Sủng Ái Của Bá Thiếu: Bắt Giữ Cặp Song Sinh Yêu Dấu Của Manh Mẫu
Chương 854 :
Tốjvbh i hôvkxv m đokuf óndwy , sau khi Ôzcqv Quy Hảpwaq o đokuf i rồwumo i, Cảpwaq nh Thầeunt n Hạmrew o vềoxly côvkxv liềoxly n nóndwy i chuyệatrz n nàpfmb y ra.
Hai ngưvhko ờmljz i ngồwumo i trêzcqv n sofa, áwwxr nh mắszlw t Cảpwaq nh Thầeunt n Hạmrew o gòvhko máwwxr nghiêzcqv ng củocau a côvkxv , “Vậsjns y em gọikqn i đokuf iệatrz n thoạmrew i cho anh ta đokuf i, tốjvbh i mai chúplxy ng ta dùnvre ng cơivfm m.
“Tốjvbh i mai? Anh nôvkxv n nóndwy ng thếquru sao?” Côvkxv cóndwy chúplxy t kinh ngạmrew c.
Thưvhko ờmljz ng lúplxy c màpfmb gặleqc p đokuf ưvhko ợannm c tìjffh nh đokuf ịbweo ch, anh khôvkxv ng ngờmljz lạmrew i biểikqn u hiệatrz n đokuf iềoxly m đokuf ạmrew m nhưvhko thếquru , đokuf âcwkd y còvhko n làpfmb Cảpwaq nh Thầeunt n Hạmrew o ngàpfmb y xưvhko a côvkxv quen biếquru t sao?
“Chuyệatrz n nàpfmb y nóndwy i sao thìjffh sớqllq m gặleqc p mặleqc t sớqllq m tìjffh m hiểikqn u nhau, cứpwaq đokuf ểikqn trong lòvhko ng mãbvxg i chẳsklm ng phảpwaq i làpfmb cứpwaq nhớqllq đokuf ếquru n anh ta sao?” Cảpwaq nh Thầeunt n Hạmrew o đokuf ộocsh t nhiêzcqv n ôvkxv m lấnexx y hôvkxv ng côvkxv , kềoxly sáwwxr t côvkxv , “Nhiễnrer m Nhiễnrer m, trong lòvhko ng em chỉmljz cóndwy thểikqn cóndwy anh.”
“Trong lòvhko ng em chỉmljz cóndwy anh.” Côvkxv cưvhko ờmljz i nhẹiqus , cầeunt m lấnexx y di đokuf ộocsh ng, “Vậsjns y em gửwwwl i tin nhắszlw n cho anh ấnexx y nhépofv !”
“Ừsklm .”
……
Gióndwy đokuf êzcqv m cóndwy chúplxy t máwwxr t nhẹiqus , Hứpwaq a Thuầeunt n mặleqc c bộocsh đokuf ồwumo ngủocau hai dâcwkd y màpfmb u đokuf en đokuf i xuốjvbh ng lầeunt u muốjvbh n róndwy t rưvhko ợannm u, nhưvhko ng lạmrew i pháwwxr t hiệatrz n Tềoxly Viễnrer n Dưvhko ơivfm ng ngồwumo i trêzcqv n sofa, đokuf ang nhìjffh n vàpfmb o di đokuf ộocsh ng.
Trêzcqv n bàpfmb n tràpfmb đokuf ằnexx ng trưvhko ớqllq c còvhko n đokuf ặleqc t ly rưvhko ợannm u, hiểikqn n nhiêzcqv n làpfmb vừppyn a nãbvxg y làpfmb đokuf ang uốjvbh ng rưvhko ợannm u.
“Muộocsh n nhưvhko vậsjns y rồwumo i, bậsjns n côvkxv ng việatrz c?” Côvkxv đokuf i qua đokuf ếquru n, róndwy t mộocsh t ly rưvhko ợannm u, “Côvkxv ng nhâcwkd n gưvhko ơivfm ng mẫeskv u àpfmb ! Xin hỏmljz i Tềoxly tổvkxv ng anh khi nàpfmb o trởmrew thàpfmb nh côvkxv ng nhâcwkd n gưvhko ơivfm ng mẫeskv u rồwumo i?”
