Sủng Ái Của Bá Thiếu: Bắt Giữ Cặp Song Sinh Yêu Dấu Của Manh Mẫu
Chương 852 :
“Báefhi c sĩiaqm Bạvmeb ch, bệmzru nh nhâpgmy n thếrxgv nàgtqu o ròvhji i? Anh ấrhtg y sẽffay khômrjx ng cóqoai chuyệmzru n gìtqig chứffay ?”
“Sẽffay khômrjx ng sao, anh ấrhtg y sẽffay khỏgpru e lạvmeb i thômrjx i, tin tưgalj ởtuzn ng vàgtqu o đtftt ồbbli ng chíipbk củtqig a chúxxup ng ta” trong lúxxup c cômrjx thu vềfnvq ốnaeb ng nghe, cáefhi nh cửzqtj a phòvhji ng bệmzru nh từzqtj bêzgkr n ngoàgtqu i đtftt ưgalj ợqicr c mởtuzn ra
Mộiaqm t quảbhfs bom đtftt ưgalj ợqicr c nébbli m từzqtj bêzgkr n ngoàgtqu i vàgtqu o trong!
“Chịqoai Nguyệmzru t, cẩmmtk n thậrhtg n!” Triệmzru u Thanh Thanh bỗdktr ng nhiêzgkr n xômrjx ng lêzgkr n
Ôtuzn n Thủtqig y đtftt ang chuẩmmtk n bịqoai chạvmeb y ra ngoàgtqu i, thìtqig nhìtqig n thấrhtg y cômrjx ấrhtg y tiếrxgv n vàgtqu o, bêzgkr n ngoàgtqu i muốnaeb n nổcsbr tung àgtqu !
Tiểwtmd u nha đtftt ầczyc u ngốnaeb c nàgtqu y làgtqu m cáefhi i gìtqig thếrxgv ?
“Quay lạvmeb i!” Ôtuzn n Thủtqig y hébbli t lêzgkr n vềfnvq phíipbk a củtqig a cômrjx ấrhtg y
Triệmzru u Thanh thanh lạvmeb i ngốnaeb c nghếrxgv ch xômrjx ng thẳipbk ng vàgtqu o bêzgkr n trong, Ôtuzn n Thủtqig y khômrjx ng thểwtmd khômrjx ng quay lạvmeb i kébbli o cômrjx ấrhtg y cùxnkb ng chạvmeb y đtftt i, thếrxgv nàgtqu y màgtqu đtftt i quáefhi nguy hiểwtmd m
“Bùxnkb m bùxnkb m bùxnkb m!”
Tiếrxgv ng bom nổcsbr vang lêzgkr n, lửzqtj a bùxnkb ng cháefhi y tứffay phíipbk a
Đhmbs ưgalj ờipbk ng Sóqoai c từzqtj lúxxup c Triệmzru u Thanh Thanh xômrjx ng vàgtqu o lúxxup c nãaydn y, thìtqig đtftt ãaydn đtftt ứffay ng dậrhtg y, hưgalj ớbzya ng vàgtqu o phíipbk a bêzgkr n trong xômrjx ng lêzgkr n
Hiệmzru n trưgalj ờipbk ng cũdvng ng vômrjx cùxnkb ng hoảbhfs ng loạvmeb n
Thếrxgv màgtqu lạvmeb i pháefhi t sinh chuyệmzru n nhưgalj thếrxgv nàgtqu y, nếrxgv u nhưgalj truyềfnvq n ra ngoàgtqu i, bộiaqm phim nàgtqu y củtqig a bọtahe n họtahe …
“Khặtchy c khặtchy c khặtchy c…”
Ôtuzn n Thủtqig y kébbli o theo Triệmzru u Thanh Thanh, ởtuzn trong làgtqu n khóqoai i dùxnkb ng sứffay c kébbli o, cơpgmy thểwtmd củtqig a cômrjx bỗdktr ng chốnaeb c đtftt ổcsbr gụjczb c xuốnaeb ng sàgtqu n
“Chịqoai Nguyệmzru t!”
“Thủtqig y Thủtqig y!”
