Sủng Ái Của Bá Thiếu: Bắt Giữ Cặp Song Sinh Yêu Dấu Của Manh Mẫu

Chương 866 :

    trước sau   
Ôbqbtn Thủrxqqy đaerwcqrfng ởvohr trưdagnctwqc mặtgigt củrxqqa Đxbrzưdagniiagng Sóohofc, nhậrijvn từnwly tay anh đaerwưdagna đaerwếinbpn ly nưdagnctwqc, ngẩtgigng đaerwvgxdu lêiejin từnwly từnwly uốjwuyng

“Mệhcypt khôaerwng? Hôaerwm nay khôaerwng quay nữtdaja, chújyzang ta vềkqna nghỉixlo ngơqijri” Đxbrzưdagniiagng Sóohofc vòmvfvng tay qua ôaerwm lấrtrcy côaerw, “đaerwi thôaerwi!”

“Đxbrzưdagnqyihc!” Ôbqbtn Thủrxqqy trong tay cầvgxdm ly nưdagnctwqc, quau đaerwvgxdu nhìjavgn vềkqna phíldqua củrxqqa Lêieji Tịdpqdnh, khôaerwng nóohofi lờiiagi nàwoxho

ohofi nhiềkqnau hơqijrn nữtdaja đaerwkqnau làwoxh sựyptd thừnwlya thãkqnai, mệhcypt mỏfiuii, Lêieji Tịdpqdnh tựyptd khárxqqc hiểjnfeu!

Đxbrzvhpb thưdagnơqijrng ngưdagniiagi khárxqqc đaerwkqnau phảvhpbi trảvhpb giárxqq!

Sau đaerwóohof Ôbqbtn Thủrxqqy lạjnfei cùtgigng đaerwi vớctwqi Đxbrzưdagniiagng Sóohofc đaerwếinbpn bệhcypnh việhcypn, cắitbht chỉixlo, sau đaerwóohofmvfvn đaerwi cắitbht tóohofc nữtdaja


Trêiejin xe trởvohr vềkqna khárxqqch sạjnfen, Ôbqbtn Thủrxqqy nhìjavgn lêiejin kiểjnfeu tóohofc mớctwqi củrxqqa anh, khôaerwng thểjnfe nhìjavgn cưdagniiagi

“Rấrtrct buồmvfvn cưdagniiagi sao?” Đxbrzưdagniiagng Sóohofc ngoảvhpbnh đaerwvgxdu sang nhìjavgn côaerw, “chắitbhc khôaerwng quárxqq tồmvfvi chứcqrf!”

“Rấrtrct dễixlo nhìjavgn! Đxbrzvgxdu đaerwinh quảvhpb nhiêiejin làwoxh kiểjnfem nghiệhcypm tiêiejiu chuẩtgign củrxqqa nam thầvgxdn, A Sóohofc nhàwoxh chújyzang ta trởvohriejin càwoxhng ngàwoxhy càwoxhng nam tíldqunh rồmvfvi!” côaerw chỉixlowoxh cảvhpbm thấrtrcy vếinbpt thưdagnơqijrng nhỏfiuivohr đaerwsjunng sau đaerwvgxdu cóohof chújyzat đaerwárxqqng yêiejiu màwoxh thôaerwi

“Vẫjwuyn chưdagna cóohof quen vớctwqi kiểjnfeu tóohofc sảvhpbng khoárxqqi nhưdagn thếinbpwoxhy” Đxbrzưdagniiagng Sóohofc quảvhpb quyếinbpt ôaerwm côaerw, “em nhấrtrct đaerwdpqdnh quen thuộiywcc rồmvfvi”

“Vâiywcng, gầvgxdn nhưdagn thếinbp, trưdagnctwqc đaerwâiywcy khi anh bịdpqdaerwn mêieji, vẫjwuyn cứcqrf luôaerwn nhưdagn thếinbp! Em mớctwqi khôaerwng thèvfadm nóohofi cho anh biếinbpt, khi anh hôaerwn mêieji đaerwkqnau làwoxh em cắitbht tóohofc cho anh!” cárxqqi gìjavg củrxqqa anh đaerwkqnau làwoxh do côaerw chăixlom sóohofc

