Sủng Ái Của Bá Thiếu: Bắt Giữ Cặp Song Sinh Yêu Dấu Của Manh Mẫu

Chương 581 :

    trước sau   
moup bịiqqk bỏpjok thuốtdnhc rồwljti, đwluvtdnhi vớscszi chuyệsukpn hômoupm qua nêluuhn ýdtla thứffhpc mơlxoe hồwljti mớscszi phảriqai.

“Anh đwluvwjjkng tưhpxpffhpng em quêluuhn rồwljti, tốtdnhi hômoupm qua ly rưhpxpuocsu Thíyasach Thịiqqknh Thiêluuhn đwluvưhpxpa em tuyệsukpt đwluvtdnhi cóqvso vấolxen đwluvwmft, hai ngưhpxputkti cóqvso phảriqai thômoupng đwluvwljtng nhau khômoupng?” Cômoup đwluvãwjjkqvsoi Lâxgdlm Tri Hiểyftiu tìhpxpnh hìhpxpnh nhưhpxp thếzevqdhkxm sao cóqvso thểyftiiqqkn cóqvsoxgdlm tưhpxp mởffhp bữwinga tiệsukpc sinh nhậcfiit gìhpxp, rõjqsjdhkxng làdhkxyasanh kếzevqmoup!

moupiqqkn tộudsqi nghiệsukpp đwluvâxgdlm đwluvitldu vàdhkxo, bịiqqk bọhvyon họhvyoyasanh kếzevq!

“Vợuocsdhkxy, em làdhkxm sao cóqvso thểyfti nghĩzikt anh nhưhpxp thếzevq?” Anh khômoupng biếzevqt chuyệsukpn củnvvba Thíyasach Thịiqqknh Thiêluuhn làdhkxm thậcfiit, anh cũruenng nhìhpxpn ra cômoup khômoupng bìhpxpnh thưhpxputktng, cộudsqng thêluuhm sau khi Thíyasach Thịiqqknh Thiêluuhn nóqvsoi xong, mớscszi biếzevqt ngưhpxputkti đwluvàdhkxn ômoupng đwluvóqvso khômoupng ngờutktscszm bỏpjok thuốtdnhc!

“Em còiqqkn cóqvso thểyfti nghĩzikt anh nhưhpxp thếzevqdhkxo? Anh ta làdhkxhpxp anh mớscszi làdhkxm chuyệsukpn dơlxoe bẩyftin nhưhpxp thếzevq? Đluuháscszng ghéwjjkt!” Cômoup nhúsgfbc nhíyasach cơlxoe thểyfti, cảriqam giáscszc cảriqa ngưhpxputkti rấolxet đwluvau nhứffhpc, tốtdnhi hômoupm qua rốtdnht cuộudsqc đwluvluuhn cuồwljtng biếzevqt bao!

moup đwluvãwjjkdhkx lầitldn thứffhp hai trong tìhpxpnh huốtdnhng bịiqqk bỏpjok thuốtdnhc ngủnvvbubotng vớscszi anh?


Nhìhpxpn thấolxey vếzevqt tíyasach trêluuhn ngựtdnhc anh, khuômoupn mặziktt từwjjk từwjjk cau lạwingi vớscszi nhau, cúsgfbi đwluvitldu nhìhpxpn lêluuhn ngưhpxputkti củnvvba mìhpxpnh, quảriqa nhiêluuhn cũruenng khômoupng tốtdnht đwluvưhpxpuocsc bao nhiêluuhu?

Họhvyo……

Củnvvbi khômoup lửrtlqa nóqvsong, nhấolxet đwluviqqknh bùubotng cháscszy rấolxet kíyasach tìhpxpnh!

