Sủng Ái Của Bá Thiếu: Bắt Giữ Cặp Song Sinh Yêu Dấu Của Manh Mẫu

Chương 908 :

    trước sau   
“Ha…” côfnfx cầretjm lấrtsay tệzlwop văqxkan bảtwkcn, “khôfnfxng phiềfxxcn đndalếwnvbn Cảtwkcnh tổncirng bậoeibn tâurvam, tôfnfxi nhấrtsat đndalzozonh sẽahhz hoàofmtn thàofmtnh nhiệzlwom vụdomc

fnfx nhấrtsat đndalzozonh phảtwkci nghĩrtsa ra cázkuoch nàofmto đndalózazv, đndalqqns chọoejcc tứzlwoc anh ta!

Khiếwnvbn cho phíecbua dưvjfcdomci củypsya côfnfxurvay giờnjkr vẫevntn còllipn đndalang chảtwkcy mázkuou!

Chếwnvbt tiệzlwot!

wnvb trong văqxkan phòllipng chờnjkr đndalzqlei đndalãwafl đndalưvjfczqlec mộzmyxt lúmvllc Bạevdtc Ngôfnfxn đndalzlwong dậoeiby, mởmyhxzkuonh cửnypba, vừnfmpa mớdomci nhắyziic châurvan lêwafln, thìofmt đndalzlwong sữknmbng lạevdti tạevdti chỗwuda, cúmvlli đndalretju nhìofmtn vỏxbas chuốyrbli trêwafln sàofmtn trưvjfcdomcc mặfyoht, “trẻzmyx con!”

Cảtwkcnh Bùdomci Noãwafln trốyrbln ởmyhx gầretjn đndalózazv nhìofmtn đndalzmyxng tázkuoc củypsya anh ta, trong lòllipng mộzmyxt cụdomcc khíecbu bựevntc tứzlwoc, têwafln đndalàofmtn ôfnfxng chếwnvbt tiệzlwot, tíecbunh cảtwkcnh giázkuoc lạevdti mạevdtnh đndalếwnvbn thếwnvb!


Nhưvjfcng chưvjfca đndalếwnvbn thờnjkri gian 2 phúmvllt, côfnfx nghe thấrtsay mộzmyxt tiếwnvbng thénoqpt lớdomcn, côfnfx chốyrblng ra sau cưvjfcnjkri ngấrtsat ngưvjfcmyhxng

Sau đndalózazv thìofmt, côfnfx nhìofmtn thấrtsay Bạevdtc Ngôfnfxn cảtwkc ngưvjfcnjkri ưvjfcdomct nhưvjfc chuộzmyxt lộzmyxt từnfmp trong nhàofmt vệzlwo sinh đndali ra, “haha, chơfcdfi cózazv vui khôfnfxng? Cózazv phấrtsan khíecbuch khôfnfxng? Cózazv thíecbuch khôfnfxng?”

“Ngoạevdti trừnfmp trẻzmyx con, tôfnfxi khôfnfxng biếwnvbt dùdomcng từnfmpofmt đndalqqnsofmtnh dung em!” anh trầretjm giọoejcng nózazvi mộzmyxt câurvau, nhìofmtn thấrtsay côfnfxrtsay cưvjfcnjkri vui sưvjfcdomcng nhưvjfc thếwnvb, “cózazv thểqqns thậoeibt sựevntzazv, em cưvjfcnjkri giốyrblng nhưvjfc mộzmyxt ngưvjfcnjkri bénoqpo 100kg”

Nụdomcvjfcnjkri trêwafln mặfyoht củypsya côfnfx bỗwudang chốyrblc cứzlwong đndalơfcdf, “tôfnfxi mớdomci 45kg thôfnfxi đndalưvjfczqlec chứzlwo? Anh mắyziit mùdomc àofmt!”

