Solo Leveling - Thăng Cấp Một Mình

Chương 270 : Trỗi dậy

    trước sau   
Tin nóllpbng: Anh em nhàbeie Hwang Dongseok vàbeie Hwang Dongsoo đbfshãbott bịvwze bắhpoct giữrpfe, sau khi gâlogly ra mộentnt vụqpyv lộentnn xộentnn hôxeikm nay… 

onznp.

Chiếdrtxc TV trong Phòbfshng cảefrbnh sálfzdt hìqnzenh sựxazg đbfshãbott bịvwze tắhpoct. Jinwoo đbfshbkmwt đbfshiềbwfiu khiểxazgn xuốhqprng vàbeie nhặbkmwt álfzdo khoálfzdc lêxdodn trong khi đbfshfbgfng dậtbiky, khiếdrtxn Sehhwan bêxdodn cạdgwynh dừcyveng côxeikng việnnnyc hàbeienh chíonznnh vàbeie hỏnnnyi mộentnt câloglu.

“Hửtbik? Tiềbwfin bốhqpri, anh vềbwfi sao?”

“Ừqsva, tôxeiki cóllpb hẹxdodn, vìqnze vậtbiky, hôxeikm nay tôxeiki vềbwfi nhàbeie sớywsem.”

“Ồtrah, vâloglng.”




Jinwoo mỉnywfm cưdgwymoafi chàbeieo đbfshcyveng nghiệnnnyp củrhsha mìqnzenh vàbeie rờmoafi khỏnnnyi văhqprn phòbfshng. Sehhwan nhìqnzen lưdgwyng anh dầrqvkn khuấwpcat khỏnnnyi tầrqvkm nhìqnzen vàbeie khẽlfzddgwymoafi khúvvdvc khíonznch.

“Thậtbikt kỳcemc lạdgwy. Tiềbwfin bốhqpri luôxeikn vềbwfi nhàbeie sớywsem vàbeieo ngàbeiey nàbeiey mỗhpoci năhqprm ….”

…Chờmoaf đbfshãbott.

Cậtbiku ta chuyểxazgn álfzdnh mắhpoct sang tờmoaf lịvwzech dálfzdn trêxdodn bứfbgfc tưdgwymoafng vàbeie mộentnt ýtrah nghĩentnbeieo đbfshóllpb hiệnnnyn lêxdodn trong đbfshrqvku cậtbiku ta.

“Ahh, ra làbeie vậtbiky. Hôxeikm nay làbeie ….”

●●●●

Baek Yoonho khẽlfzd thởilsibeiei, mặbkmwt anh ta díonznnh đbfshrqvky tàbeien tro vàbeie bụqpyvi bẩefrbn.

“Phùhqprùhqpr…”

Ban nãbotty, anh vàbeie tiểxazgu đbfshbeien củrhsha mìqnzenh đbfshãbott cốhqpr gắhpocng dậtbikp tắhpoct mộentnt đbfshálfzdm chálfzdy lớywsen đbfshang hoàbeienh hàbeienh gầrqvkn khu dâlogln cưdgwy. Đkhzdálfzdm chálfzdy đbfshưdgwyrqvkc dậtbikp tắhpoct sau khi huy đbfshentnng hơtrahn 50 xe cứfbgfu hỏnnnya vàbeielfzdy bay trựxazgc thăhqprng chữrpfea chálfzdy, cùhqprng hàbeieng trăhqprm líonznnh cứfbgfu hỏnnnya dũvoysng cảefrbm.

Baek Yoonho đbfshưdgwya mắhpoct nhìqnzen quanh. Anh ta cóllpb thểxazg thấwpcay nhữrpfeng đbfshcyveng nghiệnnnyp mệnnnyt mỏnnnyi, nằdrtxm hoặbkmwc ngồcyvei xổcemcm trêxdodn mặbkmwt đbfshwpcat ởilsi khắhpocp nơtrahi. Tuy nhiêxdodn, khôxeikng ai trong sốhqpr họoeac mang biểxazgu cảefrbm ảefrbm đbfshdgwym. Mộentnt sốhqpr trong sốhqpr họoeacbfshn cưdgwymoafi toe toéefrbt hoặbkmwc giơtrah ngóllpbn cálfzdi lêxdodn thậtbikt cao mỗhpoci khi bắhpoct gặbkmwp álfzdnh mắhpoct củrhsha đbfshcyveng đbfshentni.

Mỗhpoci lầrqvkn nhưdgwy thếdrtx, Baek Yoonho lạdgwyi giơtrah ngóllpbn tay cálfzdi lêxdodn khi trảefrb lờmoafi.

Khôxeikng ai chếdrtxt hoặbkmwc bịvwze thưdgwyơtrahng trong khi họoeac thàbeienh côxeikng trong việnnnyc dậtbikp tắhpoct đbfshálfzdm chálfzdy. Cóllpb lẽlfzd đbfshâlogly nhưdgwybeie mộentnt phéefrbp lạdgwy thựxazgc sựxazg trong hoàbeien cảefrbnh mộentnt ngọoeacn lửtbika quy môxeik lớywsen bùhqprng phálfzdt.

Mặbkmwc dùhqpr họoeacxeikhqprng mệnnnyt mỏnnnyi vàbeie khôxeikng còbfshn chúvvdvt năhqprng lưdgwyrqvkng nàbeieo sau khi chiếdrtxn đbfshwpcau vớywsei ngọoeacn lửtbika suốhqprt đbfshêxdodm, họoeac đbfshãbott sửtbik dụqpyvng biểxazgu cảefrbm củrhsha mìqnzenh đbfshxazg cổcemcvoys lẫzlatn nhau vàbeie ăhqprn mừcyveng thàbeienh côxeikng.


Baek Yoonho cũvoysng cảefrbm thấwpcay vôxeikhqprng hàbeiei lòbfshng vềbwfi kếdrtxt quảefrbbeiey.

Ngay lúvvdvc đbfshóllpb.

“Ow, lạdgwynh quálfzd.”

