Sủng Ái Của Bá Thiếu: Bắt Giữ Cặp Song Sinh Yêu Dấu Của Manh Mẫu

Chương 713 :

    trước sau   
“Vậptdsy thìklli tốjwkmt, khômqqkng bịwtuwscalch tìkllinh.”

heun khômqqkng cóllvh thứxwkoscalch tìkllinh, tốjwkmi qua súsccjng mớbldti khômqqkng nhóllvhm nêwekyn lửhakra.

“Tíscalnh ra, tốjwkmi qua làheun đgfbgêwekym tâirohn hômqqkn củbqepa chúsccjng ta, đgfbgêwekym đgfbgftmbng phòahycng hoa trúsccjc, 1 đgfbgêwekym xuâirohn đgfbgáiyazng giáiyaz ngàheunn vàheunng, bàheunmhhn..” Anh đgfbgãmhhn cởftmbi hếhakrt đgfbgstfy, nhìkllin cômqqk vẫxipdn đgfbgxwkong đgfbgóllvh, khômqqkng cóllvh ýljja đgfbgi tắvlqhm.

irohng châirohn bưxipdbldtc đgfbgếhakrn bêwekyn cômqqk, cúsccji đgfbgzpemu nhìkllin cômqqk, cốjwkmheunm bộftmb ngửhakri ngưxipdhyiki cômqqk, “Bàheunmhhn, trêwekyn ngưxipdhyiki em cóllvhjwkmi lẩdxzeu rấxipdt nặscalng, mau cởftmbi đgfbgi, nếhakru khômqqkng em sẽsrjs ngửhakri thấxipdy hoàheuni đgfbgóllvh.”

“Em ngửhakri hoàheuni đgfbgâirohu phảhfkui anh ngửhakri, màheun em bảhfkuo anh pha nưxipdbldtc cho em tắvlqhm, khômqqkng bảhfkuo anh tắvlqhm, anh cởftmbi hếhakrt làheunm gìklli, đgfbgllvh khoe thâirohn hìkllinh sao.” Cômqqk nhìkllin thâirohn hìkllinh lêwekyn xuốjwkmng ngưxipdhyiki anh.

Thâirohn hìkllinh anh đgfbgjwkmp thậptdst.


Vừjisva nhìkllin làheun biếhakrt làheun thàheunnh quảhfku củbqepa khổilha luyệvybgn.

“Chúsccjng ta cùjwkmng nhau tắvlqhm, tiếhakrt kiệvybgm thờhyiki gian.” Anh rõstfyheunng còahycn mặscalc 1 cáiyazi quầzpemn.

Sao lạptaqi nóllvhi anh khômqqkng còahycn mặscalc gìklli?

Đzywaêwekym tâirohm hômqqkn, cômqqk thậptdst làheun gảhfku đgfbgi rồstfyi ưxipd!!

Trêwekyn đgfbgưxipdhyiki nàheuny khômqqkng còahycn phụmqqk nữftmbheuno tùjwkmy tiệvybgn nhưxipdmqqk cảhfku.

Nhưxipdng trêwekyn ngưxipdhyiki cômqqk đgfbgúsccjng làheun đgfbgzpemy mùjwkmi lẩdxzeu cay, cho nêwekyn cômqqk bắvlqht đgfbgzpemu cởftmbi đgfbgstfy ta.

Đzywaâirohu phảhfkui chưxipda ngủbqep qua, ngủbqep thêwekym lầzpemn nữftmba thìklli sao!

Ai sợvlqh ai!

Nhưxipdng cômqqk khômqqkng ngờhyik rằpmzhng, đgfbgêwekym đgfbgftmbng phòahycng hoa trúsccjc củbqepa họnhkl, đgfbgêwekym xuâirohn củbqepa họnhkl lạptaqi bắvlqht đgfbgzpemu trong bồstfyn tắvlqhm!

Ai giúsccjp cômqqk giếhakrt chếhakrt têwekyn lưxipdu manh nàheuny đgfbgi!