Nhưvjfcng màofmt, ázkuoo sơfcdf-mi trêwafln ngưvjfcnjkri củypsya anh ta ưvjfcdomct sũkrajng díecbunh lêwafln trêwafln ngưvjfcnjkri, tuy rằajkvng sázkuong sớdomcm đndalãwafl nhìofmtn qua thâurvan hìofmtnh củypsya anh ta rồvjfci, 8 múmvlli cơfcdf bụdomcng thậoeibt sựevnt rấrtsat khôfnfxng tồvjfci

Nhưvjfcng màofmtmvllc nàofmty nhìofmtn thấrtsay thếwnvb lạevdti càofmtng thêwaflm chúmvllt mùdomci vịzozo kházkuoc lạevdt

krajng kházkuoofmt…gợzqlei cảtwkcm

Bạevdtc Ngôfnfxn vừnfmpa ýmofw nhìofmtn trong mắyziit củypsya côfnfxrtsay lộzmyx ra thíecbuch thúmvll, “cózazv muốyrbln làofmtm lạevdti ấrtsam ázkuop mộzmyxng cũkraj khôfnfxng, tôfnfxi rấrtsat hoan nghêwaflnh em”

“Anh nằajkvm mơfcdf đndali, đndalnfmpng quêwafln đndalang làofmtm việzlwoc! còllipn nữknmba…thay trang phụdomcc đndali!” côfnfx đndalzlwong trưvjfcdomcc văqxkan phòllipng, cưvjfcnjkri rấrtsat thíecbuch thúmvll

Anh thảtwkcn nhiêwafln lưvjfcdomct qua vỏxbas chuốyrbli trêwafln sàofmtn, đndalcaajy cázkuonh cửnypba mởmyhx ra

“xòllipa xòllipa xòllipa…”

Bộzmyxt trắyziing từnfmp trêwafln cázkuonh cửnypba rớdomct xuốyrblng, từnfmp trêwafln đndalretju, rơfcdfi xuốyrblng thẳncirng trêwafln khắyziip ngưvjfcnjkri anh, bởmyhxi vìofmt trêwafln ngưvjfcnjkri củypsya anh cózazv rấrtsat nhiềfxxcu nưvjfcdomcc, vìofmt vậoeiby đndalázkuom bộzmyxt đndalózazv hoàofmtn toàofmtn díecbunh chặfyoht lêwafln trêwafln, anh phủypsy thếwnvbofmto cũkrajng khôfnfxng rơfcdfi

Anh bâurvay giờnjkr cảtwkc ngưvjfcnjkri nhìofmtn giốyrblng nhưvjfc mộzmyxt ngưvjfcnjkri tuyếwnvbt vậoeiby, đndalfyohc biệzlwot làofmtzkuoi tózazvc củypsya anh, dùdomcng sứzlwoc đndalqqnskrajkrajng vẫevntn làofmtofmtu trắyziing


“Trong phúmvllt chốyrblc tózazvc đndalãwafl bạevdtc trắyziing, Bạevdtc tổncirng, anh trẻzmyx tuổnciri nhưvjfc vậoeiby, khôfnfxng ngờnjkr rằajkvng tìofmtnh cảtwkcm trong lòllipng tuyệzlwot vọoejcng đndalếwnvbn thếwnvb, khiếwnvbn mázkuoi tózazvc củypsya mìofmtnh nhanh chózazvng đndalfxxcu đndalãwafl trắyziing toázkuot rồvjfci!” côfnfx nhìofmtn lêwafln Bạevdtc Ngôfnfxn đndalzlwong thẳncirng lưvjfcng ởmyhx đndalózazv, chỉrtmx cảtwkcm thấrtsay tâurvam trạevdtng vôfnfxdomcng tốyrblt

mvllc nàofmty đndalếwnvbn mắyziit đndalfxxcu khôfnfxng dázkuom mởmyhx to ra nhìofmtn Bạevdtc Ngôfnfxn, chỉrtmx nghe giọoejcng nózazvi củypsya côfnfxrtsay cũkrajng biếwnvbt hưvjfcdomcng nàofmto, sau đndalózazv giơfcdf tay ra, dùdomcng sứzlwoc kénoqpo lạevdti, kénoqpo côfnfxrtsay bềfxxc trưvjfcdomcc mặfyoht mìofmtnh, ra sứzlwoc ôfnfxm lấrtsay

Trêwafln ngưvjfcnjkri củypsya anh khôfnfxng đndalưvjfczqlec yêwafln, vậoeiby thìofmtdomcng nhau đndalfxxcu khôfnfxng ổncirn!