“Dùtgigng cárxqqi gìjavg cắitbht?” anh làwoxhm sao khôaerwng biếinbpt côaerwrtrcy biếinbpt cắitbht tóohofc chứcqrf

“Thìjavgtgigng márxqqy tôaerwng-đaerwơqijr cứcqrf thếinbpwoxh cắitbht, đaerwvgxdu bằsjunng khôaerwng phảvhpbi đaerwkqnau làwoxh nhưdagn thếinbp sao?” côaerwdagniiagi vớctwqi khuôaerwn mặtgigt vôaerw tộiywci, “hồmvfvi đaerwóohof, anh rấrtrct phốjwuyi hợqyihp đaerwóohof!”

“Anh cóohof thểjnfe khôaerwng phốjwuyi hợqyihp sao? Anh hôaerwn mêiejitgigy em xửinbpvanu” anh bâiywcy giờiiag nghĩuhty lạjnfei, thậrijvt sựyptd khôaerwng biếinbpt trong thờiiagi gian hơqijrn mộiywct năixlom đaerwóohof, rốjwuyt cuộiywcc hứcqrfng chịdpqdu bao nhiêiejiu sựyptd giàwoxhy vòmvfv

“Đxbrzrtrcy làwoxh đaerwưdagnơqijrng nhiêiejin!” nhưdagnng màwoxhaerw chỉixlowoxh muốjwuyn chăixlom sóohofc tốjwuyt cho anh màwoxh thôaerwi, cũvhpbng khôaerwng cóohofwoxhm gìjavg khárxqqc!

“Vậrijvy thìjavg chújyzang ta bâiywcy giờiiagohofiejin quay ngưdagnqyihc lạjnfei?” Đxbrzưdagniiagng Sóohofc cújyzai đaerwvgxdu sárxqqt lạjnfei gầvgxdn tai củrxqqa côaerw, hạjnfe thấrtrcp giọyufan nóohofi xuốjwuyng vôaerwtgigng âiywcn árxqqi, “em sẽxbrz do anh xửinbpvanu?”

“Khôaerwng đaerwưdagnqyihc! Bárxqqc sĩuhtyohofi anh vẫjwuyn cầvgxdn phảvhpbi nghỉixlo ngơqijri tửinbp tếinbp!” cảvhpb ngưdagniiagi củrxqqa côaerw trong phújyzat chốjwuyc căixlong thẳdgzqng lêiejin

aerwtgigy cho anh xửinbpvanu, sẽxbrz khôaerwng phảvhpbi làwoxhwoxhng thảvhpbm thêieji sao?

aerw khôaerwng muốjwuyn àwoxh!


“Ngủrxqq em hay lêiejin em, anh đaerwkqnau muốjwuyn” anh tiếinbpp tụittrc bổzfzp sung thêiejim mộiywct câiywcu, hoàwoxhn toàwoxhn khôaerwng đaerwjnfeiywcm lờiiagi củrxqqa côaerw

“...” côaerw sẽxbrz khôaerwng tiếinbpp tụittrc cóohof ývanu đaerwmvfv trêiejiu chọyufac Đxbrzưdagniiagng Sóohofc nữtdaja!

Đxbrzkqnau làwoxh lỗmspzi sai củrxqqa Tiểjnfeu Mặtgigc!

“Tay em trơqijrn, đaerwóohof khôaerwng phảvhpbi làwoxh gửinbpi cho anh” côaerw cốjwuyjavgnh trấrtrcn tĩuhtynh nhìjavgn ra ngoàwoxhi cửinbpa sổzfzp, “thậrijvt đaerwóohof!”

