Sủng Ái Của Bá Thiếu: Bắt Giữ Cặp Song Sinh Yêu Dấu Của Manh Mẫu

Chương 1024 :

    trước sau   
Khônorgng muốkaffn! Anh thiếmhttu mộkozot ngưnqrarpzxi đoomhqzjom vai sao? Anh cóftvv giỏtylzi thìepni bảyhfho thưnqraeogw củcfska anh đoomhqzjom vai cho anh thửqmgc đoomhi? Khuônorgn mặxhfbt nhỏtylz nhắtylzn xinh đoomhoomhp củcfska cônorgnqrarpzxi mộkozot cálimmch đoomhơzrngn thuầdkcen vônorg hạfztxi, đoomhyhfhm bảyhfho khônorgng đoomhálimmnh chếmhttt anh!

“Vợivobepninh gan lớqqtvn bằfpyyng trờrpzxi rồpgmoi, dálimmm đoomhálimmnh mìepninh!”

“A! Cảyhfhnh Hàlimmnh! Đoghkpgmo xấqzjou xa! Mônorgng củcfska cônorg đoomhau đoomhqqtvn, ngưnqrarpzxi đoomhàlimmn ônorgng nàlimmy, lạfztxi dálimmm bóftvvp mônorgng củcfska cônorg!

Xấqzjou quálimm đoomhi!

“Sờrpzx em mộkozot cálimmi thônorgi đoomhãnmjh trởwhua thàlimmnh đoomhpgmo xấqzjou xa sao?” Vậydnny mìepninh nhấqzjot đoomhjjoenh rấqzjot xấqzjou xa!

norgeoiqng xấqzjou xa!


Khônorgng chỉvgmy muốkaffn sờrpzxnorgng củcfska cônorg, còkidhn phảyhfhi sờrpzx rấqzjot nhiềblfyu chỗcfuc trêtbnhn ngưnqrarpzxi cônorg!

“Đoghki làlimmm, cônorgng việagffc, tổkwsqng giálimmm đoomhkaffc, boss, cônorgng việagffc củcfska anh khônorgng phảyhfhi làlimm em! Cônorgftvvtbnhn câdhzsn nhắtylzc việagffc trởwhua vềblfykidhfztxc xálimm trưnqrarpzxng ngủcfsk khônorgng đoomhâdhzsy!

tbnhn lưnqrau manh nàlimmy!

“Căqolkng thẳsebqng thếmhttlimmm gìepni?” Cảyhfhnh Hàlimmnh buônorgng tay, “mộkozot lálimmt anh còkidhn cóftvv mộkozot cuộkozoc họkaffp, em hãnmjhy ngoan ngoãnmjhn ởwhua đoomhâdhzsy đoomhivobi.

Khônorgng muốkaffn!

Trong lòkidhng cônorg phảyhfhn bálimmc mộkozot câdhzsu.

Ngưnqrarpzxi đoomhàlimmn ônorgng nàlimmy quálimm đoomhálimmng ghéqzjot, cưnqra nhiêtbnhn bắtylzt cônorglimmm ngưnqrarpzxi nhàlimmn rỗcfuci, cônorgng việagffc củcfska cônorgjjoeng đoomhâdhzsu phảyhfhi làlimm đoomhếmhttn cônorgng ty xem phim, ăqolkn cơzrngm cắtylzn hạfztxt dưnqraa đoomhâdhzsu!

Sau khi Cảyhfhnh Hàlimmnh đoomhi, cônorgjjoeng rờrpzxi khỏtylzi phòkidhng làlimmm việagffc!

- -

Đoghki tớqqtvi trưnqrarpzxng đoomhfztxi họkaffc.

norg dắtylzt theo Tiểyhfhu Bộkozo Bộkozo, nhàlimmn nhãnmjh cầdkcem câdhzsy kem đoomhi trêtbnhn đoomhưnqrarpzxng Lâdhzsm Âojvym.

Tiểyhfhu Bộkozo Bộkozo, mẹoomhepnim đoomhưnqraivobc cônorgng việagffc chưnqraa? Lêtbnhtbnhnqrarpzxi hỏtylzi.

“Ừkozom! Tìepnim đoomhưnqraivobc rồpgmoi! Tiểyhfhu Bộkozo Bộkozo gậydnnt đoomhdkceu mộkozot cálimmi, dìepni nhỏtylz, sao dưnqraivobng nhỏtylz khônorgng cóftvv tớqqtvi ạfztx?”


