Sủng Ái Của Bá Thiếu: Bắt Giữ Cặp Song Sinh Yêu Dấu Của Manh Mẫu
Chương 858 :
“Uhm.” Bùedku i Nhiễiloz m Nhiễiloz m tiếedku p tụdnzo c trảdlzx lờbytn i anh.
“Vậdtdu y thìxbnc yêkevj n tânwoh m rồwlld i! Đmffa ốlqpt i vớzwtk i Hứikph a Thuầbwki n màmffa nóarcr i, 5% đbytn ãxcaq rấrbor t nhiềyqjt u rồwlld i! Đmffa ưdvkr ờbytn ng Sóarcr c sẽarcr khôuogw ng cóarcr chuyệhwrw n gìxbnc đbytn ânwoh u, hai ngưdvkr ờbytn i nhéyqjt o khóarcr chịuogw u quátfnk , tôuogw i đbytn i trưdvkr ớzwtk c đbytn ânwoh y!” Tềyqjt Viễiloz n Dưdvkr ơjffj ng nóarcr i xong quay đbytn ầbwki u rờbytn i khỏokjf i thậdtdu t!
Cho nêkevj n anh chạkhcx y đbytn ếedku n chítuoj nh làmffa vìxbnc muốlqpt n nóarcr i cânwoh u nàmffa y sao?
Đmffa ếedku n rồwlld i lạkhcx i đbytn i!
“Thủmffa y Thủmffa y, côuogw nghe thấrbor y khôuogw ng? Đmffa ưdvkr ờbytn ng Sóarcr c sẽarcr khôuogw ng xảdlzx y ra chuyệhwrw n đbytn ânwoh u! 5% rấrbor t nhiềyqjt u rồwlld i!” Bùedku i Nhiễiloz m Nhiễiloz m lậdtdu p tứikph c cưdvkr ờbytn i nhìxbnc n côuogw , tuy rằiecp ng Tềyqjt Viễiloz n Dưdvkr ơjffj ng đbytn ếedku n rấrbor t đbytn ộydfn t ngộydfn t, nhưdvkr ng cânwoh u nàmffa y bảdlzx n thânwoh n vẫyats n làmffa tin đbytn ấrbor y!
“Uhm!” Ôzjvz n Thủmffa y gậdtdu t đbytn ầbwki u, nhưdvkr ng khôuogw ng nhìxbnc n thấrbor y Đmffa ưdvkr ờbytn ng Sóarcr c, trong lòheww ng côuogw làmffa m sao cũcvtu ng khôuogw ng bìxbnc nh tĩbrjt nh đbytn ưdvkr ợksqt c!
Lạkhcx i qua thêkevj m mấrbor y tiếedku ng đbytn ồwlld ng hồwlld , họedku cũcvtu ng chưdvkr a đbytn i ăwfsm n cơjffj m, tuy Cảdlzx nh Thầbwki n Hạkhcx o phátfnk i ngưdvkr ờbytn i giao đbytn ồwlld ăwfsm n trưdvkr a đbytn ếedku n, nhưdvkr ng cũcvtu ng khôuogw ng cóarcr tânwoh m trạkhcx ng, cho nêkevj n cũcvtu ng chưdvkr a cóarcr ăwfsm n.
Bùedku i Nhiễiloz m Nhiễiloz m đbytn ãxcaq sắrbor p ngủmffa thiếedku p đbytn i rồwlld i, trong lòheww ng vẫyats n làmffa vôuogw cùedku ng nhung nhớzwtk em béyqjt ởtjic nhàmffa , khôuogw ng biếedku t em béyqjt bânwoh y giờbytn sao rồwlld i!
Cảdlzx nh Thầbwki n Hạkhcx o ngồwlld i xuốlqpt ng kếedku bêkevj n côuogw , đbytn ểqxcj côuogw dựbwki a lêkevj n ngưdvkr ờbytn i anh, “Đmffa ưdvkr a em vềyqjt nhàmffa trưdvkr ớzwtk c?”
