Sủng Ái Của Bá Thiếu: Bắt Giữ Cặp Song Sinh Yêu Dấu Của Manh Mẫu
Chương 838 :
“Trừbsat phi anh cóbiem thểvrjg khiếnjle n em buổyval i tốluel i ngủjdmo muộeonp n chúljwj t...”
“Sau nàkxmt y” cômnbr ấzgff y thậanfs t sựupsi làkxmt hếnjle t lầanfs n nàkxmt y đaerj ếnjle n lầanfs n khájcvc c thájcvc ch thứwvpi c anh!
Viêqnmu n đaerj ạwzwr n chưkxmt a lấzgff y ra, nàkxmt o cóbiem sau nàkxmt y chứwvpi ?
“Em chỉgvbm làkxmt bưkxmt ng bữanfs a trưkxmt a ra thômnbr i, còlyly n mặwvpi c tạwzwr p dềqthg ?” Đluel ưkxmt ờistf ng Sóbiem c ngồpdan i bêqnmu n cạwzwr nh bàkxmt n ăpwfg n, nhìumxj n lêqnmu n bộeonp đaerj ồpdan đaerj ang mặwvpi c ởcxzh trêqnmu n ngưkxmt ờistf i củjdmo a cômnbr
“Em đaerj âanfs y gọtwfu i làkxmt chuyêqnmu n nghiệjdmo p” thựupsi c tếnjle chiếnjle c vájcvc y tạwzwr p dềqthg trêqnmu n ngưkxmt ờistf i làkxmt buổyval i chiềqthg u phảkrfn i đaerj i lêqnmu n lớljwj p họtwfu c đaerj ầanfs u bếnjle p mớljwj i mua
“Em vui làkxmt đaerj ưkxmt ợdixz c rồpdan i” chỉgvbm mộeonp t chuyệjdmo n nhỏklbm nhưkxmt nàkxmt y, anh hoàkxmt n toàkxmt n khômnbr ng cóbiem tísbgq nh toájcvc n
Hai ngưkxmt ờistf i cùbwwl ng nhau ăpwfg n bữanfs a sájcvc ng, ăpwfg n xong, Đluel ưkxmt ờistf ng Sóbiem c nhìumxj n khuômnbr n mặwvpi t nhỏklbm bépwfg củjdmo a cômnbr , “hay làkxmt ...em vẫljwj n nêqnmu n vềqthg nhàkxmt làkxmt m”
“Em khômnbr ng muốluel n!” cômnbr muốluel n ởcxzh lạwzwr i đaerj âanfs y
“Vậanfs y thìumxj ởcxzh im trong nhàkxmt , em thậanfs t muốluel n đaerj i họtwfu c lớljwj p đaerj ầanfs u bếnjle p? Bêqnmu n ngoàkxmt i lạwzwr nh nhưkxmt vậanfs y!” anh nhìumxj n mộeonp t cájcvc i ra sắsqkh c trờistf i ởcxzh bêqnmu n ngoàkxmt i, vẫljwj n còlyly n đaerj ang rơvlhu i tuyếnjle t
“Anh lo lắsqkh ng cho em àkxmt ! Vậanfs y thìumxj em khômnbr ng đaerj i ra ngoàkxmt i nữanfs a! Em ởcxzh trong nhàkxmt đaerj ợdixz i anh!” cômnbr nhấzgff t đaerj ịpwfg nh sẽbfeu ngoan ngoãwqbw n khômnbr ng đaerj i đaerj âanfs u
“Đluel ưkxmt ợdixz c”
Đluel ưkxmt ờistf ng Sóbiem c phảkrfn i đaerj i cômnbr ng ty, cômnbr đaerj ứwvpi ng ởcxzh trưkxmt ớljwj c cửysii a tiếnjle c nuốluel i anh
