Solo Leveling - Thăng Cấp Một Mình

Chương 92-2 : (Chưa edit) (Phần 2)

    trước sau   
ring ~

Chuôwhpxng cửfilxa vang lêfqoan vàoysc Jinwoo bưyvialycuc vàoysco quávxdwn càoysc phêfqoa.

“Đvbnkại ca!”

Yoo Jinho đupxjfqoang dậpodby vớlycui vẻxabw mặocebt rạng rơxgaĩ và cúi đupxjâupqq̀u thâupqq̣t sâupqqu đupxjêfqoả chàoysco Jinwoo.

Jinwoo đupxjávxdwp lạociqi bằjqqvng mộlsgct cávxdwi gậpodbt đupxjfxtfu nhẹclphoysc ngồplfsi xuốlsgcng đupxjlsgci diệsrdtn vớlycui chàoyscng trai trẻxabw. Yoo Jinho cũng ngôwhpx̀i xuôwhpx́ng theo.

“Sao thêfqoá này?” – Yoo Jinho Mởjqqv tròn mắclpht,




“Đvbnkại ca, quầfxtfn ávxdwo củwxuna anh?”

“Hả?”

Jinwoo đupxjãypmh chạociqy đupxjếkimnn đupxjâupqqy ngay sau trậpodbn chiếkimnn vớlycui lũmmtt HighOrc. Quầfxtfn ávxdwo củwxuna câupqq̣u hơxgaii bẩerhbn, thậpodbm chíudxmndjrn dính nhiêfqoàu vêfqoát máu của kẻ đupxjịch. Câupqq̣u vôwhpxyvia trảgpbn lờagwii:

“À, anh vưyviàa xưyviả lý môwhpx̣t Hâupqq̀m ngục…”

“Huh?!”

whpx̣t lâupqq̀n nưyviãa, Jinwoo khiêfqoán Yoo Jinho bị bâupqq́t ngơxgaì. So vớlycui nhưyviãng gì Jinwoo đupxjạt đupxjưyviaơxgaịc, thành tích và giâupqq́y phép Chủ Hôwhpx̣i của Yoo Jinho chăxpjc̉ng là cái thá gì.

xgain nưyviãa, đupxjêfqoả ăxpjcn mưyviàng thành tích đupxjó, nhưyviãng ngày qua chàng trai trẻ chỉ chìm vào tiêfqoạc tùng và bia rưyviaơxgaịu. Còn đupxjại ca thì sao? Bấehvwt chấehvwp sứfqoac mạociqnh phi thưyviaơxgaìng đupxjóupqq, Jinwoo vẫujawn tiếkimnp tụxphlc rèvbnkn luyệsrdtn bảgpbnn thâupqqn bằjqqvng cávxdwch quăxpjcng mình vàoysco Hâupqq̀m ngục.

Yoo Jinho cảm thâupqq́y vôwhpx cùng xấehvwu hổidto.

Quả nhiêfqoan đupxjại ca luôwhpxn khiêfqoán mình ngưyviaơxgaĩng môwhpx̣…’

Sựibitwhpxn trọtuvsng mà Jinhoo dành cho đupxjại ca mình ngày càng tăxpjcng lêfqoan. Trong suy nghĩ của câupqq̣u, chuyêfqoạn Jinwoo măxpjc̣c nguyêfqoan quầfxtfn ávxdwo bẩerhbn đupxjêfqoán đupxjâupqqy, cho thâupqq́y Jinwoo râupqq́t tưyviạ hào vêfqoà côwhpxng viêfqoạc của mình. Vếkimnt bẩerhbn vàoyscvxdwu trêfqoan quầfxtfn ávxdwo, giốlsgcng nhưyvia huy hiệsrdtu danh dựibit minh chưyviáng cho sựibitvbnkn luyệsrdtn khôwhpxng ngừpfbqng nghỉ.

Khuôwhpxn măxpjc̣t Yoo Jinho lôwhpx̣ vẻ căxpjcng thăxpjc̉ng. Câupqq̣u đupxjãypmh sẵpukbn sàoyscng đupxjzqar chấehvwp nhậpodbn bấehvwt kỳzqarupqqu trảgpbn lờagwii nào củwxuna Jinwoo.

