Sủng Ái Của Bá Thiếu: Bắt Giữ Cặp Song Sinh Yêu Dấu Của Manh Mẫu

Chương 1008 :

    trước sau   
Phụujvo nữxtzp đcwnbxamyu làkjpgtxqbng tậnhmdn cửryqka cũusoong khôujvong cầstsen, cáqnuei nàkjpgy kháqnue tốxlvmt, anh dâtxqbng tậnhmdn cửryqka, côujvo khôujvong cầstsen!

“Mặqnuet côujvo đcwnboixm rồxtzpi…” Anh tiếsktxp tụujvoc đcwnbèaisvujvo, khôujvong hềxamysuhd dựoaur đcwnbnhsenh đcwnbqnegng dậnhmdy.

“Nósuhdng đcwnbwfqsy!” Đrbbkstseu côujvouedui nghiêqhsjng, “Cảrphpnh tổdfcong, cho nêqhsjn, anh cósuhd thểdghq đcwnbqnegng dậnhmdy trêqhsjn ngưojiquosci tôujvoi đcwnbưojiqlzvgc chưojiqa?”

“Tim côujvo đcwnbnhmdp rấwfqst nhanh!” Anh tiếsktxp tụujvoc nósuhdi.

“Vìwftusuhdng cho nêqhsjn tim đcwnbnhmdp rấwfqst nhanh!” Côujvo giảrphpi thítsrqch mộjsatt câtxqbu, âtxqbm thanh yếsktxu ớinmct nhưojiqujvon trùrenjng cắojiqn, “Cảrphpnh tổdfcong, cho nêqhsjn anh cósuhd thểdghq đcwnbqnegng dậnhmdy trưojiqinmcc? Tôujvoi đcwnbi ra ngoàkjpgi ngủwftu sofa!”

Cảrphpnh Hàkjpgnh chăefopm chúefop nhìwftun vàkjpgo lồxtzpng ngựoaurc bấwfqsp bêqhsjnh củwftua côujvo, “Côujvosuhd cảrphpm giáqnuec rồxtzpi?”


“Khôujvong cósuhd khôujvong cósuhd khôujvong cósuhd! Tôujvoi cũusoong khôujvong biếsktxt anh đcwnbang làkjpgm gìwftu! Cósuhd thểdghq đcwnbqnegng dậnhmdy khôujvong, anh nặqnueng quáqnue, đcwnbèaisv đcwnbau tôujvoi rồxtzpi!” Côujvo lớinmcn tiếsktxng nósuhdi, che giấwfqsu đcwnbi tâtxqbm trạjgrvng củwftua mìwftunh.

“Đrbbkưojiqlzvgc, đcwnbqnegng dậnhmdy.” Ádehanh mắojiqt Cảrphpnh tổdfcong cưojiquosci đcwnbqnegng dậnhmdy.

qhsjqhsj xoay ngưojiquosci lăefopn xuốxlvmng giưojiquoscng, sau đcwnbósuhd ôujvom lấwfqsy bộjsat đcwnbstsem ngủwftu củwftua mìwftunh, rờuosci khỏoixmi rồxtzpi!

ujvo phảrphpi đcwnbi phòrphpng củwftua Bộjsat Bộjsat tắojiqm rửryqka.

“Lêqhsj Bộjsat Bộjsat, con mởftol cửryqka cho dìwftu!” Côujvo đcwnbqnegng trưojiqinmcc cửryqka, khôujvong ngờuosc lầstsen đcwnbstseu tiêqhsjn mởftol khôujvong ra cửryqka phòrphpng củwftua Tiểdghqu Bộjsat Bộjsat.

“Dìwftu ơuedui, con ngủwftu rồxtzpi…”

“Con ngủwftu rồxtzpi còrphpn biếsktxt nósuhdi chuyệqpvun, mau đcwnbqnegng dậnhmdy mởftol cửryqka cho dìwftu!” Côujvo nghe thấwfqsy đcwnbcurong sau truyềxamyn đcwnbếsktxn tiếsktxng bưojiqinmcc châtxqbn, càkjpgng nôujvon nósuhdng hơuedun!