……
Ôtuzn n Thủtqig y cảbhfs m thấrhtg y bảbhfs n thâpgmy n đtftt ãaydn nằpqnd m mộiaqm t giấrhtg c mơpgmy dàgtqu i, màgtqu khi tỉuyeo nh dậrhtg y, cômrjx vẫmgkx n còvhji n ởtuzn lúxxup c nhỏgpru
Tạvmeb i vìtqig sao cômrjx cảbhfs m thấrhtg y toàgtqu n thâpgmy n đtftt ềfnvq u đtftt au nhóqoai i chứffay !
Trong đtftt ầczyc u củtqig a cômrjx bỗdktr ng chốnaeb c nghĩiaqm đtftt ếrxgv n áefhi nh sáefhi ng củtqig a ngọtahe n lửzqtj a ởtuzn khắbhfs p nơpgmy i, tạvmeb i trưgalj ờipbk ng quay xảbhfs y ra sựcsbr cốnaeb , cômrjx muốnaeb n ngồbbli i dậrhtg y
Từzqtj từzqtj mởtuzn đtftt ômrjx i mắbhfs t ra, cômrjx chỉuyeo cảbhfs m thấrhtg y mệmzru t mỏgpru i
“Chịqoai !”
“Chịqoai Nguyệmzru t!”
Làgtqu tiếrxgv ng nóqoai i củtqig a Tiểwtmd u Mặtchy c vàgtqu Triệmzru u Thanh Thanh
A Sóqoai c đtftt âpgmy u?
Cômrjx nhúxxup c nhíipbk ch đtftt ầczyc u ngóqoai n tay, ngoảbhfs nh đtftt ầczyc u sang nhìtqig n bọtahe n họtahe , “A Sóqoai c đtftt âpgmy u?”
“Chịqoai , chịqoai uốnaeb ng nưgalj ớbzya c trưgalj ớbzya c đtftt ãaydn ! Em từzqtj từzqtj kểwtmd cho chịqoai !” Tiểwtmd u Mặtchy c đtftt ỡgtqu cômrjx ngồbbli i dậrhtg y, nóqoai i vớbzya i Triệmzru u Thanh Thanh, “cômrjx đtftt i gọtahe i báefhi c sĩiaqm ”
“Đhmbs ưgalj ợqicr c, em lậrhtg p tứffay c đtftt i!” Triệmzru u Thanh Thanh quay ngưgalj ờipbk i rờipbk i đtftt i
Sau khi cômrjx rờipbk i khỏgpru i, Tiểwtmd u Mặtchy c bưgalj ng ly nưgalj ớbzya c nhìtqig n cômrjx , “Đhmbs ưgalj ờipbk ng tổcsbr ng hômrjx n mêzgkr rồbbli i, vẫmgkx n chưgalj a cóqoai tỉuyeo nh lạvmeb i”
“Anh ấrhtg y hômrjx n mêzgkr rồbbli i?” Ôtuzn n Thủtqig y cầczyc m ly nưgalj ớbzya c, “anh ấrhtg y tạvmeb i vìtqig sao lạvmeb i hômrjx n mêzgkr , anh ấrhtg y bâpgmy y giờipbk đtftt ang ởtuzn đtftt âpgmy u? Chịqoai muốnaeb n đtftt i gặtchy p anh ấrhtg y”
“Chịqoai , chịqoai đtftt ếrxgv n mộiaqm t ngụjczb m nưgalj ớbzya c đtftt ềfnvq u chưgalj a cóqoai uốnaeb ng, uốnaeb ng chúxxup t nưgalj ớbzya c trưgalj ớbzya c đtftt ãaydn ! Chịqoai đtftt ềfnvq u đtftt ãaydn hômrjx n mêzgkr mộiaqm t ngàgtqu y rồbbli i, bâpgmy y giờipbk ngưgalj ờipbk i trong đtftt oàgtqu n phim đtftt ềfnvq u hốnaeb i hảbhfs khômrjx ng tảbhfs nổcsbr i, vảbhfs lạvmeb i bêzgkr n ngoàgtqu i vẫmgkx n cóqoai khômrjx ng íipbk t cáefhi nh nhàgtqu báefhi o!” Tiểwtmd u Mặtchy c lo lắbhfs ng nhìtqig n cômrjx , “uốnaeb ng chúxxup t đtftt i! Uốnaeb ng đtftt i!”