“Đvbnkại ca, sựibit thậpodbt làoysc…”

Yoo Jinho kêfqoả lạociqi toàn bôwhpx̣ chi tiêfqoát vêfqoà cuộlsgcc gặocebp gỡyrkfxgaíi cha mình hôwhpxm trưyviaơxgaíc.




yviạ xuâupqq́t hiêfqoạn của Go Myunghwan. Thôwhpxng tin vêfqoà sưyviạ côwhpx́ Xích Môwhpxn. Vị cưyviáu tinh vôwhpx danh. Sưyviạ bôwhpx́i rôwhpx́i của Bạch Hôwhpx̉. Mọtuvsi thưyviá.

‘Cái têfqoan đupxjó chăxpjc̉ng biêfqoát giưyviã môwhpx̀m miêfqoạng gì hêfqoát!’

Tuy nhiêfqoan, Jinwoo khôwhpxng thểzqar giậpodbn ngưyviaagwii đupxjàoyscn ôwhpxng đupxjóupqq. Go Myunghwan bưyviác xúc vì thâupqq́y bâupqq́t côwhpxng cho câupqq̣u.

Khuôwhpxn mặocebt củwxuna Yoo Jinho, khi nhăxpjćc đupxjêfqoán chuyêfqoạn Xích Môwhpxn, lôwhpx̣ rõ vẻxabw phấehvwn chấehvwn.

Cuôwhpx́i cùng, Jinwoo đupxjã biếkimnt chàoyscng trai trẻxabw muôwhpx́n bàn vơxgaíi câupqq̣u chuyêfqoạn gì,

“Vâupqq̣y là, câupqq̣u câupqq̀n anh giúp đupxjơxgaĩ đupxjêfqoả trơxgaỉ thành Bang Chủ của Hôwhpx̣i Yoojin, phảgpbni khôwhpxng?

Kếkimnt thúibnzc câupqqu chuyệsrdtn củwxuna mìpukbnh, Yoo Jinho kiêfqoan nhẫujawn chờagwi đupxjzrani phảgpbnn hồplfsi củwxuna Jinwoo. Khávxdwc vớlycui vẻ bôwhpx̣p chôwhpx̣p thưyviaagwing ngàoyscy, lúc này chàng trai trẻ hoàn toàn nghiêfqoam túc và bình tĩnh. Câupqq̣u khôwhpxng thay đupxjôwhpx̉i nét măxpjc̣t, cũng khôwhpxng câupqq̀u xin hay tỏ ra đupxjávxdwng thưyviaơxgaing hại.

‘Tâupqq́t cả phụ thuôwhpx̣c quyêfqoàn quyêfqoát đupxjịnh của đupxjại ca…’

Jinho châupqq́p nhâupqq̣n đupxjăxpjc̣t tưyviaơxgaing lai của mình vào tay Jinwoo. Trong lúc đupxjó, Jinwoo cúi đupxjâupqq̀u trâupqq̀m ngâupqqm suy nghĩ.

whpx̣t lúc lâupqqu sau, cuốlsgci cùeotung câupqq̣u cũmmttng ngẩerhbng đupxjfxtfu lêfqoan,

“Jinho, anh…”

“Ưuheịc”

Yoo Jinho nuốlsgct nưyvialycuc bọtuvst, căxpjcng thăxpjc̉ng lăxpjćng nghe câupqqu trả lơxgaìi.




—-

Chủ Hôwhpx̣i Thợzranxpjcn, Choi Jongin vưyviàa nhậpodbn đupxjưyviazranc bávxdwo cávxdwo vềrclg sựibit cốlsgc ngàoyscy hôwhpxm nay. Cávxdwc lạociqi mọtuvsi thứfqoa đupxjang làoyscm, anh đupxji thăxpjc̉ng vào phòng riêfqoang.

“Cái gìpukb? Sung Jinwoo đupxjãypmh tham gia cuôwhpx̣c đupxjôwhpx̣t kích của chúng ta suôwhpx́t hai ngày nay?”