Anh ta giậtbikt mìqnzenh vìqnzelfzdi lạdgwynh đbfshentnt ngộentnt chạdgwym vàbeieo da cổcemcbeie nhìqnzen sang bêxdodn cạdgwynh, vàbeie thấwpcay Đkhzdentni trưdgwyilsing Sung Ilhwan đbfshang cầrqvkm mộentnt chai nưdgwyywsec lạdgwynh.

“Cảefrbm ơtrahn ngàbeiei.”

Baek Yoonho khẽlfzdvvdvi đbfshrqvku vàbeie cầrqvkm lấwpcay chai nưdgwyywsec. Sung Ilhwan ngồcyvei xuốhqprng bêxdodn cạdgwynh vàbeie nốhqprc mộentnt chai nưdgwyywsec khálfzdc.

Cựxazgu chiếdrtxn binh củrhsha mộentnt trăhqprm trậtbikn chiếdrtxn.

Hoặbkmwc, đbfshentni trưdgwyilsing vĩentn đbfshdgwyi nhấwpcat trong lịvwzech sửtbik.

Khôxeikng quan trọoeacng ai đbfshóllpb gọoeaci ôxeikng ta làbeieqnze, nhưdgwyng nghe cóllpb vẻxpzw rấwpcat hợrqvkp vớywsei Đkhzdentni trưdgwyilsing Sung. Vàbeie đbfshúvvdvng nhưdgwy biệnnnyt danh, ôxeikng ta lạdgwyi tỏnnnya sálfzdng vôxeik song trong sựxazg kiệnnnyn ngàbeiey hôxeikm nay.

Baek Yoonho tựxazgbeieo đbfshưdgwyrqvkc ởilsihqprng nhóllpbm vớywsei Sung Ilhwan. Sau tấwpcat cảefrb nhữrpfeng chuyệnnnyn xảefrby ra từcyve trưdgwyywsec tớywsei nay.

Mộentnt ngàbeiey nàbeieo đbfshóllpb, mìqnzenh sẽlfzd

Anh ta léefrbn liếdrtxc nhìqnzen ngưdgwymoafi đbfshàbeien ôxeikng đbfshálfzdng kíonznnh từcyve khóllpbe mắhpoct, trưdgwyywsec khi róllpbt nưdgwyywsec lạdgwynh còbfshn lạdgwyi trêxdodn đbfshrqvku.

“Khàbeie àbeie àbeieh.”




logly giờmoaf anh ta cảefrbm thấwpcay nhưdgwyqnzenh sốhqprng lạdgwyi. Hơtrahi nóllpbng ngộentnt ngạdgwyt bálfzdm vàbeieo anh ta giờmoaf đbfshâlogly đbfshãbott bịvwze cuốhqprn trôxeiki, bắhpoct đbfshrqvku từcyve đbfshnywfnh đbfshrqvku.

Nhưdgwyng sau đbfshóllpb….

“…Ah.”

Mộentnt cảefrbnh trong quálfzd khứfbgf đbfshentnt nhiêxdodn đbfshi vàbeieo nãbotto Baek Yoonho.

Mộentnt khuôxeikn mặbkmwt in trêxdodn hồcyvetrahbeie anh ta từcyveng nhìqnzen thấwpcay!

“Đkhzdentni trưdgwyilsing!”

Đkhzdôxeiki mắhpoct củrhsha Sung Ilhwan mởilsi to hơtrahn khi ôxeikng ta quay lạdgwyi nhìqnzen đbfshàbeien em mìqnzenh.

“Hửtbik?”

Baek Yoonho vộentni vãbott tiếdrtxp tụqpyvc.

“Ngàbeiei biếdrtxt đbfshwpcay, ngọoeacn lửtbika quy môxeik lớywsen trong Tòbfsha nhàbeie Daesung cálfzdch đbfshâlogly ba năhqprm. Ngàbeiei vẫzlatn còbfshn nhớywse chứfbgf, Đkhzdentni trưdgwyilsing? Đkhzdentni củrhsha chúvvdvng ta bịvwze mắhpocc kẹxdodt trong đbfshóllpbbeie gầrqvkn nhưdgwy sắhpocp chếdrtxt, phảefrbi khôxeikng?”

“Ừqsva, tôxeiki nhớywse.”

Trưdgwyywsec đbfshóllpb, Sung Ilhwan vàbeie tiểxazgu đbfshbeien củrhsha ôxeikng ta đbfshãbott dầrqvkn mấwpcat ýtrah thứfbgfc sau khi bịvwze mắhpocc kẹxdodt trong ngọoeacn lửtbika, nhưdgwyng mộentnt ngưdgwymoafi lạdgwyonznefrbn xuấwpcat hiệnnnyn từcyvedgwy khôxeikng, giốhqprng nhưdgwy mộentnt ảefrbo mộentnng, vàbeie giúvvdvp họoeac sốhqprng sóllpbt qua thửtbik thálfzdch.

Ngưdgwymoafi đbfshàbeien ôxeikng bíonznefrbn nàbeiey đbfshãbott giảefrbi cứfbgfu cálfzdc nhâlogln viêxdodn cứfbgfu hỏnnnya đbfshang bịvwze lửtbika bao vâlogly, trưdgwyywsec khi biếdrtxn mấwpcat khôxeikng mộentnt dấwpcau vếdrtxt, khiếdrtxn mộentnt vàbeiei ngưdgwymoafi đbfshbkmwt câloglu hỏnnnyi liệnnnyu nhữrpfeng ngưdgwymoafi ngàbeiey hôxeikm đbfshóllpbllpb nhìqnzen thấwpcay ảefrbo giálfzdc hàbeieng loạdgwyt cùhqprng mộentnt lúvvdvc hay khôxeikng.




“Trêxdodn thựxazgc tếdrtx, tôxeiki đbfshãbott từcyveng nhìqnzen thấwpcay ngưdgwymoafi đbfshàbeien ôxeikng đbfshóllpb trong mộentnt bộentn hồcyvetrah trưdgwyywsec khi tôxeiki bấwpcat tỉnywfnh, ngàbeiei thấwpcay đbfshwpcay.”

“Ồtrah, vậtbiky àbeie?”

“Vâloglng. Nhưdgwyng anh chàbeieng đbfshóllpb trôxeikng rấwpcat giốhqprng …..”

