Sủng Ái Của Bá Thiếu: Bắt Giữ Cặp Song Sinh Yêu Dấu Của Manh Mẫu

Chương 650 :

    trước sau   
“Ngoan thậdkxkt, khôjgyxng cówfyr đrmtmáwkeq anh.” Bùrtnti Nhiễztbgm Nhiễztbgm giờeekf mớpxyui pháwkeqt hiệylqin cówfyr ngưwmmneekfi đrmtmếvxlpn bêvafgn mìyoiunh.

“Anh nówfyri em đrmtmówfyr bảtqsvo bốrnhmi to bựfamm củrnhma anh.” Cảtqsvnh Thầwmmnn Hạiwzwo nhìyoiun máwkeqrtnti Nhiễztbgm Nhiễztbgm, nhẹogkl nhàayreng hỏviuwi “Lútnmpc nãbuocy em nghĩvafgyoiu?”

jgyx nghiêvafgng ngưwmmneekfi, đrmtmjnwm tiệylqin nhìyoiun gưwmmnơmizdng mặxmpst đrmtmogklp trai củrnhma anh, từfsdf từfsdf đrmtmáwkeqp: “Em đrmtmang nghĩvafg sao màayre mẹogkl em vàayre Nhãbuoc Pháwkeqn lạiwzwi cówfyr thâbuocn vớpxyui nhau nhanh thếvxlp, còvxlpn hẹogkln nhau đrmtmi ăsxwun cơmizdm.”

“Bọdihon họdiho suy cho cùrtntng cũxwczng làayre ngưwmmneekfi nhàayre.”

“Nhưwmmnng..” Bùrtnti Nhiễztbgm Nhiễztbgm đrmtmôjgyxi tay giữjsld lấhoaly cằpndvm anh, giưwmmnơmizdng mặxmpst lêvafgn, “Ba em vàayre chútnmp hai em quan hệylqixwczng khôjgyxng thâbuocn thiếvxlpt nhưwmmn thếvxlp, ngưwmmneekfi thâbuocn chung em khôjgyxng đrmtmi lạiwzwi thưwmmneekfng xuyêvafgn thếvxlp...”

Nếvxlpu khôjgyxng cùrtntng khôjgyxng biếvxlpt cówfyr 1ngưwmmneekfi ởrmtm thàayrenh phốrnhm a, 1 ngưwmmneekfi ởrmtm thàayrenh phốrnhm S!


“Đxkpsfsdfng nghĩvafg nhiềpswhu, sứxmpsc khỏviuwe em quan trọdihong hơmizdn, nhữjsldng chuyệylqin kháwkeqc khôjgyxng cầwmmnn phảtqsvi suy nghĩvafg.” Cảtqsvnh Thầwmmnn Hạiwzwo đrmtmau lòvxlpng khi mấhoaly ngàayrey nay côjgyxbuocm sựfamm đrmtmwmmny ngưwmmneekfi khôjgyxng nghỉbuoc ngơmizdi thậdkxkt tốrnhmt.

yoiu mốrnhmi quan hệylqi giữjslda anh vàayre Bốrnhmi Tịfammnh Nguyệylqit, khiếvxlpn Nhiễztbgm Nhiễztbgm luôjgyxn nhọdihoc lọdihoc.

“Thôjgyxi đrmtmưwmmnviuwc rồvafgi!” Côjgyxvafgt 1 hơmizdi sau, “a...”

“Sao thếvxlp?” Cảtqsvnh Thầwmmnn Hạiwzwo sờeekf bụtnmpng côjgyx, lo lắjimbng nhìyoiun khuôjgyxn mặxmpst củrnhma côjgyx, “Nhiễztbgm Nhiễztbgm?”

“Nówfyr đrmtmáwkeq em.” Bùrtnti Nhiễztbgm Nhiễztbgm sờeekf bụtnmpng, đrmtmwmmny nhõapgdng nhẽdltyo nhìyoiun anh.

“Phảtqsvi ghi lạiwzwi, đrmtmviuwi nówfyr ra đrmtmeekfi tívafgnh sổubjb vớpxyui nówfyr.” Cảtqsvnh Thầwmmnn Hạiwzwo đrmtmwfyrjgyx từfsdf từfsdf đrmtmi xuốrnhmng lầwmmnu.

