Sủng Ái Của Bá Thiếu: Bắt Giữ Cặp Song Sinh Yêu Dấu Của Manh Mẫu

Chương 1011 :

    trước sau   
twasc thìtlprzsmui côrlkn mặjnchc đtcyciwbop nhưtzek vậhqiby bịrkym chọxjqzc ghẹiwboo, lútwasc thìtlprzsmui côrlkn khôrlknng cầzbtbn thay!

Bịrkym bệfxhvnh hảykbt?

Lệfxhv Nhẫwemvn trởpgpp lạcgrni, đtcyci lêoxgon xe, lájtexi xe rờsmoji đtcyci.

“Đtcyci đtcycândqbu vậhqiby?” Côrlknoxgon tiếtircng hỏyulqi.

“Đtcycưtzeka em vềpcto nhàtlpr!”

“Àzsmu, cájtexm ơxogon! Nhưtzekng màtlpr Cảykbtnh tổjlftng, anh cózsmu thểhasu lấxbihy tay anh ra khỏyulqi đtcycùfxhvi em khôrlknng? Anh làtlprm vậhqiby hìtlprnh nhưtzek khôrlknng đtcycưtzekselxc tốhmnat lắkujom a!”


“Cózsmutlpr khôrlknng tốhmnat? Em làtlprtlpr nhỏyulq củzbtba Tiểhasuu Bộykbt Bộykbt, anh làtlpr cậhqibu nhỏyulq củzbtba Tiểhasuu Bộykbt Bộykbt.”

“...... Cájtexi gìtlpr?”

Nhózsmuc con gọxjqzi vui miệfxhvng thôrlkni, sao Cảykbtnh Hàtlprnh lạcgrni làtlprm thậhqibt!

Cảykbtnh Hàtlprnh nhoẽzhupn miệfxhvng cưtzeksmoji: “Khôrlknng hiểhasuu?”

“Khôrlknng phảykbti, Cảykbtnh tổjlftng, trưtzekpctoc mặjncht Tiểhasuu Bộykbt Bộykbt thìtlprtlprnh giảykbt bộykbt nhưtzek vậhqiby khôrlknng nózsmui, nhữfjncng lútwasc khájtexc thìtlpr khôrlknng cầzbtbn làtlprm vậhqiby a!” Côrlknxogoi lútwasng tútwasng, buôrlknng lỏyulqng cổjlft tay anh ra.

rlkn nhấxbiht đtcycrkymnh đtcycájtexnh khôrlknng lạcgrni Cảykbtnh Hàtlprnh!

“Tạcgrni sao lạcgrni khôrlknng cầzbtbn? Bândqby giờsmoj ai cũrlknng biếtirct em làtlpr ngưtzeksmoji phụnnzv nữfjnc củzbtba anh, ngay cảykbt trưtzekpgppng bốhmnai cũrlknng gặjnchp rồhmnai!”

“Trưtzekpgppng bốhmnai......” Côrlkn nhớpcto lạcgrni đtcycêoxgom đtcycózsmu.

Sau đtcycózsmu, cũrlknng khôrlknng cózsmujtexi gìtlpr sau đtcycózsmu!

Boss đtcycândqby làtlpr đtcycang bứxxxkc hôrlknn?

Lệfxhv Nhẫwemvn cũrlknng làtlpr lầzbtbn đtcyczbtbu tiêoxgon thấxbihy Boss nhưtzek vậhqiby!

oxgooxgo mặjncht đtcyczbtby hoang mang, sau đtcycózsmu lấxbihy lạcgrni bìtlprnh tĩjjzdnh: “Ýogsg củzbtba anh làtlpr muốhmnan em làtlprm bạcgrnn gájtexi củzbtba anh?”

“Khôrlknng phảykbti chứxxxk?”


“Nhưtzekng màtlpr, chútwasng ta làtlpr ngưtzeksmoji củzbtba hai thếtirc giớpctoi a! Khôrlknng thểhasutlpro ởpgppoxgon nhau đtcycưtzekselxc!”

“Em làtlpr tiêoxgon nữfjnc giájtexng trầzbtbn, còzhupn nózsmui làtlpr ngưtzeksmoji củzbtba hai thếtirc giớpctoi? Tiểhasuu Lêoxgooxgo, ai kêoxgou em làtlpr ngưtzeksmoji trêoxgou chọxjqzc anh trưtzekpctoc.” Anh ôrlknm eo thon củzbtba côrlkn.

“Em khôrlknng cózsmu trêoxgou chọxjqzc anh!” Cózsmu chếtirct côrlknrlknng khôrlknng nhậhqibn.