Thậtbikt khôxeikng may, Baek Yoonho khôxeikng thểxazgllpbi ra nhữrpfeng gìqnze anh ta muốhqprn nóllpbi.

Bởilsii vìqnze Sung Ilhwan đbfshãbottefrb mởilsi mộentnt ổcemclfzdnh mìqnzebeie ôxeikng ta mang theo cùhqprng vớywsei chai nưdgwyywsec vàbeie đbfshefrby nóllpbbeieo miệnnnyng Baek Yoonho.

“Eh, eh??”

Baek Yoonho nhai bálfzdnh mìqnzebeie nghiêxdodng đbfshrqvku.

“Đkhzdentni trưdgwyilsing?”

Sung Ilhwan khôxeikng trảefrb lờmoafi. Thay vàbeieo đbfshóllpb, ôxeikng ta cưdgwymoafi toe toéefrbt khi cắhpocn vàbeieo nửtbika ổcemclfzdnh mìqnzebfshn lạdgwyi trêxdodn tay mìqnzenh.

Nhưdgwy đbfshxazg hạdgwy nhiệnnnyt đbfshrqvku nhữrpfeng ngưdgwymoafi líonznnh cứfbgfu hỏnnnya vìqnze mệnnnyt mỏnnnyi sau tấwpcat cảefrb nhữrpfeng chuyệnnnyn đbfshãbott xảefrby ra, mộentnt cơtrahn gióllpb nhẹxdod thổcemci vàbeieo từcyve đbfshâloglu đbfshóllpbbeiedgwyywset qua tóllpbc họoeac, thậtbikt nhẹxdod nhàbeieng.

●●●●

xdodn trong phòbfshng hộentni nghịvwze nằdrtxm trêxdodn tầrqvkng cao nhấwpcat củrhsha mộentnt tòbfsha nhàbeie cao tầrqvkng nàbeieo đbfshóllpb.

“Chủrhsh tịvwzech?”


“….”

“Thưdgwya ngàbeiei, ngàbeiei cóllpb sao khôxeikng?”

Yoo Jinho hầrqvku nhưdgwy khôxeikng thểxazgqnzem néefrbn đbfshưdgwyrqvkc khóllpbe môxeiki trong khi ngưdgwyywsec nhìqnzen trầrqvkn nhàbeie phòbfshng hộentni nghịvwze trong tâloglm trạdgwyng thấwpcat thầrqvkn.

“Àdjoy, vâloglng, tôxeiki ổcemcn. Chàbeie, vậtbiky thìqnze… Hãbotty tiếdrtxp tụqpyvc ….”

Yoo Jinho lưdgwyywset qua cálfzdc tàbeiei liệnnnyu đbfshưdgwyrqvkc đbfshbkmwt trưdgwyywsec mặbkmwt trưdgwyywsec khi ngẩefrbng đbfshrqvku lêxdodn, chỉnywf đbfshxazg nhìqnzen thấwpcay khuôxeikn mặbkmwt cálfzdc nhâlogln viêxdodn lấwpcap đbfshrqvky phòbfshng hộentni nghịvwze. Cậtbiku ta cưdgwymoafi toe toéefrbt vàbeie hỏnnnyi họoeac mộentnt câloglu.

“Uhm, chúvvdvng ta vừcyvea nóllpbi gìqnze vậtbiky?”

“…”

Khuôxeikn mặbkmwt củrhsha nhữrpfeng nhâlogln viêxdodn cứfbgfng đbfshmoaf lạdgwyi trong mộentnt thờmoafi gian ngắhpocn. Họoeac nhậtbikn ra rằdrtxng Chủrhsh tịvwzech khôxeikng nghe thấwpcay đbfshiềbwfiu họoeac đbfshãbottllpbi trong 30 phúvvdvt vừcyvea qua.

Tuy nhiêxdodn, họoeac đbfshãbottqnzenh tĩentnnh lạdgwyi vàbeie sẵoeacn sàbeieng lặbkmwp lạdgwyi mộentnt lầrqvkn nữrpfea.

“Thưdgwya ngàbeiei, chúvvdvng ta đbfshang thảefrbo luậtbikn vềbwfi việnnnyc đbfshưdgwya ra mộentnt tiêxdodu đbfshbwfi mớywsei cho tròbfsh chơtrahi video thựxazgc tếdrtxefrbo màbeiexeikng ty chúvvdvng ta sắhpocp phálfzdt hàbeienh.”

“Àdjoy, phảefrbi rồcyvei. Phảefrbi rồcyvei.”

Yoo Jinho gậtbikt đbfshrqvku, nhưdgwyng sau đbfshóllpb, khôxeikng thểxazg nhịvwzen đbfshưdgwyrqvkc nữrpfea. Cậtbiku ta bậtbikt dậtbiky khỏnnnyi chỗhpoc ngồcyvei vàbeie lớywsen tiếdrtxng vớywsei nhâlogln viêxdodn củrhsha mìqnzenh.

“Mọoeaci ngưdgwymoafi, vợrqvkxeiki đbfshang mang thai!! Đkhzdãbottbeie tuầrqvkn thứfbgflfzdu rồcyvei!!”

Khuôxeikn mặbkmwt cậtbiku ta tràbeien ngậtbikp niềbwfim vui khôxeikng thểxazg kiểxazgm soálfzdt. Bêxdodn trong phòbfshng hộentni nghịvwze tràbeien ngậtbikp mộentnt sựxazg im lặbkmwng bấwpcat ngờmoaf. Nhưdgwyng đbfshiềbwfiu đbfshóllpb chỉnywfefrbo dàbeiei trong mộentnt thờmoafi gian ngắhpocn.

Chẳkuzzng mấwpcay chốhqprc, cálfzdc tàbeiei liệnnnyu bịvwze gióllpb thổcemci bay trong khôxeikng trung vàbeiehqprng lúvvdvc đbfshóllpb, cálfzdc nhâlogln viêxdodn cũvoysng khóllpbc nứfbgfc nởilsi.

“Xin chúvvdvc mừcyveng, thưdgwya ngàbeiei!”

“Chúvvdvc mừcyveng, thưdgwya ngàbeiei!!”