Ngưyviaơxgaìi thợzranxpjcn vưyviàa lêfqoan hạociqng S bâupqq́t ngơxgaì xuâupqq́t hiêfqoạn tại Hôwhpx̣i của Choi Jingin. Đvbnkfqoàu này khiêfqoán anh vôwhpx cùng choáng váng, giôwhpx́ng nhưyviayviàa vuôwhpx̣t mâupqq́t môwhpx̣t món quà trêfqoan trơxgaìi rơxgaii xuôwhpx́ng.

Thêfqoá nhưyvia, khi nghe xong toàn bôwhpx̣ câupqqu chuyêfqoạn, anh ngâupqq̉n ngưyviaơxgaìi:

“Hả, Cávxdwi gìpukb? Hôwhpxm qua anh ta làm thơxgaị mỏ, còn hôwhpxm nay làm phu khuâupqqn vác?!?”

…Thêfqoá đupxjâupqq́y. Thôwhpxng tin vêfqoà thơxgaị mỏ và phu khuâupqqn vác, chăxpjćc chăxpjćn sẽ khôwhpxng đupxjêfqoán tai anh ta. Trưyvià khi có chuyêfqoạn bâupqq́t thưyviaơxgaìng nhưyviawhpxm nay.

‘Xem nào… Rôwhpx́t cuôwhpx̣c anh ta đupxjang nghĩ cái gì nhỉ?!”‘

Càng băxpjcng khoăxpjcn vêfqoà chuyêfqoạn này càng đupxjau đupxjâupqq̀u..

“Sau Bạch Hôwhpx̉, giơxgaì đupxjêfqoán lưyviaơxgaịt Hôwhpx̣i Thơxgaị săxpjcn của mình chịu ơxgain anh ta…”

whpx́n dĩ Choi Jongin hy vọng có thêfqoả đupxjàng hoàng tiêfqoáp câupqq̣n và chiêfqoau môwhpx̣ Sung Jinwoo, nhưyviang sau sưyviạ kiêfqoạn này, Hôwhpx̣i Thơxgaị săxpjcn bị đupxjâupqq̉y xuôwhpx́ng chung mâupqqm vơxgaíi Bạch Hôwhpx̉: Cùng măxpjćc nợzran âupqqn tình của Sung Jinwoo.

“Dù sao thì, mình làoysc ngưyviaagwii đupxjfxtfu tiêfqoan năxpjćm đupxjưyviaơxgaịc sựibit tồplfsn tạociqi củwxuna Thơxgaị săxpjcn hạociqng S thứfqoayviaagwii”.

Đvbnkfqoàu quan trọng bâupqqy giơxgaì là năxpjćm băxpjćt đupxjưyviaơxgaịc thôwhpxng tin vêfqoà sứfqoac mạociqnh của Sung Jinwoo.




“Sung Jinwoo, anh ta thuộlsgcc loạociqi Thợzranxpjcn nàoysco?”



Khi nghe lờagwii giảgpbni thíudxmch qua đupxjiệsrdtn thoạociqi, Choi Jongin hoàoyscn toàoyscn khôwhpxng nóupqqi nêfqoan lờagwii.

Ngưyviaagwii đupxjang tiêfqoáp chuyêfqoạn anh, Thơxgaị săxpjcn Son Gihoon, khôwhpxng phảgpbni làoysc kẻ thích dôwhpx́i trá hay phóng đupxjại.

Tuy nhiêfqoan, giôwhpx́ng nhưyvia các thành viêfqoan của Bạch Hôwhpx̉, Choi Jongin cũng bàng hoàng thôwhpx́t lêfqoan:

“Câupqq̣u nói thâupqq̣t sao???”

“Vâupqqng thưyviaa ngàoysci. Tôwhpxi đupxjã chưyviáng kiêfqoán tâupqq̣n mắclpht”.

Nhưyviãng gì Chọi Jongin chưyviáng kiêfqoán. Tưyviác là, sưyviác mạnh thâupqq̣t sưyviạ của Jinwoo có thêfqoả còn kinh khủng hơxgain.

Nếkimnu ngưyviaagwii đupxjàoyscn ôwhpxng đupxjóupqq mạociqnh mẽvxdw đupxjêfqoán vâupqq̣y…

“Này, giưyviãa tôwhpxi và anh ta, câupqq̣u nghĩ ai mạociqnh hơxgain?”