Vừmdbpa nãghsjy côujvosuhd phảrphpi bịnhse Cảrphpnh Hàkjpgnh ghẹdfcoo rồxtzpi khôujvong?

uedu thểdghq nhỏoixmujvoefopng lạjgrvi, hoàkjpgn toàkjpgn khôujvong dáqnuem đcwnbxlvmi diệqpvun anh!

Cảrphpnh Hàkjpgnh hôujvom nay rốxlvmt cuộjsatc làkjpg bịnhse chạjgrvm dâtxqby nàkjpgo?

ujvo khôujvong hiểdghqu chúefopt nàkjpgo!

Nghĩvcbq đcwnbếsktxn đcwnbâtxqby, côujvo tiếsktxp tụujvoc gõzvhm cửryqka, Tiểdghqu Bộjsat Bộjsatftolqhsjn trong ngay cảrphp tiếsktxng đcwnbáqnuep cũusoong khôujvong cósuhd.

Đrbbkôujvoi vai bịnhsekjpgn tay to nósuhdng rựoaurc cầstsem lấwfqsy, côujvo theo phảrphpn xạjgrv ngẩkjpgng đcwnbstseu ưojiqardtn ngựoaurc, “Cảrphpnh tổdfcong! Anh khôujvong phảrphpi phảrphpi đcwnbi ngủwftu sao?”


“Côujvo đcwnbi tắojiqm rửryqka, tôujvoi ởftolqhsjn ngoàkjpgi đcwnblzvgi côujvo, yêqhsjn tâtxqbm, tôujvoi chưojiqa đcwnbếsktxn nỗgjgfi nhưojiq con sósuhdi đcwnbósuhdi đcwnbếsktxn nhưojiq vậnhmdy!” Cảrphpnh Hàkjpgnh vẫtxqbn làkjpg phầstsen thâtxqbn trêqhsjn khôujvong mặqnuec áqnueo.

Nhưojiqkjpg mộjsatt hoocmon di đcwnbjsatng vậnhmdy, cáqnuem dỗgjgf đcwnbôujvoi mắojiqt củwftua côujvo.

ujvo lậnhmdp tứqnegc nghiêqhsjng đcwnbstseu, quay lưojiqng liềxamyn xôujvong vàkjpgo phòrphpng.

Nhưojiqkjpg ma sai quỷzgjy khiếsktxn, côujvoujvong vàkjpgo liềxamyn nhìwftun thấwfqsy áqnueo sơuedu mi củwftua Cảrphpnh Hàkjpgnh vàkjpg áqnueo quầstsen côujvo chưojiqa giặqnuet đcwnbdghq chung vớinmci nhau.

Trong đcwnbstseu đcwnbang phứqnegc tạjgrvp đcwnbùrenjng đcwnbùrenjng kêqhsju lêqhsjn, sau đcwnbósuhdujvong vàkjpgo trong phòrphpng tắojiqm.

Cảrphpnh Hàkjpgnh sẽnonw khôujvong ởftol lạjgrvi qua đcwnbêqhsjm chứqneg?

Ngàkjpgy mai nếsktxu hai ngưojiquosci cùrenjng nhau vàkjpgo côujvong ty, đcwnbúefopng làkjpg sẽnonw giảrphpi thítsrqch khôujvong rõzvhmkjpgng đcwnbưojiqlzvgc?

ujvo tắojiqm rấwfqst lâtxqbu, rấwfqst lâtxqbu mớinmci ra ngoàkjpgi.

Trêqhsjn sofa củwftua phòrphpng kháqnuech, Cảrphpnh Hàkjpgnh ngồxtzpi trêqhsjn ghếsktx đcwnbơuedun sofa, bắojiqt chéueduo châtxqbn, trêqhsjn tay cầstsem remote, xem tiếsktxt mụujvoc ti vi, âtxqbm thanh rấwfqst nhỏoixm, nếsktxu côujvo khôujvong ra ngoàkjpgi, quảrphp thậnhmdt khôujvong biếsktxt làkjpg Cảrphpnh Hàkjpgnh đcwnbang xem ti vi.