“Chịqoai …” Ôtuzn n Thủtqig y nhìtqig n sắbhfs c mặtchy t gấrhtg p gáefhi p củtqig a cômrjx ấrhtg y, ừzqtj ng ựcsbr c ừzqtj ng ựcsbr c uốnaeb ng nưgalj ớbzya c, sau đtftt óqoai lậrhtg p tứffay c muốnaeb n xuốnaeb ng khỏgpru i giưgalj ờipbk ng, “chịqoai hìtqig nh nhưgalj nhớbzya anh ấrhtg y đtftt ếrxgv n tìtqig m chịqoai phảbhfs i khômrjx ng? Anh ấrhtg y cóqoai phảbhfs i làgtqu đtftt ồbbli ngốnaeb c khômrjx ng! Đhmbs óqoai thựcsbr c sựcsbr làgtqu bom nổcsbr ! lạvmeb i khômrjx ng phảbhfs i làgtqu giảbhfs tạvmeb o!”
Ôtuzn n Thủtqig y đtftt ộiaqm t nhiêzgkr n nhìtqig n sang cáefhi nh tay củtqig a mìtqig nh, bêzgkr n trêzgkr n cóqoai khômrjx ng íipbk t vếrxgv t thưgalj ơpgmy ng, chẳipbk ng tráefhi ch cômrjx cảbhfs m thấrhtg y đtftt au nhứffay c!
“Khômrjx ng sao! Vếrxgv t thưgalj ơpgmy ng đtftt ềfnvq u sẽffay biếrxgv n mấrhtg t thômrjx i! A Sóqoai c ởtuzn đtftt âpgmy u?” Ôtuzn n Thủtqig y vộiaqm i vàgtqu ng đtftt i ra phíipbk a ngoàgtqu i
“Ởxafv ngay phòvhji ng bêzgkr n cạvmeb nh!” bởtuzn i vìtqig biếrxgv t rằpqnd ng cômrjx ấrhtg y tỉuyeo nh dậrhtg y nhấrhtg t đtftt ịqoai nh sẽffay muốnaeb n nhìtqig n thấrhtg y Đhmbs ưgalj ờipbk ng tổcsbr ng, vìtqig vậrhtg y đtftt ãaydn sắbhfs p xếrxgv p ởtuzn phòvhji ng bêzgkr n luômrjx n
“Báefhi c sĩiaqm nóqoai i làgtqu bởtuzn i vìtqig tâpgmy m trạvmeb ng quáefhi kíipbk ch đtftt ộiaqm ng, vớbzya i lạvmeb i viêzgkr n đtftt ạvmeb n đtftt óqoai ởtuzn trong đtftt ầczyc u, ảbhfs nh hưgalj ởtuzn ng tớbzya i thầczyc n kinh, khômrjx ng biếrxgv t khi nàgtqu o thìtqig mớbzya i tỉuyeo nh lạvmeb i” Tiểwtmd u Mặtchy c khômrjx ng thểwtmd dấrhtg u vẫmgkx n làgtqu nêzgkr n nóqoai i cho cômrjx ấrhtg y sựcsbr thậrhtg t châpgmy n tưgalj ớbzya ng, cóqoai thểwtmd biếrxgv t đtftt ưgalj ợqicr c châpgmy n tưgalj ớbzya ng cômrjx ấrhtg y sẽffay tốnaeb t hơpgmy n mộiaqm t chúxxup t
“Chịqoai biếrxgv t rồbbli i, em đtftt i nghỉuyeo chúxxup t đtftt i! Chịqoai đtftt i thăwtmd m anh ấrhtg y!” Ôtuzn n Thủtqig y đtftt ẩmmtk y cáefhi nh cửzqtj a phòvhji ng bệmzru nh ra, bêzgkr n trong yêzgkr n lặtchy ng đtftt ếrxgv n đtftt áefhi ng sợqicr
“Chịqoai , em đtftt i chuẩmmtk n bịqoai chúxxup t đtftt ồbbli ăwtmd n cho chịqoai , chịqoai chúxxup t nữrxgv a nhớbzya phảbhfs i ăwtmd n” Tiểwtmd u Mặtchy c nhìtqig n cômrjx ấrhtg y tiếrxgv n vàgtqu o trong, cáefhi nh cửzqtj a trưgalj ớbzya c mặtchy t đtftt óqoai ng lạvmeb i rồbbli i mớbzya i quay ngưgalj ờipbk i rờipbk i đtftt i
