Sủng Ái Của Bá Thiếu: Bắt Giữ Cặp Song Sinh Yêu Dấu Của Manh Mẫu

Chương 747 :

    trước sau   
dpetm qua bởrkpvi vìuebi nghe thấrotty tiếozxnng hépegkt quáwjhp kịskjkch liệgdhgt củyatya Nhiễkpvam Nhiễkpvam ngấrottt đmhgji, sau đmhgjóqwaa khi tỉuwrznh dậihbwy, Nhiễkpvam Nhiễkpvam đmhgjuvkou đmhgjãkfzm sinh xong rồozxni

Em bépegk rấrottt đmhgjáwjhpng yêkfzmu

dnqbi Nhiễkpvam Nhiễkpvam dịskjku dàuhexng nhìuebin bépegk con nhắkxigm nghiềuvkon đmhgjôdpeti mắkxigt, đmhgjgdhgt nhiêkfzmn nghiêkfzmng đmhgjrottu sang nhìuebin ngưypqengqzi đmhgjàuhexn ôdpetng ởrkpvkfzmn cạikgcnh, trong con mắkxigt đmhgjrotty hàuhexm ýrscl tựucevuhexo, “chồozxnng ơejdhi, em pháwjhpt hiệgdhgn em thậihbwt sựucev lợhbyii hạikgci!”

“Vợhbyi vẫvsgvn luôdpetn lợhbyii hạikgci” anh đmhgjưypqea tay ra ôdpetm lấrotty eo côdpet từhfdv phívsgva sau, “cũmpvrng rấrottt xinh đmhgjsmiqp”

“En đmhgjang muốihbwn nóqwaai làuhex, nhàuhex chúfqieng ta ba đmhgjhbyha trẻzzco, ba dáwjhpng vẻzzco! Dưypqeơejdhng Dưypqeơejdhng tóqwaac đmhgjen mắkxigt đmhgjen, Noãkfzmn Noan tóqwaac vàuhexng mắkxigt xanh, tiểbtixu bảrvkro bốihbwi tóqwaac đmhgjen mắkxigt xanh!”

Đzavcôdpeti mắkxigt củyatya tiểbtixu bảrvkro bôdpeti giốihbwng vớwjhpi Noãkfzmn Noãkfzmn, tóqwaac thìuebi giốihbwng vớwjhpi Dưypqeơejdhng Dưypqeơejdhng, tổmowz hợhbyip nhưypqe thếozxnuhexy, đmhgjhbyha con trai củyatya côdpet vớwjhpi Cảrvkrnh Thầrottn Hạikgco!


Sau nàuhexy nhấrottt đmhgjskjknh làuhex đmhgjikgci đmhgjikgci đmhgjikgci soáwjhpi ca!

“Ừvsgvm, Nhiễkpvam Nhiễkpvam lợhbyii hạikgci” đmhgjôdpeti mắkxigt đmhgjen củyatya anh tràuhexn ngậihbwp yêkfzmu thưypqeơejdhng

dpet bỗqqsmng nhiêkfzmn cưypqengqzi lêkfzmn, “rõskjkuhexng chúfqieng ta cảrvkr hai đmhgjuvkou làuhexqwaac đmhgjen mắkxigt đmhgjen, thếozxnuhex sinh ra bảrvkro bốihbwi lạikgci kháwjhpc nhau nhưypqe thếozxn

“Di truyềuvkon củyatya bàuhex nộgdhgi kháwjhp mạikgcnh” anh bìuebinh tĩcxtrnh nóqwaai

“Đzavcúfqieng vậihbwy! Lợhbyii hạikgci!” Cảrvkrnh phụppti vớwjhpi Cảrvkrnh Thầrottn Hạikgco đmhgjuvkou khôdpetng cóqwaa đmhgjưypqehbyic di truyềuvkon, thếozxnuhex lạikgci di truyềuvkon lêkfzmn ngưypqengqzi củyatya Noãkfzmn Noãkfzmn vàuhex tiểbtixu bảrvkro bốihbwi

Nhưypqeng màuhex bọpegkn trẻzzco sinh ra xinh đmhgjsmiqp nhưypqeuhexy, côdpetmpvrng khôdpetng cóqwaa ýrscl kiếozxnn gìuebi hếozxnt, đmhgjuvkou làuhex bảrvkro bốihbwi củyatya họpegk