Trêqnmu n ngưkxmt ờistf i vẫljwj n còlyly n đaerj ang mặwvpi c vájcvc y tạwzwr p dềqthg , đaerj ềqthg u ngạwzwr i ngùbwwl ng ômnbr m mộeonp t cájcvc i từbsat biệjdmo t vớljwj i anh, sau cùbwwl ng thìumxj từbsat cájcvc i ômnbr m biếnjle n thàkxmt nh nụpwfg hômnbr n nhẹuqty nhàkxmt ng
“Vềqthg sớljwj m chúljwj t, khômnbr ng đaerj ưkxmt ợdixz c ởcxzh bêqnmu n ngoàkxmt i trêqnmu u hoa ghẹuqty o nguyệjdmo t, anh biếnjle t em quen rấzgff t nhiềqthg u phóbiem ng viêqnmu n, bọtwfu n họtwfu chỗdpax nàkxmt o cũistf ng cóbiem mặwvpi t, anh rấzgff t cóbiem thểvrjg sẽbfeu bịpwfg theo dõbmfm i!” cômnbr cũistf ng khômnbr ng phảkrfn i làkxmt khômnbr ng yêqnmu n tâanfs m anh, chỉgvbm làkxmt nóbiem i đaerj ùbwwl a màkxmt thômnbr i
“Đluel ưkxmt ợdixz c” sắsqkh p đaerj ếnjle n cuốluel i năpwfg m rồpdan i, cômnbr ng việjdmo c bậanfs n rộeonp n nhưkxmt vậanfs y, hoàkxmt n toàkxmt n khômnbr ng cóbiem thờistf i gian đaerj ểvrjg màkxmt trêqnmu u hoa ghẹuqty o nguyệjdmo t
Đluel ưkxmt ờistf ng Sóbiem c yêqnmu n tâanfs m đaerj i làkxmt m, Ôjdmo n Thủjdmo y vui vẻzcks ởcxzh lạwzwr i trong nhàkxmt
Chẳmcax ng đaerj ưkxmt ợdixz c bao lâanfs u thìumxj bắsqkh t đaerj ầanfs u khômnbr ng ngồpdan i yêqnmu n rồpdan i
Do đaerj óbiem , khi Đluel ưkxmt ờistf ng Sóbiem c tan làkxmt m quay trởcxzh vềqthg thìumxj liềqthg n ngửysii i thấzgff y mộeonp t mùbwwl i khépwfg t, bưkxmt ớljwj c vàkxmt o đaerj ạwzwr i sảkrfn nh, mộeonp t bóbiem ng hìumxj nh nhỏklbm nhắsqkh n đaerj ang ngồpdan i trêqnmu n ghếnjle sopha, khoájcvc c lêqnmu n trêqnmu n ngưkxmt ờistf i tấzgff m thảkrfn m, chỉgvbm lộeonp ra đaerj ômnbr i mắsqkh t to tròlyly n dưkxmt ng dưkxmt ng nưkxmt ớljwj c mắsqkh t nhìumxj n anh
“Chájcvc y nhàkxmt bếnjle p rồpdan i?” anh hỏklbm i
“Ừkwjq m” Ôjdmo n Thủjdmo y gậanfs t gậanfs t đaerj ầanfs u
“Anh nóbiem i khômnbr ng đaerj ểvrjg em ra ngoàkxmt i, em liềqthg n đaerj ểvrjg bájcvc c đaerj ầanfs u bếnjle p trong nhàkxmt giúljwj p em. Nhưkxmt ng màkxmt khômnbr ng cóbiem ngờistf tớljwj i, thếnjle nhưkxmt ng...em khômnbr ng cẩzcks n thậanfs n, thìumxj ...” cômnbr thậanfs t sựupsi khômnbr ng phảkrfn i làkxmt cốluel ýejei !
“Khômnbr ng sao” anh bưkxmt ớljwj c vàkxmt o trong, ngồpdan i xuốluel ng bêqnmu n cạwzwr nh cômnbr , “em cóbiem bịpwfg thưkxmt ơvlhu ng khômnbr ng? Anh xem sao”
Quan tâanfs m cômnbr đaerj ếnjle n vậanfs y sao?
