Sủng Ái Của Bá Thiếu: Bắt Giữ Cặp Song Sinh Yêu Dấu Của Manh Mẫu

Chương 894 :

    trước sau   
“Đnyyyójaau khôkcxvng giốhhnjng nhau”

“Hồjdzci em còtdadn nhỏkhyx anh còtdadn ngủfygoxukkng vớzpyzi em, em còtdadn mặjhhkc quầcrxmn thủfygong đejngũslixng nữslixa cơecvg! Anh còtdadn giúkccnp em tắyimlm nữslixa! Trêosntn ngưsokljwzoi em anh đejngslixu nhìwsucn thấrxely hếcrxmt rồjdzci!” côkcxv khôkcxvng nhớzpyz, nhưsoklng màjaau mami nhớzpyz

wsuc vậecvgy đejngslixu kểognb lạucigi cho côkcxv luôkcxvn!

“Đnyyyójaaujaau chuyệkupon hồjdzci nhỏkhyx” côkcxvrxely mộxthkt tiểognbu sơecvg sinh, cójaaukhyxi gìwsuc chứwstq

kcxvrxely bânyyyy giờjwzo khôkcxvng phảlyzai làjaau trẻyxbaecvg sinh nữslixa

“Cójaau đejngiềslixu gìwsuc khôkcxvng giốhhnjng chứwstq? Trẻyxbaecvg sinh cũslixng làjaau vợaxhdsoklơecvgng lai củfygoa anh! Bânyyyy giờjwzoslixng vậecvgy! Em khôkcxvng quảlyzan!” côkcxvkccnm chặjhhkt lấrxely cákhyxnh tay củfygoa anh ấrxely khôkcxvng buôkcxvng ra, anh đejngi mộxthkt bưsoklzpyzc, côkcxv tiếcrxmn theo hai bưsoklzpyzc nhỏkhyx, chíoydonh làjaau sẽghow khôkcxvng thảlyza tay ra


Đnyyyi đejngếcrxmn trưsoklzpyzc cákhyxnh cửjwzoa phòtdadng, Cảlyzanh Bùxukki Dưsoklơecvgng cúkccni đejngcrxmu xuốhhnjng nhìwsucn côkcxv, đejngôkcxvi mắyimlt đejngen sânyyyu thẳxslsm sắyimlc bépjuan, “Mậecvgt Nguyệkupot ngoan, tựnuqswsucnh quay vềslix ngủfygo đejngi”

“Khôkcxvng muốhhnjn!” côkcxvjhhku môkcxvi, anh ấrxely khôkcxvng mởqnma cửjwzoa, côkcxv buôkcxvng mộxthkt tay ra, mởqnma cửjwzoa, sau đejngójaau cảlyza ngưsokljwzoi củfygoa côkcxv ôkcxvm chầcrxmm lấrxely anh, treo ngưsokljwzoi lêosntn trêosntn ngưsokljwzoi củfygoa anh

Cảlyzanh Bùxukki Dưsoklơecvgng cúkccni đejngcrxmu nhìwsucn đejngiệkupou bộxthk đejngákhyxng yêosntu củfygoa côkcxvrxely, tiểognbu côkcxvsoklơecvgng nàjaauy làjaau anh nuôkcxvi từfxcf nhỏkhyx đejngếcrxmn lớzpyzn, bânyyyy giờjwzo thíoydoch anh đejngếcrxmn thếcrxmjaauy, díoydonh chặjhhkt lấrxely anh, anh phảlyzai vui mừfxcfng mớzpyzi đejngúkccnng

Nhưsoklng côkcxvpjua vẫfuvon còtdadn quákhyx nhỏkhyx

“Dưsoklơecvgng Dưsoklơecvgng...” côkcxv phảlyzai dùxukkng sứwstqc lựnuqsc rấrxelt lớzpyzn mớzpyzi cójaau thểognb treo mìwsucnh lêosntn trêosntn ngưsokljwzoi củfygoa anh ấrxely, trêosntn ngưsokljwzoi củfygoa Dưsoklơecvgng Dưsoklơecvgng cójaau mộxthkt mùxukki bạucigc hàjaau nhẹspqn nhàjaaung, cảlyzam thấrxely rấrxelt thanh mákhyxt, rấrxelt thíoydoch hợaxhdp, côkcxv rấrxelt thíoydoch

“Dưsoklơecvgng Dưsoklơecvgng, em ởqnmaxukkng vớzpyzi anh màjaau, chỉfndd mộxthkt tốhhnji, ngàjaauy mai anh đejngi rồjdzci...” côkcxv tỏkhyx vẻyxba đejngákhyxng thưsoklơecvgng, thấrxely anh ấrxely khôkcxvng cójaaujaaui gìwsuc, cúkccni đejngcrxmu dùxukkng sứwstqc cắyimln lêosntn cákhyxnh tay củfygoa anh

“Xựnuqst...”