Cảrvkrnh Thầrottn Hạikgco nhìuebin hai mẹsmiq con họpegk, lúfqiec vừhfdva đmhgjskjknh xuốihbwng khỏncwqi giưypqengqzng đmhgji chuẩiwzqn bịskjk đmhgjozxn ăuhexn, cáwjhpnh cửzgnpa củyatya phòrvkrng bệgdhgnh lạikgci từhfdvkfzmn ngoàuhexi đmhgjưypqehbyic mởrkpv ra

Bốihbwi Tịskjknh Nguyệgdhgt mang đmhgjozxn ăuhexn sáwjhpng bưypqewjhpc vàuhexo, “hai đmhgjhbyha đmhgjuvkou khôdpetng cầrottn phảrvkri dậihbwy đmhgjâgrdqu”

“Cảrvkrm ơejdhn mẹsmiq” anh đmhgjưypqea tay đmhgjóqwaan lấrotty

“Đzavchfdvng kháwjhpch sao, đmhgjâgrdqy làuhex mẹsmiq cầrottn phảrvkri làuhexm” bàuhex phảrvkri chăuhexm sóqwaac bọpegkn họpegk, thâgrdqn làuhex mộgdhgt ngưypqengqzi mẹsmiq, mộgdhgt ngưypqengqzi bàuhex

“Đzavchosst têkfzmn chưypqea?” bàuhexfqiei đmhgjrottu xuốihbwng nhìuebin tiểbtixu bảrvkro bốihbwi ra sứhbyhc búfqie sữsmiqa, cưypqengqzi hỏncwqi

dnqbi Nhiễkpvam Nhiễkpvam cưypqengqzi đmhgjáwjhpp lạikgci, “Cảrvkrnh Hàuhexnh”

“Têkfzmn rấrottt hay, khôdpetng tồozxni” bàuhexmpvrng cưypqengqzi lêkfzmn, thậihbwt sựucev khôdpetng tồozxni


Cảrvkrnh Thầrottn Hạikgco đmhgjúfqiet cơejdhm cho côdpet, côdpet cho tiểbtixu bảrvkro bốihbwi búfqie sữsmiqa, Dưypqeơejdhng Dưypqeơejdhng Noãkfzmn Noãkfzmn lạikgci từhfdvkfzmn ngoàuhexi tiếozxnn vàuhexo

“Mami! Daddy!”

Hai đmhgjhbyha trẻzzco nhanh chóqwaang chạikgcy lạikgci gầrottn, phấrottn khívsgvch nhìuebin em bépegkejdh sinh đmhgjang ởrkpv trong lòrvkrng củyatya Bùdnqbi Nhiễkpvam Nhiễkpvam

“Mami, mami!” Noãkfzmn Noãkfzmn kívsgvch đmhgjgdhgng khôdpetng kìuebim nổmowzi, đmhgjôdpeti mắkxigt to tròrvkrn nhìuebin côdpet, “em ngủyaty rồozxni sao?”

“Em cóqwaa thểbtix đmhgjãkfzm ngủyaty mấrottt rồozxni” Bùdnqbi Nhiễkpvam Nhiễkpvam nhìuebin đmhgjiệgdhgu bộgdhg phấrottn khívsgvch củyatya Dưypqeơejdhng Dưypqeơejdhng Noãkfzmn Noãkfzmn, nghĩcxtr đmhgjếozxnn muốihbwn bếozxn em bépegk cho bọpegkn nhỏncwq coi, nhưypqeng miệgdhgng củyatya em bépegk vẫvsgvn đmhgjang dùdnqbng sứhbyhc búfqie sữsmiqa

“Nhăuhexn nheo, nhưypqeng màuhex sau nàuhexy nhấrottt đmhgjskjknh sẽlnlh đmhgjáwjhpng yêkfzmu, chịskjkgrdqu nhỏncwq khôdpetng phảrvkri cũmpvrng nhưypqe vậihbwy sao?” Noãkfzmn Noãkfzmn dựuceva theo kinh nghiệgdhgm củyatya Mậihbwt Nguyệgdhgt trưypqewjhpc đmhgjâgrdqy, đmhgjãkfzm biếozxnt rồozxni

“Ừvsgvm, sẽlnlhuhex nhưypqe vậihbwy” Bùdnqbi Nhiễkpvam Nhiễkpvam nhìuebin đmhgjôdpeti mắkxigt to tròrvkrn màuhexu xanh củyatya Noãkfzmn Noãkfzmn, “em vớwjhpi Noãkfzmn Noãkfzmn giốihbwng nhau đmhgjuvkou cóqwaa đmhgjôdpeti mắkxigt to màuhexu xanh đmhgjóqwaa!”

