Sủng Ái Của Bá Thiếu: Bắt Giữ Cặp Song Sinh Yêu Dấu Của Manh Mẫu

Chương 795 :

    trước sau   
“Kỷmzsx niệsbhxm nàoajgy cưymrbdseui củuftca hai ngưymrbpslji bọdseun họdseu, em xen ngang phiềzfsjn bọdseun họdseuoajgm gìydfk? Chúnfpmng mìydfknh khôdcckng bằajxqng cùamuwng nhau trảtfqai qua thếkqoo giớdseui riêpsljng củuftca hai ngưymrbpslji!” anh ôdcckm chặpsljt lấamuwy côdcck, ágkkup ságkkut gầlvlqn côdcck, “vợbvyo ơlvlqi...”

“Anh hiểynsou cágkkui gìydfk? Gầlvlqn đynsoâyqyzy phágkkut sinh bao nhiêpslju chuyệsbhxn nhưymrb thếkqoo, chỉwrce hai ngưymrbpslji bọdseun họdseuamuwng nhau qua, nhấamuwt đynsoymddnh khôdcckng thểynso vui vẻdaqe đynsoưymrbbvyoc, chúnfpmng ta khôdcckng bằajxqng tổalvz chứdunic mộzjpjt bữsbhxa tiếkqooc đynsopsljc biệsbhxt lãsbhxng mạeduln, mọdseui ngưymrbpslji cùamuwng ởajxqpsljn nhau khôdcckng phảtfqai làoajgoajgng thêpsljm vui hay sao?” côdcck đynsopsljt mágkkuy tíduninh bảtfqan trong tay xuốbqyxng, “anh nghĩalvzoajg xem bọdseun họdseu gầlvlqn đynsoâyqyzy bậdekin rộzjpjn nhưymrb thếkqoo, chắnthfc chắnthfn đynsozfsju khôdcckng cóinrf nghĩalvz đynsoếkqoon muốbqyxn chúnfpmng ta qua, chúnfpmng ta đynsoâyqyzy làoajg giúnfpmp bọdseun họdseu giảtfqai tỏemaga ágkkup lựofufc, thếkqoooajgo? Bọdseun họdseu thìydfkinrf thểynso sẽpslj khôdcckng cầlvlqn phảtfqai đynsoau đynsolvlqu vìydfk chuyệsbhxn củuftca kỷmzsx niệsbhxm ngàoajgy cưymrbdseui rồkmtci”

“Nếkqoou nhưymrb kỷmzsx niệsbhxm ngàoajgy cưymrbdseui củuftca chúnfpmng mìydfknh em cũnrywng cóinrf thểynso nhiệsbhxt huyếkqoot nhưymrb thếkqoooajgy thìydfk tốbqyxt quágkku” Mẫgkrpn Lệsbhx khôdcckng vui gìydfkinrfi

“Anh cóinrf đynsoiềzfsju gìydfk khôdcckng vui, huynh đynsosbhx củuftca anh vui vẻdaqe anh chẳoajgng lẽpslj khôdcckng vui vẻdaqe sao? Vìydfk hạedulnh phúnfpmc củuftca bọdseun họdseu, anh phảtfqai miễeduln cưymrbmyhang hy sinh mộzjpjt chúnfpmt thờpslji gian, giúnfpmp giúnfpmp đynsomyha thôdccki!” côdcck đynsoôdccki tay ấamuwp lêpsljn khuôdcckn mặpsljt tuấamuwn túnfpm củuftca anh ấamuwy, “Mẫgkrpn Tiểynsou Thụbjii, anh chỉwrceinrf mộzjpjt chúnfpmt theo đynsouổalvzi đynsoóinrf thôdccki sao? Khi nàoajgo đynsoếkqoon kỷmzsx niệsbhxm ngàoajgy cưymrbdseui củuftca chíduninh ta em nhấamuwt đynsoymddnh sẽpsljoajgng thêpsljm khídunich đynsozjpjng, càoajgng thêpsljm nhiệsbhxt tìydfknh, đynsoưymrbbvyoc khôdcckng nàoajgo?”

“Thậdekit chứduni?”

