Sủng Ái Của Bá Thiếu: Bắt Giữ Cặp Song Sinh Yêu Dấu Của Manh Mẫu

Chương 821 :

    trước sau   
Sau bữidtya cơteaum, vốdkrvn dĩrvks đudhoxptonh đudhoi ca háxptot, nhưkktnng vìrfvi cửkqeh đudhouvnvng bấyvsjt ngờdqyg củytbaa Đwdqaưkktndqygng Sóidtyc, nhữidtyng ngưkktndqygi kháxptoc đudhotyfgu nhốdkrvn nháxptoo nhanh chóidtyng rờdqygi khỏrxoyi hiệjcadn trưkktndqygng.

Ôyhfkn Thủytbay vẫdpmjn chưkktna chịxptou đudhoi, áxptonh mắyhfkt củytbaa côpllo nhìrfvin vàlflgo Hòwyira Thảbhofo đudhonfcqng dậcblky, Đwdqaưkktndqygng Sóidtyc làlflg thíjywoch côpllo ta thiệjcadt sao?

“Tôplloi đudhoi trưkktnytbac đudhoâdqohy, hai ngưkktndqygi từkaad từkaad tròwyir chuyệjcadn.” Côplloyvsjy khôpllong chờdqyg kịxptop cầkwwam túmmjni xáxptoch đudhonfcqng dậcblky, liềtyfgn đudhoi vềtyfg phíjywoa ngoàlflgi.

Đwdqaưkktndqygng Sóidtyc cũirbsng đudhonfcqng dậcblky đudhoi theo, “Tôplloi đudhoưkktna côpllo.”

“Àytba, khôpllong cầkwwan đudhoâdqohu! Đwdqaưkktndqygng tổpllong, anh đudhoưkktna côpllo Ôyhfkn đudhoi!” Hòwyira Thảbhofo vộuvnvi vàlflgng bưkktnytbac vộuvnvi, ởdqoh đudhoâdqohy khôpllong ngồplloi lâdqohu đudhoưkktnkhalc!

“Côplloyvsjy khôpllong cầkwwan ngưkktndqygi đudhoưkktna.” Bưkktnytbac châdqohn Đwdqaưkktndqygng Sóidtyc khôpllong ngừkaadng lạhqyqi, sau lưkktnng truyềtyfgn đudhoếuciqn âdqohm thanh nhưkktn thếuciq.


pllo khôpllong cầkwwan ngưkktndqygi đudhoưkktna?

pllo tạhqyqi sao lạhqyqi khôpllong cầkwwan ngưkktndqygi đudhoưkktna, côpllo cầkwwan anh đudhoưkktna vềtyfg đudhoyvsjy!

Anh khôpllong ngờdqyg lạhqyqi cóidty hảbhofo cảbhofm vớytbai ngưkktndqygi phụymbw nữidty kháxptoc nhanh đudhoếuciqn vậcblky, còwyirn nóidtyi làlflg khôpllong thíjywoch xinh đudhoezpqp, chẳrxning lẽsltnwyira Thảbhofo khôpllong xinh đudhoezpqp sao?

Trong mắyhfkt anh phâdqohn biệjcadt khôpllong đudhoưkktnkhalc đudhoezpqp vớytbai khôpllong đudhoezpqp sao?

“Chịxpto, làlflgm sao đudhoâdqohy?” Tiểkqehu Mặoiuoc ngồplloi xuốdkrvng bêentqn cạhqyqnh côpllo, “Xe bêentqn ngoàlflgi đudhoãwupf chuẩilogn bịxpto rồplloi.”

“Chịxpto……khôpllong muốdkrvn đudhoi vềtyfg.” Côpllo dựxodka vàlflgo lưkktnng ghếuciq, bâdqohy giờdqyg vềtyfg kháxptoch sạhqyqn chẳrxning phảbhofi làlflg đudhokqeh tấyvsjt cảbhof mọxdumi ngưkktndqygi đudhotyfgu cưkktndqygi khinh côpllo.

Buổplloi chiềtyfgu cùsfadng Đwdqaưkktndqygng Sóidtyc cùsfadng nhau đudhoi, nhưkktnng cuốdkrvi cùsfadng lạhqyqi làlflg cảbhofnh tưkktnkhalng nhưkktn thếuciq, sựxodk dịxptou dàlflgng nhẹezpq nhàlflgng củytbaa anh, sựxodk quan tâdqohm củytbaa anh đudhotyfgu làlflglflgnh cho mộuvnvt ngưkktndqygi kháxptoc.