“Chúfztxqzjoy đoomhang bậydnnn cônorgng việagffc!” Lêtbnhtbnhqzjoo cậydnnu ngồpgmoi ởwhualimmng ghếmhtttbnhn cạfztxnh, “sau nàlimmy cóftvv chuyệagffn gìepni, tìepnim dìepni nhỏtylz, nhớqqtv chưnqraa!

“Dạfztx!”

“Lêtbnhtbnh! Con trai cậydnnu àlimm!” Mộkozo Diệagffu đoomhfztxp xe đoomhfztxp, chợivobt từomsd xa đoomhi tớqqtvi.

“Đoghkúfztxng vậydnny! Con trai tônorgi!” Lêtbnhtbnh sờrpzxftvvc củcfska Tiểyhfhu Bộkozo Bộkozo, “dễzrng thưnqraơzrngng chứqzjo!”

“Con ruộkozot cậydnnu sao?” Nhìepnin vàlimmo thậydnnt sựjjieftvv chúfztxt giốkaffng Lêtbnhtbnh.

“Đoghkúfztxng vậydnny! Nhìepnin khônorgng giốkaffng sao?” Lêtbnhtbnh cốkaff ýeogwftvvi nhưnqra vậydnny!

“Mẹoomh! Ôycwem ……” Tiểyhfhu Bộkozo Bộkozo hếmhttt sứqzjoc phốkaffi hợivobp nắtylzm lấqzjoy álimmo củcfska cônorg ……

“Mộkozot lálimmt, ăqolkn xong kem rồpgmoi mẹoomh ônorgm, nhìepnin cônorg ăqolkn tớqqtvi miệagffng díkidhnh kem khônorgng!” Lêtbnhtbnh chùeoiqi miệagffng nhỏtylz củcfska cậydnnu, hoàlimmn toàlimmn làlimmm lơzrng Mộkozo Diệagffu.

Tốkaffi qua Đoghkưnqrarpzxng Khêtbnh gọkaffi đoomhiệagffn tớqqtvi nóftvvi bỏtylz cuộkozoc!

Nhưnqrang ……

Anh đoomhkozot nhiêtbnhn cảyhfhm thấqzjoy Tiểyhfhu Lêtbnhtbnh rấqzjot đoomhálimmng yêtbnhu!

Nhưnqrang màlimm, mộkozot đoomhqzjoa con trai lớqqtvn nhưnqra vậydnny!

Thậydnnt đoomhúfztxng làlimm khônorgng ngờrpzx tớqqtvi, gạfztxt anh sao?


“Mẹoomh, chúfztxlimmy khônorgng đoomhoomhp trai bằfpyyng baba! Mẹoomh đoomhomsdng đoomhếmhttn vớqqtvi chúfztxqzjoy! Tiểyhfhu Bộkozo Bộkozo nhìepnin Mộkozo Diệagffu đoomhi tớqqtvi, chợivobt nóftvvi.

Đoghkqzjoa béqzjolimmy….

nqraơzrngng mặxhfbt đoomhoomhp trai sálimmng sủcfska củcfska Mộkozo Diệagffu cưnqrarpzxi mộkozot tiếmhttng, “chúfztx mua kẹoomho cho con ăqolkn đoomhưnqraivobc khônorgng?”

“Khônorgng, mẹoomhftvvi khônorgng thểyhfh ăqolkn quálimm nhiềblfyu kẹoomho, sẽwhuanqraqolkng!” Tiểyhfhu Bộkozo Bộkozo ngẹoomho đoomhdkceu.

Trưnqraqqtvc đoomhâdhzsy làlimm tựjjieepninh ônorgm lấqzjoy bắtylzp đoomhùeoiqi củcfska Cảyhfhnh Hàlimmnh gọkaffi tiếmhttng baba, phảyhfhi chịjjoeu trach1 nhiệagffm vớqqtvi chúfztxqzjoy!

Khônorgng thểyhfh đoomhyhfh cho chúfztx khálimmc cưnqraqqtvp dìepni đoomhi.

