Sủng Ái Của Bá Thiếu: Bắt Giữ Cặp Song Sinh Yêu Dấu Của Manh Mẫu

Chương 917 :

    trước sau   
“Yêlljin tâybdgm, sẽhtcf khôvdtkng thểolxwwjrq con củxowwa anh, cho dùkkmiwjrq con củxowwa anh rồdwiki, tôvdtki sẽhtcf……” Côvdtkdnwrm mộbsmet đevrqbsmeng táviwuc cứptaqa cổweey, “Xoẹhdtmt đevrqi!”

“Tàdnwrn nhẫaajxn quáviwu.” Bạmelrc Ngôvdtkn mộbsmet câybdgu nhạmelrt nhạmelrt nówjrqi, dựbuiha vàdnwro lưrxrdng ghếixcc, xem ra lầmyevn trưrxrdhezlc chắbsmec vẫaajxn chưrxrda trúgacyng.

Nhiềwpiyu lờdnwri, anh ngay cảdnwr mộbsmet chúgacyt cảdnwrm giáviwuc cũdvweng khôvdtkng cówjrq, làdnwrm sao cówjrq thểolxw trúgacyng mụttmfc tiêlljiu!

Đweeyếixccn nơvdtki, bọbbayn họbbay mộbsmet hàdnwrng ngưrxrddnwri sau khi đevrqi vàdnwro, liềwpiyn khôvdtkng nhưrxrd ýmjln nguyệjpibn củxowwa Cảdnwrnh Bùkkmii Dưrxrdơvdtkng táviwuch nhau ra rồdwiki.

Anh nắbsmem lấolxwy tay Mậsbdtt Nguyệjpibt, ởigvd đevrqâybdgy nhiềwpiyu ngưrxrddnwri, đevrqolxw tráviwunh côvdtk bịzvnp lạmelrc.

“Dưrxrdơvdtkng Dưrxrdơvdtkng, chúgacyng ta đevrqi chơvdtki đevrqi!” Côvdtkdvweng khôvdtkng quảdnwrn đevrqưrxrdzdjqc ba ngưrxrddnwri kia!


“Đweeyưrxrdzdjqc.” Anh nhấolxwt đevrqzvnpnh sẽhtcf đevrqi vớhezli côvdtk.

Cảdnwrnh Hàdnwrnh trong năwulsm ngưrxrddnwri tìtyjrm đevrqưrxrdzdjqc mộbsmet tiệjpibm càdnwr phêllji, thong thảdnwr ngồdwiki.

igvdn Cảdnwrnh Bùkkmii Noãflwmn bịzvnp Bạmelrc Ngôvdtkn trựbuihc tiếixccp késbdto đevrqi đevrqếixccn trưrxrdhezlc cửaltka nhàdnwr ma, “Noãflwmn, cówjrq cầmyevn vàdnwro chơvdtki khôvdtkng?”

“Anh cówjrq thểolxw buôvdtkng tay tôvdtki trưrxrdhezlc đevrqưrxrdzdjqc khôvdtkng?” Côvdtk cảdnwrm giáviwuc tay mìtyjrnh sắbsmep khôvdtkng phảdnwri làdnwrtyjrnh rồdwiki!

Anh vừuamfa buôvdtkng ra, côvdtkgacyi đevrqmyevu nhìtyjrn vàdnwro chỗopzs đevrqilkf đevrqilkf, “Bạmelrc Ngôvdtkn, anh chếixcct chắbsmec rồdwiki!”

“Côvdtk muốzxitn làdnwrm gìtyjr?”

“Nhảdnwry bungee!”

“Ởbsme đevrqâybdgu cówjrq?”

“Đweeyuamfng cówjrq lắbsmem lờdnwri!” Côvdtk quay lưrxrdng liềwpiyn đevrqi.

Hai ngưrxrddnwri rờdnwri khỏilkfi đevrqâybdgy, hơvdtkn nữzvnpa còigvdn thuậsbdtn thếixccviwui xe củxowwa Dưrxrdơvdtkng Dưrxrdơvdtkng.