Ôjdmo n Thủjdmo y từbsat từbsat giơvlhu ngóbiem n tay ra, mưkxmt ờistf i đaerj ầanfs u ngóbiem n tay, trong đaerj óbiem cóbiem ba ngóbiem n bịpwfg cuốluel n băpwfg ng gạwzwr t
Đluel ưkxmt ờistf ng Sóbiem c nhìumxj n đaerj ầanfs u ngóbiem n tay, lạwzwr i nhìumxj n lêqnmu n khuômnbr n mặwvpi t đaerj ájcvc ng thưkxmt ơvlhu ng củjdmo a cômnbr , “rấzgff t đaerj au?”
Vốluel n khômnbr ng cóbiem đaerj au, nhưkxmt ng màkxmt bịpwfg anh hỏklbm i nhưkxmt thếnjle , đaerj ộeonp t nhiêqnmu n cảkrfn m thấzgff y đaerj au lạwzwr i!
“Đluel au! Muốluel n thổyval i thổyval i...” cômnbr giơvlhu mưkxmt ờistf i đaerj ầanfs u ngóbiem n tay lêqnmu n trưkxmt ớljwj c mặwvpi t anh, “A Sóbiem c...”
Cômnbr trưkxmt ớljwj c đaerj âanfs y khômnbr ng phảkrfn i làkxmt ngưkxmt ờistf i phụpwfg nữanfs nũistf ng nịpwfg u nhưkxmt thếnjle , ởcxzh trưkxmt ớljwj c mặwvpi t củjdmo a anh ấzgff y nũistf ng nịpwfg u chúljwj t, kỳistf vọtwfu ng nhìumxj n anh
Đluel ưkxmt ờistf ng Sóbiem c cúljwj i đaerj ầanfs u nhẹuqty nhàkxmt ng thổyval i, nắsqkh m lấzgff y cổyval tay củjdmo a cômnbr , lầanfs n đaerj ầanfs u tiêqnmu n phájcvc t hiệjdmo n ngưkxmt ờistf i con gájcvc i ởcxzh trưkxmt ớljwj c mặwvpi t trưkxmt ớljwj c đaerj âanfs y kiêqnmu n cưkxmt ờistf ng nhưkxmt thếnjle , vẻzcks ngoàkxmt i bêqnmu n ngoàkxmt i cájcvc i gìumxj đaerj ềqthg u khômnbr ng sợdixz cũistf ng làkxmt mộeonp t ngưkxmt ờistf i phụpwfg nữanfs nhỏklbm , cầanfs n phảkrfn i cóbiem ngưkxmt ờistf i chăpwfg m sóbiem c nhưkxmt nàkxmt y
Vảkrfn lạwzwr i còlyly n khômnbr ng cóbiem nghe lờistf i nữanfs a chứwvpi !
“Cảkrfn m ơvlhu n anh!” cômnbr cảkrfn m thấzgff y tốluel t hơvlhu n nhiềqthg u rồpdan i
Nhwung màkxmt tạwzwr i vìumxj sao khuômnbr n mặwvpi t tuấzgff n túljwj củjdmo a Đluel ưkxmt ờistf ng Sóbiem c tốluel i sầanfs m thêqnmu m mấzgff y phầanfs n
“Khômnbr ng nghe lờistf i thìumxj phảkrfn i làkxmt m sao?” anh nhìumxj n cômnbr đaerj ộeonp t nhiêqnmu n sắsqkh c mặwvpi t tưkxmt ơvlhu i vui, nhưkxmt ng màkxmt tâanfs m trạwzwr ng củjdmo a anh lạwzwr i khômnbr ng ổyval n
Chájcvc y nhàkxmt bếnjle p thìumxj thômnbr i, còlyly n khiếnjle n ngóbiem n tay củjdmo a mìumxj nh bịpwfg cắsqkh t phảkrfn i, còlyly n tậanfs n ba ngóbiem n!
Tay phảkrfn i củjdmo a cômnbr ấzgff y cầanfs m dao làkxmt m sao lạwzwr i cắsqkh t phảkrfn i tay phảkrfn i chứwvpi ?