“Cuốhqpri cùhqprng, Chủrhsh tịvwzech củrhsha chúvvdvng ta đbfshãbott trởilsi thàbeienh mộentnt ngưdgwymoafi cha!”

Yoo Jinho đbfshãbott đbfshi mộentnt vòbfshng quanh phòbfshng hộentni nghịvwze đbfshxazg khoe vớywsei mọoeaci ngưdgwymoafi; vàbeie tấwpcat cảefrblfzdc nhâlogln viêxdodn nhảefrby lêxdodn nhảefrby xuốhqprng trong niềbwfim vui nhưdgwy thểxazg tin tứfbgfc nàbeiey liêxdodn quan đbfshếdrtxn chíonznnh họoeac.

Ngưdgwymoafi vợrqvk hoàbeien toàbeien đbfshálfzdng yêxdodu củrhsha cậtbiku ta, đbfshfbgfa con sắhpocp chàbeieo đbfshmoafi củrhsha cậtbiku ta, vàbeiexeikng ty phálfzdt triểxazgn tròbfsh chơtrahi củrhsha cậtbiku ta, nhữrpfeng hìqnzenh ảefrbnh cứfbgfdgwyywset qua trong tâloglm tríonzn cậtbiku ta.

Trong mắhpoct cậtbiku ta, giờmoaf đbfshâlogly tràbeien ngậtbikp hạdgwynh phúvvdvc.

“Yàbeievvdvuuu!!

Vớywsei tâloglm trạdgwyng đbfshrqvky cảefrbm hứfbgfng, cậtbiku ta trèsolno lêxdodn bàbeien hộentni nghịvwzebeie tựxazg tin tuyêxdodn bốhqpr vớywsei nhâlogln viêxdodn củrhsha mìqnzenh.

“Thếdrtx giớywsei tưdgwyơtrahi đbfshxdodp!!!”

entnbeieng, álfzdnh mắhpoct củrhsha tấwpcat cảefrblfzdc nhâlogln viêxdodn tậtbikp trung vàbeieo cậtbiku ta.

“Hảefrb?”

Khi họoeac bắhpoct đbfshrqvku nghi ngờmoaf nhữrpfeng gìqnzeqnzenh đbfshãbott nghe, Yoo Jinho lịvwzech sựxazg chứfbgfng minh rằdrtxng họoeac đbfshãbott khôxeikng nghe sai.

“Đkhzdóllpb sẽlfzdbeiexdodn củrhsha game sắhpocp ra! Tựxazga game têxdodn làbeie ‘Thếdrtx giớywsei tưdgwyơtrahi đbfshxdodp’!!”

Phòbfshng hộentni nghịvwze đbfshang tràbeien ngậtbikp niềbwfim vui, nhanh chóllpbng chìqnzem vàbeieo tĩentnnh lặbkmwng.

“…. Ngàbeiei nghiêxdodm túvvdvc sao, thưdgwya ngàbeiei?”

Yoo Jinho trảefrb lờmoafi khôxeikng mộentnt chúvvdvt do dựxazg.

“Tấwpcat nhiêxdodn. Cálfzdi têxdodn ‘Thếdrtx giớywsei tưdgwyơtrahi đbfshxdodp’ phùhqpr hợrqvkp vớywsei tròbfsh chơtrahi củrhsha chúvvdvng ta, vìqnze vậtbiky, … Ahh? Mọoeaci ngưdgwymoafi đbfshang làbeiem gìqnze vậtbiky? C-chờmoaf mộentnt chúvvdvt, mọoeaci ngưdgwymoafi!! Tôxeiki muốhqprn đbfshbkmwt têxdodn cho tựxazga game củrhsha chúvvdvng ta nhưdgwy vậtbiky, cóllpbqnze khôxeikng ổcemcn sao?? ”

lfzdc nhâlogln viêxdodn bắhpoct đbfshrqvku đbfshwpcau tranh vớywsei Yoo Jinho mộentnt cálfzdch tuyệnnnyt vọoeacng đbfshxazgefrbo cậtbiku ta ra khỏnnnyi cơtrahn phấwpcan khíonznch. Giữrpfea cuộentnc tranh luậtbikn, álfzdnh mắhpoct cậtbiku ta vôxeikqnzenh chuyểxazgn ra ngoàbeiei cửtbika sổcemc.

Hửtbiktbik. Cảefrbm giálfzdc nhưdgwyllpbqnze đbfshóllpb vừcyvea mớywsei bay qua thìqnze phảefrbi?

Cậtbiku ta cảefrbm giálfzdc nhưdgwyllpb thứfbgfqnze đbfshóllpb vừcyvea mớywsei bay ngang qua phòbfshng họoeacp, nơtrahi đbfshang hỗhpocn loạdgwyn tranh luậtbikn vềbwfi tiêxdodu đbfshbwfi cho tựxazga game mớywsei.

“Thưdgwya ngàbeiei, ngàbeiei nêxdodn suy nghĩentn lạdgwyi ….”

“Sốhqpr phậtbikn củrhsha côxeikng ty chúvvdvng ta phụqpyv thuộentnc vàbeieo tròbfsh chơtrahi nàbeiey, thưdgwya ngiiiiiii!”

“Ngàbeiei chỉnywfllpbi đbfshùhqpra thôxeiki, phảefrbi khôxeikng, thưdgwya ngàbeiei??”

“Ngàbeiei hơtrahi phấwpcan khíonznch quálfzd đbfshentn rồcyvei đbfshóllpb, ngàbeiei biếdrtxt khôxeikng?!”

Mặbkmwc dùhqpr việnnnyc đbfshbkmwt têxdodn cho tựxazga game mớywsei củrhsha cậtbiku ta bịvwze nhâlogln viêxdodn mìqnzenh phảefrbn bálfzdc vàbeie chàbeie đbfshdgwyp khôxeikng thưdgwyơtrahng tiếdrtxc, Yoo Jinho vẫzlatn cảefrbm thấwpcay thựxazgc sựxazg hạdgwynh phúvvdvc.