Ngưvjfcnjkri nàofmto chọoejcc giậoeibn anh trưvjfcdomcc giờnjkr đndalfxxcu khôfnfxng cózazv kếwnvbt cụdomcc yêwafln thâurvan!

“A!” côfnfx vộzmyxi vàofmtng thénoqpt lêwafln mộzmyxt tiếwnvbng, “Bạevdtc Ngôfnfxn, anh thảtwkcfnfxi ra! Têwafln khốyrbln! thảtwkcfnfxi ra!”

“Tựevnt em làofmtm ra chuyệzlwon, thìofmt phảtwkci trảtwkc giázkuo” anh bếwnvbfcdf thểqqns mềfxxcm mạevdti củypsya co ấrtsay khôfnfxng ngừnfmpng cọoejczkuot, ởmyhx trêwafln ngưvjfcnjkri củypsya anh xoay vòllipng

“Thảtwkcfnfxi ra!” côfnfx đndalrtsam liêwafln tụdomcc lêwafln trêwafln ngưvjfcnjkri củypsya anh ta, “tôfnfxi khôfnfxng muốyrbln trởmyhx thàofmtnh giốyrblng nhưvjfc anh!”

“Ha…” anh thảtwkc mộzmyxt tay ra, gạevdtt bỏxbas trêwafln đndalôfnfxi mắyziit, bếwnvbfnfx đndali vàofmto trong phòllipng làofmtm việzlwoc, châurvan sau đndalázkuo mộzmyxt cázkuoi, dùdomcng lựevntc đndalqqns đndalózazvng cázkuonh cửnypba văqxkan phòllipng lạevdti!

Chỉrtmxllipn lạevdti hai ngưvjfcnjkri bọoejcn họoejc thôfnfxi, vảtwkc lạevdti còllipn ởmyhxwafln trong khôfnfxng gian kíecbun míecbut, côfnfx khôfnfxng kiềfxxcm chếwnvb nuốyrblt nưvjfcdomcc bọoejct, ngưvjfcnjkri đndalàofmtn ôfnfxng nàofmty ởmyhx trưvjfcdomcc mặfyoht bỗwudang trởmyhxwafln rấrtsat đndalázkuong sợzqle

“Phấrtsan khíecbuch cázkuoi gìofmt chứzlwo? Em đndalfxxcu làofmt ngưvjfcnjkri phụdomc nữknmb củypsya tôfnfxi rồvjfci, em màofmtllipn tiếwnvbp tụdomcc cựevnta quậoeiby lung tung nữknmba, cózazv tin tôfnfxi sẽahhz đndalzmyxng đndalếwnvbn em khôfnfxng!” anh từnfmp nhỏxbas đndalếwnvbn lớdomcn, lầretjn đndalretju tiêwafln tộzmyxi nghiệzlwop thếwnvbofmty, lạevdti còllipn làofmt vớdomci vìofmt mộzmyxt ngưvjfcnjkri phụdomc nữknmb!

“Khôfnfxng muốyrbln, anh buôfnfxng tay ra!” côfnfx nhắyziim nghiềfxxcn đndalôfnfxi mắyziit lạevdti, “anh màofmtzkuom đndalzmyxng vàofmto mộzmyxt sợzqlei tózazvc củypsya tôfnfxi, anh trai tôfnfxi nhấrtsat đndalzozonh sẽahhz khôfnfxng buôfnfxng tha cho anh đndalâurvau!”

ofmtn tay toàofmtn bộzmyxt củypsya anh vuốyrblt lêwafln trêwafln khuôfnfxn mặfyoht nhỏxbas nhắyziin nõzazvn nàofmt củypsya côfnfxrtsay, “ha, cùdomcng lắyziim thìofmtfnfxi cưvjfcdomci em, ởmyhx trong nhàofmtdomcy ýmofw đndalzmyxng đndalếwnvbn, giữknmba vợzqle chồvjfcng vớdomci nhau làofmtvjfcơfcdfng vịzozoofmtnh cảtwkcm, anh trai củypsya em sẽahhz quảtwkcn sao?”

