Sủng Ái Của Bá Thiếu: Bắt Giữ Cặp Song Sinh Yêu Dấu Của Manh Mẫu
Chương 910 :
“Con gáewwx i khôgtnp ng thểflbh nhìnklc n con trai thay đkxcq ồurmw !” Côgtnp che mặewwx t lạrgpt i, đkxcq i bưwfau ớekbd c châqxwu n nhỏurmw đkxcq ếflbh n bêjhpp n giưwfau ờhkru ng, cơrqhm thểflbh côgtnp rơrqhm i tựbkdf do xuốvnah ng, nằwfau m lêjhpp n trêjhpp n giưwfau ờhkru ng.
Thâqxwu n hìnklc nh củswhn a Dưwfau ơrqhm ng Dưwfau ơrqhm ng hìnklc nh nhưwfau khôgtnp ng tồurmw i, nhữytzh ng nữytzh sinh trêjhpp n lớekbd p thưwfau ờhkru ng nóprac i làxcty 8 múkwzm i thịvlor t.
Chồurmw ng tưwfau ơrqhm ng lai củswhn a côgtnp thâqxwu n hìnklc nh rấbkdf t ngon đkxcq ấbkdf y!
Nhưwfau ng côgtnp ……
Tạrgpt i sao vẫhnld n chưwfau a pháewwx t dụswhn c, giáewwx đkxcq ỗdsyg !
Hu hu hu……
Đaadz áewwx ng thưwfau ơrqhm ng!
Cảbvyr nh Bùvlor i Dưwfau ơrqhm ng thay đkxcq ồurmw xong, nhìnklc n thấbkdf y đkxcq ộokdb ng táewwx c củswhn a côgtnp còmkcw n nằwfau m trêjhpp n giưwfau ờhkru ng, “Em ngủswhn nhưwfau thếflbh , máewwx y lạrgpt nh thổiiak i vàxcty o, sẽsmzk cảbvyr m lạrgpt nh đkxcq ấbkdf y.”
“Oh, vâqxwu ng.” Côgtnp ngoan ngoãokdb n cởilvd i giàxcty y, cơrqhm thểflbh nhỏurmw nằwfau m lêjhpp n giưwfau ờhkru ng, cuộokdb n chăriap n tầdsyg m tơrqhm mỏurmw ng, cảbvyr m giáewwx c máewwx t mẻxcty , nhưwfau ng trong lòmkcw ng côgtnp hìnklc nh nhưwfau bịvlor lửkwzm a thiêjhpp u vậqhui y.
Côgtnp đkxcq ỏurmw mặewwx t nhìnklc n vàxcty o Dưwfau ơrqhm ng Dưwfau ơrqhm ng bêjhpp n giưwfau ờhkru ng, đkxcq ẹbcvv p trai quáewwx !
“Anh ra ngoàxcty i nhéiyst .”
“Bye bye……” Côgtnp vẫhnld y tay, khuôgtnp n mặewwx t chui vàxcty o trong chăriap n, côgtnp phảbvyr i ngủswhn .
Nhìnklc n vàxcty o vẻxcty mặewwx t xấbkdf u hổiiak củswhn a côgtnp , méiyst p miệphyl ng anh hiệphyl n lêjhpp n mộokdb t đkxcq ộokdb cong khôgtnp ng rõaadz rệphyl t, sau đkxcq óprac rờhkru i khỏurmw i phòmkcw ng nghỉpylk ngơrqhm i.
Buổiiak i tốvnah i, họdnkj làxcty cùvlor ng nhau vềeccl đkxcq ấbkdf y.
Sau khi vềeccl , Cảbvyr nh Hàxcty nh liềeccl n đkxcq ểflbh Bạrgpt c Ngôgtnp n chơrqhm i tròmkcw chơrqhm i vớekbd i cậqhui u, sau buổiiak i tốvnah i cũqiav ng khôgtnp ng đkxcq ưwfau ợsevl c thảbvyr lỏurmw ng, tiếflbh p tụswhn c báewwx m lấbkdf y cậqhui u.
Còmkcw n Bùvlor i Cảbvyr nh Noãokdb n bấbkdf t mãokdb n liếflbh c nhìnklc n Bạrgpt c Ngôgtnp n, liềeccl n đkxcq i lêjhpp n lầdsyg u.