Hahaha.

llpb lẽlfzdqnzenh khôxeikng cóllpbhqprng khiếdrtxu trong việnnnyc đbfshbkmwt têxdodn cho lắhpocm? Nhưdgwyng…

Sau tấwpcat cảefrb, thếdrtx giớywsei vẫzlatn rấwpcat đbfshxdodp, phảefrbi khôxeikng?

Yoo Jinho nhìqnzen chằdrtxm chằdrtxm ra ngoàbeiei cửtbika sổcemc khi álfzdnh sálfzdng mặbkmwt trờmoafi chiếdrtxu qua kíonznnh vàbeie lẩefrbm bẩefrbm:.

Hmmm, mìqnzenh cóllpbxdodn hỏnnnyi đbfshdgwyi ca Jinwoo vềbwfi việnnnyc đbfshbkmwt têxdodn cho em béefrb khôxeikng nhỉnywf?’

●●●●

Chủrhsh tịvwzech Côxeikng ty phầrqvkn mềbwfim Ahjin, Yoo Jinho – câloglu chuyệnnnyn kỳcemc diệnnnyu củrhsha mộentnt doanh nhâlogln trẻxpzwbeie thàbeienh đbfshdgwyt. Sau khi từcyve chốhqpri quyềbwfin thừcyvea kếdrtx, anh đbfshãbott trởilsi thàbeienh mộentnt tỷypzv phúvvdv tựxazg thâlogln!

Cắhpoct, cắhpoct, cắhpoct.

lfzdn, dálfzdn, dàbeien.

hqprn phòbfshng chủrhsh tịvwzech tậtbikp đbfshbeien tàbeiei chíonznnh Yujin tràbeien ngậtbikp âloglm thanh củrhsha chiếdrtxc kéefrbo cắhpoct từcyveng tờmoaflfzdo. Chủrhsh tịvwzech Yoo Myunghan ngẩefrbng đbfshrqvku lêxdodn sau khi ôxeikng ta kếdrtxt thúvvdvc việnnnyc bốhqpr tríonznlfzdc trang sổcemcdgwyu niệnnnym củrhsha mìqnzenh.

“Còbfshn bàbeiei viếdrtxt nàbeieo khálfzdc khôxeikng?”

Thưdgwytrah Kim, tay cầrqvkm chồcyveng bálfzdo, lắhpocc qua lắhpocc lạdgwyi cálfzdi đbfshrqvku.

“….Tôxeiki hiểxazgu rồcyvei.”

Chủrhsh tịvwzech Yoo Myunghan đbfshãbott đbfshóllpbng cuốhqprn sổcemcdgwyu niệnnnym, biểxazgu hiệnnnyn hiệnnnyn tạdgwyi củrhsha ôxeikng ta chứfbgfa đbfshrqvky sựxazg khôxeikng hàbeiei lòbfshng.

“Nóllpb đbfshãbott từcyve chốhqpri vịvwze tríonznbeiexeiki đbfshãbott tạdgwyo ra cho nóllpb, vàbeie thay vàbeieo đbfshóllpbllpb bắhpoct đbfshrqvku xâlogly dựxazgng mộentnt côxeikng ty game.”

Thưdgwytrah Kim lặbkmwng lẽlfzd liếdrtxc nhìqnzen vàbeieo góllpbc bàbeien củrhsha chủrhsh tịvwzech.

trahi đbfshóllpb, ngưdgwymoafi thưdgwytrahllpb thểxazg nhìqnzen thấwpcay đbfshhqprng bálfzdo dàbeiey vớywsei tấwpcat cảefrblfzdc bàbeiei bálfzdo liêxdodn quan đbfshếdrtxn Yoo Jinho bịvwze cắhpoct ra. Hơtrahn thếdrtx nữrpfea, đbfshhqprng bálfzdo đbfshóllpb do chíonznnh cálfzd nhâlogln Chủrhsh tịvwzech cắhpoct ra chứfbgf khôxeikng phảefrbi ai khálfzdc.

‘…’

Thưdgwytrah Kim đbfshãbott phảefrbi ho khan đbfshxazgqnzem néefrbn tiếdrtxng cưdgwymoafi sắhpocp tuôxeikn ra. Lúvvdvc đbfshóllpb – Chủrhsh tịvwzech bấwpcat ngờmoaf quay đbfshrqvku ra phíonzna cửtbika sổcemc.

“….?”

Thưdgwytrah Kim bưdgwyywsec tớywsei cửtbika sổcemcbeie nhìqnzen ra ngoàbeiei trong khi hỏnnnyi sếdrtxp củrhsha mìqnzenh.

“Cóllpb chuyệnnnyn gìqnze vậtbiky thưdgwya ngàbeiei?”

“Khôxeikng. Khôxeikng cóllpbqnze cảefrb.”

Họoeac hiệnnnyn đbfshang ởilsi trêxdodn tầrqvkng cao nhấwpcat củrhsha mộentnt tòbfsha nhàbeie chọoeacc trờmoafi. Khôxeikng mộentnt thứfbgfqnzellpb thểxazg bay qua đbfshâlogly. Khôxeikng, ngay cảefrb khi mộentnt thứfbgfqnze đbfshóllpb bay qua đbfshâlogly, thìqnzellpb lẽlfzdbeie mộentnt con chim nhỏnnny hoặbkmwc mộentnt sinh vậtbikt khálfzdc tưdgwyơtrahng tựxazg nhưdgwy vậtbiky.

Yoo Myunghan lắhpocc đbfshrqvku vàbeie đbfshưdgwya cuốhqprn sổcemcdgwyu niệnnnym cho Thưdgwytrah Kim. Ngưdgwymoafi thưdgwytrah lịvwzech sựxazg lấwpcay cuốhqprn sổcemcbeie đbfshbkmwt nóllpb trởilsi lạdgwyi giálfzdlfzdch củrhsha văhqprn phòbfshng.

llpb bốhqprn cuốhqprn sálfzdch nhưdgwy vậtbiky trêxdodn kệnnny.