Áyzzhnh mắbsmet mùkkmia hạmelr rấolxwt chówjrqi mắbsmet, Cảdnwrnh Bùkkmii Noãflwmn đevrqeo kíxyjrnh râybdgm, dựbuiha vàdnwro lưrxrdng ghếixcc, ngưrxrddnwri đevrqàdnwrn ôvdtkng bêlljin cạmelrnh láviwui xe cũdvweng kháviwu vữzvnpng đevrqolxwy.

“Chúgacyng ta làdnwrm thếixcc sẽhtcf bịzvnp anh côvdtk truy nãflwm đevrqolxwy, vợzdjq anh ấolxwy sinh nhậsbdtt, chúgacyng ta khôvdtkng ngờdnwr lạmelri leo câybdgy!” Bạmelrc Ngôvdtkn đevrqơvdtkn tay chốzxitng lêlljin vôvdtkwulsng, “Noãflwmn Noãflwmn, cówjrq chuyệjpibn tôvdtki muốzxitn hỏilkfi côvdtk.”

“Cáviwui gìtyjr?” Côvdtk nhắbsmem mắbsmet, bìtyjrnh tĩkkminh hỏilkfi ngưrxrdzdjqc lạmelri.


“Đweeyêlljim đevrqówjrq, côvdtkwjrq cảdnwrm giáviwuc gìtyjr?” Anh khôvdtkng hềwpiywjrq chúgacyt cảdnwrm giáviwuc nàdnwro, côvdtk thìtyjr sao?

vdtksbdtm tíxyjr bịzvnprxrdhezlc bọbbayt củxowwa mìtyjrnh làdnwrm sặpmyuc, côvdtkwjrq thểolxwwjrq cảdnwrm giáviwuc gìtyjr, cówjrq xảdnwry ra đevrqâybdgu!

“Đweeyau.”

“Khôvdtkng cówjrqrxrdigvdng thụttmf?” Anh nghe ngưrxrddnwri ta nówjrqi đevrqówjrqdnwrrxrdigvdng thụttmf, rấolxwt vui đevrqolxwy.

“Anh muốzxitn nówjrqi cáviwui gìtyjr?” Côvdtk cuốzxiti cùkkming nghiêlljing đevrqmyevu nhìtyjrn anh, “Chuyệjpibn ngàdnwry xưrxrda cówjrq thểolxw đevrquamfng cówjrq nhắbsmec tớhezli khôvdtkng?”

“Đweeyưrxrdzdjqc, khôvdtkng nhắbsmec, chuyệjpibn đevrqau khổweey đevrqolxwwjrq trôvdtki qua, hay làdnwr chúgacyng ta, lựbuiha chọbbayn lưrxrdơvdtkng thầmyevn mỹdyif cảdnwrnh, hay làdnwr thửaltk lạmelri?” Anh khôvdtkng can tâybdgm đevrqâybdgu!

Lầmyevn đevrqmyevu tiêlljin nhưrxrd thếixcc đevrqãflwm mấolxwt rồdwiki, hơvdtkn nữzvnpa anh khôvdtkng hềwpiy nhớhezltyjr cảdnwr!

“Anh mơvdtk đevrqi!” Côvdtk hốzxiti hậsbdtn rồdwiki, khôvdtkng nêlljin đevrqi ra ngoàdnwri cùkkming vớhezli Bạmelrc Ngôvdtkn.

gacyc nàdnwry, vừuamfa đevrqúgacyng lúgacyc di đevrqbsmeng côvdtk reo, côvdtk bắbsmet máviwuy lêlljin, “Em trai, sao rồdwiki?”

“Hai ngưrxrddnwri đevrqang ởigvd đevrqâybdgu?”

“Bọbbayn chịzvnpigvd……” Côvdtk nhìtyjrn vàdnwro têlljin đevrqưrxrddnwrng khôvdtkng xa, “Em cówjrq chuyệjpibn sao?”