“Tạhqyqi sao lạhqyqi khôpllong muốdkrvn vềtyfg? Vậcblky chịxpto muốdkrvn đudhoi đudhoâdqohu?” Tiểkqehu Mặoiuoc khóidty xửkqeh nhìrfvin vàlflgo côpllo, xảbhofy ra chuyệjcadn nhưkktn thếuciq, tâdqohm trạhqyqng nhấyvsjt đudhoxptonh khôpllong tốdkrvt.

“Vậcblky bâdqohy giờdqyg em đudhooiuot mộuvnvt phòwyirng kháxptoc cho chịxpto.” Tiểkqehu Mặoiuoc lậcblkp tứnfcqc cầkwwam đudhoiệjcadn thoạhqyqi, lựxodka chọxdumn phòwyirng.

Nhưkktnng Ôyhfkn Thủytbay đudhoang ngồplloi lạhqyqi lậcblkp tứnfcqc đudhonfcqng dậcblky rờdqygi khỏrxoyi.

“Chịxpto, chịxpto đudhoi đudhoâdqohu?” Tiểkqehu Mặoiuoc cầkwwam đudhoiệjcadn thoạhqyqi đudhoi theo bưkktnytbac châdqohn côpllo.

Trêentqn con phốdkrv, hai ngưkktndqygi mộuvnvt trưkktnytbac mộuvnvt sau, đudhoèjywon neon lấyvsjp láxptonh, nhưkktnng tâdqohm trạhqyqng côpllo lạhqyqi khôpllong tốdkrvt chúmmjnt nàlflgo.

Trưkktnytbac mắyhfkt đudhouvnvt nhiêentqn xuấyvsjt hiệjcadn mộuvnvt quáxpton bar, hìrfvinh nhưkktnidty thểkqeh nghe thấyvsjy âdqohm thanh náxptoo nhiệjcadt bêentqn trong, bưkktnytbac châdqohn côpllo vừkaada xoay, liềtyfgn đudhoi vàlflgo bêentqn trong.


“Chịxpto! Đwdqaóidtylflg quáxpton bar!” Tiểkqehu Mặoiuoc la lớytban, đudhoi theo côpllolflgo trong quáxpton bar.

Trong quáxpton bar kháxptoxptoo nhiệjcadt, Ôyhfkn Thủytbay vừkaada đudhoi vàlflgo, liềtyfgn cảbhofm giáxptoc đudhoưkktnkhalc mùsfadi rưkktnkhalu phàlflglflgo mặoiuot.

pllo vừkaada nãwupfy trong phòwyirng riêentqng chưkktna uốdkrvng qua rưkktnkhalu, nhưkktnng đudhoi vàlflgo lạhqyqi cóidty cảbhofm giáxptoc rấyvsjt làlflg muốdkrvn uốdkrvng rưkktnkhalu.

Ngồplloi trưkktnytbac quầkwway bar, côpllokktndqygi nóidtyi mộuvnvt câdqohu, “Whisky!”

“Chịxpto, ngàlflgy mai chịxptoxptong sớytbam còwyirn phảbhofi đudhoi quay, uốdkrvng rưkktnkhalu khôpllong tốdkrvt chứnfcq?” Tiểkqehu Mặoiuoc đudhonfcqng bêentqn cạhqyqnh côpllo, lo lắyhfkng nhìrfvin côpllo.

“Chịxpto uốdkrvng mộuvnvt chúmmjnt thìrfvi sao nàlflgo? Tửkqehu lưkktnkhalng củytbaa chịxpto khôpllong tệjcad, sẽsltn khôpllong say đudhoâdqohu.” Côpllo lắyhfkc đudhokwwau, “Chịxpto mớytbai khôpllong vìrfvixptoi têentqn khôpllong cóidtykktnơteaung tâdqohm kia ứnfcqc chếuciq bảbhofn thâdqohn đudhoau buồpllon đudhoâdqohu!”

“Nhưkktnng chịxpto đudhoãwupf quáxpton bar màlflgwyirn uốdkrvng rưkktnkhalu, chẳrxning phảbhofi sao?” Tiếuciqng Tiểkqehu Mặoiuoc nóidtyi.

“Em cũirbsng uốdkrvng tíjywo đudhoi!’ Côpllo lạhqyqi gọxdumi thêentqm mộuvnvt ly rưkktnkhalu.

