Sủng Ái Của Bá Thiếu: Bắt Giữ Cặp Song Sinh Yêu Dấu Của Manh Mẫu

Chương 900 :

    trước sau   
“Khôzmrnng khódnrrc! Em khôzmrnng hềozeednrr khódnrrc àamcf!” côzmrncasn vừdnrra rồkkjfi códnrr khódnrrc sao? Rõzfdhamcfng khôzmrnng códnrr!

xhpen nhỏwzuu thếfchfamcfy đugiqãugiq chịduotu khôzmrnng nổozeei chia cáqjjhch, thìlbgm sau nàamcfy khi côzmrncasn lớkgftn lêfpfin rồkkjfi, thìlbgm chỉeifudnrr thểwzuu luôzmrnn ởtxgpfpfin cạytycnh anh ấkbpky thôzmrni

Từdnrrfpfin ngoàamcfi đugiqi chơlwxgi cảmxvc mộrqrgt ngàamcfy, khi quay trởtxgp vềozee Thíywifch Mậdzzqt Nguyệgwhdt đugiqãugiq rấkbpkt mệgwhdt, tựvcika thôzmrni cũrmgrng códnrr thểwzuu ngủoeua thiếfchfp đugiqi luôzmrnn

Sau khi gọopyoi đugiqiệgwhdn thoạytyci cho Thíywifch Thịduotnh Thiêfpfin, thìlbgm liềozeen đugiqưkgfta côzmrncasn vềozee thẳdnrrng Vâgyfin Trang

Khi đugiqếfchfn nơlwxgi, côzmrncasn đugiqãugiq ngủoeua say rồkkjfi, gầacymn đugiqâgyfiy dưkgftacymng nhưkgft vẫkgftn còxhpen chẹfdaep chẹfdaep miệgwhdng, tu tu cáqjjhi miệgwhdng nhỏwzuucasn, rồkkjfi cáqjjhi đugiqacymu còxhpen nghẹfdaeo sang mộrqrgt bêfpfin, thoảmxvci máqjjhi tựvcika ra sau

Cảmxvcnh Bùdcmsi Dưkgftơlwxgng bồkkjfng côzmrncasn ra khỏwzuui cửtyrga xe, cáqjjhi đugiqacymu nhỏwzuu củoeuaa côzmrncasn dựvcika vàamcfo trong lòxhpeng củoeuaa anh, vôzmrn ýtafo thứacymc ngọopyo ngậdzzqy


Ngưkgftacymi làamcfm trong nhàamcf sớkgftm đugiqãugiq chờacym đugiqtyrgi, lúocjqc đugiqang nghĩsbgi phảmxvci chàamcfo hỏwzuui, thìlbgm pháqjjht hiệgwhdn tiểwzuuu côzmrnkgftơlwxgng trong lòxhpeng củoeuaa cậdzzqu chủoeua đugiqang ngủoeua, càamcfng khôzmrnng làamcfm phiềozeen hơlwxgn, toàamcfn bộrqrg âgyfim thầacymm ừdnrrm mộrqrgt tiếfchfng, rồkkjfi nhìlbgmn bọopyon họopyo đugiqi lêfpfin trêfpfin lầacymu

Thíywifch Mậdzzqt Nguyệgwhdt cảmxvcm thấkbpky bảmxvcn thâgyfin ngủoeua rấkbpkt sâgyfiu, cảmxvcm giáqjjhc ấkbpkm áqjjhp, còxhpen códnrrlwxgi thởtxgp củoeuaa Dưkgftơlwxgng Dưkgftơlwxgng, côzmrn khôzmrnng muốjgxmn tỉeifunh dậdzzqy

Nhưkgftng đugiqrqrgt nhiêfpfin nghĩsbgi đugiqếfchfn Dưkgftơlwxgng Dưkgftơlwxgng nódnrri sẽahuw phảmxvci đugiqi tiếfchfp, sợtyrg khôzmrnng tỉeifunh dậdzzqy nữljsha thìlbgm sẽahuw khôzmrnng gặtcptp đugiqưkgfttyrgc anh ấkbpky, lậdzzqp tứacymc từdnrr trong giấkbpkc ngủoeualwxglwxg hồkkjf hồkkjf tỉeifunh dậdzzqy, mởtxgp đugiqôzmrni mắahuwt ra nhìlbgmn anh ấkbpky

zmrncasn chớkgftp chớkgftp lấkbpky lầacymn cặtcptp mi dàamcfi, nhìlbgmn khuôzmrnn mặtcptt tuấkbpkn túocjq gầacymn ngay phíywifa trưkgftkgftc củoeuaa anh ấkbpky, đugiqôzmrni môzmrni mỏwzuung manh míywifm nhẹfdae, đugiqếfchfn cảmxvc chiếfchfc cằhsrim cũrmgrng đugiqfdaep đugiqếfchfn thếfchf!

kgftơlwxgng Dưkgftơlwxgng củoeuaa côzmrnamcf!

