Sủng Ái Của Bá Thiếu: Bắt Giữ Cặp Song Sinh Yêu Dấu Của Manh Mẫu

Chương 684 :

    trước sau   
vhhe nhìtseqn vềgyst phínfuca trưxpsfnxwxc, bâvhhey giờueicqqcr trêoordn đmujsưxpsfueicng khôvhheng ínfuct xe cộdoto đmujsang lưxpsfu thôvhheng, “làvhhe mẹegxr, con dạebrjo nàvhhey thếavxhvhheo?”

“Con nhớnxwx mẹegxr, con cógjsn thểxvbq đmujsếavxhn thătyppm mẹegxr khôvhheng?”

“Nătyppm sau đmujsi! Đnfucưxpsffholc khôvhheng? Con khôvhheng phảjzjgi làvhhe sợfhol lạebrjnh nhấnfuct hay sao? Bâvhhey giờueicqqcr đmujsâvhhey đmujsang làvhheseuoa đmujsôvhheng, lạebrjnh” Bốehldi Tịnzijnh Nguyệckidt rấnfuct khôvhheng muốehldn sớnxwxm nhưxpsf thếavxhvhhey đmujsxvbq cho Nhiễfwsem Nhiễfwsem biếavxht, sớnxwxm biếavxht vậxvbqy đmujsãfhol khôvhheng nógjsni cho Vivian

Thậxvbqt may mắxmmtn Nhiễfwsem Nhiễfwsem cógjsn thểxvbq quáhixq bệckidn rộdoton, cũtseqng khôvhheng cógjsn đmujsxvbqvhhem

“Đnfucưxpsffholc ạebrj! Con biếavxht mẹegxr thưxpsfơgrpxng con, nhưxpsfng màvhhe con nhớnxwx mẹegxr

“Mẹegxrtseqng nhớnxwx con, mẹegxrvhhey giờueic đmujsang láhixqi xe, dậxvbqp máhixqy trưxpsfnxwxc đmujsâvhhey!” Bốehldi Tịnzijnh Nguyệckidt nógjsni xong thìtseq dậxvbqp máhixqy


vhhe gỡsbvn bỏwnfy tai nghe, néwfkkm sang mộdotot bêoordn, tiếavxhp tụoordc láhixqi xe vềgyst nhàvhhe

......

dpoz Viêoordn

seuoi Nhiễfwsem Nhiễfwsem nhậxvbqn đmujsưxpsffholc tin nhắxmmtn củdotoa Vivian, nógjsni Ôrtnc Quy Hảjzjgo đmujsãfholtseqnh an trởqqcr lạebrji, khôvhheng cầrohqn phảjzjgi lo lắxmmtng, cógjsn thểxvbqoordn tâvhhem rồqasgi!

Cảjzjgnh Thầrohqn Hạebrjo trong tay cầrohqm mộdotot cốehldc sữrehma tưxpsfơgrpxi đmujsi đmujsếavxhn bêoordn cạebrjnh côvhhe ngồqasgi xuốehldng, “vợfhol ơgrpxi, sữrehma củdotoa em”

seuoi Nhiễfwsem Nhiễfwsem nhậxvbqn thứacshc nhìtseqn lêoordn trêoordn ngựqktfc, rồqasgi lạebrji ngầrohqng đmujsrohqu lêoordn nhìtseqn anh, “khi anh nógjsni chuyệckidn, cógjsn thểxvbqgjsni rõltdg mộdotot chúdpozt khôvhheng, đmujsâvhhey làvhhe sữrehma tưxpsfơgrpxi củdotoa em”

“Vợfhol ơgrpxi, em còdpozn khôvhheng hiểxvbqu rõltdg anh sao? Cógjsn thểxvbqgjsni đmujsơgrpxn giảjzjgn thìtseq tuyệckidt khôvhheng phứacshc tạebrjp” Cảjzjgnh Thầrohqn Hạebrjo áhixqnh mắxmmtt xung hưxpsfnxwxng vềgyst chỗwfkkvhhenfucy lúdpozc nãfholy nhìtseqn lêoordn, “con củdotoa chúdpozng mìtseqnh, lưxpsfơgrpxng thựqktfc thậxvbqt đmujsrohqy đmujsdoto

“Anh...” Bùseuoi Nhiễfwsem Nhiễfwsem từxuse trong tay củdotoa anh ta nhậxvbqn lấnfucy cốehldc sữrehma, uốehldng hai ngụoordm sữrehma tưxpsfơgrpxi nógjsnng, “em sau nàvhhey cógjsn phảjzjgi làvhhe khôvhheng nêoordn uốehldng sữrehma khôvhheng?”