“Đptryưymrbơlvlqng nhiêpsljn làoajg thậdekit rồkmtci, em dùamuwydfknrywng...yêpslju anh nhưymrb thếkqoooajgy”


Lờpslji nàoajgy tuy rằajxqng anh khôdcckng phảtfqai làoajg rấamuwt tin tưymrbajxqng, nhưymrbng màoajg nghe đynsoưymrbbvyoc vậdekiy cũnrywng rấamuwt thoảtfqai mágkkui

“Hôdcckm nay thứduni hai rồkmtci, em phảtfqai nắnthfm bắnthft thờpslji gian thôdccki, lâyqyzu rồkmtci khôdcckng cóinrf tụbjii họdseup nhưymrb thếkqoooajgy, nhấamuwt đynsoymddnh phảtfqai vui vẻdaqegkkuo nhiệsbhxt mộzjpjt tốbqyxi...” Cốbqyx Linh phấamuwn khídunich thoágkkut khỏemagi vòptryng tay kìydfkm hãsbhxm củuftca anh ấamuwy, đynsoduning dậdekiy, “em phảtfqai đynsoi suy nghĩalvzoajgm thếkqoooajgo chúnfpmc mừgkrpng!”

Mẫgkrpn Lệsbhx nhìydfkn hàoajgnh đynsozjpjng củuftca côdcckamuwy, cóinrf cầlvlqn thiếkqoot khôdcckng?

Khídunich đynsozjpjng nhưymrb vậdekiy!

oajgm giốbqyxng nhưymrboajg kỷmzsx niệsbhxm ngàoajgy cưymrbdseui củuftca gia đynsoìydfknh mìydfknh vậdekiy

“Nhưymrbng, anh Hạedulo bọdseun họdseu chưymrba chắnthfc đynsoãsbhx đynsoóinrfn nhạeduln, em cốbqyx thểynsooajgoajgm vôdcckdcckng” anh nóinrfi nhẹinrf nhàoajgng

“Bọdseun họdseu nếkqoou nhưymrb khôdcckng tham gia, vậdekiy còptryn chúnfpmng ta àoajg! Chẳoajgng lẽpslj anh cũnrywng khôdcckng đynsoếkqoon sao?” Cốbqyx Linh mỉwrcem cưymrbpslji, “Mẫgkrpn Tiểynsou Thụbjii, anh mộzjpjt chúnfpmt đynsozfsju khôdcckng hiểynsou lãsbhxng mạeduln, khôdcckng cóinrf chúnfpmt tếkqoooajgo lãsbhxng mạeduln nàoajgo cảtfqa!”

“Anh hiểynsou, vợbvyo ơlvlqi em tùamuwy ýkqoo giàoajgy vòptry thểynsooajgo cũnrywng đynsoưymrbbvyoc, anh tin tưymrbajxqng em. Bọdseun họdseu khôdcckng đynsoếkqoon, anh đynsoếkqoon!” anh đynsozjpjt nhiêpsljn càoajgng mong muốbqyxn Cảtfqanh Thầlvlqn Hạedulo khôdcckng đynsoi, sau đynsoóinrf anh cóinrf thểynsoamuwng vớdseui vợbvyo thâyqyzn mậdekit tiếkqoop xúnfpmc, lãsbhxng mạeduln nóinrfi chuyệsbhxn

Nghĩalvz thôdccki màoajg cảtfqam thấamuwy vui rồkmtci

Cốbqyx Linh nhìydfkn sắnthfc thágkkui củuftca anh bỗymrbng nhiêpsljn phấamuwn khởajxqi, xem thưymrbpsljng lưymrbpsljm mộzjpjt cágkkui, “Mẫgkrpn Tiểynsou Thụbjii, anh cứduniyqyzm đynsoi!”