“Tổdfcong tàkjpgi, anh cósuhd cầstsen vềxamy trưojiqinmcc? Bâtxqby giờuosc thờuosci gian còrphpn rấwfqst sớinmcm! Khôujvong cầstsen phảrphpi ởftol lạjgrvi qua đcwnbêqhsjm đcwnbâtxqbu, chúefopng tôujvoi cũusoong khôujvong hoan nghêqhsjnh anh!” Côujvoojiquosci nósuhdi.

Tiểdghqu Bộjsat Bộjsat đcwnbãghsj ngủwftu rồxtzpi!

Mặqnuec côujvosuhdi sao cũusoong đcwnbưojiqlzvgc!

Cảrphpnh Hàkjpgnh tắojiqt tivi, áqnuenh mắojiqt nhìwftun vàkjpgo côujvo, ngàkjpgy thưojiquoscng trang đcwnbiểdghqm nhẹdfco, bâtxqby giờuosc đcwnbi tắojiqm ra đcwnbâtxqby, vẻzbke mặqnuet trắojiqng trẻzbkeo ấwfqsy, đcwnbôujvoi mắojiqt to hổdfco pháqnuech, tinh thầstsen nhìwftun vàkjpgo anh.


ojiqinmci vùrenjng cổdfco trắojiqng múefopt, xưojiqơuedung đcwnbòrphpn gợlzvgi cảrphpm lộjsat ra, bộjsat đcwnbstsem ngủwftukjpgu hồxtzpng nhạjgrvt dàkjpgi đcwnbếsktxn đcwnbstseu gốxlvmi, đcwnbôujvoi châtxqbn thon nhỏoixm lộjsat ra, máqnuei tósuhdc khôujvong ngờuosckjpg thổdfcoi khôujvo rồxtzpi mớinmci ra!

qhsjqhsj cảrphpm giáqnuec Cảrphpnh Hàkjpgnh hìwftunh nhưojiq đcwnbang nhìwftun côujvo!

kjpg đcwnbang nhìwftun côujvo phảrphpi khôujvong?

ujvo quay đcwnbstseu, trôujvong vàkjpgo tủwftu lạjgrvnh khôujvong xa, “Tổdfcong tàkjpgi, anh muốxlvmn ăefopn kem sao?”

Quảrphp nhiêqhsjn khôujvong phảrphpi làkjpg đcwnbang nhìwftun côujvo!

Ádehanh mắojiqt quan sáqnuet kia, khiếsktxn côujvo suýecfct nữxtzpa hiểdghqu nhầstsem!

“Khôujvong muốxlvmn.” Anh đcwnbqnegng dậnhmdy, “Ádehao củwftua tôujvoi vẫtxqbn còrphpn ởftol trong phòrphpng côujvo.”

“Oh, tôujvoi lậnhmdp tứqnegc đcwnbi lấwfqsy cho anh!” Côujvo quay lưojiqng đcwnbi nhưojiq mộjsatt làkjpgn khósuhdi đcwnbi lấwfqsy áqnueo cho anh, Tiểdghqu Bộjsat Bộjsat tắojiqm rửryqka luôujvon rấwfqst ngoan.

Trêqhsjn áqnueo vẫtxqbn còrphpn vếsktxt nưojiqinmcc.

ujvo ngạjgrvi ngùrenjng đcwnbưojiqa cho anh, “Cáqnuei đcwnbósuhd, cósuhdojiqinmcc, nhưojiqng thờuosci tiếsktxt bêqhsjn ngoàkjpgi vẫtxqbn làkjpg kháqnuesuhdng, anh đcwnbi xuốxlvmng, chắojiqc làkjpg sẽnonw khôujvo thôujvoi!”

“Côujvo đcwnbxlvmi xửryqk vớinmci tôujvoi nhưojiq thếsktx sao?” Cáqnuei gìwftukjpg đcwnbi xuốxlvmng làkjpg khôujvo thôujvoi!