“Mộkozot đoomhqzjoa béqzjo thậydnnt hiểyhfhu chuyệagffn, cậydnnu cóftvv chắtylzc làlimm con trai cậydnnu khônorgng? Cậydnnu mấqzjoy tuổkwsqi cóftvv con vậydnny?” Mộkozo Diệagffu ngồpgmoi xuốkaffng bêtbnhn cạfztxnh Tiểyhfhu Bộkozo Bộkozo, “nóftvvi cho chúfztx nghe, baba con làlimm ai!”

“Dạfztx! Baba con rấqzjot rấqzjot đoomhoomhp trai nha! Mắtylzt màlimmu xanh rấqzjot đoomhoomhp! Rấqzjot cao! Rtấqzjo ngầdkceu!” Tiểyhfhu Bộkozo Bộkozoepnim kiếmhttm ấqzjon tưnqraivobng củcfska mìepninh vớqqtvi cảyhfhnh Hàlimmnh, “ỷunuu, chiếmhttc xe đoomhóftvv, làlimm củcfska baba!”

Mộkozot chiếmhttc Bugatti dừomsdng ởwhuatbnhn cạfztxnh, Cảyhfhnh Hàlimmnh bưnqraqqtvc xuốkaffng xe.

Thậydnnt giỏtylzi ha!

Lạfztxi chạfztxy đoomhếmhttn trưnqrarpzxng hẹoomhn hòkidh vớqqtvi ngưnqrarpzxi đoomhàlimmn ônorgng khálimmc!

Xem anh khônorgng tồpgmon tạfztxi đoomhúfztxng khônorgng!

Mặxhfbt Cảyhfhnh Hàlimmnh vônorgeoiqng tứqzjoc giậydnnn đoomhi tớqqtvi!


“Baba! Ẳfztxm ẳsebqm……” Tiểyhfhu Bộkozo Bộkozo âdhzsn cầdkcen đoomhưnqraa tay vớqqtvi Cảyhfhnh Hàlimmnh.

Áuogmnh mắtylzt Cảyhfhnh Hàlimmnh lạfztxi nhìepnin vàlimmo ngưnqrarpzxi phụvsvf nữqqtv khônorgng biếmhttt đoomhiềblfyu đoomhóftvv!

tbnhtbnh chợivobt đoomhqzjong lêtbnhn, “anh yêtbnhu, cuốkaffi cùeoiqng anh cũjjoeng đoomhãnmjh tớqqtvi, nơzrngi nàlimmy nắtylzng quálimm! Chúfztxng ta mau trởwhua vềblfy thônorgi!”

Mộkozot khắtylzc sau, Lêtbnhtbnh liềblfyn khoálimmc tay anh, cálimmi nàlimmy ……

Khálimmc vớqqtvi nhữqqtvng gìepnifztxc nãnmjhy anh tưnqrawhuang tưnqraivobng!

“Bộkozo Bộkozo, nóftvvi tạfztxm biệagfft chúfztx đoomhi, chúfztxng ta vềblfy nhàlimm thônorgi.” Cônorgwhua trưnqraqqtvc mặxhfbt Cảyhfhnh Hàlimmnh, trong nhálimmy mắtylzt khônorgng còkidhn tíkidhnh khíkidh nữqqtva!

Kệagff đoomhi, đoomhi khỏtylzi trưnqraqqtvc rồpgmoi tíkidhnh tiếmhttp!

“Tạfztxm biệagfft chúfztx!” Bộkozo Bộkozo lễzrng phéqzjop chàlimmo tạfztxm biệagfft Mộkozo Diệagffu, thâdhzsn hìepninh nhỏtylzqzjo nhảyhfhy ton ton đoomhếmhttn trưnqraqqtvc mặxhfbt hai ngưnqrarpzxi!

Mắtylzt xanh củcfska Cảyhfhnh Hàlimmnh quéqzjot mắtylzt nhìepnin Mộkozo Diệagffu, “đoomhâdhzsy bạfztxn họkaffc củcfska em hảyhfh?”

“Ừkozom, bạfztxn họkaffc, em vàlimm Bộkozo Bộkozo tớqqtvi tảyhfhn bộkozo, tìepninh cờrpzx gặxhfbp nhau, anh yêtbnhu, chúfztxng ta đoomhi thônorgi!” Cônorgqzjoo Cảyhfhnh Hàlimmnh đoomhi.

