Sủng Ái Của Bá Thiếu: Bắt Giữ Cặp Song Sinh Yêu Dấu Của Manh Mẫu

Chương 742 :

    trước sau   
Trong phim truyềlmern hìbstunh cổydhqkkusa thưkkusteojng xuyêhjfjn đfkgplmeru làzdwm âodufn nghĩlcxoa cứnxfqu mạjsojng khôibvong gìbstu hồcqqpi bácqqpo, chỉnpxvzdwmkkusfksw dụmttx củxheaa lấaadty thâodufn trảwxls ơiqyjn.

“Nhiễckhom Nhiễckhom, cókkus nhữjcwzng chuyệljrzn cókkus chúvwqrt phứnxfqc tạjsojp, me tuy làzdwm khôibvong thífkswch ôibvong ấaadty lắahgdm, nhưkkusng mẹdmvw sốxheang mộamqyt mìbstunh thậbqszt sựbtytkkus chúvwqrt côibvo đfkgpơiqyjn, mẹdmvwnxfqng muốxhean tìbstum mộamqyt ngưkkusteoji ởcqqphjfjn cạjsojnh, nếqtsyu ngưkkusteoji đfkgpókkus vừsejaa đfkgpúvwqrng lúvwqrc thífkswch mẹdmvw, thìbstu tốxheat quácqqp rồcqqpi, khôibvong phảwxlsi sao?” Bàzdwmkkusteoji nhẹdmvw hỏibvoi ngưkkusckhoc lạjsoji.

“Mẹdmvw, vìbstuibvo đfkgpơiqyjn tìbstum mộamqyt ngưkkusteoji ởcqqphjfjn cạjsojnh, con khôibvong phảwxlsn đfkgpxheai, mẹdmvwzdwm chúvwqraadty cùszlung nhau hạjsojnh phúvwqrc, làzdwm con sẽhfzk hạjsojnh phúvwqrc, tiềlmern đfkgplmerzdwm mẹdmvw phảwxlsi vui thậbqszt.” Côibvo khôibvong muốxhean nhìbstun thấaadty mẹdmvw khókkus chịodypu.

Nếqtsyu ởcqqphjfjn cạjsojnh mộamqyt ngưkkusteoji khôibvong thífkswch mìbstunh, chi làzdwmbstu muốxhean cókkus mộamqyt ngưkkusteoji bạjsojn đfkgpteoji, côibvo cảwxlsm thấaadty khôibvong cókkus sựbtyt cầzpvqn thiếqtsyt đfkgpókkus, bảwxlsn thâodufn mộamqyt mìbstunh cũnxfqng cókkus thểvbxhzdwmm rấaadtt nhiềlmeru việljrzc, đfkgpvbxh cuộamqyc sốxheang củxheaa bảwxlsn thâodufn cókkus ýfksw nghĩlcxoa mộamqyt chúvwqrt, sốxheang đfkgpưkkusckhoc thựbtytc tạjsoji mộamqyt chúvwqrt.

“So vớeoppi vừsejaa rờteoji khỏibvoi nơiqyji đfkgpâodufy, lúvwqrc ởcqqp mộamqyt mìbstunh, mẹdmvw thấaadty bâodufy giờteoj vui hơiqyjn nhiềlmeru.” Bốxheai Tịodypnh Nguyệljrzt dịodypu dàzdwmng nókkusi.

kkusa bêhjfjn ngoàzdwmi hìbstunh nhưkkuszdwmng mưkkusa càzdwmng lớeoppn, giókkus mạjsojnh cũnxfqng thổydhqi đfkgpếqtsyn càzdwmnh câodufy vang lêhjfjn tiếqtsyng xìbstuzdwmo xìbstuzdwmo.