Trong phòvhji ng bệmzru nh sựcsbr yêzgkr n tĩiaqm nh đtftt áefhi ng sợqicr , đtftt ặtchy c biệmzru t làgtqu bêzgkr n cạvmeb nh giưgalj ờipbk ng đtftt ểwtmd bộiaqm máefhi y quan sáefhi t nhịqoai p tim hiệmzru n lêzgkr n biểwtmd u đtftt ồbbli nhịqoai p đtftt ậrhtg p, tíipbk t tíipbk t từzqtj ng tiếrxgv ng nghe sao màgtqu chóqoai i tai thếrxgv , cũdvng ng càgtqu ng thêzgkr m phầczyc n con tim tan vỡgtqu
Anh ấrhtg y…
Ôtuzn n Thủtqig y ngồbbli i xuốnaeb ng bêzgkr n cạvmeb nh giưgalj ờipbk ng bệmzru nh, nhìtqig n trêzgkr n đtftt ầczyc u củtqig a anh ấrhtg y đtftt ưgalj ợqicr c bao băwtmd ng gạvmeb t, khuômrjx n mặtchy t tuấrhtg n túxxup vẫmgkx n còvhji n vàgtqu i vếrxgv t thưgalj ơpgmy ng
Anh ấrhtg y khômrjx ng phảbhfs i sẽffay khômrjx ng tỉuyeo nh lạvmeb i chứffay ?
Làgtqu m sao còvhji n chưgalj a tỉuyeo nh dậrhtg y?
Ôtuzn n Thủtqig y ngồbbli i kháefhi lâpgmy u, lúxxup c sau khi báefhi c sĩiaqm tiếrxgv n vàgtqu o kiểwtmd m tra, sau đtftt óqoai thìtqig cômrjx đtftt i theo sau ra ngoàgtqu i
Đhmbs ứffay ng ởtuzn trưgalj ớbzya c cáefhi nh cửzqtj a phòvhji ng bệmzru nh, cômrjx hốnaeb i hảbhfs nhìtqig n báefhi c sĩiaqm , “thếrxgv nàgtqu o? Anh ấrhtg y khi nàgtqu o thìtqig sẽffay tỉuyeo nh lạvmeb i?”
“Cômrjx Ôtuzn n, đtftt iềfnvq u nàgtqu y chúxxup ng tômrjx i cũdvng ng khômrjx ng thểwtmd đtftt ảbhfs m bảbhfs o, cóqoai thểwtmd lậrhtg p tứffay c sẽffay tỉuyeo nh lạvmeb i, cũdvng ng cóqoai thểwtmd cảbhfs đtftt ờipbk i đtftt ềfnvq u khômrjx ng thểwtmd tỉuyeo nh” báefhi c sĩiaqm bìtqig nh tĩiaqm nh nhìtqig n cômrjx , “chỉuyeo cóqoai thểwtmd thuậrhtg n theo tựcsbr nhiêzgkr n thômrjx i, viêzgkr n đtftt ạvmeb n trong đtftt ầczyc u củtqig a ngàgtqu i Đhmbs ưgalj ờipbk ng, báefhi c sĩiaqm trong bệmzru nh viêzgkr n chúxxup ng tômrjx i tạvmeb m thờipbk i vẫmgkx n chưgalj a cóqoai kỹtqig thuậrhtg t lấrhtg y ra đtftt ưgalj ợqicr c, khômrjx ng dáefhi m mạvmeb o hiểwtmd m”
“Đhmbs âpgmy y làgtqu bệmzru nh việmzru n tốnaeb t nhấrhtg t củtqig a thàgtqu nh phốnaeb A rồbbli i!” Ôtuzn n Thủtqig y cóqoai chúxxup t cao giọtahe ng nóqoai i
Chẳipbk ng nhẽffay lạvmeb i phảbhfs i qua mộiaqm t năwtmd m nữrxgv a mớbzya i tỉuyeo nh lạvmeb i sao?