Đzywaêwekym tâirohn hômqqkn, đgfbgúsccjng làheun nhiệvybgt tìkllinh nhưxipd lửhakra, cômqqk khóllvhheun đgfbgzkwt nỗbllfi.

mqqk tựvsen cho rằpmzhng mìkllinh thểllvh lựvsenc hơgvlln ngưxipdhyiki, vẫxipdn đgfbgxipdu khômqqkng lạptaqi anh.

Ngàheuny thứxwko 2 khi tỉhakrnh dậptdsy, đgfbgếhakrn mắvlqht cômqqkahycn mởftmb khômqqkng nỗbllfi, cômqqk chỉhakr đgfbgàheunnh nhắvlqhm mắvlqht, nằpmzhm trêwekyn giưxipdhyikng lớbldtn cảhfku ngàheuny.


gvlli thểllvhllvhng hổilhai củbqepa anh tiếhakrn gầzpemn cômqqk, thởftmb nhèdxze nhẹjwkmwekyn ngưxipdhyiki cômqqk, cômqqk nhúsccjn vai.

“Bàheunmhhn, em quảhfku nhiêwekyn tỉhakrnh rồstfyi.” Anh vừjisva rồstfyi cảhfkum giáiyazc cômqqk mớbldti nhúsccjc nhíscalch.

“Ừehwz, em tỉhakrnh rồstfyi, sau đgfbgóllvh thìklli sao? Phảhfkui kíscalnh tràheun cho ngưxipdhyiki trong nhàheun anh sao?” Cômqqk đgfbgftmbng đgfbgdxzey trong lòahycng anh, tìkllim 1 tưxipd thếhakr thíscalch hợvlqhp, tiếhakrp tụmqqkc ngủbqep.

“Khômqqkng cầzpemn, khômqqkng cóllvh quy tắvlqhc đgfbgóllvh, em muốjwkmn ngủbqep thìklli ngủbqep tiếhakrp đgfbgi.” Anh ômqqkm cômqqk tiếhakrp tụmqqkc nằpmzhm trêwekyn giưxipdhyikng ngủbqep.

Cho dùjwkmllvh, cômqqk nhấxipdt đgfbgwtuwnh cũepoxng khômqqkng đgfbgi.

Kếhakrt quảhfkuheun, nằpmzhm ngủbqep trêwekyn giưxipdhyikng rấxipdt lâirohu mớbldti dậptdsy, cômqqk đgfbgãmhhn quen rồstfyi, hômqqkm qua cũepoxng ngủbqepxipdbldtng.

“Muộftmbn rồstfyi muộftmbn rồstfyi.” Sau khi cômqqk dậptdsy, đgfbgftmbt nhiêwekyn hốjwkmt hoảhfkung.

“Hốjwkmt hoảhfkung gìklli? Cóllvh chuyệvybgn gìklli?” Mẫxipdn Lệvybg nhìkllin dáiyazng vẻiroh hốjwkmt hoảhfkung củbqepa cômqqk, đgfbgftmbng táiyazc đgfbgang mặscalc đgfbgstfy, bỗbllfng ngừjisvng lạptaqi.

“Ảehwznh thờhyik củbqepa phóllvh thịwtuw trưxipdftmbng! Em chưxipda đgfbgi rửhakra!” thẻirohheuni củbqepa cômqqk đgfbgâirohu!

“Anh đgfbgãmhhnkllim ngưxipdhyiki rửhakra giúsccjp em rồstfyi!” Anh nhưxipdbldtn màheuny, lộftmb ra nụmqqkxipdhyiki.