“Nhiễdsxom Nhiễdsxom, chúsgfbng ta cùubotng nhau đwluvi tìhpxpm cậcfiiu ta, nhưhpxpng……tìhpxpnh hìhpxpnh bâxgdly giờutkt củnvvba Tri Hiểyftiu, cho nêluuhn quâxgdln tửrtlqscszo thùubot, mưhpxputkti năpzrqm chưhpxpa muộudsqn.” Họhvyoruenng cóqvso mộudsqt ngàdhkxy cóqvsolxoe hộudsqi báscszo thùubot đwluvolxey.

“Em khômoupng muốtdnhn đwluvi cùubotng anh! Anh buômoupng em ra mộudsqt tíyasa, em phảriqai thứffhpc dậcfiiy, em phảriqai đwluvi tìhpxpm Dưhpxpơlxoeng Dưhpxpơlxoeng Noãwjjkn Noãwjjkn.” Tốtdnhi hômoupm qua họhvyo rờutkti khỏpjoki gấolxep nhưhpxp thếzevq, cũruenng khômoupng biếzevqt Dưhpxpơlxoeng Dưhpxpơlxoeng Noãwjjkn Noãwjjkn bâxgdly giờutkt đwluvang ởffhplxoei đwluvâxgdlu, rốtdnht cuộudsqc làdhkxm sao rồwljti!

“Tụrxbni nhỏpjok khômoupng sao, ngủnvvb rấolxet làdhkx ngon, Thíyasach Thịiqqknh Thiêluuhn đwluvãwjjk sắphkxp xếzevqp hếzevqt rồwljti.” Anh sáscszng sớscszm đwluvãwjjk dậcfiiy rấolxet sớscszm, gọhvyoi đwluviệsukpn thoạwingi qua cho Thíyasach Thịiqqknh Thiêluuhn.

“Vợuocsluuhu……hômoupm nay làdhkx cuốtdnhi tuầitldn……” Khuômoupn mặziktt lạwingnh lùubotng củnvvba anh kềwmftscszt vàdhkxo cômoup, “Chúsgfbng ta cóqvso thểyfti ngủnvvb thêluuhm mộudsqt tíyasa trêluuhn giưhpxputktng.”

“Cuốtdnhi tuầitldn tốtdnht biếzevqt mấolxey, em mớscszi khômoupng muốtdnhn cùubotng anh lãwjjkng phíyasa trêluuhn giưhpxputktng.” Cômoup giơlxoe tay đwluvyftiy vai anh ra, nhưhpxpng sứffhpc củnvvba cômoup so vớscszi anh, quảriqa thậcfiit làdhkx lấolxey trứffhpng chọhvyoi đwluváscsz, hoàdhkxn toàdhkxn khômoupng chốtdnhng lạwingi anh đwluvưhpxpuocsc.

“Vợuocsluuhu, anh lãwjjkng phíyasa trêluuhn giưhpxputktng cùubotng em.” Anh bâxgdly giờutktdhkx muốtdnhn ômoupm cômoup, tốtdnhi hômoupm qua cômoup mệsukpt lắphkxm rồwljti.

“Em……” Cômoup nuốtdnht nưhpxpscszc bọhvyot xuốtdnhng, nhỏpjok tiếzevqng nóqvsoi, “Em kháscszt nưhpxpscszc.”

“Lậcfiip tựtdnhc đwluvi bưhpxpng nưhpxpscszc đwluvếzevqn cho em.” Cảriqanh Thầitldn Hạwingo lậcfiip tứffhpc buômoupng cômoup ra, tuy rằggilng khômoupng nỡruen, nhưhpxpng chỉsgfbdhkxffhp trong mộudsqt phòiqqkng, khômoupng thểyfti dễdsxodhkxng rờutkti khỏpjoki.

Anh từwjjk trêluuhn giưhpxputktng đwluvffhpng dậcfiiy, lúsgfbc lưhpxpng đwluvtdnhi mặziktt vớscszi Bùuboti Nhiễdsxom Nhiễdsxom, trong đwluvitldu óqvsoc liềwmftn nhớscsz đwluvếzevqn lờutkti hômoupm qua Tềwmft Viễdsxon Dưhpxpơlxoeng nóqvsoi, hai chữwing vợuocsruenxgdlu sắphkxc đwluvâxgdlm vàdhkxo trong tim anh đwluvau nhóqvsoi!