Anh bịjdzc cắyimln cau màjaauy lạucigi, giơecvg tay ra képjuao phíoydoa sau côkcxv lạucigi, bấrxelt lựnuqsc đejngi vàjaauo trong phòtdadng

“Em chíoydonh làjaau từfxcfpjua bịjdzc anh yêosntu thưsoklơecvgng quákhyx rồjdzci, vìwsuc vậecvgy đejngếcrxmn giờjwzo em dákhyxm kiểognbm tra toákhyxn 19 đejngiểognbm cho anh” mặjhhkt củfygoa anh đejngslixu bịjdzckcxvjaaum mấrxelt mặjhhkt rồjdzci

“Khôkcxvng dákhyxm nữslixa, lầcrxmn tớzpyzi cũslixng khôkcxvng dákhyxm kiểognbm tra 19 đejngiểognbm nữslixa!” côkcxv thảlyzakhyxnh tay củfygoa anh ra, liêosntn tiếcrxmp lắyimlc đejngcrxmu

“Nếcrxmu nhưsokl thấrxelp hơecvgn 19 đejngiểognbm, chúkccnng ta mộxthkt tuầcrxmn sẽghow khôkcxvng gọfygoi đejngiệkupon thoạucigi, khôkcxvng gọfygoi video” anh cójaau thểognbjaaum đejngưsoklaxhdc nhưsokl thếcrxm

“!!” đejngânyyyy khôkcxvng khákhyxc gìwsucjaaupjuat đejngákhyxnh ngang tai!

Bắyimlt đejngcrxmu từfxcf khi côkcxv hiểognbu chuyệkupon, mỗcsfki ngàjaauy đejngslixu cójaau liêosntn lạucigc vớzpyzi anh ấrxely


Cho dùxukk anh ấrxely thi tốhhnjt nghiệkupop, đejngi ra nưsoklzpyzc ngoàjaaui, khôkcxvng quảlyzan làjaau đejngi đejngếcrxmn nơecvgi nàjaauo, hàjaaung ngàjaauy đejngslixu pahir gọfygoi đejngiệkupon thoạucigi cho anh ấrxely, gọfygoi video, nếcrxmu nhưsokl đejngognbkcxv cảlyza mộxthkt tuầcrxmn khôkcxvng liêosntn lạucigc vớzpyzi Dưsoklơecvgng Dưsoklơecvgng, côkcxv khôkcxvng cákhyxch nàjaauo tưsoklqnmang tưsoklaxhdng ra nhữslixng ngàjaauy thákhyxng nhưsokl thếcrxm!

Nhấrxelt đejngjdzcnh rấrxelt thảlyzam!

“Khôkcxvng muốhhnjn! Em sẽghow thi hơecvgn 19 đejngiểognbm!” côkcxv nhấrxelt đejngjdzcnh phảlyzai đejngákhyxnh bạucigi đejngiểognbm sốhhnj ákhyxc ma nàjaauy!

Sau khi đejngi vàjaauo trong phòtdadng, côkcxv ngoan ngoãgzven đejngi tắyimlm rửjwzoa, nằxukkm lêosntn trêosntn giưsokljwzong

“Dưsoklơecvgng Dưsoklơecvgng, sau khi anh đejngi ra nưsoklzpyzc ngoàjaaui, khôkcxvng đejngưsoklaxhdc thíoydoch nhữslixng ngưsokljwzoi con gákhyxi khákhyxc, khôkcxvng đejngưsoklaxhdc nhìwsucn nhiềslixu vềslix nhữslixng ngưsokljwzoi con gákhyxi đejngójaau, tốhhnjt nhấrxelt làjaau khôkcxvng nhìwsucn! Em khôkcxvng muốhhnjn khi em khôkcxvng ởqnma đejngójaau, bêosntn cạucignh còtdadn cójaauwsucnh đejngjdzcch!” côkcxvqnmakhyxch xa nghìwsucn dặjhhkm, nếcrxmu cójaauwsucnh đejngjdzcch, côkcxv rấrxelt khójaau đejnghhnji phójaau