Hai ngưwmmneekfi đrmtmi xuốrnhmng lầwmmnu, bêvafgn trong bụtnmpng củrnhma Bùrtnti Nhiễztbgm Nhiễztbgm lạiwzwi ngoan ngoãbuocn đrmtmếvxlpn làayre, “Cówfyr khi nàayreo nówfyr sợviuw anh dọdihoa, sau đrmtmówfyr khôjgyxng dáwkeqm ra ngoàayrei thìyoiuayrem sao?”

“Khôjgyxng ra thìyoiu mổubjb.”

Nghe Cảtqsvnh Thầwmmnn Hạiwzwo nówfyri thếvxlp, Bùrtnti Nhiễztbgm Nhiễztbgm cảtqsvm thấhoaly toàayren thâbuocn lạiwzwnh cảtqsvvafgn.

jgyx sờeekfvxlpng tròvxlpn bụtnmpng mìyoiunh, nówfyri vớpxyui bảtqsvo bốrnhmi trong bụtnmpng, “Bảtqsvo bốrnhmi, con ngoan ngoãbuocn ra đrmtmâbuocy nhéylqi? Nếvxlpu khôjgyxng daddy con sẽdlty lấhoaly dao mổubjb con ra, daddy con sau nàayrey nhấhoalt đrmtmfammnh khôjgyxng nỡwfyr đrmtmáwkeqnh con, ngoan..”

Cảtqsvnh Thầwmmnn Hạiwzwo nhìyoiun ngữjsld đrmtmiệylqiu côjgyx dịfammu dàayreng nhưwmmn thếvxlp, anh khôjgyxng nỡwfyr đrmtmáwkeqnh mớpxyui lạiwzw, nếvxlpu con gáwkeqi đrmtmưwmmnơmizdng nhiêvafgn khôjgyxng nỡwfyr, nhưwmmnng nếvxlpu làayre con trai, thằpndvng nhówfyrc đrmtmówfyrwkeqm bắjimbt nạiwzwt mami nówfyr, nêvafgn đrmtmáwkeqnh.

rtnti Nhiễztbgm Nhiễztbgm vẫwfyrn còvxlpn sịfammu dàayreng nówfyri, khôjgyxng đrmtmjnwm ýmxih đrmtmếvxlpn cáwkeqi nhìyoiun u áwkeqm củrnhma ngưwmmneekfi đrmtmàayren ôjgyxng bêvafgn cạiwzwnh.

“Daddy, ba làayrem mặxmpst lạiwzwnh làayrem gìyoiu? Sợviuw quáwkeq!” Noãbuocn Noãbuocn ngồvafgi trêvafgn ghếvxlp, nhìyoiun 2 ngưwmmneekfi đrmtmi xuốrnhmng, mởrmtm to mắjimbt.


“Nhấhoalt đrmtmfammnh làayre do mẹogkl bịfamm bắjimbt nạiwzwt.” Dưwmmnơmizdng Dưwmmnơmizdng tay nhìyoiun ipad, đrmtmwmmnu khôjgyxng ngưwmmnpxyuc lêvafgn.

“Mami bịfamm ai bắjimbt nạiwzwt? Daddy nhấhoalt đrmtmfammnh giútnmpp mami ra mặxmpst, ngưwmmneekfi làayrem hạiwzwi mami đrmtmpswhu làayre ngưwmmneekfi xấhoalu!” Noãbuocn Noãbuocn phẫwfyrn nộmhiv nhìyoiun họdiho, mặxmpst đrmtmwmmny tứxmpsc giậdkxkn.

wmmnơmizdng Dưwmmnơmizdng đrmtmưwmmna mắjimbt liếvxlpc nhìyoiun Noãbuocn Noãbuocn, em gáwkeqi nàayrey càayreng ngàayrey càayreng ngốrnhmc rồvafgi.

“Khong ai bắjimbt nạiwzwt mami hếvxlpt, anh con lừfsdfa con đrmtmówfyr.” Thai nhi đrmtmmhivng đrmtmpxyuy sao gọdihoi làayre bắjimbt nạiwzwt?

Nếvxlpu màayrewkeqi đrmtmówfyrxwczng gọdihoi làayre bắjimbt nạiwzwt, hai đrmtmxmpsa nówfyr chắjimbc bắjimbt nạiwzwt côjgyx khôjgyxng ívafgt.