Đvbnkó thểzqaroysc mộlsgct câupqqu hỏlycui hơxgaii trẻxabw con, nhưyviang lại là câupqqu hỏlycui tôwhpx́t nhâupqq́t đupxjêfqoả xávxdwc đupxjwhpxnh sứfqoac mạociqnh củwxuna ngưyviaagwii khávxdwc. Sau mộlsgct hồplfsi do dựibit, Son Gihoon lêfqoan tiếkimnng.

“Chủ hôwhpx̣i, ngài cóupqq thểzqar solo mộlsgct Hâupqq̀m ngục hạociqng A khôwhpxng? Thâupqq̣m chí là môwhpx̣t Hâupqq̀m ngục mạnh hơxgain hạng A thôwhpxng thưyviaơxgaìng?”

“…Khôwhpxng thểzqaroysco.”




“Thêfqoá mà anh ta đupxjã làm vâupqq̣y đupxjâupqq́y. Thậpodbm chíudxm anh ta còn khôwhpxng cho côwhpx Cha Hae-in nhúng tay vào.”

Cha Haein đupxjãypmhjqqv đupxjóupqq?

Thôwhpxng tin này khiêfqoán Choi Jongin bâupqq́t ngơxgaì. Nhưyviang đupxjó khôwhpxng phải vâupqq́n đupxjêfqoà quan trọng nhâupqq́t bâupqqy giơxgaì.

“Biêfqoát đupxjâupqqu cái đupxjó chỉ là môwhpx̣t hâupqq̀m ngục hạng A thôwhpxng thưyviaơxgaìng?”

“Nêfqoáu thêfqoá, chúng tôwhpxi đupxjã khôwhpxng vâupqq́t vả nhưyviaupqq̣y. Anh ta đupxjãypmh cứfqoau mạng tấehvwt cảgpbn chúibnzng tôwhpxi”.



Thơxgaị săxpjcn mạnh nhâupqq́t, Choi Jongin. Theo mộlsgct cávxdwch nàoysco đupxjóupqq, anh ta đupxjang bị coi thưyviaơxgaìng. Tuy nhiêfqoan, thay vìpukb cảgpbnm thấehvwy bưyviạc bôwhpx̣i, anh ta lại tỏ ra vôwhpx cùng phấehvwn khíudxmch.

‘Mình, Cha Haein vàoysc Sung Jinwoo…’

fqoáu có thêfqoam sưyviạ góp sưyviác củwxuna Sung Jinwoo, Hộlsgci Thơxgaị săxpjcn có thêfqoả rạng danh trêfqoan khắclphp đupxjehvwt nưyvialycuc, khôwhpxng, Châupqqu Ákccq. À mà khôwhpxng, có khi là hàng đupxjâupqq̀u thêfqoá giơxgaíi cũng nêfqoan…

“Thưyviaa Chủ hôwhpx̣i, tôwhpxi biêfqoát mình khôwhpxng có quyêfqoàn hại đupxjêfqoả nói vêfqoà chuyêfqoạn quản lý Bang hôwhpx̣i, nhưyviang…”

Thậpodbt ra, Son Gihoon khôwhpxng phảgpbni làoysc kiểzqaru ngưyviaagwii đupxjàoyscn ôwhpxng trơxgai trẽvxdwn khi nóupqqi vêfqoà nhưyviãng chuyêfqoạn ngoài quyêfqoàn hạn của mình. Do đupxjóupqq, Coi Jongin hôwhpx̀i hôwhpx̣p lăxpjćng nghe nhưyviãng lơxgaìi anh ta đupxjang nóupqqi,

“Khôwhpxng sao, cưyviá tiếkimnp tụxphlc đupxji”.

“Ngưyviaagwii đupxjàoyscn ôwhpxng đupxjóupqq, Thơxgaị săxpjcn Sung Jinwoo. Xin hãy tuyêfqoản dụng anh ta. Nêfqoáu làm đupxjưyviaơxgaịc, chăxpjćc chăxpjćn giâupqq́c mơxgai của ngài sẽ thành sưyviạ thâupqq̣t”

Thịch

thịch

Trái tim Choi Jongin đupxjâupqq̣p rôwhpx̣n ràng. Anh cốlsgc gắclphng che giâupqq́u giọtuvsng nóupqqi run rẩerhby củwxuna mìpukbnh,

“Tôwhpxi sẽvxdwoyscm hếkimnt sứfqoac mìpukbnh.”

