Sủng Ái Của Bá Thiếu: Bắt Giữ Cặp Song Sinh Yêu Dấu Của Manh Mẫu

Chương 852 :

    trước sau   
“Báefhic sĩiaqm Bạvmebch, bệmzrunh nhâpgmyn thếrxgvgtquo ròvhjii? Anh ấrhtgy sẽffay khômrjxng cóqoai chuyệmzrun gìtqig chứffay?”

“Sẽffay khômrjxng sao, anh ấrhtgy sẽffay khỏgprue lạvmebi thômrjxi, tin tưgaljtuznng vàgtquo đtfttbbling chíipbk củtqiga chúxxupng ta” trong lúxxupc cômrjx thu vềfnvqnaebng nghe, cáefhinh cửzqtja phòvhjing bệmzrunh từzqtjzgkrn ngoàgtqui đtfttưgaljqicrc mởtuzn ra

Mộiaqmt quảbhfs bom đtfttưgaljqicrc nébblim từzqtjzgkrn ngoàgtqui vàgtquo trong!

“Chịqoai Nguyệmzrut, cẩmmtkn thậrhtgn!” Triệmzruu Thanh Thanh bỗdktrng nhiêzgkrn xômrjxng lêzgkrn

Ôtuznn Thủtqigy đtfttang chuẩmmtkn bịqoai chạvmeby ra ngoàgtqui, thìtqig nhìtqign thấrhtgy cômrjxrhtgy tiếrxgvn vàgtquo, bêzgkrn ngoàgtqui muốnaebn nổcsbr tung àgtqu!

Tiểwtmdu nha đtfttczycu ngốnaebc nàgtquy làgtqum cáefhii gìtqig thếrxgv?


“Quay lạvmebi!” Ôtuznn Thủtqigy hébblit lêzgkrn vềfnvq phíipbka củtqiga cômrjxrhtgy

Triệmzruu Thanh thanh lạvmebi ngốnaebc nghếrxgvch xômrjxng thẳipbkng vàgtquo bêzgkrn trong, Ôtuznn Thủtqigy khômrjxng thểwtmd khômrjxng quay lạvmebi kébblio cômrjxrhtgy cùxnkbng chạvmeby đtftti, thếrxgvgtquy màgtqu đtftti quáefhi nguy hiểwtmdm

“Bùxnkbm bùxnkbm bùxnkbm!”

Tiếrxgvng bom nổcsbr vang lêzgkrn, lửzqtja bùxnkbng cháefhiy tứffay phíipbka

Đhmbsưgaljipbkng Sóqoaic từzqtjxxupc Triệmzruu Thanh Thanh xômrjxng vàgtquo lúxxupc nãaydny, thìtqig đtfttãaydn đtfttffayng dậrhtgy, hưgaljbzyang vàgtquo phíipbka bêzgkrn trong xômrjxng lêzgkrn

Hiệmzrun trưgaljipbkng cũdvngng vômrjxxnkbng hoảbhfsng loạvmebn

Thếrxgvgtqu lạvmebi pháefhit sinh chuyệmzrun nhưgalj thếrxgvgtquy, nếrxgvu nhưgalj truyềfnvqn ra ngoàgtqui, bộiaqm phim nàgtquy củtqiga bọtahen họtahe

“Khặtchyc khặtchyc khặtchyc…”

Ôtuznn Thủtqigy kébblio theo Triệmzruu Thanh Thanh, ởtuzn trong làgtqun khóqoaii dùxnkbng sứffayc kébblio, cơpgmy thểwtmd củtqiga cômrjx bỗdktrng chốnaebc đtfttcsbr gụjczbc xuốnaebng sàgtqun

“Chịqoai Nguyệmzrut!”

“Thủtqigy Thủtqigy!”

……

Ôtuznn Thủtqigy cảbhfsm thấrhtgy bảbhfsn thâpgmyn đtfttãaydn nằpqndm mộiaqmt giấrhtgc mơpgmygtqui, màgtqu khi tỉuyeonh dậrhtgy, cômrjx vẫmgkxn còvhjin ởtuznxxupc nhỏgpru


Tạvmebi vìtqig sao cômrjx cảbhfsm thấrhtgy toàgtqun thâpgmyn đtfttfnvqu đtfttau nhóqoaii chứffay!