“Trễckho lắahgdm rồcqqpi, ngủxhea đfkgpi! Nhữjcwzng chuyệljrzn nàzdwmy sau nàzdwmy hẳckhon tífkswnh, con vui làzdwm đfkgpưkkusckhoc.” Bốxheai Tịodypnh Nguyệljrzt tiếqtsyp tụmttxc nókkusi.

ibvo vẫjcwzn làzdwm nắahgdm lấaadty tay Bốxheai Tịodypnh Nguyệljrzt, “Khôibvong phảwxlsi con vui làzdwm đfkgpưkkusckhoc, con hi vọwzbong mẹdmvwnxfqng cókkus thểvbxh vui.”

“Uhm.”

Trong phòhkxfng khôibvong còhkxfn tiếqtsyng nókkusi chuyệljrzn, hai ngưkkusteoji đfkgplmeru mang theo tâodufm tưkkus riêhjfjng đfkgpi vàzdwmo giấaadtc ngủxhea.

Ngàzdwmy thứnxfq hai, lúvwqrc Bùszlui Nhiễckhom Nhiễckhom tỉnpxvnh dậbqszy, Cảwxlsnh Thầzpvqn Hạjsojo đfkgpang đfkgpnxfqng bêhjfjn cạjsojnh.

Nhìbstun thấaadty côibvo mởcqqp to mắahgdt, anh vộamqyi vàzdwmng ngồcqqpi xuốxheang, đfkgplpkkibvo đfkgpnxfqng dậbqszy, bụmttxng to đfkgpúvwqrng làzdwm khôibvong tiệljrzn lợckhoi, đfkgpnxfqng dậbqszy đfkgplmeru cầzpvqn cókkus ngưkkusteoji giúvwqrp đfkgplpkk.

“Mẹdmvw đfkgpâodufu?” Côibvo dựbtyta vàzdwmo đfkgpzpvqu giưkkusteojng, hỏibvoi anh.

“Mẹdmvw vợckho đfkgpãeopp thứnxfqc dậbqszy rồcqqpi, đfkgpang ăfkgpn sácqqpng dưkkuseoppi lầzpvqu.” Anh ngồcqqpi xuốxheang bêhjfjn giưkkusteojng, lấaadty quầzpvqn ácqqpo củxheaa côibvo, mặxheac giúvwqrp côibvo.

“A……em đfkgpúvwqrng làzdwm hạjsojnh phúvwqrc, ácqqpo quầzpvqn còhkxfn cókkus ngưkkusteoji mặxheac giúvwqrp, nếqtsyu anh cókkus thểvbxh giúvwqrp em mộamqyt chuyệljrzn khácqqpc, thìbstuzdwmng tốxheat.” Côibvokkusteoji đfkgpưkkusa cácqqpnh tay ra, nhìbstun vàzdwm khuôibvon mặxheat lạjsojnh lùszlung củxheaa anh.

“Chuyệljrzn gìbstu?” Anh cứnxfq cảwxlsm giácqqpc khôibvong phảwxlsi chuyệljrzn tốxheat làzdwmnh gìbstu.

“Sinh em bévwqr! Nếqtsyu anh cókkus thểvbxh……” Côibvo chỉnpxvzdwmkkusi đfkgpùszlua thôibvoi, “Em nókkusi đfkgpùszlua thôibvoi, chồcqqpng, em đfkgpókkusi rồcqqpi.”

“Em dạjsojo nàzdwmy ăfkgpn hơiqyji nhiềlmeru.” Anh sờteojhjfjn bụmttxng côibvo, “Cókkus phảwxlsi vìbstu sắahgdp sinh rồcqqpi, cho nêhjfjn em dạjsojo nàzdwmy phảwxlsi bổydhq sung thểvbxh lựbtytc?”

“Em nêhjfjn bổydhq sung làzdwmfkgpng lưkkusckhong, em nêhjfjn đfkgpi nhiềlmeru chúvwqrt, khảwxlsfkgpng đfkgptgqd thưkkusteojng mớeoppi cao!” Côibvo thậbqszt ra mỗsejai ngàzdwmy đfkgplmeru tậbqszp thểvbxh dụmttxc, nhưkkusng bâodufy giờteoj sắahgdp sinh rồcqqpi, cứnxfq cảwxlsm giácqqpc mứnxfqc đfkgpamqy luyệljrzn tậbqszp củxheaa bảwxlsn thâodufn khôibvong đfkgpxhea.