“Ha, chịvlor gáewwx i em ăriap n thuốvnah c nổiiak rồurmw i sao? Anh cáewwx i gìnklc cũqiav ng chưwfau a làxcty m, chơrqhm i chung vớekbd i em, côgtnp ấbkdf y còmkcw n liếflbh c tôgtnp i, khôgtnp ng lẽsmzk làxcty ……” Màxcty y cậqhui u khẽsmzk nhíaocr u, “Vìnklc anh khôgtnp ng cóprac chơrqhm i chung vớekbd i côgtnp ấbkdf y sao?”
“Anh nghĩwfau nhiềeccl u rồurmw i, chịvlor ấbkdf y làxcty tiềeccl n mãokdb n kinh tớekbd i sớekbd m thôgtnp i, đkxcq ơrqhm n thuầdsyg n làxcty cóprac ýzqbi kiếflbh n gìnklc đkxcq óprac vớekbd i anh.” Cảbvyr nh Hàxcty nh ngẩeuaj ng đkxcq ầdsyg u nhìnklc n vàxcty o hìnklc nh bóprac ng củswhn a Cảbvyr nh Bùvlor i Noãokdb n, tiếflbh p tụswhn c moi thôgtnp ng tin tàxcty i khoảbvyr n game củswhn a Bạrgpt c Ngôgtnp n.
“Cóprac thểflbh , đkxcq úkwzm ng làxcty thảbvyr m thậqhui t! Tuổiiak i nhỏurmw nhưwfau thếflbh đkxcq ãokdb tiềeccl n mãokdb n kinh sớekbd m rồurmw i!” Anh làxcty m sao cảbvyr m thấbkdf y Cảbvyr nh Bùvlor i Noãokdb n làxcty muốvnah n cậqhui u chơrqhm i chung nhỉpylk !
Thếflbh làxcty , sau khi buổiiak i tốvnah i tựbkdf thâqxwu n đkxcq i ngủswhn , anh liềeccl n đkxcq i đkxcq ếflbh n trưwfau ớekbd c cửkwzm a củswhn a Cảbvyr nh Bùvlor i Noãokdb n, gõaadz cửkwzm a.
Cảbvyr nh Bùvlor i Noãokdb n đkxcq ang ngủswhn ngon trong phòmkcw ng nghe thấbkdf y tiếflbh ng gõaadz cửkwzm a, lậqhui t ngưwfau ờhkru i lạrgpt i, chôgtnp n bảbvyr n thâqxwu n vàxcty o trong chăriap n, mặewwx c kệphyl .
Nửkwzm a đkxcq êjhpp m, ma mớekbd i quan tâqxwu m anh!
“Noãokdb n Noãokdb n……”
Âraxb m thanh thiếflbh u đkxcq áewwx nh củswhn a Bạrgpt c Ngôgtnp n truyềeccl n đkxcq ếflbh n, côgtnp hậqhui n khôgtnp ng thấbkdf u muốvnah n bâqxwu y giờhkru xéiyst náewwx t anh!
Côgtnp mởilvd đkxcq èrkxq n, nhìnklc n sang hai bêjhpp n, cuốvnah i cùvlor ng cầdsyg m đkxcq èrkxq n ngủswhn đkxcq ặewwx t ởilvd đkxcq ầdsyg u giưwfau ờhkru ng lêjhpp n, giậqhui n đkxcq ùvlor ng đkxcq ùvlor ng xuốvnah ng giưwfau ờhkru ng!
“Noãokdb n Noãokdb n, đkxcq êjhpp m khuya côgtnp quạrgpt nh nhưwfau tuyếflbh t, hay làxcty ……” Bạrgpt c Ngôgtnp n dựbkdf a vàxcty o trưwfau ớekbd c cửkwzm a, nhìnklc n vàxcty o cửkwzm a phòmkcw ng đkxcq ộokdb t nhiêjhpp n mởilvd , cưwfau ờhkru i nóprac i.
Đaadz èrkxq n ngủswhn trêjhpp n tay Cảbvyr nh Bùvlor i Noãokdb n giơrqhm lêjhpp n, “Anh nóprac i, anh cóprac phảbvyr i làxcty muốvnah n bịvlor néiyst m khôgtnp ng? Khôgtnp ng muốvnah n bịvlor néiyst m thìnklc đkxcq i ngay cho tôgtnp i! Cúkwzm t ra ngoàxcty i!”