“Thậihbwt khôdpetng? Thậihbwt vậihbwy chứhbyh? Thậihbwt ạikgc? Con cuốihbwi cùdnqbng khôdpetng phảrvkri làuhex duy nhấrottt trong nhàuhex chúfqieng ta nữsmiqa rồozxni!” Noãkfzmn Noan khívsgvch đmhgjgdhgng khôdpetng tưypqerkpvng, rấrottt muốihbwn lậihbwp tứhbyhc nhìuebim xem đmhgjôdpeti mắkxigt to tròrvkrn màuhexu xanh củyatya em bépegk

ypqeơejdhng Dưypqeơejdhng đmhgjhbyhng ởrkpvkfzmn cạikgcnh trôdpetng ngóqwaang, so vớwjhpi lúfqiec mớwjhpi trởrkpv vềuvko đmhgjãkfzm lớwjhpn hơejdhn vàuhexi tuổmowzi, càuhexng tăuhexng thêkfzmm sựucev lạikgcnh lùdnqbng bìuebinh tĩcxtrnh

Đzavcôdpeti mắkxigt sâgrdqu thẳcqlwm nhìuebin tiểbtixu bảrvkro bốihbwi đmhgjang nhắkxigm mắkxigt, em trai củyatya bọpegkn họpegk

Noãkfzmn Noãkfzmn lạikgci vui sưypqewjhpng nhưypqe vậihbwy!

dnqbi Nhiễkpvam Nhiễkpvam bỗqqsmng nhiêkfzmn cóqwaa chúfqiet vui mừhfdvng rằzgnpng đmhgjhbyha trẻzzcouhexy vớwjhpi Noãkfzmn Noãkfzmn đmhgjuvkou cóqwaa đmhgjôdpeti mắkxigt màuhexu xanh giốihbwng nhau, thậihbwt tốihbwt

dpet chợhbyit cảrvkrm thấrotty trưypqewjhpc ngựucevc tràuhexn ra đmhgjrotty vệgdhgt nưypqewjhpc, lúfqiec cúfqiei đmhgjrottu xuốihbwng nhìuebin, thìuebi Cảrvkrnh Thầrottn Hạikgco ởrkpvkfzmn cạikgcnh đmhgjãkfzm lấrotty khăuhexn giấrotty giúfqiep côdpet lau bỏncwq


Khuôdpetn mặhosst nhỏncwq củyatya côdpet đmhgjncwqzgnpng lêkfzmn!

Bảrvkro bốihbwi ăuhexn no rồozxni, đmhgjang đmhgjùdnqbn sữsmiqa ra, côdpet…thậihbwt làuhex xấrottu hổmowz chếozxnt đmhgjưypqehbyic

Thứhbyhc ăuhexn ởrkpv trêkfzmn giưypqengqzng đmhgjưypqehbyic dọpegkn đmhgji, tiểbtixu bảrvkro bốihbwi làuhex do Bốihbwi Tịskjknh Nguyệgdhgt giúfqiep thay tãkfzmqwaat bịskjk ưypqewjhpt, Dưypqeơejdhng Dưypqeơejdhng Noãkfzmn Noãkfzmn vẫvsgvn cứhbyh muốihbwn đmhgjưypqehbyic nhìuebin thấrotty đmhgjôdpeti mắkxigt xanh củyatya em trai, nhưypqeng hoàuhexn toàuhexn khôdpetng chịskjku mởrkpv ra, em bépegk tu tu ngủyaty rấrottt ngon

“Anh đmhgji thăuhexm Đzavcưypqengqzng báwjhp phụppti, báwjhpc ấrotty thếozxnuhexo rồozxni?” côdpet tốihbwi qua đmhgjuvkou quêkfzmn khôdpetng hỏncwqi

“Báwjhpc ấrotty chắkxigc sẽlnlh khôdpetng sao đmhgjâgrdqu, tạikgcm thờngqzi sẽlnlh khôdpetng đmhgji xa (chếozxnt)” bọpegkn họpegk tốihbwi qua cũmpvrng bịskjk dọpegka chếozxnt khiếozxnp

Vốihbwn nghĩcxtr sẽlnlh khôdpetng qua khỏncwqi!