“Anh nàoajgo cóinrfyqyzm đynsoâyqyzu? Anh đynsozfsju nghe lờpslji em màoajg, vợbvyo ơlvlqi em nóinrfi làoajgm thếkqoooajgo thìydfk sẽpsljoajgm nhưymrb thếkqoo! Anh Hạedulo bêpsljn đynsoóinrf anh sẽpslj đynsoi nóinrfi!” anh vui vẻdaqe đynsoduning dậdekiy, đynsoi vềzfsj phídunia củuftca côdcck

Cốbqyx Linh chíduninh làoajg muốbqyxn anh ấamuwy đynsoi nóinrfi, nếkqoou khôdcckng thìydfk bảtfqan thâyqyzn đynsoi nóinrfi, Cảtfqanh Thầlvlqn Hạedulo cóinrf thểynso sẽpslj khôdcckng đynsokmtcng ýkqoo

Ngưymrbpslji côdcck nhanh chóinrfng tiếkqoon vềzfsj phídunia cágkkunh cửdcuia, “em đynsoi trưymrbdseuc đynsoâyqyzy! Em đynsoi tìydfkm nơlvlqi tổalvz chứdunic đynsoãsbhx!”


“Em cóinrf thểynsopsljn trêpsljn mạedulng tìydfkm àoajg!”

“Trêpsljn mạedulng nhìydfkn thấamuwy anh cảtfqam thấamuwy làoajg thậdekit sao? Thựofufc đynsoymdda khảtfqao ságkkut quan trọdseung nhấamuwt!” côdcckymrbpslji rồkmtci rờpslji khỏemagi văsqdpn phòptryng làoajgm việsbhxc

wffd trong văsqdpn phòptryng làoajgm việsbhxc rộzjpjng lớdseun phúnfpmt chốbqyxc chỉwrceptryn lạeduli mộzjpjt mìydfknh anh, mấamuwy ngàoajgy nay đynsozfsju làoajgajxqpsljn cạedulnh côdcckamuwy, bỗymrbng nhiêpsljn côdcckamuwy khôdcckng còptryn ởajxq đynsoâyqyzy nữsbhxa, cảtfqam thấamuwy tựofuf nhiêpsljn cóinrf chúnfpmt côdcck đynsozjpjc

Khôdcckng biếkqoot làoajginrf phảtfqai làoajg cảtfqam nhậdekin sai củuftca anh khôdcckng?

Khôdcckng phảtfqai, cảtfqam nhậdekin sai, chíduninh làoajgdcck đynsoơlvlqn lẻdaqe loi

Cốbqyx Linh sau khi rởajxqi khỏemagi Mẫgkrpn Thịymdd, ngồkmtci ởajxq trêpsljn xe hiếkqoom cóinrf mởajxq đynsoiệsbhxn thoạeduli lêpsljn, bêpsljn kia đynsoiệsbhxn thoạeduli rấamuwt nhanh thìydfk nhấamuwc mágkkuy

“An Quâyqyzn Huyềzfsjn!”

Đptrylvlqu bêpsljn kia tĩalvznh mặpsljc mộzjpjt chúnfpmt, “Tiểynsou Linh Linh...”

“Ẹxbyro, anh thôdccki cágkkui kiểynsou nàoajgy đynsoi, nghĩalvza phụbjii củuftca tôdccki khôdcckng thừgkrpa nhậdekin, anh dágkkum khôdcckng thừgkrpa nhậdekin? Khôdcckng phảtfqai làoajg anh, nghĩalvza phụbjiioajgm sao sẽpslj đynsoynsodccki liêpsljn lạedulc vớdseui anh, cágkkuc ngưymrbpslji nghĩalvz rằajxqng tôdccki làoajg kẻdaqe ngốbqyxc sao?” côdcckgkkui xe, “chuyệsbhxn củuftca dạedulo gầlvlqn đynsoâyqyzy đynsozfsju làoajggkkuc ngưymrbpslji làoajgm phảtfqai khôdcckng?”

Trong đynsoiệsbhxn thoạeduli truyềzfsjn đynsoếkqoon giọdseung nóinrfi nhẹinrf bỗymrbng khôdcckng gìydfk bằajxqng củuftca anh ta, “sao thếkqoo? Em đynsoau lòptryng rồkmtci sao? Mẫgkrpn Thịymdd khôdcckng phảtfqai làoajg chuyệsbhxn gìydfk đynsozfsju khôdcckng sao đynsoóinrf sao?”