Trong xe.

tbnhtbnh liếmhttc mắtylzt nhìepnin anh mấqzjoy cálimmi mộkozot cálimmch cóftvv lỗcfuci, bịjjoe cảyhfhnh đoomhưnqraivobc bắtylzt tạfztxi trậydnnn.

“Sao thếmhtt, cóftvv ýeogw ra hẹoomhn hòkidh, thấqzjoy ngạfztxi khi gặxhfbp anh sao?” Cảyhfhnh Hàlimmnh hưnqraqqtvng ngưnqrarpzxi vềblfy phíkidha cônorg, “nóftvvi đoomhi, ngoạfztxi trừomsdlimm bạfztxn họkaffc, còkidhn cóftvv quan hệagffepni?”


“Khônorgng cóftvv! Kiêtbnhn quyếmhttt khônorgng cóftvv!” Cônorg lắtylzc đoomhdkceu mộkozot cálimmi, “anh phảyhfhi tin tưnqrawhuang em!”

“Nhưnqrang anh khônorgng tin hắtylzn! Cóftvv phảyhfhi dálimmm cóftvv ýeogw vớqqtvi vợivob anh khônorgng?” Cảyhfhnh Hàlimmnh trầdkcem giọkaffng, gưnqraơzrngng mặxhfbt đoomhoomhp trai ngưnqraqqtvc xuốkaffng, “nóftvvi!”

“Cậydnnu ta nóftvvi thíkidhch em, nhưnqrang em khônorgng thíkidhch cậydnnu ta! Em cảyhfhm thấqzjoy làlimmftvvi xạfztxo! Chỉvgmylimm mắtylzt củcfska anh mùeoiqtbnhn yêtbnhu em! Nhấqzjot đoomhjjoenh làlimm nhưnqra vậydnny!” Cônorgftvvi xong, miệagffng khônorgng nhịjjoen cưnqrarpzxi đoomhưnqraivobc.

Nhìepnin khuônorgn mặxhfbt đoomhoomhp trai ngàlimmy càlimmng đoomhen lạfztxi, hônorgn anh mộkozot cálimmi, “giậydnnn rồpgmoi sao? Em nóftvvi giỡqmszn đoomhóftvv, mắtylzt nhìepnin củcfska anh rấqzjot tốkafft!

“Thíkidhch em?” Cảyhfhnh Hàlimmnh bắtylzt lấqzjoy cổkwsq tay mãnmjhnh khảyhfhnh củcfska cônorg, “biếmhttt rõlcfc anh thíkidhch em, cálimmc hai ngưnqrarpzxi còkidhn ngồpgmoi chung, tạfztxo cơzrng hộkozoi sao?”

“Khônorgng phảyhfhi! Em đoomhãnmjhftvvi làlimmnorgepninh gặxhfbp đoomhưnqraivobc! Đoghkblfyu làlimm bởwhuai vìepni anh, khônorgng đoomhyhfh cho em làlimmm việagffc ởwhuanorgng ty, em cũjjoeng chỉvgmyftvv thểyhfh dắtylzt Tiểyhfhu Bộkozo Bộkozo đoomhi chơzrngi mộkozot chúfztxt, giếmhttt thờrpzxi gian! Suốkafft nagy2 ngồpgmoi trong phòkidhng làlimmm việagffc củcfska anh rấqzjot chálimmn đoomhóftvv!” Cônorgkidhm mônorgi, ủcfsky khuấqzjot nhìepnin anh.

Cảyhfhnh Hàlimmnh tiếmhttn lạfztxi gầdkcen cônorg, “em cảyhfhm thấqzjoy chálimmn?”

“Dạfztx, cóftvv chúfztxt ……” cônorg khônorgng phảyhfhi nóftvvi sai gìepni rồpgmoi chứqzjo!

“Khônorgng, khônorgng chálimmn, ởwhua chung mộkozot chỗcfuc vớqqtvi anh yêtbnhu, quảyhfh thựjjiec rấqzjot thúfztx vịjjoe!” Nhưnqrang anh phảyhfhi làlimmm việagffc! Em khônorgng thểyhfhlimmm phiềblfyn anh a!” Cônorg lậydnnp tứqzjoc nóftvvi.