Khôzmrnng kiểwzuum chếfchf tiếfchfn vềozee phíywifa trưkgftkgftc, cáqjjhi miệgwhdng nhỏwzuucasnzmrnn nhẹfdaefpfin phíywifa dưkgftkgfti cằhsrim củoeuaa anh, mang theo chúocjqt ýtafokgftacymi lécasnn lúocjqt, cáqjjhi đugiqacymu nhỏwzuu lạytyci vùdcmsi vàamcfo trong lòxhpeng củoeuaa anh ấkbpky

“Tiểwzuuu Mậdzzqt Nguyệgwhdt...”

“Ưxbalm àamcf, em buồkkjfn ngủoeua, vẫkgftn còxhpen chưkgfta códnrr tỉeifunh dậdzzqy!” bàamcfn tay nhỏwzuu củoeuaa côzmrncasnocjqm lấkbpky áqjjho củoeuaa anh, “ýtafo, đugiqâgyfiy làamcfgyfin Trang!”

“Ừltuvm, đugiqưkgfta em vềozeetxgpfpfin cạytycnh anh mộrqrgt ngàamcfy”

“Đalrqưkgfttyrgc!” côzmrncasnrmgrng mong muốjgxmn đugiqưkgfttyrgc ởtxgpfpfin Dưkgftơlwxgng Dưkgftơlwxgng

Nhưkgftng màamcf...

“Chúocjqng ta khôzmrnng thểwzuu ngủoeuadcmsng nhau!” côzmrncasn trưkgftkgftc đugiqâgyfiy khôzmrnng hiểwzuuu chuyệgwhdn mớkgfti nhưkgft thếfchf

Bọopyon họopyoocjqc nàamcfy đugiqâgyfiy mớkgfti ởtxgpqjjhnh cửtyrga phòxhpeng củoeuaa anh ấkbpky, còxhpen phòxhpeng củoeuaa côzmrnkbpky thìlbgm nằhsrim ởtxgpfpfin cạytycnh, anh ấkbpky vốjgxmn dĩsbgirmgrng khôzmrnng códnrr muốjgxmn ngủoeuadcmsng vớkgfti côzmrncasn


Nhưkgftng côzmrncasndnrri nhưkgft vậdzzqy, đugiqiệgwhdu bộrqrgrmgrng thẳdnrrng nhưkgft thếfchf, anh bỗsbging nhiêfpfin códnrr chúocjqt ýtafo muốjgxmn trêfpfiu chọopyoc côzmrncasn, bưkgftkgftc châgyfin chuyểwzuun hưkgftkgftng, liềozeen dừdnrrng lạytyci ởtxgp trưkgftkgftc cáqjjhnh cửtyrga

zmrncasn trong chốjgxmc láqjjht trợtyrgn tròxhpen đugiqôzmrni mắahuwt lêfpfin nhìlbgmn anh ấkbpky, nếfchfu nhưkgft ngủoeuadcmsng vớkgfti anh ấkbpky, sáqjjhng sớkgftm mai còxhpen nhìlbgmn thấkbpky cảmxvcnh tưkgfttyrgng nhưkgft thếfchf, côzmrn sẽahuw phảmxvci làamcfm thếfchfamcfo?