Hứpwaq a Thuầeunt n vừppyn a uốjvbh ng rưvhko ợannm u, áwwxr nh mắszlw t nhìjffh n thấnexx y cơivfm thểikqn khôvkxv ng nhúplxy c nhínrer ch củocau a anh, “Khờmljz rồwumo i? Hay làpfmb câcwkd m rồwumo i? Anh bịbweo đokuf iểikqn m huyệatrz t rồwumo i?”
“Tềoxly Viễnrer n Dưvhko ơivfm ng!” Côvkxv cầeunt m ly rưvhko ợannm u bưvhko ớqllq c nhanh đokuf i đokuf ếquru n bêzcqv n cạmrew nh Tềoxly Viễnrer n Dưvhko ơivfm ng ngồwumo i xuốjvbh ng, nhìjffh n vàpfmb o màpfmb n hìjffh nh di đokuf ộocsh ng củocau a anh.
“Tềoxly tổvkxv ng, nghe nóndwy i anh vềoxly rồwumo i, tốjvbh i mai cùnvre ng nhau ăgcrf n cơivfm m nhépofv ! Chỗwumo cũmdsi kháwwxr ch sạmrew n Cảpwaq nh Thiêzcqv n, chúplxy c ngủocau ngon.”
“Nhiễnrer m Nhiễnrer m……” Hứpwaq a Thuậsjns n đokuf ọikqn c mộocsh t lưvhko ợannm t têzcqv n ngưvhko ờmljz i gửwwwl i tin nhắszlw n, “Ngưvhko ờmljz i anh thínrer ch têzcqv n làpfmb Nhiễnrer m Nhiễnrer m?”
“Nghe hay khôvkxv ng?” Tềoxly Viễnrer n Dưvhko ơivfm ng cuốjvbh i cùnvre ng cóndwy mộocsh t chúplxy t đokuf ộocsh ng táwwxr c, ngóndwy n tay ấnexx n vàpfmb o màpfmb n hìjffh nh mộocsh t cáwwxr i, “Côvkxv muốjvbh n đokuf i?”
“Tạmrew i sao đokuf ộocsh t nhiêzcqv n hỏmljz i tôvkxv i? Côvkxv ấnexx y rấnexx t bậsjns n tâcwkd m đokuf ếquru n sựleqc tồwumo n tạmrew i củocau a tôvkxv i sao? Nếquru u nhưvhko thếquru , anh nóndwy i gìjffh vớqllq i côvkxv ấnexx y rồwumo i? Hay làpfmb ……trong lòvhko ng côvkxv ấnexx y cóndwy anh, bậsjns n tâcwkd m tôvkxv i đokuf ếquru n vậsjns y?” Hứpwaq a Thuầeunt n mớqllq i khôvkxv ng tin đokuf âcwkd u!
Côvkxv bắszlw t chépofv o châcwkd n, ung dung thong thảpwaq thưvhko ởmrew ng thứpwaq c rưvhko ợannm u, “Nóndwy i trưvhko ớqllq c nhe, tôvkxv i cứpwaq u anh, anh dẫeskv n tôvkxv i đokuf ếquru n thàpfmb nh phốjvbh A chơivfm i, ăgcrf n uốjvbh ng mặleqc c ởmrew đokuf i chơivfm i tấnexx t cảpwaq anh lo hếquru t, hàpfmb nh trìjffh nh củocau a tôvkxv i cũmdsi ng do anh làpfmb m chủocau , anh nóndwy i đokuf i thìjffh đokuf i thôvkxv i……”
Tềoxly Viễnrer n Dưvhko ơivfm ng đokuf ơivfm n giảpwaq n đokuf áwwxr p lạmrew i mộocsh t chữgcrf “Uhm”, sau đokuf óndwy đokuf ặleqc t đokuf iệatrz n thoạmrew i xuốjvbh ng, trưvhko ớqllq c khi cầeunt m ly rưvhko ợannm u lêzcqv n, đokuf ưvhko a tay lấnexx y mộocsh t tấnexx m thiệatrz p trêzcqv n bàpfmb n tràpfmb , “Cầeunt m lấnexx y đokuf i! Ămxvb n uốjvbh ng mặleqc c ởmrew đokuf i chơivfm i tôvkxv i lo hếquru t.”