“Em lầanfs n sau sẽbfeu khômnbr ng thếnjle nữanfs a, em bảkrfn o đaerj ảkrfn m!” cômnbr cũistf ng khômnbr ng muốluel n đaerj ốluel t chájcvc y nhàkxmt bếnjle p àkxmt
Cômnbr còlyly n chưkxmt a cóbiem nóbiem i cho Đluel ưkxmt ờistf ng Sóbiem c biếnjle t, khômnbr ng chỉgvbm đaerj ốluel t nhàkxmt bếnjle p, còlyly n đaerj ốluel t chájcvc y cảkrfn tóbiem c củjdmo a đaerj ầanfs u bếnjle p nữanfs a
Bâanfs y giờistf bájcvc c ấzgff y vẫljwj n còlyly n chưkxmt a cóbiem quay trởcxzh lạwzwr i, bữanfs a tốluel i củjdmo a bọtwfu n họtwfu cóbiem thểvrjg khômnbr ng cóbiem cơvlhu m ăpwfg n rồpdan i
“Làkxmt khômnbr ng nấzgff u cơvlhu m, hay làkxmt khômnbr ng cắsqkh t vàkxmt o tay nữanfs a?” anh lạwzwr i liếnjle c lêqnmu n đaerj ầanfs u ngóbiem n tay bịpwfg thưkxmt ơvlhu ng củjdmo a cômnbr , “ngóbiem n tay củjdmo a em bao nhiêqnmu u phísbgq bảkrfn o hiểvrjg m em biếnjle t khômnbr ng?”
“Ngóbiem n tay củjdmo a em còlyly n cóbiem bảkrfn o hiểvrjg m? Em làkxmt m sao khômnbr ng biếnjle t vậanfs y?”
“Anh mua cho em, trưkxmt ớljwj c đaerj âanfs y mua” anh làkxmt lo lắsqkh ng cômnbr quay phim bịpwfg thưkxmt ơvlhu ng
Nhưkxmt ng giờistf thìumxj ổyval n rồpdan i, quay phim khômnbr ng cóbiem bịpwfg thưkxmt ơvlhu ng, bảkrfn n thâanfs n nấzgff u ăpwfg n trởcxzh thàkxmt nh thếnjle nàkxmt y
“A Sóbiem c!” cômnbr bỗdpax ng nhiêqnmu n phấzgff n khísbgq ch ômnbr m chầanfs m lấzgff y anh, “anh cóbiem phảkrfn i làkxmt trưkxmt ớljwj c đaerj âanfs y thísbgq ch em rồpdan i khômnbr ng? Cóbiem phảkrfn i khômnbr ng?”
“Ngoan, trởcxzh vềqthg phòlyly ng nghỉgvbm ngơvlhu i” anh đaerj ứwvpi ng dậanfs y, bồpdan ng cômnbr lêqnmu n, đaerj i lêqnmu n lầanfs u
Cômnbr bịpwfg bồpdan ng lêqnmu n khájcvc vui sưkxmt ớljwj ng, nhưkxmt ng màkxmt cômnbr càkxmt ng muốluel n biếnjle t anh ấzgff y cóbiem phảkrfn i trưkxmt ớljwj c đaerj âanfs y đaerj ốluel i vớljwj i cômnbr cóbiem ýejei hay khômnbr ng?
“A Sóbiem c, anh còlyly n chưkxmt a cóbiem trảkrfn lờistf i câanfs u hỏklbm i vừbsat a rồpdan i củjdmo a em?” tay củjdmo a cômnbr đaerj ềqthg u cóbiem bảkrfn o hiểvrjg m, chuyệjdmo n nhưkxmt nàkxmt y cômnbr làkxmt m sao cóbiem thểvrjg khômnbr ng nghĩdwit nhiềqthg u chứwvpi ?
“Hoàkxmt n toàkxmt n khômnbr ng cóbiem ”
“Anh cóbiem thểvrjg lừbsat a em mộeonp t chúljwj t khômnbr ng đaerj ưkxmt ợdixz c sao? Nhưkxmt ng màkxmt bâanfs y giờistf cóbiem tìumxj nh cảkrfn m, em cũistf ng vẫljwj n rấzgff t vui mừbsat ng” chísbgq ísbgq t cômnbr làkxmt hiệjdmo n tạwzwr i, khômnbr ng phảkrfn i quájcvc khứwvpi !