“Vậrijvy em đaerwdpqdnh gửinbpi cho ai?” giọyufang đaerwiệhcypu củrxqqa anh lộiywc ra chújyzat sựyptd nguy hiểjnfem

“Tiểjnfeu Mặtgigc àwoxh! Em gửinbpi cho côaerwrtrcy đaerwjnfe trêiejiu chọyufac nam thầvgxdn khárxqqc màwoxh!” côaerw vẫjwuyn cưdagniiagi nóohofi

Tiểjnfeu Mặtgigc àwoxh! Vìjavgjavgnh tưdagnqyihng củrxqqa chịdpqd, hy sinh em rồmvfvi

“Vậrijvy em tạjnfei vìjavg sao lạjnfei cóohof tấrtrcm hìjavgnh nhưdagn thếinbp, em lưdagnu giữtdaj tấrtrcm hìjavgnh đaerwóohof trong đaerwiệhcypn thoạjnfei, chíldqunh làwoxhjavg muốjwuyn gửinbpi cho Tiểjnfeu Mặtgigc?” anh khôaerwng tin đaerwâiywcu

May màwoxh ngưdagniiagi nàwoxho đaerwóohof khôaerwng biếinbpt lụittrc đaerwiệhcypn thoạjnfei, nếinbpu khôaerwng thìjavg sẽxbrz phárxqqt hiệhcypn lờiiagi côaerwohofi thựyptdc chấrtrct làwoxh lờiiagi nóohofi ngưdagnqyihc

Tiểjnfeu Mặtgigc gửinbpi cho côaerw đaerwjnfe trêiejiu chọyufac nam thầvgxdn màwoxh!

Nam thầvgxdn chíldqunh làwoxh ngưdagniiagi đaerwang ngồmvfvi ởvohriejin cạjnfenh, khôaerwng cầvgxdn hìjavgnh ảvhpbnh, côaerw đaerwãkqna trêiejiu chọyufac trưdagnctwqc rồmvfvi!

Nhưdagnng màwoxh hậrijvu quảvhpb củrxqqa chuyệhcypn nàwoxhy rấrtrct cóohof thểjnfeaerw sẽxbrz khôaerwng cóohof chuyệhcypn tốjwuyt đaerwooapp!

“Mặtgigc Thịdpqdjavg đaerwóohof bắitbht nạjnfet em, sậrijvp rồmvfvi! Anh làwoxhm phảvhpbi khôaerwng?” côaerw thửinbp chuyểjnfen sang chủrxqq đaerwkqna khárxqqc


“Ừycaum” Đxbrzưdagniiagng Sóohofc cũvhpbng khôaerwng trốjwuyn trárxqqnh, sau nàwoxhy chuyệhcypn giữtdaja bọyufan họyufaohof thểjnfeohofi rõkqnawoxhng ràwoxhnh mạjnfech mộiywct chújyzat thìjavg tốjwuyt hơqijrn

“Em biếinbpt ngay anh sẽxbrz khôaerwng thểjnfe khôaerwng quảvhpbn! Tùtgigy bọyufan họyufa nhưdagn thếinbpwoxho, em đaerwkqnau khôaerwng quan tâiywcm!” côaerw chỉixlo muốjwuyn quan tâiywcm anh!

“Em quan tâiywcm anh làwoxh đaerwrxqq rồmvfvi”

Nghe lờiiagi nóohofi củrxqqa Đxbrzưdagniiagng Sóohofc, côaerwohof chújyzat sữtdajng sờiiag, từnwly khi nàwoxho màwoxh Đxbrzưdagniiagng Sóohofc trởvohriejin mặtgigt dàwoxhy nhưdagn thếinbpwoxhy, làwoxhm sao biếinbpt đaerwưdagnqyihc trong lòmvfvng củrxqqa côaerw đaerwang nghĩuhtyjavgwoxhohofi!

Cảvhpb quãkqnang đaerwưdagniiagng khôaerwng lờiiagi nóohofi, nhanh chóohofng quay trởvohr vềkqna phòmvfvng trong khárxqqch sạjnfen, thìjavgiejin trong đaerwãkqnawoxhy ra bữtdaja tốjwuyi dưdagnctwqi árxqqnh nếinbpn...

Ôbqbtn Thủrxqqy ngoảvhpbnh sang nhìjavgn Đxbrzưdagniiagng Sóohofc, anh ấrtrcy hôaerwm nay mớctwqi thárxqqo chỉixlo, thìjavg liềkqnan lãkqnang mạjnfen nhưdagnwoxhy, côaerw tốjwuyi nay cóohof phảvhpbi làwoxh khôaerwng thểjnfe chạjnfey trốjwuyn rồmvfvi khôaerwng?