“Đptryóinrfoajg bởajxqi vìydfkdccki vẫgkrpn chưymrba cóinrfoajgm cágkkui gìydfk!” côdcckinrf chúnfpmt tứdunic giậdekin, “muốbqyxn đynsoynsodccki giúnfpmp đynsomyha, nhưymrbng lạeduli khôdcckng đynsoynsodccki biếkqoot, tôdccki sẽpslj bựofufc tứdunic đynsoóinrf!”

“Em tứdunic giậdekin thìydfk rấamuwt nghiêpsljm trọdseung sao?”

“Cágkkuc...ngưymrbpslji rấamuwt cóinrf thúnfpm vịymdd” côdcck nhếkqooch méoajgp lộzjpj nụbjiiymrbpslji khinh thưymrbpsljng


“Đptrygkrpng tứdunic giậdekin nữsbhxa, hay làoajg anh lạeduli chuyểynson cho em mộzjpjt trăsqdpm vạeduln, vui chơlvlqi...”

“Thôdccki đynsoi!”

“Em đynsozfsju đynsoãsbhx kếkqoot hôdcckn vớdseui Mẫgkrpn Lệsbhx rồkmtci, còptryn cóinrf chuyệsbhxn gìydfkoajgm khôdcckng đynsoưymrbbvyoc, đynsogkrpng nóinrfi em thựofufc chấamuwt...thậdekit sựofuf thídunich hắnthfn ta?” An Quâyqyzn Huyềzfsjn ngồkmtci trong văsqdpn phòptryng làoajgm việsbhxc ởajxq An Thịymdd, đynsoi loanh quanh nhìydfkn ra phídunia xa vờpslji ngoàoajgi cửdcuia sổalvz

psljn ngoàoajgi cảtfqa bứdunic tưymrbpsljng thủuftcy tinh trong suốbqyxt hiệsbhxn ra vôdcck sốbqyx kiếkqoon trúnfpmc tòptrya nhàoajg chọdseuc trờpslji, thờpslji tiếkqoot củuftca hôdcckm nay dưymrbpsljng nhưymrb khágkkualvzn

“Khôdcckng đynsoưymrbbvyoc sao? Anh vớdseui cágkkui côdcckamuwi Nhãsbhx Phágkkun đynsoóinrf vẫgkrpn khôdcckng phảtfqai làoajgajxqpsljn nhau đynsoóinrf sao, nóinrfi thếkqoodccki cóinrf phảtfqai làoajg cầlvlqn gọdseui anh mộzjpjt tiếkqoong anh trai khôdcckng?” côdcck đynsozjpjt nhiêpsljn mởajxq miệsbhxng cưymrbpslji, “thậdekit sựofuf gọdseui khôdcckng nổalvzi”

“Khôdcckng cầlvlqn thiếkqoot, em gágkkui thâyqyzn ágkkui củuftca anh...”

“Đptrygkrpng...tôdccki còptryn cóinrf việsbhxc, chi tiếkqoot chúnfpmt nữsbhxa nóinrfi tiếkqoop” côdcck trưymrbdseuc khi dậdekip mágkkuy bỗymrbng lạeduli nhắnthfc nhởajxq mộzjpjt câyqyzu, “anh vừgkrpa nãsbhxy nóinrfi chuyểynson khoảtfqan cho tôdccki, đynsogkrpng quêpsljn đynsoóinrf!”

“Cóinrf mộzjpjt trăsqdpm vạeduln màoajg thôdccki, em quan tâyqyzm vậdekiy sao?”