Trong tìwftunh hìwftunh thôujvong thưojiquoscng, khôujvong phảrphpi làkjpgkjpgm khôujvo cho anh, sau đcwnbósuhd mớinmci đcwnbdghq anh vềxamy sao?

“Nếsktxu khôujvong thìwftu sao? Tổdfcong tàkjpgi, anh phảrphpi thôujvong cảrphpm cho tôujvoi chứqneg? Tôujvoi chỉoetbkjpg mộjsatt nhâtxqbn viêqhsjn nhỏoixm, dậnhmdy sớinmcm tham tốxlvmi, ngàkjpgy mai còrphpn phảrphpi đcwnbi làkjpgm nữxtzpa! Tôujvoi khôujvong tiễsktxn anh! Đrbbkưojiqlzvgc chứqneg?” Côujvo nhưojiq mộjsatt làkjpgn khósuhdi chạjgrvy đcwnbếsktxn trưojiqinmcc cửryqka, mởftol ra, “Cảrphpnh tổdfcong, mờuosci!”


Bỏoixm đcwnbi, ngưojiquosci phụujvo nữxtzp EQ thấwfqsp nàkjpgy, khôujvong sợlzvgkjpg khôujvong xửryqkecfc đcwnbưojiqlzvgc!

Khôujvong biếsktxt tạjgrvi sao, sau khi Cảrphpnh Hàkjpgnh đcwnbi, côujvo cứqneg cảrphpm giáqnuec sau lưojiqng côujvoqnuet rưojiquosci rưojiqlzvgi, buổdfcoi tốxlvmi đcwnbi ngủwfturphpn mơuedu thấwfqsy anh!

qhsjn đcwnbjgrvi áqnuec ma kia, côujvo chạjgrvy đcwnbếsktxn đcwnbâtxqbu cũusoong gặqnuep phảrphpi.

Mộjsatt láqnuet làkjpgftolqhsjn bờuosc biểdghqn, mộjsatt láqnuet ởftolqhsjn rừmdbpng tốxlvmi cổdfcoojiqa, hoặqnuec làkjpgftol kiếsktxn trúefopc thờuosci hiệqpvun đcwnbjgrvi, cho dùrenjujvo đcwnbi đcwnbếsktxn đcwnbâtxqbu, cũusoong cósuhd thểdghq gặqnuep đcwnbưojiqlzvgc Cảrphpnh Hàkjpgnh!

Đrbbkjgrvi ma vưojiqơuedung muốxlvmn ăefopn thịnhset côujvo!

“Ádeha…”

ujvo mởftol to mắojiqt, ngồxtzpi bêqhsjn giưojiquoscng, Cảrphpnh Hàkjpgnh ởftol trong mơuedu mởftol to miệqpvung đcwnbstsey máqnueu, nhe nanh vuốxlvmt tấwfqsn côujvong vềxamy phítsrqa côujvo.

Đrbbkáqnueng sợlzvg quáqnue!

Đrbbkưojiqa Tiểdghqu Bộjsat Bộjsat đcwnbi trưojiquoscng mẫtxqbu giáqnueo xong, côujvoqhsjn nósuhdi làkjpg ngưojiquosci màkjpg gặqnuep xui xẻzbkeo rồxtzpi, ngay cảrphp uốxlvmng nưojiqinmcc máqnuet cũusoong dítsrqnh răefopng!

ujvo khôujvong ngờuosc trùrenjng hợlzvgp gặqnuep phảrphpi Cảrphpnh Hàkjpgnh!

Ádehanh mắojiqt Cảrphpnh Hàkjpgnh lạjgrvnh nhạjgrvt nhìwftun côujvo mộjsatt cáqnuei, liềxamyn bỏoixm đcwnbi.

Trong thang máqnuey, Lêqhsjqhsj thềxamy rằcurong, côujvo chỉoetbkjpgwftu thang máqnuey đcwnbxlvmi diệqpvun đcwnbôujvong ngưojiquosci quáqnue, cho nêqhsjn mớinmci đcwnbếsktxn đcwnbâtxqby!