Cảlyzanh Bùxukki Dưsoklơecvgng nằxukkm ởqnmaosntn cạucignh côkcxv “ừfxcfm” mộxthkt tiếcrxmng, xem nhưsokljaau đejngjdzcng ýcrxm rồjdzci

“Anh trảlyza lờjwzoi quákhyx qua loa rồjdzci, anh phảlyzai bảlyzao đejnglyzam!” côkcxv vẫfuvon làjaau khôkcxvng cójaauosntn tânyyym, cơecvg thểognb nhỏkhyx nhắyimln lậecvgt mìwsucnh, thìwsuc liềslixn đejngètdadosntn trêosntn ngưsokljwzoi anh ấrxely

ecvg thểognb củfygoa anh phúkccnt chốhhnjc cũslixng đejngjwzo, đejngôkcxvi mắyimlt mởqnmawfhgng tròtdadn nhìwsucn côkcxv, “nằxukkm hẳxslsn hoi”

“Khôkcxvng muốhhnjn, chúkccnng ta ngoắyimlc tay, đejngognb bảlyzao đejnglyzam, Dưsoklơecvgng Dưsoklơecvgng sẽghow khôkcxvng ởqnma trong thờjwzoi gian du họfygoc nưsoklzpyzc ngoàjaaui gặjhhkp gỡpjua nhữslixng ngưsokljwzoi con gákhyxi khákhyxc, sẽghow khôkcxvng thíoydoch ngưsokljwzoi con gákhyxi khákhyxc, anh chỉfnddjaau thểognb thíoydoch mìwsucnh em, đejngưsoklaxhdc khôkcxvng?” côkcxv đejngưsokla ra ngójaaun tay úkccnt lêosntn trưsoklzpyzc mặjhhkt củfygoa anh, “ngoắyimlc tay...”

Anh cũslixng giơecvg ngójaaun tay lêosntn, ngoặjhhkc vàjaauo ngójaaun tay nhỏkhyx nhắyimln củfygoa côkcxvrxely, thậecvgt làjaau khôkcxvng ngờjwzo rằxukkng côkcxvpjuawsucnh từfxcf nhỏkhyx nuôkcxvi lớzpyzn đejngslixu đejngãgzve 11 tuổhhnji rồjdzci, vẫfuvon còtdadn đejngákhyxng yêosntu nhưsokljaauy

“Ngoắyimlc tay hẹspqnn ưsoklzpyzc, 100 năwfhgm khôkcxvng đejngưsoklaxhdc đejnghhnji!” côkcxv mỉfnddm cưsokljwzoi nójaaui, sau đejngójaauslixng khôkcxvng thètdadm rờjwzoi khỏkhyxi ngưsokljwzoi anh, cứwstq thếcrxmjaau đejngètdadosntn trêosntn, cákhyxnh tay nhỏkhyxtdadng qua ôkcxvm lấrxely vai củfygoa anh ấrxely, cảlyzam nhậecvgn đejngưsoklaxhdc hơecvgi ấrxelm củfygoa anh cuốhhnjn lấrxely côkcxv, “Dưsoklơecvgng Dưsoklơecvgng, em sẽghow họfygoc hàjaaunh tửjwzo tếcrxm

“Ừvszbm” nghe giọfygong nójaaui mơecvgecvg hồjdzc hồjdzc, chắyimlc làjaau muốhhnjn ngủfygo rồjdzci

“Khôkcxvng đejngưsoklaxhdc phépjuap tìwsucm ngưsokljwzoi con gákhyxi khákhyxc!” côkcxv lạucigi lậecvgp lạucigi lầcrxmn nữslixa


“Ừvszbm”

Tiểognbu nha đejngcrxmu nàjaauy từfxcf nhỏkhyx đejngãgzve bịjdzc anh quảlyzan nghiêosntm khắyimlc, mộxthkt ngưsokljwzoi đejngslixu đejngãgzve đejngfygo anh chịjdzcu khổhhnj rồjdzci, còtdadn tìwsucm thêosntm ngưsokljwzoi con gákhyxi khákhyxc, nhấrxelt đejngjdzcnh sẽghowjaaung thêosntm phiềslixn phứwstqc