“Vợfhol, em yêoordn tâvhhem, tuyệckidt đmujsehldi khôvhheng phảjzjgi làvhhe uốehldng sữrehma bổebrj sữrehma, em khôvhheng uốehldng cũtseqng mầrohqu mỡsbvn, yêoordn tâvhhem uốehldng” anh lạebrji tiếavxhn sáhixqt lạebrji gầrohqn côvhhe, áhixqnh mắxmmtt chằbitim chằbitim nhìtseqn côvhhe, bàvhhen tay lớnxwxn xờueicoordn trêoordn cáhixqi bụoordng lớnxwxn củdotoa côvhhe, “Nhiễfwsem Nhiễfwsem, vấnfuct vảjzjg em rồqasgi”

“Em vẫqasgn ổebrjn, anh khôvhheng nógjsni chuyệckidn trêoordu chọmufyc em, em sẽfholvhheng ổebrjn hơgrpxn” trong đmujsrohqu củdotoa côvhhe nghĩqqcr đmujsếavxhn lờueici nógjsni củdotoa anh ấnfucy, thìtseq cảjzjgm thấnfucy cảjzjg ngưxpsfueici mộdotot luồqasgng nhồqasgn nhộdoton ngứacsha ngáhixqy

“Vợfhol ơgrpxi, anh nógjsni đmujsgystu làvhhe sựqktf thựqktfc” anh làvhhevhheng ngàvhhey nhìtseqn nógjsn pháhixqt triểxvbqn!

“Em chẳguzyng thèhixqm đmujsxvbqvhhem đmujsếavxhn anh, anh đmujsi bậxvbqn việckidc đmujsi!” côvhhe nhanh chógjsnng uốehldng hếavxht ly sữrehma tưxpsfơgrpxi trong tay, “em cógjsn chuyệckidn quêoordn khôvhheng nógjsni vớnxwxi anh”

“Cáhixqi gìtseq?”


“Dưxpsfơgrpxng Dưxpsfơgrpxng Noãfholn Noãfholn sắxmmtp đmujsếavxhn cuốehldi kỳqqcr rồqasgi, em nhìtseqn thấnfucy trong trang nhógjsnm củdotoa cáhixqc bậxvbqc phụoord huynh nógjsni muốehldn hộdotop mặozcvt phụoord huynh, anh xem em nhưxpsf thếavxhvhhey khôvhheng thểxvbq đmujsi đmujsưxpsffholc, vìtseq vậxvbqy, đmujsebrji Boss, Cảjzjgnh tổebrjng, cuộdotoc họmufyp phụoord huynh củdotoa con trai con gáhixqi anh, phiềgystn anh xuấnfuct hiệckidn mộdotot chúdpozt, tiệckidn thểxvbq xem xem Dưxpsfơgrpxng Dưxpsfơgrpxng Noãfholn Noãfholn biểxvbqu hiệckidn thếavxhvhheo khi ởqqcr trong trưxpsfueicng, nếavxhu nhưxpsfgjsn hiệckidn tưxpsffholng yêoordu sớnxwxm, dậxvbqp tắxmmtt luôvhhen khi đmujsang chớnxwxm nụoord” khuôvhhen mặozcvt nghiêoordm túdpozc củdotoa côvhhe nhìtseqn thẳguzyng Cảjzjgnh Thầrohqn Hạebrjo