“Đmffa ợksqt i Đmffa ưdvkr ờbytn ng Sóarcr c ra rồwlld i títuoj nh nhéyqjt !” Bânwoh y giờbytn vàmffa o lúmfbh c nàmffa y, côuogw cũcvtu ng khôuogw ng muốlqpt n rờbytn i khỏokjf i.
“Uhm.” Cảdlzx nh Thầbwki n Hạkhcx o nhèvwwu nhẹishd đbytn átfnk p lờbytn i.
Đmffa ạkhcx i khátfnk i lạkhcx i trôuogw i qua sắrbor p nửvmha a tiếedku ng, cửvmha a phòheww ng bệhwrw nh đbytn ộydfn t nhiêkevj n bịuogw mởtjic ra, Hứikph a Thuầbwki n từigee bêkevj n trong đbytn i ra.
Ôzjvz n Thủmffa y lậdtdu p tứikph c đbytn ứikph ng dậdtdu y chạkhcx y vềyqjt phítuoj a côuogw , “Bátfnk c sĩbrjt Thuầbwki n, sao thếedku ? Bátfnk c sĩbrjt ! Anh Sóarcr c đbytn ânwoh u?”
“Tôuogw i rấrbor t mệhwrw t, cóarcr thểqxcj đbytn ểqxcj tôuogw i hítuoj t thởtjic mộydfn t cátfnk i khôuogw ng, hítuoj t thởtjic mộydfn t chúmfbh t khôuogw ng khítuoj trong lòheww ng, hơjffj n nữxcaq a cátfnk i chủmffa đbytn ềyqjt phẫyats u thuậdtdu t cóarcr thàmffa nh côuogw ng hay khôuogw ng nhàmffa m chátfnk n nàmffa y, sẽarcr cóarcr mộydfn t đbytn átfnk m ngưdvkr ờbytn i muốlqpt n trảdlzx lờbytn i côuogw đbytn ấrbor y!” Hứikph a Thuầbwki n nóarcr i xong, mộydfn t bêkevj n thátfnk o găwfsm ng tay ra, mộydfn t bêkevj n đbytn i vềyqjt phítuoj a ngoàmffa i!
Ôzjvz n Thủmffa y ngânwoh y ngưdvkr ờbytn i trưdvkr ớzwtk c, sau đbytn óarcr liềyqjt n đbytn i vàmffa o trong, nhìxbnc n vàmffa o Đmffa ưdvkr ờbytn ng Sóarcr c đbytn ang nằiecp m trêkevj n giưdvkr ờbytn ng bệhwrw nh, trong lòheww ng côuogw thắrbor t lạkhcx i.
“Anh Sóarcr c……”
“Côuogw Ôzjvz n yêkevj n tânwoh m, ca phẫyats u thuậdtdu t rấrbor t thàmffa nh côuogw ng, viêkevj n đbytn ạkhcx n đbytn ãxcaq đbytn ưdvkr ợksqt c lấrbor y ra!” Bátfnk c sĩbrjt đbytn ang đbytn ẩsykw y Đmffa ưdvkr ờbytn ng Sóarcr c ra vộydfn i vàmffa ng nóarcr i!
Trong lòheww ng Ôzjvz n Thủmffa y lậdtdu p tứikph c kítuoj ch đbytn ộydfn ng lêkevj n, “Lấrbor y ra rồwlld i! Thàmffa nh côuogw ng rồwlld i!”
“Vânwoh ng!” Bátfnk c sĩbrjt khôuogw ng dátfnk m khôuogw ng đbytn átfnk p lờbytn i họedku !
Đmffa ạkhcx i boss ởtjic ngay đbytn ânwoh y!
“Anh Sóarcr c! Anh Sóarcr c! Anh Sóarcr c……” Côuogw vộydfn i vàmffa ng la lêkevj n, phátfnk t hiệhwrw n anh vẫyats n đbytn ang hôuogw n mêkevj , lạkhcx i ânwoh m thầbwki m tựbwki trátfnk ch mìxbnc nh gấrbor p gátfnk p quátfnk !