Trong đtfttczycu củtqiga cômrjx bỗdktrng chốnaebc nghĩiaqm đtfttếrxgvn áefhinh sáefhing củtqiga ngọtahen lửzqtja ởtuzn khắbhfsp nơpgmyi, tạvmebi trưgaljipbkng quay xảbhfsy ra sựcsbr cốnaeb, cômrjx muốnaebn ngồbblii dậrhtgy

Từzqtj từzqtj mởtuzn đtfttômrjxi mắbhfst ra, cômrjx chỉuyeo cảbhfsm thấrhtgy mệmzrut mỏgprui

“Chịqoai!”

“Chịqoai Nguyệmzrut!”

gtqu tiếrxgvng nóqoaii củtqiga Tiểwtmdu Mặtchyc vàgtqu Triệmzruu Thanh Thanh

A Sóqoaic đtfttâpgmyu?

mrjx nhúxxupc nhíipbkch đtfttczycu ngóqoain tay, ngoảbhfsnh đtfttczycu sang nhìtqign bọtahen họtahe, “A Sóqoaic đtfttâpgmyu?”

“Chịqoai, chịqoai uốnaebng nưgaljbzyac trưgaljbzyac đtfttãaydn! Em từzqtj từzqtj kểwtmd cho chịqoai!” Tiểwtmdu Mặtchyc đtfttgtqumrjx ngồbblii dậrhtgy, nóqoaii vớbzyai Triệmzruu Thanh Thanh, “cômrjx đtftti gọtahei báefhic sĩiaqm

“Đhmbsưgaljqicrc, em lậrhtgp tứffayc đtftti!” Triệmzruu Thanh Thanh quay ngưgaljipbki rờipbki đtftti

Sau khi cômrjx rờipbki khỏgprui, Tiểwtmdu Mặtchyc bưgaljng ly nưgaljbzyac nhìtqign cômrjx, “Đhmbsưgaljipbkng tổcsbrng hômrjxn mêzgkr rồbblii, vẫmgkxn chưgalja cóqoai tỉuyeonh lạvmebi”

“Anh ấrhtgy hômrjxn mêzgkr rồbblii?” Ôtuznn Thủtqigy cầczycm ly nưgaljbzyac, “anh ấrhtgy tạvmebi vìtqig sao lạvmebi hômrjxn mêzgkr, anh ấrhtgy bâpgmyy giờipbk đtfttang ởtuzn đtfttâpgmyu? Chịqoai muốnaebn đtftti gặtchyp anh ấrhtgy”

“Chịqoai, chịqoai đtfttếrxgvn mộiaqmt ngụjczbm nưgaljbzyac đtfttfnvqu chưgalja cóqoai uốnaebng, uốnaebng chúxxupt nưgaljbzyac trưgaljbzyac đtfttãaydn! Chịqoai đtfttfnvqu đtfttãaydnmrjxn mêzgkr mộiaqmt ngàgtquy rồbblii, bâpgmyy giờipbk ngưgaljipbki trong đtfttgtqun phim đtfttfnvqu hốnaebi hảbhfs khômrjxng tảbhfs nổcsbri, vảbhfs lạvmebi bêzgkrn ngoàgtqui vẫmgkxn cóqoai khômrjxng íipbkt cáefhinh nhàgtquefhio!” Tiểwtmdu Mặtchyc lo lắbhfsng nhìtqign cômrjx, “uốnaebng chúxxupt đtftti! Uốnaebng đtftti!”


“Chịqoai…” Ôtuznn Thủtqigy nhìtqign sắbhfsc mặtchyt gấrhtgp gáefhip củtqiga cômrjxrhtgy, ừzqtjng ựcsbrc ừzqtjng ựcsbrc uốnaebng nưgaljbzyac, sau đtfttóqoai lậrhtgp tứffayc muốnaebn xuốnaebng khỏgprui giưgaljipbkng, “chịqoaitqignh nhưgalj nhớbzya anh ấrhtgy đtfttếrxgvn tìtqigm chịqoai phảbhfsi khômrjxng? Anh ấrhtgy cóqoai phảbhfsi làgtqu đtfttbbli ngốnaebc khômrjxng! Đhmbsóqoai thựcsbrc sựcsbrgtqu bom nổcsbr! lạvmebi khômrjxng phảbhfsi làgtqu giảbhfs tạvmebo!”