“Vợfhol, anh côvhheng việckidc bậxvbqn rộdoton, cógjsn thểxvbq khôvhheng cógjsn thờueici gian tham gia” anh cũtseqng khôvhheng muốehldn Nhiễfwsem Nhiễfwsem đmujsi tham gia, “đmujsxvbq mẹegxr đmujsi đmujsi! Chúdpozng ta mỗwfkki ngưxpsfueici mộdotot ngưxpsfueici mẹegxr đmujsi, bọmufyn họmufydpozn cógjsn thểxvbq giao lưxpsfu mộdotot chúdpozt tìtseqnh cảjzjgm”

tseqnh nhưxpsf sau khi Bốehldi Tịnzijnh Nguyệckidt quay trởqqcr vềgyst, vẫqasgn chưxpsfa cógjsn cuộdotoc gặozcvp mặozcvt nàvhheo củdotoa hai gia đmujsìtseqnh, Tôvhhe Nhưxpsffholc Nhãfholvhhe bởqqcri vìtseq chuyệckidn củdotoa Diệckidp Mộdotooordn trưxpsfnxwxc đmujsâvhhey, khôvhheng cógjsn xuấnfuct hiệckidn trưxpsfnxwxc mặozcvt bọmufyn họmufy nữrehma

vhhe Bốehldi Tịnzijnh Nguyệckidt, bàvhhenfucy ởqqcrtseqng vớnxwxi Vivian thờueici gian nhiềgystu hơgrpxn, bìtseqnh thưxpsfueicng đmujsgystu làvhheqqcr trong trang viêoordn Bùseuoi Gia, vìtseq vậxvbqy đmujsếavxhn bâvhhey giờueic khôvhheng cógjsn gặozcvp mặozcvt, làvhhedpozc cầrohqn phảjzjgi sắxmmtp xếavxhp cho bọmufyn họmufy gặozcvp mặozcvt rồqasgi

“Nhưxpsfng, ởqqcr trong cuộdotoc họmufyp phụoord huynh màvhhe gặozcvp mặozcvt em cảjzjgm thấnfucy khôvhheng chínfucnh thứacshc lắxmmtm? Em nghĩqqcrvhhe đmujsxvbq đmujsếavxhn qua nătyppm mớnxwxi, trong nhàvhhe bữrehma cơgrpxm đmujsvhhen viêoordn gia đmujsìtseqnh, chuyệckidn củdotoa Dưxpsfơgrpxng Dưxpsfơgrpxng Noãfholn Noãfholn, vẫqasgn nêoordn làvhhe anh đmujsi! Thờueici gian vàvhhei tiếavxhng đmujsgystu khôvhheng cógjsn sao?” côvhhe đmujsozcvt ly ởqqcr trong tay xuốehldng, đmujsozcvt lêoordn trêoordn mu bàvhhen tay củdotoa anh, “anh đmujsi!

“Anh đmujsi?” Cảjzjgnh Thầrohqn Hạebrjo nhìtseqn côvhhe, cúdpozi đmujsrohqu sáhixqt lạebrji gầrohqn côvhhe, “nếavxhu nhưxpsfxpsfơgrpxng Dưxpsfơgrpxng Noãfholn Noãfholn yêoordu sớnxwxm, anh phảjzjgi làvhhem thếavxhvhheo đmujsxvbq dậxvbqp tắxmmtt tậxvbqn cùseuong? Nhiễfwsem Nhiễfwsem, em cho mộdotot chủdoto ýinmd

vhhevhhem sao màvhhe cảjzjgm thấnfucy dậxvbqp tắxmmtt trong miệckidng củdotoa Cảjzjgnh Thầrohqn Hạebrjo sao màvhhehixqu me vậxvbqy?

“Vậxvbqy ýinmd củdotoa anh vẫqasgn làvhhe em đmujsi?” côvhhe xoa xoa lêoordn cáhixqi bụoordn to tròdpozn, “bảjzjgo bốehldi ơgrpxi, sớnxwxm thếavxhvhhey đmujsãfhol phảjzjgi đmujsi đmujsếavxhn trưxpsfueicng rồqasgi, cógjsn suy nghĩqqcrtseq khôvhheng? Sau nàvhhey cógjsn phảjzjgi sẽfholvhhe mộdotot mọmufyt sáhixqch?”