Thuốlqpt c mêkevj củmffa a anh vẫyats n chưdvkr a hếedku t đbytn ânwoh u!
Cảdlzx nh Thầbwki n Hạkhcx o vàmffa nhữxcaq ng ngưdvkr ờbytn i khátfnk c nghe đbytn ưdvkr ợksqt c tin nàmffa y, trong lòheww ng đbytn ềyqjt u thởtjic phàmffa o nhẹishd nhõwtkg m.
Đmffa ưdvkr ờbytn ng Sóarcr c ởtjic đbytn ânwoh y cũcvtu ng khôuogw ng cầbwki n bọedku n họedku nữxcaq a, cóarcr Ôzjvz n Thủmffa y canh chừigee ng đbytn ưdvkr ợksqt c rồwlld i.
Sau đbytn óarcr bọedku n họedku vẫyats n làmffa rờbytn i khỏokjf i rồwlld i!
Đmffa ưdvkr ờbytn ng Sóarcr c vềyqjt đbytn ếedku n phòheww ng bệhwrw nh yêkevj n tĩbrjt nh, Ôzjvz n Thủmffa y vẫyats n luôuogw n canh chừigee ng côuogw , nếedku u khôuogw ng phảdlzx i Tiểqxcj u Mặvmha c đbytn em cơjffj m tốlqpt i vàmffa o, côuogw sẽarcr cứikph thểqxcj nhìxbnc n Đmffa ưdvkr ờbytn ng Sóarcr c.
“Chịuogw , chịuogw ăwfsm n chúmfbh t đbytn ồwlld đbytn i!” Tiểqxcj u Mặvmha c nhìxbnc n thấrbor y sắrbor c mặvmha t tiềyqjt u tụdnzo y củmffa a côuogw , nhỏokjf tiếedku ng nóarcr i, “Ca phẫyats u thuậdtdu t củmffa a Đmffa ưdvkr ờbytn ng tổfcrp ng thàmffa nh côuogw ng, nhấrbor t đbytn ịuogw nh sẽarcr tỉwfsm nh lạkhcx i.”
“Uhm.” Ôzjvz n Thủmffa y nghiêkevj ng đbytn ầbwki u nhìxbnc n vàmffa o côuogw , sờbytn lêkevj n sắrbor c mặvmha t củmffa a mìxbnc nh, “Chịuogw cóarcr phảdlzx i rấrbor t làmffa kéyqjt m sắrbor c khôuogw ng?”
“Cóarcr chúmfbh t tiềyqjt u tụdnzo y, trắrbor ng bệhwrw ch, nhưdvkr ng, khôuogw ng sao đbytn ânwoh u! Đmffa ưdvkr ờbytn ng tổfcrp ng nhấrbor t đbytn ịuogw nh sẽarcr khôuogw ng ngạkhcx i!” Tiểqxcj u Mặvmha c vừigee a nóarcr i liềyqjt n đbytn ưdvkr a mộydfn t cátfnk i túmfbh i cho côuogw , “Chịuogw , túmfbh i củmffa a chịuogw , nếedku u màmffa chịuogw muốlqpt n trang đbytn iểqxcj m, đbytn ồwlld ởtjic bêkevj n trong!”
“Uhm!” Côuogw đbytn úmfbh ng làmffa cóarcr thểqxcj rấrbor t cẩsykw n thậdtdu n.
Côuogw khôuogw ng muốlqpt n Đmffa ưdvkr ờbytn ng Sóarcr c tỉwfsm nh dậdtdu y nhìxbnc n thấrbor y mộydfn t Ôzjvz n Thủmffa y tiềyqjt u tụdnzo y!
Tiểqxcj u Mặvmha c nhìxbnc n thấrbor y côuogw ăwfsm n chúmfbh t đbytn ồwlld , sau đbytn óarcr liềyqjt n đbytn i rồwlld i!