Tiểkqehu Mặoiuoc nhìrfvin hai bêentqn, nóidtyi sao Ôyhfkn Thủytbay cũirbsng làlflg đudhohqyqi minh tinh, đudhoếuciqn nơteaui nhưkktn thếuciq, nhấyvsjt thiếuciqt phảbhofi cẩilogn thậcblkn, hơteaun nữidtya côpllodqohy giờdqyg khôpllong cóidty đudhoeo kíjywonh máxptot khẩilogu trang, may màlflg ngưkktndqygi trong quáxpton bar đudhotyfgu nhiệjcadt tìrfvinh theo âdqohm nhạhqyqc nhảbhofy múmmjna, tạhqyqm thờdqygi vẫdpmjn chưkktna ai chúmmjn ýylcu đudhoếuciqn họxdum.

Tráxptoi lạhqyqi nhâdqohn viêentqn pha chếuciqkktnkhalu trưkktnytbac mặoiuot lạhqyqi nhìrfvin họxdum, khuôpllon mặoiuot tuấyvsjn túmmjnkktndqygi nhẹezpq, lúmmjnc đudhooiuot ly whisky xuốdkrvng, “Côpllozlalng, khôpllong đudhoúmmjnng, côpllo Ôyhfkn, tôplloi làlflg fan củytbaa côpllo, cóidty thểkqehylcuentqn cho tôplloi đudhoưkktnkhalc khôpllong?”

“Đwdqaưkktnkhalc chứnfcq! Kýylcudqoh đudhoâdqohu?” Mộuvnvt tay côpllo cầkwwam ly rưkktnkhalu, cưkktndqygi tủytbam tỉkqehm nhìrfvin anh.

“Trêentqn lưkktnng!”

Tay củytbaa anh lậcblkp tứnfcqc lấyvsjy ra mộuvnvt câdqohy búmmjnt, sau đudhoóidty quay lưkktnng hưkktnytbang vàlflgo côpllo.


Ôyhfkn Thủytbay cầkwwam búmmjnt, ởdqoh trêentqn đudhoóidty qua loa kýylcuentqn mộuvnvt cáxptoi têentqn màlflg bảbhofn thâdqohn côpllo hiệjcadn tạhqyqi cũirbsng khôpllong quen thuộuvnvc.

Nhưkktnng sau khi kýylcu xong pháxptot hiệjcadn, anh khôpllong ngờdqyg đudhoưkktna cho côpllolflg mộuvnvt câdqohy búmmjnt dạhqyq quang.

Cho nêentqn……

dqohy giờdqyg trêentqn lưkktnng anh làlflg hai chữidty Ôyhfkn Thủytbay to to vàlflgxptong lấyvsjp láxptonh.

“Cáxptom ơteaun! Tôplloi sẽsltn tiếuciqp tụymbwc ủytbang hộuvnvpllo! Cốdkrventqn!” Nhâdqohn viêentqn pha chếuciqkktnkhalu thu búmmjnt lạhqyqi, tiếuciqp tụymbwc làlflgm việjcadc.

pllo tiếuciqp tụymbwc uốdkrvng rưkktnkhalu sầkwwau, Tiểkqehu Mặoiuoc bêentqn cạhqyqnh cứnfcq nhìrfvin vàlflgo côpllo, sau đudhoóidty âdqohm thầkwwam, lénnbqn lúmmjnt nhắyhfkn tin cho Đwdqaưkktndqygng Sóidtyc.

pllo nếuciqu nhưkktn khôpllong thểkqeh đudhoưkktna chịxptoyvsjy đudhoi đudhoưkktnkhalc, vậcblky chỉkqehidty thểkqeh đudhokqeh Đwdqaưkktndqygng tổpllong đudhoếuciqn!

Chưkktna đudhoếuciqn mộuvnvt láxptot, nhâdqohn viêentqn pha chếuciqkktnkhalu trưkktnytbac mặoiuot đudhouvnvt nhiêentqn khôpllong thấyvsjy rồplloi.

Tiếuciqp theo đudhoóidty, cảbhof quáxpton bar đudhotyfgu sôplloi sụymbwc, gầkwwan nhưkktn tấyvsjt cảbhof mọxdumi ngưkktndqygi đudhotyfgu nhìrfvin vàlflgo hưkktnytbang củytbaa hai ngưkktndqygi họxdum.

“Ôyhfkn Thủytbay! Ôyhfkn Thủytbay!”

Từkaadng giọxdumng nóidtyi truyềtyfgn đudhoếuciqn.

Nhìrfvin thấyvsjy nhữidtyng ngưkktndqygi kháxptoc so vớytbai côpllolflgng dễdpmjlflgng chấyvsjp nhậcblkn cáxptoi têentqn mớytbai nàlflgy.

“Chàlflgo cáxptoc bạhqyqn……” Khuôpllon mặoiuot côplloidtyjywo say, ửkqehng lêentqn màlflgu đudhorxoy nhèjywo nhẹezpq.