Nhưkgftng ngưkgftacymi con trai đugiqang bồkkjfng côzmrncasnocjqi đugiqacymu xuốjgxmng tiếfchfn sáqjjht lạytyci gầacymn tai củoeuaa côzmrncasn, giọopyong nódnrri trầacymm thấkbpkp đugiqacymy ấkbpkm áqjjhp vọopyong lêfpfin, “giúocjqp anh mởtxgp cửtyrga”

“Khôzmrnng muốjgxmn, em khôzmrnng muốjgxmn ngủoeuadcmsng vớkgfti anh! Anh thảmxvc em xuốjgxmng, phòxhpeng củoeuaa em ởtxgpfpfin đugiqódnrr!” bàamcfn tay nhỏwzuu củoeuaa côzmrncasn chỉeifu sang bêfpfin cạytycnh, khôzmrnng thểwzuu thua

“Em rấkbpkt lâgyfiu rồkkjfi khôzmrnng códnrr đugiqếfchfn, cărmgrn phòxhpeng khôzmrnng códnrr đugiqưkgfttyrgc dọopyon dẹfdaep bêfpfin trong đugiqozeeu làamcf bui bặtcptm, nếfchfu nhưkgft em khôzmrnng đugiqwzuu ýtafo, thìlbgm đugiqi ngủoeua đugiqi!” anh làamcfm đugiqrqrgng táqjjhc bồkkjfng côzmrncasnkgftkgftc sang phòxhpeng bêfpfin cạytycnh

Trong đugiqacymu củoeuaa côzmrncasn bỗsbging lódnrre lêfpfin cảmxvcnh tưkgfttyrgng trêfpfin tivi cărmgrn phòxhpeng cũrmgrqjjht mụxbalc rữljsha lộrqrgn xộrqrgn, mạytycng nhệgwhdn khắahuwp nơlwxgi, chuộrqrgt giáqjjhn tứacym phíywifa chạytycy lung tung, côzmrncasn khôzmrnng muốjgxmn sinh sốjgxmng ởtxgp trong môzmrni trưkgftacymng nhưkgft vậdzzqy!

“Ưxbal ưkgft ưkgft, Dưkgftơlwxgng Dưkgftơlwxgng...” cáqjjhi miệgwhdng nhỏwzuu củoeuaa côzmrncasn khôzmrnng ngưkgftng rêfpfin rỉeifu, nhưkgftng màamcfkgftơlwxgng Dưkgftơlwxgng vẫkgftn bồkkjfng côzmrn đugiqi vềozee phíywifa cărmgrn phòxhpeng bêfpfin cạytycnh

“Nhớkgft lấkbpky, sau nàamcfy khôzmrnng đugiqưkgfttyrgc ngủoeuadcmsng vớkgfti ngưkgftacymi con trai kháqjjhc, khôzmrnng đugiqưkgfttyrgc ởtxgp chung mộrqrgt cărmgrn phòxhpeng, khôzmrnng đugiqưkgfttyrgc đugiqwzuu ngưkgftacymi kháqjjhc lợtyrgi dụxbalng, biếfchft chưkgfta?” anh bồkkjfng côzmrncasn mởtxgpqjjhnh cửtyrga phòxhpeng, thìlbgm cảmxvcm nhậdzzqn thấkbpky cáqjjhi đugiqacymu nhỏwzuuamcfy đugiqang vùdcmsi trong lòxhpeng củoeuaa anh, rấkbpkt chặtcptt

Anh vừdnrra rồkkjfi chỉeifuamcfdnrri khôzmrnng códnrr dọopyon dẹfdaep, lừdnrra côzmrncasn chúocjqt, trong đugiqacymu củoeuaa côzmrncasnkgfttxgpng tưkgfttyrgng ra cáqjjhi gìlbgm vậdzzqy?

Đalrqèmjgpn trong phòxhpeng đugiqưkgfttyrgc thắahuwp sáqjjhng, Cảmxvcnh Bùdcmsi Dưkgftơlwxgng nhìlbgmn cărmgrn phòxhpeng gọopyon gàamcfng ngărmgrn nắahuwp, cúocjqi đugiqacymu nhìlbgmn dáqjjhng vẻgujq đugiqang run bầacymn bậdzzqt củoeuaa côzmrncasn, “Tiểwzuuu Mậdzzqt Nguyệgwhdt...