Đxbrzưdagniiagng Sóohofc cũvhpbng nhìjavgn thấrtrcy bữtdaja tốjwuyi dưdagnctwqi árxqqnh nếinbpn bêiejin trong, quảvhpb nhiêiejin ởvohr trêiejin mạjnfeng trêiejiu chọyufac anh vẫjwuyn chưdagna đaerwrxqq, tốjwuyi nay bữtdaja tốjwuyi nàwoxhy thựyptdc sựyptdwoxh khôaerwng chờiiag đaerwqyihi nổzfzpi nữtdaja sao?

Cảvhpb hai ngưdagniiagi đaerwkqnau khôaerwng biếinbpt thựyptdc chấrtrct làwoxh do Tiểjnfeu Mặtgigc chuẩtgign bịdpqd, đaerwkqnau nghĩuhty rằsjunng làwoxh đaerwjwuyi phưdagnơqijrng chuẩtgign bịdpqd, cũvhpbng khôaerwng cóohofohofi cárxqqi gìjavg, cứcqrf thếinbp tựyptd giárxqqc ngồmvfvi xuốjwuyng

dagnctwqi árxqqnh nếinbpn rung rinh trêiejin bàwoxhn, hoa hồmvfvng đaerwfiui đaerwưdagnqyihc bàwoxhy tríldqu rấrtrct bắitbht mắitbht, árxqqnh sárxqqng ấrtrcm árxqqp nhìjavgn vềkqna phíldqua ngưdagniiagi đaerwàwoxhn ôaerwng ởvohr đaerwjwuyi diệhcypn, trêiejin mặtgigt côaerw từnwly từnwlyinbpng đaerwfiui ngưdagnqyihng ngùtgigng

“Hôaerwm nay ởvohr trong đaerwwoxhn làwoxhm phim nhưdagn vậrijvy, anh sẽxbrz khôaerwng cảvhpbm thấrtrcy em rấrtrct bạjnfeo lựyptdc chứcqrf? Thựyptdc tếinbp em bìjavgnh thưdagniiagng khôaerwng phảvhpbi làwoxh nhưdagn thếinbp! Thậrijvt đaerwóohof! Em rấrtrct dịdpqdu hiềkqnan!” côaerwvohr trưdagnctwqc mặtgigt củrxqqa anh íldqut ra làwoxh rấrtrct ngoan hiềkqnan

“Khárxqq tốjwuyt, khôaerwng bạjnfeo lựyptdc, côaerw ta đaerwárxqqnh em, em chốjwuyng lạjnfei màwoxh thôaerwi! Nếinbpu nhưdagn em khôaerwng chốjwuyng lạjnfei, chỉixloohof thểjnfe đaerwjnfe anh giújyzap em chốjwuyng lạjnfei thôaerwi!”

“Khôaerwng muốjwuyn! Đxbrzàwoxhn ôaerwng vẫjwuyn làwoxh khôaerwng nêiejin đaerwárxqqnh phụittr nữtdaj thìjavg tốjwuyt hơqijrn, chuyệhcypn nhưdagnwoxhy đaerwjnfe em ra tay làwoxh đaerwưdagnqyihc rồmvfvi! Cho dùtgig bịdpqdohofi thìjavg em cũvhpbng cóohofvanu do, trưdagnctwqc đaerwâiywcy tin tứcqrfc côaerw ta đaerwárxqqnh em ởvohr trêiejin mạjnfeng bịdpqd tung tin vôaerwtgigng sôaerwi nổzfzpi!” vếinbpt thưdagnơqijrng màwoxhaerw bịdpqdieji Tịdpqdnh đaerwárxqqnh ởvohr trêiejin weibo, đaerwưdagnqyihc truyềkqnan đaerwi khôaerwng íldqut bìjavgnh luậrijvn

Nhưdagnng màwoxhaerwm nay khôaerwng cóohof ngưdagniiagi chụittrp ảvhpbnh, trừnwly phi Lêieji Tịdpqdnh cũvhpbng làwoxhm theo cárxqqch củrxqqa côaerw!


Đxbrzújyzang rồmvfvi!

Chẳdgzqng may Lêieji Tịdpqdnh cũvhpbng làwoxhm nhưdagn vậrijvy, vậrijvy côaerw...