Sau khi anh đmhgjếozxnn, nhìuebin thấrotty dáwjhpng vẻzzco hấrottp hốihbwi chỉuwrzrvkrn chúfqiet hơejdhi thởrkpv củyatya báwjhpc ấrotty, báwjhpc sĩcxtr luôdpetn thúfqiec trựucevc ởrkpvkfzmn cạikgcnh, bọpegkn họpegk liêkfzmn tụpptic nóqwaai chuyệgdhgn vớwjhpi báwjhpc, sau cùdnqbng hìuebinh nhưypqe tinh thầrottn lạikgci ổmowzn hơejdhn chúfqiet

Anh nhậihbwn đmhgjưypqehbyic đmhgjiệgdhgn thoạikgci từhfdv nhàuhex, rồozxni liềuvkon nhanh chóqwaang rờngqzi khỏncwqi đmhgjóqwaa

“Vậihbwy thìuebi tốihbwt rồozxni” côdpetmpvrng cóqwaa thểbtixkfzmn tâgrdqm chúfqiet

Nếozxnu nhưypqe tiểbtixu bảrvkro bốihbwi sinh ra vàuhex Đzavcưypqengqzng báwjhp phụppti mấrottt đmhgji cùdnqbng trong mộgdhgt ngàuhexy, trong lòrvkrng côdpet nhấrottt đmhgjskjknh sẽlnlh khôdpetng thoảrvkri máwjhpi

“Anh đmhgjếozxnn bếozxn con” côdpet bỗqqsmng nhiễkpvan đmhgjưypqea tiểbtixu bảrvkro bốihbwi từhfdv trong lòrvkrng đmhgjếozxnn trưypqewjhpc mặhosst củyatya anh

“Anh…” đmhgjikgci Boss cáwjhpi gìuebi đmhgjuvkou khôdpetng sợhbyi, nhưypqeng đmhgjhbyha trẻzzcoejdh sinh nàuhexy!

Anh cúfqiei đmhgjrottu nhìuebin bépegk con nhắkxigm nghiềuvkon đmhgjôdpeti mắkxigt ngủyaty say, chầrottm chậihbwm đmhgjóqwaan lấrotty trong tay củyatya côdpetrotty, thằzgnpng bépegk rấrottt nhỏncwq, rấrottt nhẹsmiq, bàuhexn tay nhỏncwqpegk nhưypqe thếozxn chỉuwrzqwaa thểbtixfqiem lấrotty mộgdhgt đmhgjrottu ngóqwaan tay củyatya anh màuhex thôdpeti


dnqbi Nhiễkpvam Nhiễkpvam nhìuebin đmhgjgdhgng táwjhpc cẩiwzqn thậihbwn nhẹsmiq nhàuhexng củyatya anh, con ngưypqengqzi vốihbwn lạikgcnh lùdnqbng cũmpvrng cóqwaa mặhosst dịskjku dàuhexng, trong con mắkxigt tràuhexn ngậihbwp tìuebinh yêkfzmu củyatya ngưypqengqzi bốihbw

Khi màuhex Thívsgvch Thịskjknh Thiêkfzmn cùdnqbng vớwjhpi Lâgrdqm Trívsgv Hiềuvkou bưypqewjhpc vàuhexo nhìuebin thấrotty cảrvkrnh tưypqehbying đmhgjóqwaa

Đzavcikgci Boss dịskjku dàuhexng nhưypqe thếozxn, nhẹsmiq nhàuhexng ôdpetm lấrotty tiểbtixu bảrvkro bốihbwi!

Thìuebi ra thậihbwt sựucevuhex tấrottt cảrvkr ngưypqengqzi đmhgjàuhexn ôdpetng khi thàuhexnh bốihbw rồozxni đmhgjuvkou trởrkpvkfzmn kháwjhpc biệgdhgt, đmhgjơejdhn giảrvkrn làuhex dịskjku dàuhexng àuhex!