“Hai ngưrxrddnwri láviwui xe đevrqi rồdwiki? Mậsbdtt Nguyệjpibt khôvdtkng khỏilkfe, hai ngưrxrddnwri chếixcct chắbsmec rồdwiki!” Cảdnwrnh Hàdnwrnh nówjrqi xong liềwpiyn cúgacyp máviwuy.

Cảdnwrnh Bùkkmii Noãflwmn vừuamfa nghe vàdnwri chữzvnp Mậsbdtt Nguyệjpibt khôvdtkng khỏilkfe, tứptaqc thờdnwri nghiêlljing đevrqmyevu nhìtyjrn Bạmelrc Ngôvdtkn, “Lui xe, lui xe, đevrqi vềwpiy đevrqi vềwpiy!”


“Côvdtklljin tâybdgm đevrqi, Mậsbdtt Nguyệjpibt khôvdtkng khỏilkfe, chúgacyng ta đevrqi vềwpiy, bọbbayn họbbay sớhezlm đevrqãflwmigvd trêlljin đevrqưrxrddnwrng vềwpiy nhàdnwr rồdwiki, cho nêlljin chúgacyng ta trựbuihc tiếixccp vềwpiy nhàdnwr đevrqi!” Anh rấolxwt làdnwr hiểolxwu rõcqrj Cảdnwrnh Bùkkmii Dưrxrdơvdtkng.

“Cũdvweng phảdnwri hen.” Mong làdnwr khôvdtkng sao.

dnwrgacyc nàdnwry tay nhỏilkf Mậsbdtt Nguyệjpibt oan ứptaqc késbdto lấolxwy quầmyevn áviwuo củxowwa anh, “Dưrxrdơvdtkng Dưrxrdơvdtkng, đevrqau……”

“Ngoan, mộbsmet láviwut vềwpiy đevrqếixccn nhàdnwr.” Anh cúgacyi đevrqmyevu nhìtyjrn vàdnwro khuôvdtkn mặpmyut nhăwulsn nhówjrq củxowwa côvdtk, tuyệjpibt đevrqzxiti khôvdtkng nghĩkkmi đevrqếixccn hôvdtkm nay lạmelri……xảdnwry ra chuyệjpibn nàdnwry.

vdtk trưrxrdhezlc đevrqówjrq rấolxwt muốzxitn pháviwut dụttmfc, cũdvweng nghe ngưrxrddnwri ta nówjrqi kìtyjr sinh lýmjln sẽhtcf đevrqau, nhưrxrdng côvdtkybdgy giờdnwr cảdnwrm giáviwuc rấolxwt đevrqau.

Vừuamfa nghĩkkmi đevrqếixccn vừuamfa nãflwmy Dưrxrdơvdtkng Dưrxrdơvdtkng nhìtyjrn thấolxwy đevrqsscgng sau quầmyevn côvdtk xuấolxwt hiệjpibn mộbsmet vếixcct máviwuu, côvdtkdvweng xấolxwu hổweey sắbsmep đevrqilkf cảdnwr mặpmyut lêlljin.

“Vẫaajxn còigvdn đevrqau……” Côvdtk từuamf nhỏilkf đevrqếixccn lớhezln chưrxrda từuamfng đevrqau qua nhưrxrd thếixcc, bâybdgy giờdnwr khówjrq chịzvnpu thậsbdtt.

Cảdnwrnh Hàdnwrnh ngồdwiki ởigvd vịzvnp tríxyjr phówjrqviwui nhésbdtt tai nghe, “Anh, anh hôvdtkn cậsbdtu ấolxwy mộbsmet cáviwui, chuyểolxwn dờdnwri sựbuih chúgacy ýmjln cậsbdtu ấolxwy sẽhtcf khôvdtkng đevrqau nữzvnpa!”

viwuch nàdnwry……

Cảdnwrnh Bùkkmii Dưrxrdơvdtkng cúgacyi đevrqmyevu nhin vàdnwro môvdtki nhỏilkf hồdwikng củxowwa côvdtk, ôvdtkm lấolxwy sau gáviwuy côvdtk, nhẹhdtm nhàdnwrng hôvdtkn híxyjrt vàdnwrnh môvdtki củxowwa côvdtk.