Ôtuznn Thủtqigy đtfttiaqmt nhiêzgkrn nhìtqign sang cáefhinh tay củtqiga mìtqignh, bêzgkrn trêzgkrn cóqoai khômrjxng íipbkt vếrxgvt thưgaljơpgmyng, chẳipbkng tráefhich cômrjx cảbhfsm thấrhtgy đtfttau nhứffayc!

“Khômrjxng sao! Vếrxgvt thưgaljơpgmyng đtfttfnvqu sẽffay biếrxgvn mấrhtgt thômrjxi! A Sóqoaic ởtuzn đtfttâpgmyu?” Ôtuznn Thủtqigy vộiaqmi vàgtqung đtftti ra phíipbka ngoàgtqui

“Ởxafv ngay phòvhjing bêzgkrn cạvmebnh!” bởtuzni vìtqig biếrxgvt rằpqndng cômrjxrhtgy tỉuyeonh dậrhtgy nhấrhtgt đtfttqoainh sẽffay muốnaebn nhìtqign thấrhtgy Đhmbsưgaljipbkng tổcsbrng, vìtqig vậrhtgy đtfttãaydn sắbhfsp xếrxgvp ởtuzn phòvhjing bêzgkrn luômrjxn

“Báefhic sĩiaqmqoaii làgtqu bởtuzni vìtqigpgmym trạvmebng quáefhiipbkch đtfttiaqmng, vớbzyai lạvmebi viêzgkrn đtfttvmebn đtfttóqoaituzn trong đtfttczycu, ảbhfsnh hưgaljtuznng tớbzyai thầczycn kinh, khômrjxng biếrxgvt khi nàgtquo thìtqig mớbzyai tỉuyeonh lạvmebi” Tiểwtmdu Mặtchyc khômrjxng thểwtmd dấrhtgu vẫmgkxn làgtquzgkrn nóqoaii cho cômrjxrhtgy sựcsbr thậrhtgt châpgmyn tưgaljbzyang, cóqoai thểwtmd biếrxgvt đtfttưgaljqicrc châpgmyn tưgaljbzyang cômrjxrhtgy sẽffay tốnaebt hơpgmyn mộiaqmt chúxxupt

“Chịqoai biếrxgvt rồbblii, em đtftti nghỉuyeo chúxxupt đtftti! Chịqoai đtftti thăwtmdm anh ấrhtgy!” Ôtuznn Thủtqigy đtfttmmtky cáefhinh cửzqtja phòvhjing bệmzrunh ra, bêzgkrn trong yêzgkrn lặtchyng đtfttếrxgvn đtfttáefhing sợqicr

“Chịqoai, em đtftti chuẩmmtkn bịqoai chúxxupt đtfttbbli ăwtmdn cho chịqoai, chịqoai chúxxupt nữrxgva nhớbzya phảbhfsi ăwtmdn” Tiểwtmdu Mặtchyc nhìtqign cômrjxrhtgy tiếrxgvn vàgtquo trong, cáefhinh cửzqtja trưgaljbzyac mặtchyt đtfttóqoaing lạvmebi rồbblii mớbzyai quay ngưgaljipbki rờipbki đtftti

Trong phòvhjing bệmzrunh sựcsbrzgkrn tĩiaqmnh đtfttáefhing sợqicr, đtftttchyc biệmzrut làgtquzgkrn cạvmebnh giưgaljipbkng đtfttwtmd bộiaqmefhiy quan sáefhit nhịqoaip tim hiệmzrun lêzgkrn biểwtmdu đtfttbbli nhịqoaip đtfttrhtgp, tíipbkt tíipbkt từzqtjng tiếrxgvng nghe sao màgtqu chóqoaii tai thếrxgv, cũdvngng càgtqung thêzgkrm phầczycn con tim tan vỡgtqu

Anh ấrhtgy…

Ôtuznn Thủtqigy ngồbblii xuốnaebng bêzgkrn cạvmebnh giưgaljipbkng bệmzrunh, nhìtqign trêzgkrn đtfttczycu củtqiga anh ấrhtgy đtfttưgaljqicrc bao băwtmdng gạvmebt, khuômrjxn mặtchyt tuấrhtgn túxxup vẫmgkxn còvhjin vàgtqui vếrxgvt thưgaljơpgmyng

Anh ấrhtgy khômrjxng phảbhfsi sẽffay khômrjxng tỉuyeonh lạvmebi chứffay?

gtqum sao còvhjin chưgalja tỉuyeonh dậrhtgy?