“Nhiễkpvam Nhiễkpvam!” Lâgrdqm Trívsgv hiểbtixu bồozxnng Mậihbwt Nguyệgdhgt đmhgji đmhgjếozxnn, “chúfqiec mừhfdvng chúfqiec mừhfdvng!”

Cảrvkrnh Thầrottn Hạikgco ngẩiwzqng lêkfzmn lưypqengqzm côdpet mộgdhgt cáwjhpi, Lâgrdqm Trívsgv Hiểbtixu lậihbwp tứhbyhc hạikgc thấrottp giọpegkng lưypqehbying xuốihbwng

Tiểbtixu bảrvkro bốihbwi vẫvsgvn còrvkrn đmhgjang ngủyaty, vìuebi vậihbwy tấrottt cảrvkr mọpegki ngưypqengqzi đmhgjuvkou nhỏncwq tiếozxnng mộgdhgt chúfqiet, khôdpetng muốihbwn đmhgjáwjhpnh thứhbyhc tiểbtixu bảrvkro bốihbwi dậihbwy

“Nhiễkpvam Nhiễkpvam, cậihbwu bâgrdqy giờngqz cảrvkrm thấrotty thếozxnuhexo rồozxni?” côdpetqwaai nhỏncwq nhìuebin Bùdnqbi Nhiễkpvam Nhiễkpvam

Đzavcikgci Boss cũmpvrng quáwjhp âgrdqn áwjhpi rồozxni đmhgjóqwaa!

grdqy giờngqz đmhgjuvkou đmhgjãkfzmuhexfqiec nàuhexy rồozxni, lạikgci vẫvsgvn còrvkrn ngồozxni cùdnqbng vớwjhpi Nhiễkpvam Nhiễkpvam trêkfzmn giưypqengqzng, đmhgjuvkou khôdpetng thèkmkam đmhgjhbyhng dậihbwy

“Tớwjhp…”

“Anh Hạikgco! chịskjkgrdqu!” từhfdvkfzmn ngoàuhexi truyềuvkon vàuhexo tiếozxnng củyatya Mẫvsgvn Lệgdhg, lờngqzi củyatya Bùdnqbi Nhiễkpvam Nhiễkpvam bịskjk chặhossn ngang tứhbyhc thìuebi

Cảrvkrnh Thầrottn Hạikgco sắkxigc mặhosst càuhexng thêkfzmm khôdpetng vui, đmhgjang cóqwaa sựucev thôdpeti thúfqiec muốihbwn dùdnqbng áwjhpnh mắkxigt tùdnqbng xẻzzcoo Mẫvsgvn Lệgdhg


“Oa oa oa…”

Mẫvsgvn Lệgdhg vừhfdva mớwjhpi bưypqewjhpc vàuhexo trong thìuebi nghe thấrotty tiếozxnng khóqwaac củyatya em bépegk, anh khôdpetng phảrvkri quáwjhpdpet tộgdhgi sao?

Anh còrvkrn chưypqea cóqwaa đmhgji đmhgjếozxnn, khôdpetng thểbtixuhexo dọpegka tiểbtixu bảrvkro bốihbwi àuhex!

Cảrvkrnh Thầrottn Hạikgco nhẹsmiq nhàuhexng vỗqqsm vỗqqsm tiểbtixu bảrvkro bốihbwi, nhưypqeng màuhex tiểbtixu bảrvkro bốihbwi vẫvsgvn tiếozxnp tụpptic khóqwaac, đmhgjôdpeti mắkxigt to tròrvkrn nhắkxigm tịskjkt lạikgci, nhăuhexn nheo

“Oa oa oa…”

dnqbi Nhiễkpvam Nhiễkpvam nghe thôdpeti cũmpvrng đmhgjyatyqwaat lòrvkrng, “bảrvkro bốihbwi ngoan, đmhgjhfdvng khóqwaac nữsmiqa”

“Đzavcbtix em bếozxn cho!” côdpet vộgdhgi vàuhexng dang tay vềuvko phívsgva Cảrvkrnh Thầrottn Hạikgco

pegk con vàuhexo trong lòrvkrng củyatya Bùdnqbi Nhiễkpvam Nhiễkpvam, mọpegki ngưypqengqzi trong phòrvkrng cũmpvrng trởrkpvkfzmn yêkfzmn lặhossng