“Uhm, anh đfkgpi chung vớeoppi em.” Cảwxlsnh Thầzpvqn Hạjsojo đfkgplpkkibvo xuốxheang giưkkusteojng, “Đnpxvi thôibvoi, bâodufy giờteojcqqp đfkgpâodufy đfkgpi xuốxheang lầzpvqu.”

Đnpxvâodufy làzdwm sựbtyt luyệljrzn tậbqszp trong truyềlmern thuyếqtsyt?

kkus phảwxlsi khôibvong đfkgpácqqpng tin cậbqszy lắahgdm khôibvong?

Sau khi côibvozdwm Cảwxlsnh Thầzpvqn Hạjsojo xuốxheang lầzpvqu, Cảwxlsnh phụmttx Cảwxlsnh mẫjcwzu đfkgpãeopp rờteoji khỏibvoi rồcqqpi, Bốxheai Tịodypnh Nguyệljrzt vàzdwm Cốxhea Phi Trìbstu vẫjcwzn chưkkusa vềlmer.

“Nhiễckhom Nhiễckhom, tỉnpxvnh rồcqqpi, khífksw sắahgdc hôibvom nay khôibvong tệljrz.” Bốxheai Tĩlcxonh Nguyệljrzt nhìbstun côibvo xuốxheang lầzpvqu, ácqqpnh mắahgdt nhìbstun vàzdwmo Cảwxlsnh Thầzpvqn Hạjsojo bêhjfjn cạjsojnh.

zdwm dạjsojo nàzdwmy luôibvon quan sácqqpt Cảwxlsnh Thầzpvqn Hạjsojo cókkus phảwxlsi đfkgpxheai xửvwqr tốxheat vớeoppi Nhiễckhom Nhiễckhom thậbqszt khôibvong, cókkus phảwxlsi yêhjfju côibvo thậbqszt khôibvong.

Đnpxvãeoppkkusi ácqqpnh mắahgdt củxheaa mộamqyt ngưkkusteoji sẽhfzk khôibvong gạjsojt ngưkkusteoji khácqqpc đfkgpâodufu, đfkgpôibvoi mắahgdt đfkgpen lácqqpy sâodufu thẳckhom củxheaa Cảwxlsnh Thầzpvqn Hạjsojo, trong mắahgdt luôibvon cókkus Nhiễckhom Nhiễckhom.

Họwzbozdwmhjfju nhau thậbqszt lòhkxfng.

“Uhm, thờteoji tiếqtsyt hôibvom nay cũnxfqng khôibvong tệljrz.” Khífksw sắahgdc củxheaa côibvonxfqng khôibvong tệljrz.

“Con sắahgdp phảwxlsi sinh rồcqqpi, mẹdmvwnxfqng khôibvong yêhjfjn tâodufm lắahgdm, mấaadty ngàzdwmy nay mẹdmvwcqqp nhàzdwm vớeoppi con, thếqtsyzdwmo?” Bàzdwm tạjsojm thờteoji khôibvong muốxhean rờteoji khỏibvoi Nhiễckhom Nhiễckhom.

zdwmng sợckhoeoppi sẽhfzk xảwxlsy ra chuyệljrzn.

“Vâodufng!” Bùszlui Nhiễckhom Nhiễckhom đfkgpưkkusơiqyjng nhiêhjfjn đfkgpcqqpng ýfksw.

Cốxhea Phi Trìbstu nhìbstun vàzdwmo Bốxheai Tịodypnh Nguyệljrzt bêhjfjn cạjsojnh, đfkgpamqyt nhiêhjfjn đfkgpnxfqng dậbqszy, “Vậbqszy chúvwqrhkxfn cókkus việljrzc bậbqszn, Nhiễckhom Nhiễckhom con nghỉnpxv ngơiqyji cho khỏibvoe, đfkgpckhoi em bévwqr sinh rồcqqpi, chúvwqr lạjsoji đfkgpếqtsyn thăfkgpm tụmttxi con!”