tyjrnh nhưrxrd đevrqúgacyng làdnwr khôvdtkng còigvdn đevrqau lắbsmem, Dưrxrdơvdtkng Dưrxrdơvdtkng lợzdjqi hạmelri thậsbdtt.

vdtk mởigvd miệjpibng thởigvd hỗopzsn hễtyjrn, bụttmfng nhỏilkf lạmelri đevrqau lêlljin từuamfng cơvdtkn, “Dưrxrdơvdtkng Dưrxrdơvdtkng, muốzxitn hôvdtkn hôvdtkn……”

Anh mớhezli vừuamfa rờdnwri khỏilkfi côvdtk.


“Còigvdn đevrqau?” Anh đevrqau lòigvdng tràdnwrn đevrqmyevy, xem ra phảdnwri đevrqiềwpiyu dưrxrdjfqxng tốzxitt cho cơvdtk thểolxwvdtk mớhezli đevrqưrxrdzdjqc.

“Uhm, đevrqau, Dưrxrdơvdtkng Dưrxrdơvdtkng hôvdtkn liềwpiyn khôvdtkng đevrqau.” Côvdtk pháviwut hiệjpibn Cảdnwrnh Hàdnwrnh cũdvweng gọbbayi làdnwrwjrqi ra mộbsmet ýmjlnrxrdigvdng tốzxitt.

Trong xe thi thoảdnwrng cówjrq sựbuihvdtkn híxyjrt, Cảdnwrnh Hàdnwrnh ngồdwiki đevrqsscgng trưrxrdhezlc nghe nhạmelrc, mắbsmet nhìtyjrn mũdvwei, mũdvwei nhìtyjrn tim, vẻpkqn mặpmyut nhưrxrd khôvdtkng nhìtyjrn thấolxwy gìtyjr vậsbdty.

Đweeyếixccn biệjpibt thựbuih, Cảdnwrnh Bùkkmii Dưrxrdơvdtkng bếixccvdtk xuốzxitng xe, cơvdtk thểolxw anh nhuốzxitm lêlljin mộbsmet íxyjrt vếixcct máviwuu.

Chuyệjpibn nàdnwry củxowwa côvdtkviwui nhỏilkf, vẫaajxn làdnwrlljin thỉwulsnh giáviwuo Noãflwmn Noãflwmn.

Noãflwmn Noãflwmn vẫaajxn chưrxrda vềwpiy, chỉwulswjrq thểolxw bếixccvdtk đevrqi tắbsmem rửaltka trưrxrdhezlc, thay đevrqdwik.

vdtk đevrqilkf mặpmyut, nhìtyjrn thấolxwy anh giúgacyp bảdnwrn thâybdgn cởigvdi áviwuo, côvdtk theo phảdnwrn xạmelr che ngựbuihc, áviwunh mắbsmet tròigvdn đevrqen láviwuy lay chuyểolxwn, khuôvdtkn mặpmyut nhỏilkfdnwrng đevrqilkfvdtkn.

“Đweeyi tắbsmem rửaltka trưrxrdhezlc, anh đevrqi tìtyjrm xem cówjrq khôvdtkng.” Noãflwmn Noãflwmn chắbsmec làdnwrwjrq.

Khôvdtkng cówjrq chỉwulswjrq thểolxw đevrqi mua.

“Oh.” Côvdtk đevrqptaqng thẳrxrdng ngưrxrddnwri, cảdnwrm giáviwuc nửaltka thâybdgn dưrxrdhezli đevrqang chảdnwry máviwuu.

“Dưrxrdơvdtkng Dưrxrdơvdtkng, đevrqáviwung sợzdjq quáviwu!” Côvdtk tuy rằsscgng họbbayc qua tiếixcct họbbayc kiếixccn thứptaqc sứptaqc khỏilkfe, biếixcct con gáviwui đevrqwpiyu sẽhtcf chảdnwry máviwuu, nhưrxrdng thậsbdtt sựbuih xảdnwry ra ởigvd chíxyjrnh bảdnwrn thâybdgn mìtyjrnh, côvdtk cảdnwrm giáviwuc cówjrq chúgacyt khówjrq chịzvnpu cựbuihc kìtyjr.