“Anh Hạikgco!” Mẫvsgvn Lệgdhg vừhfdva mớwjhpi mởrkpv miệgdhgng gọpegki mộgdhgt tiếozxnng, thìuebi bịskjk áwjhpnh mắkxigt sắkxigc bépegkn củyatya Cảrvkrnh Thầrottn Hạikgco lưypqengqzm

Anh lậihbwp tứhbyhc nhậihbwn thứhbyhc phảrvkri ngậihbwm miệgdhgng lạikgci rồozxni

“Ra ngoàuhexi” Cảrvkrnh Thầrott Hạikgco nhìuebin cậihbwu ta nóqwaai

“Em…” Mẫvsgvn Lệgdhg hạikgc thấrottp giọpegkng nóqwaai, chỉuwrzuhexo bảrvkrn thâgrdqn

Cốihbw Linh ởrkpvkfzmn cạikgcnh đmhgjozxnng tìuebinh nhìuebin anh ta, “cấrottm nóqwaai gìuebi 10 phúfqiet, nhớwjhp rằzgnpng lúfqiec ởrkpvkfzmn ngoàuhexi cũmpvrng khôdpetng nêkfzmn nóqwaai gìuebi

“Anh…” Mẫvsgvn Lệgdhg nhìuebin nhữsmiqng ngưypqengqzi kháwjhpc ởrkpv trong phòrvkrng, bao nhiêkfzmu ngưypqengqzi ởrkpv đmhgjâgrdqy rồozxni, anh vẫvsgvn nêkfzmn đmhgji thôdpeti!

Cặhossp mắkxigt to củyatya Mậihbwt Nguyệgdhgt nhìuebin thấrotty em bépegk khóqwaac nứhbyhc nởrkpv, đmhgjgdhgt nhiêkfzmn cũmpvrng bậihbwt khóqwaac, nưypqewjhpc mứhbyht khôdpetng ngừhfdvng rơejdhi xuốihbwng

grdqm Trívsgv Hiểbtixu khôdpetng đmhgjhbyii đmhgjếozxnn khi Cảrvkrnh Thầrottn Hạikgco nóqwaai, lậihbwp tứhbyhc bếozxn Mậihbwt Nguyệgdhgt đmhgji ra ngoàuhexi luôdpetn

“Vậihbwy thìuebi, chịskjkgrdqu hai ngưypqengqzi nghỉuwrz ngơejdhi nhépegk, chúfqieng em khôdpetng làuhexm phiềuvkon hai ngưypqengqzi nữsmiqa!” Thívsgvch Thịskjknh Thiêkfzmn cũmpvrng theo sau ra ngoàuhexi

Cốihbw Linh nhìuebin thấrotty tiếozxnng khóqwaac củyatya tiểbtixu bảrvkro bốihbwi dầrottn dầrottn ngừhfdvng lạikgci, mỉuwrzm cưypqengqzi, rồozxni cũmpvrng quay ngưypqengqzi đmhgji mấrottt

Ngưypqengqzi ởrkpv trong phòrvkrng cóqwaa nhiềuvkou chúfqiet, bảrvkro bốihbwi cóqwaa thểbtix khôdpetng thívsgvch thếozxn

Khi côdpet đmhgji ra ngoàuhexi, Thívsgvch Thịskjknh Thiêkfzmn vớwjhpi Lâgrdqm Trívsgv Hiểbtixu đmhgjãkfzm rờngqzi đmhgji rồozxni

Mẫvsgvn Lệgdhg nhìuebin côdpetrotty, cũmpvrng khôdpetng nóqwaai lờngqzi nàuhexo, chỉuwrz trừhfdvng mắkxigt vớwjhpi anh

Cốihbw Linh lưypqengqzm lạikgci anh mộgdhgt cáwjhpi, còrvkrn giậihbwn dỗqqsmi nữsmiqa, dọpegka tiểbtixu bảrvkro bốihbwi phảrvkri khóqwaac lạikgci còrvkrn

dpet ngoảrvkrnh ngưypqengqzi bỏncwq đmhgji, cũmpvrng chẳcqlwng đmhgjbtix ýrscl anh ấrotty nữsmiqa

Mẫvsgvn Lệgdhg nhìuebin thấrotty côdpetrotty nhưypqe thếozxn, tứhbyhc thìuebi hốihbwi hảrvkr, vộgdhgi vàuhexng đmhgjuổmowzi theo ra ngoàuhexi

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.