Cảlyzam nhậecvgn đejngưsoklaxhdc côkcxvrxely thậecvgt sựnuqs ngủfygo say rồjdzci, mớzpyzi đejngjhhkt côkcxvpjua từfxcf trêosntn ngưsokljwzoi củfygoa mìwsucnh nằxukkm xuốhhnjng bêosntn cạucignh, nếcrxmu màjaau đejngognbkcxvpjua ngủfygo nhưsokl thếcrxmjaauy cảlyza mộxthkt đejngêosntm, ngàjaauy hôkcxvm sau sẽghow lạucigi gânyyyy hiểognbu nhầcrxmm thôkcxvi

Anh vẫfuvon nêosntn sớzpyzm đejngi ra sânyyyn bay thìwsucecvgn, đejngxthkt nhiêosntn phákhyxt hiệkupon bảlyzan thânyyyn cũslixng khôkcxvng nỡpjuatdadng nàjaauo rờjwzoi xa côkcxvpjua

jaaun tay nhỏkhyxpjua củfygoa côkcxvkcxv thứwstqc lạucigi đejngákhyxnh lêosntn trêosntn ngưsokljwzoi anh, chiếcrxmc miệkupong nhỏkhyx vẫfuvon còtdadn đejngang lẩjhhkm bẩjhhkm “Dưsoklơecvgng Dưsoklơecvgng, Dưsoklơecvgng Dưsoklơecvgng...” hai chữslix

Anh cúkccni đejngcrxmu xuốhhnjng tiếcrxmn sákhyxt lạucigi gầcrxmn gòtdadkhyx củfygoa côkcxvpjua, hôkcxvn lêosntn mộxthkt nụxgknkcxvn nhẹspqn nhàjaaung, “tiểognbu nha đejngcrxmu, anh sẽghow luôkcxvn ởqnmaosntn cạucignh em”

Thíoydoch Mậecvgt Nguyệkupot ngủfygo rấrxelt ngọfygot ngàjaauo, hoàjaaun toàjaaun khôkcxvng cójaau nghe đejngưsoklaxhdc lờjwzoi nójaaui củfygoa anh ấrxely, cứwstq nhưsokl thếcrxmjaau ngủfygonyyyu, đejngếcrxmn sákhyxng sớzpyzm ngàjaauy hôkcxvm sau bịjdzc tiếcrxmng đejngjdzcng hồjdzckhyxo thứwstqc gânyyyy ồjdzcn đejngákhyxnh thứwstqc

“A...” côkcxvpjua mộxthkt chúkccnt đejngslixu khôkcxvng thíoydoch tiếcrxmng chuôkcxvng bákhyxo thứwstqc, côkcxvpjua thíoydoch bịjdzc tiếcrxmng chuôkcxvng đejngiệkupon thoạucigi củfygoa Dưsoklơecvgng Dưsoklơecvgng đejngákhyxnh thứwstqc, còtdadn cảlyza giọfygong nójaaui trầcrxmm thấrxelp đejngcrxmy ấrxelm ákhyxp củfygoa Dưsoklơecvgng Dưsoklơecvgng gọfygoi dậecvgy

“Dưsoklơecvgng Dưsoklơecvgng!” côkcxvpjua nhìwsucn xung quanh, ngủfygo vẫfuvon làjaauqnma trêosntn giưsokljwzong củfygoa Dưsoklơecvgng Dưsoklơecvgng, nhưsoklng màjaau khôkcxvng cójaaujaaung hìwsucnh củfygoa Dưsoklơecvgng Dưsoklơecvgng nữslixa

kcxvpjua nghĩjhhk đejngếcrxmn đejngiềslixu gìwsuc đejngójaau, lậecvgp tứwstqc từfxcf trêosntn giưsokljwzong bưsoklzpyzc xuốhhnjng, từfxcf lầcrxmu hai xôkcxvng thẳxslsng xuốhhnjng dưsoklzpyzi lầcrxmu, “Dưsoklơecvgng Dưsoklơecvgng! Dưsoklơecvgng Dưsoklơecvgng...”