Thôaerwi vậrijvy, côaerw vốjwuyn dĩuhty đaerwãkqnawoxhm nhưdagn thếinbp rồmvfvi!

aerw khôaerwng sợqyih, cóohof Đxbrzưdagniiagng Sóohofc lo rồmvfvi!

“Bạjnfen gárxqqi hiềkqnan lưdagnơqijrng thụittrc đaerwcqrfc nhưdagn thếinbpwoxhy, anh rấrtrct vui” Đxbrzưdagniiagng Sóohofc hiềkqnan dịdpqdu mỉixlom cưdagniiagi nhìjavgn côaerw

Sau khi ăixlon xong, Ôbqbtn Thủrxqqy liềkqnan đaerwi tắitbhm gộiywci, trưdagnctwqc khi côaerw cầvgxdm chiếinbpc várxqqy ngủrxqqwoxho trong thìjavg nghe thấrtrcy Đxbrzưdagniiagng Sóohofc gọyufai đaerwiệhcypn thoạjnfei cho Cao Thâiywcm, phim đaerwoạjnfen ngàwoxhy mai củrxqqa côaerw khôaerwng quay, quay ngưdagniiagi khárxqqc trưdagnctwqc

Tạjnfei vìjavg sao phim đaerwoạjnfen củrxqqa côaerw khôaerwng đaerwưdagnqyihc quay rồmvfvi?

aerw mang theo sựyptd hoàwoxhi cảvhpbm, tắitbhm xong đaerwi ra, anh ấrtrcy liềkqnan đaerwi vàwoxho trong tắitbhm

Sau đaerwóohof, árxqqnh mắitbht củrxqqa côaerw nhìjavgn lêiejin chiếinbpc giưdagniiagng lớctwqn ởvohr giữtdaja, nguyêiejin nhâiywcn khôaerwng đaerwi quay phim chẳdgzqng nhẽxbrzwoxh bởvohri vìjavgaerw rấrtrct cóohof khảvhpbixlong khôaerwng thểjnfe dậrijvy nổzfzpi sao?

aerw đaerwang sấrtrcy khôaerwohofc, nghe thấrtrcy từnwly trong nhàwoxh tắitbhm truyềkqnan ra ngoàwoxhi tiếinbpng nưdagnctwqc chảvhpby, nhìjavgn quárxqq nhiềkqnau lầvgxdn cơqijr thểjnfe củrxqqa anh ấrtrcy, bóohofng hìjavgnh củrxqqa anh rấrtrct tựyptd nhiêiejin hiệhcypn lêiejin trong đaerwvgxdu củrxqqa côaerw

Sắitbhc mặtgigt củrxqqa côaerwwoxhng ngàwoxhy càwoxhng đaerwfiui, chầvgxdm chậrijvm cũvhpbng bắitbht đaerwvgxdu khôaerwng tựyptd nhiêiejin thoảvhpbi márxqqi nữtdaja

Tiếinbpp tụittrc nghe thấrtrcy tiếinbpng nưdagnctwqc khôaerwng còmvfvn chảvhpby, côaerw lậrijvp tứcqrfc tắitbht márxqqy sấrtrcy tóohofc, thựyptdc chấrtrct sớctwqm đaerwãkqna sấrtrcy khôaerw rồmvfvi

aerw từnwly từnwly nằsjunm lêiejin trêiejin chiếinbpc giưdagniiagng, trưdagnctwqc đaerwâiywcy nằsjunm cùtgigng vớctwqi anh ấrtrcy, cho dùtgigwoxh buổzfzpi tốjwuyi, đaerwkqnau khôaerwng cóohofiywcm tưdagn đaerwóohof, khôaerwng dárxqqm!


Khi nghe đaerwưdagnqyihc tiếinbpng bưdagnctwqc châiywcn đaerwi ra, côaerw lạjnfei tứcqrfc thìjavg lậrijvt ngưdagniiagi, lưdagnng quay lạjnfei vớctwqi anh

ohofng đaerwèvfadn trong phòmvfvng đaerwkqnau đaerwãkqna đaerwưdagnqyihc tắitbht bỏfiui, ngưdagniiagi bêiejin cạjnfenh nằsjunm xuốjwuyng bêiejin ngưdagniiagi côaerw, hơqijri thởvohr nhèvfad nhẹooap cuốjwuyn lấrtrcy côaerw

aerw đaerwiywct nhiêiejin mởvohr miệhcypng nóohofi mộiywct câiywcu, “ngủrxqq ngon!”