Bộentndgwyu tậtbikp bíonzn mậtbikt quýtrah giálfzd củrhsha Chủrhsh tịvwzech Yoo Myunghan màbeie khôxeikng ai biếdrtxt ngoàbeiei ôxeikng ta vàbeie ngưdgwymoafi thưdgwytrah. Vàbeie sốhqpr tậtbikp sálfzdch đbfshang dầrqvkn tăhqprng lêxdodn đbfshbwfiu đbfshbkmwn mỗhpoci ngàbeiey.

●●●●

Trêxdodn con đbfshưdgwymoafng yêxdodn tĩentnnh sau mộentnt ngàbeiey họoeacc vấwpcat vảefrb.

Soohoh trởilsixdodn thâlogln thiếdrtxt vớywsei côxeiklfzdi cùhqprng lớywsep từcyveloglu, vàbeielogly giờmoaf, cảefrb hai đbfshang bắhpoct đbfshrqvku mộentnt thửtbik thálfzdch quan trọoeacng đbfshxazg quyếdrtxt đbfshvwzenh ai sẽlfzd mang cặbkmwp sálfzdch đbfshi họoeacc vềbwfi nhàbeie.

Chíonznnh xálfzdc thìqnze, Soohoh cầrqvkn phảefrbi thua, màbeie thua sao cho thậtbikt tựxazg nhiêxdodn.

“Bao… búvvdva…”

lfzdi nhìqnzen tậtbikp trung củrhsha côxeiklfzdi chỉnywfbeiem tăhqprng thêxdodm sứfbgfc nặbkmwng củrhsha cuộentnc đbfshhqpri đbfshrqvku nàbeiey. Vàbeie giờmoaf phálfzdn xéefrbt đbfshãbott sớywsem đbfshếdrtxn.

“….Cálfzdi kéefrbo!”

xeiklfzdi đbfshãbott thắhpocng trong tròbfsh chơtrahi bao kéefrbo búvvdva, vìqnzexeiklfzdi ra ‘cálfzdi búvvdva’ trong khi Soohoh ra ‘cálfzdi kéefrbo’ vàbeieo giâlogly cuốhqpri cùhqprng. Đkhzdâlogly làbeie nỗhpoc lựxazgc kếdrtxt hợrqvkp củrhsha tầrqvkm nhìqnzen năhqprng đbfshentnng phi thưdgwymoafng vàbeie phảefrbn xạdgwy vậtbikn đbfshentnng củrhsha cậtbiku ta.

“Yeah!”

Nữrpfe sinh đbfshãbott ăhqprn mừcyveng chiếdrtxn thắhpocng củrhsha mìqnzenh vàbeie trong khi thểxazg hiệnnnyn mộentnt biểxazgu cảefrbm hàbeiei lòbfshng, đbfshefrby chiếdrtxc cặbkmwp đbfshi họoeacc vềbwfi phíonzna trưdgwyywsec. Soohoh khẽlfzd nhếdrtxch môxeiki vàbeielfzdc cálfzdi cặbkmwp qua vai kia.

“Cậtbiku biếdrtxt đbfshwpcay, cậtbiku thựxazgc sựxazg rấwpcat tệnnny trong tròbfsh chơtrahi bao kéefrbo búvvdva nàbeiey.”

“Vậtbiky àbeie.”

“Chúvvdvng ta phảefrbi làbeiem gìqnze đbfshóllpb đbfshxazg giúvvdvp cậtbiku chơtrahi tròbfshbeiey khálfzdtrahn!”

“Tớywse sẽlfzd họoeacc nóllpb từcyve cậtbiku, thếdrtx thôxeiki.”

Soohoh mỉnywfm cưdgwymoafi vàbeie sảefrbi bưdgwyywsec vềbwfi phíonzna trưdgwyywsec trong khi mang hai chiếdrtxc cặbkmwp trêxdodn vai.

“N-Nàbeiey, đbfshrqvki mìqnzenh vớywsei!”

Hai ngưdgwymoafi họoeac tròbfsh chuyệnnnyn vớywsei nhau vềbwfi đbfshiềbwfiu nàbeiey trong khi đbfshi trêxdodn mộentnt con đbfshưdgwymoafng nhỏnnnyxdodn tĩentnnh. Nhưdgwyng, bấwpcat ngờmoaf, Soohoh dừcyveng bưdgwyywsec vàbeie ngẩefrbng đbfshrqvku lêxdodn trờmoafi.

‘…?’

xeikefrbvoysng ngưdgwyywsec lêxdodn, nhưdgwyng côxeikefrb khôxeikng thểxazg nhìqnzen thấwpcay gìqnze khálfzdc, ngoàbeiei nhữrpfeng đbfshálfzdm mâlogly lơtrah lửtbikng trôxeiki đbfshi trêxdodn bầrqvku trờmoafi.

“Cóllpb chuyệnnnyn gìqnze vậtbiky? Cóllpbqnzeilsi đbfshóllpb àbeie?”

Soohoh nhìqnzen chằdrtxm chằdrtxm vàbeieo bầrqvku trờmoafi mộentnt lúvvdvc trưdgwyywsec khi nhìqnzen lạdgwyi côxeiklfzdi vớywsei mộentnt nụqpyvdgwymoafi nhẹxdod.

“Khôxeikng, khôxeikng cóllpbqnze.”

●●●●

Kiiiaahk-!

Mộentnt con Rồcyveng đbfshang tựxazg do tung bay trong khôxeikng trung trong khi ríonznt lêxdodn vui sưdgwyywseng. Haein ởilsi phíonzna trêxdodn lưdgwyng sinh vậtbikt hỏnnnyi vớywsei giọoeacng lo lắhpocng.

“Anh yêxdodu, đbfshiềbwfiu nàbeiey thựxazgc sựxazg sẽlfzdcemcn chứfbgf?”

“Uhm, sẽlfzdcemcn thôxeiki.”

Jinwoo tiếdrtxp tụqpyvc giảefrbi thíonznch rằdrtxng anh đbfshãbott sửtbik dụqpyvng phéefrbp thuậtbikt đbfshxazgllpba đbfshi sựxazg hiệnnnyn diệnnnyn củrhsha họoeac trong chuyếdrtxn đbfshi cùhqprng vớywsei Kaisel, vìqnze vậtbiky khôxeikng ai cóllpb thểxazg nghe hoặbkmwc nhìqnzen thấwpcay họoeac bay.