Anh cóarcr thểqxcj tạkhcx m thờbytn i vẫyats n sẽarcr khôuogw ng tỉwfsm nh dậdtdu y, sắrbor c trờbytn i bêkevj n ngoàmffa i dầbwki n dầbwki n tốlqpt i lạkhcx i, rấrbor t muộydfn n rồwlld i.
Côuogw buồwlld n ngủmffa lắrbor m, hôuogw m nàmffa y cứikph chốlqpt ng cátfnk i mi mắrbor t lêkevj n, còheww n khóarcr c nữxcaq a, côuogw quảdlzx thậdtdu t mấrbor t mặvmha t quátfnk !
Sau khi bátfnk c sĩbrjt vàmffa y tátfnk đbytn ếedku n kiểqxcj m tra phòheww ng xong, côuogw liềyqjt n ânwoh m thầbwki m nằiecp m kếedku bêkevj n giưdvkr ờbytn ng củmffa a Đmffa ưdvkr ờbytn ng Sóarcr c, chỉwfsm cầbwki n tạkhcx m thờbytn i khôuogw ng đbytn ụdnzo ng đbytn ếedku n đbytn ầbwki u củmffa a anh chắrbor c làmffa khôuogw ng sao đbytn ânwoh u!
Cơjffj thểqxcj nhỏokjf kềyqjt vàmffa o trong lòheww ng anh, tuy trêkevj n ngưdvkr ờbytn i anh còheww n cóarcr mùedku i thuốlqpt c thoang thoảdlzx ng, nhưdvkr ng cảdlzx m giátfnk c rấrbor t thoátfnk i mátfnk i, cảdlzx m giátfnk c an toàmffa n quen thuộydfn c.
“Anh Sóarcr c, ngủmffa ngon……” Côuogw nhỏokjf tiếedku ng nóarcr i.
Trong mơjffj màmffa ng, côuogw hìxbnc nh nhưdvkr nghe đbytn ưdvkr ợksqt c tiếedku ng củmffa a anh, cũcvtu ng làmffa đbytn ang chúmfbh c ngủmffa ngon vớzwtk i côuogw đbytn ấrbor y!
Nhấrbor t đbytn ịuogw nh làmffa ảdlzx o giátfnk c củmffa a côuogw !
Ảlgie o giátfnk c!
Nửvmha a khuya mơjffj mơjffj màmffa ng màmffa ng ngủmffa , côuogw đbytn ộydfn t nhiêkevj n cảdlzx m giátfnk c cóarcr mộydfn t cátfnk i tay đbytn ặvmha t lêkevj n hôuogw ng củmffa a côuogw , côuogw tứikph c thờbytn i giậdtdu t mìxbnc nh tỉwfsm nh dậdtdu y!
Khoảdlzx ng thờbytn i gian giấrbor c ngủmffa củmffa a côuogw cũcvtu ng trởtjic thàmffa nh giấrbor c ngủmffa nôuogw ng!
“Anh Sóarcr c……” Côuogw nhỏokjf tiếedku ng gọedku i mộydfn t tiếedku ng.
“Uhm…….” Đmffa ưdvkr ờbytn ng Sóarcr c khôuogw ng cóarcr mởtjic miệhwrw ng, nhẹishd nhàmffa ng đbytn átfnk p mộydfn t tiếedku ng.
Côuogw vẫyats n còheww n sốlqpt ng, họedku vẫyats n còheww n đbytn ang tỉwfsm nh!
Nhưdvkr ng đbytn ầbwki u củmffa a anh đbytn au quátfnk !
“Anh tỉwfsm nh rồwlld i! Anh tỉwfsm nh thậdtdu t rồwlld i sao!” Côuogw kítuoj ch đbytn ộydfn ng khôuogw ng ngừigee ng, quay lưdvkr ng trong lòheww ng củmffa a anh, sau đbytn óarcr ôuogw m lấrbor y hôuogw ng anh, đbytn ầbwki u vùedku i vàmffa o trong ngựbwki c anh, “Anh Sóarcr c……anh cuốlqpt i cùedku ng tỉwfsm nh rồwlld i, em còheww n tưdvkr ởtjic ng anh sẽarcr khôuogw ng còheww n tỉwfsm nh dậdtdu y nữxcaq a.”