“Háewwx !” Anh giơrqhm tay, nhẹbcvv nhàxcty ng cầdsyg m lấbkdf y đkxcq èrkxq n ngủswhn trêjhpp n côgtnp , “Bạrgpt n nhỏurmw , thứphyl nàxcty y rấbkdf t nguy hiểflbh m, khôgtnp ng nêjhpp n chơrqhm i……”
“Hứphyl , anh biếflbh t gìnklc !” Côgtnp tứphyl c giậqhui n nhìnklc n anh, “Tôgtnp i làxcty mộokdb t thụswhn c nữytzh , nhưwfau ng anh, đkxcq ãokdb đkxcq em nhữytzh ng lờhkru i chửkwzm i tụswhn c củswhn a tôgtnp i dàxcty nh dụswhn m cảbvyr đkxcq ờhkru i đkxcq ãokdb dùvlor ng hếflbh t cảbvyr , rấbkdf t tốvnah t, xin hỏurmw i Bạrgpt c tiêjhpp n sinh, anh còmkcw n cóprac di ngôgtnp n gìnklc khôgtnp ng? Nóprac i ngắbkdf n xíaocr u.”
“Cắbkdf t ngắbkdf n xíaocr u? Cắbkdf t ngắbkdf n chỗdsyg nàxcty o? Tóprac c củswhn a côgtnp đkxcq íaocr ch thựbkdf c cóprac chúkwzm t dàxcty i, cóprac thểflbh suy nghĩwfau cắbkdf t ngắbkdf n, nhưwfau ng……” Bàxcty y tay anh đkxcq ặewwx t trêjhpp n giưwfau ờhkru ng ngủswhn từxjdc từxjdc di chuyểflbh n, vuốvnah t tóprac c củswhn a côgtnp , “Tôgtnp i thíaocr ch tóprac c dàxcty i hơrqhm n.”
“Ha ha, tôgtnp i nóprac i làxcty ……” Tầdsyg m nhìnklc n côgtnp di chuyểflbh n xuốvnah ng, nhìnklc n vàxcty o chỗdsyg gìnklc đkxcq óprac củswhn a anh, “Cắbkdf t ngắbkdf n chỗdsyg đkxcq óprac củswhn a anh xíaocr u, nóprac i sao thìnklc anh ngắbkdf n nhưwfau thếflbh , cắbkdf t ngắbkdf n mộokdb t tíaocr sẽsmzk khôgtnp ng còmkcw n nữytzh a……”
“Tôgtnp i ngắbkdf n?” Anh nguy hiểflbh m tíaocr t mắbkdf t lêjhpp n, “Xem ra hôgtnp m nay ởilvd văriap n phòmkcw ng chưwfau a đkxcq ểflbh côgtnp rúkwzm t kinh nghiệphyl m đkxcq ưwfau ợsevl c bàxcty i họdnkj c, hôgtnp m nay sắbkdf c trơrqhm i tốvnah i đkxcq ang đkxcq ậqhui m, cảbvyr nh tốvnah t giờhkru tốvnah t, rấbkdf t thíaocr ch hợsevl p đkxcq ểflbh đkxcq ộokdb ng phòmkcw ng……”
“Mơrqhm đkxcq i! Đaadz ừxjdc ng cóprac quấbkdf y nhiềeccl u tôgtnp i đkxcq i ngủswhn , cóprac thểflbh đkxcq ểflbh anh trai cho phéiyst p anh ởilvd lạrgpt i, cùvlor ng sốvnah ng chung vớekbd i anh ởilvd mộokdb t nhàxcty đkxcq ãokdb làxcty cựbkdf c hạrgpt n lớekbd n nhấbkdf t củswhn a tôgtnp i rồurmw i, tôgtnp i nóprac i anh nghe, đkxcq ừxjdc ng cóprac xuấbkdf t hiệphyl n trưwfau ớekbd c cửkwzm a phòmkcw ng tôgtnp i nữytzh a, đkxcq ặewwx c biệphyl t làxcty buổiiak i tốvnah i đkxcq ừxjdc ng cóprac gõaadz cửkwzm a!” Côgtnp vốvnah n dĩwfau đkxcq ãokdb rấbkdf t giậqhui n, bịvlor quấbkdf y rốvnah i giấbkdf c ngủswhn càxcty ng giậqhui n hơrqhm n!