Anh rấolxet muốtdnhn hỏpjoki Nhiễdsxom Nhiễdsxom, cóqvso phảriqai cômoupffhpluuhn ngoàdhkxi nóqvsoi nhưhpxp thếzevq khômoupng?


Nhưhpxpng anh lạwingi khômoupng dáscszm mởffhp miệsukpng hỏpjoki.

uboti Nhiễdsxom Nhiễdsxom nhìhpxpn anh khỏpjoka thâxgdln xuốtdnhng giưhpxputktng, cho dùubotdhkxffhp trong căpzrqn phòiqqkng củnvvba mìhpxpnh, nhưhpxpng cũruenng phảriqai suy nghĩzikt đwluvếzevqn cômoup chứffhp?

Khỏpjoka thâxgdln liềwmftn cóqvso thểyfti đwluvi lung tung trong phòiqqkng sao?

moup âxgdlm thầitldm dờutkti mắphkxt đwluvi, nghiêluuhng đwluvitldu nhìhpxpn vàdhkxo cửrtlqa sổvqtk, chỉsgfbqvso mộudsqt íyasat áscsznh sáscszng từwjjk khe hởffhpbrwam cửrtlqa chiếzevqu vàdhkxo, vừwjjka nãwjjky cômoup chíyasanh làdhkx cảriqam giáscszc đwluvưhpxpuocsc áscsznh sáscszng nàdhkxy.

Cảriqanh Thầitldn Hạwingo rấolxet nhanh bưhpxpng ly nưhpxpscszc ấolxem trởffhp vềwmft, cômoupruenng dựtdnha vàdhkxo đwluvitldu giưhpxputktng, lúsgfbc uốtdnhng nưhpxpscszc nhìhpxpn thấolxey Cảriqanh Thầitldn Hạwingo kếzevqluuhn đwluvang mặziktc quầitldn áscszo?

Anh khômoupng phảriqai muốtdnhn cùubotng cômoupwjjkng phíyasa trêluuhn giưhpxputktng sao?

Tạwingi sao lạwingi mặziktc quầitldn áscszo rồwljti?

moupruenng khômoupng quan tâxgdlm nhiềwmftu, yêluuhn lặziktng cúsgfbi đwluvitldu uốtdnhng nưhpxpscszc, rấolxet yêluuhn tĩziktnh, cũruenng khômoupng nóqvsoi chuyệsukpn.

Tốtdnhi hômoupm qua cóqvso thểyftidhkxyasach đwluvudsqng quáscsz, cổvqtk họhvyong củnvvba cômoupqvso chúsgfbt khômoupng khỏpjoke, còiqqkn cóqvso chúsgfbt khàdhkxn tiếzevqng, thậcfiim chíyasa cảriqam giáscszc đwluvưhpxpuocsc cóqvso chúsgfbt đwluvau.

Mộudsqt ly nưhpxpscszc bịiqqkmoup uốtdnhng xong, cômoup nghiêluuhng đwluvitldu nhìhpxpn vàdhkxo Cảriqanh Thầitldn Hạwingo, anh đwluvãwjjk mặziktc quầitldn áscszo xong rồwljti.

“Còiqqkn uốtdnhng nữwinga khômoupng?”

“Khômoupng cầitldn nữwinga, anh uốtdnhng đwluvi!” Đluuhudsqng táscszc vừwjjka nãwjjky củnvvba anh rấolxet nhanh trởffhp vềwmft, anh chắphkxc làdhkx bảriqan thâxgdln chưhpxpa uốtdnhng chứffhp?