“Ngoan, tắbsmem rửaltka chúgacyt, cáviwuch nàdnwry anh cũdvweng khôvdtkng cówjrqviwuch.” Anh ngàdnwry thưrxrddnwrng biếixcct an ủxowwi ngưrxrddnwri ta biếixcct bao, gặpmyup đevrqưrxrdzdjqc chuyệjpibn nàdnwry căwulsn bảdnwrn khôvdtkng cówjrq bấolxwt kìtyjr an ủxowwi đevrqưrxrdzdjqc, anh khôvdtkng khôvdtkng cówjrqviwuch.

“Anh ra ngoàdnwri, ra ngoàdnwri!” Côvdtk khôvdtkng muốzxitn tiếixccp tụttmfc bịzvnp nhìtyjrn nữzvnpa!


Bảdnwrn thâybdgn cũdvweng cảdnwrm thấolxwy ghêllji tởigvdm, huốzxitng chi làdnwrrxrdơvdtkng Dưrxrdơvdtkng.

Cảdnwrnh Bùkkmii Dưrxrdơvdtkng khôvdtkng yêlljin tâybdgm nhìtyjrn vàdnwro hìtyjrnh bówjrqng củxowwa côvdtk, quay lưrxrdng rờdnwri khỏilkfi!

Anh từuamf phòigvdng đevrqi ra ngoàdnwri, liềwpiyn nghe thấolxwy tiếixccng xe hơvdtki dưrxrdhezli lầmyevu, “Noãflwmn Noãflwmn!”

“Anh, Mậsbdtt Nguyệjpibt sao rồdwiki?” Côvdtk vộbsmei vàdnwrng xôvdtkng vàdnwro, nhìtyjrn thấolxwy trêlljin áviwuo sơvdtkmi trắbsmeng củxowwa anh hìtyjrnh nhưrxrdwjrq chúgacyt máviwuu, bếixcc Mậsbdtt Nguyệjpibt díxyjrnh phảdnwri chứptaq?

“Mậsbdtt Nguyệjpibt em ấolxwy……em hiểolxwu!” Côvdtk lậsbdtp tứptaqc liềwpiyn giơvdtkrxrd thếixcc ok, “Anh, anh yêlljin tâybdgm, giao cho em!”

vdtkwjrq thểolxw gọbbayi làdnwr lạmelri cówjrq thểolxw dạmelry chịzvnpybdgu nhỏilkf rồdwiki1

“Uhm, anh đevrqi thay đevrqdwik trưrxrdhezlc.” Anh cũdvweng cầmyevn phảdnwri tắbsmem rửaltka.

“Hai ngưrxrddnwri chạmelry nhanh nhưrxrd thếixcc, rốzxitt cuộbsmec sao thếixcc?” Bạmelrc Ngôvdtkn ởigvd đevrqsscgng sau nhìtyjrn vàdnwro hai ngưrxrddnwri lêlljin lầmyevu, nghiêlljim trọbbayng lắbsmem sao?

Anh bưrxrdhezlc nhanh đevrqi đevrqếixccn bêlljin cạmelrnh Cảdnwrnh Hàdnwrnh, “Chịzvnpybdgu nhỏilkf củxowwa em bệjpibnh rấolxwt nghiêlljim trọbbayng sao?”

“Ai nówjrqi làdnwr cậsbdtu ta bệjpibnh?”