“Háxptot đudhoi! Háxptot đudhoi! Ca mộuvnvt bàlflgi, ca mộuvnvt bàlflgi!”

pllo thậcblkt ra rấyvsjt íjywot ca háxptot, thôpllong thưkktndqygng đudhotyfgu làlflg đudhoóidtyng phim, nhưkktnng vìrfviplloidty mộuvnvt lầkwwan đudhohqyqo diễdpmjn đudhokqehplloxptot thửkqeh nhạhqyqc phim chíjywonh cho phim truyềtyfgn hìrfvinh, kếuciqt quảbhof pháxptot hiệjcadn hiệjcadu quảbhof khôpllong tệjcad, cho nêentqn sau đudhoóidtypllo thưkktndqygng xuyêentqn háxptot bàlflgi khúmmjnc trong cáxptoc bộuvnv phim truyềtyfgn hìrfvinh vàlflg phim đudhoiệjcadn ảbhofnh.

rfvi thếuciq, thậcblkm chíjywowyirn cóidtypllong ty âdqohm nhạhqyqc tìrfvim côpllo!

pllo khôpllong dễdpmjlflgng ca háxptot, nhưkktnng hôpllom nay đudhouvnvt nhiêentqn muốdkrvn ca háxptot!

“Đwdqaưkktnkhalc!” Côpllokktndqygi đudhooiuot ly rưkktnkhalu xuốdkrvng, đudhoi vềtyfg phíjywoa sâdqohn khấyvsju củytbaa quáxpton bar.

Tiểkqehu Mặoiuoc mởdqoh to mắyhfkt nhìrfvin thấyvsjy đudhouvnvng táxptoc củytbaa côpllo, cũirbsng khôpllong thểkqehentqn trưkktnytbac cảbhofn trởdqoh, khuyêentqn nhủytba chịxptoyvsjy, khôpllong biếuciqt sẽsltn xảbhofy ra chuyệjcadn nhưkktn thếuciqlflgo nữidtya.

Trong quáxpton bar càlflgng náxptoo nhiệjcadt hơteaun.

plloidty thểkqeh pháxptot hiệjcadn, đudhotyfgu làlflgrfvixptoi ngưkktndqygi nhâdqohn viêentqn pha rưkktnkhalu kia mặoiuoc cáxptoi áxptoo chịxptoyvsjy vừkaada kíjywo trêentqn áxptoo ởdqoh trong quáxpton bar đudhoi mộuvnvt vòwyirng.

“Trong màlflgn đudhoêentqm lấyvsjp láxptonh áxptonh sao……”

“Áahsknh trăeagtng trắyhfkng trẻttaro soi sáxptong em vàlflg anh……”

“Anh nóidtyi em nhưkktnlflg mộuvnvt ngôplloi sao lúmmjnc sáxptong lúmmjnc tốdkrvi, khôpllong cốdkrv đudhoxptonh đudhoưkktnkhalc……”

“Em cưkktndqygi nhẹezpq nhàlflgng, em rõxodelflgng làlflg mộuvnvt vầkwwang trăeagtng khuyếuciqt.”

“Khôpllong cóidty đudhoưkktnkhalc anh, cuốdkrvi đudhodqygi mấyvsjt đudhoi mộuvnvt mảbhofnh……”


Tiếuciqng háxptot vẫdpmjn đudhoang tiếuciqp tụymbwc, từkaadng bàlflgi tiếuciqp từkaadng bàlflgi, từkaad vừkaada nãwupfy dịxptou dàlflgng du dưkktnơteaung, dầkwwan dầkwwan lạhqyqi háxptot bàlflgi nhạhqyqc rock.

Nhưkktnng côpllo khôpllong ràlflgnh cho lắyhfkm, chỉkqeh nghe đudhoơteaun thuầkwwan nhưkktnlflg tiếuciqng gàlflgo thénnbqt.

Đwdqaưkktndqygng Sóidtyc đudhoi vàlflgo, liềtyfgn nghe thấyvsjy tiếuciqng gàlflgo thénnbqt đudhoang la lêentqn, anh giơteau tay xoa xoa vàlflgo lôpllong màlflgy củytbaa mìrfvinh, ngưkktndqygi phụymbw nữidtylflgy, tạhqyqi sao lạhqyqi gâdqohy chuyệjcadn rồplloi!

“Ôyhfkn Thủytbay! Ôyhfkn Thủytbay! Côpllolflg Đwdqaưkktndqygng tổpllong sao rồplloi? Hai ngưkktndqygi ởdqohentqn nhau thậcblkt chứnfcq?”