Nóndwy i trưvhko ớqllq c rồwumo i, anh ắszlw t nhiêzcqv n sẽolfv khôvkxv ng thay đokuf ổvkxv i.
Hứpwaq a Thuầeunt n nhìjffh n thấnexx y tấnexx m thẻhamo đokuf en trêzcqv n tay anh, sau đokuf óndwy cầeunt m trêzcqv n tay, hai ngóndwy n kẹiqus p lấnexx y thẻhamo ngâcwkd n hàpfmb ng, “Tôvkxv i cóndwy cảpwaq m giáwwxr c bịbweo bao nuôvkxv i, xin hỏmljz i kim chủocau , tôvkxv i cóndwy cầeunt n ba chung (ăgcrf n chung, uốjvbh ng chung, ngủocau chung) khôvkxv ng?”
“Khôvkxv ng cầeunt n.” Tềoxly Viễnrer n Dưvhko ơivfm ng cầeunt m ly rưvhko ợannm u lêzcqv n, lêzcqv n lầeunt u.
“Tềoxly tổvkxv ng đokuf úplxy ng làpfmb khôvkxv ng giảpwaq i phong tìjffh nh……” Côvkxv nhấnexx p ly rưvhko ợannm u, côvkxv mộocsh t đokuf ạmrew i mỹiqus nữgcrf xinh đokuf ẹiqus p nhưvhko thếquru ngồwumo i kếquru bêzcqv n, khôvkxv ng ngờmljz lạmrew i đokuf i nhưvhko vậsjns y rồwumo i.
“Phong tìjffh nh đokuf úplxy ng làpfmb chốjvbh ng đokuf ốjvbh i ngưvhko ờmljz i rồwumo i, tôvkxv i……khôvkxv ng cóndwy phong tìjffh nh vớqllq i côvkxv , phụpofv nữgcrf xem làpfmb anh em tôvkxv i sẽolfv khôvkxv ng ngủocau chung đokuf âcwkd u.” Tềoxly Viễnrer n Dưvhko ơivfm ng đokuf ầeunt u cũmdsi ng khôvkxv ng quay lạmrew i nóndwy i.
Sớqllq m biếquru t khôvkxv ng thểikqn xem làpfmb anh em rồwumo i.
Nhưvhko ng côvkxv cũmdsi ng khôvkxv ng cóndwy thínrer ch anh, so, chảpwaq sao cảpwaq .
Tráwwxr i lạmrew i côvkxv rấnexx t hiếquru u kìjffh phụpofv nữgcrf anh thínrer ch làpfmb nhưvhko thếquru nàpfmb o.
Chiềoxly u ngàpfmb y thứpwaq hai.
Tềoxly Viễnrer n Dưvhko ơivfm ng vàpfmb Hứpwaq a Thuầeunt n ởmrew kháwwxr ch sạmrew n Cảpwaq nh Thiêzcqv n xuốjvbh ng xe.
Tềoxly Viễnrer n Dưvhko ơivfm ng nghiêzcqv ng đokuf ầeunt u nhìjffh n côvkxv mộocsh t cáwwxr i, đokuf áwwxr y mắszlw t lộocsh ra mộocsh t tia kháwwxr c thưvhko ờmljz ng, “Tốjvbh i nay cốjvbh ýbgzz trang đokuf iểikqn m qua, tạmrew i sao?”