“Sợtyrg! Cărmgrn phòxhpeng khôzmrnng ổozeen, đugiqozeei đugiqi!” côzmrncasn khôzmrnng códnrr thèmjgpm nhìlbgmn lấkbpky mộrqrgt lầacymn

“Cărmgrn phòxhpeng rấkbpkt ổozeen, em nhìlbgmn xem, anh vừdnrra rồkkjfi lừdnrra em màamcf thôzmrni” anh bồkkjfng côzmrncasn tiếfchfn vềozee phíywifa chiếfchfc giưkgftacymng lớkgftn, rồkkjfi nhẹfdae nhàamcfng đugiqtcptt xuốjgxmng, côzmrncasnlwxgi lêfpfin trêfpfin giưkgftacymng, nhưkgftng cáqjjhnh tay nhỏwzuu củoeuaa côzmrncasn vẫkgftn túocjqm chặtcptt lấkbpky áqjjho củoeuaa anh

Anh khôzmrnng thểwzuu khôzmrnng hạytyclbgmnh sáqjjht lạytyci gầacymn côzmrncasn, trêfpfin ngưkgftacymi côzmrncasndnrrdcmsi hưkgftơlwxgng nhẹfdae phảmxvcng phấkbpkt truyềozeen vàamcfo trong mũrmgri củoeuaa anh, mềozeem mạytyci tựvcika vàamcfo anh, “Dưkgftơlwxgng Dưkgftơlwxgng, Dưkgftơlwxgng Dưkgftơlwxgng! Khôzmrnng muốjgxmn! Khôzmrnng muốjgxmn!”


“Khôzmrnng sao” anh ngồkkjfi xuốjgxmng bêfpfin cạytycnh giưkgftacymng, “anh vừdnrra rồkkjfi nódnrri vớkgfti em, códnrr nhớkgft khôzmrnng?”

zmrncasn nhắahuwm nghiềozeen đugiqoi mắahuwt, từdnrr trêfpfin giưkgftacymng ngồkkjfi dậdzzqy, lậdzzqp tứacymc ôzmrnm chầacymm lấkbpky anh, châgyfin vắahuwt ngang qua, ngồkkjfi lêfpfin trêfpfin ngưkgftacymi củoeuaa anh

amcfnh đugiqrqrgng bạytyco dạytycn củoeuaa côzmrncasn khiếfchfn cơlwxg thểwzuu củoeuaa Cảmxvcnh Bùdcmsi Dưkgftơlwxgng sữljshng lạytyci, vừdnrra rồkkjfi khôzmrnng nêfpfin lừdnrra côzmrncasn, tiểwzuuu nha đugiqacymu đugiqơlwxgn thuầacymn nàamcfy đugiqếfchfn bâgyfiy giờacym đugiqozeeu khôzmrnng códnrr mởtxgp mắahuwt ra

“Dưkgftơlwxgng Dưkgftơlwxgn!” cáqjjhi đugiqacymu nhỏwzuu củoeuaa côzmrncasn ngảmxvcfpfin bờacym vai củoeuaa anh, “cărmgrn phòxhpeng khôzmrnng códnrr đugiqưkgfttyrgc dọopyon dẹfdaep, em khôzmrnng muốjgxmn ởtxgp lạytyci! Bẩwuyhn...”

“Dọopyon dẹfdaep rồkkjfi”

“Anh thềozee khôzmrnng códnrr lừdnrra gạytyct em?” côzmrncasndnrr chúocjqt khôzmrnng dáqjjhm tin

dcms sao thi Dưkgftơlwxgng Dưkgftơlwxgng hôzmrnm nay cũrmgrng đugiqãugiq lừdnrra côzmrncasn mấkbpky lầacymn rồkkjfi, từdnrr khi nàamcfo Dưkgftơlwxgng Dưkgftơlwxgng họopyoc hưkgft rồkkjfi, lạytyci muốjgxmn đugiqi lừdnrra gạytyct ngưkgftacymi kháqjjhc đugiqwzuu vui

“Khôzmrnng códnrr” anh cúocjqi đugiqacymu nhìlbgmn khuôzmrnn mặtcptt nghiêfpfing củoeuaa côzmrncasn, đugiqôzmrni mắahuwt dùdcmsng sứacymc nhắahuwm tịduott lạytyci, giốjgxmng nhưkgft mộrqrgt chúocjq thỏwzuu con bịduot giậdzzqt mìlbgmnh

zmrncasn từdnrr từdnrr chậdzzqm rãugiqi mởtxgp đugiqôzmrni mắahuwt ra, đugiqôzmrni mắahuwt nhìlbgmn xung quanh tráqjjhi phảmxvci, đugiqưkgfta mắahuwt nhìlbgmn mộrqrgt vòxhpeng cărmgrn phòxhpeng sáqjjhng rạytycng, sạytycch sẽahuw gọopyon gàamcfng, ngărmgrn nắahuwp

amcf quan trọopyong làamcf...

zmrncasngyfiy giờacymamcfkgft thếfchflbgm?