“Uhm, chúvwqr Cốxhea đfkgpi chậbqszm rãeoppi.” Côibvokkusteoji nókkusi.

“Tịodypnh Nguyệljrzt, em tiễckhon anh đfkgpi!” Cốxhea Phi Trìbstuvwqri đfkgpzpvqu nhìbstun vàzdwmo bàzdwm.

Bốxheai Tịodypnh Nguyệljrzt đfkgpnxfqng dậbqszy tiễckhon ôibvong ra ngoàzdwmi, hai ngưkkusteoji ra khỏibvoi cổydhqng lớeoppn, liềlmern từseja từseja đfkgpi đfkgpếqtsyn thảwxlsm cỏibvo đfkgpãeopp thấaadtm nưkkuseoppc mưkkusa củxheaa đfkgpêhjfjm hôibvom qua.

Bầzpvqu trờteoji hôibvom nay vôibvoszlung trầzpvqm tĩlcxonh, bầzpvqu trờteoji xanh biếqtsyc, mâodufy trắahgdng thuầzpvqn khiếqtsyt, ngay cảwxls bầzpvqu trờteoji thuầzpvqn khiếqtsyt nhưkkus thếqtsy, cũnxfqng cókkusvwqrc bịodypodufy đfkgpen vàzdwmvwqrt đfkgpácqqpnh sấaadtm chớeoppp che phủxhea, huốxheang chi làzdwmhkxfng ngưkkusteoji.

“Tịodypnh Nguyệljrzt, em bâodufy giờteoj nghĩlcxo thếqtsyzdwmo?”

Ôjjehng đfkgpamqyt nhiêhjfjn hỏibvoi.

“Đnpxvâodufy làzdwm nhàzdwm củxheaa Cảwxlsnh Thầzpvqn Hạjsojo, anh khôibvong ngờteojcqqpm hỏibvoi em?” Bàzdwm nhìbstun sang trácqqpi phảwxlsi, xung quanh thảwxlsm cỏibvo khôibvong thấaadty gìbstu, nhưkkusng vớeoppi mứnxfqc đfkgpamqy cẩbcltn thậbqszn củxheaa Cảwxlsnh Thầzpvqn Hạjsojo, xung quanh nhấaadtt đfkgpodypnh cókkus camera.

“Anh biếqtsyt rồcqqpi, vậbqszy em nhớeopp mộamqyt lácqqpt di đfkgpamqyng nókkusi anh nghe.” Ôjjehng cũnxfqng khôibvong évwqrp buộamqyc bàzdwm.

Từseja trưkkuseoppc đfkgpếqtsyn giờteojnxfqng khôibvong évwqrp buộamqyc bàzdwm, nếqtsyu évwqrp buộamqyc bàzdwm, bâodufy giờteojzdwm sớeoppm đfkgpãeopp trởcqqp thàzdwmnh phụmttx nữjcwz củxheaa ôibvong rồcqqpi!

Ngoàzdwmi ngưkkusteoji vợckho đfkgpãeopp qua đfkgpteoji, còhkxfn mộamqyt ngưkkusteoji màzdwm cảwxls đfkgpteoji nàzdwmy màzdwm ôibvong tôibvon kífkswnh nhấaadtt chífkswnh làzdwmzdwm.

Khăfkgpng khăfkgpng ngưkkusteoji phụmttx nữjcwzzdwmy hìbstunh nhưkkus khôibvong mấaadty yêhjfju ôibvong lắahgdm!

“Đnpxvưkkusckhoc.” Bàzdwmodufy giờteojnxfqng khôibvong biếqtsyt bảwxlsn thâodufn nghĩlcxo nhưkkus thếqtsyzdwmo.

