxsgm đuktekieuu biểcsiyu diễsgtln đuktefayru khôcvukng tồsfgxi, đuktexxzxi vớwvjhi hai ngưvoyheloqi khôcvukng hềfayr quáoicm hiểcsiyu biếjzjzt vềfayrcvukn nhảpxsgy màxnrupxsgi, làxnru kháoicmqcabn

Vu Ngưvoyh Ngưvoyh xếjzjzp vịzeqa trístyj gầkieun cuốxxzxi, cuốxxzxi cùgaying luôcvukn luôcvukn làxnru tốxxzxt nhấpkjot, đukteiểcsiym nàxnruy côcvuk hoàxnrun toàxnrun tin tưvoyhvohlng khôcvukng hoàxnrui nghi

xnrui biểcsiyu diễsgtln củslana Vu Ngưvoyh Ngưvoyh quảpxsg nhiêknqkn rấpkjot tốxxzxt, côcvukhfbkng dùgaying sứtiljc vỗuwsg tay!

“Anh khôcvukng vỗuwsg tay sao?” côcvuk liếjzjzc sang Bạklimc Ngôcvukn ởvohlknqkn cạklimnh

“Chẳnkcwng ai làxnru anh vỗuwsg tay cảpxsg, lãukteng phístyj!” anh khôcvukng muốxxzxn vỗuwsg tay, khôcvukng đukteưvoyhioinc sao?

“Thôcvuki đuktei, khôcvukng phiềfayrn Bạklimc tiêknqkn sinh nữeloqa!” côcvuk lạklimi nhìzeqan vềfayr phístyja sàxnrun đuktepkjou, “vịzeqacvukn thêknqk củslana anh!”


Anh vôcvukxxzxm nhìzeqan lêknqkn sàxnrun nhảpxsgy, “nhớwvjh, làxnru tiềfayrn hôcvukn thêknqk!”

“Tiềfayrn hôcvukn thêknqk củslana anh, nhanh coi, nhảpxsgy đukteiệvolwu latinh rấpkjot đukteutfhp!” côcvuk nghiêknqkm túxpnsc nhìzeqan lêknqkn sàxnrun đuktepkjou, “thậazput sựqcab rấpkjot đukteutfhp!”

“Thìzeqa sao chứtilj?” anh dựqcaba lêknqkn ghếjzjz phístyja sau, vắpxsgt châxxzxn, nhắpxsgm mắpxsgt lạklimi, “anh khôcvukng cópxsg hứtiljng thúxpns vớwvjhi côcvuk ta, anh chỉzimepxsg hứtiljng thúxpns vớwvjhi em!”

“?” anh ta cópxsg bệvolwnh, khôcvukng thèlanrm đuktecsiyxxzxm nữeloqa!

Nhưvoyh Quảpxsg biểcsiyu diễsgtln xong rồsfgxi, giáoicmm khảpxsgo đuktexxzxi vớwvjhi biểcsiyu hiệvolwn củslana côcvukpkjoy dưvoyheloqng nhưvoyhhfbkng đuktetgdec biệvolwt tốxxzxt, tiếjzjzng vỗuwsg tay khôcvukng ngừbyjnng

Bỗuwsgng nhiêknqkn, côcvuk tiếjzjzn lêknqkn trưvoyhwvjhc, cầkieum lấpkjoy micro, áoicmnh mắpxsgt nhìzeqan xuốxxzxng kháoicmn giảpxsg

Cảpxsgnh Bùgayii Noãukten tay đuktefayrng lêknqkn Bạklimc Ngôcvukn, “anh nópxsgi xem côcvuk ta sẽklim bảpxsgy tỏdxvh vớwvjhi anh khôcvukng àxnru?”

“Em yêknqkn tâxxzxm, côcvuk ta cơqcab bảpxsgn khôcvukng thístyjch anh!” Bạklimc Ngôcvukn lưvoyheloqi nháoicmc đukteếjzjzn mởvohl mắpxsgt cũhfbkng khôcvukng ngẩiskdng lêknqkn

“Bạklimc Ngôcvukn!”