—-

Trưyvialycuc trụxphl sởjqqv Hiệsrdtp hộlsgci Thợzranxpjcn Hàoyscn Quốlsgcc.

whpxm nay là ngày côwhpxng bôwhpx́ kêfqoát quả kiêfqoảm tra ma lưyviạc của Siêfqoau sao châupqqu Ákccq Lee Minsung. Cávxdwc phóupqqng viêfqoan xếkimnp hàoyscng dài nhưyvia nhữocebng đupxjàn kiếkimnn ​​trưyvialycuc tòndjra nhàoysc.

whpx̣t siêfqoau sao trởjqqv thàoyscnh Thợzranxpjcn! Có thêfqoả nói toàoyscn bộlsgcvxdwy quay phim trêfqoan lụxphlc đupxjwhpxa đupxjãypmh tậpodbp trung tại vịwhpx tríudxmoyscy. Râupqq́t nhiêfqoàu phóupqqng viêfqoan bắclpht đupxjfxtfu tranh giành, vâupqq̣t lôwhpx̣n vớlycui nhau đupxjzqar chiêfqoám đupxjưyviaơxgaịc đupxjịa đupxjiểzqarm tốlsgct.

“Nè nè!! Chúibnzng tôwhpxi đupxjãypmhjqqv đupxjâupqqy đupxjfxtfu tiêfqoan mà!”

“Ôclphng cóupqq thấehvwy biêfqoản ngưyviaơxgaìi xung quanh đupxjâupqqy khôwhpxng?! Khôwhpxng cóupqq chuyêfqoạn xí chôwhpx̃ đupxjâupqqu nhé! Ai đupxjưyviáng đupxjâupqqu thì là chôwhpx̃ ngưyviaơxgaìi đupxjâupqq́y”!

“Chơxgaii kỳ vâupqq̣y!?!”

fqoan trong tòndjra nhàoysc, Lee Minsung nhìpukbn các phóng viêfqoan tranh giành nhau vớlycui vẻxabw mặocebt hàoysci lòndjrng,

“Cóupqq thêfqoá chưyviá! Họ phải tranh giành nhau đupxjêfqoả đupxjưyviaa tin vêfqoà mình….”

Lee Minsung đupxjã cốlsgcpukbnh kévwnqo thờagwii gian đupxjzqar thu húibnzt sựibit chúibnz ýgiqs củwxuna cả thếkimn giớlycui. Đvbnkúng nhưyvia mong đupxjơxgaịi, mọtuvsi ávxdwnh mắclpht đupxjrclgu đupxjang đupxjidto dồplfsn vềrclg anh ta.

“Xin lôwhpx̃i, anh Minsung, chúng tôwhpxi đupxjịnh dùng câupqqu này đupxjêfqoả làm tưyviạa đupxjêfqoà cho bài báo ngày mai. Anh thâupqq́y sao?”

Phóupqqng viêfqoan của mộlsgct tờagwivxdwo hàoyscng đupxjfxtfu củwxuna Hàoyscn Quốlsgcc lêfqoan tiêfqoáng. Khôwhpxng nghi ngơxgaì gì nưyviãa, giơxgaíi truyêfqoàn thôwhpxng cho răxpjc̀ng sưyviạ kiêfqoạn này sẻ trơxgaỉ thành tin nóng nhâupqq́t ngày mai khôwhpxng.

“Đvbnkơxgain giản thêfqoá thôwhpxi sao?”

“Ý anh là…”

“Viêfqoát thêfqoá này nhé: “Siêfqoau sao đupxjỉnh cao Lee Minsung, giờagwiupqq đupxjưyviazranc sứfqoac mạociqnh vưyviazrant xa toàn nhâupqqn loạociqi. Kiêfqoảu kiêfqoảu vâupqq̣y…”

“Er… Cái tiêfqoau đupxjêfqoà đupxjó có cao ngạo quá khôwhpxng??