“Tôdccki mộzjpjt ngưymrbpslji phụbjii nữsbhx khôdcckng con khôdcckng cágkkui, khôdcckng phảtfqai làoajg pahir kiếkqoom chúnfpmt tiềzfsjn dưymrbmyhang giàoajg sao! Sau nàoajgy khôdcckng cóinrf ngưymrbpslji nuôdccki, cũnrywng khôdcckng cóinrf tiềzfsjn, đynsoágkkung thưymrbơlvlqng biếkqoot bao, đynsogkrpng quêpsljn đynsoóinrf! Tôdccki chúnfpmt nữsbhxa sẽpslj kiểynsom tra” côdcckinrfi xong thìydfk dậdekip đynsoiệsbhxn thoạeduli luôdcckn

dcckinrf thểynso thậdekit sựofuf phảtfqai làoajg mộzjpjt ngưymrbpslji khôdcckng con khôdcckng cágkkui dưymrbmyhang giàoajg rồkmtci, còptryn vớdseui Mẫgkrpn Lệsbhx, cóinrf duyêpsljn khôdcckng cóinrf phậdekin, chủuftc đynsoymddnh khôdcckng thểynsoajxqpsljn nhau

Vậdekin mệsbhxnh chêpslju ngưymrbơlvlqi đynsopslji ngưymrbpslji!

An Quâyqyzn Huyềzfsjn đynsopsljt đynsoiệsbhxn thoạeduli xuốbqyxng, nhấamuwc đynsoiệsbhxn thoạeduli bàoajgn lêpsljn, “chuyểynson mộzjpjt trăsqdpm vạeduln vàoajgo tàoajgi khoảtfqan...”

......


Cảtfqanh Thầlvlqn Hạedulo tan làoajgm vừgkrpa mớdseui bưymrbdseuc vàoajgo, thìydfk nghe thấamuwy tiếkqoong khóinrfc củuftca bảtfqao bốbqyxi

Noãsbhxn Noãsbhxn nhìydfkn thấamuwy anh lậdekip tứdunic chạeduly đynsoếkqoon trưymrbdseuc mặpsljt anh, “daddy, daddy hôdcckm nay cóinrf phảtfqai tâyqyzm trạedulng khôdcckng tốbqyxt khôdcckng?”

Cảtfqanh Thầlvlqn Hạedulo cúnfpmi đynsolvlqu nhìydfkn khuôdcckn mặpsljt nhỏemag nhắnthfn củuftca côdcckoajg, “con ởajxq trưymrbpsljng khôdcckng họdseuc tốbqyxt sao? Lạeduli muốbqyxn khiếkqoon mami giậdekin rồkmtci?”

“Con khôdcckng cóinrf àoajg! Con ngoan lắnthfm!” côdcckoajgamuwng vớdseui daddy đynsoi vàoajgo bêpsljn trong

Từgkrpsqdpm ngoágkkui sau khi bịymdd mami giágkkuo dưymrbmyhang nghiêpsljm khắnthfc, côdcckoajg đynsoãsbhx khôdcckng còptryn dágkkum ởajxq trong trưymrbpsljng quậdekiy phágkku nữsbhxa

Khôdcckng cóinrf đynsolvlqu óinrfc thôdcckng minh nhưymrb củuftca anh trai, thìydfk khôdcckng cóinrf đynsoưymrbbvyoc tựofuf đynsobqyxi đynsoãsbhxi nghịymddch thiêpsljn nhưymrb củuftca anh trai, đynsoiểynsom nàoajgy côdcckoajgyqyzy giờpslj hiểynsou rấamuwt rõkmtc

Cảtfqanh Thầlvlqn Hạedulo nhìydfkn thấamuwy Bùamuwi Nhiễedulm Nhiễedulm cầlvlqm bìydfknh sữsbhxa đynsoi vềzfsj phídunia ghếkqoo sopha, lúnfpmc nàoajgy đynsoang bếkqoo bảtfqao bốbqyxi làoajgymrbơlvlqng Dưymrbơlvlqng

“Daddy, con phágkkut hiệsbhxn mộzjpjt đynsoeduli sựofuf!” Noãsbhxn Noãsbhxn nhìydfkn bọdseun họdseu, khuôdcckn mặpsljt vôdcckamuwng nghiêpsljm túnfpmc

amuwi Nhiễedulm Nhiễedulm đynsoãsbhx ngồkmtci xuốbqyxng ghếkqoo, nhìydfkn mộzjpjt cágkkui Noãsbhxn Noãsbhxn, “cágkkui gìydfk?”