“Cóarcr nghiêkevj m trọedku ng nhưdvkr vậdtdu y sao? Anh ngủmffa bao lânwoh u rồwlld i?” Đmffa ưdvkr ờbytn ng Sóarcr c giơjffj tay sờbytn lêkevj n đbytn ầbwki u, trêkevj n đbytn ầbwki u còheww n đbytn ang băwfsm ng bóarcr , khóarcr trátfnk ch đbytn au nhưdvkr thếedku .
Anh bịuogw thưdvkr ơjffj ng phầbwki n đbytn ầbwki u sao?
“Mộydfn t thátfnk ng mấrbor y rồwlld i!” Khuôuogw n mặvmha t côuogw vùedku i càmffa ng sânwoh u hơjffj n, nghĩbrjt đbytn ếedku n thờbytn i gian mộydfn t thátfnk ng nàmffa y, côuogw cảdlzx m thấrbor y rấrbor t làmffa cựbwki c khổfcrp , rấrbor t mệhwrw t!
Đmffa ưdvkr ờbytn ng Sóarcr c khôuogw ng dátfnk m tin lờbytn i củmffa a côuogw , khôuogw ng ngờbytn đbytn ãxcaq mộydfn t thátfnk ng mấrbor y rồwlld i!
Tạkhcx i sao lạkhcx i nhưdvkr thếedku !
“Đmffa ầbwki u củmffa a anh……” Anh muốlqpt n nóarcr i rấrbor t đbytn au.
“Viêkevj n đbytn ạkhcx n! Viêkevj n đbytn ạkhcx n lấrbor y ra rồwlld i! Hứikph a thuầbwki n ngàmffa y xưdvkr a chúmfbh ng ta muốlqpt n tìxbnc m đbytn ãxcaq tìxbnc m đbytn ưdvkr ợksqt c rồwlld i! Cho nêkevj n đbytn ểqxcj côuogw ấrbor y giúmfbh p đbytn ỡdnzo làmffa m phẫyats u thuậdtdu t cho anh, hôuogw m qua mớzwtk i phẫyats u thuậdtdu t cho anh đbytn ấrbor y! Bânwoh y giờbytn anh đbytn ãxcaq tỉwfsm nh rồwlld i, sau nàmffa y sẽarcr khôuogw ng phảdlzx i vìxbnc tânwoh m trạkhcx ng kítuoj ch đbytn ộydfn ng màmffa ngấrbor t xỉwfsm u nữxcaq a!” Ôzjvz n Thủmffa y kítuoj ch đbytn ộydfn ng giảdlzx i thítuoj ch, “Anh đbytn óarcr i khôuogw ng, cóarcr cầbwki n ăwfsm n gìxbnc khôuogw ng, anh muốlqpt n ăwfsm n gìxbnc ?”
“Anh khôuogw ng đbytn óarcr i, khôuogw ng muốlqpt n ăwfsm n, ngủmffa đbytn i! Ngàmffa y mai sátfnk ng rồwlld i nóarcr i.” Anh cóarcr lẽarcr khôuogw ng nêkevj n quấrbor y nhiễiloz u côuogw !
Côuogw nhấrbor t đbytn ịuogw nh vẫyats n chưdvkr a nghỉwfsm ngơjffj i đbytn ủmffa !
Trítuoj nhớzwtk củmffa a anh còheww n dừigee ng ởtjic lúmfbh c trong tổfcrp phim, bânwoh y giờbytn khôuogw ng ngờbytn đbytn ãxcaq làmffa m xong phẫyats u thuậdtdu t rồwlld i, vàmffa quátfnk trìxbnc nh nàmffa y bảdlzx n thânwoh n anh đbytn ãxcaq hoàmffa n toàmffa n bỏokjf lỡdnzo rồwlld i!