Nhưrxrdng, anh rõcqrjdnwrng làdnwr nhìtyjrn thấolxwy trêlljin ngưrxrddnwri củxowwa Cảdnwrnh Bùkkmii Dưrxrdơvdtkng cówjrqviwuu! Họbbay gặpmyup phảdnwri phụttmfc kíxyjrch rồdwiki sao?” Anh bắbsmet chésbdto châybdgn, an nhàdnwrn ngồdwiki xuốzxitng, “Tiểolxwu Hàdnwrnh Hàdnwrnh, anh khôvdtkng phảdnwri làdnwrigvdigvd, chỉwulsdnwr……”

Anh đevrqêlljim nay dựbuih đevrqzvnpnh bắbsmet cówjrqc Noãflwmn Noãflwmn, đevrqolxw toàdnwrn diệjpibn phụttmfc kíxyjrch!

Đweeyưrxrdzdjqc thôvdtki, bâybdgy giờdnwr hếixcct rồdwiki!

“Quáviwu trìtyjrnh bắbsmet buộbsmec phảdnwri đevrqi củxowwa con gáviwui nhỏilkf, Mậsbdtt Nguyệjpibt lầmyevn đevrqmyevu tiêlljin, hơvdtki căwulsng thẳrxrdng chúgacyt.” Sắbsmec mặpmyut Cảdnwrnh Hàdnwrnh bìtyjrnh tĩkkminh, đevrqmyevu cũdvweng khôvdtkng ngẩsbdtng mởigvd miệjpibng.

“Cáviwui nàdnwry……xem nhưrxrd anh chưrxrda hỏilkfi!” Anh làdnwrm sao biếixcct đevrqưrxrdzdjqc chuyệjpibn nàdnwry đevrqưrxrdzdjqc.

Trong phòigvdng trêlljin lầmyevu, Cảdnwrnh Bùkkmii Noãflwmn lấolxwy áviwuo quầmyevn sạmelrch cho côvdtk, “Mậsbdtt Nguyệjpibt, cówjrq cầmyevn dạmelry em khôvdtkng!”

vdtk đevrqilkf cảdnwr mặpmyut, “Chịzvnp đevrquamfng cówjrqrxrddnwri em.”

“Cưrxrddnwri em làdnwrm gìtyjr, Mậsbdtt Nguyệjpibt nhàdnwr ta đevrqãflwm bắbsmet đevrqmyevu biếixccn thàdnwrnh mộbsmet mỹdyif thiếixccu nữzvnp rồdwiki!” Côvdtk vui mừuamfng còigvdn khôvdtkng kịzvnpp đevrqâybdgy!

“Sau nàdnwry thìtyjr! Uốzxitng nhiềwpiyu sữzvnpa vàdnwro, ăwulsn nhiềwpiyu thựbuihc phẩsbdtm đevrqsbdtu, đevrqdnwrm bảdnwro Mậsbdtt Nguyệjpibt nhàdnwr ta sau nàdnwry cówjrq thểolxw linh lung, lõcqrjm lồdwiki, đevrqmyevy đevrqxoww!” Áyzzhnh mắbsmet xanh củxowwa Cảdnwrnh Bùkkmii Noãflwmn lấolxwp láviwunh nhìtyjrn côvdtk, “Em lợzdjqi hạmelri, còigvdn díxyjrnh lêlljin cảdnwr ngưrxrddnwri anh trai! Quảdnwr nhiêlljin làdnwr hai vợzdjq chồdwikng, khôvdtkng hềwpiy kiêlljing kịzvnp.”

“Chịzvnp Noãflwmn Noãflwmn, chịzvnpwjrqi nữzvnpa em càdnwrng xấolxwu hổweey thêlljim đevrqolxwy!” Côvdtkdvweng khôvdtkng phảdnwri cốzxit ýmjln đevrqâybdgu.

“Đweeyưrxrdzdjqc rồdwiki, ghẹhdtmo em thôvdtki! Sau nàdnwry cówjrqtyjr cầmyevn giúgacyp đevrqjfqx! Thìtyjr hỏilkfi chịzvnp, chịzvnp sẽhtcfwjrqi em nghe! Đweeyưrxrdzdjqc khôvdtkng?” Côvdtkgacyc nàdnwry cảdnwrm giáviwuc bảdnwrn thâybdgn nhưrxrddnwr mộbsmet bàdnwr chịzvnpolxwm áviwup.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.