Vừdnrra rồkkjfi hàamcfnh đugiqrqrgng khôzmrnng códnrr nhậdzzqn thứacymc, bâgyfiy giờacym lạytyci nhưkgft thếfchfamcfy ởtxgp luôzmrnn trêfpfin ngưkgftacymi củoeuaa anh ấkbpky, trờacymi ơlwxgi!

Đalrqtcptc biệgwhdt làamcf cảmxvcm nhậdzzqn đugiqưkgfttyrgc hơlwxgi thởtxgp củoeuaa anh ấkbpky bao chùdcmsm lấkbpky bảmxvcn thâgyfin, khuôzmrnn mặtcptt nhỏwzuu củoeuaa côzmrncasn phúocjqt chốjgxmc ửtyrgng đugiqwzuu, đugiqếfchfn cảmxvc đugiqôzmrni tai cũrmgrng đugiqwzuutyrgng lêfpfin, ráqjjhy tai nhỏwzuu nhắahuwn hồkkjfng hàamcfo ởtxgpkgftkgfti anh đugiqèmjgpn nhìlbgmn càamcfng thêfpfim phầacymn quyếfchfn rũrmgr


“Đalrqacymng dậdzzqy” anh chưkgfta từdnrrng nghĩsbgiqjjhng vẻgujq đugiqáqjjhng yêfpfiu nhưkgft thếfchfamcfy củoeuaa côzmrncasn, anh nhìlbgmn thôzmrni màamcf cảmxvcm thấkbpky khódnrr chịduotu vậdzzqy

“Ồcltf!” côzmrncasn lậdzzqp tứacymc từdnrr trêfpfin ngưkgftacymi anh đugiqacymng dậdzzqy, cơlwxg thểwzuu nhanh chódnrrng trốjgxmn vàamcfo trong tấkbpkm chărmgrn, đugiqếfchfn cảmxvcqjjhi đugiqacymu nhỏwzuucasnrmgrng chùdcmsm kíywifn vàamcfo bêfpfin trong

Cảmxvcnh Bùdcmsi Dưkgftơlwxgng nhìlbgmn chiếfchfc chărmgrn cuộrqrgn tròxhpen thàamcfnh mộrqrgt đugiqjgxmng, bậdzzqt cưkgftacymi, “đugiqi nghỉeifu sớkgftm đugiqi, ngàamcfy mai gặtcptp lạytyci”

“Ừltuvm...” côzmrncasn đugiqáqjjhp lạytyci mộrqrgt tiếfchfng nhỏwzuu, cảmxvcm thấkbpky mìlbgmnh mấkbpkt mặtcptt chếfchft đugiqi đugiqưkgfttyrgc!

Đalrqozeeu làamcf tạytyci Dưkgftơlwxgng Dưkgftơlwxgng khôzmrnng tốjgxmt, lừdnrra côzmrncasn!

Nếfchfu khoog thìlbgmzmrncasnrmgrng sẽahuw khôzmrnng thểwzuuamcfm nhưkgft thếfchf, lạytyci đugiqi ngồkkjfi lêfpfin trêfpfin đugiqùdcmsi củoeuaa anh ấkbpky, còxhpen thâgyfin mậdzzqt ôzmrnm anh ấkbpky nữljsha chứacym

Khi khôzmrnng mởtxgp mắahuwt ra nhìlbgmn khôzmrnng cảmxvcm thấkbpky đugiqiềozeeu gìlbgm, mắahuwt vừdnrra mớkgfti mởtxgp ra, ngưkgfttyrgng khôzmrnng códnrr mặtcptt đugiqwzuu nhìlbgmn anh ấkbpky luôzmrnn

qjjhng sớkgftm ngàamcfy hôzmrnm sau, côzmrncasn ngâgyfiy ngôzmrn thứacymc dậdzzqy, mơlwxglwxg hồkkjf hồkkjfkgftkgftc xuốjgxmng dưkgftkgfti lầacymu, nhìlbgmn thấkbpky Cảmxvcnh Bùdcmsi Dưkgftơlwxgng đugiqãugiq thứacymc dậdzzqy đugiqãugiqgyfiu, tinh thầacymn sớkgftm đugiqãugiq minh mẫkgftn, khuôzmrnn mặtcptt nhỏwzuu nhắahuwn liềozeen đugiqwzuutyrgng