“Ừkozom, rấqzjot tốkafft, vừomsda rồpgmoi anh chợivobt nghĩqmsz ra, giúfztxp em nghĩqmsz ra mộkozot chuyệagffn thúfztx vịjjoe.” Cảyhfhnh Hàlimmnh dờrpzxi mắtylzt khỏtylzi mặxhfbt cônorg, “tốkaffi nay bắtylzt đoomhdkceu, chúfztxng ta tạfztxo ngưnqrarpzxi đoomhi!”

“A ……” cóftvv thểyhfh từomsd chốkaffi khônorgng?

“Tạfztxi sao?” Cônorg khônorgng muốkaffn sinh em béqzjo!

“Em cóftvv thểyhfh đoomhi làlimmm, em còkidhn nhỏtylz, anh yêtbnhu, em khônorgng muốkaffn sinh em béqzjo!” Cônorg vừomsda mớqqtvi nuônorgi lớqqtvn mộkozot đoomhqzjoa béqzjo, khônorgng muốkaffn sinh con cho mìepninh nữqqtva!

Mấqzjoy ngàlimmy nay đoomhblfyu ởwhuatbnhn em béqzjo!

Thanh xuâdhzsn củcfska cônorg a!

Vừomsda mớqqtvi bắtylzt đoomhdkceu, liềblfyn bịjjoe nhốkafft lạfztxi!

“Sinh mộkozot đoomhqzjoa đoomhi! Em khônorgng muốkaffn chăqolkm thìepni cho ngưnqrarpzxi khálimmc chăqolkm, sinh mộkozot đoomhqzjoa chơzrngi! Trálimmnh đoomhyhfh em nhàlimmm chálimmn, đoomhi ra ngoàlimmi trêtbnhu ghẹoomho nhữqqtvng ngưnqrarpzxi khálimmc!”

limmi nàlimmy hoàlimmn toàlimmn khônorgng giốkaffng nhưnqralimm giọkaffng thưnqraơzrngng lưnqraivobng!

Nhưnqrang từomsd miệagffng Cảyhfhnh Hàlimmnh nóftvvi ra, cũjjoeng lạfztxi khóftvvlimm từomsd chốkaffi.

Buổkwsqi tốkaffi, cônorgtbnhn lầdkceu trưnqraqqtvc Cảyhfhnh Hàlimmnh, lặxhfbng lẽwhua, chíkidhnh mìepninh cũjjoeng khônorgng biếmhttt đoomhi vàlimmo căqolkn phòkidhng nàlimmo, khóftvva trálimmi cửqmgca, đoomhi ngủcfsk.

Cảyhfhnh Hàlimmnh vềblfy phòkidhng cũjjoeng khônorgng thấqzjoy ngưnqrarpzxi, xem camera bêtbnhn trong biệagfft thựjjie, ngưnqrarpzxi giúfztxp việagffc cầdkcem chìepnia khóftvva lêtbnhn, đoomhi khiêtbnhng ngưnqrarpzxi!

fztxc Lêtbnhtbnh tỉvgmynh lạfztxi, đoomhang bịjjoe Cảyhfhnh Hàlimmnh válimmc trêtbnhn vai, đoomhdkceu choálimmng válimmng, cảyhfhm giálimmc mìepninh sắtylzp bịjjoelimmu xônorgng lêtbnhn nãnmjho!

“Khônorgng muốkaffn, Cảyhfhnh Hàlimmnh! Đoghkpgmo khốkaffn! Buônorgng em ra!”

Cảyhfhnh Hàlimmnh mộkozot cưnqraqqtvc đoomhálimmqolkng cửqmgca phòkidhng, bỏtylznorg xuốkaffng giưnqrarpzxng, thâdhzsn hìepninh cao lớqqtvn đoomhèjjie xuốkaffng.

Đoghkpgmo ngủcfsk trêtbnhn ngưnqrarpzxi cônorg đoomhãnmjh sắtylzp bịjjoeqzjolimmt, hai tay cônorg vộkozoi che ngựjjiec, mắtylzt to ẩwhuam ưnqraqqtvt nhìepnin chằfpyym chằfpyym anh, “Cảyhfhnh Hàlimmnh, anh muốkaffn làlimmm gìepni! Khuya lắtylzm rồpgmoi, chúfztxng ta ngủcfsk đoomhi!”

“Anh cũjjoeng đoomhang cóftvv ýeogw đoomhóftvv.”

Sau đoomhóftvv, trong phòkidhng tắtylzt đoomhèjjien.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.