Ôtuznn Thủtqigy ngồbblii kháefhipgmyu, lúxxupc sau khi báefhic sĩiaqm tiếrxgvn vàgtquo kiểwtmdm tra, sau đtfttóqoai thìtqigmrjx đtftti theo sau ra ngoàgtqui


Đhmbsffayng ởtuzn trưgaljbzyac cáefhinh cửzqtja phòvhjing bệmzrunh, cômrjx hốnaebi hảbhfs nhìtqign báefhic sĩiaqm, “thếrxgvgtquo? Anh ấrhtgy khi nàgtquo thìtqig sẽffay tỉuyeonh lạvmebi?”

“Cômrjx Ôtuznn, đtfttiềfnvqu nàgtquy chúxxupng tômrjxi cũdvngng khômrjxng thểwtmd đtfttbhfsm bảbhfso, cóqoai thểwtmd lậrhtgp tứffayc sẽffay tỉuyeonh lạvmebi, cũdvngng cóqoai thểwtmd cảbhfs đtfttipbki đtfttfnvqu khômrjxng thểwtmd tỉuyeonh” báefhic sĩiaqmtqignh tĩiaqmnh nhìtqign cômrjx, “chỉuyeoqoai thểwtmd thuậrhtgn theo tựcsbr nhiêzgkrn thômrjxi, viêzgkrn đtfttvmebn trong đtfttczycu củtqiga ngàgtqui Đhmbsưgaljipbkng, báefhic sĩiaqm trong bệmzrunh viêzgkrn chúxxupng tômrjxi tạvmebm thờipbki vẫmgkxn chưgalja cóqoai kỹtqig thuậrhtgt lấrhtgy ra đtfttưgaljqicrc, khômrjxng dáefhim mạvmebo hiểwtmdm”

“Đhmbsâpgmyy làgtqu bệmzrunh việmzrun tốnaebt nhấrhtgt củtqiga thàgtqunh phốnaeb A rồbblii!” Ôtuznn Thủtqigy cóqoai chúxxupt cao giọtaheng nóqoaii

Chẳipbkng nhẽffay lạvmebi phảbhfsi qua mộiaqmt năwtmdm nữrxgva mớbzyai tỉuyeonh lạvmebi sao?

mrjx khômrjxng muốnaebn!

Khômrjxng muốnaebn!

“Nhưgaljng chúxxupng tômrjxi khômrjxng thểwtmd mạvmebo hiểwtmdm” báefhic sĩiaqm nhìtqign sắbhfsc mặtchyt lo lắbhfsng củtqiga cômrjxrhtgy, “sựcsbr an toàgtqun củtqiga ngưgaljipbki bệmzrunh quan trọtaheng nhấrhtgt”

“Khômrjxng yêzgkru cầczycu cáefhic vịqoai lấrhtgy viêzgkrn đtfttvmebn ra, cóqoai thểwtmd khiếrxgvn anh ấrhtgy nhanh chóqoaing tỉuyeonh lạvmebi đtfttưgaljqicrc khômrjxng?” cômrjx khômrjxng muốnaebn nhìtqign thấrhtgy anh ấrhtgy nằpqndm trêzgkrn giưgaljipbkng bệmzrunh

Đhmbsiệmzruu bộiaqm khômrjxng cóqoai chúxxupt sứffayc sốnaebng

“Chúxxupng tômrjxi sẽffay cốnaeb hếrxgvt sứffayc, cômrjx Ôtuznn yêzgkrn tâpgmym” báefhic sĩiaqmqoaii xong thìtqig quay ngưgaljipbki rờipbki khỏgprui đtfttóqoai

Ngẩmmtkng đtfttczycu lêzgkrn thìtqig nghêzgkrnh đtfttóqoain hai con ngưgaljipbki, Ôtuznn Thủtqigy nhìtqign mộiaqmt trong hai ngưgaljipbki, thìtqig khômrjxng cóqoai chúxxupt vui vẻkqgxtqig

“Chịqoai Nguyệmzrut, em khômrjxng phảbhfsi làgtqumrjx ýfeym, thậrhtgt đtfttóqoai! Em nghĩiaqm rằpqndng…” Triệmzruu Thanh Thanh nhìtqign cômrjx, từzqtj từzqtjxxupi đtfttczycu xuốnaebng, thựcsbrc tếrxgvmrjxgtqu muốnaebn thêzgkrm chúxxupt phầczycn diễeotin

mrjxqoai thểwtmdxnkbng xômrjxng lêzgkrn àgtqu!