“Thíoydoch tiểognbu thưsokl, thiếcrxmu gia đejngãgzve đejngi ra sânyyyn bay rồjdzci” quảlyzan gia tiếcrxmn lêosntn trưsoklzpyzc trảlyza lờjwzoi cânyyyu nójaaui củfygoa côkcxvpjua, còtdadn cầcrxmm theo đejngiệkupon thoạucigi, “thiếcrxmu gia nójaaui sau khi Thíoydoch tiểognbu thưsokl tỉfnddnh dậecvgy gọfygoi đejngiệkupon thoạucigi cho cậecvgu chủfygo

Thíoydoch Mậecvgt Nguyệkupot nhìwsucn quảlyzan gia đejngưsokla ra đejngiệkupon thoạucigi, lậecvgp tứwstqc đejngójaaun lấrxely, liềslixn đejngi vềslix phíoydoa phòtdadng ăwfhgn, “Dưsoklơecvgng Dưsoklơecvgng!”

kccnc nàjaauy, Cảlyzanh Bùxukki Dưsoklơecvgng đejngang chuẩjhhkn bịjdzcosntn mákhyxy bay, mákhyxy bay riêosntng đejngãgzve chờjwzo đejngaxhdi mộxthkt hồjdzci rồjdzci, bởqnmai vìwsuc trêosntn mákhyxy bay khôkcxvng thểognb gọfygoi đejngiệkupon thoạucigi, chờjwzo đejngaxhdi côkcxvpjua tỉfnddnh dậecvgy mớzpyzi rờjwzoi đejngi


“Nhớzpyz ăwfhgn cơecvgm đejngúkccnng giờjwzo, chăwfhgm chỉfndd họfygoc hàjaaunh, khôkcxvng hiểognbu thìwsuc phảlyzai hỏkhyxi, biếcrxmt khôkcxvng?” ngưsokljwzoi trong nhàjaau đejngslixu yêosntn tânyyy, chỉfnddjaau khôkcxvng cójaauosntn tânyyym vớzpyzi côkcxvpjua

kcxvpjua ngoan ngoãgzven ngồjdzci ởqnmaosntn cạucignh bàjaaun ăwfhgn, cảlyzam thấrxely quákhyx thiệkupot thòtdadi rồjdzci, tỉfnddnh đejngecvgy Dưsoklơecvgng Dưsoklơecvgng đejngãgzve khôkcxvng thấrxely nữslixa

“Anh tạucigi vìwsuc sao khôkcxvng đejngaxhdi em tỉfnddnh dậecvgy rồjdzci mớzpyzi đejngi? Em còtdadn chưsokla cójaau đejngưsoklaxhdc nhìwsucn thấrxely anh, còtdadn chứwstqjaau chàjaauo tạucigm biệkupot vớzpyzi anh nữslixa àjaau!” côkcxvpjua khôkcxvng muốhhnjn nhưsokl thếcrxmjaauy

Nghe thấrxely giọfygong nójaaui sắyimlp khójaauc củfygoa côkcxvpjua, trong lòtdadng củfygoa anh cũslixng khôkcxvng dễyiml chịjdzcu gìwsuc, “sákhyxng sớzpyzm tỉfnddnh dậecvgy nhìwsucn thấrxely em, cójaau thếcrxm sẽghow khôkcxvng nỡpjua rờjwzoi đejngi”

“Vậecvgy thìwsuc khôkcxvng phảlyzai rờjwzoi đejngi nữslixa! Đnyyyưsoklaxhdc khôkcxvng?” côkcxvpjuaslixng khôkcxvng muốhhnjn Dưsoklơecvgng Dưsoklơecvgng rờjwzoi xa côkcxvpjua

“Anh sẽghow quay lạucigi màjaau” anh càjaaung lo lắyimlng hơecvgn làjaaukhyxng sớzpyzm côkcxv sẽghow khójaauc liêosntn tụxgknc, khôkcxvng nỡpjua nhìwsucn thấrxely côkcxvpjua khójaauc

kcxvpjuajaau khójaauc, thìwsuc sẽghow mềslixm lòtdadng

“Đnyyyưsoklaxhdc, em phảlyzai đejngi họfygoc rồjdzci, anh màjaau đejngếcrxmn nơecvgi nhấrxelt đejngjdzcnh phảlyzai gọfygoi đejngiệkupon thoạucigi cho em đejngójaau!”

“Đnyyyưsoklaxhdc!”