“Cáiyazi gìklli? Anh dáiyazm đgfbgmqqkng vàheuno máiyazy hìkllinh em? Anh dáiyazm tìkllim ngưxipdhyiki kháiyazc đgfbgmqqkng vàheuno máiyazy hìkllinh em?” Cômqqk mởftmb to mắvlqht, bỗbllfng chốjwkmc ngơgvll ngưxipdhyiki, “Mẫxipdn Tiểllvhu Thụmqqk, tômqqki phảhfkui giếhakrt anh!”

mqqk châirohn rờhyiki giưxipdhyikng, đgfbgếhakrn trưxipdbldtc mặscalt anh, bóllvhp cổilha anh, “Máiyazy ảhfkunh củbqepa em, anh biếhakrt khômqqkng? Trong đgfbgóllvhllvh rấxipdt nhiềmqqku ảhfkunh chưxipda cômqqkng bốjwkm! Trờhyiki ơgvlli, còahycn cóllvh thứxwko em dùjwkmng làheunm triểllvhn lãmhhnm, anh lạptaqi dáiyazm giao cho ngưxipdhyiki kháiyazc.

Giờhyik cảhfku đgfbgzpemu cômqqk rốjwkmi bờhyiki, đgfbgftmbng táiyazc củbqepa cômqqkgvlli mạptaqnh tay.


Cổilha củbqepa Mẫxipdn Lệvybg bịwtuwmqqkllvhp chặscalt, anh lui ngưxipdhyiki vềmqqk sau, đgfbgômqqki tay giữftmb lấxipdy eo cômqqk, “Khômqqkng, khômqqkng, em bìkllinh tĩubcrnh đgfbgãmhhn...”

“Khômqqkng gìklli hảhfku, lúsccjc nãmhhny anh còahycn nóllvhi tìkllim ngưxipdhyiki rửhakra giúsccjp em, em phảhfkui giếhakrt anh, hìkllinh củbqepa em, nếhakru bịwtuw lộftmb ra, em chémqqkm anh!” Cômqqk tứxwkoc giậptdsn buômqqkng cổilha anh ra, ngưxipdvlqhc lạptaqi muốjwkmn nghe anh giảhfkui thíscalch.

“Anh chỉhakr đgfbgưxipda tấxipdm ảhfkunh củbqepa phóllvh thịwtuw trưxipdftmbng giao cho ngưxipdhyiki kháiyazc, màheun qua mail cơgvll, máiyazy ảhfkunh em vẫxipdn còahycn trong nhàheunheun.” Anh sờhyik cổilhakllinh, ngưxipdhyiki phụmqqk nữftmbheuny khômqqkng nhữftmbng tíscalnh khíscal khômqqkng tốjwkmt, màheunahycn cóllvh xu hưxipdbldtng bạptaqo lựvsenc.

heunahycn bạptaqo lựvsenc cấxipdp đgfbgftmb mạptaqnh.

“Khặscalc khặscalc, làheun vậptdsy hảhfku...” Cốjwkm Linh gãmhhni đgfbgzpemu, máiyaz chuyểllvhn đgfbgftmbng, “Lúsccjc nàheuny em hơgvlli kíscalch đgfbgftmbng chúsccjt, anh đgfbgjisvng đgfbgllvh trong lòahycng, coi nhưxipd chưxipda cóllvhklli xảhfkuy ra, đgfbgưxipdvlqhc khômqqkng?”

“Khômqqkng đgfbgưxipdvlqhc, em bóllvhp cổilha anh, coi nhưxipd chưxipda cóllvhklli xảhfkuy ra, em xem trêwekyn cổilha anh, còahycn cóllvh vếhakrt hắvlqhn tay em?” Cômqqksccjc nãmhhny dùjwkmng sứxwkoc rấxipdt mạptaqnh.

Anh hiểllvhu nhữftmbng tấxipdm ảhfkunh đgfbgóllvhllvh giáiyaz trịwtuw nhưxipd thếhakrheuno vớbldti cômqqk, sau nàheuny sẽsrjs khômqqkng đgfbgllvh ai đgfbgmqqkng vàheuno máiyazy ảhfkunh cômqqk.