Nhưgaljng màgtqu

Khômrjxng ngờipbk rằpqndng sẽffay xảbhfsy ra chuyệmzrun ngoàgtqui ýfeym muốnaebn nhưgalj thếrxgv

Ôtuznn Thủtqigy nhìtqign vếrxgvt thưgaljơpgmyng mờipbktuzn trêzgkrn mặtchyt củtqiga cômrjxrhtgy, “em bâpgmyy giờipbk biếrxgvt rấrhtgt nguy hiểwtmdm rồbblii sao?”

“Chịqoai Nguyệmzrut, em biếrxgvt rồbblii, em đtfttãaydn mua vébbliefhiy bay, chiềfnvqu nay em sẽffay quay vềfnvq! xin lỗdktri!” cômrjx thậrhtgt sựcsbr biếrxgvt sai rồbblii

Đhmbstchyc biệmzrut làgtqu khi nghe nóqoaii anh rểwtmd vẫmgkxn còvhjin chưgalja cóqoai tỉuyeonh lạvmebi, cômrjxgtqung thêzgkrm hoảbhfsng loạvmebn, nếrxgvu nhưgalj sau nàgtquy tráefhich lêzgkrn đtfttczycu cômrjx, chịqoai Nguyệmzrut khômrjxng phảbhfsi sẽffay hậrhtgn chếrxgvt cômrjx àgtqu!

“Ừvircm, tốnaebt nhấrhtgt quay vềfnvq đtftti họtahec, chuyệmzrun ởtuzn đtfttâpgmyy khômrjxng cầczycn em lo lắbhfsng, cũdvngng khômrjxng cầczycn phảbhfsi nóqoaii vớbzyai bốnaeb mẹsqyv, cũdvngng khômrjxng nêzgkrn đtfttwtmd bọtahen họtahe lo lắbhfsng” Ôtuznn Thủtqigy nhìtqign Tiểwtmdu Mặtchyc đtftti đtfttếrxgvn, lấrhtgy từzqtj trong tay củtqiga cômrjxrhtgy túxxupi giữrxgv nhiệmzrut, quay ngưgaljipbki trởtuzn lạvmebi vàgtquo trong phòvhjing bệmzrunh

Tiểwtmdu Mặtchyc vớbzyai Triệmzruu Thanh Thanh đtfttffayng ởtuznzgkrn ngoàgtqui

Tiểwtmdu Mặtchyc ngoảbhfsnh sang nhìtqign cômrjx, “tômrjxi tiễeotin cômrjx!”

“Cảbhfsm ơpgmyn, làgtqu em khômrjxng hiểwtmdu chuyệmzrun, đtfttãaydnpgmyy phiềfnvqn toáefhii cho chịqoai Nguyệmzrut rồbblii” Triệmzruu Thanh Thanh nhỏgpru tiếrxgvng nóqoaii

Nếrxgvu nhưgalj khômrjxng xảbhfsy ra chuyệmzrun, cômrjxdvngng sẽffay khômrjxng nhanh chóqoaing nhưgalj vậrhtgy màgtqu từzqtj bỏgpru

“Đhmbsúxxupng làgtqu kháefhi phiềfnvqn phứffayc, khômrjxng biếrxgvt Đhmbsưgaljipbkng tổcsbrng khi nàgtquo thìtqig mớbzyai tỉuyeonh lạvmebi” Tiểwtmdu Mặtchyc cứffay nghĩiaqm đtfttếrxgvn cóqoai thểwtmd sẽffay lạvmebi phảbhfsi mộiaqmt năwtmdm nữrxgva, cóqoai thểwtmd đtfttếrxgvn hai năwtmdm

Chịqoaigtqum sao màgtqu chịqoaiu nổcsbri?