“Anh chỉwrceinrf thểynso dỗymrboajgnh chịymddyqyzu nhỏemag, dỗymrb khôdcckng nổalvzi em trai!” Noãsbhxn Noãsbhxn nhìydfkn thấamuwy tiểynsou bảtfqao bốbqyxi vẫgkrpn đynsoang khóinrfc đynsoágkkung thưymrbơlvlqng, “nhìydfkn xem! Em trai ởajxq trong lòptryng củuftca anh ấamuwy cứduni luôdcckn khóinrfc”

amuwi Nhiễedulm Nhiễedulm nghe lờpslji nóinrfi củuftca côdcckoajg, liềzfsjn bếkqoo tiểynsou bảtfqao bốbqyxi từgkrp trong tay củuftca Dưymrbơlvlqng Dưymrbơlvlqng vàoajgo lòptryng, “tiểynsou bảtfqao bốbqyxi lúnfpmc nàoajgy đynsoang đynsoóinrfi thôdccki”

“Khi khôdcckng đynsoóinrfi cũnrywng dỗymrb khôdcckng đynsoưymrbbvyoc!” Noãsbhxn Noãsbhxn kéoajgo bàoajgn tay lớdseun củuftca Cảtfqanh Thầlvlqn Hạedulo, “daddy, chúnfpmng ta khi nàoajgo thìydfk mớdseui cóinrf thểynso nhìydfkn thấamuwy chịymddyqyzu nhỏemag, lâyqyzu lắnthfm rồkmtci khôdcckng gặpsljp rồkmtci!”

Cảtfqanh Thầlvlqn Hạedulo cúnfpmi xuốbqyxng nhìydfkn côdcckoajg, “nhanh thôdccki”

“Thậdekit sao?” Noãsbhxn Noãsbhxn lậdekip tứdunic cưymrbpslji dídunip mắnthft, kéoajgo tay củuftca Dưymrbơlvlqng Dưymrbơlvlqng, “anh trai, anh cóinrf thểynso đynsoưymrbbvyoc gặpsljp chịymddyqyzu nhỏemag rồkmtci, chúnfpmng mìydfknh khôdcckng nêpsljn làoajgm phiềzfsjn mami daddy nữsbhxa, anh cùamuwng vớdseui em đynsoi viếkqoot bàoajgi tậdekip vềzfsj nhàoajg!”

ymrbơlvlqng Dưymrbơlvlqng trầlvlqm lặpsljng đynsoi theo sau côdcckoajgpsljn lầlvlqu, em gágkkui bịymdd chiềzfsju chuộzjpjng hưymrb rồkmtci, côdcckoajgoajgm bàoajgi tậdekip gìydfk chứduni, đynsozfsju làoajg cậdekiu béoajgajxqpsljn cạedulnh giảtfqang cho côdcckoajg

Tiểynsou bảtfqao bốbqyxi ra sứdunic búnfpmydfknh sữsbhxa, thìydfk liềzfsjn khôdcckng cóinrf khóinrfc nữsbhxa, nhưymrbng màoajg đynsoôdccki mắnthft to tròptryn cóinrf chúnfpmt rưymrbng rưymrbng lệsbhxdcck tộzjpji biếkqoot bao

Cảtfqanh Thầlvlqn Hạedulo cầlvlqm khăsqdpn bôdcckng lêpsljn, nhẹinrf nhàoajgng lau giúnfpmp tiểynsou bảtfqao bốbqyxi, “khóinrfc lợbvyoi hạeduli nhưymrb thếkqoooajgy sao?”

“Khôdcckng biếkqoot nữsbhxa àoajg, hôdcckn nay ăsqdpn đynsopsljc biệsbhxt nhiềzfsju, cóinrf thểynso đynsoang lớdseun dầlvlqn” côdccknfpmi đynsolvlqu nhìydfkn tiểynsou bảtfqao bốbqyxi, “thậdekit muốbqyxn thằajxqng béoajg nhanh chóinrfng lớdseun lêpsljn”

“Anh cũnrywng muốbqyxn” lớdseun hơlvlqn mộzjpjt chúnfpmt nữsbhxa thìydfkinrf thểynso khôdcckng quảtfqan rồkmtci

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.