Cômrjx khômrjx ng muốnaeb n!
Khômrjx ng muốnaeb n!
“Nhưgalj ng chúxxup ng tômrjx i khômrjx ng thểwtmd mạvmeb o hiểwtmd m” báefhi c sĩiaqm nhìtqig n sắbhfs c mặtchy t lo lắbhfs ng củtqig a cômrjx ấrhtg y, “sựcsbr an toàgtqu n củtqig a ngưgalj ờipbk i bệmzru nh quan trọtahe ng nhấrhtg t”
“Khômrjx ng yêzgkr u cầczyc u cáefhi c vịqoai lấrhtg y viêzgkr n đtftt ạvmeb n ra, cóqoai thểwtmd khiếrxgv n anh ấrhtg y nhanh chóqoai ng tỉuyeo nh lạvmeb i đtftt ưgalj ợqicr c khômrjx ng?” cômrjx khômrjx ng muốnaeb n nhìtqig n thấrhtg y anh ấrhtg y nằpqnd m trêzgkr n giưgalj ờipbk ng bệmzru nh
Đhmbs iệmzru u bộiaqm khômrjx ng cóqoai chúxxup t sứffay c sốnaeb ng
“Chúxxup ng tômrjx i sẽffay cốnaeb hếrxgv t sứffay c, cômrjx Ôtuzn n yêzgkr n tâpgmy m” báefhi c sĩiaqm nóqoai i xong thìtqig quay ngưgalj ờipbk i rờipbk i khỏgpru i đtftt óqoai
Ngẩmmtk ng đtftt ầczyc u lêzgkr n thìtqig nghêzgkr nh đtftt óqoai n hai con ngưgalj ờipbk i, Ôtuzn n Thủtqig y nhìtqig n mộiaqm t trong hai ngưgalj ờipbk i, thìtqig khômrjx ng cóqoai chúxxup t vui vẻkqgx gìtqig
“Chịqoai Nguyệmzru t, em khômrjx ng phảbhfs i làgtqu cômrjx ýfeym , thậrhtg t đtftt óqoai ! Em nghĩiaqm rằpqnd ng…” Triệmzru u Thanh Thanh nhìtqig n cômrjx , từzqtj từzqtj cúxxup i đtftt ầczyc u xuốnaeb ng, thựcsbr c tếrxgv cômrjx làgtqu muốnaeb n thêzgkr m chúxxup t phầczyc n diễeoti n
Cômrjx cóqoai thểwtmd cùxnkb ng xômrjx ng lêzgkr n àgtqu !
Nhưgalj ng màgtqu …
Khômrjx ng ngờipbk rằpqnd ng sẽffay xảbhfs y ra chuyệmzru n ngoàgtqu i ýfeym muốnaeb n nhưgalj thếrxgv
Ôtuzn n Thủtqig y nhìtqig n vếrxgv t thưgalj ơpgmy ng mờipbk ởtuzn trêzgkr n mặtchy t củtqig a cômrjx ấrhtg y, “em bâpgmy y giờipbk biếrxgv t rấrhtg t nguy hiểwtmd m rồbbli i sao?”
“Chịqoai Nguyệmzru t, em biếrxgv t rồbbli i, em đtftt ãaydn mua vébbli máefhi y bay, chiềfnvq u nay em sẽffay quay vềfnvq ! xin lỗdktr i!” cômrjx thậrhtg t sựcsbr biếrxgv t sai rồbbli i
Đhmbs ặtchy c biệmzru t làgtqu khi nghe nóqoai i anh rểwtmd vẫmgkx n còvhji n chưgalj a cóqoai tỉuyeo nh lạvmeb i, cômrjx càgtqu ng thêzgkr m hoảbhfs ng loạvmeb n, nếrxgv u nhưgalj sau nàgtqu y tráefhi ch lêzgkr n đtftt ầczyc u cômrjx , chịqoai Nguyệmzru t khômrjx ng phảbhfs i sẽffay hậrhtg n chếrxgv t cômrjx àgtqu !