“Có gì sai chưyviá? Vảgpbn lạociqi, ởjqqv đupxjehvwt nưyvialycuc nàoyscy có ai dávxdwm mâupqqu thuẫujawn vớlycui tôwhpxi? Tôwhpxi đupxjưyviaơxgaịc sưyviạ ủng hôwhpx̣ của cảgpbn giớlycui truyềrclgn thôwhpxng lâupqq̃n ngưyviaagwii hâupqqm mộlsgc”.

“Đvbnkưyviazranc rồplfsi, chúng tôwhpxi sẽ làm theo ý anh”

“Xưyviả lý cho ngon lành nhé!”

Lee Minsung nhìpukbn xuôwhpx́ng ngưyviaơxgaìi phóupqqng viêfqoan vơxgaíi ánh măxpjćt khinh miêfqoạt.

‘Cưyviá làm theo nhưyviãng gì ta bảo. Đvbnkưyviàng lải nhải nhiêfqoàu’

Trong lúc Lee Minsung nghĩ ngơxgaịi, hai chiêfqoác siêfqoau xe đupxjã dưyviàng lại tại bãypmhi đupxjpodbu xe củwxuna Hiệsrdtp hộlsgci.

Hai Thơxgaị săxpjcn cùng lúc xuôwhpx́ng xe. Đvbnkóupqqoysc Baek Yoonho của Hôwhpx̣i Bạch Hôwhpx̉ và vàoysc Choi Jongin của Hôwhpx̣i Thơxgaị săxpjcn.

“Gìpukb? Nhìpukbn kìpukba?”

“Là Baek Yoonho!’

“Vàoysc cả Choi Jongin nưyviãa!

vxdwc phóupqqng viêfqoan ùa ra, quâupqqy lâupqq́y hai ngưyviaagwii đupxjàoyscn ôwhpxng. Hai thơxgaị săxpjcn hạociqng S đupxjrclgu nhăxpjcn mặocebt.

‘Lũ phóupqqng viêfqoan nàoyscy bị sao vâupqq̣y?’

‘Sao hôwhpxm nay đupxjôwhpxng đupxjúc thêfqoá này?’

flash

click

flash

click

flash

vxdwc phóupqqng viêfqoan dôwhpx̀n dâupqq̣p quay phim và chụxphlp ảgpbnnh. Họtuvsupqqy quanh hai ngưyviaagwii đupxjàoyscn ôwhpxng vàoyscvwnqt lêfqoan mộlsgct loạociqt cávxdwc câupqqu hỏlycui,

“Cóupqq phảgpbni hai ngưyviaagwii tơxgaíi đupxjâupqqy đupxjzqar chiêfqoau môwhpx̣ Lee Minsung khôwhpxng?”

“Làoysc thợzranxpjcn đupxjociqi diệsrdtn cho Hàoyscn Quốlsgcc, anh nghĩ sao vêfqoà chuyêfqoạn Lee Minsung tưyvià giã showbiz đupxjêfqoả chuyêfqoản sang làm thơxgaị săxpjcn?”

“Anh nghĩxgai thứfqoa hạociqng củwxuna Lee Minsung sẽvxdwoyscpukb?”

“Xin hãypmhy nóupqqi đupxjiềrclgu gìpukb đupxjóupqq vềrclg Lee Minsung!”

Baek Yoonho bưyviạc dọc vâupqq̃y tay, tỏ vẻ khóupqq chịwhpxu,

“Tôwhpxi khôwhpxng đupxjêfqoán đupxjâupqqy vìpukb anh ta. Tôwhpxi khôwhpxng cóupqq ýgiqs kiếkimnn”.

Choi Jongin bìpukbnh tĩxgainh nóupqqi vơxgaíi giọng lạnh lẽo:

“Tôwhpxi chắclphc chắclphn rằjqqvng, hầfxtfu hếkimnt cávxdwc bạociqn đupxjrclgu biếkimnt rằjqqvng Lee Minsung đupxjãypmhgiqs hợzranp đupxjplfsng vớlycui Hôwhpx̣i Thâupqq̀n Chêfqoát. Tôwhpxi tơxgaíi đupxjâupqqy vìpukb mộlsgct vấehvwn đupxjrclg khávxdwc”.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.