Àdjoy, ngoạdgwyi trừcyve mộentnt sốhqpr ngưdgwymoafi cóllpb khảefrbhqprng cảefrbm nhậtbikn mana…

“Ôtbikm chặbkmwt anh, đbfshưdgwyrqvkc chứfbgf?”

Haein nghe lờmoafi khuyêxdodn củrhsha chồcyveng vàbeiebfshng tay ôxeikm chặbkmwt lấwpcay eo anh đbfshãbotthqprng thêxdodm sứfbgfc mạdgwynh mộentnt chúvvdvt. Theo đbfshóllpb, Jinwoo ngay lậtbikp tứfbgfc tăhqprng tốhqprc đbfshentn di chuyểxazgn lêxdodn.

Kiiahhhhhhk!

Tốhqprc đbfshentn đbfshtbikp cálfzdnh củrhsha Kaisel tăhqprng lêxdodn rõentn rệnnnyt. Họoeac bay cao hơtrahn, cao xa cho đbfshếdrtxn khi họoeacdgwyrqvkt qua nhữrpfeng tầrqvkng mâlogly trêxdodn trờmoafi. Mộentnt thếdrtx giớywsei màbeieu xanh trảefrbi dàbeiei vôxeik tậtbikn phíonzna dưdgwyywsei châlogln họoeac.

‘Thêxdodm mộentnt chúvvdvt nữrpfea!

Kaahhak!

Kaisel vỗhpoclfzdnh mạdgwynh mẽlfzdtrahn nữrpfea.

Cao hơtrahn, thậtbikm chíonzn cao hơtrahn!

Hai ngưdgwymoafi đbfshang đbfshưdgwyrqvkc bảefrbo vệnnny bằdrtxng manashield, đbfshiềbwfiu đbfshóllpbllpb nghĩentna làbeie họoeacllpb thểxazg bay lêxdodn tớywsei khôxeikng gian, vưdgwyrqvkt qua cảefrb bầrqvku khíonzn quyểxazgn củrhsha hàbeienh tinh.

Họoeac đbfshưdgwyrqvkc chàbeieo đbfshóllpbn bởilsii cảefrbnh tưdgwyrqvkng ngoạdgwyn mụqpyvc củrhsha mộentnt mặbkmwt trờmoafi khổcemcng lồcyve mọoeacc qua đbfshưdgwymoafng viềbwfin Trálfzdi đbfshwpcat.

Haein dựxazga đbfshrqvku vàbeieo vai chồcyveng vàbeie nhìqnzen cảefrbnh tưdgwyrqvkng mêxdod hoặbkmwc nàbeiey hiệnnnyn ra trêxdodn bầrqvku trờmoafi tĩentnnh lặbkmwng, yêxdodn tĩentnnh, mộentnt nụqpyvdgwymoafi ấwpcam álfzdp hiệnnnyn trêxdodn môxeiki côxeik.

Jinwoo đbfshãbott chờmoaf đbfshrqvki cơtrah hộentni nàbeiey, vìqnze vậtbiky anh nhanh chóllpbng nắhpocm lấwpcay nóllpbbeievvdvt ra móllpbn quàbeiebeie anh đbfshãbott chuẩefrbn bịvwze sẵoeacn trưdgwyywsec đbfshóllpb. Đkhzdôxeiki mắhpoct côxeik mởilsi to sau khi nhìqnzen thấwpcay nóllpb.

“Em yêxdodu…”

Đkhzdóllpbbeie mộentnt sợrqvki dâlogly chuyềbwfin đbfshbkmwc biệnnnyt màbeie anh yêxdodu cầrqvku nhữrpfeng Ngưdgwymoafi lùhqprn chếdrtx tạdgwyo. Họoeac khálfzd chuyêxdodn nghiệnnnyp trong việnnnyc chếdrtx tạdgwyo nhữrpfeng thứfbgf nhưdgwy vậtbiky.

Jinwoo nhẹxdod nhàbeieng đbfshbkmwt chiếdrtxc vòbfshng cổcemc xinh đbfshxdodp lung linh dưdgwyywsei tia nắhpocng mặbkmwt trờmoafi quanh cổcemc vợrqvk.

Nhữrpfeng ngưdgwymoafi líonznnh Bóllpbng tốhqpri đbfshang theo dõentni vàbeie cổcemcvoys từcyvellpbng củrhsha anh đbfshbwfiu ồcyvexdodn vìqnze phấwpcan khíonznch trưdgwyywsec màbeien lãbottng mạdgwyn tuyệnnnyt vờmoafi nàbeiey.

xeikm nay làbeie kỷypzv niệnnnym ngàbeiey cưdgwyywsei củrhsha hai vợrqvk chồcyveng.

“Chờmoaf đbfshãbott-!!”

Thậtbikt khôxeikng may, ngay trưdgwyywsec đbfshôxeiki môxeiki củrhsha Jinwoo vàbeie Haein, tiếdrtxn sálfzdt lạdgwyi nhau, thìqnze

Anh phálfzd vỡqpyv bầrqvku khôxeikng khíonznbottng mạdgwyn vàbeiellpbi.

“Em yêxdodu, cóllpb vẻxpzw nhưdgwy em phảefrbi quay lạdgwyi trưdgwyywsec vàbeie đbfshrqvki anh. Anh sẽlfzd vềbwfi nhàbeie sớywsem nhấwpcat cóllpb thểxazg.”

Đkhzdâlogly đbfshãbottbeie kỷypzv niệnnnym 16 năhqprm ngàbeiey cưdgwyywsei củrhsha họoeac, vìqnze vậtbiky Haein biếdrtxt rấwpcat rõentn chuyệnnnyn gìqnze đbfshang xảefrby ra khi Jinwoo nóllpbi nhữrpfeng đbfshiềbwfiu đbfshóllpb.

“Vềbwfi nhàbeie sớywsem, anh nhéefrb?”

Jinwoo gậtbikt đbfshrqvku vàbeie ra lệnnnynh mớywsei cho Kaisel. Con Wyvern thay đbfshcemci hưdgwyywseng vềbwfi Trálfzdi đbfshwpcat vàbeie nhanh chóllpbng lao đbfshi.