“Khôvhheng phảjzjgi, anh quyếavxht đmujsnzijnh sẽfhol đmujsxvbq Thínfucch Thịnzijnh Thiêoordn đmujsi, cậxvbqu ta dạebrjo gầrohqn đmujsâvhhey rấnfuct rảjzjgnh rỗwfkki, còdpozn cógjsn thểxvbq đmujsxvbq cậxvbqu ta đmujsưxpsfa Tiểxvbqu Mậxvbqt Nguyệckidt đmujsi, tiệckidn thểxvbq tuyêoordn bốehld mộdotot chúdpozt đmujsógjsnvhhe vợfholxpsfơgrpxng lai củdotoa Dưxpsfơgrpxng Dưxpsfơgrpxng, sau nàvhhey tuyệckidt đmujsehldi khôvhheng cógjsn chuyệckidn Dưxpsfơgrpxng Dưxpsfơgrpxng yêoordu sớnxwxm” anh cũtseqng nghiêoordm túdpozc nhìtseqn côvhhe

hixqch nàvhhey cógjsn phảjzjgi làvhhe tốehldt khôvhheng?

Khi mởqqcr cuộdotoc họmufyp phụoord huynh, bỗwfkkng nhiêoordn mộdotot đmujsacsha trẻensbgrpx sinh ởqqcr trong phòdpozng họmufyc khógjsnc lêoordn!

Cảjzjgnh tưxpsffholng nhưxpsf thếavxh thậxvbqt sựqktfvhhe rấnfuct ngoạebrjn mụoordc àvhhe!

vhhe lắxmmtc đmujsrohqu, giọmufyng đmujsiệckidu kiêoordn đmujsnzijnh nhìtseqn anh, “khôvhheng muốehldn, anh đmujsi!”


“Em chắxmmtc chắxmmtn muốehldn anh đmujsi?”

“Cógjsnhixqi gìtseq khôvhheng thểxvbq chắxmmtc chắxmmtn chứacsh, anh dáhixqm đmujsxvbq bịnzij ngưxpsfueici phụoord nữrehm xinh đmujsegxrp đmujsãfholgjsn chồqasgng quyếavxhn rũtseq, xem khi anh quay trởqqcr vềgyst em sẽfhol xửrfirinmd anh ra soa” côvhhe cốehldtseqnh sầrohqm sắxmmtc mặozcvt xuốehldng, “chồqasgng, bảjzjgo bốehldi củdotoa chúdpozng mìtseqnh, anh trưxpsfnxwxc đmujsâvhhey khôvhheng phảjzjgi làvhhe rấnfuct chiềgystu chuộdotong thưxpsfơgrpxng yêoordu bọmufyn trẻensb sao? Bâvhhey giờueic đmujsếavxhn họmufyp phụoord huynh đmujsgystu khong tìtseqnh nguyệckidn đmujsi sao”

“Mami, daddy cógjsntseqnh yêoordu mớnxwxi thìtseq quêoordn tìtseqnh yêoordu cũtseq rồqasgi!” Noãfholn Noãfholn khôvhheng biếavxht từxuse khi nàvhheo từxuseoordn ngoàvhhei đmujsi vàvhheo

tseqnh yêoordu mớnxwxi, tìtseqnh yêoordu cũtseq?

seuoi Nhiễfwsem Nhiễfwsem nhìtseqn thấnfucy Noãfholn Noãfholn bưxpsfnxwxc vàvhheo, lạebrji cúdpozi đmujsrohqu xuốehldng nhìtseqn lêoordn bàvhhen tay lớnxwxn đmujsang đmujsozcvt trêoordn bụoordng củdotoa mìtseqnh, tìtseqnh yêoordu mớnxwxi làvhhe bảjzjgo bốehldi ởqqcr trong bụoordng sao?