Sắahgdp lúvwqrc đfkgpếqtsyn cổydhqng, Cốxhea Phi Trìbstu đfkgpamqyt nhiêhjfjn ôibvom lấaadty bàzdwm, “Nguyệljrzt Nguyệljrzt, bấaadtt kểvbxh xảwxlsy ra chuyệljrzn gìbstu, em phảwxlsi nhớeopp rằdheqng, anh làzdwmhjfju em đfkgpaadty, anh khôibvong muốxhean em buồcqqpn bãeopp, cũnxfqng khôibvong muốxhean em chịodypu tổydhqn thưkkusơiqyjng.”


“Em biếqtsyt rồcqqpi!” Bao nhiêhjfju năfkgpm ởcqqphjfjn nhau, bàzdwm đfkgpưkkusơiqyjng nhiêhjfjn hiểvbxhu đfkgpưkkusckhoc tâodufm tưkkus củxheaa ôibvong.

Chỉnpxvzdwmzdwm khôibvong trao tìbstunh yêhjfju cho ôibvong đfkgpưkkusckhoc.

Chỉnpxvkkus thểvbxhcqqphjfjn cạjsojnh ôibvong thôibvoi!

“Uhm.” Bàzdwm biếqtsyt rồcqqpi, ôibvong liềlmern mãeoppn nguyệljrzn!

Cốxhea Phi Trìbstuvwqri đfkgpzpvqu nhìbstun bàzdwm, nhẹdmvw nhàzdwmng hôibvon lêhjfjn trácqqpn bàzdwm, sau đfkgpókkus mớeoppi khôibvong nỡlpkk rờteoji khỏibvoi.

zdwm đfkgpnxfqng yêhjfjn tạjsoji chỗseja, nhìbstun ôibvong lêhjfjn xe, rờteoji khỏibvoi, mớeoppi quay lưkkusng đfkgpi vàzdwmo.

Nụmttxibvon vừsejaa nãeoppy còhkxfn ngưkkusng tụmttx trêhjfjn trácqqpn, bàzdwmnxfqng khôibvong quan tâodufm, cũnxfqng khôibvong thểvbxh quan tâodufm.

szlui Nhiễckhom Nhiễckhom ngồcqqpi trêhjfjn sofa, Cảwxlsnh Thầzpvqn Hạjsojo ởcqqphjfjn cạjsojnh côibvo, trong phòhkxfng ấaadtm cúvwqrng yêhjfjn tĩlcxonh.

Sau khi Bốxheai Tịodypnh Nguyệljrzt đfkgpi vàzdwmo, Bùszlui Nhiễckhom Nhiễckhom liềlmern rúvwqrt cácqqpnh tay đfkgpang quàzdwmng Cảwxlsnh Thầzpvqn Hạjsojo ra, “Anh làzdwmm việljrzc đfkgpi! Mẹdmvwcqqphjfjn em đfkgpưkkusckhoc rồcqqpi.”

“Đnpxvưkkusckhoc.” Anh đfkgpnxfqng dậbqszy, khôibvong nỡlpkk nhìbstun vàzdwmo mặxheat côibvo, “Cókkus chuyệljrzn gọwzboi anh, nhớeopp anh cũnxfqng cókkus thểvbxh gọwzboi anh.”

“Em biếqtsyt rồcqqpi!” Họwzbo mộamqyt ngàzdwmy gặxheap mặxheat bao nhiêhjfju tiếqtsyng nhưkkus thếqtsy, khôibvong mấaadty dễckhozdwmng chia xa chúvwqrt, làzdwmm sao cókkus thểvbxh lạjsoji nhớeopp anh!

Mớeoppi khôibvong nhớeopp anh!

Cảwxlsnh Thầzpvqn Hạjsojo rờteoji khỏibvoi rồcqqpi, Bốxheai Tĩlcxonh Nguyệljrzt liềlmern ngồcqqpi kếqtsyhjfjn côibvo.

“Nhiễckhom Nhiễckhom, con hôibvom nay cảwxlsm giácqqpc thếqtsyzdwmo?” Bốxheai Tĩlcxonh Nguyệljrzt nhìbstun lêhjfjn mặxheat côibvo, dịodypu dàzdwmng hỏibvoi.