Cảtqsvnh Thầwmmnn Hạiwzwo vẫwfyrn mặxmpst lạiwzwnh lùrtntng, lòvxlpng càayreng thêvafgm kiêvafgn đrmtmfammnh vớpxyui suy nghĩvafg củrnhma mìyoiunh, nếvxlpu đrmtmówfyrayre con trai, sẽdlty xửbuocmxihwfyr.

“Thôjgyxi, ăsxwun cơmizdm thôjgyxi, Dưwmmnơmizdng Dưwmmnơmizdng bỏviuw ipad xuốrnhmng.” Bùrtnti Nhiễztbgm Nhiễztbgm nhìyoiun Dưwmmnơmizdng Dưwmmnơmizdng Noãbuocn Noãbuocn nówfyri, cùrtntng Cảtqsvnh Thầwmmnn Hạiwzwo đrmtmi ra.

Noãbuocn Noãbuocn dựfamma vàayreo ghếvxlp sofa ngưwmmnpxyuc đrmtmwmmnu lêvafgn nhìyoiun Dưwmmnơmizdng Dưwmmnơmizdng, “Anh hai, thậdkxkt ra...làayre daddy bắjimbt nạiwzwt mami đrmtmówfyr?”

vxlpn chưwmmna đrmtmi xa nêvafgn Bùrtnti Nhiễztbgm Nhiễztbgm nghe thấhoaly mặxmpst đrmtmviuwvafgn, Noãbuocn Noãbuocn bìyoiunh thưwmmneekfng nghe thấhoaly gìyoiu?

Cảtqsvnh Thầwmmnn Hạiwzwo cảtqsv mặxmpst tỉbuocnh bơmizd, nhưwmmn khôjgyxng cówfyryoiu xảtqsvy ra.

“Phòvxlpng nhàayre chútnmpng ta cáwkeqch âbuocm...” Bùrtnti Nhiễztbgm Nhiễztbgm nhẹogkl nhàayreng hỏviuwi.

“Rấhoalt tốrnhmt.”

“Sau lạiwzwi cówfyr thểjnwm...” Côjgyx nhìyoiun Cảtqsvnh Thầwmmnn Hạiwzwo, khôjgyxng thểjnwm!


“Nhữjsldng chỗnllu kháwkeqc...cówfyr thểjnwm khôjgyxng tốrnhmt lắjimbm.”

“...”

Chỗnllu kháwkeqc làayrewfyri nhàayrebuocm Tri Hiểjnwmu sao?

Trờeekfi ơmizdi!

Lầwmmnn sau côjgyx nhấhoalt đrmtmfammnh khôjgyxng đrmtmếvxlpn đrmtmówfyr!

...

Ngàayrey tháwkeqng càayreng ngàayrey càayreng bìyoiunh yêvafgn, sựfamm kháwkeqc biệylqit nhấhoalt giờeekfayre mẹogkljgyx đrmtmãbuoc vềpswh.

rtnti Nhiễztbgm Nhiễztbgm nhậdkxkn đrmtmưwmmnviuwc đrmtmiệylqin thoạiwzwi củrnhma Vivian, nówfyri côjgyx ta đrmtmi du lịfammch vềpswh, biếvxlpt mẹogkl đrmtmwfyr vềpswh, bảtqsvo côjgyx ta đrmtmếvxlpn nhàayre chơmizdi.

Cảtqsvnh Thầwmmnn Hạiwzwo khôjgyxng tìyoiunh nguyệylqin đrmtmưwmmna côjgyx đrmtmếvxlpn nhàayre Vivian, vìyoiu nhàayre Vivian đrmtmrnhmi vớpxyui anh màayrewfyri, thậdkxkt làayre 1 nơmizdi khôjgyxng muốrnhmn đrmtmi, cũxwczng khôjgyxng muốrnhmn Bùrtnti Nhiễztbgm Nhiễztbgm đrmtmi.

“Khôjgyxng sao! Chỉbuocayre 1 buổubjbi tràayre chiềpswhu, em sẽdlty vềpswh nagy!” Lútnmpc xuốrnhmng xe, côjgyx an ủrnhmi “Huốrnhmng hồvafg mẹogkl em ởrmtm đrmtmówfyr, em bụtnmpng lớpxyun thếvxlp, em cówfyr thểjnwmayrem gìyoiu?”

“Mẹogklrmtm đrmtmówfyrayreng khôjgyxng yêvafgn tâbuocm.” Cảtqsvnh Thầwmmnn Hạiwzwo kéylqio tay củrnhma côjgyx khôjgyxng muốrnhmn buôjgyxng.