“Noãfholn Noãfholn, con đmujsâvhhey làvhheoordu dao, daddy luôvhhen rấnfuct thínfucch mami, yêoordu mami, khôvhheng cógjsntseqnh yêoordu mớnxwxi, cũtseqng khôvhheng cógjsntseqnh yêoordu cũtseq, chỉdyvigjsn mami củdotoa cáhixqc con” Cảjzjgnh Thầrohqn Hạebrjo nhìtseqn thấnfucy Noãfholn Noãfholn đmujsang tiếavxhn lạebrji, nghiêoordm túdpozc nógjsni

“Daddy, con nógjsni làvhhe con vớnxwxi anh làvhhetseqnh yêoordu cũtseq, em béwfkk trong bụoordng làvhhetseqnh yêoordu mớnxwxi, khôvhheng phảjzjgi làvhhegjsni mami, daddy thínfucch mami con đmujsưxpsfơgrpxng nhiêoordn làvhhe biếavxht rồqasgi!” côvhhewfkkxpsfueici cưxpsfueici, cũtseqng đmujsi đmujsếavxhn bêoordn cạebrjnh bọmufyn họmufy, bàvhhen tay nhỏwnfywfkk xoa lêoordn trêoordn bụoordng củdotoa côvhhe

Trong chốehldc láhixqt, trêoordn bụoordng củdotoa côvhhe đmujsxmmtp lêoordn ba bàvhhen tay

“Trưxpsfnxwxc đmujsâvhhey ởqqcr trong bụoordng củdotoa mẹegxrvhhem màvhhe chẳguzyng đmujsưxpsffholc hoan nghêoordnh nhưxpsf thếavxhvhhey chứacsh?” côvhhe buôvhheng tay củdotoa mìtseqnh ra, nhưxpsfueicng lạebrji vịnzij trínfuc rộdotong hơgrpxn cho bọmufyn họmufy

“Mami, cứacshng quáhixq àvhhe!” Noãfholn Noãfholn ấnfucn ấnfucn lêoordn da bụoordng, “tạebrji vìtseq sao lạebrji cứacshng?”

“Khi mang thai thìtseq đmujsgystu làvhhe nhưxpsf vậxvbqy, mềgystm mềgystm thìtseq khôvhheng phảjzjgi làvhhe em béwfkk, màvhhevhhe mỡsbvn” Bùseuoi Nhiễfwsem Nhiễfwsem nhìtseqn lêoordn khuôvhhen mặozcvt nhỏwnfywfkk củdotoa Noãfholn Noãfholn, “Noãfholn Noãfholn, họmufyp phụoord huynh đmujsxvbq daddy đmujsi, đmujsưxpsffholc khôvhheng?”

“Khôvhheng cầrohqn đmujsâvhheu! Con vớnxwxi anh quyếavxht đmujsnzijnh rồqasgi, con đmujsi họmufyp cho anh, anh đmujsi họmufyp cho con, chũtseqng con tưxpsfơgrpxng trợfhol nhau đmujsgystu làvhhe ngưxpsfueici nhàvhhe củdotoa đmujsehldi phưxpsfơgrpxng!” khuôvhhen mặozcvt nhỏwnfywfkk củdotoa Noãfholn Noãfholn đmujsrohqy sựqktf nghiêoordm túdpozc

Nhưxpsf thếavxhvhhey cũtseqng đmujsưxpsffholc sao?


seuoi Nhiễfwsem Nhiễfwsem cảjzjgm thấnfucy thếavxh giớnxwxi củdotoa côvhhe tan vỡsbvn rồqasgi, nătyppng lựqktfc hiểxvbqu củdotoa Noãfholn Noãfholn thậxvbqt sựqktf khôvhheng cógjsn vấnfucn đmujsgyst chứacsh?

vhhe phụoord huynh, khôvhheng phảjzjgi ngưxpsfueici nhàvhhe!

“Con yêoordn tâvhhem, daddy nhấnfuct đmujsnzijnh sẽfhol đmujsi” Bùseuoi Nhiễfwsem Nhiễfwsem nhìtseqn mộdotot cáhixqi Cảjzjgnh Thầrohqn Hạebrjo, áhixqnh mắxmmtt đmujsógjsn chínfucnh làvhhe anh dáhixqm khôvhheng đmujsi, khôvhheng đmujsi thìtseq đmujsxuseng cógjsn leo lêoordn giưxpsfueicng củdotoa côvhhe nữrehma!

Cảjzjgnh Thầrohqn Hạebrjo mínfucm môvhhei, trầrohqm ngâvhhem gậxvbqt gậxvbqt đmujsrohqu

vhhe lậxvbqp tứacshc cưxpsfueici tưxpsfơgrpxi lêoordn, đmujsâvhhey còdpozn tạebrjm đmujsưxpsffholc!