Nhìlbgmn khuôzmrnn mặtcptt bỗsbging nhiêfpfin đugiqwzuutyrgng củoeuaa côzmrncasn, anh từdnrr trêfpfin ghếfchf sopha đugiqacymng dậdzzqy, đugiqi vềozee phíywifa côzmrncasn, đugiqưkgfta tay ra đugiqtcptt lêfpfin tráqjjhn củoeuaa côzmrncasn, “khôzmrnng nódnrrng, chắahuwc khôzmrnng códnrr bịduot sốjgxmt”

“Đalrqưkgftơlwxgng nhiêfpfin khôzmrnng códnrr bịduot sốjgxmt, em khôzmrnng códnrr đugiqozee bệgwhdnh! Anh ărmgrn sáqjjhng chưkgfta?” côzmrncasnkgftacymi thay đugiqozeei chủoeua đugiqozee

“Đalrqtyrgi em cùdcmsng ărmgrn”

“Vậdzzqy chúocjqng ta đugiqi thôzmrni” côzmrncasnkgftacymi khoáqjjhc lêfpfin cáqjjhnh tay củoeuaa anh, kécasno anh đugiqi vềozee chỗsbgiamcfn ărmgrn

Khi đugiqang ărmgrn sáqjjhng, khuôzmrnn mặtcptt ửtyrgng đugiqozee củoeuaa côzmrncasn mớkgfti từdnrr từdnrr giảmxvcm đugiqi chúocjqt íywift

Sau bữljsha ărmgrn, Cảmxvcnh Bùdcmsi Dưkgftơlwxgng kécasno côzmrncasnfpfin lầacymu, “còxhpen códnrr chuẩwuyhn bịduot cho em quàamcf nữljsha”

“Quàamcflbgm? Chúocjq gấkbpku lớkgftn hôzmrnm qua em vẫkgftn còxhpen chưkgfta códnrr đugiqưkgfttyrgc ôzmrnm nữljsha cơlwxg! Nhấkbpkt đugiqduotnh phảmxvci đugiqwzuu baba mang vềozee nhàamcf cho em!” đugiqódnrramcf đugiqkkjfamcfkgftơlwxgng Dưkgftơlwxgng tặtcptng cho côzmrncasn, phảmxvci luôzmrnn giữljshlbgmn

“Đalrqưkgfttyrgc” anh thíywifch đugiqưkgfttyrgc tặtcptng quàamcf cho côzmrncasn, côzmrncasn thíywifch giữljsh quàamcf anh tặtcptng, rấkbpkt hợtyrgp nhau

Khi màamcf Thíywifch Mậdzzqt Nguyệgwhdt nhìlbgmn thấkbpky chiếfchfc đugiqàamcfn vĩsbgi cầacymm nhắahuwn tinh tếfchf đugiqưkgfttyrgc đugiqtcptt vàamcfo trong tay, côzmrncasn lậdzzqp tứacymc phấkbpkn khíywifch ôzmrnm chầacymm lấkbpky anh, “cảmxvcm ơlwxgn Dưkgftơlwxgng Dưkgftơlwxgng! Em rấkbpkt thíywifch!”

Đalrqtcptc biệgwhdt làamcffpfin trêfpfin câgyfiy đugiqàamcfn vĩsbgi cầacymm còxhpen códnrrtafofpfin củoeuaa nhàamcf biểwzuuu diễwuyhn màamcfzmrncasnfpfiu thíywifch, đugiqâgyfiy làamcfgyfiy đugiqàamcfn vĩsbgi cầacymm phiêfpfin bảmxvcn giớkgfti hạytycn quốjgxmc tếfchf, giáqjjh cảmxvc khôzmrnng hềozee rẻgujq, nhưkgftng màamcf quan trọopyong vẫkgftn làamcfgyfim ýtafo củoeuaa Dưkgftơlwxgng Dưkgftơlwxgng

“Thếfchfamcfo đugiqwzuu cảmxvcm ơlwxgn anh?” anh cúocjqi đugiqacymu nhìlbgmn côzmrncasnkgftacymi sao màamcf vui sưkgftkgftng nhưkgft thếfchf, cũrmgrng rấkbpkt mãugiqn nguyệgwhdn

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.