Cảtwkcm nhậoeibn đndalưvjfczqlec bàofmtn tay củypsya anh ta chạevdtm vàofmto mìofmtnh, côfnfx cau màofmty càofmtng thêwaflm chặfyoht hơfcdfn


“Anh khôfnfxng đndalưvjfczqlec đndalzmyxng linh tinh, bay giờnjkr đndalfxxcu đndalãwaflofmtwafl hộzmyxi nay rồvjfci, nghỉrtmx mộzmyxt đndalêwaflm thìofmt đndalãwaflofmtm sao, tôfnfxi sẽahhz khôfnfxng ởmyhxwafln cạevdtnh anh đndalâurvau” côfnfxkrajng đndalâurvau cózazv đndalwafln chứzlwo!

“Nhìofmtn khôfnfxng ra, em cũkrajng kházkuoofmtdomcy tiệzlwon nhỉrtmx” anh nhếwnvbch ménoqpp lêwafln cưvjfcnjkri, nhưvjfcng khôfnfxng cózazv thảtwkcfnfx ra, “tròllip đndalùdomca trẻzmyx con rấrtsat vui sao?”

“Làofmtm sao? Lầretjn đndalretju tiêwafln củypsya tôfnfxi đndalãwafl khôfnfxng còllipn rồvjfci, tôfnfxi khôfnfxng thểqqns tứzlwoc giậoeibn sao? Còllipn nữknmba àofmt! Bạevdtc Ngôfnfxn, anh cũkrajng quázkuo khôfnfxng phảtwkci làofmt đndalàofmtn ôfnfxng rồvjfci chứzlwo? Ngắyziin đndalếwnvbn mứzlwoc màofmtng cũkrajng khôfnfxng cózazv hoàofmtn toàofmtn thủypsyng rázkuoch, xem ra mặfyoht đndalózazv củypsya anh, rấrtsat khôfnfxng đndalưvjfczqlec àofmt!” côfnfx vừnfmpa rồvjfci lêwafln mạevdtng tra rồvjfci!

Lầretjn đndalretju tiêwafln chảtwkcy mázkuou khôfnfxng ngừnfmpng, bịzozourvay ra chíecbunh làofmt bởmyhxi màofmtng trinh nữknmb khôfnfxng cózazv hoàofmtn toàofmtn bịzozo chọoejcc thủypsyng

Thậoeibt khôfnfxng biếwnvbt phảtwkci còllipn chảtwkcy mázkuou bao lâurvau nữknmba!

Sựevntfnfxn nghiêwaflm củypsya ngưvjfcnjkri đndalàofmtn ôfnfxng khôfnfxng dễlhmpofmt chọoejcc giậoeibn đndalưvjfczqlec, đndalfyohc biệzlwot làofmtmyhx phưvjfcơfcdfng diệzlwon đndalózazv!

Bạevdtc Ngôfnfxn cúmvlli đndalretju nhìofmtn khuôfnfxn mặfyoht nhỏxbaszazv chúmvllt tứzlwoc giậoeibn củypsya côfnfxrtsay, “dôfnfx, còllipn giậoeibn nữknmba chứzlwo! Em đndalãwafl khiếwnvbn tôfnfxi thàofmtnh ra thếwnvbofmty rồvjfci, còllipn nózazvi tôfnfxi ngắyziin, tôfnfxi cũkrajng cózazvwafln phảtwkci tứzlwoc giậoeibn khôfnfxng đndalâurvay!”

“Anh…” côfnfx cảtwkcm thấrtsay khôfnfxng khíecbumvllc nàofmty càofmtng ngàofmty càofmtng nguy hiểqqnsm hơfcdfn, đndalfyohc biệzlwot làofmt trêwafln khuôfnfxn mặfyoht tiếwnvbn sázkuot lạevdti gầretjn củypsya anh ta đndalang cưvjfcnjkri, ngoạevdti trừnfmp đndalôfnfxi mắyziit, còllipn lộzmyx ra, nhữknmbng chỗwuda kházkuoc đndalfxxcu bịzozo bộzmyxt che khuấrtsat rồvjfci!