Cômnbr khômnbr ng chỉgvbm cóbiem hiệjdmo n tạwzwr i, còlyly n cóbiem tưkxmt ơvlhu ng lai
“Anh khômnbr ng thísbgq ch nóbiem i dốluel i” Đluel ưkxmt ờistf ng Sóbiem c bồpdan ng cômnbr tiếnjle n vàkxmt o trong phòlyly ng, “buổyval i tốluel i muốluel n ăpwfg n cájcvc i gìumxj ?”
Ôjdmo n Thủjdmo y ngồpdan i ởcxzh trêqnmu n giưkxmt ờistf ng, vấzgff n đaerj ềqthg khômnbr ng phảkrfn i làkxmt cômnbr ăpwfg n gìumxj , vấzgff n đaerj ềqthg làkxmt khômnbr ng cóbiem đaerj ầanfs u bếnjle p nấzgff u ăpwfg n!
“A Sóbiem c...” cômnbr ngẩzcks ng đaerj ầanfs u lêqnmu n nhìumxj n khuômnbr n mặwvpi t dịpwfg u dàkxmt ng củjdmo a anh, mísbgq m mômnbr i, “xin lỗdpax i, em...bájcvc c đaerj ầanfs u bếnjle p đaerj óbiem , ừbsat m, bájcvc c ấzgff y đaerj i cắsqkh t tóbiem c rồpdan i”
“Chájcvc y rồpdan i?”
“Ừkwjq m hứwvpi , em khômnbr ng phảkrfn i làkxmt cốluel tìumxj nh! Em đaerj ãwqbw bồpdan i thưkxmt ờistf ng cho bájcvc c ấzgff y rồpdan i!” cômnbr chớljwj p chớljwj p đaerj ômnbr i mắsqkh t, “vậanfs y chúljwj ng ta bữanfs a tốluel i ăpwfg n gìumxj ?”
Cômnbr khômnbr ng bậanfs n tâanfs m sẽbfeu ăpwfg n anh, nhưkxmt ng màkxmt chỉgvbm cóbiem thểvrjg nhìumxj n khômnbr ng thểvrjg ăpwfg n!
“Anh đaerj i nhìumxj n nhàkxmt bếnjle p thếnjle nàkxmt o” anh thậanfs t sựupsi khômnbr ng nêqnmu n đaerj ểvrjg cômnbr ấzgff y ởcxzh trong nhàkxmt mộeonp t mìumxj nh
“Ừkwjq m, vẫljwj n làkxmt khômnbr ng nêqnmu n đaerj i! Em đaerj ãwqbw họtwfu i đaerj iệjdmo n thoạwzwr i rồpdan i! Chúljwj t cóbiem ngưkxmt ờistf i đaerj ếnjle n xửysii lýejei , nhưkxmt ng màkxmt bọtwfu n họtwfu nóbiem i hômnbr m nàkxmt y tuyếnjle t rơvlhu i nhiềqthg u thếnjle nàkxmt o đaerj óbiem , ngàkxmt y mai mớljwj i đaerj ếnjle n đaerj ưkxmt ợdixz c!” biệjdmo t thựupsi cũistf ng khômnbr ng cóbiem ởcxzh trong khu vựupsi c thàkxmt nh phốluel , bọtwfu n họtwfu chỉgvbm cóbiem thểvrjg ra ngoàkxmt i ăpwfg n sao?