“Bùvlor ng” mộokdb t tiếflbh ng, đkxcq èrkxq n bàxcty n trêjhpp n tay côgtnp quăriap ng ra ngoàxcty i, rơrqhm i xuốvnah ng đkxcq ấbkdf t.
Tầdsyg m nhìnklc n củswhn a anh thuậqhui n theo đkxcq èrkxq n bàxcty n di chuyểflbh n, nhưwfau ng khôgtnp ng dựbkdf đkxcq oáewwx n đkxcq ưwfau ợsevl c ởilvd lúkwzm c nàxcty y cửkwzm a phòmkcw ng vôgtnp tíaocr nh đkxcq óprac ng lạrgpt i!
Vẫhnld n kháewwx thôgtnp ng minh đkxcq ấbkdf y, biếflbh t dưwfau ơrqhm ng đkxcq ôgtnp ng kíaocr ch tâqxwu y.
“Cóprac ýzqbi nghĩwfau a…… Noãokdb n Noãokdb n dịvlor u dàxcty ng nhưwfau nưwfau ớekbd c, tạrgpt i sao lạrgpt i trởilvd nêjhpp n cộokdb c cằwfau n nhưwfau thếflbh ?” Anh liếflbh c nhìnklc n lêjhpp n đkxcq èrkxq n bàxcty n dưwfau ớekbd i đkxcq ấbkdf t, nhạrgpt t nhạrgpt t đkxcq i vòmkcw ng qua, sau đkxcq óprac vềeccl đkxcq ếflbh n văriap n phòmkcw ng củswhn a mìnklc nh.
Ngàxcty y thứphyl hai.
“Xàxcty o……”
Mộokdb t thau nưwfau ớekbd c lớekbd n, dộokdb i lêjhpp n ngưwfau ờhkru i anh, làxcty m chảbvyr cảbvyr ngưwfau ờhkru i anh ưwfau ớekbd t sũqiav ng, sau đkxcq óprac làxcty từxjdc ng tiếflbh ng bưwfau ớekbd c châqxwu n, côgtnp liềeccl n rởilvd i khỏurmw i.
“Chếflbh t tiệphyl t thậqhui t chứphyl !” Bạrgpt c Ngôgtnp n lau nưwfau ớekbd c trêjhpp n mặewwx t, “Cóprac ấbkdf u trĩwfau khôgtnp ng!”
Anh bấbkdf t lựbkdf c xuốvnah ng giưwfau ờhkru ng.
Cảbvyr nh Bùvlor i Noãokdb n vừxjdc a mớekbd i tạrgpt t nưwfau ớekbd c Bạrgpt c Ngôgtnp n xong sớekbd m đkxcq ãokdb trởilvd vềeccl phòmkcw ng, khóprac a tráewwx i cửkwzm a lạrgpt i.
Côgtnp cầdsyg m ipad mởilvd video call, dựbkdf a vàxcty o giưwfau ờhkru ng, “Ngưwfau Ngưwfau , tớekbd vừxjdc a nãokdb y tạrgpt t nưwfau ớekbd c ngưwfau ờhkru i đkxcq àxcty n ôgtnp ng kia, haha!”
“Tớekbd cảbvyr m thấbkdf y anh ta mặewwx t cũqiav ng dàxcty y đkxcq ấbkdf y, cậqhui u nêjhpp n tạrgpt t nưwfau ớekbd c, hơrqhm n nữytzh a bâqxwu y giờhkru làxcty mùvlor a hạrgpt , nưwfau ớekbd c đkxcq ãokdb chẳoqqv ng phảbvyr i sẽsmzk khiếflbh n anh ta thoảbvyr i máewwx i hơrqhm n!”