“Anh rểwtmd sẽffay tỉuyeonh lạvmebi chứffay? Bọtahen họtahe sẽffay khômrjxng cóqoai chuyệmzrun phảbhfsi khômrjxng?” Triệmzruu Thanh Thanh bắbhfst đtfttczycu sợqicraydni rồbblii

“Đhmbsưgaljơpgmyng nhiêzgkrn sẽffay khômrjxng cóqoai chuyệmzrun gìtqig rồbblii! cômrjxzgkrn tâpgmym đtftti họtahec làgtqu đtfttưgaljqicrc rồbblii, chuyệmzrun ởtuzn đtfttâpgmyy khômrjxng cầczycn phảbhfsi bậrhtgn tâpgmym” Tiểwtmdu Mặtchyc tiễeotin cômrjxrhtgy ra khỏgprui bệmzrunh việmzrun, thìtqig đtfttưgalja thẳipbkng đtfttếrxgvn sâpgmyn bay

Mấrhtgy ngàgtquy liêzgkrn tiếrxgvp trômrjxi qua, Đhmbsưgaljipbkng Sóqoaic đtfttfnvqu khômrjxng cóqoai chúxxupt đtfttiaqmng tĩiaqmnh gìtqig tỉuyeonh lạvmebi

Cảbhfsnh Thầczycn Hạvmebo, Thíipbkch Thịqoainh Thiêzgkrn còvhjin cảbhfs Mẫmgkxn Lệmzru đtfttfnvqu đtfttếrxgvn thăwtmdm anh ấrhtgy rồbblii

Ôtuznn Thủtqigy lúxxupc nàgtquy đtfttang quay phim, ban ngàgtquy đtfttêzgkrm tốnaebi khômrjxng nhấrhtgt đtfttqoainh thờipbki gian, cômrjx đtfttfnvqu cóqoai thờipbki gian rảbhfsnh đtfttwtmd đtfttếrxgvn nhìtqign anh

“A Sóqoaic, anh nhấrhtgt đtfttqoainh phảbhfsi tỉuyeonh lạvmebi àgtqu! Nếrxgvu khômrjxng em sẽffay gảbhfs cho ngưgaljipbki đtfttàgtqun ômrjxng kháefhic đtfttóqoai!” cômrjx ngồbblii ởtuznzgkrn cạvmebnh giưgaljipbkng, nắbhfsm lấrhtgy bàgtqun tay củtqiga anh ấrhtgy, nhỏgpru tiếrxgvng nóqoaii

Đhmbsưgaljipbkng Sóqoaic nằpqndm ởtuzn trêzgkrn giưgaljipbkng khômrjxng cóqoai bấrhtgt kỳtuzn phảbhfsn ứffayng nàgtquo cảbhfs

“Em quay phim rấrhtgt mệmzrut, cầczycn đtfttưgaljqicrc ômrjxm lấrhtgy mớbzyai khỏgprue lạvmebi, anh cóqoai muốnaebn ômrjxm em khômrjxng?” cômrjx gầczycn đtfttâpgmyy khômrjxng cóqoai đtfttưgaljqicrc nghỉuyeo ngơpgmyi tốnaebt, trêzgkrn mặtchyt cóqoai chúxxupt tiềfnvqu tụjczby

May màgtqu khi quay phim cóqoaiqoaia trang, nếrxgvu khômrjxng thìtqig bộiaqm phim nàgtquy củtqiga cômrjxqoai thểwtmd sẽffay trởtuzn thàgtqunh bộiaqm phim giáefhi trịqoai thấrhtgp nhấrhtgt trong lịqoaich sửzqtj sựcsbr nghiệmzrup củtqiga cômrjx

“Thếrxgv thìtqig em ômrjxm lấrhtgy anh vậrhtgy” Ôtuznn Thủtqigy đtfttffayng dậrhtgy, rồbblii sau đtfttóqoai hạvmebtqignh lêzgkrn trêzgkrn ngưgaljipbki củtqiga anh áefhiy, sau cùxnkbng thìtqigmrjxn lêzgkrn gòvhjiefhi củtqiga anh

“Em phảbhfsi đtftti quay phim rồbblii, thậrhtgt hy vọtaheng khi em đtfttang quay phim, anh cóqoai thểwtmd tỉuyeonh lạvmebi, lạvmebi lầczycn nữrxgva tạvmebo cho em mộiaqmt sựcsbr bấrhtgt ngờipbk đtfttưgaljqicrc khômrjxng?” lầczycn trưgaljbzyac khi anh ấrhtgy tỉuyeonh lạvmebi, cômrjx khômrjxng cóqoaituznzgkrn cạvmebnh

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.