“Chájtexu củzbtba em trêoxgou chọxjqzc anh, em thândqbn làtlpr ngưtzeksmoji giájtexm hộykbt đtcycưtzekơxogong nhiêoxgon phảykbti chịrkymu trájtexch nhiệfxhvm rồhmnai!” Anh bózsmup khuôrlknn mặjncht nhỏyulq củzbtba côrlkn, thậhqibt mềpctom.

Boss biếtircn hìtlprnh rồhmnai!

Vậhqiby màtlpr lạcgrni đtcycùfxhva giỡtghyn vớpctoi côrlkn?

“Boss, tim em yếtircu lắkujom, khôrlknng chịrkymu nổjlfti cájtexch giỡtghyn nàtlpry đtcycândqbu, đtcycylhwng giỡtghyn nữfjnca, đtcycưtzekselxc khôrlknng?” Côrlkn mỉtoqbm cưtzeksmoji.

“Anh làtlpr loạcgrni ngưtzeksmoji dễhasutlprng đtcyci trêoxgou chọxjqzc ngưtzeksmoji khájtexc nhưtzek vậhqiby sao?” Anh nghiêoxgom tútwasc nózsmui.

“Vậhqiby em xin lỗvuwpi anh đtcycưtzekselxc chưtzeka? Em khôrlknng phảykbti tiêoxgon nữfjnc hạcgrn phàtlprm, còzhupn anh làtlpr thầzbtbn tiêoxgon hạcgrn phầzbtbm cứxxxku nhândqbn đtcycykbt thếtirc, vậhqiby đtcycưtzekselxc chưtzeka?”

Rốhmnat cuộykbtc côrlkn đtcycãogsg phạcgrnm phảykbti lỗvuwpi sai gìtlpr, sao lạcgrni đtcycnnzvng trútwasng ájtexc ma Cảykbtnh Hàtlprnh đtcycândqby!

“Anh khôrlknng thíxjqzch làtlprm thầzbtbn tiêoxgon, vẫwemvn làtlprtlprm cậhqibu nhỏyulq củzbtba Tiểhasuu Bộykbt Bộykbt tốhmnat hơxogon.” Anh xíxjqzch lạcgrni gầzbtbn côrlkn, “Khôrlknng cózsmufxhvi củzbtba nam nhândqbn khájtexc.”

“Anh đtcycoxgon hảykbt? Đtcycưtzekơxogong nhiêoxgon làtlpr khôrlknng cózsmu rồhmnai!”

rlkn khôrlknng đtcycnnzvng chạcgrnm vớpctoi nam nhândqbn khájtexc, màtlpr nam nhândqbn khájtexc cũrlknng khôrlknng đtcycưtzekselxc chạcgrnm vàtlpro côrlkn.


Cứxxxk nhưtzek vậhqiby suốhmnat quãogsgng đtcycưtzeksmojng, Cảykbtnh Hàtlprnh ôrlknm eo côrlkn.

twasc xuốhmnang xe, vẫwemvn ôrlknm côrlkn nhưtzek vậhqiby.

Sao lạcgrni cózsmu cảykbtm giájtexc mãogsgnh liệfxhvt nhưtzek vậhqiby!

rlkn quay ngưtzeksmoji, Cảykbtnh Hàtlprnh cũrlknng bưtzekpctoc xuốhmnang xe!

rlkn nhìtlprn lêoxgon cửvuwpa sổjlft, tốhmnai đtcycen nhưtzek mựxbihc: “Tổjlftng giájtexm đtcychmnac, Tiểhasuu Bộykbt Bộykbtrlknng ngủzbtb rồhmnai, nếtircu anh muốhmnan thăwyqbm nózsmu hay làtlpr ngàtlpry mai ghéedxx lạcgrni đtcyci!”

“Nhữfjncng lờsmoji anh vừylhwa nózsmui, em nghĩjjzd sao?” Cảykbtnh Hàtlprnh nhìtlprn vàtlpro mắkujot côrlkn.

tzekpctoi ájtexnh đtcycèddzvn đtcycưtzeksmojng ấxbihm ájtexp, làtlprn da trắkujong nõtghyn củzbtba côrlkntlprng thêoxgom xinh đtcyciwbop.

“Anh nózsmui gìtlpr? Em khôrlknng nhớpcto a!”

Nhìtlprn ájtexnh mắkujot củzbtba anh đtcycang ngàtlpry càtlprng tiếtircn sájtext gầzbtbn mìtlprnh, côrlkn khôrlknng khỏyulqi hoang mang, khôrlknng phảykbti làtlprm thậhqibt chứxxxk?

rlknxjqzm chặjncht môrlkni, đtcycôrlkni mắkujot to tròzhupn mởpgpp to nhìtlprn anh, hai tay chốhmnang ởpgpp trưtzekpctoc ngựxbihc anh: “Tổjlftng giájtexm đtcychmnac, xin tựxbih trọxjqzng!”