Kházkuoc vớdomci sựevntofmtnh tĩrtsanh mọoejci khi, bâurvay giờnjkr cảtwkcm nhậoeibn đndalưvjfczqlec luồvjfcng khôfnfxng khíecbu lạevdtnh băqxkang

Anh cúmvlli mạevdtnh đndalretju xuốyrblng, giữknmb chặfyoht lấrtsay sau gázkuoy củypsya côfnfx, hôfnfxn lêwafln đndalôfnfxi môfnfxi mềfxxcm mạevdti củypsya côfnfxrtsay

zazvi anh tốyrbli qua ăqxkan côfnfxrtsay rồvjfci, nhưvjfcng màofmt anh đndalếwnvbn mộzmyxt chúmvllt cảtwkcm nhậoeibn đndalfxxcu khôfnfxng cózazv, cázkuoi gìofmtofmt ngọoejct đndalretju đndalfxxcu khôfnfxng đndalưvjfczqlec thưvjfcmyhxng thứzlwoc, đndalfxxcu màofmt chọoejcc giậoeibn anh rồvjfci, khôfnfxng đndalòllipi chúmvllt phúmvllc lợzqlei, sẽahhzzazv lỗwudai vớdomci anh lắyziim!

Cảtwkcnh Bùdomci Noãwafln trợzqlen tròllipn đndalôfnfxi mắyziit, khôfnfxng cózazvofmt đndalqqnszazvi anh ta lạevdti dázkuom hôfnfxn côfnfx, giốyrblng nhưvjfcofmt đndalzmyxng tázkuoc cắyziin gặfyohm chứzlwong minh kỹxbas thuậoeibt hôfnfxn củypsya anh ta vậoeiby, ngưvjfcnjkri đndalàofmtn ôfnfxng nàofmty chẳncirng nhẽahhzkrajng làofmt lầretjn đndalretju tiêwafln, hôfnfxn gìofmtofmt chẳncirng cózazv chúmvllt phong cázkuoch

“E hèvilem…”


Bộzmyxt trêwafln khuôfnfxn mặfyoht củypsya anh thỉrtmxnh thoảtwkcng rơfcdfi lêwafln trêwafln ngưvjfcnjkri củypsya côfnfx, màofmtfnfxvjfcnjkrng nhưvjfc bịzozovjfcdomcc miếwnvbng củypsya anh ta làofmtm sặfyohc rồvjfci!

Đfobxôfnfxi tay củypsya côfnfxdomcng hếwnvbt sứzlwoc, nhưvjfcng anh ta hìofmtnh nhưvjfckrajng khôfnfxng cózazv phòllipng bịzozo, liềfxxcn đndalcaajy anh ta ra xa mộzmyxt chúmvllt

“Lưvjfcu manh! Vôfnfx liêwaflm sỉrtmx, anh còllipn dázkuom lợzqlei dụdomcng tôfnfxi!” côfnfxzazvi xong khôfnfxng ngưvjfcng lau lau đndalôfnfxi môfnfxi, dưvjfcnjkrng nhưvjfc cảtwkcm nhậoeibn đndalưvjfczqlec chúmvllt vịzozo củypsya mázkuou

Anh ta lạevdti dázkuom hôfnfxn đndalôfnfxi môfnfxi củypsya côfnfxfnfxn đndalếwnvbn chảtwkcy mázkuou rồvjfci sao!

“Đfobxajkvng nàofmto thìofmt đndalfxxcu đndalãwafl lợzqlei dụdomcng rồvjfci, mộzmyxt lầretjn, hai lầretjn cózazvofmt kházkuoc đndalâurvau chứzlwo?” anh liếwnvbm đndalôfnfxi môfnfxi củypsya mìofmtnh, “mùdomci vịzozo khôfnfxng tồvjfci, ngòllipn ngọoejct”

fnfx tứzlwoc giậoeibn hừnfmpng hựevntc trừnfmpng mắyziit lêwafln vớdomci anh ta, quay ngưvjfcnjkri lázkuoch qua bêwafln cạevdtnh ngưvjfcnjkri củypsya anh chạevdty ra ngoàofmti!

Suýmofwt chúmvllt nữknmba thìofmt quêwafln vỏxbas chuốyrbli ởmyhx trưvjfcdomcc cửnypba, côfnfx cẩcaajn thậoeibn trázkuonh qua, sau đndalózazv thìofmt chạevdty thẳncirng vàofmto trong văqxkan phòllipng làofmtm việzlwoc củypsya mìofmtnh

Tứzlwoc chếwnvbt côfnfx đndali đndalưvjfczqlec!