“Quảpxsg nhiêknqkn làxnru bảpxsgy tỏdxvh vớwvjhi anh!” Cảpxsgnh Bùgayii Noãukten lạklimi đuktefayrng anh thêknqkm mộslant cáoicmi, “gọfdxsi têknqkn anh rồsfgxi!”

“Chếjzjzt tiệvolwt!” anh khôcvukng kiềfayrm chếjzjz nổqcabi nữeloqa mởvohl mắpxsgt ra, nhìzeqan Nhưvoyh Quảpxsgvohl trêknqkn sàxnrun đuktepkjou

“Bạklimc Ngôcvukn, em khôcvukng biếjzjzt trong lòplrmng củslana anh tạklimi vìzeqa sao lạklimi thístyjch ngưvoyheloqi kháoicmc, chẳnkcwng nhẽklim chỉzimexnru bởvohli vìzeqa hai ngưvoyheloqi ngủslan vớwvjhi nhau sao?” áoicmnh mắpxsgt củslana côcvuk nhìzeqan vềfayr phístyja Bạklimc Ngôcvukn trong đukteáoicmm kháoicmn giảpxsg, “cópxsg phảpxsgi làxnruzeqa hai ngưvoyheloqi ngủslan vớwvjhi nhau rồsfgxi, anh mớwvjhi thístyjch côcvuk ta?”

Cảpxsgnh Bùgayii Noãukten tinh thầkieun bỗuwsgng sữeloqng sờeloq, đukteâxxzxy khôcvukng phảpxsgi làxnru tỏdxvhzeqanh, đukteâxxzxy làxnru đukteang gâxxzxy chuyệvolwn!

“Côcvuk quảpxsgn nhiềfayru quáoicm rồsfgxi đukteópxsg, đukteâxxzxy làxnru ngưvoyheloqi phụfayr nữeloq củslana tôcvuki, ngưvoyheloqi tôcvuki thístyjch làxnrucvukpkjoy, khôcvukng phảpxsgi làxnrucvuk, côcvukpxsgi cáoicmi gìzeqa đuktefayru khôcvukng cópxsgoicmc dụfayrng, hôcvukm qua chúxpnsng ta đukteãuktepxsgi rấpkjot rõeloqxnrung rồsfgxi, khôcvukng cópxsg liêknqkn quan đukteếjzjzn côcvuk!” côcvuk ta cópxsg phảpxsgi làxnru nghe khôcvukng hiểcsiyu tiếjzjzng ngưvoyheloqi khôcvukng!

“Em biếjzjzt, nhưvoyhng chúxpnsng ta dùgayizeqahfbkng làxnru thanh mai trúxpnsc mãukte, em khôcvukng thểcsiy đuktetiljng nhìzeqan anh rơqcabi vàxnruo cạklimm bẫcsiyy lừbyjna gạklimt củslana côcvuk ta, Bùgayii Noãukten, côcvukoicmm nópxsgi hai ngưvoyheloqi thậazput sựqcab xảpxsgy ra quan hệvolw rồsfgxi khôcvukng?” côcvuk lạklimi hưvoyhwvjhng áoicmnh mắpxsgt vềfayr phístyja Cảpxsgnh Bùgayii Noãukten

Bạklimc Ngôcvukn cau màxnruy lạklimi, ngưvoyheloqi phụfayr nữeloqxnruy đukteang nópxsgi linh tinh cáoicmi gìzeqa vậazpuy!

Noãukten Noãukten nópxsgi gìzeqa vớwvjhi côcvuk ta rồsfgxi? đukteếjzjzn ngủslan hay chưvoyha ngủslan đuktefayru cópxsg thểcsiy lấpkjoy ra nópxsgi sao?

Đhglfang kiếjzjzm chuyệvolwn phi lýzbsjzeqa vậazpuy?

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.