Thíoydoch Mậecvgt Nguyệkupot muôkcxvn phầcrxmn khôkcxvng nỡpjua, nhưsoklng vẫfuvon phảlyzai dậecvgp đejngiệkupon thoạucigi, côkcxvpjua trưsoklzpyzc đejngânyyyy luôkcxvn làjaau mộxthkt tiểognbu yêosntu díoydonh lấrxely ngưsokljwzoi, Dưsoklơecvgng Dưsoklơecvgng nhấrxelt đejngjdzcnh làjaau nghĩjhhk đejngếcrxmn đejngiềslixu nàjaauy, vìwsuc vậecvgy mớzpyzi sákhyxng sớzpyzm tinh mơecvg đejngãgzve tựnuqswsucnh rờjwzoi đejngi!

Hứwstq!

Quảlyzan gia ssuwngs ởqnmaosntn cạucignh nhìwsucn côkcxvpjua giậecvgn hừfxcfng hựnuqsc ăwfhgn cơecvgm, thiếcrxmu gia nójaaui đejngiềslixu gìwsuc, chọfygoc Thíoydoch tiểognbu thưsokl giậecvgn rồjdzci?

Thếcrxmjaau lạucigi đejngslixu tứwstqc giậecvgn!

Thíoydoch Mậecvgt Nguyệkupot sau khi đejngếcrxmn trưsokljwzong, liếcrxmc nhìwsucn sang bêosntn cạucignh Cảlyzanh Hàjaaunh bịjdzc đejngákhyxm con gákhyxi vânyyyy quanh, “lêosntn lớzpyzp rồjdzci, cákhyxc cậecvgu còtdadn khôkcxvng trởqnma vềslix vịjdzc tríoydo ngồjdzci ngay ngắyimln!”

“Thíoydoch Mậecvgt Nguyệkupot, cậecvgu lạucigi đejngânyyyu cójaau phảlyzai làjaau bạucign gákhyxi củfygoa cậecvgu ấrxely, cậecvgu quảlyzan hơecvgi bịjdzc bao đejngjdzcng rồjdzci đejngójaau!” bạucign họfygoc bêosntn cạucignh khôkcxvng vừfxcfa ýcrxmjaaui

“Tớzpyzjaau chịjdzc củfygoa cậecvgu ta!” côkcxvpjua thựnuqsc tếcrxm rấrxelt muốhhnjn nójaaui làjaau chịjdzcnyyyu củfygoa cậecvgu bépjua!

“Cákhyxc cậecvgu lạucigi khôkcxvng phảlyzai cùxukkng mộxthkt họfygo!”

“Gia đejngìwsucnh củfygoa cákhyxc cậecvgu khôkcxvng phảlyzai làjaaujaaui quan hệkupo chịjdzc họfygowsuc đejngójaau sao?” côkcxvpjua vốhhnjn dĩjhhk đejngãgzve khôkcxvng vui vẻyxbawsuc, muốhhnjn tìwsucm đejngếcrxmn Cảlyzanh Hàjaaunh nójaaui chuyệkupon, nhìwsucn thấrxely cảlyzanh tưsoklaxhdng nhưsokl thếcrxmjaauy khôkcxvng phảlyzai càjaaung khôkcxvng vui sao

“Cójaau...” vốhhnjn dĩjhhk bọfygon họfygo vẫfuvon còtdadn khôkcxvng muốhhnjn rờjwzoi đejngi, nhưsoklng màjaauosntn ngoàjaaui phòtdadng họfygoc vang lêosntn tiếcrxmng chuôkcxvng

Bọfygon họfygo lậecvgp tứwstqc chốhhnjc lákhyxt giảlyzai tákhyxn đejngi luôkcxvn!

Tiếcrxmt họfygoc tiếcrxmng anh sákhyxng sớzpyzm, côkcxvpjua nhìwsucn thấrxely côkcxv giákhyxo tiếcrxmng anh xinh đejngspqnp, lấrxely ra sákhyxch tiếcrxmng anh, dựnuqsng đejngwstqng trêosntn mặjhhkt bàjaaun, liềslixn nghiêosntng đejngcrxmu nhìwsucn sang Cảlyzanh Hàjaaunh ởqnmaosntn cạucignh, “Dưsoklơecvgng Dưsoklơecvgng đejngi rồjdzci”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.