“Đluel óbiem i rồpdan i?” Đluel ưkxmt ờistf ng Sóbiem c cúljwj i đaerj ầanfs u nhìumxj n cômnbr , ájcvc nh mắsqkh t liếnjle c qua đaerj ầanfs u ngóbiem n tay bịpwfg thưkxmt ơvlhu ng củjdmo a cômnbr , “sau nàkxmt y khômnbr ng nêqnmu n vàkxmt o trong bếnjle p”
Cômnbr muốluel n đaerj i
Ôjdmo n Thủjdmo y đaerj ưkxmt a tay ra tóbiem m lấzgff y đaerj ômnbr i tay củjdmo a anh, nhẹuqty nhàkxmt ng đaerj ung đaerj ưkxmt a, “em sau nàkxmt y sẽbfeu khômnbr ng đaerj ốluel t nhàkxmt bếnjle p nữanfs a, mộeonp t lầanfs n lạwzwr hai lầanfs n quen, lầanfs n sau sẽbfeu khômnbr ng thếnjle nữanfs a! Chẳmcax ng nhẽbfeu anh khômnbr ng muốluel n ăpwfg n cơvlhu m do em làkxmt m sao?”
“Ýgdzw củjdmo a em làkxmt lầanfs n tớljwj i em sẽbfeu đaerj ốluel t chájcvc y càkxmt ng đaerj iêqnmu u luyệjdmo n hơvlhu n” trong lòlyly ng củjdmo a Đluel ưkxmt ờistf ng Sóbiem c vômnbr cùbwwl ng bấzgff t lựupsi c, khuômnbr n mặwvpi t tuấzgff n túljwj mỉgvbm m cưkxmt ờistf i, “nấzgff u ăpwfg n cóbiem dìumxj vs bájcvc c đaerj ầanfs u bếnjle p, em ăpwfg n làkxmt đaerj ưkxmt ợdixz c rồpdan i”
Anh còlyly n khômnbr ng hiểvrjg u cômnbr sao?
Sájcvc t thủjdmo đaerj ầanfs u bếnjle p!
Nóbiem i cho cùbwwl ng vẫljwj n làkxmt cômnbr lấzgff y nấzgff u khômnbr ng ngon, vảkrfn lạwzwr i còlyly n sợdixz cômnbr ấzgff y đaerj ốluel t chájcvc y nahf bếnjle p, vậanfs y nêqnmu n mớljwj i khômnbr ng cho cômnbr ấzgff y bưkxmt ớljwj c vàkxmt o!
Khômnbr ng cho cômnbr ấzgff y vàkxmt o cômnbr càkxmt ng muốluel n vàkxmt o!
Cômnbr cứwvpi muốluel n đaerj i lớljwj p nấzgff u ăpwfg n, khiếnjle n kỹayfo thuậanfs t nấzgff u ăpwfg n củjdmo a cômnbr trởcxzh nêqnmu n đaerj iêqnmu u luyệjdmo n, sau đaerj óbiem sẽbfeu lạwzwr i khiếnjle n anh mắsqkh t sájcvc ng lêqnmu n, đaerj ếnjle n khi đaerj óbiem , anh ấzgff y nhấzgff t đaerj ịpwfg nh sẽbfeu kinh ngạwzwr c thísbgq ch thúljwj !
Đluel úljwj ng, sẽbfeu làkxmt m nhưkxmt thếnjle !
“Em lạwzwr i đaerj ang nghĩdwit cájcvc i gìumxj thếnjle ?” nhìumxj n thấzgff y đaerj iệjdmo u bộeonp đaerj ăpwfg m chiêqnmu u suy nghĩdwit củjdmo a cômnbr ấzgff y, thìumxj biếnjle t liềqthg n trong cájcvc i đaerj ầanfs u nhỏklbm bépwfg đaerj óbiem củjdmo a cômnbr ấzgff y đaerj ãwqbw khômnbr ng biếnjle t bay đaerj ếnjle n nơvlhu i nàkxmt o rồpdan i!
“Em đaerj ang nghĩdwit bữanfs a tốluel i chúljwj ng ta ăpwfg n cájcvc i gìumxj ? Mìumxj tômnbr m sao?”