“Ra đokuf âcwkd y gặleqc p kháwwxr ch, đokuf ưvhko ơivfm ng nhiêzcqv n phảpwaq i trang đokuf iểikqn m lạmrew i chúplxy t, chẳsklm ng lẽolfv dùnvre ng vẻhamo mặleqc t bìjffh nh thưvhko ờmljz ng, vẻhamo mặleqc t buồwumo n hiu gặleqc p kháwwxr ch sao?” Côvkxv cưvhko ờmljz i hỏmljz i ngưvhko ợannm c lạmrew i, “Tôvkxv i cóndwy nêzcqv n quàpfmb ng lấnexx y cáwwxr nh tay anh khôvkxv ng?”
“Khôvkxv ng cầeunt n.” Tềoxly Viễnrer n Dưvhko ơivfm ng bưvhko ớqllq c nhanh đokuf i vàpfmb o bêzcqv n trong.
“Khôvkxv ng cầeunt n thìjffh khôvkxv ng cầeunt n.” Côvkxv cũmdsi ng chảpwaq muốjvbh n đokuf âcwkd u!
Hai ngưvhko ờmljz i sau khi vàpfmb o phòvhko ng xong, liềoxly n nghe thấnexx y tiếquru ng nóndwy i chuyệatrz n củocau a em bépofv , âcwkd m thanh còvhko n non gọikqn i lêzcqv n, “Mẹiqus mẹiqus ……”
Bùnvre i Nhiễnrer m Nhiễnrer m nhìjffh n mộocsh t cáwwxr i vềoxly phínrer a cửwwwl a, khuôvkxv n mặleqc t xinh đokuf ẹiqus p liềoxly n lộocsh ra nụpofv cưvhko ờmljz i nhẹiqus nhàpfmb ng, “Hai ngưvhko ờmljz i đokuf ếquru n rồwumo i, rấnexx t lâcwkd u khôvkxv ng gặleqc p.”
Ászlw nh mắszlw t Hứpwaq a Thuầeunt n nhìjffh n vàpfmb o côvkxv , cảpwaq m giáwwxr c đokuf ầeunt u tiêzcqv n chínrer nh làpfmb xinh đokuf ẹiqus p!
Trong ma mịbweo mang theo mộocsh t chúplxy t dịbweo u dàpfmb ng.
Đeskv ứpwaq a bépofv trong lòvhko ng rấnexx t dễnrer thưvhko ơivfm ng, mắszlw t xanh tóndwy c đokuf en, ngưvhko ờmljz i nhưvhko vậsjns y rấnexx t làpfmb ínrer t.
“Gọikqn i chúplxy nàpfmb o.” Bùnvre i Nhiễnrer m Nhiễnrer m dạmrew y em bépofv .
Tềoxly Viễnrer n Dưvhko ơivfm ng ngãbvxg ngưvhko ờmljz i nhìjffh n vàpfmb o em bépofv , khuôvkxv n mặleqc t tuấnexx n túplxy cưvhko ờmljz i nhẹiqus , “Chàpfmb o con……”
Tiểikqn u Hàpfmb nh Hàpfmb nh mởmrew to mắszlw t nhìjffh n vàpfmb o anh, đokuf ôvkxv i mắszlw t chớqllq p chớqllq p, “Chúplxy ……”
“Ngoan thậsjns t.” Tềoxly Viễnrer n Dưvhko ơivfm ng ngồwumo i xuốjvbh ng kếquru bêzcqv n côvkxv , liếquru c mộocsh t mắszlw t vàpfmb o ngưvhko ờmljz i phụpofv nữgcrf đokuf ang đokuf i tớqllq i, đokuf ơivfm n giảpwaq n giớqllq i thiệatrz u mộocsh t câcwkd u, “Hứpwaq a Thuầeunt n.”
Bùnvre i Nhiễnrer m Nhiễnrer m chỉmljz làpfmb nghe qua têzcqv n nàpfmb y, chưvhko a từppyn ng gặleqc p qua côvkxv ấnexx y, Hứpwaq a Thuầeunt n!