“Ừvirc m, tốnaeb t nhấrhtg t quay vềfnvq đtftt i họtahe c, chuyệmzru n ởtuzn đtftt âpgmy y khômrjx ng cầczyc n em lo lắbhfs ng, cũdvng ng khômrjx ng cầczyc n phảbhfs i nóqoai i vớbzya i bốnaeb mẹsqyv , cũdvng ng khômrjx ng nêzgkr n đtftt ểwtmd bọtahe n họtahe lo lắbhfs ng” Ôtuzn n Thủtqig y nhìtqig n Tiểwtmd u Mặtchy c đtftt i đtftt ếrxgv n, lấrhtg y từzqtj trong tay củtqig a cômrjx ấrhtg y túxxup i giữrxgv nhiệmzru t, quay ngưgalj ờipbk i trởtuzn lạvmeb i vàgtqu o trong phòvhji ng bệmzru nh
Tiểwtmd u Mặtchy c vớbzya i Triệmzru u Thanh Thanh đtftt ứffay ng ởtuzn bêzgkr n ngoàgtqu i
Tiểwtmd u Mặtchy c ngoảbhfs nh sang nhìtqig n cômrjx , “tômrjx i tiễeoti n cômrjx !”
“Cảbhfs m ơpgmy n, làgtqu em khômrjx ng hiểwtmd u chuyệmzru n, đtftt ãaydn gâpgmy y phiềfnvq n toáefhi i cho chịqoai Nguyệmzru t rồbbli i” Triệmzru u Thanh Thanh nhỏgpru tiếrxgv ng nóqoai i
Nếrxgv u nhưgalj khômrjx ng xảbhfs y ra chuyệmzru n, cômrjx cũdvng ng sẽffay khômrjx ng nhanh chóqoai ng nhưgalj vậrhtg y màgtqu từzqtj bỏgpru
“Đhmbs úxxup ng làgtqu kháefhi phiềfnvq n phứffay c, khômrjx ng biếrxgv t Đhmbs ưgalj ờipbk ng tổcsbr ng khi nàgtqu o thìtqig mớbzya i tỉuyeo nh lạvmeb i” Tiểwtmd u Mặtchy c cứffay nghĩiaqm đtftt ếrxgv n cóqoai thểwtmd sẽffay lạvmeb i phảbhfs i mộiaqm t năwtmd m nữrxgv a, cóqoai thểwtmd đtftt ếrxgv n hai năwtmd m
Chịqoai làgtqu m sao màgtqu chịqoai u nổcsbr i?
“Anh rểwtmd sẽffay tỉuyeo nh lạvmeb i chứffay ? Bọtahe n họtahe sẽffay khômrjx ng cóqoai chuyệmzru n phảbhfs i khômrjx ng?” Triệmzru u Thanh Thanh bắbhfs t đtftt ầczyc u sợqicr hãaydn i rồbbli i
“Đhmbs ưgalj ơpgmy ng nhiêzgkr n sẽffay khômrjx ng cóqoai chuyệmzru n gìtqig rồbbli i! cômrjx yêzgkr n tâpgmy m đtftt i họtahe c làgtqu đtftt ưgalj ợqicr c rồbbli i, chuyệmzru n ởtuzn đtftt âpgmy y khômrjx ng cầczyc n phảbhfs i bậrhtg n tâpgmy m” Tiểwtmd u Mặtchy c tiễeoti n cômrjx ấrhtg y ra khỏgpru i bệmzru nh việmzru n, thìtqig đtftt ưgalj a thẳipbk ng đtftt ếrxgv n sâpgmy n bay
Mấrhtg y ngàgtqu y liêzgkr n tiếrxgv p trômrjx i qua, Đhmbs ưgalj ờipbk ng Sóqoai c đtftt ềfnvq u khômrjx ng cóqoai chúxxup t đtftt ộiaqm ng tĩiaqm nh gìtqig tỉuyeo nh lạvmeb i
Cảbhfs nh Thầczyc n Hạvmeb o, Thíipbk ch Thịqoai nh Thiêzgkr n còvhji n cảbhfs Mẫmgkx n Lệmzru đtftt ềfnvq u đtftt ếrxgv n thăwtmd m anh ấrhtg y rồbbli i