Nhưdvkr ng, vẫyats n chưdvkr a bỏokjf lỡdnzo côuogw , sau nàmffa y cũcvtu ng sẽarcr khôuogw ng bỏokjf lỡdnzo .
“Khôuogw ng đbytn óarcr i sao? Nhưdvkr ng anh ngủmffa lânwoh u nhưdvkr thếedku , đbytn ềyqjt u làmffa đbytn ang truyềyqjt n dịuogw ch đbytn ấrbor y!” Côuogw vừigee a nóarcr i liềyqjt n đbytn ứikph ng dậdtdu y!
Nhưdvkr ng Đmffa ưdvkr ờbytn ng Sóarcr c đbytn ãxcaq ôuogw m chặvmha t lấrbor y côuogw , rấrbor t làmffa cứikph ng rắrbor n, chítuoj nh làmffa khôuogw ng muốlqpt n côuogw rờbytn i khỏokjf i!
“Anh Sóarcr c……” Côuogw nhỏokjf tiếedku ng gọedku i.
“Anh khôuogw ng sao, khôuogw ng đbytn óarcr i, ngủmffa đbytn i! Anh buồwlld n ngủmffa ……” Anh mệhwrw t mỏokjf i nhắrbor m mắrbor t lạkhcx i, đbytn ãxcaq khuya nhưdvkr thếedku , khôuogw ng muốlqpt n làmffa m phiềyqjt n côuogw .
Ôzjvz n Thủmffa y dựbwki a vàmffa o lòheww ng anh, từigee từigee lạkhcx i mộydfn t lầbwki n ngủmffa thiếedku p đbytn i.
Vìxbnc sựbwki tỉwfsm nh dậdtdu y củmffa a anh, đbytn ểqxcj côuogw yêkevj n tânwoh m khôuogw ng ítuoj t, trong lòheww ng ânwoh m thầbwki m muốlqpt n dậdtdu y sớzwtk m chúmfbh t, chuẩsykw n bịuogw đbytn ồwlld ăwfsm n cho Đmffa ưdvkr ờbytn ng Sóarcr c!
Nhưdvkr ng vàmffa o lúmfbh c ngàmffa y thứikph hai côuogw tỉwfsm nh dậdtdu y, phátfnk t hiệhwrw n trong phòheww ng bệhwrw nh cóarcr tiếedku ng nóarcr i chuyệhwrw n củmffa a nhữxcaq ng ngưdvkr ờbytn i khátfnk c.
Côuogw im lặvmha ng vùedku i vàmffa o trong mềyqjt n khôuogw ng dátfnk m nhúmfbh c nhítuoj ch!
Đmffa ânwoh y làmffa tìxbnc nh hìxbnc nh gìxbnc , côuogw khôuogw ng ngờbytn còheww n dậdtdu y trễiloz hơjffj n mộydfn t bệhwrw nh nhânwoh n!
Sau khi bátfnk c sĩbrjt đbytn i rồwlld i, Đmffa ưdvkr ờbytn ng Sóarcr c nghiêkevj ng đbytn ầbwki u nhìxbnc n côuogw , “Thứikph c dậdtdu y nàmffa o! Ăobmf n sátfnk ng nàmffa o.”
“Oh oh oh!” Côuogw vộydfn i vàmffa ng đbytn átfnk p vàmffa i tiếedku ng, đbytn ểqxcj che giấrbor u cửvmha đbytn ộydfn ng ấrbor u trĩbrjt vừigee a nãxcaq y củmffa a côuogw .
“Buổfcrp i sátfnk ng sớzwtk m đbytn ãxcaq chuẩsykw n bịuogw trưdvkr ớzwtk c, đbytn úmfbh t anh làmffa đbytn ưdvkr ợksqt c.” Đmffa ưdvkr ờbytn ng Sóarcr c nhìxbnc n lêkevj n mặvmha t côuogw , átfnk nh mắrbor t ôuogw n hòheww a đbytn ộydfn t nhiêkevj n trởtjic nêkevj n cóarcr chúmfbh t lạkhcx nh nhạkhcx t, “Sắrbor c mặvmha t củmffa a em nhìxbnc n vàmffa o rấrbor t khôuogw ng tốlqpt t, trong thátfnk ng nàmffa y, cựbwki c khổfcrp em rồwlld i.”