Chẳsklm ng lẽolfv làpfmb ngưvhko ờmljz i bạmrew n sĩwwxr bọikqn n họikqn đokuf ang tìjffh m sao?
Côvkxv lậsjns p tứpwaq c cưvhko ờmljz i giơivfm tay vớqllq i phínrer a Hứpwaq a Thuầeunt n, “Chàpfmb o côvkxv , Bùnvre i Nhiễnrer m Nhiễnrer m.”
“Nghe danh đokuf ãbvxg lâcwkd u! Hứpwaq a Thuầeunt n.” Hứpwaq a Thuầeunt n bắszlw t tay vớqllq i côvkxv , áwwxr nh mắszlw t nhìjffh n vàpfmb o Cảpwaq nh Thầeunt n Hạmrew o kếquru bêzcqv n, “Anh Cảpwaq nh!”
Cảpwaq nh Thầeunt n Hạmrew o bịbweo bơivfm đokuf ếquru n giờmljz cũmdsi ng khôvkxv ng muốjvbh n đokuf ểikqn tâcwkd m đokuf ếquru n Hứpwaq a Thuầeunt n, nhưvhko ng……Đeskv ưvhko ờmljz n Sóndwy c bâcwkd y giờmljz rấnexx t cầeunt n côvkxv ấnexx y.
“Chàpfmb o côvkxv .” Âwkqr m thanh bìjffh nh tĩwwxr nh thanh lạmrew nh.
“Ngồwumo i đokuf i!” Đeskv ứpwaq a bépofv trong lòvhko ng Bùnvre i Nhiễnrer m Nhiễnrer m khôvkxv ng hềoxly sợannm lạmrew , giơivfm tay nhỏmljz lêzcqv n liềoxly n bòvhko lêzcqv n ngưvhko ờmljz i Tềoxly Viễnrer n Dưvhko ơivfm ng ởmrew kếquru bêzcqv n.
“Muốjvbh n chúplxy bếquru sao?” Bùnvre i Nhiễnrer m Nhiễnrer m cúplxy i đokuf ầeunt u nhìjffh n vàpfmb o em bépofv , “Đeskv ưvhko ợannm c khôvkxv ng?”
“Đeskv ưvhko ợannm c.” Tềoxly Viễnrer n Dưvhko ơivfm ng nhậsjns n lấnexx y em bépofv , đokuf ứpwaq ng trêzcqv n đokuf ùnvre i củocau a anh, đokuf ôvkxv i mắszlw t to màpfmb u xanh nhìjffh n anh.
Phụpofv c vụpofv rấnexx t nhanh bắszlw t đokuf ầeunt u lêzcqv n móndwy n, Bùnvre i Nhiễnrer m Nhiễnrer m nhiệatrz t tìjffh nh nóndwy i chuyệatrz n vớqllq i Hứpwaq a Thuầeunt n, rấnexx t nhanh hỏmljz i đokuf ếquru n phầeunt n nghềoxly nghiệatrz p.
“Tôvkxv i……báwwxr c sĩwwxr .” Hứpwaq a Thuầeunt n bưvhko ng ly rưvhko ợannm u, thong thảpwaq trảpwaq lờmljz i.
Nhìjffh n thấnexx y họikqn đokuf ưvhko ơivfm ng nhiêzcqv n làpfmb biếquru t đokuf ưvhko ợannm c nguyêzcqv n nhâcwkd n họikqn nhiệatrz t tìjffh nh nhưvhko thếquru rồwumo i.
Vìjffh Đeskv ưvhko ờmljz ng Sóndwy c!
“Báwwxr c sĩwwxr , gầeunt n đokuf âcwkd y cóndwy thờmljz i gian khôvkxv ng? Chúplxy ng tôvkxv i cóndwy mộocsh t ngưvhko ờmljz i bạmrew n trong bệatrz nh việatrz n, khôvkxv ng biếquru t báwwxr c sĩwwxr Hứpwaq a cóndwy thểikqn tiệatrz n đokuf i thăgcrf m anh ấnexx y khôvkxv ng?”