“Nhưxipdng anh vẫxipdn xem hếhakrt rồstfyi, lúsccjc anh tìkllim bứxwkoc ảhfkunh, khômqqkng thểllvh khômqqkng xem.” Cômqqk vừjisva mặscalc đgfbgstfy, vừjisva nóllvhi.

“Anh làheun chồstfyng em, khômqqkng thểllvh xem sao? Màheun kháiyaz đgfbgjwkmp, rấxipdt đgfbgscalc sắvlqhc, 1 nhiếhakrp ảhfkunh gia cừjisv khômqqki.” Anh cưxipdhyiki đgfbgáiyazp.

Cốjwkm Linh liếhakrc nhìkllin anh ta, phạptaqm sai chỉhakr biếhakrt nịwtuwnh cômqqk, cômqqk khômqqkng thèdxzem bịwtuwscalnh câirohu.

“Mấxipdy giờhyik chômqqkn?” Cômqqkkllinh tĩubcrnh hỏzcyui.

“Giờhyikheuny cóllvh thểllvh chômqqkn rồstfyi.”

“Vậptdsy ảhfkunh thờhyik đgfbgâirohy?” Cômqqk đgfbgúsccjng làheun khômqqkng nêwekyn buômqqkng thảhfku, tốjwkmi qua nêwekyn tăklling ca rửhakra hìkllinh, kếhakrt quảhfku lạptaqi nằpmzhm trêwekyn giưxipdhyikng vớbldti anh.


“Gửhakri đgfbgi rồstfyi, chúsccjt chuyệvybgn nhỏzcyuheuny, khômqqkng cầzpemn lo lắvlqhng, ăkllin cơgvllm trưxipdbldtc.”

“Đzywamqqku làheun lỗbllfi củbqepa anh, làheun anh nêwekyn xửhakrljja, ăkllin cơgvllm thìklli ăkllin cơgvllm, anh tưxipdftmbng em khômqqkng dáiyazm.” Cômqqk nhảhfkuy xuốjwkmng giưxipdhyikng, nhìkllin anh chưxipda mặscalc đgfbgstfy xong, “Em đgfbgi trưxipdbldtc.”

Anh lạptaqi khômqqkng thèdxzem đgfbgvlqhi anh!”

“Anh cóllvh thểllvh nhưxipd thếhakr xuốjwkmng lầzpemu, em khômqqkng ngạptaqi, dùjwkm sao anh nhưxipd thếhakr ngưxipdhyiki ta nhìkllin anh khômqqkng nhìkllin em.” Giọnhklng Cốjwkm Linh xa dầzpemn, chạptaqy nhanh thậptdst, giốjwkmng nhưxipd thỏzcyu vậptdsy.

Mẫxipdn Lệvybg vừjisva càheuni núsccjt áiyazo, vừjisva đgfbgi xuốjwkmng lầzpemu, cóllvh ngưxipdhyiki vợvlqh khômqqkng thèdxzem quan tâirohm đgfbgếhakrn mìkllinh, anh đgfbgftmbt nhiêwekyn thấxipdy mệvybgt mỏzcyui vômqqkjwkmng.

Ngàheuny tháiyazng sau nàheuny nhấxipdt đgfbgwtuwnh vômqqkjwkmng...đgfbgscalc sắvlqhc.

Sau khi xuốjwkmng lầzpemu, Cốjwkm Linh đgfbgãmhhn ngồstfyi vàheuno vịwtuw tríscal vui vẻiroh ăkllin sáiyazng, thựvsenc ra khômqqkng còahycn sớbldtm, khômqqkng tíscalnh làheun ăkllin sáiyazng.

Nhưxipdng cômqqk ăkllin vômqqkjwkmng nho nhãmhhn, màheun lạptaqi rấxipdt nhanh.

Mẫxipdn Lệvybg nhìkllin đgfbgftmbng táiyazc uốjwkmng sữftmba củbqepa cômqqk, “Em đgfbgang gấxipdp cáiyazi gìklli?”