“Con cảwxlsm giácqqpc khôibvong tệljrz.” Côibvokkusteoji cưkkusteoji.

“Uhm, vậbqszy thìbstu tốxheat.” Bàzdwmzdwm lo lắahgdng cókkus thểvbxh sẽhfzk sinh non, cókkus nhữjcwzng lúvwqrc thờteoji gian dựbtyt sinh khôibvong nhấaadtt đfkgpodypnh chífkswnh xácqqpc.

Tuy Bốxheai Tịodypnh Nguyệljrzt ởcqqp lạjsoji đfkgpâodufy, nhưkkusng lúvwqrc buổydhqi tốxheai đfkgpi ngủxhea, côibvo vẫjcwzn làzdwmcqqphjfjn Cảwxlsnh Thầzpvqn Hạjsojo.

Anh ôibvom lấaadty côibvozdwmo lòhkxfng mìbstunh, thâodufn mậbqszt dựbtyta vàzdwmo côibvo, “Cảwxls đfkgpêhjfjm khôibvong ngủxheaszlung vớeoppi vợckho, nhớeopp em quácqqp.”

“Ýmmda củxheaa anh làzdwm sau nàzdwmy anh đfkgplmeru khôibvong thểvbxh ngủxhea mộamqyt mìbstunh?” Họwzbo mớeoppi khôibvong ngủxhea vớeoppi nhau mộamqyt đfkgpêhjfjm liềlmern nhớeopp rồcqqpi.

“Vợckho, em hiểvbxhu đfkgpưkkusckhoc nhưkkus vậbqszy thìbstu tốxheat, cho nêhjfjn sau nàzdwmy đfkgpsejang rờteoji khỏibvoi anh, chúvwqrng ta phảwxlsi ngủxheacqqphjfjn nhau suốxheat, ngủxhea đfkgpếqtsyn trởcqqp thàzdwmnh lãeoppo thácqqpi thácqqpi vàzdwmeoppo gia gia.” Anh lạjsoji ôibvom chặxheat côibvo, hơiqyji thởcqqpkkusng rựbtytc ùszlua vàzdwmo tai côibvo.

“Em cảwxlsm thấaadty khảwxlsfkgpng khôibvong cao, côibvong việljrzc anh bậbqszn, hơiqyjn nữjcwza……” Côibvo cốxhea ýfksw giọwzbong đfkgpiệljrzu khựbtytng lạjsoji.

“Hơiqyjn nữjcwza cácqqpi gìbstu?” Anh hỏibvoi.

“Sắahgdp sửvwqra giữjcwza chúvwqrng ta cókkus em bévwqr nhỏibvozdwmm ngưkkusteoji thứnxfq ba.” Côibvo khẳckhong đfkgpodypnh ưkkusu tiêhjfjn sẽhfzkcqqphjfjn đfkgpnxfqa con. 

“Vợckho, chúvwqrng ta khôibvong phảwxlsi đfkgpãeopp mờteoji dìbstu Nguyệljrzt rồcqqpi sao?” Anh mớeoppi khôibvong ngủxhea chung vớeoppi em bévwqr.

“Dìbstu Nguyệljrzt thìbstubstu Nguyệljrzt, nhưkkusng em phảwxlsi chăfkgpm sókkusc nókkus, khôibvong thểvbxhcqqphjfjn anh mãeoppi, nhưkkusng anh cókkus thểvbxhszlung em cùszlung nhau chăfkgpm sókkusc nókkus, phảwxlsi làzdwm anh nhấaadtt đfkgpodypnh phảwxlsi cùszlung em cùszlung nhau chăfkgpm sókkusc nókkus, nếqtsyu khôibvong em mộamqyt mìbstunh sẽhfzk rấaadtt bậbqszn đfkgpaadty!” Côibvo sờteojzdwmo bụmttxng, hìbstunh nhưkkus em bévwqr trong bụmttxng cókkus thểvbxh nghe thấaadty côibvokkusi chuyệljrzn vậbqszy.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.