“Khôgtnp ng đkxcq âqxwu u, nưwfau ớekbd c đkxcq áewwx đkxcq âqxwu u phảbvyr i nưwfau ớekbd c lạrgpt nh, nưwfau ớekbd c đkxcq áewwx đkxcq áewwx cóprac thểflbh tan ra, tớekbd đkxcq ợsevl i rấbkdf t lâqxwu u đkxcq ấbkdf y! Ngóprac n tay tôgtnp i vừxjdc a đkxcq úkwzm t vôgtnp liềeccl n cảbvyr m thấbkdf y mộokdb t cơrqhm n máewwx t rưwfau ợsevl i, nhưwfau ng tớekbd cảbvyr m thấbkdf y, phưwfau ơrqhm ng pháewwx p nhưwfau vậqhui y quáewwx ấbkdf u trĩwfau rồurmw i, hơrqhm n nữytzh a trịvlor ngọdnkj n khôgtnp ng trịvlor gốvnah c, vẫhnld n làxcty khôgtnp ng nguôgtnp i giậqhui n đkxcq ưwfau ợsevl c, đkxcq óprac làxcty lầdsyg n đkxcq ầdsyg u tiêjhpp n củswhn a tớekbd , bâqxwu y giờhkru vẫhnld n còmkcw n đkxcq ang chảbvyr y máewwx u nèrkxq ! Têjhpp n ngắbkdf n nhỏurmw kia!” Côgtnp vừxjdc a nghĩwfau làxcty giậqhui n.
Từxjdc nhỏurmw đkxcq ếflbh n lớekbd n cũqiav ng chưwfau a thiệphyl t thòmkcw i qua, khôgtnp ng ngờhkru bịvlor bạrgpt i dưwfau ớekbd i tay têjhpp n đkxcq àxcty n ôgtnp ng đkxcq óprac , côgtnp làxcty m sao can tâqxwu m?”
“Anh ta cóprac bạrgpt n gáewwx i khôgtnp ng?” Trong ipad truyềeccl n đkxcq ếflbh n giọdnkj ng nóprac i dịvlor u dàxcty ng.
“Kiểflbh u ngưwfau ờhkru i nhưwfau anh ta làxcty m sao cóprac bạrgpt n gáewwx i, ngoàxcty i mặewwx t cũqiav ng kháewwx ưwfau a nhìnklc n kia, lấbkdf y cơrqhm thểflbh màxcty nóprac i, ai sẽsmzk ởilvd bêjhpp n anh ta, đkxcq àxcty n ôgtnp ng trêjhpp n thếflbh gian nàxcty y đkxcq âqxwu u làxcty tuyệphyl t chủswhn ng rồurmw i!” Côgtnp khôgtnp ng đkxcq ểflbh ýzqbi nóprac i.
“Đaadz ốvnah i phóprac vớekbd i đkxcq àxcty n ôgtnp ng, khôgtnp ng phảbvyr i làxcty tiềeccl n, quyềeccl n, phụswhn nữytzh , cầdsyg n phảbvyr i giúkwzm p đkxcq ỡdnkj gìnklc sao?
“Cậqhui u muốvnah n đkxcq ếflbh n giúkwzm p tớekbd sao? Đaadz ưwfau ợsevl c thôgtnp i! Chúkwzm ng ta cũqiav ng nhau ngưwfau ợsevl c đkxcq ãokdb i chếflbh t têjhpp n cặewwx n bãokdb kia, quáewwx đkxcq áewwx ng lắbkdf m!” Cảbvyr nh Bùvlor i Noãokdb n liếflbh c nhìnklc n cáewwx nh cửkwzm a, khôgtnp ng cóprac nghe thấbkdf y âqxwu m thanh bêjhpp n ngoàxcty i, chắbkdf c làxcty khôgtnp ng còmkcw n ởilvd đkxcq ấbkdf y.
Cho dùvlor anh còmkcw n ởilvd đkxcq âqxwu y thìnklc sao, côgtnp làxcty ngưwfau ờhkru i muốvnah n ngủswhn , sau nàxcty y đkxcq âqxwu u phảbvyr i làxcty đkxcq i côgtnp ng ty!
Mớekbd i khôgtnp ng sợsevl anh.
Nhàxcty hàxcty ng dưwfau ớekbd i lầdsyg u, Bạrgpt c Ngôgtnp n nghiêjhpp ng đkxcq ầdsyg u hắbkdf t xìnklc , “Khôgtnp ng đkxcq ưwfau ợsevl c rồurmw i, tôgtnp i cảbvyr m rồurmw i!”
“Cho nêjhpp n thìnklc sao?” Bùvlor i Cảbvyr nh Dưwfau ơrqhm ng nhạrgpt t nhạrgpt t hỏurmw i.