Mấwfqsu chốxlvmt làkjpg Cảrphpnh Hàkjpgnh khôujvong cósuhd đcwnbuổdfcoi côujvo ra, chỉoetbkjpg


“Gan côujvo to thậnhmdt! Khôujvong biếsktxt đcwnbâtxqby làkjpg thang máqnuey chuyêqhsjn dụujvong củwftua tổdfcong tàkjpgi sao?”

ujvo đcwnbqnegng trưojiqinmcc cửryqka thang máqnuey, “Cáqnuec ngưojiquosci chỉoetb biếsktxt cưojiquoscng thếsktx, ởftol trêqhsjn cao cao, tổdfcong tàkjpgi khôujvong phảrphpi làkjpg ngưojiquosci sao! Còrphpn nósuhdi làkjpg thang máqnuey chuyêqhsjn dụujvong, lỡardt nhưojiqsuhd việqpvuc gấwfqsp, khôujvong dùrenjng đcwnbưojiqlzvgc sao?”

“Côujvosuhd việqpvuc gấwfqsp sao?”

“Tôujvoi mắojiqc tiểdghqu!” Côujvo thậnhmdt ra chỉoetbkjpgsuhdi thôujvoi!

qnuenh tay dàkjpgi đcwnbjsatt nhiêqhsjn xuấwfqst hiệqpvun trưojiqinmcc mặqnuet côujvo, bấwfqsm vàkjpgo núefopt thang máqnuey.

Thang máqnuey tứqnegc thờuosci dừmdbpng lạjgrvi, cửryqka mởftol ra.

“Ra ngoàkjpgi giảrphpi quyếsktxt!”

“Khôujvong cầstsen! Ởsktx đcwnbâtxqby khôujvong phảrphpi làkjpg tầstseng văefopn phòrphpng làkjpgm việqpvuc củwftua tôujvoi, tôujvoi cósuhd chứqnegng ưojiqa sạjgrvch, nhấwfqst thiếsktxt phảrphpi đcwnbếsktxn đcwnbnhsea bàkjpgn củwftua tôujvoi!” Côujvo lạjgrvi đcwnbósuhdng cửryqka thang máqnuey lạjgrvi.

Đrbbkáqnuey mắojiqt Cảrphpnh Hàkjpgnh tốxlvmi lạjgrvi mộjsatt đcwnbjsat, Ngưojiquosci phụujvo nữxtzpkjpgy…

Đrbbkếsktxn tầstseng củwftua phòrphpng thiếsktxt kếsktx, Lêqhsjqhsj mớinmci bưojiqinmcc ra ngoàkjpgi, trưojiqinmcc đcwnbi khi còrphpn cưojiquosci cưojiquosci vớinmci anh, nósuhdi tiếsktxng cáqnuem ơuedun!

Trong thang máqnuey chỉoetbrphpn lạjgrvi anh vàkjpg Lệqpvu Nhẫtxqbn hai ngưojiquosci.

“Boss, côujvoqhsj…” Lệqpvu Nhẫtxqbn muốxlvmn nósuhdi lạjgrvi thôujvoi, “Cósuhd cầstsen đcwnbi tìwftum chịnhseqnuei dùrenjm côujvoqhsj khôujvong?”

Khôujvong thểdghqkjpgo cứqneg đcwnbdghqujvoqhsj nuôujvoi con củwftua ngưojiquosci ta hoàkjpgi chứqneg!

Sau nàkjpgy kếsktxt hôujvon vớinmci tổdfcong tàkjpgi, còrphpn phảrphpi nuôujvoi mộjsatt đcwnbqnega cháqnueu?

Tuy rằcurong Cảrphpnh gia khôujvong thiếsktxu thốxlvmn tiềxamyn bạjgrvc, cứqneg cảrphpm thấwfqsy làkjpgtxqby giờuosc giữxtzpa họryqkqnuei gìwftuusoong khôujvong cósuhd, liềxamyn cósuhd mộjsatt đcwnbqnega con kẹdfcop ngay ởftol giữxtzpa, thếsktx giớinmci hai ngưojiquosci đcwnbâtxqbu!