“Ngủrxqq ngon”

aerw nghĩuhty nhầvgxdm rồmvfvi sao?

Đxbrzưdagniiagng Sóohofc khôaerwng phảvhpbi làwoxhohof ývanu đaerwóohof?

Trong căixlon phòmvfvng, hai ngưdagniiagi đaerwkqnau khôaerwng cóohof ngủrxqq, cơqijr thểjnfeaerw trởvohriejin căixlong thẳdgzqng khôaerwng tựyptd nhiêiejin, từnwly từnwly cảvhpbm nhậrijvn đaerwưdagnqyihc sựyptd tiếinbpn sárxqqt lạjnfei gầvgxdn củrxqqa anh

“Hu”

aerwldqut thởvohriywcu mộiywct hơqijri, cảvhpbm thấrtrcy mộiywct bàwoxhn tay lớctwqn đaerwang chậrijvm rãkqnai vòmvfvng qua ôaerwm lấrtrcy eo côaerw, khuôaerwn mặtgigt tuấrtrcn tújyzavhpbng sárxqqt lạjnfei sau đaerwvgxdu củrxqqa côaerw, chầvgxdm chậrijvm hôaerwn lêiejin mộiywct nụittraerwn nhẹooap nhàwoxhng

aerw ngủrxqq khôaerwng đaerwưdagnqyihc

Anh lấrtrcy màwoxh tiếinbpp tụittrc nhưdagnwoxhy thìjavg sẽxbrzwoxhng tăixlong thêiejim khôaerwng ngủrxqq nổzfzpi

aerwwoxh giảvhpb vờiiag ngủrxqq? Hay làwoxh ngủrxqq giảvhpb vờiiag?

“A Sóohofc”

aerw gọyufai nhẹooap mộiywct tiếinbpng, kếinbpt cụittrc chíldqunh làwoxh bộiywc đaerwmvfv trêiejin ngưdagniiagi nhanh chóohofng bịdpqd anh ấrtrcy cởvohri bỏfiui, buổzfzpi tốjwuyi đaerwi ngủrxqqaerwohof thóohofi quen khôaerwng mặtgigc nộiywci y, vìjavg vậrijvy várxqqy ngủrxqq khi đaerwãkqna bịdpqd cởvohri bỏfiui, nửinbpa trêiejin củrxqqa côaerwwoxh khỏfiuia thâiywcn

“Ya” côaerw ývanu thứcqrfc che đaerwi trưdagnctwqc ngựyptdc, căixlon phòmvfvng trong bóohofng tốjwuyi, chằsjunm chằsjunm nhìjavgn anh ấrtrcy, “anh làwoxhm sao lạjnfei khôaerwng cóohof mặtgigc quầvgxdn árxqqo!”

“Anh đaerwi ra thìjavg đaerwãkqna khôaerwng mặtgigc rồmvfvi” anh làwoxh cuốjwuyn chiếinbpc khăixlon tắitbhm từnwly trong phòmvfvng tắitbhm màwoxh đaerwi ra

Chỉixlowoxhaerwrtrcy khôaerwng cóohof nhìjavgn thôaerwi, mộiywct ngưdagniiagi trong đaerwvgxdu ngoảvhpbnh đaerwi chỗmspz khárxqqc, giảvhpb vờiiag ngủrxqq

“Anh nóohofi lývanu lẽxbrz kiêiejin đaerwdpqdnh nhưdagnwoxhy, còmvfvn létgign lújyzat nữtdaja! Đxbrzvgxdu củrxqqa anh cóohof thểjnfe đaerwưdagnqyihc chứcqrf? Vếinbpt thưdagnơqijrng cóohofwoxhm sao khôaerwng?” côaerw rấrtrct lo lắitbhng cho anh

“Thửinbp rồmvfvi biếinbpt” nóohofi xong, cújyzai đaerwvgxdu hôaerwn lêiejin đaerwôaerwi môaerwi mọyufang hồmvfvng củrxqqa côaerw

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.