Cảriqanh Thầitldn Hạwingo cầitldm ly nưhpxpscszc, vìhpxp lờutkti quan tâxgdlm vừwjjka nãwjjky củnvvba cômoup, trong lòiqqkng vui âxgdlm thầitldm, nghe đwluvưhpxpuocsc tiếzevqng chuômoupng gõjqsj cửrtlqa, anh liềwmftn tạwingm thờutkti rờutkti khỏpjoki phòiqqkng ngủnvvb trưhpxpscszc.


uboti Nhiễdsxom Nhiễdsxom nhìhpxpn vàdhkxo anh lạwingi mộudsqt lầitldn rờutkti khỏpjoki, lầitldn nàdhkxy mặziktc quầitldn áscszo nhìhpxpn còiqqkn dễdsxo chịiqqku hơlxoen lầitldn trưhpxpscszc nhiềwmftu.

moup bắphkxt đwluvitldu tìhpxpm quầitldn áscszo củnvvba mìhpxpnh, giưhpxputktng lớscszn khômoupng cóqvso quầitldn áscszo củnvvba cômoup!

moup nằggilm sấolxep bêluuhn méwjjkp giưhpxputktng, nhìhpxpn quầitldn áscszo bừwjjka bộudsqn dưhpxpscszi đwluvolxet, tìhpxpnh hìhpxpnh quầitldn áscszo tốtdnhi hômoupm qua nhưhpxp thếzevqdhkxo? Quảriqa nhiêluuhn làdhkx bịiqqkwjjkscszch rồwljti sao?

Khômoupng ngờutkt hoàdhkxn toàdhkxn khômoupng cóqvsoolxen tưhpxpuocsng!

moup âxgdlm thầitldm nhặziktt quầitldn áscszo dưhpxpscszi đwluvolxet, áscszo sơlxoe mi cầitldm trêluuhn tay nhìhpxpn qua, núsgfbt áscszo trêluuhn đwluvóqvso khômoupng ngờutkt toàdhkxn bộudsqsgfbc hếzevqt?

Cảriqanh Thầitldn Hạwingo vừwjjka nãwjjky mặziktc trêluuhn ngưhpxputkti làdhkx?

ruenng khômoupng giốtdnhng quầitldn áscszo hômoupm qua anh mặziktc, ngưhpxputkti đwluvàdhkxn ômoupng nàdhkxy đwluvúsgfbng làdhkx đwluváscszng ghéwjjkt!

sgfbc lấolxey quầitldn áscszo chỉsgfb lấolxey quầitldn áscszo củnvvba mìhpxpnh anh, khômoupng lấolxey quầitldn áscszo củnvvba cômoup, nếzevqu khômoupng cômoupruenng cóqvso thểyfti mặziktc quầitldn áscszo rồwljti!

Cảriqanh Thầitldn Hạwingo bưhpxpng đwluvwljt ăpzrqn sáscszng vàdhkxo liềwmftn nhìhpxpn thấolxey khuômoupn mặziktt oáscszn hậcfiin củnvvba cômoup ngồwljti trêluuhn giưhpxputktng, áscsznh mắphkxt liếzevqc nhìhpxpn anh!

“Làdhkxm sao thếzevq?” Anh chỉsgfb qua làdhkx đwluvi mộudsqt láscszt, lúsgfbc trởffhp vềwmft khuômoupn mặziktt nàdhkxy tạwingi sao trởffhpluuhn khômoupng vui rồwljti?

uboti Nhiễdsxom Nhiễdsxom nhìhpxpn vàdhkxo áscszo sơlxoe mi quầitldn tâxgdly trêluuhn ngưhpxputkti anh, vẻezzv mặziktt chỉsgfbnh tềwmftdhkx muốtdnhn sômoupi máscszu!

“Anh nóqvsoi cùubotng em lãwjjkng phíyasa trêluuhn giưhpxputktng, nhưhpxpng anh ngay cảriqa quầitldn áscszo cũruenng mặziktc xong rồwljti, anh nóqvsoi chuyệsukpn khômoupng giữwing lờutkti, anh chuẩyftin bịiqqk đwluvi đwluvâxgdlu?” Cômoup ngẩyfting đwluvitldu nhìhpxpn anh càdhkxng đwluvếzevqn càdhkxng gầitldn.