Anh đbytn ộydfn t nhiêkevj n ôuogw m chặvmha t lấrbor y côuogw , anh muốlqpt n biếedku t côuogw làmffa làmffa m sao qua đbytn ânwoh y, mỗwtla i ngàmffa y ởtjic bệhwrw nh việhwrw n vàmffa tổfcrp phim chạkhcx y qua chạkhcx y lạkhcx i.
Bịuogw anh đbytn ộydfn t nhiêkevj n ôuogw m lấrbor y, trong lòheww ng côuogw hìxbnc nh nhưdvkr bịuogw lấrbor p rấrbor t làmffa đbytn ầbwki y, khôuogw ng cóarcr khôuogw ng vui, khôuogw ng cóarcr khôuogw ng cam nguyệhwrw n, còheww n lạkhcx i chỉwfsm làmffa hạkhcx nh phúmfbh c.
“Đmffa ưdvkr ợksqt c thôuogw i! Ăobmf n cơjffj m đbytn i! Mộydfn t látfnk t mớzwtk i tìxbnc nh tứikph tiếedku p.” Côuogw nhèvwwu nhẹishd di chuyểqxcj n ra khỏokjf i ngưdvkr ờbytn i anh, liềyqjt n xuốlqpt ng giưdvkr ờbytn ng rồwlld i.
“Em xin nghỉwfsm phéyqjt p ba ngàmffa y vớzwtk i tổfcrp phim rồwlld i, hôuogw m nay làmffa ngàmffa y thứikph hai, em khôuogw ng nỡdnzo đbytn ểqxcj anh mộydfn t mìxbnc nh ởtjic bệhwrw nh việhwrw n dưdvkr ỡdnzo ng thưdvkr ơjffj ng!” Côuogw mộydfn t bêkevj n chuẩsykw n bịuogw đbytn ồwlld ăwfsm n sátfnk ng cho anh, mộydfn t bêkevj n nóarcr i.
“Vậdtdu y xin nghỉwfsm thêkevj m vàmffa i ngàmffa y, đbytn ểqxcj bọedku n họedku quay nhữxcaq ng cảdlzx nh quay khátfnk c trưdvkr ớzwtk c!” Áojwb nh mắrbor t Đmffa ưdvkr ờbytn ng Sóarcr c vẫyats n luôuogw n chăwfsm m chúmfbh nhìxbnc n lêkevj n ngưdvkr ờbytn i côuogw khôuogw ng rờbytn i, “Em phụdnzo trátfnk ch ởtjic bêkevj n anh.”
“Vậ
Cho nê
Đ
“Thủ
“Uhm!” Ô
Lạ
Bù
Cả
“Đ
“Uhm.” Cả
Đ
Ô
“Tô
Ô
“Anh Só
“Cô
Trong lò
“Vâ
Đ
“Anh Só
Thuố
Cả
Đ
Sau đ
Đ
“Chị
“Uhm.” Ô
“Có
“Uhm!” Cô
Cô
Tiể
Anh có
Cô
Sau khi bá
Cơ
“Anh Só
Trong mơ
Nhấ
Ả
Nử
Khoả
“Anh Só
“Uhm…….” Đ
Cô
Như
“Anh tỉ
“Có
Anh bị
“Mộ
Đ
Tạ
“Đ
“Viê
“Anh khô
Cô
Trí
Như
“Khô
Như
“Anh Só
“Anh khô
Ô
Vì
Như
Cô
Đ
Sau khi bá
“Oh oh oh!” Cô
“Buổ
Anh đ
Bị
“Đ
“Em xin nghỉ
“Vậ
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.