Hứpwaq a Thuầeunt n nghiêzcqv ng đokuf ầeunt u, áwwxr nh mắszlw t nhạmrew t nhạmrew t nhìjffh n vàpfmb o Tềoxly Viễnrer n Dưvhko ơivfm ng, “Viễnrer n Dưvhko ơivfm ng, chúplxy ng ta gầeunt n đokuf âcwkd y còvhko n cóndwy chuyệatrz n kháwwxr c làpfmb m khôvkxv ng?”
“Tôvkxv i khôvkxv ng cóndwy , côvkxv cóndwy sao?” Tềoxly Viễnrer n Dưvhko ơivfm ng bâcwkd y giờmljz đokuf ang vui vẻhamo ghẹiqus o em bépofv .
Đeskv úplxy ng làpfmb đokuf áwwxr ng yêzcqv u.
Dễnrer thưvhko ơivfm ng nhưvhko lúplxy c Dưvhko ơivfm ng Dưvhko ơivfm ng Noãbvxg n Noãbvxg n còvhko n nhỏmljz .
“Tôvkxv i……” Côvkxv đokuf ãbvxg áwwxr m chỉmljz rõzvig ràpfmb ng nhưvhko thếquru cũmdsi ng nhìjffh n khôvkxv ng ra, xem ra côvkxv chỉmljz cóndwy thểikqn đokuf i thăgcrf m Đeskv ưvhko ờmljz ng Sóndwy c rồwumo i.
“Tôvkxv i cũmdsi ng khôvkxv ng cóndwy , ngàpfmb y mai tôvkxv i đokuf i xem thửwwwl !” Hứpwaq a Thuầeunt n nghiêzcqv ng đokuf ầeunt u nhìjffh n vàpfmb o Tềoxly Viễnrer n Dưvhko ơivfm ng vàpfmb Tiểikqn u Hàpfmb nh Hàpfmb nh, trôvkxv ng ra anh cũmdsi ng rấnexx t làpfmb thínrer ch con nínrer t đokuf ấnexx y!
Cáwwxr i đokuf ềoxly xuấnexx t ngàpfmb y đokuf óndwy củocau a côvkxv khôvkxv ng tốjvbh t sao?
Côvkxv cảpwaq m thấnexx y cũmdsi ng khôvkxv ng tệatrz đokuf ấnexx y!
Lúplxy c nếquru u nhưvhko đokuf ếquru n đokuf ưvhko ợannm c bưvhko ớqllq c đokuf óndwy , côvkxv cảpwaq m thấnexx y bảpwaq n thâcwkd n chắszlw c cóndwy thểikqn chấnexx p nhậsjns n đokuf ưvhko ợannm c.
“Chúplxy ……” Tiểikqn u Hàpfmb nh Hàpfmb nh tay nhỏmljz đokuf ấnexx m vàpfmb o ngưvhko ờmljz i anh, miệatrz ng nhỏmljz đokuf ộocsh t nhiêzcqv n bắszlw t đokuf ầeunt u phun nưvhko ớqllq c miếquru ng, “Phụpofv t……”
“Hàpfmb nh Hàpfmb nh!” Bùnvre i Nhiễnrer m Nhiễnrer m nhìjffh n thấnexx y đokuf ộocsh ng táwwxr c củocau a nóndwy , lậsjns p tứpwaq c nghiêzcqv m khắszlw c la lêzcqv n.
Tiểikqn u Hàpfmb nh Hàpfmb nh lèwswu lưvhko ỡsjns i, quay đokuf ầeunt u nhìjffh n côvkxv , vẻhamo mặleqc t cưvhko ờmljz i vui.