Anh lặbkmwng lẽlfzd nhìqnzen bóllpbng lưdgwyng vợrqvk ngàbeiey càbeieng xa dầrqvkn, rồcyvei quay lạdgwyi. Chắhpocc chắhpocn, mộentnt phầrqvkn củrhsha khôxeikng gian ởilsi phíonzna xa bắhpoct đbfshrqvku biếdrtxn dạdgwyng vàbeieefrb toạdgwyc trưdgwyywsec khi nhữrpfeng làbeien sưdgwyơtrahng mùhqprbeieu xanh băhqprng giálfzd bắhpoct đbfshrqvku tuôxeikn ra.

Khôxeikng gian chiềbwfiu tan rãbottbeiebeieefrbo móllpb, sau đbfshóllpb đbfshôxeikng lạdgwyi ởilsi mộentnt đbfshiểxazgm đbfshxazg tạdgwyo thàbeienh mộentnt Cálfzdnh cổcemcng lớywsen.

Jinwoo nhớywse lạdgwyi nhữrpfeng gìqnzebeie viêxdodn sứfbgf giảefrb củrhsha nhữrpfeng kẻxpzw thốhqprng trịvwze từcyveng nóllpbi vớywsei anh.

Anh ta nóllpbi rằdrtxng mộentnt sựxazg tồcyven tạdgwyi sởilsi hữrpfeu sứfbgfc mạdgwynh to lớywsen nhưdgwyqnzenh, sẽlfzd trởilsi thàbeienh mộentnt thỏnnnyi nam châloglm vàbeie thu húvvdvt nhữrpfeng sinh vậtbikt đbfshálfzdng sợrqvk từcyve thếdrtx giớywsei khálfzdc…?

Khôxeikng cầrqvkn phảefrbi hỏnnnyi, anh cũvoysng biếdrtxt thứfbgfbeieu xanh vừcyvea xuấwpcat hiệnnnyn làbeieqnze.

dgwyơtrahng mùhqpr trong khôxeikng gian ngàbeiey càbeieng lớywsen, sốhqprdgwyrqvkng cụqpyvm sưdgwyơtrahng mùhqprbeieu xanh cũvoysng ởilsi mứfbgfc đbfshálfzdng bálfzdo đbfshentnng. Hàbeieng trăhqprm? Vàbeiei ngàbeien? Nóllpb thậtbikm chíonznllpb thểxazgbeiebeiei chụqpyvc ngàbeien.

“Phùhqpr ùhqpr ùhqpr…”

Ngay khi anh làbeiem vậtbiky, Jinwoo nhắhpocm mắhpoct lạdgwyi vàbeieonznt mộentnt hơtrahi thậtbikt sâloglu.

Con trai anh cũvoysng sẽlfzd đbfshefrbm nhậtbikn vai tròbfshbeiey trong tưdgwyơtrahng lai?

Khôxeikng ai biếdrtxt.

Nhưdgwyng, khi Jinwoo hìqnzenh dung cảefrbnh đbfshóllpb trong đbfshrqvku, anh nhậtbikn ra rằdrtxng đbfshiềbwfiu đbfshóllpbvoysng khálfzd thúvvdv vịvwze.

Mộentnt bộentn đbfshôxeiki cha con, cùhqprng nhau chiếdrtxn đbfshwpcau chốhqprng lạdgwyi kẻxpzw thùhqpr….

Khi mộentnt nụqpyvdgwymoafi hìqnzenh thàbeienh trêxdodn môxeiki anh, anh mởilsi mắhpoct ra.

xeik sốhqpr cụqpyvm sưdgwyơtrahng mùhqprbeieu xanh đbfshãbott hoàbeien toàbeien xuấwpcat hiệnnnyn từcyve khoảefrbng khôxeikng giữrpfea cálfzdc chiềbwfiu vàbeie, khi chúvvdvng phálfzdt hiệnnnyn ra sựxazg hiệnnnyn diệnnnyn củrhsha Jinwoo, bắhpoct đbfshrqvku tỏnnnya ra sálfzdt khíonzn kinh hoàbeieng vềbwfi phíonzna anh.

Ma lựxazgc củrhsha Jinwoo tỏnnnya ra ngay trưdgwyywsec khi trậtbikn chiếdrtxn bắhpoct đbfshrqvku, vàbeie di chuyểxazgn từcyve đbfshrqvku ngóllpbn tay đbfshếdrtxn phầrqvkn còbfshn lạdgwyi củrhsha cơtrah thểxazg.

Ok.

Sựxazg chuẩefrbn bịvwze củrhsha anh đbfshãbott hoàbeien tấwpcat.

beie cuốhqpri cùhqprng….

Kwaaaahhhhh!!!

Nhữrpfeng tồcyven tạdgwyi kia hàbeienh đbfshentnng nhưdgwybott thúvvdv. Chúvvdvng lao vềbwfi phíonzna “vậtbikt cảefrbn”.

Khi chúvvdvng tiếdrtxn vềbwfi vịvwze tríonzn củrhsha Jinwoo …

… Anh nóllpbi vớywsei mộentnt nụqpyvdgwymoafi hiệnnnyn trêxdodn khuôxeikn mặbkmwt.

“Trỗhpoci dậtbiky.”

—-HẾlfzdT—-

Cảefrbm ơtrahn cálfzdc bạdgwyn đbfshãbott đbfshoeacc truyệnnnyn. Hãbotty tiếdrtxp tụqpyvc theo dõentni vàbeierhshng hộentn team mìqnzenh trong nhữrpfeng project tiếdrtxp theo!

Trans vàbeie Edit: Nhóllpbm Moonsnovel

Team MoonsNovel mớywsei add thêxdodm sốhqpr đbfshiệnnnyn thoạdgwyi víonzn Momo đbfshxazglfzdc bạdgwyn cóllpb thểxazg donate cho team. Rấwpcat mong cálfzdc bạdgwyn tiếdrtxp tụqpyvc ủrhshng hộentn chúvvdvng mìqnzenh!

onzn Momo: 0916965192 – Nguyễnywfn Tràbeie

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.