“Lạcgrnnh khôrlknng?”

“......” Cájtexi nàtlpry khôrlknng giốhmnang vớpctoi tưtzekpgppng tưtzekselxng a!

Sao lạcgrni cózsmu chútwast thấxbiht vọxjqzng nhỉtoqb?


“Anh đtcycưtzeka em lêoxgon!”

“A, đtcycưtzekselxc!” Côrlkn ngơxogo ngájtexc gậhqibt đtcyczbtbu, đtcyci theo anh lêoxgon lầzbtbu.

Cảykbtnh Hàtlprnh khôrlknng ngủzbtb lạcgrni, đtcycưtzeka côrlknoxgon phòzhupng xong liềpcton rờsmoji đtcyci.

rlknm sau, Lệfxhv Nhẫwemvn tòzhupzhup hỏyulqi côrlkn, côrlkn chỉtoqbzsmui sựxbih thậhqibt, ngay cảykbtrlknn cũrlknng khôrlknng cózsmu.

Liêoxgon tiếtircp vàtlpri ngàtlpry, đtcycpctou khôrlknng nhìtlprn thấxbihy Cảykbtnh Hàtlprnh!

twasc trưtzekpctoc ngàtlpry nàtlpro đtcyci làtlprm cũrlknng cózsmu thểhasu nhìtlprn thấxbihy Cảykbtnh Hàtlprnh, vậhqiby màtlprndqby giờsmoj đtcycãogsg mấxbihy ngàtlpry rồhmnai!

Thếtirctlpr......

zsmu chútwast nhớpcto Cảykbtnh Hàtlprnh!

rlkn nhấxbiht đtcycrkymnh làtlpr bịrkym útwasng nãogsgo rồhmnai!

Trong phòzhupng Tổjlftng giájtexm đtcychmnac, Cảykbtnh Hàtlprnh nhàtlprn nhãogsg ngồhmnai nhìtlprn màtlprn hìtlprnh camera, trêoxgon màtlprn hìtlprnh làtlprrlknjtexi đtcycang uểhasu oảykbti dựxbiha lêoxgon bàtlprn làtlprm việfxhvc, bộykbt dạcgrnng khôrlknng cózsmu hứxxxkng thútwastlprm việfxhvc.

Lệfxhv Nhẫwemvn đtcycxxxkng nhìtlprn Cảykbtnh Hàtlprnh: “Boss xấxbihu xa!”

Mấxbihy ngàtlpry nay Lêoxgo tiểhasuu thưtzek đtcycãogsg nhưtzek ngưtzeksmoji mấxbiht hồhmnan rồhmnai.

Vậhqiby màtlpr boss vẫwemvn ngồhmnai đtcycózsmutlprnh chândqbn nhưtzek vạcgrni!


Khôrlknng sợselxoxgo tiểhasuu thưtzek chạcgrny theo ngưtzeksmoji khájtexc sao?

“Tìtlprm đtcycưtzekselxc ngưtzeksmoji chưtzeka?”

“Đtcycang tìtlprm ạcgrn!”

Cảykbtnh Hàtlprnh vẫwemvn chăwyqbm chútwas nhìtlprn màtlprn hìtlprnh: “Chưtzeka tìtlprm đtcycưtzekselxc ngưtzeksmoji màtlprzhupn dájtexm đtcycxxxkng đtcycândqby, còzhupn khôrlknng mau cútwast!”

“Dạcgrn!”

Boss vẫwemvn lạcgrnnh lùfxhvng nhưtzek ngàtlpry nàtlpro a!

twasc tan làtlprm, Lêoxgooxgo vẫwemvn chưtzeka đtcycưtzekselxc gặjnchp Cảykbtnh Hàtlprnh!

twasc côrlkn đtcycrkymnh rờsmoji khỏyulqi côrlknng ty, cózsmu ngưtzeksmoji nghêoxgong ngang leo lêoxgon xe, chuẩaqarn bịrkym rờsmoji đtcyci.

“Lêoxgooxgo! Đtcycang nhìtlprn gìtlpr vậhqiby?” Ninh Giao bấxbiht ngờsmoj vỗvuwp vai côrlkn: “Khôrlknng phảykbti làtlpr boss củzbtba em chứxxxk, sao em nózsmui giữfjnca hai ngưtzeksmoji khôrlknng cózsmutlpr hếtirct màtlpr!”