Ôtuzn n Thủtqig y lúxxup c nàgtqu y đtftt ang quay phim, ban ngàgtqu y đtftt êzgkr m tốnaeb i khômrjx ng nhấrhtg t đtftt ịqoai nh thờipbk i gian, cômrjx đtftt ềfnvq u cóqoai thờipbk i gian rảbhfs nh đtftt ểwtmd đtftt ếrxgv n nhìtqig n anh
“A Sóqoai c, anh nhấrhtg t đtftt ịqoai nh phảbhfs i tỉuyeo nh lạvmeb i àgtqu ! Nếrxgv u khômrjx ng em sẽffay gảbhfs cho ngưgalj ờipbk i đtftt àgtqu n ômrjx ng kháefhi c đtftt óqoai !” cômrjx ngồbbli i ởtuzn bêzgkr n cạvmeb nh giưgalj ờipbk ng, nắbhfs m lấrhtg y bàgtqu n tay củtqig a anh ấrhtg y, nhỏgpru tiếrxgv ng nóqoai i
Đhmbs ưgalj ờipbk ng Sóqoai c nằpqnd m ởtuzn trêzgkr n giưgalj ờipbk ng khômrjx ng cóqoai bấrhtg t kỳtuzn phảbhfs n ứffay ng nàgtqu o cảbhfs
“Em quay phim rấrhtg t mệmzru t, cầczyc n đtftt ưgalj ợqicr c ômrjx m lấrhtg y mớbzya i khỏgpru e lạvmeb i, anh cóqoai muốnaeb n ômrjx m em khômrjx ng?” cômrjx gầczyc n đtftt âpgmy y khômrjx ng cóqoai đtftt ưgalj ợqicr c nghỉuyeo ngơpgmy i tốnaeb t, trêzgkr n mặtchy t cóqoai chúxxup t tiềfnvq u tụjczb y
May màgtqu khi quay phim cóqoai hóqoai a trang, nếrxgv u khômrjx ng thìtqig bộiaqm phim nàgtqu y củtqig a cômrjx cóqoai thểwtmd sẽffay trởtuzn thàgtqu nh bộiaqm phim giáefhi trịqoai thấrhtg p nhấrhtg t trong lịqoai ch sửzqtj sựcsbr nghiệmzru p củtqig a cômrjx
“Thếrxgv thìtqig em ômrjx m lấrhtg y anh vậrhtg y” Ôtuzn n Thủtqig y đtftt ứffay ng dậrhtg y, rồbbli i sau đtftt óqoai hạvmeb mìtqig nh lêzgkr n trêzgkr n ngưgalj ờipbk i củtqig a anh áefhi y, sau cùxnkb ng thìtqig hômrjx n lêzgkr n gòvhji máefhi củtqig a anh
“Em phảbhfs i đtftt i quay phim rồbbli i, thậrhtg t hy vọtahe ng khi em đtftt ang quay phim, anh cóqoai thểwtmd tỉuyeo nh lạvmeb i, lạvmeb i lầczyc n nữrxgv a tạvmeb o cho em mộiaqm t sựcsbr bấrhtg t ngờipbk đtftt ưgalj ợqicr c khômrjx ng?” lầczyc n trưgalj ớbzya c khi anh ấrhtg y tỉuyeo nh lạvmeb i, cômrjx khômrjx ng cóqoai ởtuzn bêzgkr n cạvmeb nh
“Sẽ
Mộ
“Chị
Ô
Tiể
“Quay lạ
Triệ
“Bù
Tiế
Đ
Hiệ
Thế
“Khặ
Ô
“Chị
“Thủ
……
Ô
Tạ
Trong đ
Từ
“Chị
“Chị
Là
A Só
Cô
“Chị
“Đ
Sau khi cô
“Anh ấ
“Chị
“Chị
Ô
“Khô
“Ở
“Bá
“Chị
“Chị
Trong phò
Anh ấ
Ô
Anh ấ
Là
Ô
Đ
“Cô
“Đ
Chẳ
Cô
Khô
“Như
“Khô
Đ
“Chú
Ngẩ
“Chị
Cô
Như
Khô
Ô
“Chị
Đ
“Ừ
Tiể
Tiể
“Cả
Nế
“Đ
Chị
“Anh rể
“Đ
Mấ
Cả
Ô
“A Só
Đ
“Em quay phim rấ
May mà
“Thế
“Em phả
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.