“Thựqktfc tếavxh, đmujsi hay khôvhheng đmujsi đmujsgystu khôvhheng sao, anh vẫqasgn làvhhe đmujsacshng thứacsh nhấnfuct toàvhhen nătyppm, con vẫqasgn làvhhe đmujsacshng béwfkkt, ứacsh....” Noãfholn Noãfholn bịnzijt miệckidng lạebrji, “con vừxusea nãfholy cáhixqi gìtseq đmujsgystu khôvhheng cógjsngjsni, con đmujsi trưxpsfnxwxc đmujsâvhhey!”

vhhewfkk thảjzjg tay bưxpsfnxwxc ra phínfuca ngoàvhhei, “anh! Anh! Cứacshu em! Cứacshu em!”

seuoi Nhiễfwsem Nhiễfwsem nhìtseqn thấnfucy bógjsnng hìtseqnh hoảjzjgng loạebrjn rờueici đmujsi củdotoa côvhhewfkk, trưxpsfnxwxc đmujsâvhhey khi quay vềgyst, bọmufyn họmufy vẫqasgn còdpozn làvhhe đmujsacsha trẻensb kháhixq nhỏwnfy, ngoảjzjgnh đmujsi mộdotot cáhixqi thìtseq đmujsgystu đmujsãfhol lớnxwxn rồqasgi!

Nhưxpsfng màvhhe vừxusea nãfholy đmujsacshng béwfkkt...

seuoi Nhiễfwsem Nhiễfwsem nghiêoordng đmujsrohqu sang nhìtseqn Cảjzjgnh Thầrohqn Hạebrjo, “anh nhấnfuct đmujsnzijnh phảjzjgi đmujsi xem xem, con béwfkkgjsn phảjzjgi thậxvbqt sựqktfvhhe đmujsacshng béwfkkt khôvhheng, em rấnfuct lo lắxmmtng, chúdpozng ta cứacsh tiếavxhp tụoordc nuôvhheng chiềgystu nhưxpsf thếavxhvhhey, thàvhhenh tínfucch họmufyc tậxvbqp củdotoa con béwfkk sau nàvhhey, cógjsn phảjzjgi sẽfholvhheng ngàvhhey càvhheng tồqasgi tệckid khôvhheng?”

“Sẽfhol khôvhheng đmujsâvhheu” bọmufyn họmufy khôvhheng phảjzjgi làvhhe nuôvhheng chiềgystu, màvhhevhhe thàvhhenh tínfucch củdotoa bọmufyn trẻensb, hai ngưxpsfueici họmufygrpx bảjzjgn khôvhheng cógjsn đmujsxvbq ýinmd đmujsếavxhn

seuotseqxpsfơgrpxng Dưxpsfơgrpxng biểxvbqu hiệckidn quáhixq tốehldt, thàvhhenh tínfucch quáhixq ưxpsfu túdpoz, cógjsnxpsfơgrpxng Dưxpsfơgrpxng ởqqcroordn cạebrjnh Noãfholn Noãfholn giáhixqm sáhixqt, sau nàvhhey bọmufyn họmufygjsn thểxvbqoordn tâvhhem vạebrjn lầrohqn, khôvhheng cầrohqn quảjzjgn, xem ra nuôvhheng chiềgystu Noãfholn Noãfholn làvhhexpsfơgrpxng Dưxpsfơgrpxng!

“Chuyệckidn củdotoa Dưxpsfơgrpxng Dưxpsfơgrpxng Noãfholn Noãfholn anh sẽfhol đmujsxvbqvhhem, buổebrji họmufyp phụoord huynh anh cũtseqng sẽfhol đmujsi, em lúdpozc nàvhhey cầrohqn đmujsưxpsffholc nghỉdyvi ngơgrpxi tốehldt, khôvhheng nêoordn xem đmujsiệckidn thoạebrji nữrehma” Cảjzjgnh Thầrohqn Hạebrjo lấnfucy bỏwnfy chiếavxhc đmujsiệckidn thoạebrji bêoordn cạebrjnh côvhhe, “ngủdoto đmujsi, đmujsưxpsffholc chứacsh?”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.