Trưwmmnpxyuc đrmtmâbuocy khi đrmtmếvxlpn nhàayre Vivian rấhoalt dễztbg xảtqsvy ra chuyệylqin, giờeekfvxlpn cówfyr thêvafgm 1 mẹogkl vợviuw khôjgyxng thívafgch mìyoiunh cũxwczng ởrmtm đrmtmówfyr, 2 ngưwmmneekfi phụtnmp nữjsld nếvxlpu rówfyrt vàayreo côjgyx vợviuwvafgu nhỏviuwylqi củrnhma anh cáwkeqi gìyoiu đrmtmówfyr, lútnmpc đrmtmówfyr anh tìyoium ai đrmtmâbuocy?

“Anh yêvafgn tâbuocm, khôjgyxng xảtqsvy ra chuyệylqin đrmtmâbuocu! Cũxwczng sẽdlty khôjgyxng đrmtmi khỏviuwi, 2 tiếvxlpng sau anh đrmtmếvxlpn đrmtmówfyrn em, đrmtmưwmmnviuwc khôjgyxng?” Côjgyxtnmpt tay ra khỏviuwi tay Bùrtnti Nhiễztbgm Nhiễztbgm, mặxmpst tiếvxlpn gầwmmnn anh, hôjgyxn 1 cáwkeqi.


1 nụtnmpjgyxn nhỏviuw tạiwzwm biệylqit, khiếvxlpn lòvxlpng Cảtqsvnh Thầwmmnn Hạiwzwo thoảtqsvi máwkeqi hơmizdn, “Anh đrmtmi bệylqinh việylqin thăsxwum Đxkpsưwmmneekfng Sówfyrc rồvafgi quay lạiwzwi đrmtmówfyrn em.”

“Thăsxwum lâbuocu hơmizdn tívafg! Thăsxwum 1 cáwkeqi khôjgyxng đrmtmrnhm 2 tiếvxlpng đrmtmâbuocu.” Bùrtnti Nhiễztbgm Nhiễztbgm mởrmtm cửbuoca xe đrmtmi xuốrnhmng, “Bye...”

jgyx đrmtmi đrmtmưwmmnviuwc vàayrei bưwmmnpxyuc thấhoaly Vivian vàayre Bốrnhmi Tịfammnh Nguyệylqit đrmtmi ra, đrmtmwfyrjgyxayreo trong.

Nếvxlpu cówfyr thểjnwm, Cảtqsvnh Thầwmmnn Hạiwzwo thậdkxkt khôjgyxng muốrnhmn rờeekfi khỏviuwi.

Nhưwmmnng họdiho uốrnhmng tràayre chiềpswhu, anh thậdkxkt sựfamm khôjgyxng thívafgch hợviuwp xen vàayreo.

“Mẹogkl, chịfamm, con khôjgyxng sao.” Côjgyx thậdkxkt khôjgyxng sao!

Trưwmmnpxyuc đrmtmâbuocy Dưwmmnơmizdng Dưwmmnơmizdng Noãbuocn Noãbuocn 2 ngưwmmneekfi, bụtnmpng thậdkxkt lớpxyun, côjgyx 1 mìyoiunh ởrmtm ngoàayrei cũxwczng qua dưwmmnviuwc, giờeekf chỉbuocwfyr 1 đrmtmxmpsa, sao lạiwzwi trởrmtmvafgn nhõapgdng nhẽdltyo thếvxlp.

Chắjimbc làayre do cówfyr ngưwmmneekfi chăsxwum sówfyrc, nêvafgn trởrmtmvafgn thếvxlp chăsxwung!

vafgn trong phòvxlpng kháwkeqhoalm áwkeqp, côjgyx vừfsdfa ngồvafgi xuốrnhmng, Vivian đrmtmãbuocwfyrt cho côjgyx 1 ly nưwmmnpxyuc tráwkeqi câbuocy, “Tốrnhmt cho da.”

“Cảtqsvm ơmizdn!” Côjgyx từfsdf từfsdf uốrnhmng 1 ngụtnmpm, “Quy Hảtqsvo khôjgyxng ởrmtm đrmtmâbuocy sao?”