“Đeskv ứpwaq a con nàpfmb y, gâcwkd y chuyệatrz n còvhko n vui nhưvhko thếquru .” Bùnvre i Nhiễnrer m Nhiễnrer m cạmrew n lờmljz i bếquru lấnexx y Tiểikqn u Hàpfmb nh Hàpfmb nh, nhìjffh n vàpfmb o áwwxr o sơivfm mi trưvhko ớqllq c ngựleqc c củocau a Tềoxly Viễnrer n Dưvhko ơivfm ng bịbweo ưvhko ớqllq t, “Tềoxly tổvkxv ng, anh đokuf i thay đokuf ồwumo đokuf i!”
“Đeskv ưvhko ợannm c.” Tềoxly Viễnrer n Dưvhko ơivfm ng vừppyn a nóndwy i liềoxly n đokuf ứpwaq ng dậsjns y, bọikqn n họikqn cũmdsi ng ăgcrf n xong rồwumo i.
Hứpwaq a Thuầeunt n lậsjns p tứpwaq c cũmdsi ng đokuf i theo.
Trong phòvhko ng chỉmljz còvhko n lạmrew i gia đokuf ìjffh nh 3 ngưvhko ờmljz i bọikqn n họikqn , Cảpwaq nh Thầeunt n Hạmrew o nhìjffh n vàpfmb o Tiểikqn u Hàpfmb nh Hàpfmb nh cưvhko ờmljz i gian, giơivfm lêzcqv n mộocsh t ngóndwy n cáwwxr i, “Con trai! Làpfmb m tốjvbh t lắszlw m.”
Bùnvre i Nhiễnrer m Nhiễnrer m nhìjffh n vàpfmb o vẻhamo mặleqc t thanh lạmrew nh tuấnexx n túplxy củocau a Cảpwaq nh Thầeunt n Hạmrew o, ngữgcrf khínrer nghiêzcqv m khắszlw c, “Anh dạmrew y nóndwy sao?”
“Khôvkxv ng cóndwy , vợannm , anh khôvkxv ng cóndwy .” Anh đokuf i vàpfmb o vẫeskv n chưvhko a nóndwy i chuyệatrz n vớqllq i Tiểikqn u Hàpfmb nh Hàpfmb nh, làpfmb m sao cóndwy thểikqn dạmrew y nóndwy .
“Nóndwy làpfmb con nínrer t, hiệatrz n tưvhko ợannm ng bìjffh nh thưvhko ờmljz ng.” Cảpwaq nh Thầeunt n Hạmrew o mặleqc t khôvkxv ng đokuf ổvkxv i sắszlw c nóndwy i, “Phảpwaq i khôvkxv ng? Tiểikqn u Hàpfmb nh Hàpfmb nh.” Tiểikqn u Hàpfmb nh Hàpfmb nh khôvkxv ng ngờmljz lạmrew i gậsjns t đokuf ầeunt u, vẻhamo mặleqc t đokuf óndwy Bùnvre i Nhiễnrer m Nhiễnrer m xépofv m tínrer ……
Hai ngư
“Tố
Thư
“Chuyệ
“Trong lò
“Ừ
……
Gió
Trê
“Muộ
Hứ
“Tề
“Tề
“Nhiễ
“Nghe hay khô
“Tạ
Cô
Tề
Nó
Hứ
“Khô
“Tề
“Phong tì
Sớ
Như
Trá
Chiề
Tề
Tề
“Ra đ
“Khô
“Khô
Hai ngư
Bù
Á
Trong ma mị
Đ
“Gọ
Tề
Tiể
“Ngoan thậ
Bù
Chẳ
Cô
“Nghe danh đ
Cả
“Chà
“Ngồ
“Muố
“Đ
Phụ
“Tô
Nhì
Vì
“Bá
Hứ
“Tô
Đ
Dễ
“Tô
“Tô
Cá
Cô
Lú
“Chú
“Hà
Tiể
“Đ
“Đ
Hứ
Trong phò
Bù
“Khô
“Nó
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.