“Trong nhàkxmt khômnbr ng cóbiem mìumxj tômnbr m”
“Cóbiem ! Sau khi em đaerj ốluel t nhàkxmt bếnjle p, đaerj ãwqbw kêqnmu u ngưkxmt ờistf i giúljwj p việjdmo c đaerj i mua rồpdan i, trưkxmt ớljwj c đaerj âanfs y khi ởcxzh trong nhàkxmt khômnbr ng cóbiem đaerj ồpdan ăpwfg n, thìumxj liềqthg n kêqnmu u Tiểvrjg u Mặwvpi c dùbwwl ng nồpdan i cơvlhu m đaerj iệjdmo n nấzgff u mìumxj tômnbr m!” cômnbr trưkxmt ớljwj c giờistf khômnbr ng cóbiem nóbiem i cho ai khájcvc c
Đluel ưkxmt ờistf ng đaerj ưkxmt ờistf ng mộeonp t đaerj ạwzwr i minh tinh buổyval i tốluel i khômnbr ng lo chăpwfg m sóbiem c dájcvc ng ngưkxmt ờistf i củjdmo a mìumxj nh còlyly n ăpwfg n mìumxj tômnbr m sẽbfeu bịpwfg coi thưkxmt ờistf ng!
“Khômnbr ng đaerj ưkxmt ợdixz c, mìumxj tômnbr m ăpwfg n rồpdan i sẽbfeu khômnbr ng tốluel t cho sứwvpi c khỏklbm e, em nghỉgvbm ngơvlhu i đaerj i, anh đaerj i mua, yêqnmu n tâanfs m ởcxzh yêqnmu n đaerj âanfs y, nếnjle u nhưkxmt anh quay trởcxzh lạwzwr i phájcvc t hiệjdmo n em ởcxzh bêqnmu n ngoàkxmt i chạwzwr y lung tung, thìumxj sẽbfeu đaerj ưkxmt a trảkrfn em vềqthg ” Đluel ưkxmt ờistf ng Sóbiem c buômnbr ng tay cômnbr ra, “nhớljwj rồpdan i chứwvpi ?”
“Ừkwjq m, em biếnjle t rồpdan i” khômnbr ng đaerj i thìumxj khômnbr ng đaerj i!
Cômnbr bâanfs y giờistf đaerj ầanfs u ngóbiem n tay đaerj ang đaerj au vậanfs y rồpdan i! Cũistf ng khômnbr ng muốluel n rờistf i khỏklbm i đaerj âanfs y
Sau khi nhìumxj n anh ấzgff y rờistf i đaerj i, cômnbr lậanfs p tứwvpi c đaerj ổyval mìumxj nh lêqnmu n trêqnmu n giưkxmt ờistf ng, đaerj ầanfs u ngóbiem n tay vẫljwj n còlyly n ẩzcks n hiệjdmo n truyềqthg n đaerj ếnjle n chúljwj t đaerj au nhóbiem i, trong lòlyly ng thìumxj lạwzwr i ngọtwfu t ngàkxmt o
Giờistf đaerj âanfs y chỉgvbm còlyly n thiếnjle u đaerj ẩzcks y ngãwqbw anh ấzgff y nữanfs a thômnbr i!
Nhưkxmt ng khômnbr ng dájcvc m đaerj ẩzcks y ngãwqbw , sợdixz anh ấzgff y xảkrfn y ra chuyệjdmo n
“Sau nà
Viê
“Em chỉ
“Em đ
“Em vui là
Hai ngư
“Em khô
“Vậ
“Anh lo lắ
“Đ
Đ
Trê
“Về
“Đ
Đ
Chẳ
Do đ
“Chá
“Ừ
“Anh nó
“Khô
Quan tâ
Ô
Đ
Vố
“Đ
Cô
Đ
Vả
“Cả
Nhwung mà
“Khô
Chá
Tay phả
“Em lầ
Cô
Bâ
“Là
“Ngó
“Anh mua cho em, trư
Như
“A Só
“Ngoan, trở
Cô
“A Só
“Hoà
“Anh có
Cô
“Anh khô
Ô
“A Só
“Chá
“Ừ
Cô
“Anh đ
“Ừ
“Đ
Cô
Ô
“Ý
Anh cò
Sá
Nó
Khô
Cô
Đ
“Em lạ
“Em đ
“Trong nhà
“Có
Đ
“Khô
“Ừ
Cô
Sau khi nhì
Giờ
Như
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.