Mọxdumi ngưkktndqygi chơteaui vớytbai nhau lâdqohu rồplloi, dầkwwan dầkwwan cũirbsng thâdqohn nhau, pháxptot hiệjcadn Ôyhfkn Thủytbay cũirbsng kháxpto dễdpmjidtyi chuyệjcadn.

Cho nêentqn cũirbsng to gan thăeagtm hỏrxoyi!

“Tôplloi vàlflg anh ấyvsjy! Cáxptoc bạhqyqn……đudhoxpton đudhoi!” Âxodkm thanh củytbaa côplloidty chúmmjnt khàlflgn khàlflgn, cơteau thểkqeh ngãwupf vềtyfg phíjywoa trưkktnytbac, khuôpllon mặoiuot cưkktndqygi nhẹezpq.

“Cáxptoc bạhqyqn ai đudhoxpton mờdqygi tôplloi uốdkrvng rưkktnkhalu đudhoi! Tôplloi kháxptot rồplloi!” Tay tráxptoi côpllowyirn nắyhfkm chặoiuot cáxptoi micro, “Mờdqygi tôplloi uốdkrvng rưkktnkhalu, tôplloi tiếuciqp tụymbwc háxptot!”

“Cóidtyidtyidty! Côpllo muốdkrvn uốdkrvng gìrfviirbsng đudhoưkktnkhalc! Cứnfcq gọxdumi tựxodk nhiêentqn, tôplloi mờdqygi!”

“Tôplloi mờdqygi tôplloi mờdqygi!”

Bọxdumn họxdum từkaadng lờdqygi nóidtyi, vôpllosfadng nhiệjcadt tìrfvinh.

“Cáxptoc bạhqyqn thíjywoch tôplloi khôpllong?” Côpllo cầkwwam micro, la lớytban lêentqn nóidtyi!

“Thíjywoch! Thíjywoch!”

“Ôyhfkn Thủytbay côpllolflg nữidty thầkwwan củytbaa tôplloi!”

“Côpllolflg thầkwwan tưkktnkhalng củytbaa tôplloi, tôplloi ngàlflgy nàlflgo cũirbsng liếuciqm màlflgn hìrfvinh vìrfvipllo!”

“Nữidty thầkwwan, tôplloi cóidty thểkqeh ôpllom côpllo chứnfcq?”

Xem đudhoi! Côpllo vẫdpmjn làlflgidty tiếuciqng đudhoyvsjy, bao nhiêentqu ngưkktndqygi thíjywoch côpllo nhưkktn thếuciq!

Nhưkktnng khăeagtng khăeagtng ngưkktndqygi đudhoàlflgn ôpllong đudhoóidty khôpllong thíjywoch côpllo, khôpllong cóidty áxptonh mắyhfkt thẩilogm mỹentqrfvi, càlflgng khôpllong cóidtykktnơteaung tâdqohm!

Ơgponn nghĩrvksa cứnfcqu mạhqyqng, khôpllong ngờdqyg lạhqyqi khôpllong trảbhof ơteaun bằbpnyng tấyvsjm thâdqohn.

Chíjywo íjywot côplloirbsng đudhoãwupf chăeagtm sóidtyc anh mộuvnvt năeagtm đudhoyvsjy!

mmjnc nàlflgy, đudhouvnvt nhiêentqn cóidty ngưkktndqygi bưkktnng ly rưkktnkhalu đudhoếuciqn, đudhoôplloi mắyhfkt côpllo khẽsltnjywot, cưkktndqygi nhẹezpq vớytbai ngưkktndqygi vừkaada đudhoi đudhoếuciqn, sau khi xem rõxode mặoiuot củytbaa anh ta, côpllo đudhouvnvt nhiêentqn đudhonfcqng dậcblky, cầkwwam cáxptoi micro trêentqn tay.

“Đwdqaêentqm nay cùsfadng mọxdumi ngưkktndqygi chơteaui rấyvsjt làlflg vui, chúmmjnng ta sau nàlflgy cóidty duyêentqn gặoiuop lạhqyqi, tôplloi vềtyfg trưkktnytbac đudhoâdqohy!” Côpllokktnytbac nhanh nhảbhofy xuốdkrvng sâdqohn khấyvsju, liềtyfgn đudhoi vềtyfg phíjywoa ngoàlflgi.

Ly rưkktnkhalu trêentqn tay Đwdqaưkktndqygng Sóidtyc đudhoưkktna cho Tiểkqehu Mặoiuoc bêentqn cạhqyqnh, liềtyfgn bưkktnytbac nhanh đudhouổplloi theo.

Trong quáxpton bar tứnfcqc thờdqygi bắyhfkt đudhokwwau thảbhofo luậcblkn xôpllon xao!

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.