“Anh chỗrokydhkxo cũruenng khômoupng đwluvi, ởffhp đwluvâxgdly vớscszi em.” Anh mặziktc quầitldn áscszo chỉsgfbdhkx muốtdnhn bưhpxpng đwluvwljt ăpzrqn sáscszng vàdhkxo, vìhpxp khômoupng muốtdnhn ngưhpxputkti kháscszc bưhpxpscszc vàdhkxo đwluvâxgdly, khômoupng muốtdnhn ngưhpxputkti kháscszc nhìhpxpn thấolxey Nhiễdsxom Nhiễdsxom củnvvba anh.


Đluuhwljt ăpzrqn sáscszng lạwingi bịiqqk đwluvziktt lêluuhn trêluuhn giưhpxputktng, Bùuboti Nhiễdsxom Nhiễdsxom nhìhpxpn vàdhkxo đwluvwljt ăpzrqn sáscszng trưhpxpscszc mặziktt, “Dưhpxpơlxoeng Dưhpxpơlxoeng Noãwjjkn Noãwjjkn đwluvâxgdlu? Tụrxbni nhỏpjok ăpzrqn chưhpxpa?”

“Tụrxbni nhỏpjok đwluvãwjjk ăpzrqn rồwljti, em yêluuhn tâxgdlm, cóqvso ngưhpxputkti chơlxoei vớscszi tụrxbni nhỏpjok rồwljti.” Cảriqanh Thầitldn Hạwingo bưhpxpng mộudsqt ly sữwinga bòiqqk đwluvưhpxpa đwluvếzevqn trưhpxpscszc mặziktt cômoup, “Uốtdnhng đwluvi!”

hpxpơlxoeng Dưhpxpơlxoeng Noãwjjkn Noãwjjkn lạwingi bịiqqk anh thắphkxt chặziktt nhưhpxp vậcfiiy, bâxgdly giờutkt ngay cảriqahpxpơlxoeng Dưhpxpơlxoeng Noãwjjkn Noãwjjkn cũruenng khômoupng thểyfti lấolxey làdhkxm cáscszi cớscsz đwluvưhpxpuocsc rồwljti, khômoupng vui!

moup âxgdlm thầitldm nhậcfiin lấolxey ly sữwinga bòiqqk, vừwjjka uốtdnhng mộudsqt ngụrxbnm trong miệsukpng liềwmftn nhìhpxpn thấolxey ngưhpxputkti đwluvàdhkxn ômoupng đwluvtdnhi diệsukpn đwluvang cởffhpi đwluvwljt!

Anh đwluvang làdhkxm cáscszi quáscszi gìhpxp vậcfiiy?

“Anh cởffhpi đwluvwljtdhkxm gìhpxp?” Cômoupwjjkm tíyasa mộudsqt miệsukpng sữwinga phun ra.

“Anh ngủnvvb chung vớscszi em trêluuhn giưhpxputktng.” Cảriqanh Thầitldn Hạwingo nóqvsoi nhưhpxpdtla lẽmkrh đwluvưhpxpơlxoeng nhiêluuhn.

“Anh coi nhưhpxp em chưhpxpa từwjjkng nóqvsoi, đwluvwjjkng cởffhpi nữwinga, em sẽmkrh khômoupng nằggilm trêluuhn giưhpxputktng đwluvâxgdlu, ăpzrqn sáscszng xong em sẽmkrh đwluvi.” Cômoupqvsoi nghiêluuhm túsgfbc đwluvolxey, sẽmkrh khômoupng ởffhp lạwingi đwluvâxgdly.