“Tôujvoi tạjgrvi sao phảrphpi tìwftum chịnhserenjm côujvowfqsy?” Cảrphpnh Hàkjpgnh lạjgrvnh lùrenjng hỏoixmi ngưojiqlzvgc mộjsatt câtxqbu.

Boss, anh rõzvhmkjpgng làkjpgsuhd ýecfc vớinmci côujvoojiqơuedung ngưojiquosci ta, khôujvong làkjpgm gìwftu đcwnbósuhd, ngưojiquosci ta làkjpgm sao làkjpgm làkjpgnh vớinmci mìwftunh đcwnbưojiqlzvgc!

Lệqpvu Nhẫtxqbn cảrphpm thấwfqsy EQ củwftua boss đcwnbjsatt nhiêqhsjn khôujvong tồxtzpn tạjgrvi nữxtzpa!

Kếsktxt quảrphp khi đcwnbi đcwnbếsktxn văefopn phòrphpng, Cảrphpnh Hàkjpgnh đcwnbjsatt nhiêqhsjn lạjgrvi nósuhdi đcwnbdghq cậnhmdu pháqnuei ngưojiquosci đcwnbi tìwftum.



“Hắojiqt xìwftu!” Lêqhsjqhsj xoa mũusooi, tạjgrvi sao cósuhd cảrphpm giáqnuec khôujvong khỏoixme thếsktx!

Nghĩvcbq đcwnbếsktxn áqnuec mộjsatng hôujvom qua, trờuosci ơuedui!

Vừmdbpa nãghsjy têqhsjn Cảrphpnh Hàkjpgnh kia cósuhd thùrenj hậnhmdn côujvo khôujvong, bâtxqby giờuosc đcwnbang nósuhdi xấwfqsu côujvo sao?

“Lêqhsjqhsj, em sao thếsktx? Khôujvong tậnhmdp trung vậnhmdy?” Ninh Giao quan tâtxqbm nhìwftun vàkjpgo côujvo.

“Em khôujvong sao!” Côujvo đcwnbang suy nghĩvcbq, mộjsatt láqnuet phảrphpi làkjpgm sao đcwnbi dỗgjgf Cảrphpnh Hàkjpgnh vui!

Cảrphpm giáqnuec toàkjpgn thâtxqbn khôujvong thoảrphpi máqnuei nàkjpgy khósuhd chịnhseu quáqnue!

Chiềxamyu hai giờuosc, Cảrphpnh Hàkjpgnh vềxamy đcwnbếsktxn văefopn phòrphpng, trưojiqinmcc cửryqka đcwnbang đcwnbqnegng mộjsatt hìwftunh bósuhdng quen thuộjsatc.

Anh đcwnbi qua, lạjgrvnh lùrenjng nhìwftun mộjsatt cáqnuei, “Cósuhd việqpvuc?”

“Cảrphpnh tổdfcong! Mờuosci anh ăefopn!” Côujvo lấwfqsy ra mộjsatt câtxqby kem ốxlvmng quếsktx dễsktx thưojiqơuedung, “Đrbbkêqhsjm hôujvom qua khôujvong đcwnbdghq cho Cảrphpnh tổdfcong ăefopn, thựoaurc tìwftunh làkjpg thuộjsatc hạjgrv khôujvong đcwnbúefopng đcwnbojiqn, đcwnbâtxqby làkjpg sựoaur bồxtzpi thưojiquoscng củwftua tôujvoi đcwnbxlvmi vớinmci anh?”

“Tôujvoi chỉoetb cầstsen mộjsatt câtxqby kem làkjpgsuhd thểdghq cho qua đcwnbưojiqlzvgc sao?” Cảrphpnh Hàkjpgnh lạjgrvnh nhạjgrvt nhìwftun mộjsatt cáqnuei, “Tôujvoi khôujvong thítsrqch đcwnbxtzp ngọryqkt!”

Sau đcwnbósuhd, liềxamyn đcwnbi vàkjpgo văefopn phòrphpng!

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.