“Chịfamm vừfsdfa vềpswh, côjgyx ta đrmtmãbuoc vộmhivi ra nưwmmnpxyuc ngoàayrei! Cũxwczng khôjgyxng biếvxlpt đrmtmang làayrem gìyoiu!” Vivian bấhoalt lựfammc đrmtmáwkeqp, “Gáwkeqi lớpxyun khôjgyxng quảtqsvn đrmtmưwmmnviuwc, nówfyr tựfammwfyr suy nghĩvafg rồvafgi!”

“Kháwkeq tốrnhmt!” Côjgyx nhẹogkl nhàayreng đrmtmáwkeqp.

jgyx tiếvxlpp tụtnmpc uốrnhmng nưwmmnpxyuc éylqip.

Bốrnhmi Tịfammnh Nguyệylqit nhìyoiun Vivian, khôjgyxng ngừfsdfng nháwkeqy mắjimbt vớpxyui côjgyx.

Vivian nhẹogkl lắjimbc đrmtmwmmnu, biểjnwmu thịfamm từfsdf chốrnhmi.

Bốrnhmi Tịfammnh Nguyệylqit mặxmpst trâbuocm ngâbuocm, Bùrtnti Nhiễztbgm Nhiễztbgm vừfsdfa đrmtmxmpst ly xuốrnhmng, bàayre ta cưwmmneekfi nhìyoiun Bùrtnti Nhiễztbgm Nhiễztbgm.

rtnti Nhiễztbgm Nhiễztbgm luôjgyxn cảtqsvm thấhoaly mẹogklayre Vivian vừfsdfa rồvafgi đrmtmãbuocwfyri rấhoalt nhiềpswhu chuyệylqin sau lưwmmnng côjgyx, tuy côjgyx khôjgyxng nghe thấhoaly chữjsldayreo.

“Cáwkeqc ngưwmmneekfi cówfyryoiu thìyoiuwfyri thẳabwrng đrmtmi! Trừfsdf chuyệylqin màayre bảtqsvo con rờeekfi khỏviuwi Cảtqsvnh Thầwmmnn Hạiwzwo nhạiwzwt nhẽdltyo đrmtmówfyr, con đrmtmpswhu cówfyr thểjnwm miễztbgn cưwmmnwfyrng nghe.”Côjgyx liếvxlpc tráwkeqi phảtqsvi cáwkeqi.

Thậdkxkt ra nhìyoiun làayre biếvxlpt khôjgyxng phảtqsvi tụtnmp họdihop thôjgyxng thưwmmneekfng.

“Mẹogkl em.. cówfyr bạiwzwn trai mớpxyui, muốrnhmn kếvxlpt hôjgyxn! Muốrnhmn hỏviuwi ýmxih kiếvxlpn em!” Vivian cưwmmneekfi nówfyri.

Bốrnhmi Tịfammnh Nguyệylqit trừfsdfng mắjimbt nhìyoiun Vivian, cáwkeqi đrmtmówfyrwfyri cho côjgyx nghe, khôjgyxng phảtqsvi Nhiễztbgm Nhiễztbgm nghe.

Đxkpsútnmpng làayre khiếvxlpn bàayre loạiwzwn cảtqsvvafgn, rõapgdayreng làayre biếvxlpt bàayre đrmtmfammnh nówfyri chuyệylqin củrnhma Nhiễztbgm Nhiễztbgm vàayre Cảtqsvnh Thầwmmnn Hạiwzwo.

“Thậdkxkt khôjgyxng?” Bùrtnti Nhiễztbgm Nhiễztbgm nghiêvafgng đrmtmwmmnu nhìyoiun Bốrnhmi Tịfammnh Nguyệylqit, nhìyoiun côjgyx muốrnhmn nówfyri khôjgyxng ra lờeekfi, cưwmmneekfi đrmtmáwkeqp, “Thựfammc ra con thấhoaly kháwkequbjbn, con chấhoalp nhậdkxkn đrmtmưwmmnviuwc, con tin ba cũxwczng vậdkxky, ba nhấhoalt đrmtmfammnh mong mẹogkl sốrnhmng tốrnhmt, nếvxlpu mẹogkl thívafgch, đrmtmpswhu đrmtmưwmmnviuwc.’

rtnt sao đrmtmi nữjslda cuộmhivc đrmtmeekfi mẹogkljgyxvxlpn rấhoalt dàayrei, khôjgyxng thểjnwm cứxmps đrmtmơmizdn đrmtmmhivc 1 mìyoiunh!

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.