Bạevdtc Ngôfnfxn lạevdti dázkuom làofmtm nhưvjfc thếwnvb đndalyrbli vớdomci mìofmtnh!

fnfx phảtwkci bắyziit anh ta trảtwkc giázkuo cao mớdomci đndalưvjfczqlec!

Trong văqxkan phòllipng cảtwkcu tổncirng tàofmti

Cảtwkcnh Bùdomci Dưvjfcơfcdfng đndalôfnfxi mắyziit đndalen tuyềfxxcn lạevdtnh lùdomcng thưvjfcơfcdfng yêwaflu cưvjfcng chiềfxxcu nhìofmtn khuôfnfxn mặfyoht nhỏxbasnoqpmyhx trêwafln màofmtn hìofmtnh mázkuoy tíecbunh, “em muốyrbln đndalếwnvbn côfnfxng ty?”

“Ừqqnsm àofmt, Dưvjfcơfcdfng Dưvjfcơfcdfng khôfnfxng muốyrbln ra ngoàofmti ăqxkan cơfcdfm, thìofmt em vớdomci Cảtwkcnh Hàofmtnh mang cơfcdfm đndalếwnvbn cho mọoejci ngưvjfcnjkri!” Thíecbuch Mậoeibt Nguyệzlwot ôfnfxm lấrtsay ipad, dázkuong đndaliệzlwou đndali làofmtm củypsya Dưvjfcơfcdfng Dưvjfcơfcdfng thậoeibt đndalcaajp trai!

fnfxnoqp rấrtsat muốyrbln đndali đndalếwnvbn ngắyziim xem, vìofmt vậoeiby vừnfmpa rồvjfci cùdomcng vớdomci Cảtwkcnh Hàofmtnh thưvjfcơfcdfng lưvjfczqleng mộzmyxt chúmvllt, cậoeibu ta cũkrajng đndalãwafl đndalvjfcng ýmofw rồvjfci

“Đfobxưvjfczqlec, đndali đndalưvjfcnjkrng cẩcaajn thậoeibn” anh hoàofmtn toàofmtn khôfnfxng cózazvzkuoch nàofmto từnfmp chốyrbli tâurvam ýmofw củypsya Tiểqqnsu Mậoeibt Nguyệzlwot cảtwkc

“3 ngưvjfcnjkri đndalúmvllng khôfnfxng? Dưvjfcơfcdfng Dưvjfcơfcdfng, chịzozo Noãwafln Noãwafln, còllipn cózazv anh Bạevdtc Ngôfnfxn nữknmba” côfnfx nhớdomcofmtnh nhưvjfc tốyrbli qua Dưvjfcơfcdfng Dưvjfcơfcdfng cózazvzazvi qua, anh Bạevdtc Ngôfnfxn cũkrajng ởmyhx trong côfnfxng ty

“Ừqqnsm, em vớdomci Tiểqqnsu Hàofmtnh ăqxkan cơfcdfm trưvjfcdomcc đndali rồvjfci đndalếwnvbn, bọoejcn anh khôfnfxng vộzmyxi” anh quan trọoejcng làofmt phảtwkci chăqxkam sózazvc cho dạevdtofmty củypsya côfnfxnoqp

“Em muốyrbln cùdomcng ăqxkan vớdomci Dưvjfcơfcdfng Dưvjfcơfcdfng, anh nhanh làofmtm việzlwoc đndali! Chúmvllng mìofmtnh buổnciri trưvjfca gặfyohp lạevdti, đndalãwaflwaflu đndalretju bếwnvbp đndali nấrtsau rồvjfci, buổnciri trưvjfca sẽahhz khôfnfxng đndalqqnsvjfcơfcdfng Dưvjfcơfcdfng đndalózazvi bụdomcng!” côfnfxvjfcnjkri híecbup đndalôfnfxi mắyziit tặfyohng cho anh nụdomcfnfxn giózazv, sau đndalózazv thìofmt tắyziit gọoejci viedeo

Anh vẫevntn còllipn đndalang nhìofmtn màofmtn hìofmtnh, chỉrtmxofmt trêwafln màofmtn hìofmtnh khôfnfxng còllipn bózazvng hìofmtnh củypsya Tiểqqnsu Mậoeibt Nguyệzlwot nữknmba

“Bốyrblp!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.