“Tôgtnp i muốvnah n xin nghỉpylk phéiyst p bệphyl nh.” Anh cầdsyg m khăriap n giấbkdf y lau môgtnp i, “Dưwfau ơrqhm ng, khôgtnp ng phảbvyr i tôgtnp i cốvnah ýzqbi cảbvyr m lạrgpt nh thậqhui t, màxcty làxcty em gáewwx i củswhn a cậqhui u, hôgtnp m nay sáewwx ng sớekbd m đkxcq ãokdb dộokdb i nưwfau ớekbd c đkxcq áewwx lêjhpp n ngưwfau ờhkru i tôgtnp i, khôgtnp ng tin cậqhui u xem, mềeccl n trêjhpp n giưwfau ờhkru ng bâqxwu y giờhkru còmkcw n đkxcq ang ưwfau ớekbd t.”
“Anh Bạrgpt c Ngôgtnp n đkxcq áewwx ng thưwfau ơrqhm ng quáewwx .” Mậqhui t Nguyệphyl t nhìnklc n vàxcty o anh, “Anh khiếflbh n cho chịvlor Noãokdb n Noãokdb n giậqhui n rồurmw i, tíaocr nh khíaocr củswhn a Noãokdb n Noãokdb n tốvnah t lắbkdf m, lầdsyg n đkxcq ầdsyg u tiêjhpp n em thấbkdf y chịvlor ấbkdf y nóprac ng tíaocr nh vớekbd i ngưwfau ờhkru i kháewwx c.”
“Anh……” Bạrgpt c Ngôgtnp n nhìnklc n vàxcty o đkxcq ôgtnp i mắbkdf t thanh khiếflbh t củswhn a côgtnp , cóprac cảbvyr m giáewwx c cứphyl ng họdnkj ng, “Cóprac thểflbh đkxcq ấbkdf y! Nhưwfau ng sau nàxcty y côgtnp ấbkdf y sẽsmzk pháewwx t hiệphyl n, anh đkxcq ấbkdf y khôgtnp ng phảbvyr i làxcty ăriap n hiếflbh p côgtnp ấbkdf y.”
“Vậqhui y đkxcq óprac làxcty gìnklc ?” Côgtnp tòmkcw mòmkcw hỏurmw i.
Cảbvyr nh Bùvlor i Dưwfau ơrqhm ng khôgtnp ng đkxcq ộokdb ng sắbkdf c tháewwx i nhìnklc n vàxcty o sắbkdf c mặewwx t củswhn a Mậqhui t Nguyệphyl t, côgtnp tạrgpt i sao đkxcq ốvnah i vớekbd i chuyệphyl n gìnklc cũqiav ng hiếflbh u kìnklc nhưwfau thếflbh !
“Làxcty vui vẻxcty .” Bạrgpt c Ngôgtnp n vẻxcty mặewwx t đkxcq àxcty ng hoàxcty ng dạrgpt y hưwfau con níaocr t.
“Dưwfau ơrqhm ng, tôgtnp i rấbkdf t khâqxwu m phụswhn c cậqhui u, cậqhui u vẫhnld n còmkcw n cóprac thểflbh trụswhn đkxcq ưwfau ợsevl c.” anh bâqxwu y giờhkru cảbvyr m thấbkdf y, Cảbvyr nh Bùvlor i Dưwfau ơrqhm ng rấbkdf t đkxcq áewwx ng thưwfau ơrqhm ng.
Thâ
Chồ
Như
Tạ
Hu hu hu……
Đ
Cả
“Oh, vâ
Cô
“Anh ra ngoà
“Bye bye……” Cô
Nhì
Buổ
Sau khi về
Cò
“Ha, chị
“Anh nghĩ
“Có
Thế
Cả
Nử
“Noã
Â
Cô
“Noã
Đ
“Há
“Hứ
“Cắ
“Ha ha, tô
“Tô
“Mơ
“Bù
Tầ
Vẫ
“Có
Ngà
“Xà
Mộ
“Chế
Anh bấ
Cả
Cô
“Tớ
“Khô
Từ
“Anh ta có
“Kiể
“Đ
“Cậ
Cho dù
Mớ
Nhà
“Cho nê
“Tô
“Anh Bạ
“Anh……” Bạ
“Vậ
Cả
“Là
“Dư
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.