“Em gấxipdp đgfbgi xem hạptaq thổilha chômqqkn đgfbgóllvh, anh kêwekyu ngưxipdhyiki đgfbgi rửhakra anh giúsccjp em em khômqqkng yêwekyn tâirohm, em muốjwkmn đgfbgi xem, màheun mấxipdy tấxipdm ảhfkunh đgfbgóllvh em chưxipda xửhakrljja, anh cóllvhllvhi rửhakra ảhfkunh trắvlqhng đgfbgen khômqqkng?” Cômqqk đgfbgscalt ly trêwekyn tay xuốjwkmng, “Chìkllia khóllvha xe cho em 1 chìkllia, xe em giờhyik khômqqkng biếhakrt ởftmb đgfbgâirohu!”

Mấxipdy ngàheuny nay cứxwkoscalnh lấxipdy anh, cômqqkepoxng khômqqkng láiyazi qua xe, đgfbgmqqku làheun đgfbgi chung xe vớbldti anh.

Chỗbllf tang lễehwz, cômqqkheun 1 cômqqkiyazi, giờhyik họnhkl mớbldti tâirohn hômqqkn, nhấxipdt đgfbgwtuwnh phảhfkui đgfbgi chung, đgfbgllvh bồstfyi dưxipdzkwtng tìkllinh cảhfkum, nêwekyn ởftmbjwkmng cômqqk nhiềmqqku.

“Tùjwkmy anh.” Cốjwkm Linh bỏzcyu chìkllia khóllvha trêwekyn tay mìkllinh xuốjwkmng, đgfbgi cùjwkmng Mẫxipdn Lệvybg.

Trêwekyn đgfbgưxipdhyikng đgfbgếhakrn khu mộftmb, Cốjwkm Linh nhìkllin cảhfkunh vậptdst xung quanh, “Sau khi đgfbgếhakrn mộftmb, hìkllinh nhưxipd khômqqkng còahycn chuyệvybgn kháiyazc đgfbgllvhheunm!”

Bọnhkln họnhkl phảhfkui làheunm gìklli đgfbgóllvh?

scal dụmqqk nhưxipd đgfbgi thăkllim bạptaqn bèdxze thâirohn thiếhakrt, đgfbgếhakrn nhàheun 6 thăkllim bàheun bầzpemu?

“Khômqqkng cóllvh, em muốjwkmn đgfbgi đgfbgâirohu?” Mẫxipdn Lệvybg nghiêwekyng đgfbgzpemu nhìkllin cômqqk.

“Em khômqqkng cóllvh plan gìklli đgfbgscalt biệvybgt, chắvlqhc làheun khômqqkng cóllvh kếhakr hoạptaqch gìklli, anh nóllvhi đgfbgi đgfbgâirohu thìklli đgfbgi đgfbgóllvh, em nhấxipdt thờhyiki manh đgfbgftmbng gảhfku cho anh, em sẽsrjs nghe lờhyiki anh!” Cômqqkllvhi xong cốjwkm ýljja nhấxipdt mạptaqnh câirohu, “Thậptdst làheun manh đgfbgftmbng, trêwekyn đgfbghyiki nàheuny ngưxipdhyiki giữftmb chữftmbscaln nhưxipd em khômqqkng nhiềmqqku, em cóllvh thểllvh xin phémqqkp ly hômqqkn sau khi đgfbgi khu mộftmb vềmqqk khômqqkng?”

“Ly hômqqkn? Em dẹjwkmp ýljjaxipdftmbng đgfbgóllvh đgfbgi, khômqqkng ly hômqqkn!” Anh khóllvh khăkllin lắvlqhm mớbldti cóllvh ngưxipdhyiki đgfbgstfyng ýljjaxipdbldti anh, anh cũepoxng đgfbgstfyng ýljjaxipdbldti, khômqqkng thểllvh ly hômqqkn nhanh thếhakr đgfbgưxipdvlqhc.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.