“Đtcycútwasng làtlprjtexi gìtlprrlknng khôrlknng cózsmu a! Em cózsmu nhìtlprn ai đtcycândqbu!” Lêoxgooxgondqbng cao cằtoqbm, nhấxbiht quyếtirct khôrlknng thừylhwa nhậhqibn.

“Xớpcto......” Ninh Giao khôrlknng tin.

“Chịrkymzsmu ýxbihtlpr đtcycózsmu, sao lạcgrni khôrlknng tin em?” Lêoxgooxgotzeksmojm Ninh Giao mộykbtt cájtexi: “Đtcyci.”

Ban đtcycêoxgom vềpcto đtcycếtircn nhàtlpr, Tiểhasuu Bộykbt Bộykbt đtcyczbtby lo lắkujong nhìtlprn côrlkn.

“Dìtlpr nhỏyulq, cózsmu phảykbti dìtlpr thấxbiht tìtlprnh rồhmnai khôrlknng?”

“Dìtlprzhupn chưtzeka yêoxgou ai, sao cózsmu thểhasu thấxbiht tìtlprnh đtcycưtzekselxc.” Côrlkn gắkujop mộykbtt cájtexi đtcycùfxhvi gàtlpr cho Tiểhasuu Bộykbt Bộykbt: “Ngoan, ăwyqbn đtcyci.”

“Lândqbu rồhmnai con khôrlknng thấxbihy cậhqibu nhỏyulq, cózsmu phảykbti hai ngưtzeksmoji cãogsgi nhau rồhmnai khôrlknng?” Tiểhasuu Bộykbt Bộykbt tiếtircp tụnnzvc hỏyulqi.

“Khôrlknng cózsmu!”

Mặjnchc dùfxhv đtcycêoxgom đtcycózsmu Cảykbtnh Hàtlprnh cózsmu chútwast bựxbihc bộykbti vìtlpr đtcycêoxgom khuya rồhmnai còzhupn thấxbihy côrlkn xuấxbiht hiệfxhvn ỏyulq quájtexn bar, nhưtzekng màtlpr......

rlkn nghĩjjzd nghĩjjzd, bỗvuwpng nhiêoxgon sựxbihc tỉtoqbnh, làtlprrlkn đtcycãogsg cựxbih tuyệfxhvt boss!

rlkntlprtlpr nhỏyulq, anh ta làtlpr cậhqibu nhỏyulq, khôrlknng phảykbti đtcycang cózsmu ýxbih ájtexm chỉtoqb hai ngưtzeksmoji họxjqztlpr mộykbtt đtcycôrlkni sao?

“A......”

“Dìtlpr nhỏyulq, dìtlpr nhỏyulq?”

rlkn hậhqibn khôrlknng thểhasu đtcychqibp cájtexi chéedxxn vàtlpro đtcyczbtbu, Cảykbtnh Hàtlprnh làtlprzsmui thậhqibt, chỉtoqbtlprrlkn cho rằtoqbng Cảykbtnh Hàtlprnh đtcycang nózsmui đtcycùfxhva màtlpr cựxbih tuyệfxhvt anh thôrlkni.

Mộykbtt nam nhândqbn bịrkym cựxbih tuyệfxhvt nhưtzek vậhqiby, chắkujoc chắkujon sẽzhup rấxbiht buồhmnan, rấxbiht giậhqibn, nêoxgon mớpctoi khôrlknng đtcychasu ýxbih đtcycếtircn côrlkn nữfjnca!

rlkn phảykbti làtlprm sao đtcycândqby!

Ban đtcycêoxgom nằtoqbm trêoxgon giưtzeksmojng, trong đtcyczbtbu côrlkn cứxxxk xuấxbiht hiệfxhvn khuôrlknn mặjncht tuấxbihn tútwasfxhvng đtcycôrlkni mắkujot xanh thẳtcycm đtcycang nhìtlprn côrlkn đtcyczbtby dịrkymu dàtlprng củzbtba Cảykbtnh Hàtlprnh.

Ban đtcycêoxgom, Lêoxgooxgo lạcgrni mơxogo thấxbihy Cảykbtnh Hàtlprnh.

Anh mặjnchc bộykbt vest cao cấxbihp đtcyckujot tiềpcton, ngồhmnai trêoxgon ghếtircrlknpha, tay cầzbtbm ly sândqbm panh lạcgrnnh màtlpru đtcycyulq, hai chândqbn đtcycan chéedxxo vàtlpro nhau, nhìtlprn đtcyczbtby mịrkym lựxbihc, đtcycưtzeka ngózsmun tay lêoxgon ngoắkujoc ngoắkujoc côrlkn.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.