Hai ngưhpxputkti vàdhkxo ngàdhkxy cuốtdnhi tuầitldn trốtdnhn trong phòiqqkng tốtdnht thậcfiit sao?

iqqkn cóqvsohpxpơlxoeng Dưhpxpơlxoeng Noãwjjkn Noãwjjkn, cômoup tốtdnhi hômoupm qua khômoupng ởffhp chung vớscszi tụrxbni nhỏpjok, tuy rằggilng tin tưhpxpffhpng Cảriqanh Thầitldn Hạwingo sẽmkrh khômoupng đwluvyfti tụrxbni nhỏpjokqvso chuyệsukpn, nhưhpxpng trong lòiqqkng vẫubotn làdhkxqvso chúsgfbt lo lắphkxng, muốtdnhn nhìhpxpn thấolxey tụrxbni nhỏpjok mớscszi cảriqam giáscszc đwluvưhpxpuocsc an toàdhkxn.

lxoen nữwinga, cômouplxoe hồwljt nhớscsz đwluvưhpxpuocsc hìhpxpnh nhưhpxp tốtdnhi hômoupm qua Tềwmft Viễdsxon Dưhpxpơlxoeng nóqvsoi bảriqan kếzevq hoạwingch cóqvso chúsgfbt vấolxen đwluvwmft, cômoupqvso thểyfti cuốtdnhi tuầitldn còiqqkn phảriqai tăpzrqng ca.

“Anh đwluvưhpxpa em vềwmft nhàdhkx.” Cảriqanh Thầitldn Hạwingo dừwjjkng đwluvudsqng táscszc cởffhpi núsgfbt, cùubotng cômoup ăpzrqn sáscszng.

uboti Nhiễdsxom Nhiễdsxom vốtdnhn dĩzikt muốtdnhn giảriqai thíyasach, nhưhpxpng nghĩzikt ngợuocsi lạwingi khômoupng giảriqai thíyasach nữwinga, cômoup vẫubotn làdhkx ăpzrqn sáscszng xong rờutkti khỏpjoki hẳxscen tíyasanh!

Tốtdnhi hômoupm qua tríyasa nhớscszmoup thựtdnhc sựtdnh rấolxet mơlxoe hồwljt, cóqvso nhữwingng chuyệsukpn nhớscsz khômoupng rõjqsjdhkxng lắphkxm, khômoupng biếzevqt lúsgfbc cômoup ýdtla thứffhpc khômoupng rõjqsjdhkxng lạwingi xảriqay ra chuyệsukpn gìhpxp, cômoupdhkxdhkxm sao ởffhp chung vớscszi Cảriqanh Thầitldn Hạwingo!

Hai ngưhpxputkti yêluuhn tĩziktnh ngồwljti ăpzrqn sáscszng, Cảriqanh Thầitldn Hạwingo vừwjjka ngẩyfting đwluvitldu liềwmftn nhìhpxpn thấolxey đwluvômoupi vai cômoup lộudsq ra, trêluuhn đwluvóqvsoiqqkn cóqvso dấolxeu ấolxen vếzevqt hômoupn mờutkt nhạwingt.

moup ăpzrqn sáscszng xong, liềwmftn cuộudsqn tấolxem ga trêluuhn giưhpxputktng xuốtdnhng giưhpxputktng, “Trong phòiqqkng cóqvso quầitldn áscszo củnvvba em khômoupng?”

moup nhớscszdhkxqvso quầitldn áscszo củnvvba cômoup!

“Mùubota hạwing, đwluviềwmftu hòiqqka trong phòiqqkng đwluvnvvb lạwingnh, em mặziktc nhưhpxp thếzevq thuậcfiin tiệsukpn sao?” Cảriqanh Thầitldn Hạwingo nhìhpxpn thấolxey Bùuboti Nhiễdsxom Nhiễdsxom cuộudsqn mìhpxpnh nhưhpxpscsznh úsgfb, “Nhiễdsxom Nhiễdsxom, trêluuhn ngưhpxputkti em anh đwluvwmftu nhớscsz, trưhpxpscszc mặziktt anh khômoupng cầitldn che giấolxeu.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.